Đức tin tỏa sáng giữa bóng tối tại Myanmar

Người dân Myanmar khi tham gia tuần hành phản đối quân sự tại thành phố Yangon, Myanmar trong tối 21-2-2021 (Ảnh: REUTERS) Nguyễn Ngọc Nam Phong|   Khi các cuộc biểu tình phản đối cuộc đảo chính quân sự tiếp tục diễn ra ở Myanmar, các Nữ tu đã đồng hành cùng người dân của họ trong cuộc “đấu tranh và phản đối để chấm dứt chế độ độc tài quân sự, giành lại công lý và hòa bình”.   Khi các cuộc biểu tình phản đối cuộc đảo chính quân sự tiếp tục diễn ra ở Myanmar, các Nữ tu đã đồng hành cùng người dân của họ trong cuộc “đấu tranh và phản đối để chấm dứt chế độ độc tài quân sự, giành lại công lý và hòa bình”. Ba tuần lễ sau khi quân đội Myanmar chấm dứt một cách hiệu quả nền dân chủ non trẻ 10 năm tuổi của Myanmar, những người biểu tình lại cùng nhau quy tụ hôm thứ Tư vừa qua tại Yangon. Đây là ngày thứ 19 mọi người tụ tập kể từ cuộc biểu tình lớn đầu tiên nổ ra vào ngày 6 tháng Hai. Các Giám mục Myanmar đã lên tiếng bày tỏ mối quan ngại của họ hôm Chúa nhật vừa qua, một ngày sau khi một thiếu niên 16 tuổi bị giết hại ở Mandalay, thành phố lớn thứ hai ở Myanmar. “Những cảnh tượng đau lòng về những thanh thiếu niên nằm chết trên đường phố khiến lương tâm của cả một dân tộc không khỏi đau đớn… Cần phải chấm dứt ngay nỗi đau buồn của những người đầu bạc đưa tiễn kẻ đầu xanh. Nước mắt của những người mẹ không bao giờ là điều may mắn cho bất kỳ quốc gia nào”. Sự chữa lành, các Giám mục Myanmar nhấn mạnh, có thể bắt đầu “với việc trả tự do cho các nhà lãnh đạo bị giam giữ”. Các công dân Myanmar được đồng hành bởi các Nữ tu “đấu tranh và phản đối để chấm dứt chế độ độc tài quân sự, giành công lý và hòa bình”. Một trong những Nữ tu này, một Nữ tu thuộc Dòng Thánh Giuse Hiển Hiện (Sister of St Joseph of the Apparition), người muốn giấu tên, đã chia sẻ kinh nghiệm của mình với Vatican News. “Vào một ngày đầu tháng Hai, sau những buổi cầu nguyện ban sáng, chúng tôi nhận được tin buồn rằng các nhà lãnh đạo của chúng tôi đã bị bắt giữ. Một số chị em trong chúng tôi đã khóc và tất cả chúng tôi đều rất đau buồn. Ngay sau khi chúng tôi hoàn thành bữa sáng, chúng tôi bắt đầu thực hiện các buổi Chầu Mình Thánh cho đến nửa đêm”. Ngày tháng trôi qua, các Nữ tu bắt đầu nhận thức sứ mạng của mình theo cách khác, nhưng luôn luôn nằm trong khuôn mẫu đặc sủng của họ. “Đặc sủng của Hội dòng của chúng tôi là ‘Tình yêu’. Nhiệm vụ của chúng tôi là thể hiện Tình yêu thương trong các công việc từ thiện bác ái khác nhau. Hiến pháp của chúng tôi nói đến việc ‘…chiến đấu theo tinh thần Phúc Âm chống lại chế độ và mọi hình thức bất công …’” Các Nữ tu Dòng Thánh Giuse Hiển Hiện chuẩn bị thức ăn cho những người biểu tình vào ngày 21 tháng 2 Lúc đầu, các Nữ tu bắt đầu cung cấp “đồ ăn nhẹ, cà phê, nước trái cây” cho những người đang xuống đường. Vị Nữ tu thú nhận họ gặp khó khăn trong việc tìm nguồn tài chính để tiếp tục cung cấp dịch vụ này. “Một số nhà tài trợ đã bắt đầu giúp đỡ chúng tôi khi họ nhìn thấy những điều chúng tôi đang làm trên Facebook”, Vị Nữ tu cho biết. “Ngay cả những nụ cười của chúng tôi cũng là sự ủng hộ tuyệt vời cho những người biểu tình”. Các Nữ tu cũng đã tham gia hai cuộc biểu tình ở Yangon, cùng sát cánh và đi bên cạnh anh chị em đồng bào của họ. “Chúng tôi chắc chắn hiểu rằng nếu không biểu tình, chế độ độc tài quân sự sẽ không bao giờ chấm dứt. Đó là lý do tại sao chúng tôi ủng hộ những người biểu tình hết sức có thể”. Các tín hữu Công giáo tham gia biểu tình ôn hòa ở Myanmar vào ngày 22 tháng 2 Vị Nữ tu miêu tả tình hình của đất nước theo cả khía cạnh tích cực và tiêu cực. Vị Nữ tu này viết rằng một khía cạnh tích cực là mặc dù Thế hệ Z chưa bao giờ trực tiếp trải qua chế độ độc tài quân sự, nhưng giờ đây họ đang dần nhận ra rằng “họ là những người đi đầu trong cuộc cách mạng này. Họ đầy tinh thần nhiệt huyết và sáng tạo”. Vị Nữ tu nói với chúng tôi rằng những người trẻ tuổi “đã kiệt sức” nhưng họ sẽ không dừng lại cho đến khi “quân đội từ bỏ quyền lực của họ, bởi vì sức mạnh quân sự của Myanmar đã tàn phá đất nước của chúng tôi trong hơn 60 năm rồi”. Tuy nhiên, Sơ nhấn mạnh, họ cam kết với Phong trào Bất tuân dân sự (CDM). Viết về khía cạnh tiêu cực, vị Nữ tu này nói, “Chúng tôi sợ hãi, lo lắng, bất an và đôi khi tuyệt vọng. Vào ban đêm, chúng tôi sợ hãi vì cảnh sát và binh lính tấn công các nhà hoạt động, các nhà lãnh đạo biểu tình, các sĩ quan thuộc phong trào CDM và những người có ảnh hưởng trong đêm. Hơn 20.000 tù nhân đã được thả và quân đội đã trả tiền và yêu cầu họ phóng hỏa các khu nhà. Người dân các khu dân cư chọn cách chia nhau canh giữ để truy bắt và ngăn chặn các hình thức khủng bố ban đêm”. Vào ngày 23 tháng 2, các Nữ tu tới thăm và an ủi bà ngoại của cậu thiếu niên 16 tuổi bị đánh đập trong các cuộc biểu tình gần đây ở Mandalay Các Nữ tu quyết tâm tiếp tục ủng hộ chính nghĩa này dù có thể xảy ra những hậu quả không lường trước được. “Ban ngày ở đâu cũng có cảnh sát. Mặc dù họ không gây hại cho chúng tôi, nhưng chúng tôi vẫn bị theo dõi và chúng tôi luôn đề cao tinh thần cảnh giác vào ban đêm. Không có người ủng hộ hoặc nhà hoạt động nào được sống yên ổn trong thời gian này. Họ truy đuổi và bắt người vào ban đêm ở khắp mọi nơi trên đất nước”. Tất cả mọi hình ảnh, được cung cấp bởi trang Facebook của các Nữ tu Dòng Thánh Giuse Hiển Hiện. Được sử dụng với sự cho phép của các Nữ tu. Thiên Ân (theo Vatican News)      
......

Bà Tiến sĩ Josefine Wallat, Tổng Lãnh sự Đức tại TP. HCM tham dự phiên tòa xét xử 3 nhà báo của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam

Hôm qua ngày 5-1-2021, bà Tiến sĩ Josefine Wallat, Tổng Lãnh sự Đức tại TP. HCM, đã đích thân đến tham dự, quan sát phiên tòa xét xử 3 nhà báo của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam: Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy và Lê Hữu Minh Tuấn.   TS. Josefine Wallat là Tổng lãnh sự tại Tổng Lãnh Sự Quán Đức thành phố Hồ Chí Minh từ tháng 8 năm 2019. Bà sinh ra và trưởng thành tại Berlin, năm 1995 Tốt nghiệp Cử nhân và Thạc sỹ ngành Chính trị học tại Freie Universität Berlin.   Không những đây là lần đầu tiên người đứng đầu Tổng Lãnh sự quán Đức đích thân đến tham dự, quan sát phiên tòa xét xử; mà sau khi phiên tòa kết thúc bà Tiến sĩ Josefine Wallat còn ra trước cổng tòa án thăm hỏi thân nhân của các bị cáo, họ không được cho vào tham dự, mặc dù đây là phiên tòa được xác định là công khai.   Bà Tổng Lãnh sự Đức Josefine Wallat chia sẻ nỗi đau đớn oan khiên với Bùi Hồng Loan, vợ Phạm Chí Dũng, người bị kết án một cách bất công với 15 năm tù và 3 năm quản chế. *****   Sau đây là tường thuật quang cảnh trước tòa án của Kỹ sư già Đỗ Như Ly, người chụp những tấm ảnh này:   Sáng 05-01-2021, một mình lững thững đi bộ tới Tòa án ND t/p HCM để mục sở thị. Hai đầu ngã tư NKKN-Nguyễn Du, Lý Tử Trọng vài chú áo vàng, vài chú áo xanh đúng sắc phục, cân đai, mão mũ, phù hiệu, cấp hiệu nghiêm chỉnh. Tới cổng Tòa, ngoài vỉa hè cũng chỉ lác đác những người như trên. Đi thẳng qua cổng vào sân tòa. Tự nhiên! Mười mét nữa,”Chú đi đâu?” vang lên từ nhân viên bảo vệ của Tòa, tại trạm gác cơ động bằng một dù che! — “Nghe nói Tòa có phiên xử công khai, tôi đến coi” — Chú có giấy Triệu tập hay Tham dự không? — Không! — Vậy chú không được vào! — Tôi ngồi đâu để chờ phiên tòa kết thúc? — Góc kia! Nhân viên bảo vệ chỉ vào góc, ở xó trong Cổng, có 2 ghế dài. — Tôi muốn ngồi ở ngoài kia, cho mát được không? — Không! Thế là phải đi vào góc xó đó ngồi với vài người dân! Chống lại ư? Quy định rồi! Quyền của một anh bảo vệ cũng to lắm chứ?! Uy ra phết! Ngồi một lúc, thấy vô vị; đi ra ngoài coi xem sao. Sang bên kia đường, bước lên vỉa hè, tình cờ gặp Nguyễn Mê Linh (bạn học chung ở lớp 9, 10 Nguyễn Trãi III Hà nội cách đây 60 năm!) và một phụ nữ tóc trắng ngồi trên ghế nhựa của một kiosque bán cơm-giải khát bùi bụi. Ngồi xuống, NML giới thiệu “Đây là mẹ Phạm Chí Dũng!” — Wow! Lần đầu gặp chị, lại ở chốn này! Cuối năm ngoái, tôi có đến thăm anh; nhưng chị không có nhà, nay mới gặp! Chị không được vào dự à? –Không! Họ chỉ cho vợ Dũng, vợ Thụy và em Tuấn vào! Đành phải ngồi đây coi gián tiếp vở diễn! Tình cảm Mẹ-Con là vậy! Thăm hỏi đủ điều về Chị, về Ba của PCD và nhất là PCD. Chị cho biết: –Tinh thần PCD vững vàng! Luôn “Tôi không vi phạm Luật pháp VN!” Câu chuyện hẳn không lọt một từ, một chữ của hàng chục an ninh viên đứng xa, đứng gần bao lấy chúng tôi, nhất là khi mấy “phản động” Nga (vợ Ngô Dũng), con trai NT Thụy, Lê Khanh, Ngọc Nguyen-Ngọc Nguyen không biết tại sao mình bị cướp nhà cướp của! Số an ninh viên này, hóa trang bằng đủ loại quần áo, bùi bụi. Có! Gọn ghẽ. Có! Xồn xồn, có! Tre trẻ đa số! Cũng có những con mắt còn hiền từ; nhưng đa số mắt lươn, sắc nhọn như mác kiếm, liếc ngang liếc dọc rất nhanh, giỏi. Có điều hơi lạ, tại sao An ninh lại chọn những người có dáng mặt rất đặc biệt như hói gần hết đầu hay mặt rất nét riêng, bặm trợn dễ nhận biết, có vẻ không đúng yêu cầu của một điệp viên-do thám, rình mò?! Ngu thế! Lý lịch–trung thành là số 1! Hết đứng trên vỉa hè trước cổng Tòa; của Viện Kiểm Sát ND t/p HCM, Tòa án Tối cao bên kia đường, lại ngồi xuống ghế nhựa thuê của các quán ăn ngay đó để chờ đón giờ kết thúc phiên tòa! 11 giờ, 12 giờ và 13 giờ, mọi người đoán già đoán non: ” Tòa cho nghỉ trưa, chiều xử tiếp. Không được về giữa trưa.” “Có lẽ đang tuyên án!”……Dủ mọi dự báo chưa kiểm chứng! Sốt ruột! Nôn nóng! Bực bội là tâm lý chung! 13 giờ 15 hàng ngũ sắc phục động đậy, đứng lên hàng loạt đi ra vị trí; áo vàng nổ máy moto, báo hiệu phiên xử kết thúc, họ sẽ dẫn tù nhân ra xe bít bùng ra về! Tất cả vỡ òa, mọi người đứng lên, đi sang phía cổng tòa, chờ đợi những thân nhân được vào dự, hỏi thăm tình hình. Những hình ảnh cảm thương, cảm động và cả giận giữ thể hiện, nhất là sự có mặt của một bà người Đức (ở Lãnh sự quán Đức thì phải) đứng lại chia sẻ với thân nhân đã chờ đợi suốt sáng ở vỉa hè! Chia tay! Người lên taxi người đi lấy xe moto gửi cách xa hàng trăm mét chở nhau đi tá túc. Lại có sẵn “xe ôm giả dạng” sắn sàng chở bà con đi! Còn tôi lại lững thứng đi bộ về nhà! Dự một phiên Tòa CÔNG KHAI xử những người chỉ nói bằng lưỡi với bộ óc của riêng mình ở Việt nam là vậy! Dự một phiên Tòa CÔNG KHAI trên……hè phố là vậy! (Hết trích) Hiếu Bá Linh (Tổng hợp) ( Nguồn FB Ba Sàm Nguyễn Hữu Nguyễn Hữu Vinh )  
......

Tuyên bố của Đặc ủy Nhân quyền của Chính phủ Đức về việc kết án 3 nhà báo Việt Nam

Hiếu Bá Linh (Biên dịch) Hôm nay ngày 05.01.2021, về việc kết án các nhà báo Việt Nam Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy và Lê Hữu Minh Tuấn, Đặc ủy Nhân quyền của Chính phủ Cộng hòa Liên bang Đức tại Bộ Ngoại giao, bà Bärbel Kofler phát biểu như sau: “Một lần nữa, các nhà hoạt động ở Việt Nam lại bị kết án tù dài hạn vì tranh đấu ôn hòa cho tự do báo chí và tự do bày tỏ ý kiến cũng như thành lập các công đoàn tự do và độc lập. Chính phủ Việt Nam đang tiếp tục đường lối đàn áp xã hội dân sự cũng như quyền tự do bày tỏ ý kiến và tự do biểu tình. Với sự kết án này, Việt Nam đã vi phạm các công ước quốc tế mà nước này đã cam kết tuân thủ. Hiến pháp Việt Nam cũng đảm bảo quyền tự do bày tỏ ý kiến và tự do báo chí. Việc kết án các công dân vì hoạt động ôn hòa của họ là không chính đáng. Tôi kêu gọi Chính phủ Việt Nam không bắt giam công dân thực hiện quyền của họ, trả tự do cho các tù nhân chính trị và để xã hội dân sự tham gia với các yêu cầu chính đáng của họ vào trong quá trình ra quyết định chính trị và tôn trọng nhân quyền của mọi người Việt Nam! “. Thông tin về vụ việc: Vào ngày 5 tháng 1 năm 2021, nhà báo Phạm Chí Dũng bị kết án tù dài hạn 15 năm tù, cộng 3 năm quản chế, và Nguyễn Tường Thụy cũng như Lê Hữu Minh Tuấn bị kết án 11 năm tù, cộng 3 năm quản chế; về tội “Tuyên truyền chống nhà nước”. Là thành viên sáng lập kiêm Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam (IJAVN), Phạm Chí Dũng từ lâu đã là một nhà đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền. Cho đến khi bị bắt hồi tháng 11 năm 2019, ông ta viết tới 3 bài báo mỗi ngày cho nhiều hãng truyền thông trong và ngoài nước (bao gồm Đài Tiếng nói Hoa Kỳ VOA, Đài Á Châu Tự do RFA, đài BBC và đài RFI). Năm 2014, ông Dũng được Tổ chức Phóng viên Không Biên giới vinh danh là một trong 100 “Anh hùng thông tin”. Nguyễn Tường Thụy là Phó Chủ tịch IJAVN kiêm Biên tập viên Đài Á Châu Tự Do RFA. Trong các bài viết của mình, ông Thụy tố cáo tham nhũng và các tệ nạn khác. Lê Hữu Minh Tuấn cũng cộng tác với đài RFA trong tư cách là một nhà báo độc lập. Ông đưa tin về bất công xã hội, chính trị trong nước và phong trào dân chủ ở Việt Nam. Hiếu Bá Linh (Biên dịch) Menschenrechtsbeauftragte Kofler zur Verurteilung von drei Journalisten zu langen Haftstrafen https://www.auswaertiges-amt.de/de/newsroom/mrhhb-verurteilung-jounalisten-ange-haftstrafen/2431958?fbclid=IwAR1Ha_UlTflA28BYTAs6YV0tODa2RlhR34gmePE95S2_VbsjboAw9IIaaKc  
......

Dân biểu Đức kêu gọi trả tự do cho ông Phạm Chí Dũng

Dân biểu Đức Renate Kunast và chân dung ông Phạm Chí Dũng. Photo bundestag.de VOA Tiếng Việt Dân biểu liên bang Đức Renate Künast hôm 5/1 kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do cho nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng ngay sau khi ông bị kết án 15 năm tù và 3 năm quản chế. “Hôm nay tôi rất bàng hoàng nhận tin nhà báo nổi tiếng Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, Chủ tịch của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam (IJAVN), đã bị Tòa án Nhân dân Tp. HCM kết án 15 năm tù và thêm 3 năm quản thúc tại gia với cáo buộc “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam,” bà Künast viết trong một thông cáo bằng tiếng Đức và được tổ chức VETO! Mạng lưới Người Bảo vệ Nhân quyền dịch sang Việt ngữ và gửi cho VOA ngày 5/1. “Hai cộng sự viên của ông là ông Nguyễn Tường Thụy và ông Lê Hữu Minh Tuấn cũng bị tòa án này kết án tổng cộng 22 năm tù và 6 năm quản thúc tại gia. Đây là án tù cao nhất cho tới nay cho tội danh này đối với người bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam,” Dân biểu Đức cho biết. “Cũng trong tư cách là Chủ tịch Nhóm Dân biểu về Quan hệ với Khối ASEAN của Quốc hội Liên bang Đức tôi kêu gọi Việt Nam trả tự do cho Ts. Phạm Chí Dũng, ông Nguyễn Tường Thụy và ông Lê Hữu Minh Tuấn,” bà kêu gọi. Dân biểu Künast, trước đó đã chính thức bảo trợ cho ông Phạm Chí Dũng, cho biết rằng ngay trước khi bị bắt Ts. Dũng đã nhiều lần và mạnh mẽ kêu gọi Nghị Viện Âu Châu không bỏ phiếu thông qua Hiệp định Thương mại Tự do giữa EU và Việt Nam (EVFTA) nếu Việt Nam không trả tự do cho các tù nhân chính trị và không cải thiện tình trạng “Các quốc gia thành viên của Liên minh Âu Châu (EU) có bổn phận đấu tranh cho ông được tự do và cho tự do báo chí ở Việt Nam với tất cả các phương tiện của EVFTA và Hiệp định Đối tác và Hợp tác giữa EU và Việt Nam (PCA),” thông cáo viết. Bà nhấn mạnh: “Những hứa hẹn cải thiện nhân quyền trong tiến trình phê chuẩn EVFTA là chưa đủ mà cần chứng minh bằng hành động thực tế. Thương mại tự do với khối EU không thể diễn ra mà không bảo vệ nhân quyền.”  
......

Lễ đêm Noel cho tù nhân lương tâm

Ngọc Hòa   Neustadt, 24.12.2020, Đức Quốc   Thánh lễ Noel đêm nay khác với những năm trước rất nhiều. Vì lý do phòng ngừa lây nhiễm vi khuẩn Covid-19 các nhà thờ chỉ được phép đón nhận khoảng một phần tư giáo dân so với số ghế. Trong thánh lễ chỉ có vài người trong ca đoàn được hát. Các tín hữu luôn phải đeo khẩu trang, ngồi cách nhau 1,5m, và được mời đọc kinh chung vừa đủ nghe… Bầu không khí tuy trang nghiêm, ấm cúng nhưng nhiệt độ lạnh vì cửa nhà thờ phải mở suốt để luôn có dưỡng khí mới luân chuyển…   Không nhạc du dương, không ca khúc tưng bừng, không bắt tay, ôm hôn chào, không tụ họp trong phòng xứ sau thánh lễ, không nâng ly chúc sức khỏe nhau… Không có gì là đại lễ Giáng Sinh cả!? Linh mục Christoph chủ tế thánh lễ, chia sẻ rằng, thánh lễ đêm nay trong hoàn cảnh đại dịch này với những biện pháp cách ly, chính là cơ hội để chúng ta hồi tâm, thử đặt mình vào tình trạng của những Tù Nhân Lương Tâm đang bị giam cầm một cách bất công. Bị làm khó dễ khi gia quyến muốn thăm viếng. Bị cô lập. Bị sách nhiễu. Bị hành hạ về thể xác. Bị áp lực và đe dọa về tinh thần… Họ mong chờ được giải thoát. Họ mong ước được đoàn tụ gia đình. Họ khao khát thấy con cháu quây quần. Và họ cảm thấy được an ủi khi chúng ta hôm nay nhớ đến họ, cầu nguyện cho họ…   Ngoài lời nguyện giáo dân được dâng lên, các tín hữu và thành viên hội đồng giáo xứ đã tỏ tình liên đới bằng những tấm hình chụp chung với những Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam như những Cánh Thiệp và ngọn nến điện tử từ khắp nơi gửi về nơi chốn lao tù để Thắp Sáng Niềm Tin. Ngọc Hòa  
......

Cộng đoàn Taizé tại Lachen-Speyerdorf cầu nguyện cho Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam

Ngọc Hòa| Lachen-Speyerdorf, 13.12.2020, Đức Quốc   „Cộng đoàn Taizé là một tu hội đại kết tại làng Taizé, Saône-et-Loire, Burgundy, nước Pháp. Cộng đoàn này hiện bao gồm hàng trăm anh em tu sĩ thuộc Công giáo và Tin lành đến từ khoảng ba mươi quốc gia trên toàn thế giới. Được thành lập vào năm 1940 bởi thầy Roger Schütz- một người Tin Lành, lý tưởng của cộng đoàn Taizé là cổ võ mạnh mẽ cho nền công lý và hòa bình của thế giới thông qua việc cầu nguyện và chiêm niệm. Taizé ngày nay đã trở thành một trong những nơi hành hương quan trọng nhất của Kitô giáo. Mỗi năm, có hơn 100.000 thanh niên từ khắp nơi trên thế giới hành hương đến Taizé để cầu nguyện, học Kinh Thánh, chia sẻ, và làm việc cho cộng đoàn. Thông qua ý hướng đại kết của cộng đoàn, họ được khuyến khích sống trong tinh thần đơn giản, bác ái và hòa giải.“ (trích từ Wikipedia)   Nhân dịp còn trong tuần lễ Ngày Quốc Tế Nhân Quyền (10.12.2020) hôm nay anh chị em Việt Tân tại Đức đã đến với cộng đoàn Taizé tại Lachen-Speyerdorf để chia xẻ về tình hình chế độ Cộng Sản Việt Nam gia tăng đàn áp các nhà báo độc lập, các bloggers, các nhà hoạt động môi sinh và các dân oan…   Xúc động trước thảm trạng nhân quyền bị chà đạp, cộng đoàn Taizé đã thắp nến khắp trong nhà thờ và dâng lời cầu nguyện giáo dân cho những Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam và thân quyến của họ. Mong rằng các bạn thân hữu của cộng đoàn Taizé trên thế giới sẽ cùng hiệp tâm hướng về Việt Nam từ Ngày Quốc Tế Nhân Quyền năm nay 2020 cho đến mùa Xuân Tân Sửu 2021.   Ngọc Hòa  
......

ACAT Đức Quốc tổ chức cầu nguyện qua mạng internet cho Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam

......

Nữ tu viện Đa Minh tại Đức Quốc cầu nguyện dâng thánh lễ cho những Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam

......

Không bỏ quên và không hy sinh Nhân quyền cho Thương mại (Phần 2)

Tiếp theo phần 1 Không thể thiếu một nền báo chí độc lập, tự do Qua sự bảo trợ ông Phạm Chí Dũng, dân biểu Künast muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của một nền báo chí độc lập như quyền lực thứ tư trong mỗi quốc gia, đối trọng với quyền lực chính trị. “Phải có những con người độc lập và tự do như vậy” và “nếu một quốc gia như Việt Nam muốn tiến tới một nhà nước hợp hiến, thì chính quyền Hà Nội phải hứng chịu những lời chỉ trích từ chính người dân và báo chí tự do, để được dân chúng chấp nhận họ là một nhà nước”. Dân biểu Künast nói tiếp: “Chúng ta phải đóng góp nỗ lực để bảo đảm rằng, Phạm Chí Dũng không bị đem ra làm tiền lệ. Vì những gì xảy ra không chỉ ảnh hưởng đến ông ta, mà ảnh hưởng đến báo chí nói chung, như một bộ phận cấu thành của Tự do, và sẽ làm quyền tự do ngôn luận bị hạn chế thêm nữa”. Nhận bảo trợ cho ông Phạm Chí Dũng cũng là một cách để dân biểu Künast gửi tín hiệu hy vọng đến các nhà báo khác đang bị áp lực trong nước: “Chính phủ Việt Nam cần biết: Chúng tôi quan sát rất kỹ những gì quý vị đang làm và chúng tôi sẽ kiên trì làm việc này”. Sự lưu tâm của quốc hội Đức có thể khiến những người đang mang trách nhiệm giữ chừng mực khi hành động, và như vậy, hy vọng sẽ dần dần đưa đến những cải thiện. Phạm Chí Dũng và các nhà hoạt động nhân quyền khác phải được hưởng những điều kiện giam giữ đúng tiêu chuẩn (quốc tế), một phiên tòa công bằng dựa trên pháp quyền và được tha bổng sớm. Trong khuôn khổ hiến pháp, việc buộc tội “chỉ trích chính phủ” không thể được chứng minh là một tội hình sự. Phạm Chí Dũng đấu tranh cho nhân quyền Trong các bài báo của mình, ông Phạm Chí Dũng đã liên tục lên tiếng cho quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do lập hội cũng như tự do nghiệp đoàn. Và gần đây nhất, ông đã đưa ra những lời chỉ trích trong thời gian Hiệp định Thương mại Tự do ​​giữa Liên minh Âu châu và Việt Nam đang thành hình. Nhiều lần ông cũng đã kêu gọi Nghị viện Âu châu tạm không phê chuẩn hiệp định này cho tới khi tình hình nhân quyền ở Việt Nam được cải thiện rõ rệt và tất cả các tù nhân chính trị được trả tự do. Trường hợp của nhà báo này là đại diện cho hoàn cảnh của rất nhiều nhà bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam. Đã bị giam giữ một năm Ngay cả trước khi Phạm chí Dũng chỉ trích Hiệp định Thương mại, Cơ quan An ninh Việt Nam đã tìm cách đe dọa ông. Một năm trước, vào tháng 11 năm 2019, ông Dũng bị công an bắt, cho tới nay vẫn bị tạm giam ở thành phố Hồ Chí Minh để điều tra. Ông bị Viện Kiểm sát buộc tội “Tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa”. Theo tổ chức nhân quyền Veto! ông Dũng có thể phải đối mặt với mức án tù lên tới 20 năm. Từ khi bị bắt, ông Dũng không được liên lạc với gia đình và hầu như không liên lạc với cả luật sư của mình. Trong thời gian qua, ba thành viên hàng đầu khác của Hội Nhà báo Độc lập (IJAVN) cũng đã bị bắt. DB Künast đặt nghi vấn “Việc bắt giam Phạm Chí Dũng kéo dài một năm có thể là một cách tạo tiền lệ. Giam giữ điều tra kéo dài mà không xét xử là một hình thức kỷ luật nặng mà chính quyền muốn dùng để đặt toàn bộ gia đình của người bị giam giữ dưới áp lực nặng nề”. Điều kiện giam giữ tồi tệ Hồi tháng hai, trong chuyến công tác của phái đoàn Dân biểu hữu nghị với ASEAN của Quốc hội Đức, DB Künast đã có cơ hội trực tiếp tìm hiểu thêm về hoàn cảnh của các nhà báo và điều kiện giam giữ trong các nhà tù Việt Nam. “Nhiều trường hợp bị giam giữ khác nhau” đã được đưa ra bàn luận với phía chủ nhà (Việt Nam) và ngoài ra, các dân biểu đã tiếp xúc với gia đình của những người bị giam giữ. Vợ của một tù nhân cho biết: “Điều kiện trong các trại giam rất tồi tệ, chế độ ăn uống khốn khổ, thuốc men thiếu thốn. Các gia đình phải tiết kiệm, vét chút tiền cuối cùng để mua thức ăn mang cho người thân tại trại giam, thường là rất xa nhà, trong khi mỗi lần thăm gặp chỉ khoảng nửa tiếng”. Ngay cả những dịp này giờ đây cũng không còn. Kể từ tháng 8, đại dịch Corona đã không cho phép việc thăm gặp và tiếp tế thức ăn. Liên hệ với Đại sứ và chính phủ Công việc của người bảo trợ trong chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” đặt trọng tâm vào việc ủng hộ tinh thần người lâm nạn, nêu vấn đề trực tiếp với giới hữu trách trong chính phủ, tìm thêm những người ủng hộ và luôn luôn cập nhật tình hình tại chỗ. DB Künast cũng cho biết đã có thể trao đổi thư với vợ của ông Phạm Chí Dũng qua sự giúp đỡ của tổ chức Veto! Trong thư, bà dân biểu đã xác nhận lời hứa giúp ông Phạm Chí Dũng và ngược lại, từ Việt Nam, vợ ông Dũng đã gửi tới DB Künast lòng biết ơn của mình. DB Künast cho biết thêm, cách đây vài ngày, bà đã chính thức thông báo cho Đại sứ Việt Nam tại Đức, với tư cách dân biểu Quốc hội, bà đã nhận bảo trợ cho ông Phạm Chí Dũng trong khuôn khổ chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu”. “Tôi đã bày tỏ mối quan tâm của tôi với ông Đại sứ về cách đối xử của chính phủ ông với Phạm Chí Dũng và các nhà báo khác, và yêu cầu có một cuộc gặp mặt về vấn đề này”. Trả tự do cho các nhà báo ngay lập tức và vô điều kiện Với tư cách là chủ tịch Nhóm Dân biểu hữu nghị với ASEAN của Quốc hội Đức, DB Künast sẽ liên tục đối thoại với chính phủ Việt Nam và yêu cầu họ bỏ cáo buộc đối với ông Phạm Chí Dũng và ba thành viên Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, dừng các thủ tục pháp lý vừa đang bắt đầu, và trả tự do cho các nhà báo ngay lập tức và vô điều kiện. “Chính phủ và các cơ quan chức năng ở Việt Nam cảm thấy họ đang bị quan sát khi chúng tôi quan tâm thăm hỏi”. DB Künast tin rằng, các biện pháp can thiệp của các dân biểu sẽ tùy trường hợp mà làm giảm thiểu hoặc thay đổi cách đối xử của phía Việt Nam. Bà chờ Bộ Ngoại giao Đức thông tin cập nhật về vụ việc. Vào thời điểm việc đi lại khó khăn vì đại dịch hiện nay, bà cũng sẽ yêu cầu đại sứ quán Đức tại Hà Nội đến thăm ông Phạm Chí Dũng trong tù và duy trì liên lạc bằng cách có mặt tại chỗ. Gây áp lực từ mọi phía Cùng với các dân biểu Quốc hội Âu châu, DB Künast cũng muốn kêu gọi Ủy ban EU đối mặt với các vi phạm nhân quyền ở Việt Nam bằng cách liên hệ với Việt Nam ở mức cao nhất. Nhiều dân biểu Nghị viện Âu châu đã ký một bản yêu cầu gửi tới Ủy ban, trong đó bày tỏ quan ngại về quyền tự do ngôn luận tại Việt Nam. DB Künast nhấn mạnh: “Lập trường của chúng tôi rõ ràng: chúng tôi không thỏa thuận thương mại với Việt Nam, trong khi có những vụ vi phạm nhân quyền nặng nề như vậy đang xảy ra”. Sau cùng, DB Künast cũng sẽ viết thư cho các công ty tư nhân đang sản xuất tại Việt Nam, để “hỏi xem họ đã và đang làm gì để cải thiện điều kiện làm việc. Phải gây áp lực từ mọi phía và phải liên tục không cho phép những người có trách nhiệm được lơ là”. “Việt Nam mong muốn sự có mặt của các cơ sở sản xuất. Biết bao nhiêu người đang cần việc làm. Nhưng điều này phải được thực hiện trong những điều kiện có thể chấp nhận được”. Và quyền tự do ngôn luận cũng như tự do báo chí nằm trong số những điều kiện này. Nhiều công ty hiện đã nhận ra rằng họ phải cải thiện tình hình của người lao động để không bị giới truyền thông và người tiêu dùng đem ra mổ xẻ. Trách nhiệm xã hội cũng như tuân thủ các tiêu chuẩn bảo vệ môi trường càng ngày càng trở thành một lập luận quảng cáo (hữu hiệu). Ủng hộ Phạm chí Dũng là giúp cải thiện tình hình Việc bảo trợ là một công việc dài hơi. “Phải được lên kế hoạch sao cho chúng ta có thể thường xuyên tiến tới các bước tiếp theo. Và đồng thời theo đuổi hai mục tiêu: một mặt cụ thể giúp đỡ một người để đạt được các điều kiện giam giữ tốt hơn và cuối cùng là đạt được sự trả tự do. Mặt khác là để cải thiện tình trạng pháp quyền trong nước”. Theo DB Renate Künast, trọng tâm sự bảo trợ của bà là quảng bá ý tưởng về một nền báo chí tự do, độc lập, với các nhà báo tự do, độc lập, những người chỉ có trách nhiệm gìn giữ đạo đức nghề nghiệp và cẩn trọng trong công việc, mà không bị chính trị chỉ huy, đàn áp./.
......

Không bỏ quên và không hy sinh Nhân Quyền cho Thương Mại (phần 1)

Deutscher Bundestag - Thục Quyên dịch/ Báo Tiếng Dân Dân Biểu Đức Renate Künast ủng hộ nhà báo Việt Nam Phạm Chí Dũng Bà Renate Künast, dân biểu Quốc hội Liên Bang Đức, thuộc Liên minh 90/ Đảng Xanh, coi mình có bổn phận phải can thiệp khi các Quyền Cơ bản bị vi phạm tại một quốc gia như Việt Nam, nơi Đức có quan hệ hữu nghị và sâu rộng. Với tư cách là Chủ tịch Nhóm Dân biểu về Quan hệ với Khối ASEAN (Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á) tại Quốc hội Đức, bà Künast theo dõi tình hình chính trị và xã hội của các nước trong khu vực, đặc biệt là mức độ tự do ngôn luận và tự do báo chí tại Việt Nam. Kể từ tháng Tám, 2020, DB Künast đã vận động cho nhà báo và nhà hoạt động nhân quyền đang bị giam giữ là TS Phạm Chí Dũng. DB Künast giải thích: “Chương trình ‘Dân biểu bảo vệ Dân biểu’ của Quốc hội Đức cung cấp một khuôn khổ tuyệt vời để giúp các nhà hoạt động nhân quyền. Tôi rất vui vì ông Phạm Chí Dũng đã được nhận vào chương trình theo đề nghị ​​của tôi và tôi hân hạnh được bảo trợ cho ông.” Hơn 100 dân biểu Đức đang ủng hộ các dân biểu và các nhà hoạt động nhân quyền trên toàn thế giới, những người đang bị ngăn cấm thực thi nhiệm vụ hoặc hoạt động nghề nghiệp của họ, cũng như những người đang bị đàn áp hoặc bỏ tù vì lý do chính trị. Không hy sinh Nhân quyền cho Thương mại Việt Nam và Liên minh châu Âu đang nỗ lực hợp tác kinh tế chặt chẽ hơn. Một hiệp định thương mại tự do [EVFTA] vừa bắt đầu có hiệu lực vào tháng Tám. “Không bỏ quên và không hy sinh Nhân quyền cho Thương mại” DB Künast cảnh báo. Những quyền cơ bản này đang không theo chiều hướng tốt ở Việt Nam, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận và báo chí. Trong khuôn khổ Hiệp định thương mại, nhiều điểm đã được đề nghị giải quyết nhưng chủ yếu chỉ là việc tuân thủ các quyền của người lao động trong lĩnh vực dệt may. Chính trị gia thuộc Đảng Xanh nói: “Đúng vậy. Việt Nam không thể có đặc quyền tiếp cận thị trường nội địa Âu châu và chúng ta, tại Âu châu, lại mặc quần áo ‘made in Việt Nam’ được sản xuất nơi đó, trong những điều kiện vi phạm cả những quyền cơ bản lẫn những tiêu chuẩn của chúng ta. Chúng ta không được phép đơn giản đưa tay bịt mắt.” Quyền tự do ngôn luận không thể bị phân chia Nhưng nhân quyền không thể chỉ được xem là quan trọng đối với các cơ sở sản xuất của ngành dệt may, DB Künast nói. Bà đòi hỏi nhân quyền phải luôn được nhìn như là một tổng thể. “Quyền tự do ngôn luận không thể bị phân chia. Người ta không thể nói rằng các công nhân thì có quyền tự do ngôn luận, đặc biệt là khi họ tự tổ chức thành các nghiệp đoàn, còn các nhà báo thì lại không có quyền này khi viết bài phê phán tình hình trong nước.” Là dân biểu của một quốc gia thành viên của Liên minh Âu châu hiện đang tiếp tục mở rộng quan hệ kinh tế với Việt Nam, bà càng không muốn tách rời các khía cạnh khác nhau của quyền cơ bản này. “Trong bối cảnh này, vai trò của tôi là nói cho rõ rằng: Một nền báo chí độc lập và không bị nhà nước chi phối, những người làm báo tự do và quyền tự do ngôn luận cho mọi người cũng đều thuộc về quyền tự do ngôn luận.“  “Đúng vậy. Việt Nam không thể có đặc quyền tiếp cận thị trường nội địa Âu châu và chúng ta, tại Âu châu, lại mặc quần áo ‘made in Việt Nam’ được sản xuất nơi đó, trong những điều kiện vi phạm cả những quyền cơ bản lẫn những tiêu chuẩn của chúng ta. Chúng ta không được phép đơn giản đưa tay bịt mắt.” – DB Künast Phải luôn luôn theo dõi tình hình nhân quyền Tình hình tại Việt Nam rất nghiêm trọng. Những người chỉ trích chính phủ bị bắt bớ, đe dọa, bỏ tù, gia đình họ bị sách nhiễu, họ không được trợ giúp pháp lý và các điều kiện giam giữ họ trái với những tiêu chuẩn quốc tế. Trong bảng xếp hạng tự do báo chí trên toàn thế giới của tổ chức “Phóng viên không biên giới,” Việt Nam đứng thứ 175 (trên 180 nước). Phạm Chí Dũng đang phải trải nghiệm hoàn cảnh này, và cùng với ông ta là nhiều thành viên khác của ngành truyền thông và văn hóa. Nhà báo tự do và nhà hoạt động nhân quyền Phạm Chí Dũng là Chủ tịch Hội nhà báo độc lập Việt Nam (IJAVN). Phạm Chí Dũng bị bắt cách đây một năm với cáo buộc “Tuyên truyền chống Nhà nước Xã hội chủ nghĩa.” Người đàn ông 54 tuổi đã bị giam giữ kể từ đó. DB Künast kể lại, cách đây vài ngày, bà được tổ chức nhân quyền Veto! báo tin đã có bản cáo trạng, và nhà báo Phạm chí Dũng thật sự bị cáo buộc theo Điều 117, Khoản 2 của Bộ luật Hình sự Việt Nam. “Chỉ trích một nhà nước” luôn luôn nhanh chóng và dễ dàng bị cho là “tuyên truyền chống” và là một cách “buộc tội rẻ tiền” của chính phủ và các cơ quan chức năng nhằm “loại những người chỉ trích ra khỏi vòng chiến”. Bà nói: “Chuyện một người Việt bị bắt cóc từ Đức đem về Việt Nam để giam cầm đã từng xảy ra. Đây là những điều mà chúng ta không thể dung thứ. Chúng ta phải luôn luôn theo dõi tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Đơn giản vì ở đó không có sự thực thi các nhân quyền và dân quyền cơ bản.” Deutscher Bundestag Thục Quyên dịch -  Báo Tiếng Dân  
......

TNLT Trần Huỳnh Duy Thức đã tuyệt thực đến ngày thứ 9, sức khoẻ đang suy yếu

"SỐNG TẬN CÙNG, CHẾT CŨNG TẬN CÙNG"   Luân Lê| Điều đầu tiên phải nói rằng, nó cho thấy một phần nào đó cảm giác đơn độc của ông Thức trong tình cảnh bị tù đày. Chúng ta cần phải nói nhiều hơn về những điều mà ông ấy làm và ông ấy đã cống hiến, đã dấn thân.   Tuy vậy, nếu “ra đi” là một lựa chọn chủ động thì tôi e rằng nó không phải là một điều tốt cho cả ông ấy và những gì mà ông ấy làm. Nelson Mandela ngồi tù tới 27 năm, bà Aung San Suu Kyi cũng tương tự. Nhưng họ sống kiên trường và đấu tranh đến cùng một cách vững chãi để rồi đất nước họ có dân chủ và tự do, thoát khỏi chế độ độc tài thống trị.   Ta đang đấu tranh cho sự sống tốt đẹp, ta cần sống cương quyết và mãnh liệt để ngọn lửa ấy truyền được đi xa, nếu không nó sẽ nguội lạnh, hoặc chỉ trở thành một gợn sóng tức thời rồi lặng yên. Con đường Việt Nam là một mục đích cho lựa chọn ấy của ông, chắc nó không dễ dàng thiếu đi người đặt tên cho nó khi mọi chuyện mới chỉ thực sự bắt đầu.   Tôi luôn cầu nguyện cho những con người ái quốc được che chở và ban phước lành, bất khuất và quật cường trước bạo quyền và giữ vững ý chí của mình trước mọi hoàn cảnh cũng như các nghịch cảnh. Ra đi một cách chủ động, hiểu theo một nghĩa nào đó, là bỏ cuộc. Ông ấy hẳn không phải người như thế.   Ông Thức là một người có tài và đã sớm nhận ra những vấn đề của thể chế, khi còn ít người nhắc tới vấn đề về dân chủ hay nhân quyền, đặc biệt dưới vị thế một doanh nhân lại càng hiếm thấy.   Ông ấy đã làm những việc hữu ích và có giá trị lớn cho cộng đồng và xã hội, cả mặt kinh tế lẫn tinh thần, điều đó cần được thúc đẩy trên hành trình này.   Hãy đặt tay lên trái tim và vững tin: sống nở hoa và chết cũng nở hoa.   Vì Chúa ban phước lành cho tất cả chúng ta.      
......

Trotz Covid-19-Pandemie Dialog und Einsatz für die Gewissensgefangenen in Vietnam!

Tôn Vinh| Berlin, 20.11.2020, Der Bundesverband der Vietnamesischen Flüchtlinge in der Bundesrepublik Deutschland hat gerade wegen der durch die Pandemie noch schwieriger gewordenen Situation für die Gewissensgefangenen in Vietnam folgende Organisationen gebeten, sich bei einem online-Treffen mit einer Mitarbeiterin des Außenministeriums über die Lage der Menschenrechte in Vietnam auszutauschen und Hilfsmaßnahmen zu erörtern. Die teilnehmenden Organisationen waren ACAT Deutschland, Bruderschaft für Demokratie und Viet Tan. Für ACAT-Deutschland haben zwei ehrenamtlich Aktive an dem Treffen teilgenommen. Sie haben auf die Menschenrechtsverletzungen im Zusammenhang mit dem Prozess gegen Bewohner von Dong Tam hingewiesen und Fälle von anderen Inhaftierten oder zum Tode Verurteilten dargestellt. Dabei wurden die unmenschlichen Haftbedingungen, die weit verbreitete Anwendung von Folter sowie Beispiele für das unfaire Justizsystem vorgetragen. 19 der 29 Angeklagten von Dong Tam sollen gefoltert worden sein, um Geständnisse zu erzwingen. Die ACAT-Vertreter baten das Auswärtige Amt, sich bei den vietnamesischen Behörden für eine menschenwürdige Behandlung der Gefangenen einzusetzen, und erkundigten sich – insbesondere mit Blick auf die EU-Leitlinien zum Schutz von Menschenrechtsverteidigern – auch nach den Möglichkeiten für Besuche von Haftanstalten und Beobachtungen von Gerichtsverfahren. Vietnam gehört zu den Ländern mit den meisten Hinrichtungen im weltweiten Vergleich. Gefangene im Todestrakt werden von der Außenwelt völlig isoliert. Bei Anzeichen von Ausbruch-, Suizid- oder einer sonstigen Gefahr werden sie am Fuß gefesselt. Nur 15 Minuten am Tag werden die Fesseln abgenommen, einmal wöchentlich wird der gefesselte Fuß gewechselt. Hinrichtungstermine bleiben geheim, sodass die Gefangenen und ihre Angehörigen in permanenter Angst leben. Vertreter der „Bruderschaft für Demokratie“ ist der der prominente Menschenrechtsanwalt Nguyen Van Dai, Träger des Menschenrechtspreises des Deutschen Richterbundes. Er kam nach insgesamt sechseinhalb Jahren Haft und nach internationalen Protesten, darunter auch seitens des Bundespräsidenten Frank-Walter Steinmeier, im Juni 2018 frei und durfte nach Deutschland ausreisen. Nguyen Van Dai benannte drei konkrete Fälle, für die er um öffentliche Aufmerksamkeit und Unterstützung seitens des Außenministeriums warb. Es sind der Pastor Nguyen Trung Ton (12 Jahre Haft), Herr Chau Van Kham (12 Jahre Haft) und Herr Le Dinh Luong (20 Jahre Haft). Außerdem informierte er darüber, dass der vietnamesische Geheimdienst ihn weiterhin in Deutschland observieren lässt und indirekt Druck auf seine Menschenrechtsaktivitäten im Netz ausübt. Vertreter von Viet Tan ist der Sprecher Hoang Tu Duy. Er berichtete über den massiven Druck seitens der vietnamesischen Machthaber mithilfe des sogenannten Internetsicherheitsgesetzes auf blogger und über facebook.  Das Auswärtige Amt bedankte sich für die vielen Informationen, Anregungen und das Engagement seitens der Nichtregierungsorganisationen. Gleichzeitig ermutigte es dazu, weiterhin mit viel Ausdauer und Nachdruck das Thema Menschenrechte vorzubringen.
......

Bệnh thích được người khác hành hạ thân xác rồi ăn thịch mình và bệnh muốn ăn thịt đồng loại – Kannibalismus und Masochismus

Nguyễn Doãn Đôn   Công an Đức vừa bắt một kẻ tình nghi là giết người và sau đó hành hạ xác để lấy thịt ăn. Vào đầu tháng 11.2020 này nhờ người dân dắt chó đi dạo trong rừng thấy vật nghi vấn về sự chết chóc gọi điện báo mà Công an Berlin đã tìm thấy tại một cánh rừng ở Pankow bộ xương người. Qua điều tra và kết hợp với Pháp y thì họ cho đây là xác của Stefan T. ở Lichtenberg 44 tuổi, làm nghề lắp ráp cơ khí, báo mất tích từ ngày 05.09.2020. Bộ xương lại không còn thịt bám vào, mặc dù mới bị giết. Bằng biện pháp chuyên môn và nghiệp vụ họ đã tìm ra được kẻ tình nghi là thủ phạm. Tòa án đã ra lệnh cho Công an bắt khẩn cấp đối tượng 41 tuổi, là Giáo viên dạy toán và hóa, hiện đang cư trú tại Pankow. Chưa rõ kết quả sẽ ra sao. Có đúng là kẻ tội phạm này đã giết để ăn thịt không. Mặt khác cũng cần điều tra là người bị giết kia có tình nguyện để "được" giết rồi hiến thân xác của mình cho người giết ăn nhậu không. Nói đến kẻ thích xài thịt người thì cách đây 20 năm ở Đức này cũng có vụ một anh Kỹ sư làm việc ở Hãng Siemens, Berlin tên là Bernd Jürgen Brandes đã tình nguyện cho một tay thợ máy tính ở Bang Hessen là Armin Meiweis giết mình để ăn thịt. Trước khi "được" Meiweis giết Brandes đã uống 20 viên thuốc ngủ loại nặng và một chai thuốc ho dạng nước để tránh đau. Sau đó nằm lăn quay ra bị Meiweis chọc tiết và xả thịt chia ra từng túi ninon cho vào tủ đá ăn dần. Toàn bộ sự kiện hành quyết từng bước xảy ra đều được Meiweis thu âm và ghi hình. nên khi hắn bị bắt Tòa án xử tội lúc đầu rất nặng nhưng sau đó do có bằng chứng từ băng hình dài 3,5 tiếng đồng hồ, nên đã phải giảm án. Vì người giết đã hỏi ý kiến người bị giết và được sự đồng ý. Nghĩa là anh Kỹ sư Bernd muốn "đòi được chết" ( Tötung auf Verlangen). Và dĩ nhiên Meiweis không phải là kẻ giết người có chủ đích theo ý thích riêng của mình (nicht wegen Mordes sondern wegen Totschlags). Nhưng tội mà Meiweis mắc thêm lại là hành hạ xác chết và ăn thịt người đã chết. Trong những ngày gần đây "Chủ nghĩa" ăn thịt người (Kannibalismus) càng rộ lên. Chẳng hạn như ở Spanien vừa bắt một gã con trai 26 tuổi giết mẹ đẻ 66 tuổi rồi nấu thịt mẹ lên ăn chung với chó. Hay ở bên Anh tên Anthony Morley giết bạn thân rồi xả thịt đùi của bạn cho vào chảo rán ăn... Thật là rùng rợn. Không thể tin được. Nhưng đó là sự thật mà tôi đã được đọc trên báo Đức . Có kẻ ăn thịt người và cũng có kẻ thích để kẻ khác hành hạ mình, ăn thịt mình. Kẻ thích chết kiểu này là kẻ mắc bệnh mà khoa học đặt tên cho là Masochismus -Thứ chủ nghĩa sẵn sàng cam phận, nếm trải sinh dục điên cuồng đến đê mê và chấp nhận tất cả những đau đớn cùng cực, muốn được tự tiêu diệt chính thân xác mình. Như trường hợp giữa Meiweis ở Hessen và Bernd ở Berlin là hai người họ đã tìm tới nhau và thỏa thuận, giao kèo trên mạng. Có cầu ắt sẽ có cung. Trên trần gian này loài người mắc phải nhiều loại bệnh đến kinh khủng, mà ta không thể tưởng tượng và ngờ hết được. Chúc bạn đọc ngủ ngon và đừng mê man sợ hãi vì chuyện có thật mà tôi dịch tóm tắt trên đây từ báo Đức./.  
......

Dringlichkeitsaktion von ACAT Deutschland für die Justizopfer von Dong - Tam, Ha-Noi. Viet Nam und für die Journalistin Doan Trang

Journalistin Doan Trang. Dringlichkeitsaktion von ACAT Deutschland für die Justizopfer von Dong - Tam, Ha-Noi. Viet Nam und für die Journalistin Doan Trang Vietnam: Le Dinh Kinh, Le Dinh Chuc u.a., Hintergrundinformationen Vietnam: 88,7 Mio. Einwohner auf 331.114 km2 Fläche, BSP/Einw. 1.400 $ (2012), Bevölkerung: 87% Vietnamesen, Hmong, Thai, Khmer, Chinesen; Religion: über 50% Buddhisten, 8-10% Christen (v.a. Katholiken und protestanti-sche „Hauskirchen“), 2-4% Anhänger des Hoa Hao, 2% Anhänger des Caodaismus, Minderheit von Muslimen. Vietnam hat den Internationalen Pakt über bürgerliche und politische Rechte und das Übereinkommen gegen Folter und andere grausame, unmenschliche oder erniedrigende Behandlung oder Strafe ratifiziert.   Die Bewohner des Ortsteils Dong-Tams im Distrikt My-Duc der vietnamesischen Hauptstadt Hanoi haben sich über Monate gegen die Beschlagnahmung von Land durch die Behörden zur Wehr gesetzt. Am 09. Januar 2020 wurde Dong Tam um 04.00 Uhr morgens von 3.000 Polizisten umzingelt. Die Behörden führten eine Razzia im Haus des Gemeindevorstehers Le Dinh Kinh durch. Der Dorfälteste wurde dabei im Bett erschossen. Auch andere Bewohner wurden im Schlaf angegriffen. Die Behörden warfen den Menschen später vor, Widerstand geleistet und 3 Polizisten getötet zu haben. Die Polizei verhaftete bei der Aktion 29 Personen. Bis zum Prozess durfte keiner der Festgenommenen seine Familie sehen. Es war ihnen auch nicht gestattet, ihre Anwälte zu treffen. Nach der Untersuchung hatten die Anwälte erhebliche Schwierigkeiten, Prozessunterlagen zu erhalten. Der Prozess fand zwischen dem 7. und 14. September statt. Le Dinh Chuc und Le Dinh Cong, die Söhne des ermordeten Dorfältesten, wurden zum Tode verurteilt. Andere Angeklagte erhielten lange, zum Teil lebenslängliche Haftstrafen. Mehrere Angeklagte haben beschlossen, Berufung einzulegen. 17 Angeklagte erhielten Bewährungsstrafen, 13 von ihnen sollen bereits freigelassen worden sein. Am 3. September beantragten 13 Verteidiger schriftlich beim Richter, den Prozess zu vertagen und die Untersuchung wieder aufzunehmen. Ihr Schreiben machte auf unklare und widersprüchliche Elemente in der Untersuchungsakte aufmerksam. Dem wurde jedoch nicht stattgegeben. Während des gesamten Prozesses wurden die Rechte der Verteidigung entgegen Artikel 14 des Internationalen Pakts über bürgerliche und politische Rechte missachtet. Die Verteidiger wurden daran gehindert, während des Gerichtsverfahrens mit ihren Mandanten zu sprechen, außer am zweiten Verhandlungstag. 19 der 29 Angeklagten sollen gefoltert worden sein, um Geständnisse zu erzwingen. Mitglieder der Öffentlichen Sicherheit haben bestimmte Verteidiger innerhalb und außerhalb des Gerichts in Hanoi eingeschüchtert. Das Gericht weigerte sich, bestimmte Zeugen in den von den Verteidigern beantragten Zeugenstand zu rufen. Es wurde keine Rekonstruktion der Umstände des Todes von Le Dinh Kinh und der 3 Polizisten unternommen. Darüber hinaus wurden die Landrechtsaktivistin Can Thi Theu und ihre beiden Söhne, Trinh Ba Phuong und Trinh Ba Tu, am 23. Juni 2020 festgenommen. Als die vietnamesische Regierung die Medienberichterstattung über den Vorfall in Dong Tam einschränkte, nutzten diese drei Aktivisten soziale Medien, um Geschichten über die in Dong Tam lebenden Menschen auszutauschen. Kurz nachdem die formelle Untersuchung des Vorfalls in Dong Tam abgeschlossen war, nahm die Polizei Can Thi Theu und ihre Söhne kurzerhand fest. Der älteste Sohn, Trinh Ba Phuong, hielt seine Verhaftung live auf Video fest. Es zeigte, wie die Polizei gewaltsam in sein Haus eindrang, wo sein neugeborenes Kind und seine Frau morgens noch ruhten. Seit der Verhaftung wurde seine Frau von den örtlichen Behörden schikaniert und verhört. Der jüngere Bruder, Trinh Ba Tu, befindet sich seit dem 7. August im Hungerstreik, um gegen die schlechten Haftbedingungen zu protestieren. ACAT wurde u.a. von dem Netzwerk Viet Tan, das sich für Demokratie und Menschenrechte in Vietnam einsetzt, auf die Fälle hingewiesen, und hat mehrere offene Briefe zum Vorfall in Dong Tam mitunterzeichnet.   Brieftext Bitte schreiben Sie an den Ministerpräsidenten Sozialistischen Republik Vietnam und senden Sie eine Kopie an den Botschafter in Berlin. Der unterschriftsfertige Brief kann wörtlich oder inhaltlich genutzt werden – bitte bleiben Sie höflich. Die Adressen sind der Vorlage zu entnehmen (Porto nach Vietnam, Luftpost, 1,10 EUR; nach Berlin 0,80 EUR). Bearbeitung innerhalb von 10 Tagen nach Erhalt dieser Sendung, spätestens bis zum 30.11.2020. [Fax-Nr. der Botschaft: 030/53630200, S.E. Herrn Nguyen Minh Vu; E-Mail: sqvnberlin@t-online.de ]   Prime Minister Nguyen Xuan Phuc 16 Le Hong Phong Street Ba Dinh District Hà Nội VIETNAM   Sehr geehrter Herr Ministerpräsident, in großer Sorge um Bewohner der Gemeinde Dong Tam, die im September 2020 vom Gericht in Hanoi verurteilt worden sind, wende ich mich an Sie. Während des Prozesses wurden die Rechte der Angeklagten und der Verteidigung entgegen dem von Vietnam ratifizierten Internationalen Pakt über bürgerliche und politische Rechte missachtet. Die Verteidiger wurden bis auf den zweiten Verhandlungstag daran gehindert, während des Gerichtsverfahrens mit ihren Mandanten zu sprechen. Auch haben sie Einschüchterungen erfahren. 19 der 29 Angeklagten sollen gefoltert worden sein, um Geständnisse zu erzwingen. Das Gericht weigerte sich, bestimmte Zeugen anzuhören. Es wurde keine Rekonstruktion der Ereignisse vorgenommen, um den Tod des Gemeindevorstehers Herrn Le Dinh Kinh und von 3 Polizeibeamten aufzuklären. Die Söhne des getöteten Gemeindevorstehers, Le Dinh Chuc und Le Dinh Cong, wurden zum Tode verurteilt. Mehrere Angeklagte haben beschlossen, Rechtsmittel einzulegen. Daher bitte ich Sie, den Verurteilten ein faires Berufungsverfahren gemäß internationalen Standards zu gewähren. Ebenso ersuche ich Sie, dafür Sorge zu tragen, dass alle Inhaftierten menschenwürdig behandelt werden. Die Landrechtsaktivistin Can Thi Theu und ihre beiden Söhne, Trinh Ba Phuong und Trinh Ba Tu, wurden zudem am 23. Juni 2020 festgenommen, da sie sich zu den Ereignissen in Dong Tam geäußert hatten. Trinh Ba Tu trat am 7. August 2020 in einen Hungerstreik. Ich appelliere an Sie, die unverzügliche Freilassung von Frau Can Thi Theu und ihren beiden Söhnen anzuordnen. Für die Aufmerksamkeit, die Sie meinem Anliegen entgegenbringen, danke ich Ihnen sehr. Mit hochachtungsvollem Gruß     Als Kopie zur Kenntnis an: S.E. Herrn Nguyen Minh Vu Botschaft der Sozialistischen Republik Vietnam Elsenstraße 3 12435 Berlin     Exzellenz, mit unten stehendem Schreiben, das ich Ihnen als Kopie zukommen lasse, wende ich mich an den Ministerpräsidenten von Vietnam, um ihn im Zusammenhang mit der Inhaftierung und Verurteilung zahlreicher Personen nach der Razzia in Dong Tam im Januar 2020 um Unterstützung zu ersuchen. Hochachtungsvoll ACAT: Briefaktionen November 2020: Griechenland/EU & Vietnam  - http://www.acat-deutschland.de/briefaktionen/477-briefaktionen-november-2020-griechenland-eu-vietnam.html
......

Brazil: người dân phản đối tiêm Vaccin cúm tàu của Trung cộng

......

Vaccine của Oxford tạo đáp ứng miễn nhiễm nơi người trẻ lẫn người già

VOA - Reuters| Một trong những vaccine COVID-19 thử nghiệm hàng đầu trên thế giới sản sinh ra được đáp ứng miễn nhiễm nơi người trẻ lẫn người già. Vaccine do Trường đại học Oxford bào chế cũng tạo đáp ứng bất lợi thấp hơn nơi người lớn tuổi, hãng dược AstraZeneca của Anh, đơn vị đồng bào chế vaccine này, loan báo ngày 26 tháng Mười. Một vaccine thành công sẽ làm thay đổi cục diện cuộc chiến chống lại virus corona chủng mới vốn đã giết chết hơn 1,15 triệu người, làm đóng cửa một loạt nền kinh tế toàn cầu và đảo ngược cuộc sống của hàng tỉ người. Vaccine của Oxford/AstraZeneca [Anh & Thụy Điển] hy vọng sẽ là một trong những vaccine đầu tiên có thể được các nhà ban hành qui định chấp thuận, cùng với các ứng viên của Pfizer [Mỹ] và BioNTech [Đức], trong lúc thế giới nỗ lực tìm lối thoát khỏi đại dịch COVID-19. Những người lớn tuổi có đáp ứng miễn nhiễm từ vaccine là tin tốt vì hệ thống miễn dịch của con người yếu dần theo tuổi tác và những người lớn tuổi là những người gặp nguy cơ tử vong nhiều vì virus. Nếu thành công, vaccine sẽ cho phép thế giới trở lại một mức độ bình thường nhất định sau những xáo trộn vì đại dịch. Bộ trưởng Y tế Anh Matt Hancock nói hiện vaccine chưa sẵn sàng nhưng ông đang chuẩn bị để có thể tung ra trong nửa đầu năm 2021. Được hỏi liệu một số người có thể nhận được vaccine trong năm nay hay không, ông nói với BBC: “Tôi không loại bỏ khả năng này nhưng đây không phải là kỳ vọng tâm điểm của tôi.” “Chương trình tiến triển tốt đẹp, (nhưng) chúng ta chưa ở mức đó,” ông Hancock nói. Virus cảm cúm thông thường Công việc bắt đầu bào chế vaccine của Oxford được tiến hành vào tháng 1 năm nay. Được gọi là AZD1222 hay ChAdOx1 nCoV-19, vaccine này được làm từ một phiên bản đã bị làm yếu đi của virus cảm cúm thông thuờng vốn gây lây nhiễm trong loài tinh tinh. Virus cảm cúm nơi tinh tinh được thay đổi gen để bao gồm chu kỳ gen của cái được gọi là protein gai mà virus corona dùng để xâm nhập tế bào con người, với hy vọng là cơ thể con người sẽ tấn công virus corona nếu thấy nó xâm nhập. Những thử nghiệm được thực hiện trên một loạt những người tham dự lớn tuổi phản ánh dữ liệu được công bố vào tháng Bảy cho thấy vaccine tạo ra “đáp ứng miễn nhiễm mạnh mẽ” trong số người trưởng thành khỏe mạnh tuổi từ 18 đến 55, tờ Financial Times loan tin. Chi tiết của phát hiện sẽ được công bố trong một tạp chí lâm sàng, tờ báo này nói, nhưng không cho biết tên tạp chí. AstraZeneca đã ký một vài thoả thuận cung cấp và chế tạo với những công ty và chính phủ trên thế giới khi đang tiến gần đến việc báo cáo những kết quả sớm của thử nghiệm lâm sàng giai đoạn cuối.  
......

Cảnh sát Úc bắt giữ 14 người Việt trồng cần sa bất hợp pháp

ABC, ngày 25/10/2020, loan tin về vụ cảnh sát bang New South Wales, Australia bắt giữ 14 người Việt trồng cần sa bất hợp pháp.  Courtesy: Ảnh chụp màn hình abc.net.au RFA| 14 người Việt ở bang New South Wales, Australia vừa bị cảnh sát địa phương bắt giữ do trồng cần sa bất hợp pháp. Truyền thông Nhà nước Việt Nam, vào ngày 26/10, dẫn lời của ông John Watson, sĩ quan cao cấp thuộc Đội điều tra ma túy và vũ khí địa phương, cho biết vụ việc bắt giữ vừa nêu nằm trong một kế hoạch được lập ra hồi tháng 11/2019 để điều tra tình hình trồng và tiêu thụ cần sa tại bang New South Wales. Tin cho biết cảnh sát đã đột nhập và khám xét 3 căn nhà ở Minimbah, Melinga và Moorland vào cuối tuần trước và đã tìm thấy hơn 13.300 cây cần sa, có giá trị ước tính đến 40 triệu USD. Ông John Watson cho biết thêm rằng đã có 14 người Việt bị bắt giữ liên quan số lượng lớn cần sa được tìm thấy. Những người Việt bị bắt ở tuổi từ 22 đến 44 và tất cả họ được đưa về đồn cảnh sát Taree. 14 người Việt này bị truy tố với cáo buộc tội trồng, cung cấp cần sa, chất bị cấm và tham gia vào các nhóm tội phạm. Ông John Watson nhấn mạnh rằng đây là vụ bắt giữ và tịch thu cần sa lớn nhất kể từ thập niên 1970 đến nay. 14 người Việt vừa bị cảnh sát bang New South Wales bắt giữ bao gồm thường trú nhân ở Úc, du học sinh và một số người cư trú bất hợp pháp. Tòa án địa phương Taree từ chối cho bảo lãnh 14 người Việt vừa bị bắt và dự kiến sẽ mở phiên tòa xét xử họ vào tháng 1/2021.
......

Cảnh sát Đức bắt khẩn cấp hàng loạt người Việt nghi là gián điệp cho Trung Quốc

Berlin - 25.10.2020   Cảnh sát đã đột kích nhiều ngôi nhà và văn phòng trên nhiều bang tại nước Đức trong một vụ việc liên quan đến ba người Việt nghi là gián điệp cho Trung Quốc, các công tố viên cho biết.   Tạp chí Der Spiegel – cơ quan truyền thông đầu tiên đưa tin về các cuộc đột kích, cho biết một trong ba nghi phạm là một công dân Đức người gốc Việt.   Ông Markus Schmitt, phát ngôn viên của cơ quan công tố liên bang Đức cho biết: “Tôi có thể xác nhận rằng chúng tôi đang thực hiện một cuộc điều tra về hoạt động của các điệp viên tình báo. Nhiều người Việt mang quốc tịch Đức có liên quan đến vụ việc này”.   Trong khi đó, các công tố viên từ chối xác nhận danh tính hoặc ngành nghề của 3 nghi phạm người Việt mang Quốc tịch Đức Này.   Đây là vụ việc đầu tiên trong những năm gần đây liên quan đến các cáo buộc cụ thể về gián điệp làm việc cho Trung Quốc tại Đức và EU.   Sự việc xảy ra trong bối cảnh mối lo ngại ngày càng tăng trên khắp châu Âu về việc Trung Quốc đang tăng cường hoạt động gián điệp trên toàn thế giới khi nước này ra sức xây dựng ảnh hưởng chính trị tương đương với kinh tế của họ.   Đức và các nước châu Âu khác đang chịu áp lực từ Washington để loại trừ nhà sản xuất thiết bị viễn thông của Trung Quốc Huawei khỏi đấu thầu xây dựng mạng điện thoại di động thế hệ thứ năm (5G).   Các cuộc đột kích diễn ra tại Brussels, Berlin và hai bang miền nam nước Đức là Baden-Württemberg và Bayern, trung tâm chính của các ngành công nghiệp sản xuất tiên tiến của Đức. Nguồn: Theo Tạp chí Der Spiegel  
......

Facebook “quảng cáo” tự do ngôn luận. Ở Việt Nam, công ty hỗ trợ kiểm duyệt

Để bảo vệ hoạt động kinh doanh của mình tại một thị trường quan trọng, Facebook gia tăng xóa bỏ nội dung mà chính phủ độc tài của Việt Nam không thích. Trong nhiều tháng liên tục, Bùi Văn Thuận, một giáo viên hóa học, trở thành một blogger nổi tiếng ở Việt Nam, đã đăng nhiều bài trên Facebook về một vụ tranh chấp đất đai giữa những dân làng và chính quyền cộng sản. Ở một quốc gia không có truyền thông độc lập, Facebook là nơi duy nhất mà người Việt Nam có thể đọc về các chủ đề gây tranh cãi như Đồng Tâm, một ngôi làng ngoại ô Hà Nội, nơi người dân chống lại kế hoạch của chính quyền muốn chiếm đất nông nghiệp để xây nhà máy. Tin rằng một cuộc đối đầu là không thể tránh khỏi, ông Thuận, 40 tuổi, đã lên án các nhà lãnh đạo của đất nước trong một bài đăng ngày 7 tháng Giêng. “Tội ác của các ông sẽ khắc sâu trong tâm trí tôi,” ông Thuận viết. “Tôi biết các người – những tên cướp đất – sẽ làm mọi thứ, dù tàn nhẫn đến đâu, để lấy đất của người dân.” Ngày hôm sau, Facebook đã khóa tài khoản của ông Thuận theo đòi hỏi của chính phủ, ngăn cản 60 triệu người Việt Nam sử dụng Facebook xem các bài đăng của ông ta. Một ngày sau, giống như ông Thuận đã cảnh báo, cảnh sát ập vào Đồng Tâm với hơi cay và lựu đạn. Một trưởng làng và ba sĩ quan bị giết. Sau ba tháng bị khóa tài khoản Facebook, công ty nói với ông Thuận là ông bị cấm vĩnh viễn sử dụng Facebook. “Chúng tôi đã xác định rằng bạn không đủ điều kiện sử dụng Facebook,” thông báo viết bằng tiếng Việt. Việc ông Thuận bị đưa vào danh sách đen, mà công ty truyền thông xã hội khổng lồ có trụ sở tại Menlo Park giờ đây gọi là một “lỗi lầm,” minh họa cho việc công ty sẵn sàng chấp nhận các yêu cầu kiểm duyệt từ một chính phủ độc tài. Facebook và người sáng lập Mark Zuckerberg nói rằng nền tảng này bảo vệ quyền tự do ngôn luận trừ những trường hợp hãn hữu, chẳng hạn như khi nội dung kích động bạo lực. Nhưng ở các quốc gia bao gồm Cuba, Ấn Độ, Do Thái, Morocco, Pakistan và Thổ Nhĩ Kỳ, Facebook thường hạn chế các bài đăng mà các chính phủ cho là nhạy cảm hoặc cấm kỵ. Không nơi nào mà điều này hiển nhiên bằng ở Việt Nam. Trang mạng Facebook có giao diện tiếng Việt vào năm 2008, đến nay hơn một nửa dân số Việt Nam có tài khoản Facebook. Mạng xã hội phổ biến này giúp các nhà phê bình chính phủ và các nhà hoạt động ủng hộ dân chủ – ở cả Việt Nam và Hoa Kỳ – vượt qua sự kiểm soát chặt chẽ của chế độ cộng sản đối với các phương tiện truyền thông. Nhưng trong vài năm gần đây, công ty Facebook đã liên tục kiểm duyệt những người bất đồng chính kiến ​​ở Việt Nam, để làm hài lòng một chính phủ chuyên đàn áp tự do ngôn luận, trước đe dọa sẽ bị đóng ở Việt Nam nếu Facebook không tuân thủ, theo tìm hiểu của báo Los Angeles Times. Trong các cuộc phỏng vấn, hàng chục nhà hoạt động Việt Nam, những người vận động nhân quyền và các cựu quan chức Facebook cho biết công ty đã chặn các bài đăng của hàng trăm người sử dụng, thường với rất ít lời giải thích. Facebook cũng đã cấm các nhà phê bình chính phủ Hà Nội – bao gồm cả một nhóm đối lập có trụ sở tại Nam California – mua quảng cáo để tăng lượng độc giả và đã không ngăn chặn được những dư luận viên của chính phủ sử dụng chiến thuật “đồng loạt báo cáo” với Facebook để tìm cách xóa bài đăng của những người bất đồng chính kiến. Các nhà phê bình cho rằng, thay vì sử dụng lợi thế của mình là một nền tảng truyền thông lớn nhất của Việt Nam để chống lại kiểm duyệt, Facebook đã trở thành đồng phạm trong việc chính phủ tăng cường đàn áp những tiếng nói ủng hộ dân chủ. Ông Dipayan Ghosh, một cựu cố vấn chính sách cộng đồng của Facebook, người đồng điều hành Dự án Nền Tảng Kỹ Thuật Số & Dân Chủ tại Trường Kennedy của Harvard nói: “Tôi nghĩ đối với ông Zuckerberg, những tính toán đối với Việt Nam rất rõ ràng: Đó là duy trì dịch vụ ở một quốc gia có dân số khổng lồ và ở đó Facebook đang thống trị thị trường Internet tiêu dùng, nếu không đối thủ cạnh tranh có thể chen chân vào.” “Cách suy tính của công ty không phải là duy trì dịch vụ cho quyền tự do ngôn luận. Mà là duy trì dịch vụ để có doanh thu.” Các giới chức điều hành của công ty cho biết họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc tuân thủ các yêu cầu ngày càng gay gắt của Hà Nội nếu họ muốn tiếp tục hoạt động tại đây, họ cũng nói thêm rằng họ có phản ứng lại khi các nhà chức trách gây sức ép quá mức. Facebook cho biết, trong một số trường hợp, chính phủ Việt Nam buộc người sử dụng phải vô hiệu hóa tài khoản của chính họ, mà không cần đến công ty. Một số viên chức của Facebook đã đồng ý trả lời phỏng vấn về các hoạt động của công ty tại Việt Nam, nhưng với điều kiện ẩn danh. Công ty cũng đã gửi văn bản trả lời cho các câu hỏi. Facebook cho biết trong một tuyên bố: “Không phải lúc nào chúng tôi cũng đồng ý với chính phủ ở các quốc gia nơi chúng tôi hoạt động, bao gồm cả Việt Nam. Chúng tôi sẽ tiếp tục làm tất cả những gì có thể để bảo đảm rằng những người ở Việt Nam luôn có thể sử dụng các dịch vụ của chúng tôi mà họ cần hàng ngày.” Với dân số trẻ và là một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất châu Á trước đại dịch COVID-19, Việt Nam là một thị trường tăng trưởng quan trọng của Facebook. Công ty kiểm soát hơn 40% thị trường quảng cáo kỹ thuật số, trị giá 760 triệu Mỹ Kim của Việt Nam mặc dù không có văn phòng hoặc nhân viên toàn thời gian trong nước. Áp lực của Hà Nội lên Facebook, đòi hỏi công ty hạn chế các bài đăng đã gia tăng lên sau các cuộc biểu tình của người dân ở TP.HCM vào năm 2016, để phản đối phản ứng của chính phủ đối với việc một nhà máy thép xả thải chất độc ra biển, gây ra vụ cá chết hàng loạt. Nhà cầm quyền đã bắt giữ 300 người biểu tình và tạm thời đóng Facebook vì những người tổ chức đã sử dụng mạng xã hội để điều phối các cuộc biểu tình và đăng hình ảnh của những người biểu tình giương biểu ngữ. Theo các phương tiện truyền thông nhà nước Việt Nam, vào tháng Tư, 2017, các quan chức Việt Nam đã nói với một giới chức điều hành cấp cao của Facebook, bà Monika Bickert, trong một cuộc họp tại Hà Nội rằng công ty phải hợp tác “tích cực và hiệu quả hơn” với yêu cầu của chính phủ để tháo gỡ nội dung. Một giới chức Facebook cho biết, công ty đã thiết lập một kênh liên lạc trực tuyến mà qua đó chính phủ có thể báo cáo những người sử dụng bị cáo buộc đăng nội dung bất hợp pháp. Facebook thường hạn chế các bài đăng và những người sử dụng vì một trong hai lý do – vi phạm “tiêu chuẩn cộng đồng,” đây là những quy tắc mà công ty cho biết là được áp dụng cho người sử dụng trên toàn thế giới, hoặc vi phạm “luật pháp địa phương.” Các bài đăng bị liệt vào danh mục thứ hai bị chặn ở quốc gia mà chúng bị cho là bất hợp pháp nhưng vẫn có thể truy cập được ở những nơi khác. Vào tháng Tám, 2019, Bộ trưởng Thông Tin và Truyền Thông của Việt Nam, Nguyễn Mạnh Hùng, nói với quốc hội rằng Facebook tuân thủ “70-75%” yêu cầu của chính phủ về việc xóa nội dung, tăng so với khoảng 30% trước đây. Bộ Trưởng Hùng đã không đưa thêm chi tiết, và văn phòng của ông ta đã không trả lời các yêu cầu phỏng vấn. Trong tháng này, Bộ Trưởng Hùng nói với các nhà lập pháp rằng Facebook đã nâng tỷ lệ tuân thủ lên 95%. Ông nói, sự tuân thủ của các công ty mạng xã hội đối với các yêu cầu của chính phủ đã “đạt đến mức cao nhất từ trước đến nay.” Facebook từ chối bình luận về số liệu thống kê của Việt Nam, nhưng thừa nhận rằng công ty đã gia tăng kiểm duyệt. Ngôi làng Tuyên bố tự do ngôn luận của công ty và xu hướng tuân thủ các yêu cầu của Hà Nội xung đột với nhau trong sự kiện Đồng Tâm, một ngôi làng nằm khoảng 20 dặm về phía tây nam Hà Nội. Bắt đầu từ năm 2017, các cuộc biểu tình của dân làng và các vụ đụng độ với cảnh sát đã thu hút sự chú ý của các blogger và các nhà hoạt động Việt Nam. Những người này đã sử dụng Facebook để ghi lại những hành động phản kháng hiếm có, thu hút hàng chục ngàn lượt “thích” và chia sẻ. Rạng sáng ngày 9 tháng Giêng năm nay, cảnh sát và bộ đội trang bị vũ khí chống bạo động đã ập vào ngôi làng, bắn hơi cay và đạn cao su khi họ di chuyển qua những con hẻm nhỏ hẹp hướng về nhà của thủ lĩnh cuộc phản kháng, Cụ Lê Đình Kình, 84 tuổi. Các công an đã kéo vợ và con của Cụ ra đường trước khi bắn chết Cụ Kình, viện cớ rằng họ thấy ông đang nắm trong tay một quả lựu đạn. Hơn hai chục cư dân bị bắt. Vào tháng Chín, một tòa án đã kết án tử hình hai người con trai của Cụ Kình và 27 người dân làng khác với những án tù khắc nghiệt. Ngay trước khi cảnh sát tấn công vào, chính phủ đã tìm cách xóa bỏ các tài khoản độc lập [trên mạng xã hội]. Truyền thông nhà nước dẫn lời một quan chức Bộ Thông Tin đã mắng Facebook vì “phản ứng rất chậm chạp và quan liêu” trước các yêu cầu của chính quyền hạn chế các bài đăng về vụ Đồng Tâm. Trong số các mục tiêu của chính phủ là ông [Bùi Văn] Thuận, một người từng ủng hộ Đảng Cộng Sản cầm quyền. Ông Thuận cho biết, sự xuất hiện của Internet ở Việt Nam vào năm 1997 “cho phép tôi đọc các tài liệu trên mạng và giúp tôi mở mắt.” Ông bắt đầu chuyển đổi từ một người tin tưởng tuyệt đối sang một nhà phê bình không ngừng nghỉ. Ông bắt đầu viết các bài ngắn trên trang Facebook của mình vào năm 2016, tập trung vào vấn đề tham nhũng của chính phủ và chính trị nội bộ đảng, đôi khi dám chỉ trích đích danh các quan chức chính quyền. Khi số người theo dõi trang Facebook của ông Thuận gia tăng nhiều, lực lượng an ninh cũng chú ý đến ông. Ông Thuận cho biết ông đã rời bỏ công việc của mình sau khi cảnh sát gây áp lực buộc trung tâm dạy thêm ở Hà Nội nơi ông làm giáo viên khoa học sa thải ông. Theo ông Thuận và các nhà hoạt động khác biết về trường hợp của ông cho biết, công an đã đến căn hộ của ông, quấy rối con gái ông và gây áp lực buộc chủ nhà trục xuất gia đình ông. Dọn nhà đến đâu ông Thuận và gia đình vẫn tiếp tục phải đối mặt với những quấy nhiễu tương tự, khiến họ phải liên tục vội vã thay đổi chỗ ở. Cuối cùng họ phải lánh nạn tại quê của vợ ông ở tỉnh Hòa Bình, phía tây nam thủ đô. Nhưng ông vẫn tiếp tục viết, và vào năm ngoái đã có hơn 20.000 người theo dõi trên Facebook. Khi tình trạng bế tắc ở Đồng Tâm trở nên trầm trọng hơn vào cuối năm 2019, Facebook bắt đầu chặn các bài đăng của ông Thuận, trong đó có một bài đăng vào ngày 31 tháng Mười Hai khẳng định rằng chủ tịch UBND Hà Nội, một cựu quan chức công an, có liên quan đến vụ tịch thu đất. Một ngày trước cuộc truy quét [rạng sáng 9 tháng Giêng] của cảnh sát, ông Thuận nhận được tin nhắn từ Facebook cho biết họ đã khóa tài khoản của ông ở Việt Nam “do các yêu cầu pháp lý ở quốc gia của bạn.” Ông đã gửi phản đối cho Facebook nhưng đã không được trả lời. Một người trung gian mà ông nhờ nói chuyện với các giới chức điều hành công ty được cho biết rằng Bộ Công An và Bộ Thông Tin và Truyền Thông của Việt Nam “đã đưa ông vào danh sách đen.” Trong lúc tuyệt vọng, ông Thuận đã gửi email cho Alex Warofka, một giới chức của Facebook có văn phòng tại Singapore chuyên về vấn đề nhân quyền, để yêu cầu giải thích. Ông Thuận nói ông Warofka đã không có trả lời. Một giới chức của công ty cho biết ông Warofka không nhớ đã nhận được email. Los Angeles Times - Facebook Việt Tân dịch   Sau nhiều tháng im lặng, Facebook bất ngờ khôi phục tài khoản của ông Thuận vào ngày 19 tháng Chín, sau áp lực từ các nhà hoạt động Việt Nam và nhóm nhân quyền cũng như các câu hỏi từ báo The L.A. Times. Giới chức Facebook cho biết, quyết định khóa trang của ông Thuận là một “sai lầm,” đổ lỗi cho một “thành viên của nhóm” đã thực hiện hành động này, vì nghĩ rằng họ đã “chấp thuận việc chặn một nội dung cụ thể – không phải toàn bộ tài khoản.” Ông Thuận cho biết kể từ khi được khôi phục, tài khoản của ông có lúc truy cập vào được có lúc không. Lượng độc giả trên trang của ông bị giảm xuống chỉ còn vài ngàn, mặc dù những người bên ngoài Việt Nam vẫn có thể truy cập được. “Những tên quỷ sứ của đảng” Các blogger nổi tiếng khác cũng phải đối mặt với hành động đồng thời từ chính phủ và Facebook. Vài giờ sau khi cuộc đột kích Đồng Tâm bắt đầu, ông Phan Văn Bách, người thường xuyên đăng bài về Đồng Tâm trên Facebook với 23.000 người theo dõi, bước xuống từ căn hộ tầng 4 ở Hà Nội và nhìn thấy một số an ninh bên ngoài. Tin rằng họ ở đó để theo dõi mình, người tài xế taxi 45 tuổi đã đăng một bức ảnh lên trang Facebook của mình với chú thích: “Những tên quỷ sứ của Đảng đang ở bên ngoài nhà tôi.” Trong giây lát, tài khoản của ông Bách đã bị hạn chế do vi phạm các tiêu chuẩn cộng đồng – lần thứ ba tài khoản của ông bị khóa trong năm nay. Facebook đã không trả lời các câu hỏi về trường hợp ông Bách. Giống như các nhà hoạt động khác, các các bài đăng của ông Bách về Đồng Tâm tràn ngập những bình luận thô lỗ từ những dư luận viên của nhà nước – trong đó có nhiều người sử dụng tài khoản mới tạo dưới tên giả – họ mô tả những người dân làng là khủng bố. Trong một báo cáo năm 2019, các nhà nghiên cứu tại Đại Học Oxford đã đánh giá Việt Nam là một trong những nhà nước hàng đầu bảo trợ cho việc thao túng mạng xã hội, xác định một đội quân 10.000 “binh sĩ mạng” phát tán tuyên truyền và tấn công những người bất đồng chính kiến. Một số được tuyển dụng trực tiếp bởi quân đội và các cơ quan an ninh; những người khác được gọi là dư luận viên tức “người định hướng dư luận.” Theo một tài liệu năm 2016 do Đảng Cộng Sản công bố những người này được tuyển dụng từ các trường đại học và các nơi khác. Bằng cách sử dụng hệ thống khiếu nại tự động của Facebook, họ làm cho các bài đăng chỉ trích chính quyền bị xóa. Các viên chức Facebook nói rằng họ đang làm việc để xác định cái gọi là “hành vi giả tạo có phối hợp” này. Họ cũng nói rằng các quyết định gỡ bỏ nội dung không dựa trên số lượng người báo cáo nội dung đó, mà dựa trên việc nội dung có vi phạm các tiêu chuẩn hoặc luật pháp địa phương hay không. Nhưng ông Bách cho biết những dư luận viên của chính phủ đông đến nỗi họ thường báo cáo tài khoản của ông ngay sau khi ông đăng bài. Ông Bách nói: “Điều đó đã xảy ra với tôi rất nhiều lần với các bài đăng liên quan đến chính quyền Việt Nam. Tôi biết rằng Facebook đã thỏa hiệp với Việt Nam để bảo vệ chế độ độc tài.” Có những người khác đã viết về Đồng Tâm đã bị bỏ tù. Số lượng người bị bỏ tù vì các bài đăng của họ trên Facebook ngày càng gia tăng. Anh Trịnh Bá Phương, một nhà hoạt động vì quyền đất đai và là con trai của hai cựu tù nhân chính trị, đã bị công an mặc thường phục bao vây nhà và ngăn cản không cho anh đi dự đám tang của Cụ Kình sau khi anh đăng bài về Đồng Tâm cho 50.000 người theo dõi trên Facebook. Vào ngày 6 tháng Hai, anh Phương đã đến Đại Sứ Quán Hoa Kỳ theo lời mời của một giới chức chính trị cấp cao, bà Michele Roulbet, và đề nghị bà yêu cầu tiến hành một cuộc điều tra độc lập về vụ đột kích. Trong một cuộc phỏng vấn, cha của nhà hoạt động Trịnh Bá Phương cho biết, khi được cho biết là truyền thông nhà nước đã gán cho anh Phương tội “kích động” dân làng Đồng Tâm, bà Roulbet đã nói Hoa Kỳ sẽ “làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ” nếu anh bị bắt. Đại Sứ Quán Hoa Kỳ đã từ chối bình luận. Ngày 24 tháng Sáu, anh Phương, mẹ và em trai đã bị bắt và bị buộc tội phát tán tài liệu chống nhà nước. Theo các nhóm vận động nhân quyền, anh Phương phải đối mặt với 20 năm tù. Ông Trịnh Bá Khiêm, 62 tuổi, cho biết ông đã không thể nói chuyện với vợ và các con trai kể từ khi họ bị bắt. Người con trai thứ hai của ông, là Trịnh Bá Tư, đã tuyệt thực vào tháng Tám trong trại tạm giam nơi anh đang bị giam giữ. Khi người cha đến trại tạm giam, binh lính canh trại nói rằng sức khỏe của con trai ông “bình thường” và đuổi ông về. Ngay sau khi anh bị bắt tạm giam, trang Facebook của Trịnh Bá Phương đã không còn vào xem được nữa. Cha của anh, một nông dân trồng bưởi tại một trang trại nhỏ ở phía nam Hà Nội, tin rằng công an đã sử dụng điện thoại của con trai để đăng nhập vào Facebook và buộc anh phải hủy tài khoản. Một giới chức Facebook cho biết công ty không có đóng tài khoản của anh Phương. Ngay cả những blogger nổi tiếng đã rời Việt Nam để trốn thoát chính quyền cũng nhận thấy rằng họ không tránh khỏi đàn áp. Ông Nguyễn Văn Hải, một người có nhiều độc giả đang sống lưu vong ở Garden Grove, [miền Nam tiểu bang California] đã đăng một video vào tháng Giêng với hình ảnh thi thể đẫm máu của Cụ Lê Đình Kình. Bài đăng đã bị tấn công bởi các dư luận viên Việt Nam và nhanh chóng bị chặn với thông báo rằng video vi phạm quy định của Facebook cấm nội dung bạo lực. Sau nhiều lần cố gắng đăng video, ông Hải nhận được một thông báo tự động cho biết ông có nguy cơ bị đóng tài khoản vì nhiều lần vi phạm. Giới chức Facebook nói rằng video bị gỡ xuống vì vi phạm nguyên tắc nội dung. Ông Hải nói: “Rất dễ dàng cho một chính phủ độc tài lạm dụng các chính sách của Facebook. Họ trả tiền cho những người này để báo cáo bài đăng của tôi, nói rằng tôi đang gieo rắc sự căm thù.” Tấn công máy chủ Vào tháng Tư, Hà Nội đã gia tăng áp lực lên Facebook. Theo các giới chức điều hành của công ty và một nhà hoạt động đồng ý nói về vấn đề này với điều kiện giấu tên, thì chính phủ Việt Nam đã cắt Internet một số máy chủ mà công ty Facebook thuê ở Việt Nam để chuyển tải truy cập đến và đi từ giàn máy chính của công ty. Facebook đã phải khẩn cấp chuyển tải truy cập đến các máy chủ bên ngoài Việt Nam để duy trì hoạt động của dịch vụ. Giới chức Facebook nói, hành động của Hà Nội nhắn gửi một thông điệp rõ ràng: Tuân thủ nhiều thêm các yêu cầu kiểm duyệt nếu không dịch vụ Facebook sẽ đối mặt với một tương lai tồi tệ. Và giới chức này cho biết, Facebook đã quyết định gia tăng tuân thủ các yêu cầu của Hà Nội, bất chấp những lo ngại trong nội bộ công ty rằng nhiều yêu cầu của chính quyền không đáp ứng các tiêu chuẩn của công ty về việc gỡ bài đăng. Trước khi tiết lộ quyết định, được Reuters đưa tin đầu tiên, công ty đã tìm cách chặn trước những lời chỉ trích bằng cách gọi cho các nhà hoạt động nhân quyền về Việt Nam. Một người cho biết Facebook đã nói với anh ta rằng công ty sẽ hạn chế “đáng kể” nhiều nội dung hơn. Bộ Trưởng Thông Tin và Truyền Thông của Việt Nam, Nguyễn Mạnh Hùng nói với các nhà lập pháp trong tháng này rằng Facebook đã chặn hoặc hạn chế hơn 2.000 bài đăng vào năm 2020 – nhiều gấp 5 lần so với năm ngoái – và đã đồng ý chặn “các tổ chức phản động và khủng bố” mua quảng cáo trên Facebook, nhằm mở rộng phạm vi tiếp cận của các bài viết của họ. Bộ Trưởng Hùng thừa nhận rằng việc cấm các dịch vụ như Facebook và YouTube sẽ gây ra “sự phản đối kịch liệt của công chúng” – một quan điểm mà những người bị Hà Nội kiểm duyệt đồng ý. Những người này cho rằng Facebook đã trở thành một bộ phận cố định trong thương mại, chính quyền và xã hội ở Việt Nam, nên Facebook có đủ khả năng phản kháng mạnh hơn. Phát ngôn nhân tại Hoa Kỳ của Việt Tân, một nhóm đối lập ủng hộ dân chủ bị Hà Nội cấm hoạt động ở Việt Nam và không được mua quảng cáo trên Facebook, ông Hoàng Tứ Duy nói rằng “Facebook hành động như thể chính phủ Việt Nam đang ưu ái họ bằng cách để họ vào Việt Nam.” Theo ông Hoàng Tứ Duy cho biết, thu nhập của Facebook từ Việt Nam là “một phần rất nhỏ trong tổng doanh thu của công ty. Thực tế là, quốc gia Việt Nam được hưởng lợi nhiều hơn từ việc có Facebook so với lợi mà Facebook có được từ việc công ty này hiện diện ở Việt Nam.” Những người ủng hộ quyền tự do trên mạng nói thêm rằng công ty đã tạo ra một tiền lệ nguy hiểm khi không giải thích công khai cách họ quyết định nội dung nào không bị gỡ xuống. Giám đốc Silicon Valley Initiative của Tổ chức Ân Xá Quốc Tế ông Michael Kleinman nói rằng “việc Facebook xử lý không rõ ràng các yêu cầu kiểm duyệt nội dung từ các chính quyền độc tài khiến người sử dụng rất dễ bị kiểm duyệt tùy tiện mà không có biện pháp để khắc phục thích hợp.” Facebook nói một số bài đăng bị tự động gỡ xuống bởi thuật toán giám sát nội dung của trang mạng hoặc bởi các nhân viên nói tiếng Việt mà công ty thuê để kiểm soát nền tảng. Một giới chức thứ hai của Facebook cho biết các bài đăng bị đánh dấu vì vi phạm luật pháp địa phương được thông qua một quá trình xem xét trong công ty trước khi thực hiện bất kỳ hành động nào. Công ty từ chối chia sẻ các ví dụ về các trường hợp được xem xét. Access Now, một nhóm vận động cho các quyền kỹ thuật số và hỗ trợ những người sử dụng, tin rằng quyền truy cập Facebook của họ đã bị hạn chế một cách sai trái, cho biết Facebook hiếm khi giải thích các quyết định chặn hoặc khôi phục tài khoản – ngoại trừ việc nói rằng họ đã vi phạm các tiêu chuẩn cộng đồng. Trong một số trường hợp, Facebook xóa hoặc hạn chế quyền truy cập vào các bài đăng không có vẻ vi phạm tiêu chuẩn của công ty hoặc luật pháp Việt Nam. Việt Tân, tổ chức có đông đảo người theo dõi trong cộng đồng người Việt Nam ở tiểu bang California, đã bị xóa hàng chục bài đăng trong năm nay. Một trong số đó là về một thẩm phán Việt Nam bị cáo buộc tấn công tình dục, bị cho là vi phạm các chính sách của Facebook về chống bắt nạt và quấy rối. Một bài đăng khác về tình trạng thất nghiệp ở Trung Quốc bị cho là vi phạm các chính sách của Facebook đối với lời lẽ gây căm thù. Việt Tân cho biết cả hai bài đăng này đã được khôi phục vài tháng sau đó sau khi tổ chức này kháng cáo. Facebook đã không trả lời các câu hỏi về trường hợp Việt Tân. Facebook cũng đã đình chỉ 10 thành viên của nhóm đăng bài lên trang Facebook của tổ chức nầy, viện lý do nhiều lần vi phạm các tiêu chuẩn cộng đồng của Facebook. Sáu trong số các vụ đình chỉ diễn ra vào tháng Tám. Ông Minh Pham, một thành viên Việt Tân sống ở Đức, đã bị cấm vĩnh viễn. Ông Hoàng Tứ Duy nói rằng: “Các nhà chức trách Việt Nam sợ các trang Facebook có ảnh hưởng như trang của Việt Tân vì chúng tôi cung cấp một quan điểm khác. Họ muốn Facebook kiểm duyệt nội dung – không phải vì nội dung không chính xác – mà căn bản là vì nó là sự thật.” Tuy nhiên, các nhà hoạt động nói rằng có rất ít lựa chọn thay thế cho Facebook. Ông Trịnh Hữu Long, một nhà phê bình Hà Nội sống ở Đài Loan và điều hành tạp chí phi lợi nhuận trên mạng có tên Luật Khoa, cho biết ông đã tìm hiểu các phương thức chuyển tải thông tin khác sau khi Facebook liên tục chặn các bài viết không liên quan gì đến Việt Nam. Nhưng ông xác định rằng từ bỏ nền tảng này sẽ làm giảm đáng kể lượng độc giả của mình. Ông nói: “Facebook đang là vua ở Việt Nam. Nội dung phải đi qua Facebook để tiếp cận độc giả. Vì vậy, dù tôi không thích Facebook, tôi cũng phải sống với nó.” David S. Cloud, Shashank Bengali Los Angeles Times Facebook Việt Tân dịch Nguồn: “Facebook touts free speech. In Vietnam, it’s aiding in censorship“, (https://www.latimes.com/…/facebook-censorship-suppress…) — DAVID S. CLOUD: phóng viên tường trình từ Hoa Thịnh Đốn SHASHANK BENGALI: phóng viên tường trình từ Singapore SUHAUNA HUSSAIN: Nhân viên biên tập của Los Angeles Times ở Los Angeles đã đóng góp cho bài báo này.  
......

Vắc-xin sắp có

Phan Ba| Công ty Biontech ở Mainz (Đức) thông báo một bước đột phá: Vắc-xin ngừa cúm Tàu mới được phát triển hoạt động rất tốt. Việc tiêm chủng hàng loạt có thể sớm được thực hiện. Cặp vợ chồng nhà nghiên cứu Sahin / Türeci không chỉ kiếm được hàng tỷ USD mà còn đạt được danh tiếng thế giới. Công ty dược phẩm Biontech có trụ sở tại Mainz (Đức) thông báo rằng loại vắc-xin mới được phát triển BNT162b2 đã rất thành công trong các nghiên cứu lâm sàng, một mặt công ty đã bắt đầu sản xuất hàng loạt và mặt khác, quy trình phê duyệt cuối cùng đã được bắt đầu. Người ta sắp sửa "chấm dứt đại dịch này". Cơ quan quản lý dược phẩm châu Âu EMA tại Amsterdam (Hà Lan) xác nhận rằng thành phần hoạt chất hiện đang được kiểm tra trong cái được gọi là "quy trình xem xét cuốn chiếu" (""Rolling-Review"). Trong quá trình này, dữ liệu từ thử nghiệm lâm sàng liên tục được gửi về và đánh giá. Việc EMA quyết định bắt đầu quá trình phê duyệt nhanh này dựa trên dữ liệu đáng khích lệ của các nghiên cứu lâm sàng cho đến nay. Hồi tháng 4, Biontech là công ty Đức đầu tiên nhận được sự chấp thuận cho các nghiên cứu lâm sàng từ Viện Paul Ehrlich. Hiện nay, công ty có trụ sở tại Mainz đã đưa 37.000 người tham gia vào các nghiên cứu và 28.000 người đã nhận được liều vắc-xin thứ hai. Hơn 120 trung tâm nghiên cứu trên toàn thế giới đang tham gia, bao gồm cả ở Mỹ, Brazil, Nam Phi và Argentina. Như người sếp và cũng là người đồng sáng lập Biontech, Ugur Sahin nhấn mạnh, công ty đang sắp sửa về đến đích. Sahin tin rằng "chúng tôi có một sản phẩm an toàn và có thể chứng minh hiệu quả của nó". Biontech rất hào hứng với vắc-xin của mình và đã bắt đầu sản xuất hàng loạt, tức là người ta chỉ chờ giấy phép để bắt đầu cung cấp. Việc một loại vắc-xin có sẵn chỉ vài tháng sau khi đại dịch bùng phát là một sự kiện hiếm có trong khoa học. Quá trình phát triển và phê duyệt vắc-xin thường mất vài năm. Tuy nhiên, hàng triệu liều vắc-xin có thực sự được sử dụng trong năm nay hay không, điều này còn phụ thuộc vào các thẩm định viên của EMA. Sahin cho biết: "Trong mọi trường hợp, chúng tôi sẽ trình bày các dữ liệu của mình - và trình bày các tác dụng cũng như các tác dụng phụ một cách minh bạch. Vắc xin cũng sẽ có sẵn trong kho", Sahin nói. Biontech thật sự đã mua lại cơ sở sản xuất của công ty dược Thụy Sĩ Novartis với 300 nhân viên có trình độ cao tại Marburg (Đức) để có thể nhanh chóng tăng cường sản xuất hàng loạt. Một trong những cơ sở sản xuất vắc-xin ngừa cúm Tàu lớn nhất trên thế giới có thể sớm được xây dựng ở đó. Biontech đang lên kế hoạch cụ thể cho 100 triệu liều tiêm chủng trong năm nay và 250 triệu liều trong nửa đầu năm 2021. Trong vài năm tới, sản lượng sẽ được tăng lên 750 triệu liều tiêm chủng mỗi năm. Đối với thành phố Marburg, điều này cũng có nghĩa là sự trở lại của một địa điểm nghiên cứu dược phẩm có truyền thống: ngành hóa dược đã được thành lập ở đây với Constantin Zwenger (1814-1884). Emil Adolf Behring (1864-1917), người đoạt giải Nobel Y học đầu tiên và là người sáng lập ra tiêm chủng thụ động cũng đã nghiên cứu tại đây. Đại học Marburg cho tới nay vẫn là trường dẫn đầu về nghiên cứu hóa học và sinh học, và nhiều giải thưởng Leibniz là minh chứng cho điều này. Với đôi vợ chồng nghiên cứu và sáng lập Biontech, nước Đức có một tấm gương sáng về việc hòa nhập thành công. Gia đình của Sahin đến Köln (Cologne) từ Thổ Nhĩ Kỳ khi ông mới bốn tuổi. Người cha là công nhân tại hãng Ford. Sahin đầu tiên học y khoa tại Köln, sau đó là bác sĩ tại Bệnh viện Đại Köln. Ông đã viết luận án tiến sĩ về liệu pháp miễn dịch cho các tế bào khối u. Sahin là Giáo sư Ung thư Thực nghiệm tại Bệnh viện Đại học Mainz từ năm 2006. Vợ ông, Özlem Türeci, cũng có gốc Thổ Nhĩ Kỳ: Cha bà đến Đức với tư cách là một bác sĩ từ Istanbul để làm việc tại một bệnh viện Công giáo nhỏ ở quận Cloppenburg. Türeci học y khoa ở Saarland và gặp chồng bà ở đó. Cả hai đều bị cuốn hút bởi ý tưởng có thể điều trị ung thư theo một cách mới không chỉ là phẫu thuật, hóa trị và xạ trị. Họ muốn hệ thống miễn dịch tự tấn công các tế bào ung thư - và họ đã thành công. Sahin và Türeci được quốc tế công nhận là những người tiên phong trong liệu pháp miễn dịch ung thư. Và bây giờ - bởi vì họ đã nhanh chóng xoay chuyển nghiên cứu của mình khi đại dịch bùng phát - họ có thể sẽ trở thành những anh hùng khoa học trong cuộc chiến chống lại đại dịch cúm Tàu. Phan Ba https://www.n-tv.de/panorama/18-16-Pharmakonzern-testet-Impfstoff-an-Jugendlichen--article21626512.html  
......

ACAT Đức Quốc và Học Viện Công Giáo Schwerte tổ chức Hội Thảo Nhân Quyền đồng hành cùng Đồng Tâm

Schwerte - Dortmund ACAT là một tổ chức Ki-tô giáo tranh đấu chống tra tấn và án tử hình. Suốt những tháng qua ACAT Đức Quốc đã thường xuyên lên tiếng và tổ chức cầu nguyện cho những nạn nhân của chính sách đàn áp nhân quyền của bạo quyền Cộng Sản Việt Nam. Trong cuối tuần từ 25.9. tới 27.9.2020 ACAT Đức Quốc đã cùng với Học Viện Công Giáo Schwerte của tổng giáo phận Paderborn tổ chức hội thảo về đề tài Tranh Đấu Cho Nhân Quyền Trong Thời Đại Cách Mạng Số. Các tham dự viên từ khắp miền nước Đức cũng như các quốc gia láng giềng có ACAT địa phương đã được các giảng sư, tu sĩ, chuyên gia và luật sư Nguyễn Văn Đài lần lượt trình bầy về những nội dung có chiều sâu và rất quan trọng cho cuộc sống cũng như cho những nỗ lực tranh đấu cho nhân quyền: Thế nào là số hóa? Và số hóa ảnh hưởng lên nhân quyền và những nỗ lực đấu tranh cho nhân quyền như thế nào? Số hóa ảnh hưởng lên xã hội, văn hóa và những cơ cấu tổ chức ra sao? Số hóa – Những cơ hội và những bất trắc, và một số ghi chú về luân lý truyền thông cũng như những ảnh hưởng cụ thể lên những sinh hoạt trong các giáo phận. Tranh đấu cho nhân phẩm là bổn phận đương nhiên của người Ki-tô hữu. Những nguy cơ cho những nhà hoạt động nhân quyền tại Việt Nam. Ba ngày hội thảo đã diễn ra rất mỹ mãn, rất sống động và đã đem lại cho mọi tham dự viên những kiến thức quan trọng, những hướng dẫn thực tiễn và những nguồn sinh lực mới. Phần hội thảo với luật sư Nguyễn Văn Đài là phần sôi nổi nhất với rất nhiều câu hỏi từ phía các tham dự viên. Mọi người đã rất mực quan tâm về vụ việc tại Đồng Tâm cũng như vụ án hết sức bất công vừa qua với hai bản án tử hình hai người con trai của cụ Lê Đình Kình. Các tham dự viên đã thực hiện buổi cầu nguyện đặc biệt và trang trọng cho những nạn nhân tại Đồng Tâm, và đã chụp hình tỏ tình liên đới và đồng hành với Đồng Tâm cũng như kịch liệt phản đối nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Ngọc Hòa  
......

Vẻ vang dân Việt: Tiến sĩ Việt được Tổng Thống Đức vinh danh

Lạc Việt| Vào ngày 1 Tháng 10, 2020 này, Tổng Thống Đức Frank-Walter Steinmeier sẽ trao tặng Huân chương Công trạng cho 3 nhà hoạt động là nhà virus học Christian Drosten, cựu cầu thủ bóng đá Thomas Hitzlsperger và nữ diễn viên Sandra Hüller. Ngoài ra, Tổng Thống cũng sẽ vinh danh 13 công dân khác vào ngày này, trong đó có Tiến sĩ hóa học gốc Việt Mai Thi Nguyễn-Kim. Văn phòng Tổng Thống Liên bang hôm 22 Tháng Chín đã cho biết: "Bảy phụ nữ và tám nam giới đã có những đóng góp xuất sắc: Họ giúp đối phó với đại dịch coronavirus, thúc đẩy sự hợp nhất của Đông và Tây và góp phần phá bỏ những định kiến trong xã hội của chúng ta". Phương châm của lễ trao giải nhân kỷ niệm Ngày thống nhất nước Đức là “Thống nhất và vì nhau”. Tiến sĩ Mai Thi Nguyễn-Kim là một khuôn mặt rất quen thuộc trên truyền hình và internet Đức về những chương trình khoa học. Cô đã từng đoạt được giải Hanns-Joachim-Friedrichs năm 2019 vì đã có công truyền bá khoa học trên truyền hình, internet. Niềm đam mê của cô là nghiên cứu trong lãnh vực Nano và điều trị ung thư. Ngoài ra, cô cũng rất thành công trong truyền thông khoa học bởi cô có niềm đam mê lớn về hóa học, muốn giải thích các hiện tượng xung quanh bằng hóa học một cách dễ hiểu cho đông đảo mọi người. Mai Thi đã bắt đầu lập kênh "Cuộc sống bí mật của các nhà khoa học" năm 2015 để nói về cuộc sống của các nhà khoa học. Sau đó, cô lập một kênh khác có tên MaiLab với mục tiêu sẽ nghiên cứu và cung cấp cho người xem những thông tin khoa học đáng tin cậy. Hai kênh hiện thu hút khá nhiều lượt quan tâm, theo dõi. Nữ Tiến sĩ gốc Việt giới thiệu chương trình khoa học Quarks (WDR Fernsehen) từ năm 2018. Một trong những chương trình nổi tiếng của cô là "Komisch, alles chemisch" (Lạ đời, tất cả đều là hóa học), được xuất bản thành sách có bán trên Amazon. Nhờ những chương trình của Mai Thi, khán giả tiếp cận với kiến thức khoa học một cách thích thú, sinh động, dễ hiểu.    
......

Phỏng Vấn ông Vũ Quốc Dụng Giám Đốc Điều Hành tổ chức VETO! về Hội nhà Báo Độc Lập Việt Nam

“…Nếu có một trường hợp cụ thể chúng ta sẽ biết chỗ nào cần được giải quyết. Dù giải quyết cách nào thì những đối tác cũng có một kết luận cụ thể kèm theo một bước đi tiếp. Và cứ từng bước chúng ta sẽ giải quyết các chướng ngại…” Quang Nguyên - vietnamthoibao.org Phóng viên Việt Nam Thời Báo thuộc hội nhà báo Độc Lập Việt Nam (Hội NBĐLVN) đã phỏng vấn ông Vũ Quốc Dụng, qua điện thư, về trường hợp ông Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội NBĐLVN,và các ông Nguyễn Tường Thụy, Phó Chủ Tịch, Lê Hữu Minh Tuấn, hội viên. Ông Vũ Quốc Dụng là Giám Đốc Điều Hành của tổ chức VETO!, được thành lập năm 2013 và có trụ sở ở Đức. Tổ chức này là một mạng lưới các người bảo vệ nhân quyền, tập trung vào xây dựng năng lực, huấn luyện và vận động cho các người bảo vệ nhân quyền. Ông nỗ lực phát huy tính phổ quát và tính bất khả phân của các quyền con người ở mọi nơi. Trước đó, ông Dụng hoạt động trong tổ chức International Society for Human Rights (ISHR) trong nhiều chức năng. Hiện nay ông là Tổng thư ký của tổ chức này. Là một chuyên gia về Việt Nam,ông Dụng đã làm cố vấn và huấn luyện viên cho nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế và Việt Nam kể từ năm 2000. Ông là tác giả của nhiều bản báo cáo và bài viết về tình hình của các cộng đồng tôn giáo và sắc tộc thiểu số ở Việt Nam. 1/ Nhận định của VETO thế nào về trường hợp của ông Phạm Chí Dũng. Chúng tôi xem ông Phạm Chí Dũng (PCD) là Người Bảo vệ Nhân quyền (NBVNQ) theo định nghĩa của Tuyên ngôn NBVBQ của LHQ năm 1998. Ông PCD chỉ dùng ngòi bút của mình để bảo vệ cho quyền tự do ngôn luận, báo chí, lập hội, nghiệp đoàn, tôn giáo, v.v… Ông là người có sức viết rất mạnh và từ năm 2013 mỗi tháng ông có trung bình 15 bài trên VOA. Đây mới chỉ là con số của những bài được ký tên PCD cho nên là con số ít nhất vì Công còn viết dưới nhiều bút hiệu khác cho nhiều đài báo khác. Ngoài ra ông là một trong những sáng lập viên của Hội Nhà báo Độc lập (IJAVN) mà chúng tôi cho là có ước muốn xây dựng trang nhà của hội thành tờ báo chuyên nghiệp đầu tiên ở Việt Nam. Chúng tôi cho rằng quyết định bắt giam ông rất độc đoán và việc giam cách ly không cho ông gặp thân nhân, luật sư đã vi phạm những công ước nhân quyền quốc tế mà Việt Nam đã tham gia như Công ước về Quyền Dân sự và Chính trị và Công ước Chống Tra tấn. Là một tổ chức bảo vệ cho NBVNQ việc VETO! nhận ông PCD vào chương trình bảo trợ là một vấn đề hết sức tự nhiên. 2/ Nhận định  về lý do việc ông Dũng bị bắt do dính líu đến hiệp định thương mại của Liên Minh Âu Châu với VN, như vậy việc bắt anh Thụy và Lê Tuấn sau này thì sao.Có dính líu với hiệp định này không? Theo nhận định của chúng tôi thì việc bắt ông PCD có liên quan mật thiết đến việc phê chuẩn Hiệp định Thương mại Tự do giữa Liên minh Âu Châu và Việt Nam (EVFTA). Tại sao ông PCD bị bắt vào ngày 21/11/2019 giữa lúc Nghị viện Âu Châu (EP) đang tranh luận về việc có nên thông qua EVFTA hay không? Cho đến lúc bị bắt, riêng trong tháng 11 năm 2019 ông PCD có cả thẩy 10 bài báo liên quan đến EVFTA, một lần đứng tên chung với các tổ chức quốc tế, một lần đứng tên riêng cũng như một lần làm video phát biểu kêu gọi EP hoãn thông qua EVFTA. Ông bị bắt trước một buổi họp rất quan trọng của Uỷ Ban Thương mại Quốc tế của EP (INTA), đó là buổi họp đúc kết ý kiến và đưa ra một khuyến nghị cho EP về việc có nên hoãn thông qua EVFTA hay không vào ngày 2/12/2019. Trong những bức thư, ông PCD không chống mà chỉ yêu cầu EP hoãn thông qua EVFTA cho đến khi Việt Nam đáp ứng các khuyến nghị trước đó về nhân quyền của EP, thí dụ như trả tự do cho các tù nhân chính trị. Những việc làm này của ông PCD là công việc bình thường của bất cứ công dân nào ý thức được quyền tự do quan điểm và muốn tận dụng một cơ hội hiếm có để cải thiện tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Cần nói thêm rằng tiếng nói của PCD đã được lưu ý đặc biệt vì ông là tiếng nói dứt khoát và rõ ràng duy nhất ở Việt Nam đòi hoãn EVFTA. Những dân biểu EP ủng hộ EVFTA nói rằng khi về Việt Nam tiếp xúc với các tổ chức xã hội dân sự vào cuối tháng 10/2019 họ đã chỉ nghe các lời ủng hộ EP thông qua EVFTA. Chúng tôi cho rằng việc bắt ông PCD vào ngày 21/11/2019 phải có liên quan đến EVFTA chứ không phải vì ông có bài viết „kêu gọi người dân nổi dậy, lật đổ chính quyền, khuyến khích thù hận và cực đoan“ theo như thư trả lời của phái bộ Việt Nam tại Geneva cho các cơ chế của Hội đồng nhân quyền LHQ vào ngày 18/03/2020, vì thực ra ông PCD không thay đổi cách viết từ khi ông bắt đầu viết vào năm 2012. Nếu bị xem là có „hành vi phạm tội“ nào thì chính quyền đã phải xử án ông ngay lúc đó chứ không thể gom tội trong 6 năm rồi mới bắt. Hồi năm 2012, ông đã từng bị bắt, bị giam không xét xử 7 tháng rồi được thả không lý do vào năm 2013. Việc bắt ông hiện nay theo chúng tôi là có động cơ chính trị và là độc đoán chứ không theo các nguyên tắc công minh của luật pháp Việt Nam và quốc tế. Việc bắt hai thành viên IJVAN khác là ông Nguyễn Tường Thụy vào ngày 23/05/2020 và ông Lê Hữu Minh Tuấn vào ngày 20/06/2020 cũng nằm trong cái lô gíc độc đoán đó. Ông Thụy và ông Tuấn không phải bây giờ mới hoạt động và bây giờ an ninh mới khám phá ra. Phía an ninh muốn ghép ông PCD vào tội hoạt động có tổ chức nên phải gom thêm những người „phạm tội“ khác. Cách làm việc này rất tùy tiện giống như việc bắt ông Trần Đức Thạch. Theo thông tin, ông Thạch bị bắt vì những „hành vi phạm tội“ được an ninh làm việc với ông từ những năm tháng trước, trước cả khi 6 thành viên Hội Anh Em Dân chủ bị xử án vào năm 2018. Việc bắt ông Thạch vào năm 2020 rõ ràng đã xâm phạm đến nguyên tắc thượng tôn pháp luật. 3/ Ông có nói sau ngày 1/8 ngày hiệp định có hiệu lực sẽ có thêm dữ kiện để can thiệp cho anh Dũng, có thể cho biết dữ kiện gì? Ngày 30/06/2020 có 6 tổ chức quốc tế viết thư yêu cầu các nhà lãnh đạo khối EU can thiệp cho các ông Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy và Lê Hữu Minh Tuấn. Trong thư trả lời cho chúng tôi, các nhà lãnh đạo EU xác nhận quyết tâm bảo vệ quyền tự do ngôn luận, NBVNQ và các tổ chức phi chính phủ ở Việt Nam. Họ cho biết đã nhiều lần nêu vấn đề của ông PCD và các NBVNQ khác với chính quyền Việt Nam mà gần nhất là trong phiên Đối thoại về nhân quyền giữa EU và Việt Nam hồi tháng 2. Họ cho biết sau khi bắt đầu có hiệu lực vào ngày 01/08/2020 thì EVFTA sẽ cho EU có thêm phương tiện để bảo vệ nhân quyền, cụ thể là quyền lao động, sự minh bạch và tính pháp quyền. Phái bộ EU tại Hà Nội sẽ có nhiệm vụ theo dõi việc của ông PCD. 4/ VETO dự định sẽ làm gì tiếp để bênh vực Hội NBĐLVN? Tôn chỉ của VETO! là hoàn toàn dựa trên luật quốc tế và những cam kết theo luật quốc tế để vận động tất cả những tác nhân tham gia vào việc bảo vệ nhân quyền: từ người dân, chính quyền đến các quốc gia có quan hệ ngoại giao và các cơ chế LHQ. Chúng tôi muốn tạo cơ hội cho tất cả các tác nhân tham gia một cách có trách nhiệm vào việc bảo vệ những giá trị chung. Không ai được phép tự loại trừ hay loại trừ người khác khỏi công tác này. Đối với Việt Nam, chúng tôi đặc biệt quan tâm đến 3 lãnh vực nhân quyền, đó là các quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội và tự do tôn giáo. Ba quyền tự do này không thể tách rời nhau và có liên quan mật thiết với nhau. Một trong ba quyền này mà được cải thiện hay bị xâm phạm thì đều ảnh hưởng đến hai quyền kia. Ở Việt Nam cả 3 quyền tự do này đều bị giới hạn và cho đến nay chính quyền chưa chứng minh được rằng việc giới hạn này phù hợp với những cam kết với quốc tế. Đó là lý do tại sao Việt Nam luôn bị quốc tế chất vấn. Chúng tôi sẽ tiếp tục kêu gọi EU can thiệp cho ông PCD được tự do. Việc bắt ông PCD có liên quan đến EU và những giá trị đang được EU xem là nền tảng của Liên minh Âu Châu. Cứ cho rằng ông PCD đi ngược với sách lược kinh tế hiện nay của EU thì EU vẫn phải bảo vệ cho quyền tự do ngôn luận của ông, vì quyền tự do ngôn luận sẽ không còn ý nghĩa nếu EU không đứng ra bảo vệ những người khác quan điểm với mình. Còn nếu những điều ông PCD nêu lên lại chính là những điều mà Nghị Viện Âu Châu đòi hỏi và là những ngọn cờ mà Uỷ Ban Âu Châu vẫn giương cao thì EU càng cần phải bảo vệ cho ông. Chúng tôi và nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế khác sẽ yêu cầu các cơ chế EU phải nhất quán trong việc làm và lời nói. Do việc bắt ông PCD có liên quan đến EVFTA cho nên việc giam giữ ông sẽ luôn nằm trên bàn của bất cứ cuộc trao đổi sắp tới nào giữa EU và Việt Nam về EVFTA. Ngoài EU chúng tôi thấy có Hoa Kỳ, Canada và Úc cũng chú ý đến trường hợp ông PCD và IJAVN. Ông PCD viết cho nhiều báo ở các quốc gia này cho nên các báo đài ở đó nên vận động chính phủ của họ bảo vệ cho ông và những hội viên IJAVN khác. Trước mắt là cần chấm dứt tình trạng giam cách ly mà chúng tôi cho là rất nguy hiểm cho họ. Những người tù nói với chúng tôi là trong thời gian này họ không có thông tin của người thân nên dễ bị hoang mang trước những thông tin do an ninh cung cấp. Không có luật sư tư vấn, họ sẽ không biết sử dụng quyền im lặng và nguyên tắc suy đoán vô tội để tự bảo vệ. Họ dễ bị mớm cung hay khảo cung. Những lời cung này sẽ bị tòa án ở Việt Nam khai thác vì tòa án trọng cung hơn trọng chứng và không chấp nhận cho bị cáo phản cung. Do đó chúng ta không nên dễ dãi chấp nhận để cho cơ quan an ninh Việt Nam giam cách ly những người bị cáo buộc tội „xâm phạm an ninh quốc gia“. Trong quá khứ nhiều người thuộc thành phần này đã được gặp người thân trong giai đoạn tạm giam sau khi có quốc tế can thiệp. Cho nên tôi cho rằng điều 74 của Bộ luật Tố tụng Hình sự không phải là bất di bất dịch. Chấm dứt tình trạng giam cách ly một cách độc đoán sẽ góp phần giúp cho các phiên xử được công bằng hơn và giảm bớt tình trạng mất niềm tin nơi các tòa án. Nhân dịp này chúng tôi muốn nói một chút về chương trình bảo trợ NBVNQ của VETO!. Chương trình này nhằm giới thiệu các trường hợp điển hình để dư luận hiểu rõ hơn về những vấn đề nhân quyền đang tồn tại. Trường hợp điển hình sẽ đại diện cho một tập thể có chung đặc tính và số phận của một nạn nhân sẽ giúp cho vi phạm nhân quyền có diện mạo rất cụ thể. Cải thiện nhân quyền là việc tác động thay đổi những chướng ngại và cơ chế cụ thể đang cản trở nhân quyền. Chúng ta không thiếu những hội nghị nói về những vấn đề mông lung với những hứa hẹn suông để rồi năm sau lại tái diễn khuôn mẫu cũ. Nếu có một trường hợp cụ thể chúng ta sẽ biết chỗ nào cần được giải quyết. Dù giải quyết cách nào thì những đối tác cũng có một kết luận cụ thể kèm theo một bước đi tiếp. Và cứ từng bước chúng ta sẽ giải quyết các chướng ngại. Quang Nguyên Xem thêm - VNTB – Các tổ chức nhân quyền kêu gọi chính phủ Nguyễn Xuân Phúc trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy và Lê Hữu Minh Tuấn    
......

FBI đã bắt nhà nghiên cứu Juan Tang

Le Anh| Sự đối đầu giữa Mỹ và Trung Quốc đã được nâng cấp trong mấy ngày qua, ngoài việc đóng cửa Lãnh sự quán của Trung Quốc tại Houston còn truy lùng ‘bắt người’ đã làm gia tăng căng thẳng giữa 2 bên. Hoa Kỳ đã tiến hành bắt các nhân vật Trung Quốc được cho là các thành phần gián điệp có liên hệ đến Quân đội của Trung Quốc. Các cá nhân này bị buộc tội gian lận thị thực liên quan đến việc không trung thực về tình trạng của họ với tư cách là thành viên của lực lượng quân đội Trung Quốc, trong khi đang ở Mỹ với tư cách là nghiên cứu sinh. Hôm 24 Tháng Bảy, 2020, Bộ Tư pháp Mỹ thông báo nhà nghiên cứu người Trung Quốc tên Đường Quyên (Juan Tan trốn trong Lãnh sự quán San Francisco) đã bị bắt vào tối 23 Tháng Bảy, 2020 vì không có quyền miễn trừ ngoại giao. Chính quyền liên bang Mỹ cũng đã bắt giữ ba nhà nghiên cứu Trung Quốc khác vì che giấu mối quan hệ của họ với quân đội Trung Quốc. Theo ông John Brown, Trợ lý Giám đốc điều hành của Chi nhánh An ninh Quốc gia FBI cho biết, trên khắp nước Mỹ, FBI đã phát hiện ra âm mưu che giấu tư cách thực sự của những nhà nghiên cứu Trung Quốc để lợi dụng Hoa Kỳ và người dân Mỹ. Theo tài liệu của FBI cho biết vài trò của các nhân vật bị bắt có liên hệ đến Quân đội Trung Quốc như sau: - Juan TANG - Sĩ quan của Không quân Trung Quốc - Xin Wang - Thiếu tá quân đội Trung Quốc - Chen SONG - Làm việc cho Không quân Trung Quốc - Kaikai Zhao - Làm việc cho Đại học Công nghệ Quốc phòng Trung Quốc. Được biết theo luật hiện hành của Hoa Kỳ, mỗi cá nhân bị buộc tội gian lận thị thực có thể phải đối mặt với án tù lên tới 10 năm và phạt tiền lên tới 250.000 USD. Việc Lãnh sự quán Trung Quốc chứa chấp tội phạm (gián điệp?) đã cho dư luận khẳng định những lời tuyên bố của các quan chức Hoa kỳ rằng, Lãnh sự quán của Trung Quốc là ổ gián điệp là điều không sai. Lê Ánh  
......

Covid-19: Pháp và 3 nước Liên Hiệp Châu Âu đặt mua 400 triệu liều vắc-xin của AstraZeneca

Thùy Dương -  RFI| Sau giai đoạn khủng hoảng y tế vừa qua, Liên Hiệp Châu Âu muốn đảm bảo họ sẽ không còn bị phụ thuộc vào nguồn vắc-xin ngừa virus corona trong tương lai do các nước ngoài Liên Hiệp sản xuất. Vì thế, bốn nước Đức, Pháp, Ý và Hà Lan đã ký một thỏa thuận với tập đoàn dược phẩm AstraZeneca, hiện giờ đang phát triển một loại vắc-xin được cho là đầy hứa hẹn để phòng ngừa virus corona. Từ Bruxelles, thông tín viên RFI Latxmi Lota cho biết thêm chi tiết: “Hãng dược phẩm khẳng định là việc thử nghiệm một loại vắc-xin ngừa virus corona hiện đang ‘có một bước tiến…’ Đây là một tập đoàn dược phẩm của Thụy Điển và Anh Quốc. Hợp đồng ký với Pháp, Đức, Ý và Hà Lan liên quan đến việc cung cấp 400 triệu liều vắc-xin. Theo nhà chức trách Đức, các nước trông chờ sẽ có vắc-xin ngay từ cuối năm nay. Liên Hiệp Châu Âu muốn đảm bảo có được loại vắc-xin tương lai này. Trong cuộc khủng hoảng Covid-19, các nước thành viên Liên Âu đã hiểu ra rằng họ phụ thuộc vào dược phẩm của Trung Quốc hoặc Ấn Độ. Vì thế, cũng giống như Mỹ từng làm, Liên Hiệp Châu Âu lựa chọn đầu tư vào một doanh nghiệp mà họ thấy là đầy hứa hẹn. Hôm thứ Sáu vừa qua, bộ trưởng Y Tế của các nước thành viên Liên Hiệp cũng đã ủy thác cho Ủy Ban Châu Âu để định chế này có thể thay họ thương lượng về các đơn đặt hàng. Ủy viên phụ trách dự án gọi đây là ‘một cơ chế được đơn giản hóa, nhanh hơn và rẻ hơn cho tất cả.’ Hoa Kỳ cũng đã đặt mua gần 1/3 số liều loại vắc-xin tương lai này của tập đoàn dược phẩm AstraZeneca.” Mặc dù chỉ có 4 nước ký hợp đồng, nhưng vắc-xin tương lai sẽ dành cho tất cả các nước thành viên Liên Hiệp Châu Âu nếu họ muốn tham gia, và tập đoàn AstraZeneca đã hứa sẽ không lấy lãi đối với đơn đặt hàng của Liên Âu. Trung Quốc, Brazil, Nhật Bản và Nga cũng quan tâm đến loại vắc-xin do Đại Học Oxford của Anh điều chế và đang được hãng AstraZeneca thử nghiệm. Theo Reuters, tập đoàn dược phẩm này còn ký nhiều thỏa thuận sản xuất vắc-xin ngừa virus corona với các đối tác khác, trong đó có hai quỹ của nhà tỉ phú Bill Gates, cũng như hợp đồng trị giá 1,2 tỉ đô la với chính quyền Mỹ.    
......

Tổ chức ACAT Đức Quốc kêu gọi trả tự do cho các Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam

Hamburg, Đức Quốc, 01.6.2020 ACAT Deutschland là tổ chức Ki-tô giáo thế giới vận động hủy bỏ tra tấn, chi nhánh Đức Quốc (Action des Chrétiens pour l’Abolition de la Torture. Aktion der Christen für die Abschaffung der Folter). Nhân dịp đại lễ Đức Chúa Thánh Thần hiện xuống tổ chức ACAT Đức thông tin về những Tù Nhân Lương Tâm (TNLT) Việt Nam, kêu gọi cầu nguyện cho họ cũng như viết thư đến chủ tịch nước ông Nguyễn Phú Trọng và tòa đại sứ tại Berlin. Trong bản thông tin tháng 6.2020 ACAT Đức đề cập đến trường hợp như sau: Huỳnh Đức Thanh Bình, Trần Đức Thạch, Phạm Thành, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Ngọc Ánh, Thủy Tuất. Trong lời kêu gọi cầu nguyện tháng 6.2020 ACAT Đức mời độc giả hiệp tâm cầu xin cho Huỳnh Đức Thanh Bình, các TNLT tại Weisrußland, Iran, Burundi, Venezuela, Kolumbien http://acat-deutschland.de/m…/460-monatsgebet-juni-2020.html Ngoài ra, ACAT Đức cũng soạn sẵn những mẫu thư kèm theo đây để độc giả có thể gửi đến chủ tịch nước ông Nguyễn Phú Trọng cũng như tòa đại sứ Việt Nam tại Berlin yêu cầu: 1) Bảo đảm tính vẹn toàn tinh thần và thể xác của các tù nhân cũng như tạo cho họ luôn có điều kiện gặp luật sư, bác sĩ và thân nhân; 2) trả tự do ngay, vô điều kiện và dài hạn cho những tù nhân nêu trên; 3) không truy nã những người hoạt động thiện nguyện dân sinh dân sự phi bạo lực cũng như thân quyến của họ. ------------------------------------------------ Hamburg, 01.06.2020 Dringlichkeitsaktion 12/20 – vietnam: Huynh Duc Thanh Binh u.a., Folter, willkürliche und unmenschliche Haft Vietnam: 88,7 Mio. Einwohner auf 331.114 km2 Fläche, BSP/Einw. 1.400 $ (2012), Bevölkerung: 87% Vietnamesen, Hmong, Thai, Khmer, Chinesen; Religion: über 50% Buddhisten, 8-10% Christen (v.a. Katholiken und protestantische „Hauskirchen“), 2-4% Anhänger des Hoa Hao, 2% Anhänger des Caodaismus, Minderheit von Muslimen. Vietnam hat den Internationalen Pakt über bürgerliche und politische Rechte und das Übereinkommen gegen Folter und andere grausame, unmenschliche oder erniedrigende Behandlung oder Strafe ratifiziert. Huynh Duc Thanh Binh ist ein bekannter vietnamesischer Menschenrechtsverteidiger. Der 1996 geborene Aktivist studierte Wirtschaftsrecht und lebte vor seiner Verhaftung in Ho-Chi-Minh-Stadt. Am 10.6.2018 hatte Binh an einer großen und friedlichen Demonstration gegen einen Gesetzesentwurf für Sonderwirtschaftszonen in Ho-Chi-Minh-Stadt teilgenommen. Am 7.7.2018 wurde er verhaftet unter Hinweis auf Art. 109 des Strafgesetzbuchs in Bezug auf „Aktivitäten gegen die Volksregierung“. Der Menschenrechtsverteidiger befindet sich derzeit im Gefängnis Xuan Loc in der Provinz Dong Nai. Kontakt zu seinem Rechtsanwalt blieb Binh mit Verweis auf die Nationale Sicherheit verwehrt. Am 24.6.2019 wurde er vom Volksgericht in Ho-Chi-Minh-Stadt zu 10 Jahren Gefängnis und zu 3 Jahren Haft auf Bewährung verurteilt. Binh ist der Sohn eines ehemaligen politischen Gefangenen. Sein Vater wurde einen Tag nach Binhs Verhaftung unter dem Vorwurf, die Aktivitäten des Sohnes gedeckt zu haben, ebenfalls erneut festgenommen. Inzwischen ist der Vater wieder frei. Kürzlich wurde bekannt, dass Binh zwischen dem 9. und 12.5.2020 misshandelt wurde. Bei einem Besuch seiner Mutter im Gefängnis am 12.5.2020 erzählte Binh ihr auf Nachfrage, wie er und andere geschlagen und in Einzelhaft gebracht wurden. Daraufhin wurde er sofort weggezerrt. Der Besuch hatte dadurch nur 3 Minuten gedauert. Unterhalb seiner Augen waren auf den Wangen Blutergüsse zu sehen. Vietnamesische Menschenrechtsverteidiger im Exil, mit denen ACAT Deutschland und ACAT Frankreich im Austausch sind, haben uns auf die aktuelle Situation von Binh aufmerksam gemacht. Ebenso wurde ACAT informiert, dass auch drei Blogger, alle im Jahr 1952 geboren, verhaftet wurden: Tran Duc Thach (am 23.4.2020 inhaftiert, Polizeigefängnis von Nghe-An), Pham Thanh (am 22.5.2020 inhaftiert, Gefängnis Hoa-Lo in Ha-Noi) und Nguyen Tuong Thuy (am 23.5.2020 inhaftiert, Gefängnis Chi-Hoa in Ho-Chi-Minh-Stadt). Weiter in Haft ist auch Nguyen Ngoc Anh (DA Januar 2020). Dieser hatte sich im Internet zu sozialen und politischen Themen sowie zu Umweltfragen geäußert. Er war am 30.8.2018 festgenommen und am 6.6.2019 von einem Provinzgericht zu sechs Jahren Haft mit anschließendem Hausarrest von weiteren fünf Jahren wegen „Propaganda gegen den Staat“ verurteilt worden. Im Gefängnis Binh Phu in der Provinz Ben Tre hat er wiederholt Gewalt durch Mithäftlinge erlitten. Amnesty International berichtet zudem über umfangreiche Repressalien gegen Mitarbeitende und KundInnen des unabhängigen Verlagshauses Liberal Publishing House (Nha Xuat Ban Tu Do). Am 8.5.2020 wurde der Mitarbeiter Thuy Tuat in Ho-Chi-Minh-Stadt von 9.00 Uhr bis 3.00 Uhr am nächsten Morgen inhaftiert, weil er Bücher ausgeliefert hatte. Während des Verhörs wurde er geschlagen. Nach seiner Freilassung tauchte er trotz schwerer Verletzungen sofort unter. Darauf nahm die Polizei seine 24-jährige Tochter fest und drohte, sie festzuhalten, bis sich Thuy Tuat auf der Polizeiwache meldet. Die Tochter soll inzwischen frei sein. Es ist zu befürchten, dass sie weiter unter Beobachtung steht. Bitte schreiben Sie an den Generalsekretär der Kommunistischen Partei und Staatspräsidenten Sozialistischen Republik Vietnam und senden Sie eine Kopie an den Botschafter in Berlin. Der unterschriftsfertige Brief kann wörtlich oder inhaltlich genutzt werden – bitte bleiben Sie höflich. Die Adressen sind der Vorlage zu entnehmen (Porto nach Vietnam, Luftpost, 1,10 EUR; nach Berlin 0,80 EUR). Bearbeitung innerhalb von 10 Tagen nach Erhalt dieser Sendung, spätestens bis zum 30.06.2020. [Fax-Nr. der Botschaft: 030/53630200, S.E. Herrn Nguyen Minh Vu; E-Mail: sqvnberlin@t-online.de ] ------------------------------------------------------- Name: Datum: Adresse: H.E. Nguyễn Phú Trọng 2 Hùng Vương Ba Đình, Hà Nội VIET NAM Sehr geehrter Herr Präsident, Berichte über Repressalien gegen Menschenrechtsverteidiger erfüllen mich mit großer Besorgnis. Huynh Duc Thanh Binh war am 24.6.2019 vom Volksgericht in Ho-Chi-Minh-Stadt zu 10 Jahren Gefängnis und zusätzlich zu 3 Jahren Haft auf Bewährung verurteilt worden. Im Gefängnis Xuan Loc in der Provinz Dong Nai ist Binh im Mai 2020 misshandelt worden. Kürzlich wurden auch drei Blogger festgenommen: Tran Duc Thach wurde am 23.4.2020 verhaftet. Er ist im Polizeigefängnis von Nghe-An inhaftiert. Pham Thanh wurde am 22.5.2020 festgenommen und befindet sich in Ha-Noi im Gefängnis Hoa-Lo. Nguyen Tuong Thuy wurde am 23.5.2020 verhaftet. Er wird im Gefängnis Chi-Hoa in Ho-Chi-Minh-Stadt festgehalten. Nguyen Ngoc Anh war am 6.6.2019 von einem Provinzgericht zu sechs Jahren Haft sowie anschließendem Hausarrest von weiteren fünf Jahren verurteilt worden. Im Gefängnis Binh Phu in der Provinz Ben Tre hat er schwere Gewalt durch Mithäftlinge erlitten. Auch Mitarbeitende und KundInnen des Verlagshauses Liberal Publishing House (Nha Xuat Ban Tu Do) werden verfolgt. Am 08.05.2020 wurde der Mitarbeiter Thuy Tuat in Ho-Chi-Minh-Stadt für 18 Stunden inhaftiert und beim Verhör geschlagen. Nach seiner Freilassung nahm die Polizei seine 24-jährige Tochter vorübergehend fest, um Thuy Tuat zu zwingen, sich bei der Polizei zu melden. In Anbetracht dieser Umstände appelliere ich an Sie, Ihren Einfluss geltend zu machen, dass die körperliche und psychische Unversehrtheit aller Gefangenen garantiert wird und sie permanenten Zugang zu Anwälten, Ärzten und Familienangehörigen erhalten; die genannten Inhaftierten unverzüglich, vorbehaltlos und dauerhaft freigelassen werden; Angehörige der Zivilgesellschaft ihrem gewaltlosen Engagement nachgehen können, ohne dass sie selbst oder ihre Familien dafür Verfolgung erleiden. Für die Aufmerksamkeit, die Sie meinem Anliegen entgegenbringen, danke ich Ihnen sehr. Mit hochachtungsvollem Gruß
......

Diễn văn của Tổng Thống Đức Frank-Walter Steinmeier

Diễn văn của Tổng Thống Đức Frank-Walter Steinmeier nơi Đài Tưởng Niệm của Cộng Hòa Liên Bang Đức dành cho những nạn nhân của chiến tranh và bạo quyền (tên là Neue Wache) ngày 08. 5.2020, Berlin,nhân dịp tưởng niệm 75 năm được giải thoát khỏi chế độ Đức Quốc Xã và kết thúc Đệ Nhị Thế Chiến tại Âu Châu, Cách đây 75 năm Đệ Nhị Thế Chiến đã kết thúc tại Âu Châu. Ngày 08 tháng 5 năm 1945 là ngày chấm dứt bạo quyền Đức Quốc Xã, kết thúc những đêm bị bom đạn và những cuộc dùng vũ lực ép tù nhân di tản, kết thúc những tội ác vô song của người Đức và kết thúc sự tàn phá văn minh nhân loại bởi sự kiện tiêu diệt người Do Thái Âu Châu. Nơi đây tại Berlin, nơi chiến thuật chiến-tranh hủy-diệt được nghĩ ra và bung ra, thì nó đã quay trở lại với mức độ tàn phá tối đa. Nơi đây tại Berlin chúng ta dự định hôm nay cùng nhau tưởng nhớ. Chúng ta dự định cùng nhau tưởng nhớ chung với những đại diện của lực lượng Liên Minh Tây và Đông, những lực lượng đã giải cứu lục địa này bằng sự hy sinh vô cùng lớn; cùng chung với những đối tác từ khắp Âu Châu, những thành phần đau khổ dưới sự chiếm đóng của Đức Quốc Xã, nhưng vẫn sẵn sàng giải hòa; cùng chung với những người sống sót sau tội phạm của nước Đức và những hậu duệ của nạn nhân. Nhiều người trong họ vẫn đưa tay ra cho chúng tôi; cùng chung với tất cả mọi người trên thế giới, những người đã cho đất nước này một cơ hội mới để bắt đầu lại. Chúng ta dự định cùng nhau tưởng nhớ chung với những vị cao niên trong đất nước chúng ta, những người đã trải qua đói khát, loạn ly, bạo lực và xua đuổi khi họ còn là trẻ em. Sau chiến tranh họ đã xây dựng lại đất nước, bên Đông cũng như bên Tây. Và chúng ta đã dự định cùng tưởng nhớ với những người trẻ thuộc thế hệ thứ ba, đang đặt câu hỏi, quá khứ còn có ý nghĩa gì với chúng tôi? Với những thành phần trẻ này tôi xin gửi gắm rằng: “Các bạn là những người đóng vai chính. Các bạn là những người phải mang những bài học từ chiến tranh kinh khủng này vào tương lai!“ Chính vì thế mà chúng tôi đã mời hàng ngàn thanh thiếu niên từ khắp thế giới về Berlin. Tiền nhân của họ còn là thù địch và bây giờ họ đã trở thành bằng hữu. Chúng ta đã dự định cùng nhau tưởng nhớ như thế vào ngày 08 tháng 5 này. Nhưng đại dịch Corona đã bắt chúng ta phải tưởng nhớ một mình, bị cách ly với những người mà chúng ta trân quý và mang ơn. Có lẽ tình huống này mang chúng ta trở lại ngày 08.5.1945 một lần nữa. Vì vào thời điểm đó người Đức thật sự đứng một mình. Nước Đức bị đánh bại về quân sự. Chính trị và kinh tế bị phá sản, tan vỡ về mặt đạo đức. Chúng ta đã biến cả thế giới thành thù địch. Hôm nay, 75 năm sau, chúng ta phải tưởng nhớ một mình – nhưng chúng ta không đứng một mình! Đây là thông điệp hạnh phúc của ngày hôm nay! Chúng ta đang sống trong một nền dân chủ mạnh mẽ và vững chắc trong năm thứ 30 của một nước Đức tái thống nhất, ngay giữa một Châu Âu hòa bình và thống nhất. Chúng ta được tận hưởng sự tin tưởng và chúng ta đang gặt hái kết quả của cộng tác và quan hệ đối tác trên toàn thế giới. Vâng, người Đức chúng ta hôm nay được phép nói rằng:”Ngày của Giải Thoát là một ngày của Ghi Ơn!“ Chúng ta đã cần ba thế hệ để mới có thể tuyên xưng được điều này từ cả trái tim. Vâng. Ngày 08 tháng 5 năm 1945 là Ngày của Giải Thoát. Nhưng vào thời điểm đó nó không hẳn đã đi vào đầu và trái tim của đa số người Đức. Sự giải thoát năm 1945 đã đến từ bên ngoài. Nó đã phải đến từ bên ngoài vì đất nước này đã bị lún sâu vào thảm họa và tội lỗi của nó. Việc tái thiết nền kinh tế và khởi đầu mới nền dân chủ cũng đã chỉ diễn ra được nhờ lòng rộng lượng, tầm nhìn xa và lòng sẵn sàng giải hòa của những cựu đối thủ chiến tranh. Nhưng chính chúng ta cũng có phần trong tiến trình giải thoát. Đó là sự giải thoát từ bên trong. Sự giải thoát này không diễn ra trong ngày 08.5.1945, và không chỉ trong một ngày, song là một con đường dài và đau đớn: Tìm hiểu và hành xử về vai trò của những ai đã biết gì và những ai đã đồng lõa, những câu hỏi nhức nhối trong gia đình và giữa những thế hệ, những nỗ lực chống lại sự ém nhẹm và chối bỏ. Nhiều người Đức thuộc thế hệ tôi đã cần hàng thập niên mới từ từ kiếm lại được hòa bình với đất nước của mình. Và cũng cần cả hàng thập niên trôi qua sự tin tưởng của các nước láng giềng mới phát triển và đưa đến sự xích lại gần nhau trong cẩn trọng, từ tiến trình hiệp nhất Âu Châu 1950 đến những Hiệp Ước Đông Âu 1972. Đó là những thập niên mà sự dũng cảm và lòng yêu tự do tại Đông Âu không chấp nhận tiếp tục bị nhốt sau những bức tường, và đã đưa đến giây phút hạnh phúc nhất của tiến trình giải thoát: Cuộc Cách Mạng Phi Vũ Lực và Tái Thống Nhất Quốc Gia. Những thập niên của vật lộn với chính lịch sử của đất nước mình đã là thời gian để nền dân chủ ở Đức được trưởng thành. Và cuộc vật lộn này vẫn tiếp diễn cho tới ngày hôm nay. Không thể nào chấm dứt tưởng nhớ. Và không có sự giải thoát ra khỏi quá khứ lịch sử của chúng ta. Vì không có tưởng nhớ thì chúng ta sẽ mất tương lai. Chỉ vì người Đức chúng ta đã nhìn vào lịch sử của mình, và vì chúng ta nhìn nhận trách nhiệm lịch sử của mình, và chỉ vì thế mà các dân tộc trên thế giới mới tặng cho chúng ta sự tin tưởng mới. Và chính vì thế chúng ta cũng được phép tin tưởng và trao mình cho nước Đức này. Đó mới là tình yêu nước sáng suốt trong tinh thần dân chủ. Không có tình yêu đất nước Đức nào mà lại không đi đôi với sự đổ gẫy, mà không có nhìn nhận thấy ánh sáng và bóng tối, niềm vui và đau buồn, lòng biết ơn và sự xấu hổ. Giáo sĩ Do Thái Giáo Nachman có nói: „Không có trái tim nào trọn vẹn bằng trái tim bị tan vỡ.“ Lịch sử của nước Đức là một lịch sử bị tan vỡ – đi cùng với trách nhiệm đối với hàng triệu người bị thủ tiêu và hàng triệu sinh linh bị khổ đau. Sự kiện này đã làm tan nát trái tim chúng ta tới ngày hôm nay.Vì thế: Người ta chỉ có thể yêu đất nước này với một trái tim nát tan. Người nào không chấp nhận điều này, người nào đòi hỏi kết thúc trang sử trên, thì người đó không chỉ chối bỏ thảm họa chiến tranh và thể chế độc tài Đức Quốc Xã, mà người đó cũng gạt bỏ giá trị của tất cả những gì tốt đẹp mà chúng ta đã đạt được từ thời điểm trên - và người đó còn phủ nhận cả bản chất chính yếu của nền dân chủ của chúng ta. „Nhân phẩm là bất khả xâm phạm“. Câu đầu tiên này trong hiến pháp của chúng ta ghi lại và để lại cho mọi người thấy, điều gì đã xảy ra tại Ausschwitz, trong chiến tranh và trong chế độ độc tài. Không! Tưởng nhớ không phải là gánh nặng. Không tưởng nhớ mới sẽ trở thành gánh nặng. Không phải tuyên xưng nhận lãnh trách nhiệm là nhục nhã – phủ nhận trách nhiệm mới là nhục nhã! Nhưng thế nào là trách nhiệm lịch sử của chúng ta ngày hôm nay, sau ba phần tư thế kỷ? Lòng biết ơn chúng ta cảm nhận được ngày hôm nay không được biến chúng ta thành tự mãn. Ngược lại: Tưởng nhớ là thách đố và là trách nhiệm của chúng ta! „Không bao giờ được tái diễn!“ - Điều này chúng ta đã tự thề hứa với nhau sau chiến tranh. Nhưng khẩu hiệu „Không bao giờ được tái diễn!“ này đối với người Đức chúng ta trước nhất có nghĩa là: “Không bao giờ đơn phương nữa!“ Và không nơi nào câu này có giá trị bằng tại Âu Châu. Chúng ta phải đoàn kết với nhau trong Âu Châu. Chúng ta phải suy nghĩ, cảm nhận và hành động trong cương vị người Âu Châu. Nếu chúng ta không giữ Âu Châu trong tình đoàn kết ngay giữa và sau đại dịch vi khuẩn này, thì chúng ta tự minh chứng mình không xứng đáng ngày tưởng niệm 08 tháng 5 này. Nếu Âu Châu thất bại thì khẩu hiệu „Không bao giờ được tái diễn!“ cũng sẽ thất bại! Cộng đồng thế giới đã học được từ khẩu hiệu „Không bao giờ được tái diễn!“ và đã biến những bài học rút tỉa được sau năm 1945 từ thảm họa thành một nền tảng chung, thành nhân quyền và luật quốc tế, thành quy tắc cho hòa bình và hợp tác. Đất nước của chúng ta, với quá khứ là thành phần gieo rắc bao tai ương, làm nguy hại cho trật tự thế giới đã trở thành đối tác cho hòa bình, chúng ta không thể nào để cho trật tự hòa bình này tan biến trước mắt mình. Chúng ta không thể chấp nhận sự ngày càng xa lạ với những người đã đắp xây nền hòa bình thế giới. Chúng ta muốn cộng tác nhiều hơn với thế giới chứ không ít đi – ngay cả trong nỗ lực chống lại đại dịch hiện nay. „Ngày 08 tháng 5 là ngày của giải thoát.“ Tôi tin rằng: Chúng ta phải đọc lại câu nói nổi tiếng này của vị cựu tổng thống của chúng ta, ông Richard von Weizsäcker, và phải đọc khác đi. Vào thời điểm đó (40 năm sau chiến tranh *) câu này nói lên một cột mốc quan trọng của dân tộc chúng ta trong nỗ lực vật lộn với lịch sử của mình. Hôm nay câu này phải hướng đến tương lai của chúng ta. „Giải Thoát“ là một tiến trình không bao giờ chấm dứt, và „Giải Thoát“ không phải là sự kiện mà chúng ta trải nghiệm qua một cách thụ động, nhưng nó thách đố chúng ta phải tích cực, mỗi ngày mỗi nỗ lực mới. Thời đó chúng ta được giải thoát. Hôm nay chúng ta phải tự giải thoát mình! Giải thoát khỏi sự cám dỗ của một chủ nghĩa quốc gia mới; khỏi sự thu hút của thể chế độc đoán; khỏi sự nghi kỵ, sự tự cách ly và sự thù địch giữa các quốc gia; khỏi sự hận thù và xách động; khỏi sự bài ngoại và khinh bỉ nền dân chủ – là vì tất cả những điều này đều là những tà thần cũ trong áo choàng mới. Trong ngày 08 tháng 5 này chúng ta cũng nhớ đến những nạn nhân tại Hanau, tại Halle và Kassel. Không vì đại dịch Corona mà họ bị lãng quên! „Nếu nó có thể xảy ra ở đây thì nó có thể xảy ra khắp mọi nơi.“ Điều này vị tổng thống Do Thái ông Reuven Rivlin đã gửi gắm chúng ta nhân ngày tưởng niệm những nạn nhân của Holocaust khi ông nói chuyện tại Quốc Hội Đức. Nếu nó có thể xảy ra ở đây thì nó có thể xảy ra ở khắp mọi nơi, nhưng ngày hôm nay không có ai giải thoát chúng ta khỏi những hiểm nguy này. Chúng ta phải tự giải quyết. Chúng ta đã được giải thoát để đi tới tự lãnh trách nhiệm! Tôi biết rõ: Ngày 08 tháng 5 này rơi vào thời điểm những biến chuyển lớn và những bất ổn. Không phải mới bắt đầu từ khi có đại dịch Corona nhưng càng khó khăn hơn từ khi có đại dịch. Ngày hôm nay chúng ta chưa biết, khi nào chúng ta sẽ vượt qua khủng hoảng này và sẽ vượt qua như thế nào, nhưng chúng ta biết thái độ đương đầu của chúng ta với vấn đề là: với sự tin tưởng lớn vào đất nước này, vào nền dân chủ của quốc gia và vào những gì mà chúng ta có thể cùng nhau gánh vác. Điều này cho thấy trong 75 năm qua chúng ta đã đi được một đoạn đường rất xa. Và qua đó cho tôi niềm hy vọng đối với tất cả những gì còn đến với chúng ta. Quý đồng hương thân mến, vì đại dịch chúng ta không thể cùng nhau tưởng nhớ và cử hành chung những buổi tưởng niệm. Chúng ta hãy cùng thinh lặng. Cùng suy niệm. Tôi xin tất cả những người Đức tưởng nhớ trong thinh lặng những nạn nhân của chiến tranh và chủ nghĩa Đức Quốc Xã! Xin ông bà tự hỏi ký ức của mình, những kỷ niệm của gia đình, lịch sử của đất nước chung này! Xin suy ngẫm ý nghĩa của sự giải thoát và ngày 08 tháng 5 có ý nghĩa như thế nào cho cuộc sống và sự hành động của ông bà! 75 năm sau khi chiến tranh kết thúc, người Đức chúng ta được phép biết ơn cho nhiều điều, nhưng tất cả những gì tốt đẹp triển nở từ đó không phải được bảo đảm mãi mãi. Vì thế, cũng trong ý nghĩa này: Ngày 08 tháng 5 không phải là ngày kết thúc của giải thoát - nhưng là bổn phận miên viễn đấu tranh cho tự do và dân chủ, bổn phận của chúng ta! * lời diễn giải của người dịch Hòa Vinh chuyển ngữ *** Bundespräsident Frank-Walter Steinmeier zum 75. Jahrestag der Befreiung vom Nationalsozialismus und des Endes des Zweiten Weltkrieges in Europa an der Zentralen Gedenkstätte der Bundesrepublik Deutschland für die Opfer von Krieg und Gewaltherrschaft (Neue Wache) am 8. Mai 2020 in Berlin 08.05.2020 - Artikel - Änderungen vorbehalten. Es gilt das gesprochene Wort. - Heute vor 75 Jahren ging in Europa der Zweite Weltkrieg zu Ende. Der 8. Mai 1945 war das Ende der nationalsozialistischen Gewaltherrschaft, das Ende von Bombennächten und Todesmärschen, das Ende beispielloser deutscher Verbrechen und des Zivilisationsbruchs der Shoah. Hier in Berlin, wo der Vernichtungskrieg erdacht und entfesselt worden war und wohin er mit aller Wucht der Zerstörung zurückkehrte – hier in Berlin wollten wir heute gemeinsam erinnern. Wir wollten erinnern – gemeinsam mit Vertretern der Alliierten aus dem Westen und aus dem Osten, die diesen Kontinent – unter größten Opfern – befreit haben. Gemeinsam mit unseren Partnern aus allen Teilen Europas, die unter deutscher Besatzung gelitten haben, und dennoch zur Versöhnung bereit waren. Gemeinsam mit den Überlebenden deutscher Verbrechen und den Nachfahren der Opfer, von denen so viele uns die Hand ausgestreckt haben. Gemeinsam mit all denen auf der Welt, die diesem Land die Chance gaben, neu anzufangen. Wir wollten erinnern – auch mit den Älteren in unserem Land, die jene Zeit selbst erlebt haben. Hunger, Flucht, Gewalt, Vertreibung haben sie als Kinder durchlitten. Nach dem Krieg haben sie dieses Land aufgebaut, im Osten wie im Westen. Und wir wollten mit den Jüngeren gedenken, die heute, drei Generationen später, fragen, was die Vergangenheit ihnen eigentlich noch zu sagen hat – und denen ich zurufe: „Auf euch kommt es an! Ihr seid es, die die Lehren aus diesem furchtbaren Krieg in die Zukunft tragen müsst!“ Genau deshalb hatten wir heute tausende Jugendliche aus aller Welt nach Berlin eingeladen, junge Menschen, deren Vorfahren Feinde waren und die heute Freunde geworden sind. So wollten wir an diesem 8. Mai gemeinsam erinnern. Doch nun zwingt uns die Corona-Pandemie, allein zu gedenken – getrennt von denen, die uns wichtig und denen wir dankbar sind. Vielleicht versetzt uns dieses Alleinsein noch einmal zurück an jenen 8. Mai 1945. Denn damals waren die Deutschen tatsächlich allein. Deutschland war militärisch besiegt, politisch und wirtschaftlich am Boden, moralisch zerrüttet. Wir hatten uns die ganze Welt zum Feind gemacht. Heute, 75 Jahre später, müssen wir allein gedenken – aber: Wir sind nicht allein! Das ist die glückliche Botschaft des heutigen Tages! Wir leben in einer starken, gefestigten Demokratie, im dreißigsten Jahr des wiedervereinten Deutschlands, im Herzen eines friedlichen und vereinten Europa. Wir genießen Vertrauen und ernten die Früchte von Zusammenarbeit und Partnerschaft rund um die Welt. Ja, wir Deutsche dürfen heute sagen: Der Tag der Befreiung ist ein Tag der Dankbarkeit! Drei Generationen hat es gedauert, bis wir uns dazu aus vollem Herzen bekennen können. Ja, der 8. Mai 1945 war ein Tag der Befreiung. Aber er war es noch lange nicht in den Köpfen und Herzen der allermeisten Deutschen. Die Befreiung war 1945 von außen gekommen. Sie musste von außen kommen – so tief war dieses Land verstrickt in sein eigenes Unheil, in seine Schuld. Und auch wirtschaftlicher Wiederaufbau und demokratischer Neubeginn im Westteil Deutschlands wurden nur möglich durch die Großzügigkeit, Weitsicht und Versöhnungsbereitschaft der ehemaligen Kriegsgegner. Doch auch wir selbst haben Anteil an der Befreiung. Es war die innere Befreiung. Sie geschah nicht am 8. Mai 1945, nicht an einem einzigen Tag. Sondern sie war ein langer, ein schmerzhafter Weg. Aufarbeitung und Aufklärung über Mitwisserschaft und Mittäterschaft, quälende Fragen in den Familien und zwischen den Generationen, der Kampf gegen das Verschweigen und Verdrängen. Es waren Jahrzehnte, in denen viele Deutsche meiner Generation erst nach und nach ihren Frieden mit diesem Land machen konnten. Es waren Jahrzehnte, die bei unseren Nachbarn neues Vertrauen wachsen ließen, die vorsichtige Annäherung ermöglichten, vom europäischen Einigungsprozess bis hin zu den Ostverträgen. Und es waren Jahrzehnte, in denen Mut und Freiheitsliebe im Osten unseres Kontinents sich nicht mehr einmauern ließen – bis hin zu jenem glücklichsten Moment der Befreiung: der Friedlichen Revolution und der Wiedervereinigung. Diese Jahrzehnte des Ringens mit unserer Geschichte waren Jahrzehnte, in denen die Demokratie in Deutschland erst reifen konnte. Und dieses Ringen, es bleibt bis heute. Es gibt kein Ende des Erinnerns. Es gibt keine Erlösung von unserer Geschichte. Denn ohne Erinnerung verlieren wir unsere Zukunft. Nur weil wir Deutsche unserer Geschichte ins Auge sehen, weil wir die historische Verantwortung annehmen, haben die Völker der Welt unserem Land neues Vertrauen geschenkt. Und deshalb dürfen auch wir selbst uns diesem Deutschland anvertrauen. Darin liegt ein aufgeklärter, demokratischer Patriotismus. Es gibt keinen deutschen Patriotismus ohne Brüche. Ohne den Blick auf Licht und auf Schatten, ohne Freude und Trauer, ohne Dankbarkeit und Scham. Rabbi Nachman hat gesagt: „Kein Herz ist so ganz wie ein gebrochenes Herz.“ Die deutsche Geschichte ist eine gebrochene Geschichte – mit der Verantwortung für millionenfachen Mord und millionenfaches Leid. Das bricht uns das Herz. Deshalb: Man kann dieses Land nur mit gebrochenem Herzen lieben. Wer das nicht erträgt, wer einen Schlussstrich fordert, der verdrängt nicht nur die Katastrophe von Krieg und NS-Diktatur. Der entwertet auch all das Gute, das wir seither errungen haben – der verleugnet den Wesenskern unserer Demokratie. „Die Würde des Menschen ist unantastbar.“ In diesen ersten Satz unserer Verfassung ist und bleibt für alle sichtbar eingeschrieben, was in Auschwitz, was in Krieg und Diktatur geschehen ist. Nein, nicht das Erinnern ist eine Last – das Nichterinnern wird zur Last. Nicht das Bekenntnis zur Verantwortung ist eine Schande – das Leugnen ist eine Schande! Doch was bedeutet unsere historische Verantwortung heute, ein Dreivierteljahrhundert später? Die Dankbarkeit, die wir heute spüren, die darf uns nicht bequem machen. Im Gegenteil: Die Erinnerung fordert und verpflichtet uns! „Nie wieder!“ – das haben wir uns nach dem Krieg geschworen. Doch dieses „Nie wieder!“, es bedeutet für uns Deutsche vor allem: „Nie wieder allein!“ Dieser Satz gilt nirgendwo so sehr wie in Europa. Wir müssen Europa zusammenhalten. Wir müssen als Europäer denken, fühlen und handeln. Wenn wir Europa, auch in und nach dieser Pandemie, nicht zusammenhalten, dann erweisen wir uns des 8. Mai nicht als würdig. Wenn Europa scheitert, scheitert auch das „Nie wieder!“! Die Weltgemeinschaft hat aus dem „Nie wieder!“ gelernt. Sie hat nach 1945 die Lehren aus der Katastrophe in ein gemeinsames Fundament gegossen, in Menschenrechte und Völkerrecht, in Regeln für Frieden und Zusammenarbeit. Unser Land, von dem das Unheil ausgegangen war, ist über die Jahre vom Gefährder der internationalen Ordnung zu ihrem Förderer geworden. Also dürfen wir nicht zulassen, dass diese Friedensordnung heute vor unseren Augen zerrinnt. Wir dürfen uns nicht abfinden mit der Entfremdung von denen, die sie errichtet haben. Wir wollen mehr und nicht weniger Zusammenarbeit auf der Welt – auch im Kampf gegen die Pandemie. „Der 8. Mai war ein Tag der Befreiung.“ Ich glaube: Wir müssen Richard von Weizsäckers berühmten Satz heute neu und anders lesen. Damals war dieser Satz ein Meilenstein im Ringen mit unserer Vergangenheit. Heute aber muss er sich an unsere Zukunft richten. „Befreiung“ ist nämlich niemals abgeschlossen, und sie ist nichts, was wir nur passiv erfahren, sondern sie fordert uns aktiv, jeden Tag aufs Neue. Damals wurden wir befreit. Heute müssen wir uns selbst befreien! Von der Versuchung eines neuen Nationalismus. Von der Faszination des Autoritären. Von Misstrauen, Abschottung und Feindseligkeit zwischen den Nationen. Von Hass und Hetze, von Fremdenfeindlichkeit und Demokratieverachtung – denn sie sind doch nichts anderes als die alten bösen Geister in neuem Gewand. Wir denken an diesem 8. Mai auch an die Opfer von Hanau, von Halle und Kassel. Sie sind durch Corona nicht vergessen! „Wenn es hier geschehen kann, kann es überall geschehen.“ Das hat uns der israelische Präsident Reuven Rivlin dieses Jahr am Holocaust-Gedenktag im Deutschen Bundestag zugerufen. Wenn es hier geschehen kann, kann es überall geschehen. Doch heute gibt es niemanden, der uns von diesen Gefahren befreit. Wir müssen es selbst tun. Wir wurden befreit – befreit zu eigener Verantwortung! Ich weiß wohl: Dieser 8. Mai fällt in Zeiten großer Umbrüche und großer Ungewissheit. Nicht erst, aber erst recht durch die Corona-Pandemie. Wir wissen heute noch nicht, wie und wann wir aus dieser Krise herauskommen. Aber wir wissen, wie wir in sie hineingegangen sind: mit großem Vertrauen in dieses Land, in unsere Demokratie, in das, was wir gemeinsam schultern können. Das zeigt doch, wie unendlich weit wir in 75 Jahren gekommen sind. Und das gibt mir Hoffnung für alles, was vor uns liegt. Wir können wegen Corona nicht gemeinsam erinnern, und keine Gedenkveranstaltungen abhalten. Aber nutzen wir doch die Stille. Halten wir inne. Ich bitte alle Deutschen: Gedenken Sie heute in Stille der Opfer des Krieges und des Nationalsozialismus! Befragen Sie – ganz gleich, wo Ihre Wurzeln liegen – Ihre Erinnerungen, die Erinnerungen Ihrer Familien, die Geschichte unseres gemeinsamen Landes! Bedenken Sie, was der 8. Mai, was die Befreiung für Ihr Leben und Ihr Handeln bedeutet! 75 Jahre nach Kriegsende dürfen wir Deutsche für vieles dankbar sein. Aber nichts von all dem Guten, das seither gewachsen ist, ist auf ewig gesichert. Der 8. Mai war nicht das Ende der Befreiung – Freiheit und Demokratie sind sein bleibender Auftrag, unser Auftrag! Bundespräsident Frank-Walter Steinmeier  
......

Lời ngỏ của Tiến Sĩ Wolfgang Schäuble, Chủ Tịch Quốc Hội Đức Quốc nhân ngày Tưởng Niệm 45 năm chấm dứt chiến tranh Việt Nam

Tiến Sĩ Wolfgang Schäuble Chủ Tịch Quốc Hội Liên Bang Đức Lời ngỏ nhân ngày Tưởng Niệm 45 năm chấm dứt chiến tranh Việt Nam “Ai nhắm mắt chối bỏ quá khứ, người đó sẽ mù quáng trước hiện tại.“ (Richard von Weizäcker) Trong sự hỗn loạn của chiến tranh kéo dài nhiều năm, hầu như không có một gia đình người Việt nào trong thế kỷ 20 mà không bị bức hại và phải đào thoát. Chiến tranh Việt Nam đã tạo ra hàng triệu nạn nhân, với bao người tàn phế, cô nhi, chấn thương tâm lý và để lại một đất nước hoang tàn. Mặc dù trận chiến đã kết thúc cách nay 45 năm nhưng hòa bình thực sự vẫn chưa trở lại. Đối với nhiều người thì đó lại là sự khởi đầu của một nỗi thống khổ mới: Trước những khủng bố của chế độ Cộng Sản khoảng một triệu rưỡi người Việt vượt biển trốn chạy. Trên 200.000 thuyền nhân bị chết đuối, chết khát hay bị rơi vào bàn tay của hải tặc tân thời. Người nào vượt qua thành công chuyến chạy trốn hãi hùng này thì phải đối diện với nhiệm vụ xây dựng một cuộc sống mới cho bản thân và gia đình tại nơi lưu vong, xa quê hương. Ngay tại Cộng Hòa Liên Bang Đức cũng có nhiều người tỵ nạn như thế đến cư trú. Phần lớn họ được cứu vớt bởi con tàu Cap Anamur, xuất phát từ hành động quyết đoán của nhân vật không thể nào quên được là ông Rupert Neudeck. Ông và nhiều người ủng hộ đã không chỉ xúc động và ngồi yên trước những cảnh tượng trên biển Đông, mà họ đã hành động - và đã đạt được sự thu nhận nhiều thuyền nhân vào Cộng hòa Liên bang Đức, mặc dù thời đó vấn đề này đã gây nhiều tranh cãi trong chính trị. Từ đó một cộng đồng người Việt qua những thập niên đã lớn lên trong Xã Hội chúng tôi; Cộng Đồng này vào lúc nước Đức thống nhất có thêm cả những người hợp tác lao động thời Cộng Hòa Dân Chủ Đông Đức đến từ nước Việt Nam Cộng Sản. Nhiều người được nhập tịch từ lâu, có nguồn gốc Việt Nam đã cho thấy di dân đem lại sự trù phú cho toàn xã hội. Họ đóng góp vào sự thịnh vượng của đất nước chúng ta và giúp đỡ gia đình họ tại quê hương cũ. Họ đã trở thành một phần của nước Đức, một tấm gương cho sự hội nhập thành công. Hôm nay chúng tôi chia sẻ với quý vị sự đau buồn cho nhiều nạn nhân. Qua kinh nghiệm đau thương của mình, chúng tôi hiểu nỗi đắng cay khi đất nước bị  phân chia, khi gia đình bị ly tán, khi Nhân Quyền và Dân Chủ, Tự Do Báo Chí và Tư Tưởng bị cắt xén. Nhưng trường hợp nước Đức cũng cho thấy rằng: Cuối cùng Tự Do vẫn thắng thế. Sự tưởng niệm về những sự kiện đã diễn ra luôn mang tính cách quan trọng – trong tinh thần của Richard von Weizäcker: Điều đó giúp chúng ta nhìn thấy hiện tại với tất cả thách thức của nó. Tiến Sĩ Wolfgang Schäuble là chủ tịch Quốc Hội Liên Bang Đức từ năm 2017 và đã từng là chủ tịch đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo (Christian Democratic Union party), trưởng khối liên đảng CDU-CSU tại Quốc Hội Liên Bang. Ông rất mến mộ Tiến Sĩ Rupert Neudeck, sáng lập viên Ủy Ban Cap Anamur vì lòng thương người và đã dũng cảm cứu vớt thuyền nhân tỵ nạn Việt Nam. TS Schäuble khâm phục những nỗ lực hội nhập thành công của người Việt Nam tại Đức và vì thế đích thân ông đã đến chủ trì lễ khánh thành tượng đài ghi ơn TS Neudeck năm 2018 (http://www.viettin.de/node/35) do người Việt tại Đức quyên góp để thực hiện. **** Dr wolfgang schäuble Präsidenten des Deutschen Bundestages Grußwort zum 45. Jahrestag des Vietnamkriegsendes   „Wer vor der Vergangenheit die Augen verschließt, wird blind für die Gegenwart.“ Richard von Weizsäcker   Kaum eine vietnamesische Familie blieb von den jahrelangen Kriegswirren, von Verfolgung und Flucht im 20. Jahrhundert verschont. Der Krieg in Vietnam forderte Millionen Opfer, hinterließ Invaliden, Waisen, Traumatisierte und ein zerstörtes Land. Die Kampfhandlungen endeten zwar vor 45 Jahren, doch ein echter Friede kehrte nicht ein. Für viele Menschen begann neues Leid: Vor dem Terror des kommunistischen Regimes flohen rund anderthalb Millionen Vietnamesen übers offene Meer. Mehr als 200.000 „Boatpeople“ ertranken, verdursteten oder gerieten in die Fänge moderner Piraterie. Wem die dramatische Flucht gelang, stand vor der Aufgabe, sich und seiner Familie ein neues Leben aufzubauen – oft im Exil fern der Heimat. Auch in der Bundesrepublik fanden viele Flüchtlinge Zuflucht. Ihre Rettung bleibt vor allem mit dem Einsatz der „Cap Anamur“ verbunden, mit der rebellischen Tatkraft des unvergessenen Rupert Neudeck. Er und seine zahlreichen Unterstützer verharrten nicht in Betroffenheit angesichts der Bilder aus dem südchinesischen Meer, sondern sie handelten – und erreichten die damals politisch durchaus umstrittene Aufnahme vieler der ‚Boatpeople‘ in der Bundesrepublik. Im Laufe der Jahrzehnte ist so in unserer Gesellschaft eine große vietnamesische Community gewachsen, zu der im wiedervereinigten Deutschland auch die DDR-Vertragsarbeiter aus dem einst kommunistisch regierten Vietnam gehören. Viele der längst eingebürgerten Deutschen mit vietnamesischen Wurzeln zeigen, wie Zuwanderung zu einer gesamtgesellschaftlichen Bereicherung wird. Sie tragen zum Wohlstand unseres Landes bei und unterstützen ihre Familien in der alten Heimat. Sie sind ein Teil Deutschlands geworden, beispielgebend für eine gelungene Integration.   Heute teilen wir mit Ihnen die Trauer um die vielen Opfer. Wir wissen aus leidvoller eigener Erfahrung, wie bitter es ist, wenn eine Nation geteilt wird, wenn Familien auseinandergerissen gerissen sind, wenn Menschenrechte und Demokratie, Presse- und Meinungsfreiheit beschnitten sind. Aber das deutsche Beispiel zeigt auch: Die Freiheit setzt sich am Ende durch. Das Gedenken an das, was war, bleibt dabei wichtig – im Sinne Richard von Weizsäckers: Es macht sehend für die Gegenwart mit all ihren Heraus­forderungen.
......

Bài phát biểu lịch sử của Tổng Thống Đức về tương lai nước Đức sau đại dịch

Bài phát biểu của  Tổng thống Đức Frank – Walter Steinmeier| Nguyễn Thế Tuyền dịch - Tuyen Nguyen Hôm nay 11.04.2020, Tổng thống Đức Frank – Walter Steinmeier, người giữ chức vụ cao nhất CHLB Đức, phát biểu trước toàn quốc về sự phát triển của xã hội Đức sau cuộc khủng hoảng Corona. Báo Bild ghi lại toàn văn bài diễn thuyết lịch sử này lúc 19 giờ 30 phút tại Dinh tổng thống, lâu đài Bellevue Berlin. Tôi xin dịch toàn văn tài liệu quan trọng này để người Việt có thể hiểu tình hình những năm tháng tới. Nguyễn Thế Tuyền (Berlin) THƯA TOÀN THỂ CÔNG DÂN Chỉ còn vài tiếng nữa là đến lễ Phục sinh. Ngoài kia các loài hoa đua nở tô điểm cho thiên nhiên. Chúng ta phóng tầm mắt ra ngoài rồi lại nhìn nhau, hướng tới những người thân, hướng tới gia đình và bạn bè. Chúng ta đã quen điều đó, một phần của tập tục. Thế nhưng năm nay hoàn toàn khác. Thật buồn khi chúng ta không được đến thăm bố mẹ. Trái tim của ông bà cũng bị giằng xé vì không được ôm các cháu thân yêu của mình trong dịp lễ Phục sinh. Và còn nhiều điều khác lạ nữa trong năm nay: không còn sự nhộn nhịp trong công viên hay các quán cà phê. Nhiều người phải từ bỏ đi du lịch mà họ đã lên kế hoạch và khao khát từ lâu. Chủ các quán ăn và khách sạn không có điểm xuất phát hoàn thiện cho một mùa làm ăn. Các tín đồ không được đến với lễ thánh. Đối với tất cả chúng ta, một câu hỏi rất xoáy và mờ mịt về tương lai: Thời gian tới tình hình sẽ ra sao? Cuộc khủng hoảng rơi đúng vào dịp lễ Phục sinh, khi những người theo đạo Thiên chúa mừng sự sống đã chiến thắng cái chêt. Thế mà chúng ta phải hạn chế tiếp xúc để ngăn ngừa dịch bệnh và cái chết chiến thắng lại sự sống. Nhiều nghìn người đã chết ở đất nước chúng ta. Ngoài ra cái chết còn hiện diện ở Bergamo, Elass, Madrid, New York và nhiều nơi khác trên thế giới. Những hình ảnh ấy đến rất gần chúng ta. Chúng ta thương tiếc những người phải chết trong tình trạng cô đơn. Chúng ta nghĩ đến những người thân thích không thể cùng nhau tiễn đưa người quá cố về nơi an nghỉ cuối cùng. Chúng ta cám ơn những chiến binh trong ngành y tế đã cứu mạng sống con người không biết mệt mỏi. Và như vậy đối với tất cả chúng ta, cuộc sống đều bị đảo lộn. Chúng ta hãy nghĩ đến những người gặp hậu quả trực tiếp của cuộc khủng hoảng khi họ bị bệnh hay cô đơn trong nhà, lo cho công ăn việc làm, lo sự tồn tại của hãng xưởng, lo cho những người làm nghề tự do, các nghệ sĩ khi thu nhập của họ tự nhiên bị thâm thụt. Chúng ta nghĩ tới những gia đình, những người một mình nuôi con trong những căn hộ chật chội không ban công, không vườn cây. Đại dịch cho chúng ta thấy: Chúng ta vẫn có thể bị tổn thương. Có thể từ lâu rồi chúng ta ngộ nhận, tưởng mình không thể bị sát thương, tưởng chỉ có thể bay nhanh hơn, cao hơn, xa hơn. Đó là một sai lầm. Cuộc khủng hoảng không chỉ cho chúng ta thấy điều đó, mà nó còn cho chúng ta thấy cả sức mạnh của chúng ta! Thấy nền tảng nào để sức mạnh của chúng ta phát triển! Tôi vô cùng ấn tượng về những cố gắng to lớn mà đất nước chúng ta đã thể hiện trong những tuần qua. Cho đến bây giờ nguy cơ vẫn chưa bị đẩy lùi. Nhưng chúng ta có thể nói rằng: Mỗi một cá nhân quý vị đã làm thay đổi đất nước chúng ta, và thông qua việc làm cụ thể đã cứu bao nhiêu nhân mạng và hàng ngày vẫn đang tiếp tục cứu người. Nhà nước đang hành động quyết liệt là điều rất tốt trong một cuộc khủng hoảng từ trước đến giờ chưa có kịch bản tiền lệ. Tôi xin tất cả quý vị tiếp tục tin tưởng, vì chính quyền liên bang và tiểu bang đã hiểu rất rõ trách nhiệm to lớn của mình. Rồi tình hình sẽ thế nào, khi nào những giới hạn kia có thể được nới lỏng – không chỉ những nhà chính trị và các chuyên gia có câu trả lời quyết định. Tất cả nằm trong tay chúng ta, thông qua sự kiên nhẫn và kỷ cương trong hiện tại, lúc chúng ta gặp khó khăn nhất. Những cố gắng khủng khiếp mà chúng ta đã thực hiện trong những ngày qua không phải chúng ta thực hiện vì một bàn tay sắt bắt chúng ta làm. Xã hội chúng ta là một nền dân chủ sống động, công dân luôn mang trên mình ý thức trách nhiệm. Đó là một nền dân chủ trong đó chúng ta tin tưởng lắng nghe những số liệu và biện luận, thể hiện lý trí để làm cái đúng. Đó là một nền dân chủ biết tôn trọng từng mạng sống. Một nền dân chủ mà mỗi người đều chung tay đóng góp: Từ người y tá đến thủ tướng, từ hội đồng chuyên gia khoa học đến những trụ cột của xã hội hữu hình và vô hình – Những người thu ngân trong siêu thị, nhưng người bên vô lăng xe buýt và xe tải, những người bên lò bánh mì, những người ở nông trại hay làm dịch vụ đổ rác. Rất nhiều người đã tự trưởng thành. Tôi cám ơn các quý vị. Tất nhiên tôi biết: Tất cả chúng ta đều khao khát trở lại cuộc sống bình thường. Nhưng điều đó nghĩa là thế nào? Có phải chỉ làm sao nhanh chóng trở lại nhịp sống với những thói quen xưa? Không, thế giới sau sự kiện này sẽ khác đi nhiều. Nó sẽ như thế nào, điều đó do chúng ta quyết định! Chúng ta hãy rút được bài học từ kinh nghiệm, kể cả tốt lẫn xấu, những điều chúng ta đã làm hàng ngày trong thời kỳ khủng hoảng này. Tôi nghĩ rằng: Chúng ta đang đứng trước ngã ba đường. Ngay trong lúc khủng hoảng đã cho thấy có hai hướng chúng ta có thể lựa chọn. Hoặc là mỗi người chỉ nghĩ đến mình, không cần biết đến ai, mua vơ tích trữ chỉ biết lợi cho mình? Hoặc là hành động vì người khác và vì xã hội? Sự sáng tạo và sẵn sàng giúp đỡ người khác mới bùng nổ có giữ được tiếp tục hay không? Chúng ta còn tiếp tục liên hệ với những người hàng xóm lớn tuổi mà ta đã giúp họ mua hàng hay không? Ta còn nể trọng những người thu ngân, những người mang bưu phẩm đến cho ta nữa không, những người thật xứng đáng được hưởng sự tôn trọng ấy? Và còn nữa: Liệu sau khủng hoảng chúng ta còn nhớ những công việc không thể từ bỏ được trong lĩnh vực chăm sóc, cung ứng, những nghề phục vụ xã hội, công việc trong nhà trẻ và trường học và có cho đó thực sự cần thiết đối với chúng ta không? Những người trụ được về mặt kinh tế trong cơn khủng hoảng có còn giúp đỡ những người bị thiệt hại nặng để họ tiếp tục đứng vững không? Và: Chúng ta tìm lối thoát chung cùng thế giới hay là co cụm lại tìm lối thoát cho riêng mình? Chúng ta chia sẻ kiến thức, kết quả nghiên cứu để có thể nhanh chóng tìm ra thuốc ngừa và điều trị bệnh, và chúng ta tạo ra một liên minh trên toàn thế giới để những nước nghèo nhất cũng được hưởng khi họ bị tổn thương? Không, đại dịch này không phải là một cuộc chiến tranh. Không phải nước này chống nước kia, lính giết lính, mà nó là một thử thách cho toàn bộ loài người. Nó làm rõ hơn cái xấu nhất cũng như cái tốt nhất trong con người. Chúng ta hãy thể hiện cái tốt nhất của chúng ta! Và chúng ta hãy thể hiện trên lục địa châu Âu này trước! Nước Đức không thể ra khỏi khủng hoảng một cách khỏe mạnh và cường tráng, nếu những nước láng giềng của chúng ta không lành mạnh và cường tráng. Lá cờ màu xanh đứng ở đây không phải là không có lý do (cờ Liên minh châu Âu – ND). Ba mươi năm sau khi thống nhất nước Đức, 75 năm sau khi kết thúc chiến tranh, người Đức chúng ta không chỉ kêu gọi sự đoàn kết tương trợ ở châu Âu mà đó là nghĩa vụ! Sự đoàn kết tương trợ - tôi biết đó là một khái niệm to tát. Nhưng liệu mỗi người có hiểu thật cụ thể khái niệm đoàn kết tương trợ này trong thời điểm hiện tại hay không? Mọi hành động của mình đối với người khác là hành động mang tính sống còn. Chúng ta hãy giữ gìn kinh nghiệm quý báu này. Sự tương trợ mà quý vị đã thể hiện hàng ngày như vừa rồi chúng ta rất cần cho tương lai và còn cần nhiều hơn thế nữa! Sau khủng hoảng, xã hội chúng ta sẽ hoàn toàn khác. Chúng ta không muốn một xã hội sợ hãi, một xã hội không có niềm tin. Chúng ta muốn một xã hội có niềm tin, tế nhị và tin cậy lẫn nhau. Ngay trong những ngày lễ Phục sinh, những hy vọng tốt lành này có nhiều quá không? Con virus không phải là quyết định, mà chúng ta hãy tự quyết định lấy. Thời gian tới chắc chắn sẽ có nhiều điều không hề đơn giản. Nhưng người Đức chúng ta có phải chỉ chọn những điều đơn giản để làm đâu. Chúng ta đòi hỏi ở mình nhiều hơn nữa, tin tưởng lẫn nhau nhiều hơn nữa. Chúng ta sẽ lớn lên, sẽ trưởng thành hơn trong hoàn cảnh như hiện nay. Chúc các quý vị một lễ Phục sinh vui vẻ, mọi điều tốt lành – chúng ta hãy luôn chú ý và để tâm đến người khác! PHẦN BỔ SUNG: Thưa độc giả trên toàn cầu, Sau khi nghe bài phát biểu của Tổng Thống Đức Frank Steinmeier trước công dân toàn quốc trong tình hình nước sôi lửa bỏng của nước Đức và châu Âu, tôi thực sự xúc động vì một chính khách có nhân cách lớn. Dịch bài này ra tiếng Việt là tôi muốn chia sẻ niềm xúc động ấy cho những người tôn thờ chân thiện mỹ, tôn thờ lòng nhân đạo và bao dung. Ngoài ra tôi còn muốn giúp một số đồng bào Việt Nam ở Đức ngồi trước TV biết là hay nhưng không hiểu cặn kẽ vì rào cản ngôn ngữ. Tôi không ngờ độc giả ở Việt Nam cũng chia sẻ nhiều đến thế. Họ đều có những dẫn dắt thiện cảm trước khi đăng lại bài. Đó là những bông hoa trang điểm thêm cho ngày hội toàn cầu, nhân một bài phát biểu nhân văn và trách nhiệm của tổng thống nước CHLB Đức và tôi cũng coi đó là phần thưởng cho mình để làm tiếp việc chuyển tải những thông điệp tương tự trong tương lai. Đó cũng là một đóng góp nhỏ cho sự quyện tụ của trí tuệ Việt. Cho phép tôi giải thích thêm vai trò và nhiệm vụ của Tổng Thống Đức do Hiến pháp quy định để độc giả hiểu rõ hơn: Tổng Thống là chức vụ cao nhất ở CHLB Đức, làm việc trung lập không được thiên vị đảng nào, đóng góp để cân bằng và dung hòa các trường phái chính trị trong xã hội. Tổng thống được Hội nghị liên bang bầu ra, cứ năm năm một lần, có thể tái ứng cử nhiệm kỳ sau. So với người đồng chức ở một số nước, Tổng Thống Đức ít quyền lực hơn (so với Mỹ, Pháp, Nga…) Nhiệm vụ của TT là thay mặt quốc gia ký những hiệp ước với quốc tế, duyệt lại các luật lần cuối cùng xem có vi hiến không trước khi nó có hiệu lực, phát biểu chính thức để nâng cao hình ảnh CHLB Đức ở trong và ngoài nước. Thủ Tướng Đức chức vụ nhỏ hơn nhưng có quyền chính quyết định đường hướng phát triển của đất nước. Xin chúc độc giả mạnh khỏe, cùng nhau chia sẻ những điều thiện, không những ở Việt Nam mà trên toàn thế giới! Nguyễn Thế Tuyền dịch NGUYÊN BẢN TIẾNG ĐỨC ★★★ Guten Abend, liebe Mitbürgerinnen und Mitbürger! In wenigen Stunden beginnt das Osterfest. Draußen erblüht die Natur und wir sehnen uns hinaus ins Freie – und zueinander: zu lieben Menschen, Familie, Freunden. So waren wir es gewohnt. So gehörte es dazu. Doch dieses Jahr ist alles anders. Es tut weh, auf den Besuch bei den Eltern zu verzichten. Großeltern zerreißt es das Herz, nicht wenigstens an Ostern die Enkel umarmen zu können. Und viel mehr noch ist anders in diesem Jahr. Kein buntes Gewimmel in Parks und Straßencafés. Für viele von Ihnen nicht die lang ersehnte Urlaubsreise. Für Gastwirte und Hoteliers kein sonniger Start in die Saison. Für die Gläubigen kein gemeinsames Gebet. Und für uns alle die bohrende Ungewissheit: Wie wird es weitergehen? Ausgerechnet an Ostern, dem Fest der Auferstehung, wenn Christen weltweit den Sieg des Lebens über den Tod feiern, müssen wir uns einschränken, damit Krankheit und Tod nicht über das Leben siegen. Viele Tausend sind gestorben. Bei uns im eigenen Land. Und in Bergamo, im Elsass, in Madrid, New York und vielen anderen Orten auf der Welt. Die Bilder gehen uns nah. Wir trauern um die, die einsam sterben. Wir denken an ihre Angehörigen, die nicht einmal gemeinsam Abschied nehmen können. Wir danken den unermüdlichen Lebensrettern im Gesundheitswesen. Und: So sehr unser aller Leben auf dem Kopf steht, so denken wir an die, die die Krise besonders hart trifft – die krank oder einsam sind; die Sorgen haben um den Job, um die Firma; die Freiberufler, die Künstler, denen Einnahmen wegbrechen; die Familien, die Alleinerziehenden in der engen Wohnung ohne Balkon und Garten. Die Pandemie zeigt uns: Ja, wir sind verwundbar. Vielleicht haben wir zu lange geglaubt, dass wir unverwundbar sind, dass es immer nur schneller, höher, weiter geht. Das war ein Irrtum. Aber die Krise zeigt uns nicht nur das, sie zeigt uns auch, wie stark wir sind! Worauf wir bauen können! Ich bin tief beeindruckt von dem Kraftakt, den unser Land in den vergangenen Wochen vollbracht hat. Noch ist die Gefahr nicht gebannt. Aber schon heute können wir sagen: Jeder von Ihnen hat sein Leben radikal geändert, jeder von Ihnen hat dadurch Menschenleben gerettet und rettet täglich mehr. Es ist gut, dass der Staat jetzt kraftvoll handelt – in einer Krise, für die es kein Drehbuch gab. Ich bitte Sie alle auch weiterhin um Vertrauen, denn die Regierenden in Bund und Ländern wissen um ihre riesige Verantwortung. Doch wie es jetzt weitergeht, wann und wie die Einschränkungen gelockert werden können, darüber entscheiden nicht allein Politiker und Experten. Sondern wir alle haben das in der Hand, durch unsere Geduld und unsere Disziplin – gerade jetzt, wenn es uns am schwersten fällt. Den Kraftakt, den wir in diesen Tagen leisten, den leisten wir doch nicht, weil eine eiserne Hand uns dazu zwingt. Sondern weil wir eine lebendige Demokratie mit verantwortungsbewussten Bürgern sind! Eine Demokratie, in der wir einander zutrauen, auf Fakten und Argumente zu hören, Vernunft zu zeigen, das Richtige zu tun. Eine Demokratie, in der jedes Leben zählt und in der es auf jede und jeden ankommt: vom Krankenpfleger bis zur Bundeskanzlerin, vom Expertenrat der Wissenschaft bis zu den sichtbaren und den unsichtbaren Stützen der Gesellschaft – an den Supermarktkassen, am Lenkrad von Bus und Lkw, in der Backstube, auf dem Bauernhof oder bei der Müllabfuhr. So viele von Ihnen wachsen jetzt über sich selbst hinaus. Ich danke Ihnen dafür. Und natürlich weiß ich: Wir alle sehnen uns nach Normalität. Aber was heißt das eigentlich? Nur möglichst schnell zurück in den alten Trott, zu alten Gewohnheiten? Nein, die Welt danach wird eine andere sein. Wie sie wird? Das liegt an uns! Lernen wir doch aus den Erfahrungen, den guten wie den schlechten, die wir alle, jeden Tag, in dieser Krise machen. Ich glaube: Wir stehen jetzt an einer Wegscheide. Schon in der Krise zeigen sich die beiden Richtungen, die wir nehmen können. Entweder jeder für sich, Ellbogen raus, hamstern und die eigenen Schäfchen ins Trockene bringen? Oder bleibt das neu erwachte Engagement für den anderen und für die Gesellschaft? Bleibt die geradezu explodierende Kreativität und Hilfsbereitschaft? Bleiben wir mit dem älteren Nachbarn, dem wir beim Einkauf geholfen haben, in Kontakt? Schenken wir der Kassiererin, dem Paketboten auch weiterhin die Wertschätzung, die sie verdienen? Mehr noch: Erinnern wir uns auch nach der Krise noch, was unverzichtbare Arbeit – in der Pflege, in der Versorgung, in sozialen Berufen, in Kitas und Schulen – uns wirklich wert sein muss? Helfen die, die es wirtschaftlich gut durch die Krise schaffen, denen wieder auf die Beine, die besonders hart gefallen sind? Und: Suchen wir auf der Welt gemeinsam nach dem Ausweg oder fallen wir zurück in Abschottung und Alleingänge? Teilen wir doch alles Wissen, alle Forschung, damit wir schneller zu Impfstoff und Therapien gelangen, und sorgen wir in einer globalen Allianz dafür, dass auch die ärmsten Länder Zugang haben, die am verwundbarsten sind. Nein, diese Pandemie ist kein Krieg. Nationen stehen nicht gegen Nationen, Soldaten gegen Soldaten. Sondern sie ist eine Prüfung unserer Menschlichkeit. Sie ruft das Schlechteste und das Beste in den Menschen hervor. Zeigen wir einander doch das Beste in uns! Und zeigen wir es bitte auch in Europa! Deutschland kann nicht stark und gesund aus der Krise kommen, wenn unsere Nachbarn nicht auch stark und gesund werden. Diese blaue Fahne steht hier nicht ohne Grund. Dreißig Jahre nach der Deutschen Einheit, 75 Jahre nach dem Ende des Krieges sind wir Deutsche zur Solidarität in Europa nicht nur aufgerufen – wir sind dazu verpflichtet! Solidarität – ich weiß, das ist ein großes Wort. Aber erfährt nicht jeder und jede von uns derzeit ganz konkret, ganz existenziell, was Solidarität bedeutet? Mein Handeln ist für andere überlebenswichtig. Bitte bewahren wir uns diese kostbare Erfahrung. Die Solidarität, die Sie jetzt jeden Tag beweisen, die brauchen wir in Zukunft umso mehr! Wir werden nach dieser Krise eine andere Gesellschaft sein. Wir wollen keine ängstliche, keine misstrauische Gesellschaft werden. Sondern wir können eine Gesellschaft sein mit mehr Vertrauen, mit mehr Rücksicht und mehr Zuversicht. Ist das, selbst an Ostern, zu viel der guten Hoffnung? Über diese Frage hat das Virus keine Macht. Darüber entscheiden allein wir selbst. Vieles wird in der kommenden Zeit sicher nicht einfacher. Aber wir Deutsche machen es uns ja auch sonst nicht immer einfach. Wir verlangen uns selbst viel ab und trauen einander viel zu. Wir können und wir werden auch in dieser Lage wachsen. Frohe Ostern, alles Gute – und geben wir acht aufeinander!  
......

khẩu trang "Textilmaske" không có tác dụng nhiều cho lắm

Nguyễn Doãn Đôn Viện trưởng Robert Koch Institut (RKI) là Giáo sư Tiến sỹ Lothar Wieler trả lời họp báo hôm nay 03.04.2020 về tình hình "chiến sự" chống covid-19 có mấy điểm chính được tóm tắt như sau: - Số người chết tại Đức là 1017 người - Số người lây nhiễm có trình diện là gần 80.000 người. Số thực tế là cao hơn nhiều. - Chiến lược chống dịch vẫn là cố gắng ở lại nhà càng nhiều càng tốt và giữ khoảng cách giữa người với nhau khi bắt buộc phải ra ngoài. Qua đó mà giảm tốc độ lây nhiễm. Cái đó trong những ngày qua chúng ta đã làm tốt, và phải nên duy trì. Miễn là phải giữ được đồ thì phẳng (flach) như hiện nay. Cố gắng không để nhảy vọt, đột biến. Nếu được như vậy thì chúng ta sẽ phản ứng được tối và cứu được nhiều người. - Quan trọng nhất vẫn là ý thức của từng người dân. - Tình hình hiện nay Đức đã chuẩn bị tốt và đang hoàn thiệt 4 khâu: Đã Test được nhiều người/ Giường bệnh tăng/ máy thở đã cung cấp tạm đủ/ Nhân viên phục vụ cũng được tăng cường. - Chiến lược và biện pháp vẫn nhằm mục đích làm cho nạn dịch phát triển với tốc độ chậm để khỏi quá tải về mọi mặt. Làm sao người được điều trị khỏi bệnh ra, thì người có bệnh tới là đẹp. - Số người lây nhiễm và tử vong sẽ còn tăng lên. - Số người chết thực chất còn nhiều hơn nữa., không phải là 1017 người vì ông nói nhiều người chết do có bệnh sẵn, nhưng vì nhiễm virus mà chết; Số người này không phải ai cũng có điều kiện để xét nghiệm sau khi chết. Trong số này còn có cả những trường hợp chết tại nhà... Được hỏi về Khẩu trang dân thường dùng bây giờ thì ông cho rằng số khẩu trang này nên gọi là "Textilmaske" không có tác dụng nhiều cho lắm. Cái đó không đủ tiêu chuẩn để chống virus xâm nhập từ ngoài vào mình mà chỉ có thể hạn chế một phần nào đó về sự lây từ mình tới người khác mà thôi. Ông vẫn cho 2 điểm quan trọng nhất là giữ khoảng cách và chăm rửa tay! Và ông nhắc lại là: Có việc thì hãy ra khỏi nhà. Nhất là người nhiễm hoặc nghi mình nhiễm thì phải ở lại trong nhà. Cần thì gọi điện cho Bác sỹ và chính quyền./. Nguyễn Doãn Đôn tổng hợp qua "ntv"
......

Pages