VIỆT NAM

Anh Le Lời nói cuối cùng của Lưu Văn Vịnh rất khí phách, trước phiên tòa (18/03/2019): “Tôi không có tội, chính đảng cộng sản mới có tội. Rồi sẽ có lúc các người phải trả giá về tội lỗi của các người trước nhân dân.” Một điểm rất ấn tượng đã biểu dương tinh thần khí phách và bất khuất của Lưu Văn Vịnh, Nguyễn Quốc Hoàn, Nguyễn Văn Đức Độ, Phan Trung, Từ Công Nghĩa trong phiên tòa khi thẩm phán đọc đoạn cuối để kết án Cả 5 người cùng hô: “ĐẢ ĐẢO CỘNG SẢN”…“ĐẢ ĐẢO CỘNG SẢN” Xin kính mời mọi người theo dõi chia sẻ của vợ TNCT Lưu Văn Vĩnh khi tham dự phiên tòa =====================
PHIÊN TOÀ Y ÁN! Sáng hôm qua tôi đến tòa án cấp cao cùng hai luật sư Nguyễn Văn Miếng, Đặng Đình Mạnh, cùng những người thân trong cùng vụ án. Khi chúng tôi đến cổng đã có công an ra chặn đường hỏi giấy tờ, họ bắt chúng tôi phải để hết túi xách, điện thoại gửi ở ngoài, rồi họ phát thẻ để vào phiên tòa. Vào tới cửa tòa thì thì chúng tôi bị nhân viên tòa chặn lại nói, theo chỉ đạo mời chúng tôi tới phòng dự bị xem qua màn hình. Chúng tôi không đồng ý, tôi liền nói với nhân viên của tòa án rằng: “Xây dựng lên một tòa án cấp cao đồ sộ nhìn uy nghi như này để làm gì trong khi lời nói của một thẩm phán lại không có giá trị?” và tôi đã nói họ hãy liên lạc với thẩm phán của họ rằng: “Nếu như hôm nay tôi không được ngồi trong phòng dự chính, thì tôi sẽ về chứ không bước chân vào phòng cách ly lần thứ hai nữa đâu”, rồi nhân viên tòa nói tôi hãy bình tĩnh, khi thông qua không biết bao cuộc điện thoại thì tôi mới được nhân viên tòa đẫn lên phòng chính, còn những người thân khác ở dưới phòng cách ly. Nhưng nhân viên dẫn tôi lên đến cửa phòng xử chính thì lại một cuộc xung đột xảy ra. Ngay lập tức bị công an chặn chúng tôi lại. Tôi nói “Hãy để tôi vào dự phiên tòa chồng tôi, thẩm phán nói tôi chỉ cần có giấy Đăng Ký Kết Hôn thì tôi có quyến được tham dự”, nhưng họ vẫn không cho tôi vào. Tôi hỏi công an “Tòa án này thẩm phán có quyền hay bên công an, an ninh các người có quyền” Công an nói tôi phải tôn trọng quyết định không được làm ồn, tôi nói tôi chỉ tôn trọng những người có chức quyền khi nói phải giữ lời, chứ tôi không bao giờ tôn trọng kẻ nói không có giá trị, rồi cô thư ký tòa phải ra xin bên công ai cho tôi được vào. Đến 9 giờ thì tòa bắt đầu vào cuộc, thẩm phán bác bỏ lời của hai luật sư về việc người nhà không được dự đủ, anh Độ, Hoàn, Nghĩa đều phản đối quyết liệt về người nhà không được dự phòng chính. Lúc đó thẩm phán đã nói sai sự thật rằng vì tôi có giấy triệu tập để trấn an mấy anh em, luật sư nghe vậy nhìn tôi, tôi đã bật cười vì sự nói dối trắng trợn đó của thẩm phán. Phiên tòa diễn ra nhanh chóng hơn lần trước, khi giải lao 15 phút chờ tòa tuyên án 5 người lại ngồi nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Lời nói sau cùng của chồng tôi là: “Tôi không có tội, chính đảng cộng sản mới có tội. Rồi sẽ có lúc các người phải trả giá về tội lỗi của các người trước nhân dân.” Hoàn nói: “Tôi không có tội” Anh Độ nói: “Tôi là nạn nhân của sự lưu manh của cơ quan điều tra” Nghĩa nói: “Yêu cầu chính quyền cộng sản trả tự do cho chúng tôi. Chúng tôi không có tội.” Khi mà thẩm phán đọc đoạn cuối để kết án, chồng tôi cùng mấy người bạn hiểu được cùng đồng thanh hô “ đả đảo phiên tòa” “ đả đảo cộng sản” tiếng hô át hết tiếng tuyên y án của thẩm phán, bên công an vội bắt im lặng nhưng không được đành đẩy hết mấy anh em ra khỏi phòng để dẫn giải về trại giam, Từ Công Nghĩa đi sau cùng nói thêm “ mẹ cộng sản đồ chó ” phiên tòa y án kết thúc. Dù cho phiên tòa của đảng sáng qua có thắng cuộc trong sự đàn áp người thân chúng tôi. Nhưng chiến thắng tinh thần thì thuộc về người thân của chúng tôi. Tôi đưa tin hơi dài dòng này là vì từ hôm qua đến giờ có rất nhiều người nhắn tin hỏi tôi, tại sao chỉ mình tôi được vào phòng dự chính. Tôi mong những gia đình có người thân đang bị giam giữ, hãy tìm cách tự bảo vệ đòi quyền lợi của mình khi có việc sảy ra. Chứ không nên mang ra so sánh sao người này được như vậy mà người kia không được như vậy, tôi luôn mong được kết nối với sự chia sẻ yêu thương. Tôi xin chân thành cảm ơn tới các tổ chức bảo vệ nhân, các báo đài tự do, quý Cha, quý Thầy, các Luật sư, anh chị em trong nước và hải ngoại luôn luôn đồng hành nên tiếng giúp gia đình chúng tôi rất nhiều ạ! FB: Cô Mười Họ Lê
20.03.2019
Việt Tân Việc thông quan cầu nối Quảng Ninh với Trung Quốc, đang làm gia tăng thêm sự đe dọa cả về kinh tế lẫn quốc phòng đối với Việt Nam. Trang tin Dân Việt, cho biết sau gần 2 năm khánh thành, vào sáng 19/03/2019, cầu Bắc Luân II nối Quảng Ninh, Việt Nam với Quảng Tây, Trung Quốc đã chính thức được thông quan. Đây là cây cầu vòm lớn nhất Việt Nam. Việc thông quan cầu Bắc Luân II, sẽ khiến mức độ thâm nhập hàng hóa Trung Quốc vào thị trường nội địa Việt Nam tăng lên đáng kể. Điều đó đồng nghĩa Việt Nam sẽ lún sâu hơn vào lệ thuộc kinh tế, hàng hóa của Trung Quốc. Và hàng hóa độc hại của Trung Quốc sẽ có thêm cơ hội đầu độc dân Việt. Không chỉ đe dọa kinh tế, việc khai thông với Trung Quốc bằng cầu lớn, cùng với động thái xây dựng hàng loạt tuyến cao tốc dẫn đến biên giới đang tạo ra sự đe dọa quốc phòng. Cụ thể, hàng loạt các cao tốc được Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng và Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải phê duyệt như: Cao tốc Lào Cai - Hà Nội, cao tốc Móng Cái - Hạ Long, song song với dự án cao tốc Hạ Long - Hải Phòng, cao tốc Hà Nội - Lạng Sơn, cao tốc Thái Nguyên - Bắc Kạn và Bắc Kạn - Cao Bằng, cao tốc Nội Bài - Lào Cai với Lai Châu - Hà Giang. Có thể thấy, với hàng loạt cao tốc mà Việt Nam xây nối với biên giới đang tạo điều kiện thuận lợi cho các hướng tiến quân của quân đội Trung Quốc, một khi chiến tranh nổ ra. Về phía Trung Quốc, theo phản ánh của VOA hồi 03/2015, cho biết Quân đội Trung Quốc đã phải ngưng một dự án xây đường tại thành phố Phòng Thành Cảng, Quảng Tây, nằm gần biên giới với Việt Nam vì lo ngại rằng nó "đe dọa cho an ninh và quốc phòng.” Trung Quốc thận trọng là vậy, trong khi nhiều quan chức Việt Nam lại đang tìm cách mở toang cửa ngõ biên giới, khai thông các hướng hành quân xâm lược kẻ thù phương Bắc.
 
20.03.2019
[ S ] – FB Việt Tân.
Nguyễn Việt Nam| Tôi không lật đổ ai cả, tôi chỉ chống lại cái ác, cái sai trái hay tôi đấu tranh để mong đảng cộng sản thay đổi trở nên tốt hơn…là những quan điểm mà tôi không bao giờ nghĩ tới. Quan điểm của cá nhân tôi là lật đổ chế độ, phế truất sự cai trị tàn bạo của cộng sản, lật đổ chế độ. Đơn giản chỉ thế thôi. Vì sao ư? Thứ nhất: Tôi là một con người. Tôi có quyền tự quyết định vận mệnh của tôi và đòi hỏi những quyền, lợi ích của một con người như bao con người ở những nước tự do, dân chủ. Nhà cầm quyền bóp nghẹt quyền, lợi ích của tôi thì tôi phải đòi. Họ cố tình không cho tôi thì tôi phải tìm mọi cách lật đổ sự thống trị của họ. Không những tôi đòi hỏi cho tôi mà còn cho cha mẹ, con cháu, người thân và những người gọi là đồng bào của tôi có mong muốn như tôi. Thứ hai: Đảng Cộng sản Việt Nam dựng lên chế độ này không phải phục vụ lợi ích của quốc gia, dân tộc mà là dựng lên cái ách độc tài cai trị để bóc lột nhân dân, tàn phá đất nước và phục vụ theo tôn chỉ của cộng sản quốc tế. Thứ ba: Chúng tôi bị chế độ này cướp đi quá nhiều. Tiền bạc, tự do, nhân quyền, lợi ích, tương lai, sức khỏe, cơ hội… Đất nước tôi cũng bị cướp đi rất nhiều từ tài nguyên, khoáng sản, môi trường, lãnh thổ. Quốc thể cũng bị làm nhục bởi người cộng sản. Thứ tư: Tôi muốn lật đổ chế độ này vì họ không thể sửa đổi. Hiện giờ họ đã khác trước khá nhiều nhưng nhũng thay đổi ấy chỉ nhằm mục đích bịp bợm, mị dân, thay hình đổi vỏ, chỉ thay đổi vì lợi ích của chế độ, của đảng cộng sản chứ không vì lợi ích quốc gia, dân tộc. Thứ năm: Cách điều hành, quản lý kinh tế, xã hội, ngoại giao…đều gây ra nhũng hậu quả nghiêm trọng như: Kinh tế phụ thuộc, yếu kém. Xã hội thì loạn lạc, kém văn minh, tha hóa, hủ bại… Ngoại giao thì thiếu lập trường và nhu nhược khiến lãnh thổ bị mất… Đó là những lý do cơ bản khiến tôi muốn lật đổ chế độ này, phế truất sự cai trị của đảng cộng sản. Xin nhắc lại là lật đổ chứ không bao giờ đấu tranh để mong nó thay đổi vì lợi ích quốc gia, dân tộc bởi vì cộng sản không bao giờ thay đổi./.  
20.03.2019
Nguyễn Việt Nam|
Trong hơn 3 thập niên qua, nền kinh tế Việt Nam tăng trưởng, đa số nhờ vào sự gia tăng đầu tư ngoại quốc. Sự gia tăng này là do giá lao động rẻ nên các công ty Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Đài Loan… ào ạt đổ bộ vào Việt Nam. Trong số hàng trăm ngàn công nhân Việt Nam đang làm việc tại các nhà máy của những chủ nhân ông ngoại quốc, công nhân nữ đang chịu rất nhiều áp lực từ phía chủ doanh nghiệp, bên cạnh đời sống vật chất, tinh thần và điều kiện làm việc vẫn chưa được bảo đảm. Nhiều công nhân nữ phải làm việc trong môi trường bị ô nhiễm như nóng, bụi, tiếng ồn, độ rung vượt tiêu chuẩn, tác động xấu đến sức khỏe, gây ra các bệnh nghề nghiệp. Đại đa số công nhân nữ phải đi làm tăng ca, không có thì giờ để tĩnh dưỡng sức lức và giải trí. Không chỉ vậy, thời gian gần đây nhiều doanh nghiệp còn “cạn tàu ráo máng’’ khi tìm mọi cách đuổi việc những công nhân nữ trên 35 tuổi sau khi đã vắt kiệt sức trẻ của họ. Theo tin tức, hiện nay tình trạng sa thải lao động nữ trên 35 tuổi tại Việt Nam đang ở mức đáng báo động. Hiện có tới hơn 80% phụ nữ trên độ tuổi 35 bị sa thải hoặc bỏ việc do bị chủ lao động chèn ép. Nguyên nhân là nhiều doanh nghiệp chỉ thích sử dụng lao động nữ trẻ tuổi để tận dụng sức lao động. Ngoài ra, mức lương trả cho lao động trẻ, ít thâm niên cũng thấp hơn, do đó giảm mức đóng bảo hiểm xã hội, giúp doanh nghiệp giảm chi phí về lao động. Không khó để nhận ra chiêu thức “vắt chanh bỏ vỏ” của các doanh nghiệp đối với người lao động. Để giảm tối đa chi phí trả lương cho đối tượng này, nhiều chủ sử dụng lao động đã chuyển họ từ hợp đồng lao động sang hợp đồng thời vụ với mức lương thấp hơn rất nhiều. Nếu công nhân không đồng ý thì ngay lập tức sẽ bị đưa vào diện “cắt giảm lao động”. Thực trạng và giải pháp cho lao động nữ tại Việt Nam Theo quy định, hình thức xử lý kỷ luật sa thải được người sử dụng lao động áp dụng trong những trường hợp như: người lao động có hành vi trộm cắp, tham ô, đánh bạc, cố ý gây thương tích, sử dụng ma tuý trong phạm vi nơi làm việc, tiết lộ bí mật kinh doanh, có hành vi gây thiệt hại nghiêm trọng hoặc đe doạ gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng về tài sản, lợi ích của người sử dụng lao động… Ngoài ra, theo quy định khi sa thải, doanh nghiệp phải chứng minh được lỗi của người lao động. Tuy nhiên, trên thực tế có muôn vàn lý do để công ty sa thải, đơn cử là cộng dồn lỗi sai phạm như đi muộn, đi vệ sinh quá giờ… Hoặc nhiều công nhân buộc phải tự nghỉ do không chịu được điều kiện làm việc khắc nghiệt. Nhiều người đã quá quen với chính sách tuyển dụng dễ dàng và cho nghỉ việc cũng dễ dàng từ phía các doanh nghiệp. Hiện tượng đuổi việc phụ nữ trên 35 tuổi là vấn đề đáng lo ngại. Bởi về lâu về dài, điều này sẽ tác động lớn tới an sinh xã hội, quỹ bảo hiểm xã hội và lợi ích của người lao động. Theo đó, những lao động trên 35 tuổi bị ép nghỉ việc đang diễn ra tại các dây chuyền sản xuất đòi hỏi sức khỏe, kỹ năng cao, nhưng lại không yêu cầu tay nghề. Do đó những đối tượng này sau khi mất việc thường rất khó để tìm việc làm mới, phần lớn họ phải đi bán hàng rong, buôn bán nhỏ, giúp việc, quay trở lại làm nông nghiệp hoặc ở nhà nội trợ. Cho tới nay chưa có doanh nghiệp nào bị xử lý về các vụ sa thải này. Thậm chí, theo các chuyên gia về lao động dự đoán, tình trạng chấm dứt hợp đồng với lao động lớn tuổi sẽ trở nên nghiêm trọng nếu không có biện pháp ngăn chận.Hệ quả đối với xã hội sẽ làm tăng tình trạng thất nghiệp, tăng dịch vụ trợ cấp xã hội, khó khăn trong quản lý và duy trì trật tự an ninh, lãng phí nguồn nhân lực. Xa quê lập nghiệp, hơn ai hết, họ luôn mong muốn có một cuộc sống ổn định và có tích lũy cho tương lai. Mất việc, họ đối diện tương lai mờ mịt và vô hình chung trở thành gánh nặng cho gia đình, đời sống tinh thần thấp, đánh mất vị thế bình đẳng trong gia đình, mặc cảm trong giao tiếp. Theo Bộ Luật lao động sửa đổi, người chủ sử dụng lao động chỉ được ký 2 hợp đồng xác định thời hạn liên tục, hợp đồng thứ 3 phải ký không thời hạn. Vì vậy, nếu hợp đồng lao động có thời hạn hết hiệu lực, người lao động vẫn tiếp tục làm việc thì xem như hợp đồng “tự động ký mới” với thời hạn như hợp đồng cũ. Chỉ khi người lao động và chủ sử dụng ký lại hợp đồng mới, thì đó mới là hợp đồng không xác định thời hạn. Nếu quy định mới này được thông qua, doanh nghiệp sẽ lách luật bằng cách chỉ cần ký một hợp đồng có thời hạn, sau đó không ký lại hợp đồng mới, lao động vẫn làm việc bình thường nhưng mãi mãi vẫn là hợp đồng có thời hạn. Khi đó, chủ sử dụng thích chấm dứt hợp đồng lúc nào cũng được. Việc doanh nghiệp tùy tiện đuổi việc công nhân một cách tàn nhẫn, một lần nữa khiến người ta đặt dấu hỏi về vị trí của công đoàn trong vấn đề bảo vệ quyền lợi người lao động. Thực tế, vai trò của tổ chức Công đoàn tại Việt Nam chỉ mang tính hình thức. Nhiều tổ chức Công đoàn không đứng về phía người lao động, bởi cán bộ Công đoàn do doanh nghiệp trả lương, làm việc dưới sự lãnh đạo quản lý trực tiếp của chủ doanh nghiệp. Do vậy rất ít hoặc hiếm tổ chức Công đoàn có đủ dũng khí đấu tranh đòi quyền lợi cho công nhân lao động mà thường là đứng về phía doanh nghiệp, nói lên tiếng nói của doanh nghiệp. Mặt khác ngay từ khi ra đời “Tổng Liên đoàn Lao động Việt nam” đã ghi rõ trong phần chức năng và nhiệm vụ của Tổng Liên đoàn rằng: “Công đoàn hoạt động không thể thiếu sự lãnh đạo của Đảng…” Vì vậy các cán bộ thuộc Công đoàn nhà nước không phát xuất từ công nhân, không phải do công nhân lập ra, được công nhân nuôi dưỡng nên họ không đấu tranh cho quyền lợi của công nhân cũng là điều dễ hiểu. Tóm lại, với hàng triệu lao động trẻ nhưng không có trình độ, trước đây được xem là lợi thế của Việt Nam. Tuy nhiên, với chính sách “vắt chanh bỏ vỏ” thiếu sự chăm lo đến chất lượng nguồn lực, cộng với thời kỳ dân số vàng sắp qua đi và cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 đang đến gần, lao động giá rẻ đã không còn là lợi thế nữa. Ngược lại, trong vòng 5 – 10 năm tới, lực lượng này được dự đoán sẽ gây ra áp lực thất nghiệp, từ đó sẽ tạo nên gánh nặng an sinh, bảo hiểm vô cùng lớn đối với quốc gia. Ngô Đồng  
20.03.2019
Ngô Đồng - web viettan.org
Đỗ Văn Ngà Điều 1 chương 9 của Hiến Pháp Hoa Kỳ qui định thì “Không một ai nắm giữ chức vụ trong chính phủ được phép nhận mà không có sự đồng ý của quốc hội, bất cứ loại quà tặng, tiền bạc, chức, tước gì từ bất cứ vị vua, hoàng tử hay một chính phủ nước ngoài nào.” Chuyện tham nhũng ẩn dưới dạng quà biếu là chuyện xảy ra từ ngàn xưa chứ không phải chỉ mới thời kỳ hiện đại. Nếu không luật hóa những trò này thì làm sao chống được tham nhũng? Ở Úc, năm 2014 ông Barry O’Farrell, Thủ hiến bang New South Wales kiêm thủ lĩnh Đảng Tự do của bang này đã phải từ chức vì nhận quà tặng mà không khai báo. Chuyện là thế này, năm 2011 ông Barry O’Farrell khi mới đắc cử chức thủ hiến bang New South Wales thì được một doanh nhân có tên Nick Di Girolamo tặng chai rượu vang hiệu Penfolds Grange Hermitage đời 1959 trị giá 3000 đô. 4 năm sau, năm 2014 thì Ủy Ban Ðộc Lập Chống Tham Nhũng (ICAC) đã đủ bằng chứng để cáo buộc ngài thủ hiến có nhận món quà đó. Và ngay tức thì, ông Barry O’Farrell đã phải từ chức vì món quà trời ơi đó. Có thể món quà chỉ 3000 đô không phải là của hối lộ. Với chiếc ghế thủ hiến bang New South Wales, không ai dại gì đánh đổi vì món quà như thế được. Nhưng đó là luật, mà luật thì không thể cãi, không thanh minh thanh nga gì cả. Vậy thôi. Cái lỗi của ông thủ hiến là, lên làm lãnh đão mà bị lỗ hổng về luật, mà đặc biệt là những điều luật có ảnh hưởng đến chiếc ghế quyền lực của mình. Xét về góc độ này, ông O’Farrell trả giá cho cái ghế của mình cũng là xứng đáng. Quay lại chuyện đề ghị lại quả 25% trên giá trị hợp đồng mua vũ khí, phía Mỹ từ chối thương vụ mua bán với phía Việt Nam thì điều đó chứng tỏ những quan chức chính phủ Hoa Kỳ ý thức pháp luật rất cao. Họ hiểu điều gì hợp pháp điều gì phi pháp ở đất nước họ. Tất nhiên qua cách họ từ chối phía Việt Nam, ta hiểu chắc chắn trong luật pháp của Hoa Kỳ có quy định cấm điều ấy chứ chưa hẳn vì đạo đức. Đó là hình ảnh đất nước có tinh thần thượng tôn pháp luật. Ở tại Việt Nam, luật pháp đang được đặt ở đâu? Ở dưới Nghị Quyết Đảng, mà Nghị Quyết Đảng là ý chí của Bộ Chính Trị. Cho nên ở Việt Nam, người ta nói Bộ Chính Trị là một ông vua tập thể là vậy. Ngày xưa thời Phong kiến, vua ban ra luật, luật đó gọi là Quân Pháp, vua đứng trên luật. Thì Nghị Quyết Đảng là một dạng quân pháp. Riêng bộ chính trị đứng trên tất cả. Và như thế, cái bộ này nó tự tác oai tác quái làm đất nước tang hoang mà không hề chịu trách nhiệm. Ở mỹ, Tổng Thống nhận quà phải khai báo, ở Úc cũng vậy, luật pháp không từ một ai. Còn ở Việt Nam, Bộ Chính Trị tàn phá đất nước ai chịu trách nhiệm? Vụ Bauxit Tây Nguyên cũng là sai phạm cực kỳ nghiêm trọng, dự án này do Nguyễn Tấn Dũng ký vào văn bản Quyết Định Đầu Tư, nhưng thực chất quyết định đầu tư này là Bộ Chính Trị. Cho nên năm 2009 tại một cuộc họp Quốc hội, nhiều đại biểu chất vấn, bí thế Nguyễn tấn Dũng nói toạc móng heo rằng “Đây là chủ Trương Lớn Của Đảng” thế là tất cả im re, và dự án đã sai sờ sờ cũng đạp lên sự phản đối của nhân dân mà tiến hành. Dự án Bauxit sai sờ sờ đó, Nguyễn Phú Trọng có dám khởi tố không? Dự án đầu tư sang Venezuela cũng được quyết định bởi Bộ Chính Trị và Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định triển khai, lộ trình y hệt dự án Bauxit Tây Nguyên, nhưng sao vụ này khởi tố vụ kia không khởi tố? Vì đơn giản, vụ đầu tư sang Venezuela không có gì để chứng minh đó là quyết định của Bộ Chính Trị cả. Văn bản quyết định của Bộ Chính Trị thì được đóng dấu mật, và trong dự án này Nguyễn Tấn Dũng không có cơ hội đứng trước Quốc hội để đổ lỗi cho Bộ Chính Trị như dự án Bauxit Tây Nguyên được. Thế là hôm nay, người đứng đầu Bộ Chính Trị quyết định khởi tố chỉ 1 vụ án. Như vậy qua chúng ta thấy gì? Bộ Chính Trị đứng trên luật nhưng chuyên ném đá giấu tay. Cú ném cục đá Bauxit Tây Nguyên không thể giấu tay được vì chính Nguyễn Tấn Dũng đã moi tay ném đá của Bộ Chính Trị phơi ra Trước mặt nhân dân. Còn vụ đầu tư sang Venezuela này thì tay Bộ Chính Trị vẫn đang giấu kỹ. Và hôm nay, người đứng đầu Bộ Chính Trị đã cho khởi tố vụ án này mà không khởi tố vụ án kia là vậy. Đất nước này có pháp luật không? Trên danh nghĩa là có, nhưng thực tế thì Bộ Chính Trị đã hành động như một tổ chức vô pháp để điều hành đất nước./. Đỗ Ngà
20.03.2019
So sánh với Venezuela nhiều người than phiền, dân mình thờ ơ với thời cuộc quá… Bất công đầy dẫy, sai trái khắp nơi nhưng cứ làm như không liên quan đến mình. Có đúng như thế không? Suốt thời gian dài sống với một chế độ công an trị và bưng bít thì con người dần trở thành thụ động và mất hết tự tin, cho rằng mình không làm được gì… “Đã có đảng và nhà nước lo.” Cũng có nguyên nhân khác. Với 4.000 năm lịch sử dựng nước và giữ nước, trong những lúc vận nước đen tối nhất thường xuất hiện những vị cứu tinh đưa đất nước thoát cảnh trầm luân. Vì thế vẫn còn nhiều người chờ minh quân xuất hiện để đi theo. Tuy nhiên, ngày nay tìm đâu ra Lê Lợi, Trần Hưng Đạo hay Quang Trung Nguyễn Huệ? Chờ minh quân đến bao giờ khi từng ngày từng giờ đất nước rơi vào hiểm họa bị xóa mất trên bản đồ thế giới? Dân Venezuela có chờ đợi minh quân không? Chắc chắn là không. Người Venezuela bắt đầu ào ạt xuống đường khi kinh tế bước vào giai đoạn kiệt quệ, 2014. Tới nay người ta thống kê được người Venezuela đã có hơn 50 ngàn cuộc biểu tình lớn nhỏ. Nghĩa là những cuộc biểu tình mà có cả trăm ngàn người, có khi đến cả triệu người tham dự là tích lũy từ hàng chục ngàn cuộc biểu tình lớn nhỏ từ nhiều năm trước. Ông Juan Guaidó, Tổng thống lâm thời của Venezuela có phải là minh quân không? Không. Ông Guaidó chỉ mới xuất hiện sau này khi ông tự xưng ông là tổng thống lâm thời và phủ nhận triều đại của ông Maduro. Ông Guaidó được xem là tụ điểm để người dân Venezuela và các nhóm, tổ chức tụ về thúc đẩy sự thay đổi, xóa một chính thể theo XHCN đã đưa đến tình trạng nghèo đói hôm nay. Ngưòi Venezuela rất yêu quý và mến phục ông Guaidó vì ông đã tình nguyện trở thành công cụ của nhân dân trong cuộc đấu tranh giành lại quyền lực từ thể chế độc tài. Tuy nhiên, họ hiểu rất rõ ông Guaidó vẫn được an toàn, được nhiều nước trong vùng và phương Tây công nhận vì ông có hàng triệu người xuống đường ủng hộ ông. Một cuộc biểu tình với hàng triệu người tham dự như Venezuela hiện nay không thể bỗng dưng có được trong một ngày một buổi. Nó là kết quả được tích luỹ và tích lũy từ nhiều cuộc biểu tình trước đó. Việt Nam đã có lớn nhỏ bao nhiêu cuộc biểu tình rồi? Không cần phải nhất thiết có mục đích chính trị… Đơn giản chỉ là vì học sinh bị trúng độc, vì ô nhiễm môi trường, vì giá điện tăng quá mức, vì BOT lạm thu trắng trợn, v.v. Điều quan trọng hơn hết là người dân phải bắt đầu. Rangdong Soc
18/03/2019 Nguồn: Facebook Rangdong Sóc Đấu tranh bất bạo động nhìn từ chuyển biến Venezuela Từ Venezuela đến Việt Nam
20.03.2019
Fb Rangdong Sóc
Nguyễn Văn Đài "Hội AEDC lên án mạnh mẽ việc nhà cầm quyền CSVN đã kết án 5 nhà hoạt động chính trị ôn hoà. Hội AEDC coi đó là hành động tội ác và man rợ của nhà cầm quyền CSVN chống lại nhân dân VN và nhân loại tiến bộ"
19.03.2019
HAEDC
NGÔ ĐỒNG
  Đứng trước tình trạng tắc đường và ô nhiễm nghiêm trọng, mới đây, chính quyền thành phố Hà Nội lại đưa ra đề xuất cấm xe máy tại 2 phố Lê Văn Lương và Nguyễn Trãi, nhằm tiến tới việc cấm xe máy tại các quận vào năm 2030. Mặc dù nói rằng biện pháp trên là “học từ Bắc Kinh”, đề xuất này đang gây nhiều tranh cãi. Phải thừa nhận, sẽ thật tuyệt vời nếu chúng ta sống trong một thành phố ít phương tiện di chuyển cá nhân, không khí trong lành và không phải đối mặt với vấn nạn tắc đường như tình trạng xe máy hiện nay. Nhưng để giải bài toán trên cần phải tính đến rất nhiều yếu tố, phương án, chứ không phải chỉ là một mệnh lệnh hành chính là xong. Một biện pháp khó khả thi Dù sắp tới đây hai đường Lê Văn Lương và Nguyễn Trãi sẽ có cả xe bus nhanh và đường sắt đô thị; nhưng hệ thống giao thông công cộng ở Hà Nội không tạo ra sự liền mạch, tính kết nối để có thể giúp người dân đi từ điểm đầu đến điểm cuối, và như vậy có nghĩa là không thể thay thế hoàn toàn xe máy. Vậy đi hết tuyến xe bus, đường sắt thì sẽ phải đi bộ hay sao? Trong khi, hai tuyến đường trên đều là tuyến đường xương sống, đây là trục giao thông chính từ Hà Đông vào trung tâm Hà Nội. Hàng ngày có rất nhiều phương tiện xe máy qua lại. Người dân không chỉ đi đến các địa điểm trên hai đường đó. Việc cấm thì sẽ gây xung đột rất lớn đến việc di chuyển của người dân. Cấm xe máy thì người dân ở Hà Đông và các tỉnh vào Hà Nội sẽ đi bằng gì? Và liệu khi hết giờ xe bus, tàu điện thì dân về bằng gì? Đẩy ùn tắc từ nơi này sang nơi khác Nếu muốn cấm xe máy thì Hà Nội cần rất nhiều thời gian để chuẩn bị. Như phương tiện công cộng thay thế, cơ sở hạ tầng bao gồm bãi gửi xe, trạm trung chuyển… Nhưng hiện giờ giao thông công cộng tại Hà Nội quá ít ỏi, chỉ đáp ứng được 8-10% nhu cầu của người dân, còn cơ sở hạ tầng thì đang ở con số không. Có thể thấy là ở đây đang xuất hiện mâu thuẫn, cấm xe máy trong khi giao thông công cộng chưa đáp ứng nhu cầu. Vì vậy, nếu cấm xe máy ở những đường đó, thì người dân không có cách nào khác là phải luồn lách qua đường khác, chắc chắn sẽ gây ra ách tắc cục bộ. Đó là chưa kể, khi cấm xe máy, nguy cơ bùng nổ xe ô tô là rất cao. Khi đó Hà Nội có thể rơi vào vòng luẩn quẩn, xe cá nhân ngày càng phát triển, vận tải công cộng càng ít người sử dụng, áp lực lên hạ tầng giao thông còn khủng khiếp hơn. Biết đâu, sau này tắc đường, ô nhiễm nghiêm trọng hơn, người ta lại đổ lỗi là do người dân sở hữu quá nhiều xe ô-tô! Cấm xe máy có phải là giải pháp? Quay trở lại với bài học “từ Bắc Kinh” về chuyện cấm xe máy, người ta thấy Bắc Kinh thành công là vì sau khi đã xây dựng hệ thống vận tải công cộng đáp ứng đến 60% nhu cầu đi lại của người dân. Nhưng sau đó, lượng ô-tô gia tăng chóng mặt. Hệ quả là Bắc Kinh vẫn tắc đường, và ô nhiễm đôi khi còn khủng khiếp hơn. Một trường hợp khác là tại Jakarta, thành phố này vốn kẹt xe nhất châu Á, chính phủ Indonesia từng quy định cấm xe máy ở vài con phố trung tâm. Tuy nhiên, hệ thống hạ tầng giao thông công cộng không đủ đáp ứng được nhu cầu của người dân, khiến quy định này đã phải bãi bỏ. Tại sao chúng ta phải đi xe máy? Jakarta hay Bắc Kinh là những tấm gương cho Hà Nội phải nghiên cứu thật kỹ trước khi đề xuất. Bởi vì để giảm ùn tắc, ô nhiễm hay loại bỏ số lượng phương tiện khổng lồ không đơn thuần chỉ là ra lệnh cấm xe máy. Ai cũng biết xe máy là phương tiện phổ biến tại Việt Nam bởi không chỉ tính linh hoạt, mà giá thành còn phù hợp với thu nhập của người dân. Nếu không tính toán kỹ, việc cấm xe máy không những không có hiệu quả, mà còn tạo ra khó khăn và bất lợi lớn cho người dân, nhất là dân nghèo. Đâu là giải pháp cho Hà Nội? Thực tế hiện nay trên thế giới số quốc gia xử dụng xe máy còn rất ít. Có thể kể đến như Đài Loan, Thái Lan… Việt Nam nên học cách giảm phương tiện cá nhân của Đài Loan, mặc dù đây là nơi có mật độ xe máy cao nhất thế giới, nhưng không có kẹt xe, tắc đường. Nguyên nhân chính là nhờ có hệ thống giao thông công cộng và hạ tầng hiện đại. Để làm được điều này, thay vì đặt nặng việc cấm đoán, Hà Nội nên thực hiện tuần tự các bước: nâng cao chất lượng vận tải công cộng, sau đó nâng cao năng lực đáp ứng nhu cầu giao thông công cộng, cuối cùng mới tính đến việc quản lý phương tiện cá nhân. Trong đó, để nâng cao năng lực chuyên chở, cần phải tổ chức không gian ưu tiên cho xe bus, và cho người đi bộ tiếp cận xe bus. Và có thể dùng xe bus hai tầng để vận chuyển như ở Singapore, Malaysia, Ấn Độ… Đồng thời phổ biến các loại hình giao thông hiện đại như đường sắt đô thị, tàu điện ngầm… Bên cạnh đó, cần đẩy mạnh đầu tư hạ tầng như mở rộng đường sá, và cần có giải pháp đồng bộ, quy hoạch tổng thể hạ tầng theo xu hướng phát triển hệ thống giao thông công cộng, thay vì quy hoạch tổng thể phát triển giao thông vận tải, nhằm thu hút người dân sử dụng phương tiện vận tải công cộng và không khuyến khích sử dụng xe cá nhân. Tóm lại, việc cấm xe máy không phải là một giải pháp hiệu quả cho giao thông Hà Nội. Chính quyền cần phải đưa ra nhiều giải pháp hợp lý để người dân lựa chọn, chứ không thể ép buộc. Đi lại, và lựa chọn phương tiện là quyền của công dân. Bởi thế, việc chuyển từ phương tiện cá nhân sang công cộng phải là một quá trình tự nhiên, xuất phát từ nhu cầu chứ không phải bằng mệnh lệnh của chính quyền. Ngô Đồng https://viettan.org/he-qua-cam-xe-may-vao-pho-ha-noi/  
19.03.2019
Ngô Đồng
VietTuSaiGon’s blog – RFA Nói hai thứ chống này giống nhau vì lẽ, nó đòi hỏi tâm huyết, trí tuệ và đặc biệt là sự hi sinh. Nếu chỉ thiếu một trong ba yếu tố này thì việc chống chỉ mang tính hình thức hoặc mượn việc chống để mưu sự cá nhân. Sở dĩ phải nói như vậy vì hai lý do: Lò ông Trọng rực lửa nhưng vẫn chưa đủ cháy và; cho đến thời điểm hiện nay, những cán bộ kiểm dịch Việt Nam hiện rõ gương mặt của kẻ ăn không ngồi rồi, ăn hại chứ không làm gì cho ra trò trống. Ở vấn đề thứ nhất, chống tham nhũng, lò ông Trọng rực lửa nhưng chưa đủ cháy, vì sao? Vì ông đã đốt khá nhiều thanh củi tham nhũng cộm cán, điều đó cho thấy ngọn lửa chống tham nhũng trong lò không nhỏ. Nhưng bên cạnh đó, hàng trăm gương mặt tham nhũng, có liên quan đến BOT, liên quan đến đường sắt Cát Linh – Hà Đông và nhiều biệt phủ lấn chiếm rừng phòng hộ… Những kẻ chủ mưu vẫn ung dung, lớn tiếng. Và sự lớn tiếng này phải chăng đã có sự bảo bọc, che chở từ một cấp cao nào đó? Cái cấp cao nào đó có liên quan gì đến việc miễn cháy trong lò ông Trọng? Và đến đây, người ta buộc lòng phải hỏi liệu cuộc đốt lò của ông có thực sự tiêu diệt những kẻ tham nhũng bằng ngọn lửa công lý, công bằng xã hội và làm sạch bộ máy công quyền? Hay đây chỉ là động thái đánh vào đối phương? Nó chỉ cho thấy ngay trong nội bộ đảng Cộng sản cũng đã chia ra làm nhiều bè phái và kẻ mạnh thì được mượn danh công lý để tiêu diệt công lý, kẻ yếu thì chết một cách tức tưởi hoặc nhục nhã? Đương nhiên, cái chết tức tưởi hay nhục nhã đều xứng đáng với những kẻ mang tâm hồn đen tối, sâu mọt trước nỗi thống khổ của nhân dân, trước hàng triệu con người vẫn còn lây lất kiếm từng bữa cơm và trong mỗi hạt gạo họ nấu cơm đều gánh tiền thuế. Nhưng nếu tiêu diệt một nửa sâu mọt thì nửa còn lại vẫn cứ là sâu mọt, chúng không thể biến thành chim chóc để ca hát. Tiêu diệt đối phương để hệ thống mình mạnh lên và thả sức hoành hành vì không có đối trọng là một lựa chọn hoàn toàn không dựa trên lương tri công chính.
Nói như vậy để thấy rằng trong ba yêu cầu diệt tham nhũng gồm tâm huyết, trí tuệ và sự hi sinh, công cuộc chống tham nhũng vẫn thiếu một thứ gì đó rất quan trọng để làm sạch hệ thống công quyền. Và lý lẽ nếu diệt hết tham nhũng thì lấy ai phục vụ đất nước là một thứ lý luận cùn. Bởi trí thức Việt Nam không thiếu, người tâm huyết với đất nước không ít và hơn nữa nếu như chấp nhận chỉ để đủ người trong hệ thống mà bỏ qua các tội lỗi cộm cán như tham nhũng, cửa quyền là một lựa chọn không lành mạnh, thậm chí không có tương lai. Điều đó cũng giống như chống dịch trong một quốc gia theo cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Nếu như chống dịch mà chỉ ngồi chơi xơi nước và đợi kết quả rồi phán xàm thì chắc chắn dịch sẽ hoành hành. Rõ nét nhất là đại dịch tả châu Phi ở heo và đại dịch A/H5N6 hoành hành ở gia cầm. Mặc dù cả nước nhốn nháo, nhiều trường hợp bị nhiễm dịch gồm trẻ em và người lớn nhưng thử đến các khu chợ từ miền Bắc vào miền Trung đều có chung một không khí: người mua hoang mang, người bán than thở. Trong khi đó, lực lượng cán bộ kiểm dịch, cán bộ y tế Việt Nam có con số khổng lồ, và khi cần huy động, họ sẽ có những cơ quan liên ngành hỗ trợ nhằm chống dịch và trấn an nhân dân. Thay vì đợi dịch đến mới cho thiêu hủy tài sản của nhân dân thì ngay từ lúc mới xuất hiện dịch, cục phòng chống dịch và cục thú y phải đứng ra thanh lọc tất cả các nguồn heo, gà từ nước ngoài nhập vào Việt Nam. Điều này hoàn toàn không khó, chỉ cần kiểm định, kiểm dịch ngay tại đầu vào ở các cửa khẩu thì mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Thử hỏi, trong lúc dịch xảy ra, các cục, chi cục thú ý và kiểm dịch đang ở đâu? Có bao nhiêu cán bộ, chuyên viên của các cục này có mặt tại các cửa khẩu? Vấn đề thứ hai, để tránh tình trạng tổn thất kinh tế và tránh hoang mang trong nhân dân thì cục kiểm dịch và các chi cục phải vào cuộc để tránh tình trạng heo không bị dịch cũng chịu chung số phận với heo bị dịch và nhà buôn đi từ thua lỗ đến phá sản. Thử nghĩ, suốt nhiều năm, nhiều tháng ngồi chơi xơi nước theo cung cách cán bộ nhà nước xã hội chủ nghĩa, khi có sự cố thì chịu khó huy động nhau và kêu gọi liên ngành cùng ra tay bảo vệ người tiêu dùng, bảo vệ nhà buôn. Việc có gì khó đâu! Chỉ cần mỗi sáng, cắt hai cán bộ kiểm dịch, trang bị đầy đủ dụng cụ kiểm dịch, sau đó kêu gọi bảo vệ chợ và công an cấp tương đương cùng hỗ trợ. Tất cả thịt heo hay gà muốn vào chợ thì phải có con dấu kiểm dịch, phải qua kiểm dịch tại chỗ. Như vậy thì người mua không bị hoang mang mà người bán cũng không đến nỗi ế ẩm, than trời kêu đất như hiện tại. Thử nghĩ, tại cửa khẩu có kiểm dịch, tại các đường vào tỉnh, huyện có kiểm dịch, nguồn thịt vào chợ được kiểm dịch chặt chẽ thì dịch nào lọt vào được? Đương nhiên không thể nói rằng làm như vậy là ngăn chặn được dịch một cách tuyệt đối, nhưng chí ít nó cũng giải quyết được ba vấn đề: Giúp cho việc mua, bán trong các chợ được xác tín; Tránh được tình trạng hoang mang và khủng hoảng kinh tế xâu chuỗi; Và quan trọng nhất là giải quyết được bệnh mòn đũng quần vì ngồi lên la hết quán cà phê tới quán nhậu rồi lại ghế văn phòng của cán bộ nhà nước, tạo được thiện cảm của nhân dân và tự tạo tinh thần trách nhiệm của một người ăn ương từ thuế của dân. Nhưng không, không hề có động thái nào cho thấy các ban, ngành nhà nước thể hiện quyết tâm hay trách nhiệm với nhân dân. Bài cũ giở đi giở lại đến nhàm chán vẫn không thôi, đó là đợi tỉnh nào có người bị mắc dịch thì công bố dịch ở tỉnh đó, gia súc, gia cầm nơi có dịch vẫn chuyển đi như chốn không người, khi có dịch thì thả sức đốt, phá tài sản của nhân dân. Ví dụ ở xã A có một chuồng lợn bị dịch thì lợn cả xã đó bỉ bị thiêu hủy không cần xét nghiệm hay kiểm dịch gì. Chủ nuôi lợn khóc lên khóc xuống vẫn không thoát. Muốn thoát thì phải hối lộ cho cán bộ thú ý và kiểm dịch. Thử hỏi, với một bộ máy cán bộ và cơ chế hoạt động kiểu như vậy thì không gọi là ăn hại thì gọi bằng gì? Và cái thói quen chây lười, nhũng nhiễu, ham ăn của giới cán bộ không chừng đã lấp mất tư duy cũng như kĩ năng nghề nghiệp của họ. Không chừng bây giờ, có lệnh tổng thanh tra, kiểm dịch, cho họ đi chốt chặn để kiểm dịch, họ không biết kiểm cái gì và kiểm làm sao. Họ lại kêu cứu cấp trên đào tạo, tập huấn và cho hưởng chi phí đào tạo, tập huấn (mức tiền ngoài lương cơ bản). Khi đào tạo, tập huấn cho họ xong, mất một núi tiền ngân sách, họ có thể làm tàm tạm thì dịch đã hoành hoành khắp nơi hoặc dịch đã tạm lắng xuống, đã hết mùa dịch…! Chuyện cán bộ vô trách nhiệm, mất phẩm chất, tham lam, hống hách ở Việt Nam cứ như chuyện bước ra đường mà không gặp rác, không gặp phân là ngày quá lạ, quá đặc biệt vậy! Và chuyện chống tham nhũng, chống dịch, xin đừng lên đồng như một kiểu câu view thời loạn mà hãy làm thật, làm mạnh và dứt khoát.    
18.03.2019
VietTuSaiGon’s blog