Đức quốc: Thánh Lễ cầu nguyện hiệp thông với giáo xứ Mỹ Yên tại Halstenbek

Dù phải vượt qua khá nhiều thử thách, dù cũng phải "đi tị nạn", cuối cùng Thánh Lễ cầu nguyện cho những giáo dân nạn nhân của giáo xứ Mỹ Yên thuộc xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, giáo phận Vinh cũng đã được tổ chức vào lúc 16 giờ 30, ngày thứ Bảy 21.09.2013 tại nhà thờ Herz-Jesu, Halstenbek, (gần Hamburg), miền Bắc nước Đức. Linh mục Vincent Maria Phạm Cao Quý đã dâng Thánh Lễ cầu nguyện đúng nghi lễ Công Giáo với bài giảng, cầu nguyện, thánh ca, bánh thánh, đọc lời Chúa, .... Thánh Lễ trang nghiêm, đầy đủ nghi thức đã gây ấn tượng sâu đậm trong lòng bà thư ký người Đức trợ giúp Cha Quý làm lễ, bà cho biết như thế. Để giáo dân hiểu rõ lý do và ý nghĩa của Thánh Lễ này, Cha Quý đã sơ lược bối cảnh sự kiện của giáo xứ Mỹ Yên trong mấy tháng qua. Cha giải thích, sự lộng quyền, đàn áp giáo dân của nhà cầm quyền Nghệ An đã diễn ra như thế nào khiến Đức Giám mục giáo phận Vinh, Phaolô Nguyễn Thái Hợp, phải lên tiếng tố cáo cách hành xử bất nhân và tàn bạo của nhà câm quyền Nghệ An khiến hơn 30 giáo dân bị trọng thương và phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Giọt nước làm tràn ly này đã tạo nên một làn sóng phẫn nộ chẳng những trong nước mà còn lan ra hải ngoại. Đức Tổng Giám Mục Hà Nội Phêrô Nguyễn Văn Nhơn đã viết thư hiệp thông với toàn thể giáo phận Vinh. Đặc biệt, các Giám mục và Linh mục đoàn giáo phận Vinh, đại diện hơn nửa triệu giáo dân trong ba tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình đã phổ biến Tuyên bố hiệp thông với Mỹ Yên và "lên án bạo quyền và bảo vệ dân lành". Tuyên bố mạnh mẽ, có tính cách lịch sử này đã mang chữ ký của Các Đức Giám mục và 199 linh mục của giáo phận Vinh. Cha Quý đã nhắc lại lời Đức Giáo Hoàng Phanxicô không đầy một tuần trước đó, đã lên tiếng khuyến khích giáo dân tham gia vào các hoạt động chính trị với mục đích làm cho xã hội tốt đẹp hơn thay vì xa lánh hai từ "chính trị". Đặc biệt, chị Hải đã đọc những lời cầu nguyện thật cảm động, được viết lên bởi chính những thân nhân của các nạn nhân, được gửi đến từ giáo xứ Mỹ Yên đang bị bạo quyền bức hại nặng nề. Trước khi kết thúc Thánh Lễ, những ngọn nến hiệp thông đã được thắp lên trong âm vang bài "Kinh hòa bình". Cha Quý đã cám ơn từng người giúp cho buổi lễ được diễn ra tốt đẹp. Sau cùng, mọi người đã gặp nhau trong một quán ăn nhỏ trong bầu không khí thật thân mật và ấm cúng như trong tình một gia đình.  
......

San José hiệp thông cầu nguyện với Mỹ Yên

SAN JOSÉ, California - Tình trạng đàn áp tôn giáo tại Việt Nam với vụ nhà cầm quyền tấn công thô bạo gần đây tại Giáo Xứ Mỹ Yên, Giáo Phận Vinh, đã khiến đông đảo tín hữu tại giáo phận San Jose, và các nơi lân cận thuộc vùng Bắc Cali, qui tụ trong một thánh lễ và thắp nến cầu nguyện hiệp thông vào tối ngày 20 tháng 9, 2013 tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, San Jose. Buổi lễ long trọng được Hội Ái Hữu Địa Phận Vinh Bắc Cali, phối hợp với các hội đoàn bạn tại địa phương, tổ chức. Linh Mục Phaolô Lưu Đình Dương, tuyên úy của Hội, đã chủ trì thánh lễ và cuộc đốt nến, cùng với 7 linh mục và phó tế hiện diện. Mở đầu thánh lễ, Linh Mục Giuse Nguyễn Văn Thư, Giám Đốc Trung Tâm Công Giáo Việt Nam San Jose, nói, "Trước thảm cảnh đàn áp đang xảy ra tại Giáo Xứ Mỹ Yên, Giáo Phận Vinh, không ai trong chúng ta không đau buồn; và để bày tỏ tình yêu thương, sự hiệp thông, chúng ta cùng đốt nến cầu nguyện cho những người anh em đang bị bách hại". Sau cuộc lễ là buổi nói chuyện hơn một tiếng rưỡi đồng hồ về tình hình nhà cầm quyền Nghệ An đàn áp giáo xứ Mỹ Yên, giáo phận Vinh, do Linh Mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, Dòng Chúa Cứu Thế, trình bày. Trong bài giảng thánh lễ, linh mục chủ tế Lưu Đình Dương, nói, "Trước các thảm cảnh đang xảy ra tại giáo phận Vinh, khi anh chị em đang bị đàn áp nặng nề, chúng ta dâng lời cầu nguyện trong tinh thần hiệp thông, chia sẻ ưu tư lo lắng của các vị chủ chăn, cũng như cầu xin cho anh chị em được vững mạnh trong đức tin, sống trung kiên trong cảnh gian truân, kiên cường xử sự như những chứng nhân của Tin Mừng". Mở đầu cuộc đốt nến, sinh viên Nguyễn Văn Thống đã tuyên đọc một bản tường trình sự việc đã xảy ra tại Giáo Xứ Mỹ Yên. Anh nói, "Nhiều năm qua, nhà cầm quyền mưu toan nhiều cách để gây khó khăn trong việc sinh hoạt của giáo xứ Mỹ Yên, nơi có linh địa Trại Gáo với đền kính Thánh Antôn nổi tiếng. Ngày 22/5/13, một nhóm thanh niên, về sau bị phát hiện là công an chìm, đến ngăn cản một cộng đoàn hành hương đến linh địa, khiến xô xát đã xảy ra và đông đảo dân chúng đã tạm giữ họ. "Công An huyện Nghi Lộc và tỉnh Nghệ An sau đó đã liên lạc với Tòa Giám Mục Xã Đoài để xin can thiệp nhằm bảo đảm cho nhóm công an ra về an toàn. Tuy nhiên, những ngày sau nhà cầm quyền trở mặt, uy hiếp tinh thần giáo dân, triệu tập nhiều người lên đồn công an tra hỏi, đồng thời bắt cóc hai giáo dân là ông Ngô Văn Khởi và anh Nguyễn Văn Hải tống giam. "Trước sự bắt bớ bất công và phi pháp, ngày 3/9/13, khoảng 1000 giáo dân đã tập trung trước ủy ban nhân dân Xã Nghi Phương để yêu cầu trả tự do cho hai người đồng đạo bị bắt giữ, và buổi chiều cùng ngày nhà cầm quyền đã viết cam kết sẽ trao trả người vào hôm sau. "Tuy nhiên, đúng ngày 4/9, khi đông đảo giáo dân đến cơ quan để nhận lại người thân, nhà cầm quyền đã bày binh bố trận, đem hàng ngàn công an cảnh sát với chó nghiệp vụ, dùi cui roi điện để đàn áp. Nhiều quần chúng lạ mặt trà trộn vào giáo dân để ném đá gây xáo trộn nhằm tạo cớ cho lực lượng công an đàn áp thô bạo. "Vụ đàn áp của nhà cầm quyền với giáo xứ Mỹ Yên đã làm cho khoảng 100 giáo dân bị thương, trong đó có 30 người bị thương nặng, có người bị vỡ sọ". "Thật đau thương khi máu của giáo dân lại tiếp tục đổ xuống". Những ngày sau vụ việc, các cơ quan tryền thông báo đài của nhà cầm quyền Nghệ An đã bóp méo sự thật, trâng tráo vu khống và cáo buộc giáo dân, cũng như lên án Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, giới lãnh đạo và các linh mục giáo phận, cũng như truy tố hình sự các tín hữu vô tội. Cuộc đốt nến nằm trong tinh thần đáp lời kêu gọi của Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, giám mục Giáo Phận Vinh, nhằm bày tỏ tình hiệp thông và liên đới với các tín hữu nạn nhân, cũng như tố cáo hành vi vu cáo và hành xử bất nhân của nhà cầm quyền cọng sản trước dư luận. Trong từng lời nguyện của cuộc đốt nến, các lời ca tha thiết đã được cất lên: "Mẹ ơi, đoái thương xem nước Việt Nam, nhiều ai oán bất công lan tràn. Mẹ hãy giơ tay ban phúc bình an, cho Việt Nam qua phút nguy nan".- Nguồn: vietcatholic.net
......

Liên Hiệp Truyền Thông CGVN lên án nhà cầm quyền đàn áp giáo dân Gx. Mỹ Yên

Thông cáo báo chí của Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam về việc cộng sản tấn công giáo dân Giáo Xứ Mỹ Yên THÔNG CÁO BÁO CHÍ FOR IMMEDIATE RELEASE.Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam Liên Lạc: Lm. Paul Van Chi Chupaulvanchi@yahoo.com Tel: (02) 9773 0933 Mob: 0410 552 650 Sydney ngày 7 tháng 9 năm 2013 - Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam nhận được Thông Cáo của Tòa Giám Mục Xã Đoài Giáo Phận Vinh ngày 5 tháng 9 năm 2013 về sự kiện "Chính quyền Nghệ An tổ chức dùng vũ lực trấn áp giáo dân." Đồng thời, chúng tôi cũng nhận được Thư Chung của Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám Mục Giáo Phận Vinh, gửi ngày 6 tháng 9 năm 2013. Thông Cáo của Giáo Phận Vinh và Thư Chung của Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp đều lên tiếng "cực lực lên án cách ứng xử bất nhân và những hành vi bạo lực dã man của cơ quan công quyền tỉnh Nghệ An dùng bạo lực đàn áp quần chúng nhân dân," vào buổi chiều ngày 4.9.2013 tại Giáo Xứ Mỹ Yên thuộc xã Nghi Phương huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An. Thông Cáo và Thư Chung đã ghi rõ sự đàn áp bất nhân và dã man này, khi người nhà của ông Phêrô Ngô Văn Khởi và Antôn Nguyễn Văn Hải cùng nhiều bà con giáo dân thuộc Giáo Xứ Mỹ Yên tới UBND xã Nghi Phương để nhận 2 ông về nhà theo Giấy cam kết của nhà cầm quyền. Nhưng ngược lại, nhà cầm quyền đã bày binh bố trận với hàng trăm công an, cảnh sát cơ động, dân quân tự vệ, chó nghiệp vụ, và lựu đan cay... tấn công dã man. Nhiều người ngất xỉu và những người còn lại hoảng loạn bỏ chạy tứ tung. Lực lượng công quyền còn phá cửa, xông vào nhà, đập phá đồ đạc, tấn công những người trốn chạy vào những ngôi nhà đối diện với trụ sở UBND xã, và hành hung bắt cả chủ nhà... Nghiêm trọng hơn nữa, họ đã đập vỡ và xúc phạm tượng thánh tại tư gia anh Antôn Nguyễn Văn Văn. Đây là hành vi phạm thánh trắng trợn, xúc phạm nặng nề niềm tin tôn giáo. Hậu quả thê thảm này theo Thông Cáo và Thư Chung đã gây thương tích cho ít nhất 30 người, trong đó có cả phụ nữ và thiếu niên. Một số nạn nhân còn trong tình trạng nguy kịch đến tính mạng. Tòa Giám Mục đã lo lắng để các nạn nhân được điều trị và chăm sóc tại Bệnh viện Đa khoa Xã Đoài, Bệnh viện 115, Bệnh viện Hữu Nghị Đa khoa Nghệ An... Thông Cáo của Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh gồm 3 điểm: Điểm thứ nhất nhấn mạnh chính quyền đưa hàng trăm công an, cảnh sát cơ động, dân quân tự vệ và côn đồ, cùng với vũ khí và chó nghiệp vụ gây hỗn loạn, đánh đập dã man giáo dân, vào nhà dân đập tượng tôn giáo. Điểm thứ hai TGM Vinh lên án hành động sai trái của chính quyền Nghệ An. Điểm thứ ba là kêu gọi những người yêu chuộng công lý và hòa bình hiệp thông cầu nguyện cho các nạn nhân và lên tiếng bảo vệ giáo dân. Hơn thế nữa, trước tình cảnh đau thương này, Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp kêu gọi: "Cùng với Thông cáo của Tòa Giám mục Xã Ðoài, tôi cực lực lên án cách ứng xử bất nhân và những hành vi bạo lực dã man của cơ quan công quyền. Ðồng thời, tôi tha thiết mời gọi anh chị em cầu nguyện, dâng những hy sinh cũng như có những hành động cụ thể biểu lộ sự hiệp thông với giáo xứ Mỹ Yên và tình liên đới với các nạn nhân của bạo lực”. Đứng trước sự kiện đau thương và sự kiện tấn công dã man tại Giáo Xứ Mỹ Yên, cũng như lời kêu gọi của Đức Giám Mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp và Tòa Giám Mục Giáo Phận Vinh, Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam cực lực phản đối trước cộng đồng thế giới và quý Cộng Đồng Việt Nam trong nước và hải ngoại, đồng thời, nghiêm khắc lên án việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tiếp tục dùng hệ thống Công An, Cảnh Sát và côn đồ do nhà cầm quyền điều động như công cụ để đàn áp và tấn Công Giáo dân Giáo Xứ Mỹ Yên, Tỉnh Nghệ An, Giáo Phận Vinh. Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam xin cùng Hiệp Thông, Cầu Nguyện, và chia sẻ với Giáo Xứ Mỹ Yên và Giáo Phận Vinh, đồng thời, nghiêm khắc lên án và tố cáo trước dư luận quốc tế những hành vi đàn áp, tấn công, hành hung, và xúc phạm niềm tin Công Giáo tại Giáo Xứ Mỹ Yên. Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam: 1) Chấm dứt ngay lập tức những hành động đàn áp, tấn công, hành hung, xúc phạm niềm tin Công Giáo tại Giáo Xứ Mỹ Yên và trên toàn quốc Việt Nam. 2) Chấm dứt việc đàn áp Giáo Hội Công Giáo và quý Tôn Giáo bạn. Bảo đảm an ninh cho các nơi thờ tự của tất cả quý Tôn Giáo. 3) Nghiêm chỉnh tôn trọng luật pháp do chính nhà cầm quyền Việt Nam ban hành và trả lại tất cả tài sản đã chiếm đoạt của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam và của quý Tôn Giáo bạn. 4) Tuyệt đối tôn trọng Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo theo như bản Hiến Chương Liên Hiệp Quốc khẳng định. Trong niềm tin vào Thiên Chúa, chúng tôi tha thiết mời gọi những trái tim Việt Nam cùng đoàn kết để hiệp thông, chia sẻ, và đồng hành với Giáo Xứ Mỹ Yên và Giáo Phận Vinh nói riêng, cùng toàn thể Dân Tộc Việt Nam nói chung trong hoàn cảnh bi thương này. Chúng tôi tha thiết kêu gọi Quý Quốc Hội, Quý Chính Phủ, Quý Đảng Phái Chính Trị các quốc gia, Quý Tổ Chức Nhân Quyền, Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế, Quý Ủy Ban Nhân Quyền Quốc Tế, các tổ chức thường quan tâm đến Tự Do và Nhân Quyền cho Việt Nam, cùng Quý Cơ Quan Truyền Thông Thế Giới và Quý Cơ Quan Truyền Thông Việt Nam trên toàn thế giới, cùng đồng hành đấu tranh cho Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo tại Việt Nam. Liên Hiệp Truyền Thông Công Giáo Việt Nam. Liên hệ: Đức Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Long Giám Mục Phụ Tá Tổng Giáo Phận Melbourne, Australia Tổng Giáo Phận Melbourne, Australia Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài Giám Đốc Radio VERITAS Asia Buick St. North Fairview, Quezon City, Philippines P.O. Box 2642 Lm. Gioan Trần Công Nghị Giám Đốc Thông Tấn Xã Công Giáo VietCatholic P.O. Box 735, Avalon, CA 90704 Lm. Joachim Nguyễn Đức Việt Châu Chủ Nhiệm Nguyệt San Dân Chúa Mỹ Châu PO Box 1419 Gretna, LA 70053-5440, USA. Lm. Antôn Nguyễn Hữu Quảng Phó Giám Đốc Thông Tấn Xã Công Giáo VietCatholic Chủ Nhiệm Nguyệt San Dân Chúa Úc Châu 715 Sydney Rd. Brunswick Vic 3056 Australia Lm. Stêphanô Bùi Thượng Lưu Chủ Nhiệm Nguyệt San Dân Chúa Âu Châu Magazine Catholique Katholische Monatszeitschrift Lm. Paul Chu Văn Chi Phó Giám Đốc Thông Tấn Xã Công Giáo VietCatholic 92 The River Rd - Revesby NSW 2212 Australia Nguồn: Vietcatholic.com
......

Lễ cầu nguyện cho tù nhân lương tâm tại Hamburg

Một buổi lễ cầu nguyện cho Tù Nhân Lương Tâm được tổ chức vào lúc 13:30 giờ hôm nay ngày 08.09.2013 tại nhà thờ Đức Mẹ Lên Trời Mariä Himmelfahrt ở quận Rahlstedt, Hamburg, thể theo ước nguyện của những người tù nhân yêu nước do anh Nguyễn Xuân Anh, một trong 17 thanh niên Công Giáo và Tin Lành vừa mãn hạn tù sau hai năm tù oan sai, mang ra từ nhà tù. Linh mục Vincent Maria Phạm Cao Quý Linh mục Vincent Maria Phạm Cao Quý đã dâng lễ cầu nguyện, tuy không phải là Thánh Lễ như mong ước của ban tổ chức, nhưng không kém phần nghiêm trang, súc tích và cảm động. Lễ cầu nguyện cũng đã hướng về Syria theo lời kêu gọi của Đức Giáo Hoàng. Trong bài giảng, cha Quý đã nhắc đến sự kiện nóng bỏng từ Mỹ Yên, Nghệ An, nơi 30 giáo dân tay không đã bị côn an đánh trọng thương phải vào bệnh viện điều trị. Cha đã không quên cầu nguyện hiệp thông với giáo xứ đang bị bách hại nặng nề bởi nhà cầm quyền địa phương này. Cha Quý cũng trích một phần lá thư chung của Đức Giám Mục Nguyễn Thái Hợp đã lên án hành động đàn áp bằng bạo lực đối với giáo dân một cách bất nhân, dã man. Điểm đặc biệt hôm nay là có nối Skype với Nguyễn Xuân Anh và hai thân nhân khác của những TNYNước. 3 người đã nhìn thấy quang cảnh buổi lễ và được nghe trực tiếp lời giới thiệu của nhóm "Bạn của Đặng Xuân Diệu, lời giảng, các bài thánh ca, lời Chúa, ... 3 thanh niên này cũng đã thay mặt gia đình để đọc 5 lời nguyện của 5 gia đình Nguyễn Xuân Anh, Đặng Xuân Diệu, Nguyễn Đình Cương, Đậu Văn Dương và Trần Hữu Đức. Một mạnh thường quân hỗ trợ một gia đình thanh niên Công Giáo đã skype tại chỗ với người mình giúp đỡ. Cuối buổi lễ, Nguyễn Xuân Anh đã lên tiếng cám ơn cha Phạm Cao Quý, các giáo dân và người dự lễ đã tổ chức buổi lễ rất có ý nghĩa đối với người trong nước. Nói chung, buổi lễ đã thành công. Trừ vài lúc âm thanh nghe không được rõ, cha Quý và mọi tham dự viên đã tỏ ra mãn nguyện với buổi lễ. Một số cụ cao niên trước khi về đã đến bắt tay cám ơn ban tổ chức đã cho họ cơ hội tham dự một buổi lễ có ý nghĩa và cảm động. Xin mời xem một số hình ảnh của buổi lễ:        
......

Giấc Mơ Việt Nam

Nhạc sĩ Trần Tiến có một bài nhạc viết về đời sống của dân tộc Raglai và cây đàn chapi rất dễ thương. Ông bảo ở cái miền đồi núi ấy không có mùa đông, không có nắng mưa, chỉ có một mùa yêu nhau. Ở nơi ấy có đàn dê trắng nhởn nhơ, có mái nhà sàn, dù ai nghèo lắm cũng có cây đàn chapi. Và ai yêu tự do, yêu rừng xanh thì lên núi mà nghe người Raglai gảy đàn. Nhạc sĩ Trần Tiến gọi tên ca khúc này là “Giấc mơ chapi”. Nhạc sĩ Trần Tiến Ai nghe bài hát này mà không muốn được sống như người Raglai, không muốn được mơ giấc mơ chapi !? Có lẽ cuộc đời thường không như là mộng, nên con người ngủ thường hay nằm mơ và hay kể về giấc mơ của mình. Tuy nhiên, các khoa học gia lại bảo động vật cũng nằm mơ và đặc biệt là loài chim cũng ngủ mơ. Có những giấc mơ của con người đã làm biến đổi cả lịch sử thế giới, như giấc mơ của Hán Minh Đế đã giúp Phật giáo được truyền vào Trung Quốc. Và Hoàng đế Constantinus I Đại Đế đã giúp cho Ki-tô giáo được phát triển ở La Mã cũng chỉ sau một giấc mơ. Nhưng đó là giấc mơ của những vị Đại đế đầy quyền năng, đối với người bình thường, thực hiện giấc mơ của riêng mình còn dễ đạt được, thực hiện giấc mơ cho tha nhân thường có cái giá không nhỏ. Ngày 28 tháng 8 vừa qua, Tổng thống Obama và dân Mỹ đã làm lễ tưởng niệm 50 năm ngày mục sư Martin Luther King đọc bài diễn văn bất hủ “Tôi có một giấc mơ”. Bài diễn văn lịch sử này đã trở thành động lực cho sự ra đời của nhiều điều luật nhân quyền sau này. Martin Luther King Hôm đó đúng vào ngày 28/8/63 giữa một đám đông gồm 250 ngàn người đổ về từ khắp nơi, Martin Luther King đã đọc lời diễn từ: “Rồi có một ngày trên những ngọn đồi đất đỏ của Georgia, con của nô lệ và con của chủ nô sẽ ngồi lại cùng nhau bên bàn ăn của tình huynh đệ. rồi có một ngày vùng đất hoang mạc Mississippi, bức bối vì hơi nóng của bất công và áp bức, sẽ chuyển mình để trở thành ốc đảo của tự do và công bằng. Tôi đã mơ giấc mơ này…” Lúc đó Martin Luther King còn rất trẻ, ông bị ám sát vào ngày 4/4/68 khi đang đứng trên ban công của một khách sạn để chuẩn bị dẫn đầu một cuộc tuần hành. Ông bị bắn vào hàm, và một người bạn của ông có mặt lúc ấy đã thuật lại rằng, ông đã nói lời sau cùng với nhạc sĩ Ben Branch người được sắp xếp có màn trình diễn vào đêm hôm ấy: “Này Ben, hãy hứa với tôi là đêm nay anh sẽ chơi bài Take My Hand, Precios Lord và phải chơi thật hay.” Câu chuyện của vị mục sư trẻ vào những giây phút cuối đời và lời bài hát này làm tôi nhớ đến câu chuyện của cô bé gái 17 tuổi và người anh lớn vô tình cô được quen biết. Bài hát có những câu tôi nhớ loáng thoáng: khi bóng tối xuất hiện và đêm đến gần, khi ngày đã ra đi, đã trở thành quá khứ, hãy nắm lấy tay tôi, hãy hướng dẫn bàn chân tôi.              Anh hùng  Trần Văn Bá Cô bé đó tên là Yến và người anh lớn của cô là anh Lê Quốc Quân một chiến hữu của anh Trần Văn Bá. Khi cộng sản chiếm miền Nam, Yến đang là học sinh trường Gia Long. Cha và các anh trai của cô đều bị đi "tù cải tạo". Yến rất buồn, những giờ học chính trị của lớp, Yến chán nản thường hay trốn ra ngoài ngồi nhìn qua sân tennis. Ở đây cô được gặp anh Lê Quốc Quân, như một người anh, anh đã an ủi và hướng dẫn tinh thần cô. Đến bây giờ cô vẫn nhớ mãi câu nói của anh: “Em đừng lo, lúc này nước đang ở trong chai thì nó phải mang hình chai, rồi có lúc nước sẽ trở thành đại dương.” Ngày anh bị xử bắn cùng anh Trần Văn Bá, cô đạp xe vòng quanh thành phố trong mưa và mặc cho nước mắt rơi. Giờ đây, cô bé 17 tuổi vẫn mang theo giấc mơ của người anh lớn ngày nào, và cô hoạt động tích cực trong những công tác của cộng đồng. Những giấc mơ lớn luôn cần sự góp tay của rất nhiều người. Hoa Kỳ là một quốc gia đi đầu về những giá trị về tự do và nhân quyền. Nhưng để có được những giá trị đó ngày hôm nay, đã có rất nhiều người Mỹ chịu hy sinh cho những giá trị cao quý đó. Đến nỗi nhà thơ Allen Ginsberg đã phải kêu lên: “Nước Mỹ, tại sao tự do của ngươi lại tràn đầy nước mắt!” Cũng đúng vào cái ngày mục sư Martin Luther King đọc bài diễn văn “Tôi có một giấc mơ”, hai mươi bốn năm sau, ngày 28/08/87 đã có những người con Việt Nam âm thầm ngã xuống cho tự do của quê hương họ. Nơi những người Kháng chiến quân này nằm lại chỉ còn cách biên giới đất mẹ vào khoảng 20 cây số. Đó là Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh và những chiến hữu của ông - những con người yêu nước hơn xa mạng sống của chính mình - trên con đường Đông Tiến.          Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh Đó là một mùa thu ảm đạm, đau thương nhất cho những người trong cuộc! Những người còn lại đã vuốt mắt cho các chiến hữu của họ bằng sự son sắt nối tiếp con đường gian nan. Chắc chắn đã có nhiều tiếng thở dài xen lẫn đắng cay nhưng con đường vẫn tiếp nối. Bởi chưa có con đường nào dẫn tới sự tươi đẹp cho cả một dân tộc lại được trải đầy hoa. Có nhiều người Mỹ gốc Việt đã tham dự ngày tưởng niệm Martin Luther King trong ngày ông đọc bài diễn văn “Tôi có một giấc mơ”, nhưng ít ai biết về giấc mơ của những người lính đã nằm lại nơi biên giới Thái Lan ngày hôm ấy. Anh Nguyễn Trọng Hùng, một chiến hữu sát cánh bên cạnh Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh đã viết về giấc mơ của anh trong một lá thư gởi về cho con: “Bố đi cứu nước và đợi ngày các con thành tài hồi hương kiến quốc. Có như thế bố con chúng mình mới kiêu hãnh ngẩng mặt dưới ánh sáng mặt trời nhận mình là giống dân Hồng Lạc.” Tôi yêu giấc mơ của Martin Luther King và tôi yêu giấc mơ của những người kháng chiến quân này. Những người tha thiết với giấc mơ của mình cho đến tận những giây phút cuối của cuộc đời! Ngay cả đến những giây phút cận kề với cái chết, Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh vẫn thiết tha yêu cuộc sống. Tôi còn nhớ ông đã viết một câu trong bút ký của ông khi còn là một thiếu uý trẻ: “chỉ có người lính mới không sợ chết, và cũng chính người lính mới biết sự sống đáng quý đến dường nào.” Xin được cúi đầu tạ ơn những người lính Việt Nam, những Hoàng Cơ Minh, Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Ngô Chí Dũng, Vũ Đình Khoa, Trương Ngọc Ni, Trần Hướng Việt… Các anh đã trao tặng cái quý giá nhất của mình để thực hiện cho bằng được giấc mơ của biết bao con dân Việt Nam. Tưởng nhớ đến các anh, chúng tôi xin nguyện cùng đồng hành, cùng chia chung ước mơ với các anh Điếu Cày, Vi Đức Hồi, Lê Quốc Quân, Trần Vũ Anh Bình, Việt Khang, Nguyên Kha, Phương Uyên, 17 thanh niên yêu nước... và rất nhiều anh chị em khác đang cọ xát với gian nan và hiểm nguy bên ngoài song sắt của lao tù. Tạ ơn các anh. Xin các anh yên nghỉ. Giấc mơ Việt Nam đang được thực hiện bởi rất nhiều, rất nhiều những người trẻ hôm nay. GHI CHÚ: Lễ Tưởng Niệm Cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và Anh Hùng Đông Tiến vào Chủ Nhật 8-9-2013, từ 10:30 giờ sáng đến 2 giờ trưa tại Westminster Rose Center, 14140 All American Way, Westminster, CA 92683. Nguồn: http://vietbao.com
......

Trần Trung Đạo: Bài thơ cho Đỗ Thị Minh Hạnh

Em ra đời Mười năm sau cuộc chiến Bom đạn đã thôi rơi, sao tiếng khóc chưa ngừng Câu hát hòa bình, sao nước mắt rưng rưng Từng đoàn người vẫn lần lượt ra đi Xuống biển, lên non, băng rừng, vượt suối Tự do ! tự do ! Dù đổi bằng mạng sống Dù phải chết ở quê người hơn ở lại quê hương. Tuổi thơ em Được nuôi bằng những giọt tình thương Mẹ vắt ra từ bầu sữa cạn Bằng giọt mồ hôi cha trong sớm chiều lận đận Cõng cuộc đời trên chiếc lưng cong. Những nỗi nhọc nhằn đã làm em khôn lớn thêm nhanh Để biết thương yêu đồng bào lao động Để biết lắng nghe tiếng thở dài của núi sông và lời thì thầm của tình yêu mơ mộng Để biết mỉm cười trong cả lúc khổ đau. Đất nước mình không có hôm nay Nếu hai ngàn năm trước không có bà Trưng, bà Triệu Và sẽ tiếp tục sống trong độc tài nô lệ Nếu không có những người con gái như em Dòng sông dài và phiến đá chông chênh Nhưng nếu tất cả đều co ro, sợ hãi Nếu tất cả đều đứng nhìn, e ngại Dân tộc này rồi sẽ ra sao? Em bước vào tù khi tuổi mới hai mươi Tuổi đẹp nhất của thời con gái Bên ngoài trại giam, mùa xuân đang qua và không trở lại Nhưng trong trái tim em, xuân mãi mãi không tàn Hạnh phúc của em là hạnh phúc của dân oan Của những con người không có quyền được nói Niềm vui của em là niềm vui của đàn em thơ mới lớn Của những mái đầu bị xóa mất màu xanh. Đảng xô em vào vũng bùn đen lọc lừa, giả dối, gian manh Em lọc ra những giọt nước ngọt ngào, tinh khiết Đảng trồng trong nhận thức em cây hận thù chém giết Em chăm sóc cây để trổ trái tình người Đảng đốt cuộc đời em bằng ngọn lửa bạo tàn rực đỏ khắp nơi Em thổi tắt để thành nguồn sưởi ấm Đảng biến em làm con sâu đo uốn mình quanh bốn vòng cửa cấm Em thoát thân thành cánh bướm vàng. Hôm nay Lịch sử đang chờ em để bước sang trang Dân tộc vịn vai em để đi cùng nhân loại Những người chết đang bắt đầu sống lại Những người đi đang lần lượt quay về. Giữa quê người còn một bài thơ Viết cho em bằng những dòng hy vọng Đừng gục xuống, đừng than thân trách phận Hãy mỉm cười như một chuyến đi xa Mẹ sẽ chờ em dù năm tháng trôi qua Sông núi chờ em trong ngày hội lớn. Những uất hận ngày nào chảy theo dòng sông Hát Đang trở thành những lớp phù sa. Trần Trung Đạo Nguồn: trantrungdao.com
......

Việt Nam Cần một xả hội dân sự mạnh chống TQ.

Luật gia Lê Hiếu Đằng: “Một xã hội dân sự mạnh mới mong huy động được sức mạnh của toàn thể dân tộc để chống lại bành trướng Bắc Kinh” (Trả lời phỏng vấn BVN) Trong căn buồng chật chội ông đang nằm chống chọi với căn bệnh ác tính tại nhà riêng, Lê Hiếu Đằng (LHĐ) gượng ngồi lên tiếp chúng tôi. Xanh, gầy, hai chân hơi phù, bàn tay đưa ra mềm và không có được hơi ấm nóng, ông nói nhỏ, chầm chậm. Rõ ràng ông đang rất yếu. Nhưng khi chúng tôi ngỏ ý muốn phỏng vấn để ông nói rõ thêm những ý tưởng của mình sau bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh ông đã gửi gắm trên BVN, mắt ông sáng hẳn lên, giọng nói bỗng khoẻ lên và ngày càng mạnh mẽ. So với ngày ông tiếp chuyện BVN lần đầu tiên cách đây gần ba năm để rồi cho ra đời hai bài viết đầu tiên của ông trên thế giới mạng “lề trái” (Dân chủ là giải pháp cho các vấn đề của đất nước,…), ý kiến của ông về con đường dân chủ hoá giờ đây thật dứt khoát, triệt để, rõ ràng. Nhưng hôm nay câu chuyện của chúng tôi có lúc trầm xuống, ông nghẹn ngào, mắt ứa lệ khi nói đến việc lý tưởng Cách mạng bị phản bội, nhân dân đau khổ triền miên. Vận nước đã đến hồi “bĩ cực”, không thể trì hoãn việc dân chủ hoá, xây dựng thể chế đa đảng để đất nước thoát khỏi hiểm nghèo. Bauxite Việt Nam BVN: Trong bài Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh mới đăng trên BVN và đang được lan truyền rộng rãi trên mạng, ông đã nói rõ quan điểm phải có thể chế đa đảng cho nước Việt Nam. Xin hỏi quan điểm ấy đã hình thành như thế nào trong ý thức tư tưởng của một người đảng viên Cộng sản trung kiên như ông? LHĐ: Thực ra đã lâu, từ khi tôi là giảng viên triết học Mác Lênin và chủ nghĩa xã hội khoa học, tôi đã thấy chủ trương cấm đa nguyên đa đảng là không phù hợp với ngay chủ thuyết Mác. Khi Đảng Cộng sản Việt Nam đã phải công nhận kinh tế thị trường, nhiều thành phần kinh tế, trong đó có kinh tế tư nhân, tồn tại nhiều giai cấp với những lợi ích khác nhau, thì cơ sở hạ tầng ấy quyết định kiến trúc thượng tầng phải có đa đảng để bảo vệ quyền lợi của các nhóm xã hội khác nhau. Đảng Cộng sản Việt Nam chủ trương không đa nguyên đa đảng nhưng điều này chưa hề thể chế hoá thành văn bản pháp luật, quyền tự do lập hội vẫn được Hiến pháp thừa nhận tuy đã bị trì hoãn mãi không thực thi. Những điều này tôi suy nghĩ đã lâu rồi. Vấn đề là thời điểm nào thì thích hợp để nêu ra. Hiện nay, những khuynh hướng đối lập với Đảng Cộng sản đã xuất hiện, tại sao ta không có những chính đảng ra đời để khắp trong Nam ngoài Bắc, khi có những ý kiến phản đối đường lối, chính sách của Đảng Cộng sản thì lập tức được đưa ra công khai? Ngay trong Đảng Cộng sản, ngày càng nhiều đảng viên muốn ra khỏi đảng hoặc đã lẳng lặng bỏ sinh hoạt đảng. Tại sao việc này lại không làm công khai? Tại sao ta không nghĩ đến việc lập ra một chính đảng, vì đó là quyền công dân được Hiến pháp bảo hộ. Còn vì sao ta nên lập một đảng xã hội dân chủ? Ta biết rằng chính “Mác già” cũng đã bỏ chủ trương chuyên chính vô sản thay bằng con đường xã hội dân chủ như đường lối của Đệ Nhị Quốc tế. Trên thế giới hiện nay, dân chủ xã hội là trào lưu mạnh mẽ, là xu hướng tiến bộ nhất. Đi theo con đường này, ta có chỗ dựa vững chắc ở bạn bè quốc tế. Ta cũng đã từng có hai đảng Dân chủ và Xã hội, nay cũng có thể khôi phục hai đảng này, nhưng nội dung phải hoàn toàn khác, thực chất là đối lập chứ không phải “bánh vẽ”, hình thức, chỉ là công cụ của Đảng Cộng sản như trước đây. BVN: Cũng có ý kiến cho rằng các đảng viên tốt không nên ra khỏi Đảng Cộng sản, mà phải ở lại để làm cho Đảng chuyển hoá. Ông nghĩ thế nào về ý kiến này? LHĐ: Điều đó là hy vọng đã lâu, nhưng đến nay thì tôi đánh giá là không còn khả năng. Bởi vì những người lãnh đạo cao nhất của Đảng đã không chứng tỏ được họ vì quyền lợi của đất nước. Chỉ một cái khẩu hiệu “còn Đảng, còn mình” của công an là đủ cho ta biết họ vì cái gì? Có một số vị cấp tiến như Võ Văn Kiệt muốn thay đổi, nhưng cũng bất lực và không thể thoát khỏi sự ràng buộc của Đảng. Cho nên phải có một xã hội dân sự mạnh để kiểm soát quyền lực nhà nước, mà đảng chính trị là hình thức cao nhất của xã hội dân sự. BVN: Có sự lo ngạỉ rằng: đấu tranh có tổ chức là hình thức mà chính quyền kỵ nhất, nên việc lập chính đảng sẽ bị trấn áp tàn khốc. Ông có sợ điều đó xảy ra? LHĐ: Tất nhiên sẽ có sự đàn áp, và bắt bớ là chuyện rất có khả năng xảy ra. Nhưng nếu đã là một tập thể mạnh thì sợ gì bắt bớ. Tôi có thể bị bắt, một số người đi đầu có thể bị bắt, nhưng những người còn lại sẽ tiếp tục đấu tranh, sẽ có hàng trăm, hàng ngàn người tiếp tục chiến đấu, không thể bắt hết mọi người. Thời gian vừa qua cho thấy ngày càng nhiều người dũng cảm lên tiếng, và lên tiếng ngày càng mạnh mẽ, có nhiều người mà mình không ngờ. Ngay trong Hội đồng Dân chủ & Pháp luật thuộc Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, khi góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992, tôi rất bất ngờ vì có những vị trưóc đây rất “hiền lành” nhưng nay lại quyết liệt đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp vì cho rằng nếu duy trì điều này thì không bao giờ có được dân chủ thật sự, Quốc hội, Hội đồng Nhân dân chỉ là công cụ để hợp thức hoá sự độc quyền của Đảng Cộng sản mà thôi. Hay vụ Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp, văn bản 72 người ký còn nêu vấn đề một cách nhẹ nhàng, nhưng khi bản Dự thảo sửa đổi lần 4 đưa ra trình Quốc hội, thì 40 người lên tiếng phản đối rất quyết liệt, đòi đa nguyên đa đảng rõ ràng. Vậy thì đừng lo chuyện bắt bớ. Riêng tôi, tôi không sợ bị bắt. Mình không thể  lùi bước khi người dân đã chịu quá nhiều đau khổ [ông nghẹn ngào một lúc rồi mới nói tiếp]…, người dân đã hy sinh quá nhiều, để rồi có một chế độ như ngày nay so với chế độ Sài Gòn còn tệ hơn. Sự hy sinh kéo dài của người dân hầu như vô ích, những mục tiêu của cuộc Cách mạng là Độc lập, Tự do đã bị phản bội. Tôi không thể chấp nhận điều đó. BVN: Còn một lập luận nữa, cho rằng lúc này phải tăng cường đoàn kết toàn dân để chống lại nguy cơ Bắc xâm, vậy việc ly khai Đảng Cộng sản có lợi hay có hại? LHĐ: Phải đoàn kết, nhưng vấn đề là đoàn kết dưới sự lãnh đạo sáng suốt của một chính đảng lấy quyền lợi của đất nước, của dân tộc, của nhân dân là lý do tồn tại duy nhất, chứ không phải vì quyền lực, vì lợi ích phe nhóm như hiện nay. Trong cuộc đấu tranh bảo vệ độc lập và toàn vẹn lãnh thổ, chúng ta không thể trông cậy vào ai khác ngoài sức mạnh của dân tộc. Một chính đảng đối lập chính là kháng thể để chống những căn bệnh đã trở nên bất trị do thể chế độc tài tạo nên cho xã hội, cho dân tộc. Chúng ta chỉ có thể đoàn kết với sự đối thoại công bằng, sự đồng thuận về mục tiêu, lý tưởng. BVN: Ngoài những điều đã viết đã nói ra, ông còn những điều gì muốn chia sẻ với bạn đọc BVN? LHĐ: Có hai việc bây giờ ta phải làm. Một là về tư tưởng, phải kiên quyết từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin đã quá lạc hậu. Phe gọi là Cộng sản chỉ còn Việt Nam, Trung Quốc, Cuba, chưa kể Bắc Triều Tiên với thể chế quái dị không biết ta có ôm vào phe mình hay không, nếu có thì quá xấu hổ. Về công việc thực tế, bây giờ phải tập trung xây dựng xã hội dân sự mạnh, trong đó có chính đảng đối lập. Phải bắt đầu cho cuộc vận động thành lập một chính đảng mới. Một xã hội dân sự mạnh mới có thể làm áp lực để Đảng Cộng sản cầm quyền phải thay đổi theo hướng dân chủ. Như vậy mới mong huy động được sức mạnh của toàn thể dân tộc để chống lại bành trướng Bắc Kinh. BVN: Mấy ngày qua, có nhiều thư của bạn đọc trong, ngoài nước gửi tới hưởng ứng bài viết và lo lắng cho sức khoẻ của tác giả. Xin thay mặt tất cả bạn đọc của BVN cầu chúc ông vượt qua được bệnh tật hiểm nghèo để tiếp tục đóng góp cho cuộc đấu tranh dân chủ đang ở bước gian nan nhưng đường đi đã rộng mở, chắc chắn sẽ thành công. Nguồn: BoxitVN
......

Người Việt tại Đức quyên góp yểm trợ lũ lụt vùng Đông và Nam CHLB Đức

Hưởng ứng lời kêu gọi của Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tại CHLB Đức vào ngày 24.06.2013, đồng bào và các hội đoàn đã đóng góp yểm trợ tái thiết sau lũ lụt tại vùng Đông và Nam Cộng Hoà Liên Bang Đức trong thời gian qua với số tiền quyên góp lên đến 5.183,56 Euro. Ngày 08.08.2013, Bs. Trần Văn Tích và ông Nguyễn Văn Rị, đại diện cho BCH Liên Hội NVTN tại CHLB Đức đã đến trụ sở Toà thị chính Bonn để trao tấm chi phiếu ghi số tiền quyên góp nêu trên cho Bà Manuela Roßbach, Đại diện cơ quan Aktion Deutschland Hilft, dưới sự chứng giám của ông Jürgen Nimptsch, Thị trưởng Bonn. Được biết một số báo chí tại Bonn như: General Anzeiger, Bonner Rundschau, Express cũng đã loan tin này kèm theo hình ảnh. Dười đây là bản liệt kê chi tiết của các cá nhân và hội đoàn đã đóng góp do Liên Hội NVTN tại CHLB Đức phổ biến: 1) Tại Ngày Văn Hoá Diên Hồng 29.06.2013, Frankfurt: Tổng cộng: 335 €. Trương thị Liên 20 €, Nguyễn thị Tuân 05 €, Thái Kim Oanh 20 €, Hoàng Trọng Hanh 20 €, Hồ Văn Thái (Mannheim) 20 €, Trần Kim Quế (Bad Dürkheim) 20 €, Immanuel Trinh (Neustadt) 50 €, Chiêm Tuấn Khâm (Nidderau) 10 €, Hà Thành (Frankfurt) 05 €, Lệ Chi (Frankfurt) 30 €, Kim Loan (Pforzheim) 05 €, Đạo hữu Tâm Nguyện Trí Lực (Thụy Điển) 20 €, Lương Thanh Bích Lê (Tiebur) 10 €, Vinacity 100 €. 2) Số tiền ủng hộ trực tiếp bỏ vào thùng quyên góp: 1.275 €. 3) Quầy Hàng Tình Thương: 650 €. 4) Hội Văn hoá Phụ nữ Việt Nam Tự do: 1.138,56 €. 5) Chuyển vào trương mục của Liên Hội: Tổng cộng: 1.785 €. Lê Ngọc Túy Hương (Kassel) 300 €, Ông Lý Thanh Trực (Göttingen) 50 €, Bà Hubertus Cromme thị Thu Nguyễn 15 €, Ông Trần Văn Minh 30 €, Tiến sĩ Bùi Hạnh Nghi (Offenbach) 200 €, Hội Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Hamburg 200 €, Hội Cựu Quân Nhân VNCH tại Đức 120 €, BS Trần Văn Tích 200 €, Hội Người Việt Tự Do München 200 €, Hội Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản M'gladbach 470 €. http://www.general-anzeiger-bonn.de/bonn/bonn/bonn-zentrum/Bundesverband...  
......

Thứ trưởng Việt và phiên toà Đức, nan đề hội nhập chính trường

... một án quyết Đức ghi cả tên Thứ trưởng Việt Nam có một không hai trong lịch sử ngoại giao này, bắt nguồn từ mô hình hội đoàn giữa 2 nước Việt Nam và Đức vốn khác nhau về bản chất, nguyên lý vận hành, xuất phát từ 2 hình thái kinh tế xã hội đối lập nhau giữa các nước TBCN và XHCN trước đây... Cách 3 tháng trước, trang mạng Liên hiệp người Việt ở Đức đăng bài “Buổi gặp gỡ giao lưu của ông Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng bộ ngoại giao, Chủ nhiệm Ủy ban nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài và  BCH Liên hiệp người Việt toàn Liên bang Đức” có đoạn: “Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn đã động viên, khuyến khích mọi người tham dự buổi gặp mặt phát biểu ý kiến thẳng thắn, nêu rõ nguyên nhân và những người đã gây ra sự bất ổn cho cộng đồng để cùng nhau tháo gỡ… Tất cả các Uỷ viên BCH đã cung cấp đầy đủ thông tin cần thiết và cụ thể về những nguyên nhân gây ra sự bất ổn trong suốt năm qua. Bà Trịnh Thị Mùi, Chủ tịch “Hội đồng thành viên” của Liên hiệp đã luôn cản trở các hoạt động của BCH, gây rối, làm mất đoàn kết trong nội bộ và cộng đồng. Cơ sở khởi nguồn từ cấu trúc bất hợp lý trong Điều lệ Liên hiệp đó là việc thành lập ra “Hội đồng thành viên”. … Thứ trưởng chỉ  công nhận BCH mới có vai trò lãnh đạo Liên hiệp. Liên hiệp cần tiến hành sửa đổi, bổ sung Điều lệ cho hợp lý… „. Bản tin vừa đưa lên mạng lập tức dấy lên một làn sóng bức xúc, bất bình sôi sục cộng đồng; chỉ trong vòng 10 ngày, bài “thư ngỏ gửi Chủ tịch Liên hiệp” của Mạnh Thái lên tiếng phản đối, đăng trên trang mạng nguoiviet.de, đã có ngót 200 bình luận. Bởi Liên hiệp đã vi phạm Điều §9 Hiến pháp Đức: „ (1) Tất cả người Đức có quyền thành lập hội đoàn. (2) Cấm những hiệp hội mà tôn chỉ mục đích, hoặc hoạt động vi phạm luật hình sự hoặc chống lại nền tảng của một xã hội dân chủ hoặc chia rẽ, chống lại sự giao lưu hiểu biết lẫn nhau giữa các nhóm, giai tầng, dân tộc“. Điều khoản này có 3 điểm quan trọng: 1- Hiệp hội sinh ra để đoàn kết, hiểu biết lẫn nhau, chứ không phải tạo phe nhóm chống nhau, hay chống bất cứ cá nhân nào. 2- Chỉ áp dụng cho người Đức tức quyền công dân, không phải quyền con người áp dụng cho cả  người nước ngoài sống ở Đức. Lẽ dĩ nhiên, người nước ngoài không vì thế bị cấm lập hội, mà chỉ có nghĩa vị thế pháp lý hội đoàn họ khác người Đức ở chỗ, người Đức có quyền buộc nhà nước tạo mọi điều kiện luật định để thực hiện quyền đó, nếu không họ sẽ viện tới toà án chế tài cơ quan nhà nước liên quan, còn người nước ngoài thì không. 3- Những hiệp hội bị cấm không chỉ do sai tôn chỉ mục đích thường được thể hiện ở Điều lệ mà chính bởi những hoạt động hàng ngày vi phạm luật hình sự, như tụ tập, hội họp, ra nghị quyết, tuyên truyền gây thiệt hại cho nạn nhân, vu khống, lăng mạ, bài xích, kích động, chia rẽ…  Đầu năm nay, Toà án Hành chính ở Kassel, Đức, với án số 8 C 2134/11 đã cấm hiệp hội Hell Angels MC Charter Westend hoạt động. Trước nữa, tháng 12.2012, Hiệp hội HNG bị cấm, kháng kiện phúc thẩm lên toà án Hành chính Liên bang cũng bị y án. BCH Liên hiệp trong buổi gặp gỡ này quy chiếu theo Điều §9 Hiến Pháp Đức cho thấy: 1- Buổi gặp gỡ là 1 hoạt động của Liên hiệp; Liên hiệp phải chịu trách nhiệm. 2- Hội đoàn Đức không được phép tham gia chính trị, nhưng Liên hiệp đã vi phạm, “cung cấp đầy đủ thông tin cần thiết và cụ thể về những nguyên nhân gây ra sự bất ổn trong suốt năm qua”, cho Thứ trưởng “để cùng nhau tháo gỡ”. 3- Cuộc họp lại nhằm vào cá nhân, “tìm kiếm những người gây ra bất ổn cho cộng đồng”. Hội đoàn sinh ra để làm công việc thiện, chứ không phải để nhắm vào cá nhân con người. Ngay biểu tình dù rất tự do ở Đức nhưng sẽ bị giải tán, phạt hình sự người tổ chức, nếu hô khẩu hiệu hay mang biểu ngữ có tên cá nhân để chống họ, bất kể họ là ai. Chưa nói, nếu có gây bất ổn cộng đồng thật, thì đó là chức năng hiến định của cảnh sát Đức phải giải quyết, không liên quan tới bất kỳ hiệp hội nào, hay nhà chức trách nước ngoài nào. 4- BCH cũng như HĐTV do đại hội bầu không liên quan gì tới nhà nước nào cả, nhưng lại ra tuyên bố chỉ BCH mới được Thứ trưởng Việt Nam công nhận có vai trò lãnh đạo, loại bỏ chức năng tương đương của Hội đồng thành viên vốn được luật Đức thừa nhận. 5- Với danh nghĩa Liên hiệp, cùng hình thức tổ chức cuộc họp BCH, ra thông báo, kèm những câu vu khống, xúc phạm cá nhân trên phương tiện truyền thông, ảnh hưởng tới uy tín và nghề nghiệp của họ; rõ ràng tổ chức liên hiệp trong trường hợp cụ thể này đã được dùng làm phương tiện chống lại cá nhân, vi phạm luật hình sự, trực tiếp vi phạm mục (2) điều §9 Hiến pháp Đức, bị cấm hoạt động. Một xã hội thượng tôn pháp luật, tự nó sẽ vận hành một khi pháp luật bị vi phạm: Để chấm dứt ngay hành vi phạm pháp trên, bảo vệ nhân phẩm của mình, bà Trịnh Thị Mùi viện ngay tới luật sư đệ đơn lên toà án điạ phương Amtsgericht Lichtenberg, Berlin, Đức, „Yêu cầu toà ra án quyết khẩn cấp, chiểu theo Điều §§ 935 ff., 91 Luật ZPO, cấm lập tức Liên hiệp, đại diện bởi ông Nguyễn Văn Thoại Chủ tịch và ông Vũ Quốc Nam Phó Chủ tịch, đăng tải trên trang web Liên hiệp 2 câu liên quan tới bà Trịnh Thị Mùi. Nếu tái phạm, sẽ bị phạt tiền tới 250.000 Euro hoặc phạt tù 6 tháng“. Theo luật định về án quyết khẩn cấp, toà phải thụ lý ngay, lên lịch xét xử. Chỉ sau 15 phút, toà kết thúc với án quyết số 3 C 1004/13, nội dung: “Bên nguyên thông báo, bài viết vi phạm bị phản đối đã được gỡ bỏ. Bên bị cam kết, bài viết về gặp mặt giữa ông Nguyễn Thanh Sơn và BCH sẽ không đưa lên truyền thông nữa, nhất là trên trang mạng của Liên hiệp”. Hệ quả dẫn tới một án quyết Đức ghi cả tên Thứ trưởng Việt Nam có một không hai trong lịch sử ngoại giao này, bắt nguồn từ mô hình hội đoàn giữa 2 nước Việt Nam và Đức vốn khác nhau về bản chất, nguyên lý vận hành, xuất phát từ 2 hình thái kinh tế xã hội đối lập nhau giữa các nước TBCN và XHCN trước đây. Ở TBCN,  hội đoàn thuộc phạm trù xã hội dân sự, hay xã hội công dân, bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp “politiké koinonia”, sau này chuyển ngữ sang tiếng La Tinh “societas civilis”, được hiểu là tập hợp các công dân tự do. Lý luận về xã hội dân sự mô phỏng xã hội loài người như một vòng tròn chưá 3 vòng tròn ngoại tiếp nhau, gồm vòng tròn nhà nước hoạt động bằng quyền lực, vòng tròn thị trường trao đổi kinh tế, vòng tròn gia đình trao đổi tình cảm, riêng tư. Khoảng không gian giữa 3 vòng tròn đó chính là xã hội dân sự, nơi hoạt động bất vụ lợi của các hội đoàn, tổ chức, phong trào, biểu tình, bàn tròn, diễn đàn… Mấy triệu người Việt Nam sống  khắp thế giới hiện nay, khởi đầu đa số đều “chân ướt chân ráo”, thâm chí thân cô, thế cùng, có khi đánh cược bằng cả sinh mạng, được nước họ cưu mang đùm bọc, mà Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã cảm ơn trong chuyến thăm Mỹ vừa qua, chính nhờ vai trò nền tảng xã hội dân sự họ tác động lên chính quyền. Bởi chính quyền sinh ra không phải để  nuôi công dân nước khác, mà vì lòng nhân của công dân nước họ buộc nhà nước họ phải làm. Ở Đức bao trường hợp chính quyền trục xuất về Việt Nam đúng luật vẫn buộc phải đón trở lại nhờ sức mạnh đấu tranh của các hội đoàn, phong trào Đức, như phong trào “Bàn tròn Thu Nga” năm 2004 với trường hợp học sinh Thu Nga 14 tuổi, hay Hiệp hội ủng hộ tỵ nạn với trường hợp cả gia đình ông bà Nguyễn năm 2011. Mô hình hội đoàn ở ta tương tự Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu trước đây, là “một bộ phận trong hệ thống chính trị xã hội”, “đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng”, do nhà nước bao cấp lương và kinh phí, được tổ chức và vận hành theo cấp chính quyền từ trung ương tới điạ phương. Ngược lại, mô hình hội đoàn Đức, luật quy định, chỉ cần tối thiểu 7 người là được phép thành lập một hội đoàn, hoàn toàn độc lập với chính quyền và mọi tổ chức xã hội khác, nơi khác, tự quy định tôn chỉ mục đích, cơ cấu tổ chức, nguyên tắc hoạt động, gọi là điều lệ đóng vai trò nền tảng như hiến pháp; tự bầu cử BCH và các hội đồng, ban bệ; tự lo tài chính kinh phí; hoạt động không được phép trả thù lao; nếu đăng ký ở toà án thì có tư cách pháp nhân nghĩa là Chủ tịch phải chịu trách nhiệm pháp lý, còn không thì tất cả hội viên phải cùng chịu chung. Ở Đức hiện có 280.000 hội đoàn khác nhau có đăng ký, thu hút 60% của trên 80 triệu dân số Đức. Liên hiệp người Việt ở Đức được thành lập năm 2011 theo đúng mô hình trên, thu hút 172 đại biểu cả cá nhân lẫn hội đoàn, trong đó có đại diện 72 hội đoàn, trên tổng số chừng 100 hội đoàn toàn Liên bang. Bản dự thảo điều lệ tham khảo từ 5 Liên hiệp người nước ngoài lớn nhất ở Đức, bổ sung, sửa chữa sau khi tiếp nhận 33 ý kiến đóng góp. Tuy nhiên, do thiếu kiến thức hoà nhập về mô hình hội đoàn và đảng phái ở Đức, khi Liên hiệp bước vào hoạt động, Chủ tịch cùng Phó Chủ tịch thường trực vốn trên dưới nửa đời người học, làm việc trong nước và Đông Đức, điều hành Liên hiệp hoạt động theo mô hình XHCN như một quán tính, ra văn bản khẳng định Chủ tịch là cấp trên của BCH và Liên hiệp, sai với mô hình hội đoàn Đức không được phép và không thể phân cấp bậc hành chính trong hội đoàn vốn mang tính tự nguyện, ai tâm huyết thì tham gia không thì thôi, chẳng ai lệnh được cho ai, mà chỉ theo nghị quyết, thoả thuận. Đảng phái cũng vậy, chỉ khác hội đoàn ở chỗ hoạt động trên lĩnh vực chính trị. Số lượng 1 hội đoàn hay đảng phái ở Đức so với Việt Nam nói chung không nhiều, đảng FDP do Rösler gốc Việt làm chủ tịch, tham gia chấp chính, hiện chưa tới 60.000 đảng viên so với ở ta 3 triệu. Bỏ đảng này tham gia đảng khác là bình thường, kể cả chủ tịch Đảng cũng vậy. Với quan niệm mình là cấp trên, Chủ tịch cùng Phó Chủ tịch thường trực khi đăng ký ở toà án đã tự ý sửa biên bản đại hội lẫn điều lệ theo ý mình, biến Liên hiệp trở thành liên kết các cá nhân, phá vỡ hoàn toàn mô hình kỳ vọng của cộng đồng mong muốn liên kết các hội đoàn điạ phương trong một mái nhà Liên hiệp, bị HĐTV có chức năng đại diện hội thành viên và giám sát BCH can thiệp không được đành phải viện tới toà, hiện đang chờ phán quyết. Hậu qủa, Liên hiệp nay chỉ còn hơn 90 hội viên cá nhân, không có thẻ hội thành viên, thuộc loại nhỏ nhất các hội đoàn người Việt ở Đức. Nội bộ bất ổn, Chủ tịch đọc báo cáo trước Đại hội công khai chia cộng đồng thành 2 loại ủng hộ và chống phá Liên hiệp (ở Đức là một khái niệm hình sự phải có hậu quả thiệt hại), chụp mũ bất cứ ai chỉ trích mình đều là chống phá Liên hiệp. Bất chấp điều lệ quy định loại bỏ họ kể cả thành viên BCH. Vô hiệu hoá HĐTV bị HĐTV đề nghị Đại hội miễn nhiệm Chủ tịch. Buổi gặp gỡ Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn phải viện tới toà giải quyết là hệ quả pháp lý không thể tránh khỏi khi không chỉ Liên hiệp mà cả Thứ trưởng cũng áp dụng mô hình hội đoàn XHCN vào quốc gia TBCN: 1- Với tư cách Chủ nhiệm Ủy ban nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, theo mô hình hội đoàn trong nước, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn coi sự sống còn của Liên hiệp thuộc trách nhiệm của mình, nên đã can thiệp với hình thức dưới báo cáo trên chỉ đạo „tháo gỡ“, trong khi Hội đoàn ở Đức độc lập, tự chịu trách nhiệm, bình đẳng pháp lý với bất kỳ cơ quan công quyền nào, không nhà chức trách nào được phép can thiệp. 2- Với trách nhiệm trước công dân nước  mình, Thứ trưởng yêu cầu BCH „nêu rõ  nguyên nhân và những người  đã gây ra sự bất ổn cho cộng đồng“. Nhưng nếu có bất ổn thật thì đó là công việc quốc gia Đức, thứ trưởng chỉ có thể can thiệp cho công dân nước mình qua con đường ngoại giao, chưa nói cộng đồng người Việt có tới 1/5 quốc tịch Đức. 3- Điều lệ do hội viên đề xuất và đại hội biểu quyết theo ý chí hội viên họ, nhưng Thứ trưởng chỉ đạo, tức theo ý mình, „Liên hiệp cần tiến hành sửa đổi, bổ sung Điều lệ cho hợp lý… „. 4- Với tư cách chính quyền, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn quyết định chỉ công nhận BCH „mới có vai trò  lãnh đạo  Liên hiệp“, trong khi theo luật Đức các cơ quan Liên hiệp do điều lệ họ quy định, không cấp nhà nước nào được phép thừa nhận hay không. Không chỉ hội đoàn, biểu tình cũng thuộc xã hội dân sự, thể hiện ý thức tự nhiên của con người trước đồng loại, hoàn toàn bất vụ lợi, được xã hội hiện đại coi là một quyền cơ bản thiêng liêng, được các quốc gia tiến bộ khuyến khích, bảo đảm, cho dù chống lại nhân sự hay chính sách nhà nước họ ban hành; hiến pháp nước ta cũng ghi nhận quyền đó. Trong khi đó, Đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước, trên nghị trường quốc gia, được truyền thông cho cả thế giới biết, công khai miệt thị điều thế giới trân trọng: „Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể đài thọ cho một sự ô danh“. Nay tới lượt Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn đánh giá biểu tình ở Mỹ sai lệch cả lý thuyết lẫn thực tế về xã hội dân sự – mà bất cứ ai đã từng 1 lần biểu tình ở bất cứ nước nào đều có thể nhận ra – đụng chạm tới quyền thiêng liêng bất vụ lợi của người biểu tình, khi ông trả lời báo chí thế giới: „có những người chỉ vì đồng tiền, có những người chỉ vì nhu cầu cuộc sống, có những người chỉ vì có một chút thu nhập thêm mà tham gia“.  Ở họ, bất kỳ cuộc biểu tình nào nhằm kiếm thu nhập, nghĩa là vụ lợi, đều bị pháp luật cấm, nên tuyệt không thể xảy ra như Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn phát biểu, mà không hề hấn gì ! Khác với chiến tranh, chính biến, cách mạng bạo lực, biểu tình chống nhà nước họ hay nhà nước khác không đồng nhất với nhà nước đó hoàn toàn xấu, hay phải lật đổ, mà chỉ là sự biểu thị thái độ, chính kiến đối với những chính sách, nhân sự nhà nước đó mà họ quan tâm. Thái độ của nhà nước đối với biểu tình như thế nào phản ảnh nền tảng dân chủ tạo nên sức mạnh nhà nước đó ! Thứ trưởng Việt Nam có tên trong án quyết Đức, phát ngôn bị truyền thông thế giới phản ứng là một thực tế sống động cho các chính khách, quan chức Việt Nam tham khảo, nếu muốn dẫn dắt nước mình „sánh vai các cường quốc năm châu“; khi tham gia vào quá trình hội nhập toàn cầu ngày càng tăng tốc, toàn diện và đa chiều, đòi hỏi phải nắm vững không chỉ những nguyên lý, phạm trù phổ quát, mà quan trọng hơn là thực tế vận hành của xã hội, quốc gia họ, hiểu như chính mình đã sống trong đó; không thể lấy quan điểm cá nhân mình, hay rộng hơn mô hình quốc gia mình làm thước đo thế giới – đó chính là tiền đề của hội nhập. Nguồn: Basam.info
......

Phỏng vấn nhà văn Võ Thị Hảo về Nghị định 72

Nghị định 72/2013/NĐ-CP về quản lý, cung cấp sử dụng dịch vụ internet và thông tin trên mạng đã gặp phải nhiều chỉ trích từ các tổ chức nhân quyền và một số công ty kinh doanh mạng cho rằng nhà cầm quyền Việt Nam vi phạm trầm trọng quyền tự do thông tin và được thông tin. Giới blogger Việt Nam cũng đã phản ứng mạnh mẽ, lên án NĐ 72 vi phạm nghiêm trọng các quyền căn bản của công dân, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận qua việc lưu truyền thông tin trên mạng. Riêng nhà văn Võ Thị Hảo nhận định rằng "Nếu thực hiện theo thông tin này thì con người chỉ có thể bàn về ăn, ngủ, mặc; thế hoá ra con người trở lại ngu xuẩn như loài vật, chỉ biết cúi vào cái máng của mình à?". Mời quí vị theo dõi cuộc trò chuyện giữa nhà văn Võ Thị Hảo và phóng viên Vân Quang về nghị định 72 mà nhà nước CSVN vừa ban hành. Vân Quang: Là một nhà văn, nhà báo, trong các tác phẩm của mình, chị rất quan tâm đến vấn đề dân khí của đất nước. Chị rất ưu tư và băn khoăn nhiều vấn đề khi dân khí đang ngày càng suy đồi một cách nghiêm trọng, chị có thể cho biết là nguyên cớ nào mà dân khí ở nước ta ngày càng suy đồi như thế? Võ Thị Hảo: Vâng, theo tôi thì dân khí Việt Nam ngày càng suy đồi, tại vì dân Việt Nam ngay từ thời phong kiến đã không có tự do ngôn luận và nhân quyền; đến thời thuộc Pháp thì cũng có bị hạn chế nhiều tự do, nhưng dù sao cũng có thể ra được báo chí tư nhân và có được những đảng phái đối lập. Từ năm 1946 đến giờ thì chuyển sang thể chế này thì tôi thấy rằng 67 năm nay, dù hiến pháp Việt Nam năm 1946 có qui định về tự do báo chí, tự do xuất bản, về quyền con người; thế nhưng lại thường xuyên bị vi phạm. Và người nói thật thì hoặc là họ không được nói, hoặc họ bị bức hại. Hệ thống tuyên truyền thì bị cấm đoán rất nhiều; ngay cả lời nói, phát biểu của một số nguyên thủ cũng còn bị cắt, bị sửa. Tôi thấy rằng người dân sợ hãi. Đã có truyền thống nô lệ từ trước; không có tự do báo chí, tự do xuất bản, rồi quyền con người cũng bị xâm hại, bởi vậy lâu ngày quá người ta càng sợ hãi, càng suy đồi. Tôi nghĩ đấy là những nguyên nhân rất quan trọng. Khi mà không có được sự giám sát, không có tam quyền phân lập thì rất khó để chân lý và sự thật được bảo vệ, và khi mà sự thật và chân lý rất khó để được bảo vệ thì con người ta càng sợ hãi, và bởi vậy dân khí càng đi xuống. Vân Quang: Thưa chị, dân khí đi xuống, nhưng bây giờ nhiều phương tiện thông tin đại chúng có thể giúp về vấn đề khôi phục lại để nâng cao dân khí thì lại đang bị nhà nước Việt Nam cản trở, thí dụ vấn đề internet chẳng hạn. Mới đây vào ngày 15 tháng 7, ông Nguyễn Tấn Dũng đã ban hành Nghị định 72, mà theo mọi người thì đây là nghị định bịt miệng người nói và cản trở vấn đề phát triển trao đổi thông tin giữa mọi người với nhau, giao dịch để giúp nâng cao dân khí, chị nghĩ gì về nghị định này ạ? Võ Thị Hảo: Nghị định 72 đối với tôi là một điều tôi không thể tưởng tượng nổi là có một nghị định như thế này. Bình thường tôi cũng không để ý lắm, bởi vì tôi mải mê vào công việc của mình, song đến một ngày khi mà Nghị định 72 được ký ban hành thì tôi ngạc nhiên quá; tôi nghĩ rằng chắc mình đang nằm mơ bởi vì không thể tưởng tượng được là có một cái nghị định mà lạ như thế. Tôi thấy rất lạ là các cơ quan chuyên môn lại có thể tư vấn, đưa cho thủ tướng ký một cái nghị định vi hiến đến như vậy, nó lại còn tệ hơn cả điều 258 của Bộ luật hình sự Việt Nam, cũng là một điều bóp nghẹt tự do ngôn luận và cũng vi hiến nữa. Thế thì nó trái với qui định hiện hành của Hiến pháp Việt Nam về tự do ngôn luận cũng như về tự do báo chí, tự do thông tin, về quyền con người. Sự việc này rất là lạ vì lẽ ra, các cơ quan truyền thông chính thống - chẳng hạn như báo chí, báo chí của nhà nước - gọi là báo lề phải, người ta phải mất tiền cho dân đọc, cho dân bình luận, để cho mọi người càng bình luận, càng đọc để rộng rãi thì càng mừng chứ; như thế mới là có tác dụng của tuyên truyền. Tôi không thể tưởng tượng được có những qui định lạ như là: các trang thông tin cá nhân thì không được đưa thông tin tổng hợp, rồi tự trích dẫn thông tin từ các cơ quan báo chí hay các trang web của cơ quan nhà nước; nếu mà thế thị bị xử lý, theo một trả lời của một ông có chức lớn trong ngành quản lý phát thanh và truyền thông. Tôi không thể tưởng tượng được, như thế thì lạ quá; bởi vì là con người, cho dù đưa thông tin cá nhân hay những lời lên trang web của mình, hay là nói chuyện ở ngoài xã hội thì con người vốn là tổng hợp của các vấn đề trong xã hội, thì làm sao lại có thể không đề cập đến những câu chuyện của xã hội? Chẳng hạn như hôm nay, có người giết một người, hoặc là có người đưa thực phẩm độc vào trong bún hay trong gạo; hoặc có người thấy người ta chìm thuyền chết cả bao nhiêu người mà không cứu. Tất cả những cái ấy, người ta phải bàn luận chứ. Nếu mà thực hiện theo thông tin này thì con người chỉ có thể bàn về ăn, ngủ, mặc; thế hóa ra con người trở lại ngu xuẩn như loài vật, chỉ biết cúi vào cái máng của mình à? Sao kỳ lạ như vậy, tôi không thể tưởng tượng nổi; nó vi hiến, vi phạm luật báo chí và vi phạm các cam kết quốc tế về truyền thông. Tôi không thể tưởng tượng được. Tôi nghĩ rằng nghị định này ra đời chưa được sự kiểm tra của những người có chuyên môn, của Bộ tư pháp, và vì vậy mới xảy ra một trường hợp đưa ra một nghị định mà lại vi hiến đến mức này. Tôi nghĩ là Bộ tư pháp và Quốc hội cần vào cuộc để thẩm tra lại () cái nghị định này. Chẳng hạn như việc cấm tất cả các trang ở nước ngoài không được đưa những thông tin có hại cho đảng, nhà nước. Thế thì qui định như thế nào là có hại? Nếu đưa những thông tin về sự thật thì tôi nghĩ rằng nó không những không có hại mà có lợi cho đảng và nhà nước, cho chính phủ chứ! Tại vì nếu mà chính phủ muốn vững mạnh thì cần phải nghe những thông tin về sự thật để điều chỉnh lại mình. Thế thì tại sao lại đưa ra một cái nghị định với những qui định lạ đời như thế này, tôi không tưởng tượng nổi. Vân Quang: Để dân khí được nâng cao, để người dân không thể vô cảm trước tình hình, hiện trạng của đất nước, cũng như trong cuộc sống xã hội hiện nay, thì theo chị chúng ta phải có những biện pháp như thế nào, và làm thế nào vượt qua những điều mà chúng ta đang bị cản trở? Võ Thị Hảo: Về vấn đề dân khí, tôi biết là có những kiểu cầm quyền, những kiểu thể chế, họ sẽ ứng xử khác nhau với trình độ dân khí. Chẳng hạn như những nhà cầm quyền mạnh mẽ, tự tin và biết tôn trọng quyền con người và quyền tự do - quyền đương nhiên của mỗi một công dân, không bất cứ ai được quyền tước bỏ - thì họ sẽ rất mừng khi người dân có mức độ dân khí cao, người công dân có tự trọng, dám mở miệng, dám cảnh báo và nói sự thật; bởi vì sự thật là cái gốc của mọi sự tồn tại. Nếu nền tảng cao nhất của mọi sự tồn tại không có sự thật thì chúng ta xây nhà trên bùn, thì đương nhiên là nhà đổ. Nhưng với những thể chế không tự tin và chỉ muốn tước đoạt quyền tự do, quyền đương nhiên của con người, thì đương nhiên luôn luôn sợ hãi và làm mọi cách để cho dân khí tồi tệ đi; và dân càng tối tăm, càng sợ hãi, càng nô lệ thì họ càng mừng. Nhưng tôi nghĩ đấy là một sai lầm, và nếu cứ áp dụng những cách đó mãi thì sẽ không tồn tại được. Đấy là điều mà lịch sử hàng bao nhiêu năm nay đã chứng minh rồi. Tôi nghĩ là để làm cho dân khí lên cao thì đương nhiên là phải cải cách thể chế, phải trả lại cái quyền tự do cho con người và phải để cho nền kinh tế tư nhân phát triển, ruộng đất phải thuộc về tay người dân, người dân phải có quyền sở hữu về ruộng đất. Cuối cùng bao nhiêu sông cũng chảy vào biển, cuối cùng thì người dân cũng đóng góp cho đất nước này vững mạnh mà thôi, cho con người Việt Nam đỡ hèn kém nhục nhã, đỡ ác với nhau đến mức mà xã hội loạn như thế này. Tôi nghĩ rằng đấy là việc cần phải làm. Tất nhiên, trong đó nếu dân khí Việt Nam suy đồi thì cũng một phần tại những công dân Việt Nam; mỗi người phải tự thấy có trách nhiệm, phải tự thấy rằng mình phải xác tín quyền làm người của mình. Tôi đã nói nhiều lần rồi, ở đây tôi chỉ lập lại, tức là phải đặt mình ngang hàng với một con vịt, con gà chứ; có quyền kêu lên tiếng của một sinh vật đang sống, chứ không phải một sinh vật đã chết. Điều này trước hết là do có những người muốn bóp nghẹt quyền của con người, và họ có sức mạnh trong tay, có công cụ để đàn áp, có thể bức hại con người. Nhưng một mặt nữa là con người Việt Nam, mỗi người đã chưa ý thức về trách nhiệm con người của mình, trách nhiệm sinh vật của mình, và để làm cho càng dễ bị đàn áp hơn vì chúng ta thờ ơ với nhau quá. Tôi nghĩ rằng tất cả đều phải cố gắng, mỗi người hãy mở miệng ra để xác tín rằng chúng ta đang sống và chúng ta chỉ làm điều tốt thôi, không có gì là đối lập với chính phủ cả; và đấy là giúp chính phủ nhận ra sự thật và làm điều tốt. Tôi nghĩ như vậy và đương nhiên là phải cải cách thể chế càng sớm càng tốt, không thể để như thế này được. Vân Quang: Xin cảm ơn nhà văn, nhà báo Võ Thị Hảo về cuộc nói chuyện thân tình này. Xin chúc chị mạnh khỏe, xin cảm ơn chị. Võ Thị Hảo: Xin cảm ơn anh và chúc sức khỏe cũng như sự bình an cho các bạn. Nguồn: RadioCTM
......

Thanh Niên Yêu Nước Nguyễn Xuân Anh Đã Trở Về Với Nhà Tù Lớn

Nghệ An: Vào lúc 15:00 ngày 7/8/2013, Thanh Niên Yêu Nước Nguyễn Xuân Anh, một trong 14 Thanh Niên Công Giáo và Tin Lành (TNCG & TL) đã mãn hạn tù. Như vậy, sau hai năm bị giam tù, anh đã được rời nhà tù nhỏ để trở về với nhà lớn cùng với hơn 90 triệu nhân dân Việt Nam. Đúng ngày này hai năm về trước (7/8 2011-7/8/2013), anh đã bị Công an Việt Nam bắt cóc và kết án hai năm tù giam với tội danh gán ghép: “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân” phạm vào điều điều 79 BLHSVN cùng với 13 TNCG & TL khác. Những người yêu chuộng Công lý và Sự thật tặng hoa và tỏ bày sự kính trọng, yêu mến đối với anh Không hiểu vì lí do gì mà cách đây 5 ngày, phía Công an Việt Nam đã thông báo là đến ngày 18/8/2013 họ mới bàn giao anh cho gia đình. Tuy nhiên, trước bản chất gian manh của chính quyền, họ đã không lừa được người thân và bạn bè của anh Nguyễn Xuân Anh. Và một nhóm người bạn yêu chuộng Công Lý và Sự Thật đã có mặt kịp thời để đón mừng anh trở về với gia đình, bạn bè. Dù sức khỏe không được tốt nhưng anh vẫn luôn  nở nụ cười tươi vốn có của mình và đón nhận những bó hoa tươi thắm cùng với tấm lòng ngưỡng mộ, yêu thương của gia đình và bạn bè. Ấm áp trong vòng tay gia đình và bạn bè Quây quần bên mâm cơm đạm bạc Nguồn: http://thanhnienconggiao.blogspot.com.
......

Hoa Thịnh Đốn: Một dân oan chận phái đoàn Trương Tấn Sang đòi đất bị chiếm

Dân Oan Đòi Đất Trước Phái Đoàn Ông Trương Tấn Sang Ở Hoa Kỳ Ông Trương Tấn Sang tới Hoa Kỳ gặp những cuộc biểu tình lớn. Khoảng 1000 người Mỹ gốc Việt đã tụ tập trước Toà Bạch Ốc để đòi hỏi trả tự do cho những nhà đối kháng như luật sư Lê Quốc Quân, nhạc sĩ Việt Khang... Bà Lý Lệ Hoa trương biểu ngữ biểu tình trước cửa khách sạn của ông Trương Tấn Sang Nhưng trong số biểu tình viên tham dự không có ai tạo nên ấn tượng đặc biệt như bà Lý Lệ Hoa, một người xưng là dân oan có tài sản đất đai lên đến hàng triệu đô la ở Việt Nam đã bị nhà nước trưng dụng không bồi thường. Hiện nay đất đai của bà Lý Lệ Hoa thuộc về công ty Becamex ở Việt Nam. Uất ức vì không được đền bù thoả đáng, nay phải sang Hoa Kỳ làm lại từ đầu kể cả những công việc chân tay, bà Lý Lệ Hoa đã có sự chuẩn bị và tìm tới khách sạn của phái đoàn ông Trương Tấn Sang để căng biểu ngữ biểu tình. Với sự miệt mài và ý chí của một người khiếu kiện, bà Lý Lệ Hoa đã thuê trước căn phòng sang trọng trong khách sạn Marriott Wardman Park Hotel nơi ông Sang và phái đoàn dùng làm nơi hội họp và nghỉ lại. Bà đã phát thỉnh nguyện thư khiếu kiện trong vòng vây của mật vụ Hoa Kỳ và an ninh Việt Nam. Phái đoàn Việt Nam rất lấy làm khó chịu nhưng không làm sao đưa bà Lý Lệ Hoa tầm mắt của nhà Trương Tấn Sang vì bà là khách hàng của khách sạn. "Đưa thư cho phu nhân chủ tịch" Trong một cơ hội hiếm có vào sáng 24-7-2013, bà Lý Lệ Hoa đã đưa tận tay bức thư khiếu kiện tới tận tay vợ ông Trương Tấn Sang khiến nhân viên hai phía Mỹ - Việt đều bối rối ra sức giải tỏa căng thẳng. Bà đã bị nhân viên cảnh sát gõ cửa phòng và được yêu cầu không được đưa thỉnh nguyện thư trong phạm vi khách sạn. Bà Lý Lệ Hoa cũng quả quyết người bà trao thư chính là bà Trương Tấn Sang sau khi đối chiếu các bức hình trên internet. Lời thư nhã nhặn, bà Lý Lệ Hoa xưng là công dân của nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam gởi lên chủ tịch nước mong được đền bù chính đáng. Trong khách sạn, một mình giữa vòng vây của quan chức phái đoàn Việt Nam và an ninh Hoa Kỳ, bà Lý Lệ Hoa đội nón lá đi qua đi lại vào những nơi khánh tiết long trọng tạo nên một hình ảnh kỳ lạ về nghi thức lễ tân và diện mạo của phái đoàn Việt Nam. Những nhân viên bảo vệ có sự cảm thông khi đọc các dòng biểu ngữ đòi công lý của bà. Họ cố gắng quan sát để phòng những hành vi ngoài kiểm soát nhưng một mặt phải thoả mãn ý nguyện của khách hàng trong khách sạn. Bà Lý Lệ Hoa cũng cho biết số chi phí máy bay và khách sạn đều do vay mượn để thực hiện vụ "dân oan khiếu kiện" này với quyết tâm cho ông chủ tịch nước Việt Nam thấy được thảm trạng và sự bất công về tình trạng thu dụng và chia chác đất đai ở Việt Nam.
......

Thánh lễ cầu nguyện cho những thanh niên yêu nước tại Hamburg

Thánh lễ cầu nguyện cho những thanh niên yêu nước tại Hamburg Giới thiệu về nhóm "Bạn của Đặng Xuân Diệu"   Vào ngày 27.7.13, lúc 15 giờ, trong không khí oi bức của ngày hè, hai linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải và Vincent Maria Phạm Cao Quý đã cử hành thánh lễ đồng tế trong thánh đường Maria Himmelfahrt trong quận Rahlstedt, thành phố Hamburg, Đức Quốc. Giáo dân Việt Nam trong giáo xứ đã vận động được sự đồng ý của cha xứ để có một buổi thánh lễ dành riêng cho người Việt Nam.   Thánh lễ đã diễn ra trong bầu không khí thật trang nghiêm với đề tài "Cầu nguyện và ý nghĩa của cầu nguyện" do cha Khải làm phó tế, thuyết giảng. Khoảng 100 giáo dân trong ngôi thánh đường rộng thênh thang đủ giúp buổi lễ thành công ngoài dự trù của ban tổ chức - Nhóm "Bạn của Đặng Xuân Diệu. Xen kẽ vào nghi lễ, lời kinh và lời giảng là những bài thánh ca trầm bỗng, du dương, lắng đọng vang lên do Ca đoàn Thánh Linh đảm trách. Tấm ảnh của người thanh niên Công Giáo yêu nước Đặng Xuân Diệu với câu nói sau cùng của anh khi bị nhà cầm quyền cộng sản kết án đã được trang trọng kết trước bục giảng. Đặng Xuân Diệu đã bị phiên tòa bất công, bỏ túi tuyên án 13 năm tù và 5 năm quản chế về tội "âm mưu lật đổ chính quyền" (điều 79). Như bao phiên tòa "công khai" khác, cáo trạng buộc tội của quan tòa chứa đầy khuất tất, không thuyết được ai. Hình ảnh 14 thanh niên yêu nước được dán trước bàn làm lễ. Trước đó là thánh giá được cấu thành từ 14 đóa hồng trắng tinh đựng trong lọ hoa nhỏ. Cha Khải, đôi lúc, như nhiều người đã biết, đã giảng như một nhà hùng biện. Bài giảng của Cha thường đi sát với nhu cầu thiết thân của giáo dân.   Sau một giờ đồng hồ, nến đã được phát cho giáo dân - không đủ - và theo sáng kiến của hai Cha, mọi người rước nến đi thành hàng dài sang hội trường nắm cách nhà thờ một khoảng sân khá rộng. Tại đây, sau chừng 20 phút giải lao, chương trình hội thảo đã bắt đầu bằng chùm dương ảnh (dias show) giới thiệu về anh Đặng Xuân Diệu và những hoạt động của anh về mặt xã hội, cũng như hình ảnh các thành viên của nhóm Bạn ĐXDiệu đã đến thăm gia đình anh trong dịp sinh nhật anh vào ngày 8.7 vừa qua. Ban tổ chức cũng đã kêu gọi mọi người hỗ trợ gia đình ĐXD về vật chất lẫn tinh thần như gọi điện thoại về an ủi gia đình của ĐXD. Ngay tại chỗ, quỹ nhóm Bạn ĐXD đã được sự hưởng ứng khá nồng nhiệt.     Một quầy hàng bán thức ăn tươm tất và ngon miệng đã được các thân hữu cũng như thành viên Ca đoàn Thánh Linh nhiệt thành thực hiện. Tiền thu được sẽ được gửi về gia đình những thanh niên yêu nước. Cha Nguyễn Văn Khải cũng không quên cung cấp danh sách gia đình những thanh niên đó để mọi người có thể gọi điện về trò chuyện, thăm hỏi.   Nhờ tài diễn thuyết hấp dẫn, hầu như tất cả mọi người đều ở lại đến phút cuối của buổi hội thảo "Vấn đề tự do tôn giáo tại Việt Nam" đã diễn ra trong bầu không khí thoải mái, cởi mở, súc tích. Những câu hỏi của cử tọa đã được cha Khải giải đáp thỏa đáng. Ngày sinh hoạt bổ ích đã chấm dứt sau 20 giờ trong sự lưu luyến chia tay của giáo dân đối với hai cha Quý và Khải. Nhóm Friends of Đặng Xuân Diệu
......

Các Tổ Chức Quần Chúng lên tiếng về tình trạng nhân quyền VN

TUYÊN BỐ Của Các Tổ Chức Quần Chúng Việt Nam Nhân dịp có cuộc gặp gỡ giữa Tổng Thống Barack Obama và Chủ Tịch Trương Tấn Sang tại Tòa Bạch Ốc, chúng tôi, đại diện những đoàn thể quần chúng Việt Nam ký tên dưới đây, xin đưa ra trước công luận Tuyên Bố này. Trong những năm gần đây, CHXHCN Việt Nam đã bị các tổ chức nhân quyền quốc tế có uy tín như Ân Xá Quốc Tế (AI), Hội Theo Dõi Nhân Quyền (HRW), Nhà Tự Do (Freedom House), Ủy Ban Hoa Kỳ Về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế (USCIRF), v.v… nhận diện là một trong những nứơc vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất trên thế giới, và là kẻ thù của truyền thông điện tử toàn cầu (CPJ và RSF). Điều này cũng được xác nhận trong “Tuyên Bố của Mạng Lưới Bloggers Việt Nam” do 69 bloggers tại Việt Nam cùng ký tên (tính đến ngày 18/7/2013). Việc CHXHCN Việt Nam không tôn trọng các quyền tự do căn bản của công dân Việt Nam như đã được bảo đảm trong các văn kiện luật pháp nhân quyền quốc tế mà Việt Nam đã ký kết tham gia cho thấy Việt Nam không tôn trọng các cam kết quốc tế và không xứng đáng ngồi vào chiếc ghế thành viên Hội Đồng Nhân Quyền LHQ mà Việt Nam đang ứng tuyển. Từ những nhận định đó, chúng tôi, đại diện những đoàn thể quần chúng trong và ngoài Việt Nam, trước hết hoan nghênh tuyên bố của Tòa Bạch Ốc cho biết Tổng Thống Barack Obama sẽ nêu lên vấn đề nhân quyền trong buổi gặp gỡ Chủ Tịch Trương Tấn Sang. Chúng tôi kêu gọi cuộc thảo luận sẽ không dừng lại ở lời nói, và sẽ dẫn đến kết quả là chính quyền Việt Nam sẽ thực hiện những việc cụ thể như dưới đây: 1/ Hủy bỏ những điều khỏan gọi là “an ninh quốc gia”, đặc biệt là các điều 79,87, 88, 89 và 258 trong Luật Hình Sự hiện nay của Việt Nam. 2/ Thả tất cả các bloggers đang bị giam giữ (35 người theo con số của Reporters Sans Frontieres) chỉ vì đã nói tới những vấn đề đang tác hại đến đất nước, và do đó, không làm gì hơn là thực thi một cách hòa bình quyền tự do tư tưởng và tự do phát biểu ý kiến của họ. 3/ Trả tự do ngay lập tức cho những tù nhân lương tâm sau đây: - Blogger Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, người mà chính Tổng Thống Barack Obama đã nhắc đến trong ngày Báo Chí Quốc tế năm ngoái, và là người mà hiện nay đang tuyệt thực đến ngày thứ 25 (tính đến July 17) tại trại giam số 6, tỉnh Ngệ An. - Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, đã tuyệt thực 25 ngày (tính đến June 21); - LM Nguyễn Văn Lý, một trong những tù nhân lương tâm nổi tiếng nhất tại Việt Nam; - LS Lê Quốc Quân, một cựu Fellow của NED ở Washington DC, chuyên nghiên cứu về xã hội dân sự; - Ông Trần Hùynh Duy Thức, một doanh nhân bị kết án 16 năm tù chỉ vì không chịu nhận những tội danh do chính quyền gán ghép; - Bà Tạ Phong Tần, một cựu sĩ quan an ninh trở thành đối kháng, một người mà mẹ đã phải tự thiêu để đòi tự do cho con; - Ba nhà hoạt động lao động, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh, những người muốn thành lập các nghiệp đoàn độc lập để bảo vệ công nhân; - Hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ An Bình, không làm gì khác hơn là biên soạn những bản nhạc yêu nước; - Các sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, bị giam giữ chỉ vì giải tuyền đơn đòi “Người Hoa, Hãy Về Nứơc”; - Mục Sư Nguyễn Công Chính, bị giam giữ 11 năm vì giảng Thánh Kinh cho các sắc dân thiểu số tại Gia Lai, Kontum; - Và, đặc biệt, tù nhân lương tâm Nguyễn Hữu Cầu, một cựu sĩ quan Quân Đội VNCH, đã bị giam cầm suốt 35 năm qua, và đã bị mù vì mắc nhiều bệnh tật trầm trọng. 4/ Tôn trọng quyền tự do tôn giáo bằng cách hủy bỏ tất cả những luật lệ giới hạn quyền hành đạo, ngưng can thiệp vào công việc nội bộ của các Giáo hội, và ngưng đàn áp các giáo sĩ và tín đồ. 5/ Trả tự do cho tất cả những tù nhân lương tâm hiện bị giam giữ vì lý do tôn giáo, dù họ là Cao Đài, Hòa Hảo, Đại Thừa, Tiểu Thừa Phật giáo (như trường hợp các tín đồ Phật Giáo Khmer Krom tại tỉnh Sóc Trang), Công giáo (như trường hợp Cồn Dầu, Đà Nẵng hay các sinh viên Công giáo tại Nghệ An)), các hệ phái Tin Lành (Evangelist, Mennonite, hay Tin Lành tại gia). Việc Tổng Thống Barack Obama can thiệp một cách nghiêm chỉnh và mang lại kết quả cụ thể cho các tù nhân lương tâm trên đây sẽ cho thấy Hoa Kỳ tuân thủ cam kết của mình, luôn đặt dân chủ và nhân quyền, những hòn đá tảng của nền cộng hòa Mỹ, lên trên những toan tính lợi ích tầm thường, dù thương mại hay quân sự. Thực ra, dân chủ và nhân quyền không hề tác hại đến mối quan hệ lâu dài, mang tính chiến lược, vì một liên minh như thế, muốn được bền vững, phải được xây dựng trên những giá trị và niềm tin cậy chung. Chúng tôi mong rằng bản Tuyên Bố này được phổ biến rộng rãi trong cũng như ngoài Việt Nam. Chúng tôi kêu gọi các cơ quan truyền thông công cộng hãy giúp chuyển tải thông điệp này đến cộng đồng Việt Nam hải ngọai và cộng đồng quốc tế. Việt Nam, ngày 22 tháng 7 năm 2013 Những đoàn thể cùng ký tên: - Đại Việt Cách Mạng Đảng (Đinh Quang Tiến, Đệ nhị Phó Chủ tịch) - Đảng Dân Chủ Nhân Dân (Đỗ Thành Công, Phát ngôn nhân) - Đảng Tân Đại Việt (Lê Minh Nguyên, Phó Chủ tịch) - Đảng Việt Tân (Đỗ Hoàng Điềm, Chủ tịch) - Họp Mặt Dân Chủ (Lâm Đăng Châu, TB Phối Hợp) - Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc (Trần Quốc Bảo, Chủ tịch) - Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (Nguyễn Bá Tùng, TB Phối Hợp) - Nghị Hội Toàn Quốc Người Mỹ Gốc Việt (Nguyễn Ngọc Bích, Chủ tịch) - Tập Hợp vì Nền Dân Chủ (Nguyễn Thể Bình, Đại diện) - Trung Tâm Nhân Quyền Việt Nam, Paris (Trần Thanh Hiệp, Chủ tịch) - Việt Nam Quốc Dân Đảng (Trần Tử Thanh, Chủ Tịch, Hội Đồng Điều Hợp Trung Ương Hải Ngoại) - Viện Quốc tế vì Việt Nam (Đoàn Viết Hoạt, Chủ tịch) * * * DECLARATION OF VIETNAMESE MASS ORGANIZATIONS On the occasion of the meeting between US President Barack Obama and SRV President Truong Tan Sang in the White House, we, the undersigned Vietnamese mass organizations, issue to the public this declaration. In recent years the Socialist Republic of Vietnam (SRV) has been identified by Amnesty International (AI), Human Rights Watch (HRW), Freedom House, United States Commission on International Religious Freedom (USCIRF), etc., as one of the worst perpetrators of human rights violations in the world, and especially as an enemy of the Internet (CPJ and RSF, among others)—a finding supported by the latest "Statement from a Network of Vietnamese Bloggers" signed by 69 bloggers inside Vietnam (as of July 18, 2013). The SRV’s total disregard of the most basic human rights for its citizens as guaranteed in international covenants to which Vietnam is a signatory made a farce of its international commitments and makes it unworthy of a place in the UN Human Rights Council which it is coveting. In view of the above, we, representatives of the Vietnamese mass organizations both inside Vietnam and in the Vietnamese Diaspora, welcome the announcement by the White House that President Barack Obama will make a point to discuss "human rights" in his upcoming meeting with SRV President Truong Tan Sang. We urge that the discussion will go beyond words and result in the Vietnamese government carrying out the concrete actions as follows 1/ To abolish vague “national security” provisions, especially articles 79, 87, 88, 89, and 258 in Vietnam’s Criminal Code. 2/ To release all bloggers (RSF mentions 35 names) currently in jail simply because they have spoken up on various issues plaguing the country and therefore doing nothing more than exercising peacefully their rights of freedom of opinion and expression. 3/ To immediately release the following prisoners of conscience: - Dieu Cay Nguyen Van Hai, whose name has been mentioned by President Obama himself at last year’s Press Day and who is undergoing a hunger strike in Camp 6, Nghe An Province, reaching its 25th day as of July 17, 2013; - Dr. Cu Huy Ha Vu, who completed a 25-day hunger strike on June 21 last; - Father Nguyen Van Ly, one of the most famous prisoners of conscience in the country; - Lawyer Le Quoc Quan, a former NED Fellow in Washington and a specialist on Civil Society; - Mr. Tran Huynh Duy Thuc, an entrepreneur who was given a 16-year jail sentence simply because he refused to admit to crimes allegedly accused by the government; - Ms. Ta Phong Tan, a former public security officer turned dissident, whose mother had to immolate herself to demand her daughter’s release; - the three labor activists Doan Huy Chuong, Nguyen Hoang Quoc Hung and Do Thi Minh Hanh, who tried to form independent trade unions to protect the workers’ rights; - the musicians Viet Khang and Tran Vu An Binh, who did nothing more than compose patriotic songs; - the students Nguyen Phuong Uyen and Dinh Nguyen Kha, who simply distributed flyers saying "Chinese, Go Home!"; - Pastor Nguyen Cong Chính, being imprisoned for 11 years for preaching the Gospel to ethnic groups in Gia Lai, Kontum. - And especially, Mr. Nguyen Huu Cau, a former ARVN (Army of the Republic of Vietnam) officer who has so far spent 35 years in jail and has gone blind with a variety of very severe ailments. 4/ To respect the freedom of religion by repealing all legislation that are intended to restrict the people’s religious practices; to stop interfering with the internal activities of all religions, and to stop the persecution of clergy and faithful. 5/ To release all prisoners of conscience who are currently in jail because of their faith, whether it be Cao Dai, Hoa Hao Buddhism, Mahayana Buddhism, Theravada Buddhism (as in the case of Khmer Krom Buddhists in Soc Trang Province), Catholicism (as in the case of Con Dau parishioners in Da Nang or Nghe An Catholic students), Evangelism, Mennonite Protestants, or House Church Protestantism. A serious and effective, result-producing intervention on these prisoners’ behalf by the President will prove that the United States is true to its word, that his administration puts democracy and human rights, the cornerstones of our republic, above many other mundane considerations whether mercantile- or defense-oriented. In fact, democracy and human rights do not undermine long-term alliance, especially of a strategic nature, because such an alliance, to be lasting, must be based on common values and mutual trust. We wish therefore to publicize this declaration as widely as possible, both in Vietnam and outside of Vietnam, and we call upon the public media to help us carry this message to the Vietnamese Diaspora and to international community. Vietnam, July 22, 2013 Signed by the following organizations: - Assembly for Democracy in Vietnam (Lam, Đang Chau) - International Institute for Vietnam (Doan, Viet Hoat, Chairman) - National Congress of Vietnamese Americans (Nguyen, Ngoc Bich, Chairman) - Neo Dai Viet Party (Le, Minh Nguyen - Vice-Chairman) - Rallying For Democracy ( Nguyen , The- Binh - Representative) - The Dai Viet Revolutionary Party (Dinh, Quang Tien - 2nd Vice President) - The People’s Democratic Party (Do, Thanh Cong – Spokesperson) - The People’s Force to Save Vietnam (Tran, Quoc Bao, Chairman) - Vietnam Center for Human Rights, Paris (Tran, Thanh Hiep, President) - Vietnam Human Rights Network (Nguyen, Ba Tung, President) - Vietnam Nationalist Party (Tran, Tu Thanh, Chairman, Overseas Central Coordinating Council) - Viet Tan Party (Do, Hoang Diem, Chairman)
......

Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói

Thông Cáo: Các dân biểu Hoa Kỳ cùng nhau gởi thư đến TT Obama   Trong vòng 48 giờ vừa qua, đã có 3,384 lá thư từ khắp nơi được trực tiếp gởi đến TT Obama qua trang www.democracyforvietnam.net để kêu gọi ông phải đặt vấn đề nhân quyền với ông Trương Tấn Sang trong cuộc hội kiến ngày 25/7 sắp tới tại Tòa Bạch Ốc. Đây là một con số đáng phấn khởi trong khi chúng ta còn đúng một tuần lễ để đạt được con số 10,000 lá thư như dự kiến.   Cùng với nỗ lực trên của đồng bào khắp nơi, hôm nay, Chủ Tịch Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện Hoa Kỳ, DB Ed Royce, cũng đã gởi một lá thư cho TT Obama kêu gọi đặt vấn đề nhân quyền lên hàng đầu trong cuộc hội kiến giữa hai bên. Trong bức thư DB Ed Royce nhấn mạnh với TT Obama rằng Việt Nam là quốc gia có tình trạng vi phạm nhân quyền đáng ngại nhất trong vùng Đông Nam Á. Trong năm nay đã có hơn 50 nhà hoạt động nhân quyền bị cầm tù, và số vụ xét xử trong 6 tháng đầu năm 2013 đã bằng cả năm 2012. Ông kêu gọi TT Obama yêu cầu ông Trương Tấn Sang phải hủy bỏ điều luật 79, 88; thả LS Lê Quốc Quân, NS Việt Khang, SV Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và tất cả các tù nhân lương tâm. Ông nhấn mạnh  nếu muốn có một quan hệ bền vững giữa hai nước, Việt Nam phải tôn trọng các quyền của chính công dân họ. Bên cạnh đó, một lá thư chung, được khởi xướng bởi DB Alan Lowenthal, cũng đang được nhiều vị dân biểu ký vào để gửi đến TT Obama vào đầu tuần tới trước khi ông gặp gỡ với ông Trương Tấn Sang. Hiện giờ đã có những dân biểu sau đây ký tên: Judy Chu, Julia Brownley, Gerry Connolly, Susan Davis, Gene Green, Janice Hahn, Jared Huffman, Sheila Jackson Lee, Zoe Lofgren, Doris Matsui, Michael Michaud, George Miller, Scott Peters, Jan Schakowsky, Randy Weber, Brad Sherman. Đồng hành với nỗ lực trên của các vị dân biểu Hoa Kỳ, Phong Trào Triệu Con Tim - Một Tiếng nói xin mời tất cả mọi người tiếp tục góp một bức thư, một tiếng nói vào lời khẳng định chung cho NHÂN QUYỀN VIỆT NAM. Trân trọng, SBTN thay mặt Triệu Con Tim - Một Tiếng Nói Ngày 18 tháng 7, 2013
......

Kêu gọi gởi thư trực tiếp đến Tổng thống Obama

Thông Cáo Báo Chí Triệu Con Tim – Một Tiếng nói kêu gọi gởi thư trực tiếp đến Tổng thống Obama Kính gởi quý Hội Đoàn, Chính Đảng, Cơ Quan Truyền Thông và đồng hương khắp nơi, Ngày 25/7 sắp tới đây, Chủ tịch nước CHXHCNVN Trương Tấn Sang sẽ đến Hoa Kỳ hội kiến Tổng thống Barack Obama về quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Đây là lúc chúng ta cần tận dụng vai trò của mình để vận động Tổng thống Obama. Trên nền tảng truyền thống yêu chuộng tự do, dân chủ của đất nước Hoa Kỳ, Tổng thống Obama cần phản đối những vụ vi phạm nhân quyền ngày càng nghiêm trọng tại Việt Nam; và yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội trả tự do cho Luật sư Lê Quốc Quân, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, Nhạc sĩ Việt Khang, Blogger Điếu Cày, Paulus Lê Sơn, Sinh viên Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha và tất cả các tù nhân lương tâm khác. Kính mời quí vị bấm vào đường dẫn www.democracyforvietnam.net để gởi thư trực tiếp đến Tổng thống Obama và kêu gọi ông hãy cùng đứng với đại khối dân tộc Việt Nam. Một quan hệ Mỹ-Việt bền vững phải đặt nền tảng trên sự hiện hữu của công bằng xã hội, nhân quyền, và phát triển kinh tế quân bình tại Việt Nam.   Hiện nay, các dân biểu Quốc Hội Hoa Kỳ đang soạn thảo một bức thư chung để gởi đến Tổng Thống Obama trước thời điểm hội kiến. Các tổ chức nhân quyền quốc tế cũng đang xúc tiến việc gởi thư thúc đẩy Tổng thống Hoa Kỳ về vấn nạn nhân quyền Việt Nam. Vì vậy, chúng ta càng không thể ngồi yên. Xin tất cả chúng ta, mỗi người góp một bức thư, một tiếng nói vào lời khẳng định chung cho NHÂN QUYỀN VIỆT NAM. Trân trọng, Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói 15 tháng bảy năm 2013  
......

Thánh lễ cầu nguyện cho 17 thanh niên Công Giáo/Tin Lành cùng các nhà dân chủ tại quốc nội & Hội thảo về tình hình đàn áp tôn giáo tại Việt Nam

           Thư mời tham dự Thánh lễ cầu nguyện cho 17 thanh niên Công Giáo/Tin Lành cùng các nhà dân chủ tại quốc nội & Hội thảo về tình hình đàn áp tôn giáo tại Việt Nam Kính thưa quý Tổ Chức, Hội Đoàn, quý Cô, Bác và Anh Chị Em, Đặng Xuân Diệu là một trong 17 thanh niên Công Giáo/Tin Lành đã bị nhà cầm quyền CSVN tuyên án nặng nề vì những hành động yêu nước của mình. Với bản án 13 năm tù và 5 năm quản chế, gia đình anh gặp rất nhiều khó khăn. Chúng tôi, một số bạn quen nhau trên Facebook đã thành lập Nhóm này để hỗ trợ gia đình Đặng Xuân Diệu về vật chất lẫn tinh thần. Kính mời quý vị đến tham dự thánh lễ cầu nguyện cho 17 thanh niên yêu nước này cùng tất cả những người can đảm đang dấn thân trong nước. Thánh lễ với sự đồng tế của hai linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải (DCCT) và Vincent Maria Phạm Cao Quý (DCCT) đến từ Roma. Thời gian: Ngày 27.7.2013, từ 15 đến 16 giờ Địa điểm: Nhà thờ Mariä Himmelfahrt Rahlstedt Oldenfelder Str. 23 22143 Hamburg Sau thánh lễ, từ 16 giờ 30 đến 19 giờ 30, kính mời quý vị cùng tham dự buổi hội thảo với đề tài "Tình hình đàn áp tôn giáo tại Việt Nam và những bản án nặng nề dành cho những thanh niên yêu nước" do diễn giả LM. Nguyễn Văn Khải thuyết trình. Trong buổi sinh hoạt có bán thức ăn, tiền thu được sẽ dùng để hỗ trợ cho những người can đảm đang đấu tranh trong nước. Hamburg, ngày 3.7.2013 TM/ Nhóm Bạn (Friends of) Đặng Xuân Diệu Thu Nguyễn và Hạnh Vũ Điện thoại liên lạc: 0176 49695940; 04101 209373; 04101 770597
......

Người Việt ở Âu Châu

Tôi đi không nhiều nơi, không gặp nhiều người lắm. Nên bài viết này không khái quát hết toàn bộ người Việt ở Châu Âu. Chỉ một góc hẹp trong số những người tôi gặp. Người Việt sang Châu Âu rất đa dạng , đi học, đi làm, và di tản. Người di tản thường là người miền Nam đi hồi năm 1975 bằng con đường vượt biển, họ được tàu Châu Âu cứu và theo tàu của nước cứu về định cư tại nước đó. Có nước dùng riêng cả một con tàu lang thang ngoài biển Đông xem có người Việt vượt biên không để cứu vớt. Cá biệt có số người miền Nam VNCH đi học thời đó và khi chiến tranh xảy ra họ ở lại luôn không về nữa. Nhiều gia đình người Việt di tản là người gốc Bắc di cư vào Nam năm 1954. Ở những gia đình này tiếng Việt thuần khiết cũng như các phong tục, lề thói được giữ gìn một cách trang nghiêm, nền nếp đến đời thứ ba. Ở Bremen tôi được ăn những bát bún thang của một bà mẹ hơn 80 tuổi,người phố Hàng vải cũ. Bát bún của bà làm tôi ngạc nhiên bởi nước dùng trong vắt và ngọt thơm, một bát bún hương vị đặc biệt của Hà Nội không lẫn tạp. Chỉ tiếc điều sợi bún làm từ bún khô chứ không phải bún tươi. Những người trong gia đình này đối xử với nhau ân cần, lễ độ , trên dưới một cách rất Hà Nội cũ. Rất nhiều người Việt già di cư năm 1975 vẫn đi làm, ở tuổi 80 hay thậm chí hơn họ vẫn chăm chỉ kiếm việc nào phù hợp với mình. Ở Oslo tại một nhà đôi vợ chồng già người Bắc di cư năm 54, thức dậy lúc 7 giờ sáng tôi ngạc nhiên thấy trong nhà không có ai. Cả hai ông bà đều đi từ lúc nào, chỉ có mảnh giấy ghi lại lời dặn thức ăn để trong tủ lạnh và chìa khóa nhà nằm trên mẩu giấy. Những đôi vợ chồng gia đã sống qua bao nhiêu biến động, chia ly, tù đày, vượt biển ấy sống rất ân cần với nhau. Nhìn cái cách mà họ nói chuyện, cư xử với nhau tôi không hình dung được ở họ đã có những quãng thời gian chia ly đầy khắc nghiệt mà giờ khó có đôi vợ chồng nào ở Việt Nam có thể chịu đựng được. Những người đàn ông đi cải tạo bao nhiêu năm dài đằng đẵng xứ Bắc. Người vợ ở miền Nam vừa tần tảo nuôi con, vừa tiếp tế cho chồng nơi xa tít tắp. Ở nơi đây họ sống yên bình, đi làm, về nấu nướng chăm sóc nhà cửa, nghe tin tức Việt Nam với vẻ buồn da diết vì những chuyện thương tâm xảy ra liên miên. Người già miền Nam dù rất tế nhị, nhưng tôi vẫn thấy sự khó chịu của họ với tôi khi họ thấy tôi là người Bắc . Chỉ một số ít đọc những gì tôi viết thì họ không thế. Còn lại đa số họ có vẻ không ưa tôi. Thậm chí gặp những lời khá gay gắt tôi cúi đầu nhẫn nhịn vâng dạ chịu trận, họ nói tôi như chính tôi là những người đã tiến vào miền Nam năm 1975 và đẩy họ phải ly hương. Tôi không có thói quen giới thiệu về mình, mà có giới thiệu tôi thường nói mình là một tay lưu manh. Bởi vậy tôi thích gặp người Việt gốc Bắc di cư năm 54 hơn, vì ở họ tôi thấy gần gũi, thấy thân thiết và dễ đồng cảm hơn. Những người là quân nhân của quân lực VNCH vẫn tha thiết với chế độ mà họ đã sống, thế nhưng họ hầu như chẳng đọc tin tức gì về Việt Nam ngày nay. Sinh hoạt của họ một năm gặp nhau vài lần, ôn chuyện cũ, gói gọn chỉ có vậy. Ở một số người miền Nam khác thì họ có đọc đôi chút, nhưng họ chỉ nhắc tới, quan tâm tới những người đấu tranh dân chủ là người miền Nam. Còn đâu họ không biết gì về những người đấu tranh miền Bắc, hoặc có thể họ không tin, không thích nhắc đến. Những người Việt gốc Bắc đi học trước năm 1990 cũng khá dễ chịu, họ là những người hiểu biết, có kiến thức, có cái nhìn tương đối chính xác về thực trạng hiện tại ở quê hương. Sống với họ thật dễ chịu hơn cả những gia đình người Việt gốc Bắc đi năm 54. Đơn giản chỉ vì họ trẻ hơn, mình có thể tuềnh toàng văng một câu chửi bậy, nói to một chút mà không phải e ngại. Người Việt gốc Bắc đi học trước 1990 có cái hay là ở vị trí của một người trí thức, nhưng họ rất hiểu đời sống Việt Nam, kể cả cách sống của giới giang hồ. Cho nên họ đối xử rất khoáng đạt không cần câu nệ lắm. Còn người Việt đi lao động, đi học sau này thì thật hiếm hoi tìm thấy người có quan tâm đến đất nước theo kiểu "lề trái''. Hầu hết tất cả trong số họ đều còn rất nhiều thứ liên quan ở Việt Nam, liên đới với đại sứ quán. Một số hiếm hoi trong họ còn sự phẫn nộ với hành động Trung Quốc chiếm biển đảo của Việt Nam, đa còn lại phần chỉ chăm chút kiếm tiền, vun vén cuộc sống gia đình. Ở những người này thì tình trạng cũng y hệt giới tương tự với họ ở Việt Nam. Một lứa trẻ hơn những thanh niên ở tuổi 20 đến 30 người Việt gốc Bắc, họ bê nguyên xi lối sống ở Việt Nam sang đây, co cụm lại ở một nơi như chợ Đồng Xuân, Sa Pa. Những cô gái vùng quê giờ nhuộm tóc, xăm hình, mỹ phẩm cong cớn bê đồ cho khách. Những chàng trai xăm trổ rồng phượng, đầu tóc đủ loại ngỗ ngược nói chuyện bằng những câu văng tục, họ kể về cuộc ăn chơi tối qua thác loạn ra sao, hết mấy nghìn đồng. Cái cách họ kể đầy tự hào như một chiến tích về cuộc thác loạn rượu, gái, thuốc lắc một cách sôi nổi tự nhiên. Một số sinh viên đi học sống hiền lành và khiêm nhường , họ chăm chỉ vào việc học và kiếm thêm tiền để chi tiêu, những người này sống khá trầm lặng bởi chương trình học của họ. Hóa ra mấy triệu người Việt ở hải ngoại, không phải tất cả là những người quan tâm đến đất nước như ta gọi tế nhị là "'lề trái". Cũng như ở Việt Nam, nhiều người trong số họ sống hưởng thụ, ăn chơi, kiếm tiền gửi về cho người thân, thỉnh thoảng tham gia vài chương trình do sứ quán kêu gọi để lấy quan hệ thân thiện. Chẳng có gì khác biệt với trong nước. Thậm chí là cả những người Việt tị nạn năm 1975, nhiều người trong số họ giờ sống an phận né tránh những điều gì khiến chính quyền Việt Nam không hài lòng, và tranh thủ có những dịp gì khiến chính quyền hài lòng thì tham gia. Y hệt trong nước, những người có tiền được khuyến khích từ đại sứ là thôi giờ đất nước đã ổn định rồi, có lòng với quê hương thì đóng góp từ thiện, quan tâm ba cái chuyện chính trị làm gì. Đại khái là đừng tham gia những chuyện mà chính quyền Việt Nam không ưa, cứ kiếm tiền rồi về Việt Nam tiêu, gửi về cho người thân, đóng góp từ thiện là cách hay nhất, an toàn nhất. Số người Việt ở Châu Âu đa phần theo xu hướng sống này, nó cũng là bản chất chung của người Việt mấy chục năm gần đây ở trong nước. Thế mới biết không đi thì không biết, trước đây cứ nghĩ người Việt hải ngoại "lề trái " nhiều lắm. Giờ mới biết con số đó không nhiều. Và những người đó chẳng giàu có gì, các đại gia có tiền thì họ chả tham gia hay quan tâm đến chính trị làm gì, họ lấy quan hệ tốt với đại sứ để còn về nước ăn chơi, tậu đât đai. Những người hải ngoại quan tâm đến "lề trái " thường là những người bình thường, cặm cụi đi làm quần quật, họ dành dụm phần tiền nào đó để giúp đỡ cho gia đình những người bị bắt trong nước, hay những người bị khó khăn vì có hành vi , lời nói mà nhà nước Việt Nam gọi là "phản động''. Một điều cảm động là họ có khi chả nằm trong tổ chức, đảng phái nào. Chỉ vài gia đình sống gần nhau, cuối tuần gặp nói chuyện quê nhà, thấy ai ở trong nước khó khăn, mỗi người họ bỏ ra vài chục đồng gom lại gửi trực tiếp về. Họ cứ làm âm thầm ròng rã như vậy từ năm này qua năm khác mặc dù họ chả giàu có gì, ở tuổi ngoài 80 họ vẫn cặm cụi đi làm vệ sinh ở nhà hàng, rửa bát quán ăn. Tóm lại thì chuyện đấu tranh, dân chủ thì bên ngoài hải ngoại, chẳng phải ai cũng quan tâm đến. Phần lớn cũng muốn an phận, giữ hòa khí với chính quyền, thậm chí nhiều người dù ở bên ngoài vẫn còn sợ chính quyền Việt Nam, thỉnh thoảng mon men ra đại sứ quà cáp, biếu xén lấy tình cảm. Dân Vệ chỉ thế thôi, đi đâu cũng vẫn thế. Nguồn: Blog Người Buôn Gió
......

Thánh Lễ và Thắp Nến Cầu Nguyện Cho LS Lê Quốc Quân tại Đào Viên, Đài Loan

Trong dịp Đại Lễ kính hai Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô, Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam huyện Đào Viên đã tề tựu về thánh đường Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Đức Mẹ vào lúc 19g ngày 30.6.2013, tham dự thánh lễ và thắp nến cầu nguyện cho LS Lê Quốc Quân. Đã có trên 400 anh chị em công nhân, cô dâu hiện diện tham dự thánh lễ. Cha chủ tế Phêrô Nguyễn Văn Hùng đã mời gọi cộng đoàn cầu nguyện cách riêng cho LS Lê Quốc Quân và gia đình của anh trong những ngày trước phiên xử 9/7 sắp đến, trong phần mở đầu thánh lễ. Cha đã giới thiệu ngắn gọn về LS Quân và nói rõ lý do anh bị bắt và đưa ra xử vì lý do chính trị, không phải lý do như nhà nước gán ghép. Điều này được thể hiện qua những bài viết, phát biểu của anh liên quan đến những vấn đề tham nhũng, hối lộ, nghèo đói, bất công và vấn đề mất Hoàng-Sa, Trường-Sa của Việt Nam. Cha chủ tế, trong bài giảng, đã nhấn mạnh đến vài trò chứng nhân của 2 thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô. Cha đã nối kết sự can đảm và hăng say rao truyền Phúc Âm với tấm gương can đảm và hăng say của LS Lê Quốc Quân trong những việc lên tiếng công khai trước dư luận quốc tế về những nguy cơ tiềm ẩn do cơ chế độc tài đảng trị, dẫn đến nguy cơ mất biển, mất nước. Những buổi xuống đường đi biểu tình cùng với nhân dân, phản đối sự hèn yếu, khiếp nhược của chính quyền trước những đòi hỏi phi lý của chính quyền Trung Quốc, cũng như “hèn với giặc, ác với dân” của chính phủ Việt Nam ngày hôm nay. Linh mục Nguyễn Văn Hùng cũng đã nhắc lại biến cố thánh Phêrô được thiên thần đến giải cứu từ trong ngục tù do những lời cầu nguyện của các cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi, kêu xin cùng Thiên Chúa. Trong tâm tình hiệp thông, noi gương đó, cha mời gọi mọi người trong thánh lễ, cùng có 1 tâm tình tương tự của cộng đoàn của thánh Phêrô hơn 2000 năm trước. Sức mạnh của lời cầu nguyện, xuyên thủng cách biệt địa lý, không gian tuôn đổ trên LS Lê Quốc Quân trong đêm nguyện cầu hôm nay. Chắc chắn LS Quân sẽ cảm nhận được lời nguyện cầu của cộng đoàn ngay trong giây phút này. Sau lời nguyện Thánh Thể, cha chủ tế đã mời gọi mọi người cùng thắp nến và đưa cao các lời khắng định như “LS Lê Quốc Quân Vô Tội, LS Lê Quốc Quân Là Người Yêu Nước và Trả Tự Do cho LS Lê Quốc Quân”. Mọi người đã sốt sắng hát bài Kinh Hoà nhiều lần. Những ngọn nến cháy sáng và lời ca thánh thiêng trầm bổng quyện lẫn nhau, trong những dòng lệ chảy dài trên má đến từ cảm xúc rung động của những con tim cảm thông của những người cùng đức tin. Điều này đã được thể hiện qua những lời cầu nguyện tha thiết được cất lên và theo sau là khẩn nguyện “xin Chúa nhậm lời chúng con.” Sau đó, mọi người đã sắp hàng đi lên cung thánh với ngọn nến cháy sáng trên tay. Những ngọn nến đơn lẽ đã được đặt chung với nhau trở thành 1 rừng nến. Biểu tượng của những ngọn lửa hy vọng, bừng sáng; xua tan bóng đêm của bất công, sợ hãi, nghèo đói trên quê hương. Với sức mạnh hiệp thông cầu nguyện, LS Lê Quốc Quân, sẽ là 1 trong trăm triệu ngọn nến, thắp sáng niềm tin, hy vọng cho 1 tương lai Việt Nam dân chủ, công bằng và phú cường, sẽ đến trong 1 ngày không xa trên quê hương Việt Nam dấu yêu. Nguồn: http://thanhnienconggiao.blogspot.com.au/
......

Người trẻ Việt được trao Giải Hành trình Can đảm

Một điều quan trọng cần nói là mình không bao giờ quên là mình may mắn được đến đây và đừng bao giờ quên phải vươn ra giúp đỡ những người tị nạn sau này và luôn nhớ về nước Việt Nam. Mong một ngày gần đây mình có thể giúp đem lại các quyền tự do cho người dân Việt Nam mà ai trên thế giới này cũng phải có. Chris Phan   Trà Mi kính chào quý vị và các bạn đến với Tạp chí Thanh Niên của đài VOA. Một người trẻ Việt Nam tị nạn tại Hoa Kỳ vừa được vinh danh Giải thưởng Hành trình Can đảm nhân Ngày Thế giới về Người tị nạn 20/6 năm nay. Lễ trao giải thưởng của tổ chức mang tên Dịch vụ Tị nạn và Nhập cư Lutheran vừa diễn ra tối hôm 19/6 và Trà Mi hân hạnh được đón tiếp người được vinh danh tại phòng thu đài VOA, Nghị viện thành phố Garden Grove, nơi có đông người Việt sinh sống nhất nhì ở hải ngoại, Thiếu tá Luật sư Hải quân Hoa Kỳ, Chris Phan. Trà Mi: Xin chào anh, rất cảm ơn anh đã đến với đài VOA hôm nay.  Thiếu tá Chris Phan: Xin chào Trà Mi và khán thính giả của đài VOA. Thiếu tá Hải quân Luật sư Chris Phan  Trà Mi: Cuộc hành trình của anh đến với giải thưởng này như thế nào, dựa trên những đóng góp nào? Vì sao anh được chọn trao giải?   Thiếu tá Chris Phan: Tại vì tôi có lo lắng cho người tị nạn, không chỉ là người tị nạn Việt Nam mà trên thế giới nữa. Trong thời gian sinh hoạt với quân đội Hoa Kỳ, tôi có đi chiến tranh bên Iraq với đội người nhái Navy Seal của Mỹ. Lúc về lại Mỹ, tôi có giúp những người từ Iraq nộp đơn xin tị nạn qua Mỹ. Tôi rất may mắn được sang Mỹ tị nạn, cho nên khi có cơ hội thành công, tôi luôn nhìn trở lại và giúp thêm nhiều người tị nạn khác.   Trà Mi: Hành trình đến với giải thưởng này trải qua nhiều thời gian, đóng góp, và công sức. Thế còn hành trình của anh đến với nước Mỹ này trong vai trò là một người tị nạn để cuối cùng được vinh danh nhân Ngày Người tị nạn Thế giới như thế nào? Anh có thể tóm tắt đôi nét?   Thiếu tá Chris Phan: Ba tôi sau chiến tranh Việt Nam năm 1975 đi khỏi nước. Lúc đó, Chris mới 1 tuổi nên mẹ không dám đi sợ tai nạn trên biển này kia. Đến năm lên 8 tuổi, ba Chris mới bảo lãnh mẹ và Chris qua. Lúc đến đây ở bang Indiana, rất bơ vơ, không có người Việt nào cả. Tôi là người Việt Nam và là người Châu Á duy nhất trong trường học. Bên đó cũng không có lớp dạy tiếng Việt. Tiếng Việt của Chris là do cha mẹ dạy ở nhà thôi.  Trà Mi: Nhìn lại quãng đời của một người tị nạn trên nước Mỹ, anh thấy những cam go nhất mà anh đã gặp phải là gì? Thiếu tá Chris Phan: Phần nhiều là lúc mới qua, rất là khó vì khác biệt ngôn ngữ và chủng tộc.  Trà Mi: Với những khó khăn bước đầu đó, cho tới hôm nay Thiếu tá Hải quân Luật sư Chris Phan, một người Mỹ gốc Việt trẻ, sẽ nói gì về người tị nạn Việt Nam nhân Ngày Người tị nạn Thế giới?   Thiếu tá Chris Phan: Chris thấy người Việt Nam rất kiên nhẫn, luôn phấn đấu giúp gia đình, cộng đồng, và quốc gia. Nhân cơ hội này, xin cảm ơn thế hệ cha chú đã cho thế hệ của Chris cơ hội thành công. 38 năm qua cộng đồng mình đã trải qua rất nhiều cực khổ, hy sinh để bắc nhịp cầu để thế hệ của Chris có thể tiếp nối.   Trà Mi: Với cương vị là một người tị nạn, anh thấy người tị nạn Việt Nam trên đất Mỹ có những ưu-khuyết thế nào, những đóng góp của họ đối với quốc gia này ra sao?   Thiếu tá Chris Phan: Rất nhiều. Người Mỹ gốc Việt đã góp phần rất nhiều cho nước Mỹ về quân đội, kinh tế, thương mại.     Trà Mi: Những khó khăn của người Việt tị nạn tại Mỹ có những gì đáng chú ý, theo ghi nhận của anh?   Thiếu tá Chris Phan: Theo tôi, một điểm khó khăn là mình không có một nước gọi là quê nhà. Ví dụ người Nhật, người Đại Hàn qua đây, họ vẫn còn quê nhà ở nước bản xứ để có thể nhìn trở lại được. Người Mỹ gốc Việt rất đặc biệt vì không có nước Việt Nam để quay trở lại.   Trà Mi: Còn về đóng góp, người Việt có những đóng góp nào đáng tự hào so với các cộng đồng khác tại Mỹ?   Thiếu tá Chris Phan: Bây giờ thế hệ trẻ của mình cũng đã bắt đầu bước vô nền chính trị Mỹ. Một ao ước của Chris là mình có thể chọn người xứng đáng có thể đại diện cho cộng đồng mình trong chính trường quốc gia. Nếu tương lai mình muốn thay đổi đường đi của nước Việt Nam, mình phải có người Việt trong Quốc hội Mỹ chẳng hạn, để có thể ngồi bàn thảo ra điều kiện, tạo đường đi hay cơ hội thay đổi tốt cho nước Việt Nam, tốt cho dân chúng ở Việt Nam.   Trà Mi: Ý anh muốn nhắc tới việc giúp cải thiện điều kiện nhân quyền tại Việt Nam?  Thiếu tá Chris Phan: Đúng.   Trà Mi: Vì sao vấn đề nhân quyền Việt Nam là một trong những mối quan tâm của anh, một người trẻ thành công ở Mỹ?   Thiếu tá Chris Phan: Trước sau gì, dù mình muốn Mỹ cách mấy, mình cũng vẫn là da vàng, gốc Việt. Mình bây giờ có nhiều cơ hội và may mắn ở bên đây trong khi dân chúng ở Việt Nam hiện giờ vẫn còn phải trải qua những cực khổ. Mình thường nghe những tin không tốt ở bên Việt Nam. Cho nên, dù là một sĩ quan Mỹ, sống ở Mỹ, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ về Việt Nam và tương lai của người dân Việt Nam.   Trà Mi: Anh có nhắc tới vai trò lãnh đạo của người Việt trong dòng chính để góp tiếng nói mạnh mẽ hơn thúc đẩy nhân quyền Việt Nam. Theo anh, trở lực nào khiến cộng đồng người Việt ở đây chưa mấy có mặt, có tiếng nói trong chính trường Mỹ hoặc có ảnh hưởng đối với Việt Nam?  Thiếu tá Chris Phan: Theo tôi, tại cơ hội cũng chưa đến vì phần đông cộng đồng của mình tại Mỹ từ lúc thành lập tới giờ phải lo đi làm để lo con cái ăn học thành tài. Bây giờ, cơ hội đó đã tới cho thế hệ sau bước lên dòng chính.   Trà Mi: Nhân ngày Người Tị nạn Thế giới, người tị nạn Việt Nam sẽ nói gì với thế giới và với Việt Nam? Nếu có ai đặt câu hỏi này với anh, anh sẽ nói gì?   Thiếu tá Chris Phan: Một điều quan trọng cần nói là mình không bao giờ quên là mình may mắn được đến đây và đừng bao giờ quên phải vươn ra giúp đỡ những người tị nạn sau này và luôn nhớ về nước Việt Nam. Mong một ngày gần đây mình có thể giúp đem lại các quyền tự do cho người dân Việt Nam mà ai trên thế giới này cũng phải có. Theo tôi, mình còn có sức khỏe thì nên luôn nghĩ về người khác. Vì vậy mà tôi mới gia nhập quân đội và cũng vì vậy mà tôi đã đi bộ nguyên năm ngoái để được đắc cử Nghị viên thành phố Garden Grove. Nếu mình có cơ hội, nên làm tốt không những cho cộng đồng, mà cho nước Mỹ và thế giới nữa.  Trà Mi: 20 năm sau vào ngày Người Tị nạn Thế giới, anh mong nhìn thấy những thay đổi gì đối với người tị nạn Việt Nam?   Thiếu tá Chris Phan: Tôi mong lúc đó mình được đoàn kết hơn, nước Việt sẽ có nhiều tự do-dân chủ cho dân chúng, mong có những thay đổi để mình có thể dạy dỗ con cái về nguồn gốc của mình từ đâu.   Trà Mi: Cảm ơn anh rất nhiều đã dành thời gian cho cuộc trao đổi hôm nay. Bấm vào để nghe cuộc phỏng vấn Thiếu tá Luật sư Hải quân Hoa Kỳ Chris Phan Nguồn: http://www.voatiengviet.com/content/nguoi-tre-viet-duoc-trao-giai-hanh-trinh-can-dam/1692275.html
......

Việt Tân không chấp nhận thể chế độc tài

Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân trả lời phỏng vấn của BBC về hoạt động của đảng Việt Tân BBC Đang có sự liên kết ngày càng tăng giữa các nhóm đấu tranh chống Đảng Cộng sản ở trong và ngoài nước, theo Tiến sỹ Nguyễn Quốc Quân, nhà hoạt động dân chủ ở hải ngoại, thành viên trung ương Đảng Việt Tân. Trả lời phỏng vấn BBC tại London hôm 25/6/2013, ông Quân cũng trả lời các câu hỏi quanh nghi ngờ về việc rò rỉ thông tin cũng như 'nội gián' trong lòng tổ chức chính trị đặt văn phòng ở Mỹ. Mở đầu cuộc phỏng vấn, Tiến sĩ Quân, người từng bị bắt giữ hai lần khi hoạt động ở Việt Nam trong các năm 2007 và 2012, bình luận và đánh giá tình hình chính trị ở Việt Nam sau khi gần đây diễn ra các vụ bắt giữ, câu lưu với một số blogger, nhà bất đồng chính kiến trong nước.   TS Nguyễn Quốc Quân: Tôi nhận thấy những việc bắt bớ vừa qua có hai đặc điểm. Đặc điểm thứ nhất là khá đồng loạt sau những vụ xử án rất là nặng và thứ hai nữa là khá dồn dập. "Theo tôi nghĩ có sự thay đổi, nó biểu hiện phần nào, nói hơi quá, sự hoảng loạn của chính quyền Việt Nam hiện thời. Thứ hai, nói lên sự không sợ của những người trí thức cũng như người dân bình thường trong nước." TS. Nguyễn Quốc Quân Theo tôi nghĩ có sự thay đổi, nó biểu hiện phần nào, nói hơi quá, sự hoảng loạn của chính quyền Việt Nam hiện thời. Thứ hai, nói lên sự không sợ của những người trí thức cũng như người dân bình thường trong nước. BBC: Đảng Việt Tân hiện bảo vệ các dữ liệu và tránh xâm nhập các dữ liệu ra sao, nhất là đảm bảo an toàn mạng trước khả năng thâm nhập hệ dữ liệu về đảng viên, hay thông tin về các hoạt động quan trọng, theo ý kiến riêng của ông? Vấn đề bảo đảm dữ liệu quan trọng đó là một trong những vấn đề rất được quan tâm ở trong đảng Việt Tân. Đặc biệt là các giữ liệu về nhân thân của các Đảng viên. Quả thực vừa rồi khi tôi đi về, tôi có đem theo laptop, nếu quý vị có nhìn thấy họ bảo rằng họ tìm thấy trong laptop của tôi tài liệu đấu tranh bất bạo động, hoặc là vân vân. Có vẻ như là sự giữ gìn dữ liệu trong máy vi tính nó có vẻ hơi yếu. Nhưng mà thực sự ra đó là một cách thử tôi xem thử coi cái khả năng kỹ thuật của Công an Việt Nam về vấn đề đào những tài liệu, dữ liệu trong máy vi tính ở mức độ nào. Chúng tôi có năm tầng. Riêng trong máy của tôi có năm tầng, nhưng họ chỉ được tầng thứ nhất và tầng thứ nhì mà thôi. Điều thứ hai là trong đảng Việt Tân có phương pháp gọi là phân cấp thông tin. Nghĩa là ở một ông cấp độ nhất định, thì chỉ có thể biết được một loại thông tin nhất định. Thứ hai nữa là phân nhỏ thông tin. Nghĩa là một người ở vị trí cao nhất cũng không thể nào biết được toàn bộ thông tin. Đó là một trong những cách để bảo vệ. Do đó, nếu tôi có bị bắt giữ đi chăng nữa, và gặp phải trường hợp tra khảo dữ dội như thế nào, tôi nghĩ họ cũng chỉ biết được một phần rất nhỏ của thông tin, đặc biệt của những người trong nước. 'Rò rỉ thông tin?' BBC: Có ‎ý kiến nói Việt Tân có rò rỉ thông tin, do đó nhiều Đảng viên của Đảng ông khi về Việt Nam liền bị bắt, ông bình luận thế nào về ‎ý kiến này? Nếu so sánh số lượng người Việt Tân bị bắt qua quá trình công tác rất dài, thì chúng ta thấy rằng chỉ có một vài trường hợp thôi. Chẳng hạn như trong trường hợp của tôi, tôi về Việt Nam rất nhiều lần, trong khi họ chỉ bắt được tôi vào năm 2007 và 2012. Rồi có những trường hợp như phát mũ nón ở trên cầu Thê Húc, rồi giữa Thủ đô Thăng Long, chúng tôi đã ứng dụng một số phương tiên thông tin nhanh nhậy, một số phương pháp, vừa là để cho cùng chia sẻ những gian nan của đảng viên trong nước, cũng như đồng bào trong nước, mà vừa là để xem thử sự nhạy bén, sự hợp tác của quần chúng xung quanh với công an, Việt Cộng như thế nào. Nó thể hiện rằng công an Việt Nam, cũng như nhà nước Việt Nam không còn được sự hỗ trợ của người dân nữa. Do đó, nhiều công việc ở trong nước, họ sẽ bị bất lực dưới tai mắt của nhân dân đã không còn đứng về phía của chính quyền. BBC: Trong dư luận, kể cả ở hải ngoại, có ‎ý kiến đặt vấn đề nói rằng Việt Tân là một tổ chức do ai đó lập nên để mang lại lợi thế, giúp biện minh cho duy trì quyền lực của Đảng Cộng sản Việt Nam, thậm chí có người nói trong Việt Tân có hiện tượng bị “an ninh”, “công an mật” cài vào? Thứ nhất, hãy xem thử hành động của một tổ chức hay một con người nào đó để biết, coi coi họ đứng về phía nào. Tất cả những việc làm của đảng Việt Tân vẫn là chống chế độ độc tài. Do đó mà nếu đảng Cộng sản còn giữ nguyên đó, thì thể chế độc tài sẽ là sự đối đầu đương nhiên của nhiều tổ chức khác nhau, trong đó có Việt Tân. "Sự liên kết đó không nhất thiết phải nhất thống trong một tổ chức mà liên kết hướng về mục tiêu. Và chúng ta cùng bước với nhau, để thực hiện điều đó." TS. Nguyễn Quốc Quân Thứ hai nữa về chuyện cài đặt, tại sao lại không đặt một câu hỏi ngược trở lại, chính trong Quốc hội, chính trong một số cơ quan của nhà nước Việt Cộng vẫn có những người rất đồng ý với quan niệm đấu tranh của đảng Việt Tân, hoặc là chính đó là đảng viên Việt Tân. Dĩ nhiên, chúng tôi cũng không chủ quan đến nỗi trong Việt Tân không có những người cài đặt vào, nhưng họ cài đặt ở mức độ nào, và họ biết được bao nhiêu thông tin? Tôi tin rằng chắc chắn họ chỉ ở mức độ đảng viên bình thường, và họ không thể có bất cứ một loại thông tin nào cần thiết cho cuộc đấu tranh. BBC: Việt Tân bị chính phủ Việt Nam xếp loại là tổ chức khủng bố, ông tự bảo vệ ra sao trước quan điểm này? Thực sự ra, đảng Việt Tân cũng không cần phải tự bảo vệ. Vì chính quốc tế đã trở lời câu hỏi đó. Và thực sự chính nhà nước Việt Nam hiện giờ cũng cảm thấy sự ghép, sự úp chụp về việc 'khủng bố' của đảng Việt Tân nói riêng và một số đảng khác nói chung, thì điều đó nó cũng đã vô lý. Do đó mà họ đã nhiều lần úp chụp cho ngay chính trường hợp của tôi về 'tội khủng bố', nhưng mà chỉ cần một, hai tháng sau đó, phải đổi thành ra một tội danh khác vì nó rất là trơ trẽn và vô lý, không ai có thể tin được. 'Cơ chế công bằng' BBC: Thưa ông, giả sử trong tương lai, Việt Nam cải tổ thể chế, sửa đổi hiến pháp, lập một Quốc hội lập hiến mới, Việt Tân có sẵn sàng tham gia Quốc hội này hay không? Có sẵn sàng chia sẻ quyền lực với và bên cạnh Đảng Cộng sản Việt Nam hay không? Đảng Việt Tân sẵn sàng làm việc với mọi tổ chức khác nhau miễn là không phải ở trong, cho chế độ độc tài. Vậy thì mở ra một cơ chế nào đó, với cơ hội nào đó, để đất nước thay đổi, quan trọng là thay đổi đó có được sự bảo đảm thực sự với sự công bằng để có thể đạt được tự do dân chủ hay không. Do đó nếu đây là một cơ chế do nhà nước cộng sản Việt Nam mở ra khung cửa và mời mọi người vào, chắc chắn nếu chỉ đơn giản như vậy thôi, chắc chắn đảng Việt Tân không bao giờ tham dự. Vì chúng ta không thể nào hợp tác hay thảo luận trong một vị thế mà mình không có quyền lực, không có áp lực nào nhất định. BBC:Theo ông việc một đảng chính trị đặt trụ ở nước ngoài được cho là thường xuyên gửi Đảng viên của mình tới một quốc gia khác hoạt động có vi phạm luật pháp ở đâu không? Ở Mỹ, theo ông có đảng phái chính trị nào từ nước ngoài vào Mỹ hoạt động chống chính quyền Mỹ và được phép hoạt động không? Thứ nhất, Đảng Việt Tân hay nhiều đảng đấu tranh chính trị khác, gọi là có những thành phần lãnh đạo ở nước ngoài, không có nghĩa là họ đang hoạt động ở nước ngoài. Tại vì mọi đảng chính trị, nguồn gốc và phát sinh cũng là từ ở trong nước mà ra. Đảng Việt Tân là một Đảng ở trong nước với những người, nhân sự cùng hợp tác. Vì chúng ta đứng ở trong nước có những lợi thế riêng, mà đứng ở ngoài nước cũng có những lợi thế khác, cái lợi thế đối với quốc tế, lợi thế về vấn đề truyền thông, thông tin. Tất cả các loại công tác, nếu mà muốn được an toàn, vẫn là kiểu liên lạc chéo. Từ trong nước liên lạc với một người bên ngoài, bên ngoài liên lạc với một người khác để bảo vệ an ninh mà thôi và thành phần lãnh đạo ở trong nước của Đảng Việt Tân vẫn phải cố gắng giữ được một vị thế nhất định để có độ an toàn nhất định. Do đó bảo là Đảng Việt Tân là một đảng ở hải ngoại, điều đó hơi quá đáng. Thực sự ra, Đảng Việt Tân hoạt động ở trong nước rất nhiều và mọi nỗ lực của Đảng Việt Tân đều là dồn cho cái sự phát triển lớn mạnh của những người Đảng viên trong nước, cũng giống như những người đồng bào có cùng quan niệm với Đảng Việt Tân ở trong nước. BBC: Việt Tân, hoặc các tổ chức đảng phái, giới bất đồng chính kiến, hoạt động ở trong và ngoài nước có tương lai nào và ra sao trong một Việt Nam ở tương lai gần, trung bình hay xa hơn? Thực sự ra, mong mỏi của tất cả mọi người yêu dân chủ nói chung và những người Việt Nam đã bị đè nén về tự do, về nhân quyền và dân chủ, đều muốn cho đất nước sớm có một đời sống được tôn trọng nhân phẩm, mà không chấp nhận chế độ độc tài. Chế độ độc tài sợ nhất là gì? Chế độ độc tài sợ nhất là sự thật. Vì họ luôn luôn muốn che lấp những điều sai, hay điều trái, để họ làm những việc đó. Họ sợ thứ nhì là họ sợ công lý, sợ người dân cùng nhau đòi lại lẽ phải cho mình. Và thứ ba, họ rất sợ sự liên kết. Tôi đã nhìn thấy những người dân trong nước đã liên kết, và dần dần đã có nhiều tôn giáo khác nhau liên kết với nhau và các tổ chức chính trị liên kết với nhau. Tôi tin rằng ở trong nước, cũng như những người Việt ở nước ngoài, luôn luôn mong có một sự liên kết, nhất là trong giai đoạn này; hơn bao giờ hết, sự liên kết đó rất quan trọng. Sự liên kết đó không nhất thiết phải nhất thống trong một tổ chức mà liên kết hướng về mục tiêu. Và chúng ta cùng bước với nhau, để thực hiện điều đó. Tôi rất lạc quan trong tinh thần liên kết đó, nó thể hiện qua sự tiếp cận của nhiều nhà dân chủ, đối với đảng Việt Tân nói riêng và đối với nhiều đảng khác ở nước ngoài cũng như ở trong nước, nói chung. Tôi rất lạc quan sự liên kết trong thời gian tới mỗi ngày một vững mạnh hơn. Nguồn: BBC    
......

NGÀY CẦU NGUYỆN CHO QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM

Hàng năm tại Đan Viện St.Ottilien thuộc tiểu bang Bayern/Bavaria LM. Augustinô Phạm Sơn Hà tổ chức ngày cầu nguyện cho Việt Nam. “Gebetstag für Vietnam“. Lúc 15:00 chiều thứ bảy, ngày 22.06.2013 hơn 180 người về tham dự Thánh Lễ hiệp thông cầu nguyện cho quê hương Việt Nam. Linh mục viện phó P. Prior Claudius Bals OSB chủ tế và các LM. Pater Romain Botta, LM. Michael Elsner von Tessin, Augustinô cùng đồng tế. Ca đoàn Moorenweis người Đức hát những thánh ca rất hay với tiếng đàn nhẹ nhàng thánh thót, bài giảng của linh mục Augustinô Phạm Sơn Hà song ngữ Việt Đức thật súc tích và cảm động dù Cha Augustinô rời Việt Nam lúc còn thiếu niên tu trong nhà dòng với tu sĩ người Đức nhưng tấm lòng của Cha luôn hướng về quê hương và Dân tộc. „Kính thưa qúy ông bà, anh chị em,   Hôm nay, chúng ta tụ họp về đây, để cầu nguyện cho quê hương VN và dâng lên Thiên Chúa những niềm vui, những nỗi lo lắng, những thành công và những thất bại của chúng ta trong cuộc sống hằng ngày .   Để Kỷ niệm 50 năm thành lập công đồng Vatikan 2, Đức Giáo Hoàng Biển Đức 16 đã khai mạc năm Đức Tin và năm nay cũng là kỷ niệm 25 năm, Đức cố giáo hoàng Johannes Paul II đã phong hiển thánh cho 117 vị Thánh tử đạo VN.   Ðức tin là khởi điểm cuộc sống đời đời. Ðức tin cho ta nếm trước niềm vui được hưởng nhan Thiên Chúa, là mục đích đời ta. Ðức tin có thể bị lung lay, thử thách bởi sự bất toàn của thế giới, xã hội loài người. Chúng ta phải noi theo các gương mẫu của đức tin như Ông Abraham và Ðức Mẹ Maria, là Đấng đã hiệp thông với cuộc khổ nạn và sự chết Chúa Giêsu, cùng bao nhiêu nhân chứng đức tin khác, đặc biệt là các Thánh Tử Đạo Việt Nam. Máu các Ngài đã đổ ra, thấm vào Quê Hương, làm trổ sinh thêm nhiều người tin theo Chúa. Kính thưa quý ông bà anh chị em, Cầu nguyện là hơi thở, là nhu cầu tâm linh cần thiết cho cuộc sống con người.   Chỉ có cầu nguyện mới làm vơi đi sự oán giận, đau khổ, con người được cao thượng hơn và có thể sống thương yêu, giúp đỡ đùm bọc nhau. Cầu nguyện làm tăng thêm sức mạnh tinh thần, để chúng ta dám lên tiếng cho công lý và bênh vực lẽ phải.   Chúng ta là người VN, hôm nay về đây cùng dâng Thánh lễ, hiệp thông với Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, các vị nhân sĩ trí thức và đồng bào trong nước đã mạnh dạn kiến nghị, đòi hỏi góp ý sửa đổi hiến pháp.   Thật sự trên quê hương yêu dấu, sự công lý, công bằng chưa được thực hiện; nhân phẩm còn bị chà đạp, người Ki tô hữu, và những người các tôn giáo khác còn bị bách hại, bị tù đày, như: Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Mục Sư Nguyễn Công Chính, những thanh niên công giáo và Tin Lành, Luật sư Lê Quốc Quân, Luật sư Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ, Hai bạn trẻ Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên, và còn nhiều tù nhân lương tâm khác; ngoài ra, còn biết bao nhiêu việc đàn áp khác nữa vẫn còn xảy ra như cướp đất đai của giáo hội và dân oan…   Vậy thì, đất nước của chúng ta hôm nay, muốn được phát triển, trước hết phải phát triển con người, và phải được phát triển toàn diện. Con người phải luôn luôn được tôn trọng; vì con người là chủ thể của xã hội. Kính thưa qúy ông bà, anh chị em   Đức tin là bảo đảm cho những điều ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều ta không thấy” (Dt 11:1). Nếu chúng ta “không có đức tin, thì không thể làm đẹp lòng Thiên Chúa” (Dt 11:6). Sau cùng đức tin phải đi đôi với việc làm nghĩa là phải “hoạt động qua đức ái” (Gal 5:6) vì: “đức tin không có việc làm là đức tin chết.” (Gb 2:17)   Chúa đã ban cho chúng ta có hai bàn tay, và đôi bàn chân, chúng ta biết dẫn dắt và giúp đỡ những anh em khác trong lúc cô đơn, túng thiếu, bệnh tật, Chúa cho chúng ta có miệng lưỡi, chúng ta phải ca ngợi danh Ngài. Chúng ta không thể ngồi yên, không yên lặng được nữa, phải cầu nguyện, và hành động! và biết can đảm nói lên tiếng nói sự thật, lẽ phải, bênh vực cho những người anh em đang bị tù đày, và đau khổ. Đức Giáo Hoàng Phan xi cô cũng đã nhắc nhở: „Chúng ta cần phải can đảm, để biến Đức tin của chúng ta thành hành động“ .                  Amen.    Trước khi chấm dứt thánh lễ Lm. Augustinô Phạm Sơn Hà tặng LM Viện phó chiếc khăn quàng cổ với biểu tượng lá cờ vàng 3 sọc đỏ làm quà lưu niệm và các LM đồng tế những bó hoa tươi cùng lá cờ biểu tượng cho Tự Do và Dân chủ. Sau đó Giáo dân người Việt cùng hợp ca Kinh Hòa Bình: Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết yêu mến yêu và phung sự Chúa trong mọi người. Lạy Chúa xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa…..    Năm 2013 là năm Đức Tin, cũng như kỷ niệm 50 năm Công Đồng Vatican II và 25 năm Đức giáo hoàng Gioan Phaolo II (1988) phong hiển thánh cho 117 vị Thánh Tử Đạo Việt Nam: * 11 vị gốc Tây Ban Nha: 6 giám mục và 5 linh mục dòng Đa Minh, * 10 vị gốc Pháp: 2 giám mục và 8 linh mục thuộc Hội Thừa sai Paris, * 96 vị người Việt Nam: 37 linh mục và 59 giáo dân – trong đó có 14 thầy giảng, 1 chủng sinh và một phụ nữ là bà Anê Lê Thị Thành. Họ là những người cam đảm tuyên xưng đức tin mà bị giết chết vào khoảng thời gian từ năm 1740 đến năm 1883 Đầu thế kỷ 16 các Linh mục người Pháp, người Tây Ban Nha và người Bồ Đào Nha loan truyền Tin mừng Chúa Giê su Kitô vào quê hương Việt nam. Khoảng thế kỷ 17 và 18 hầu hết các vị truyền giáo bị trục xuất khỏi Việt Nam, nhiều người theo đạo công giáo bị giết, đặc biệt là những người dạy giáo lý.     Lịch sử Giáo Hội Công Giáo Việt Nam trải qua nhiều thăng trầm, nhưng  đức tin của Kitô hữu luôn bền vững và phát triển, 38 năm ở miền Nam, hơn 60 năm miền Bắc cộng sản theo chủ nghiã vô thần độc tài cai trị, không chấp nhận đối lập, không ai được phê bình, chỉ trích chính sách của họ. Trong thời gian qua lãnh vực kinh tế, thương mại, CSVN thả lỏng đẩy mạnh kinh doanh tư bản, nhưng chống lại bất cứ ai đòi hỏi đa đảng và dân chủ. Trước hiện tình đất nước bị bọn Tàu xâm chiếm biển đảo của Việt Nam. Những Chúa Nhật ở Hà Nội-Sài Gòn từng đoàn người yêu nước đã xuống đường biểu tình chống Tàu bất bạo động đều bị công an chìm nổi, dân phòng đàn áp, bắt đánh đập dã man gây thương tích nhiều người, cũng như kết án nhiều năm tù cho: Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, và 14 thanh niên Công Giáo là những người yêu quê hương chống giặc ngoại xâm… càng ngày CSVN càng tiếp tục gia tăng mạnh mẽ đàn áp tự do ngôn luận, bắt các Blogger: Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất… Cuộc sống không bao giờ vô vọng nhờ vào Đức tin, bắt nguồn từ cái chết và sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô! Hội Đồng Giám Mục Việt Nam viết kiến nghị yêu cầu thay đổi Hiến Pháp. Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn mở văn phòng miễn phí giúpvề pháp lý cho những dân oan „thấp cổ bé miệng“ mất đất, mất nhà đi đòi công lý.   Buổi sáng trời có nhiều mây với những cơn mưa nặng hạt, nhưng về chiều trời trở nên quang đãng. Sau thành lễ là buổi nướng thịt ngoài trời trong sân tu viện, Đồng hương có thì giờ trao đổi tâm tình và suy tư của mình về quê hương Việt Nam, thưởng thức những bản hợp ca của ca đoàn người Đức, Việt cũng như nhạc phẩm Triệu Con Tim của nhạc sĩ Trúc Hồ được mọi người cùng hát với lòng yêu nước dâng tràn. Sau phần văn nghệ Lm.Augustinô Phạm Sơn Hà không quên cảm ơn tất cả quan khách không phân biệt tôn giáo đã bỏ thì giờ qúy báu về hiệp thông cầu nguyện và tặng bông những người đóng góp công sức cho ngày cầu nguyện được thành công tốt đẹp.     19:30 Lễ rước kiệu Đức Mẹ và thắp nến cầu nguyện cho quê hương Việt Nam trong không khí thật trang nghiêm. LM.Augustinô Phạm Sơn Hà và LM Michael Elsner von Tessin, hướng dẫn đoàn cầu nguyện. „Xin Chúa ban cho chúng con sức mạnh tinh thần để chúng con hiệp thông với những người dân Việt Nam yêu nước sẵn sàng bảo vệ quyền tự do của con người khi quyền đó bị đe dọa, xin Chúa ban cho dân tộc Việt Nam có đầy đủ Tự Do và Công lý…“. Bốn người khăn đóng áo dài quốc phục Việt Nam khiêng kiệu Mẹ đi giữa đòan người trên tay cầm nến sáng với những ngọn cờ vàng ba sọc đỏ dương cao quá đầu người cùng đọc kinh Lạy Cha, kinh Kính Mừng, kinh Sáng Danh và hát thánh ca Ave Maria con dâng lời chào Mẹ. Ave Maria con dâng lời chào Mẹ. Khi tàn màu nắng chiều, và khi sương đêm nặng gieo, con say sưa lời chào: Ave Maria. Con dâng lời mừng Maria đầy phúc… Một số người trong ca đoàn người Đức ở lại, các cụ trong Hội Cao Niên München, cụ Nguyễn Kim Định cao niên nhất 85 tuổi là Phật tử, nhưng đã tham dự Thánh lễ cũng như theo đoàn người thắp nến .Tinh thần của người Đức cũng như những người không là Kitô hữu rất cao và sốt sắng tham gia ngày cầu nguyện cho Việt Nam. Nếu Tu sĩ, là con Chiên của Chúa còn thiếu tinh thần đoàn kết, thờ ơ trong việc hiệp thông cầu nguyện cho những người bị tù đày, đàn áp  một cách bất công cần phải suy ngẫm.    Thánh lễ kết thúc lúc 20:30 với nhạc phẩm: Lời nguyện cho Quê Hương Mẹ ơi! Đoái thương xem nước VN. trời u ám chiến tranh điêu tàn. Mẹ hãy giơ tay ban phúc bình an. Đưa VN qua phút nguy nan.Mẹ ơi! Cúi xem dân nước VN. Đời gian khổ, đức tin gông cùm. Mẹ hãy ban ơn giải thoát VN .Cho toàn dân no ấm khang an.Mẹ ơi! Chúng con lưu lạc miền xa. Lòng thổn thức nhớ quê dấu yêu. Mẹ hãy chung tay dọn lối hồi hương. Đưa đoàn con mau tới quê nhà.   Ngày cầu nguyện đã trôi qua nhưng dư âm vẫn còn in lại trong tâm trí mọi người. Xin Chúa ban cho toàn thể giáo dân và thân hữu các đòan thể tham dự tràn đầy Hồng ân Thiên Chúa và mong gặp lại năm tới tiếp tục cầu nguyện cho quê hương VN.   hình ngày cầu nguyệnhttp://bit.ly/14r8Hnu Nguyễn Quý Đại
......

Biểu Tình Tại Thủ Đô Ottawa, Canada Ủng Hộ Tuổi Trẻ Trong Nước

Theo đúng mục đích  yểm trợ các hoạt động tranh đấu đòi hỏi dân chủ trong nước Việt Nam, Uỷ Ban Yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội Toronto đã phối hợp với các hội đoàn Toronto, Ottawa, Montreal, tổ chức cuộc biểu tình vào trưa Thứ Bảy 8-6-2013 tại tiền đình Quốc hội Ottawa, để tố cáo sự vi phạm nhân quyền và dân quyền hết sức trầm trọng của tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) và yêu cầu Quốc hội cùng chính phủ Canada áp lực nhà nước CSVN trả tự do cho những nhà tranh đấu bất bạo động cho tự do dân chủ, nhất là các thanh niên, sinh viên mới bị kết án trong tháng qua. Thành phố Toronto cách thủ đô Ottawa khoảng gần 5 giờ xe hơi.  Chào đón bình minh sớm nhất trong đoàn biểu tình tại Toronto ngày Thứ Bảy 8-6-2013 có lẽ là chị Lisa và Ban âm thanh do chị phụ trách.  Chất toàn bộ hệ thống máy móc nặng nề lên xe hơi, Lisa rời Toronto lúc 4 giờ sáng để lên đường.  Chị Lisa hoàn toàn thiện nguyện.  Sau đó, khoảng 7 giờ sáng, ba xe bus lớn (mỗi xe chở 50 người, do UBYTPTDCQN thuê), cùng với hơn 10 chiếc xe nhà, từ Toronto bắt đầu hướng về thủ đô Ottawa. Tại Montreal, anh Đào Bá Ngọc, chủ tịch Cộng đồng Người Việt Quốc Gia, hướng dẫn đoàn biểu tình gồm một xe bus và một số xe nhỏ tham gia biểu tình.  Montreal cách Ottawa hơn hai giờ xe hơi.  Ngoài ra còn có đồng hương Việt Nam tại Ottawa và các thành phố phụ cận như Kingston, Brockville, Corwall … cùng tham dự. Điểm đáng chú ý trong cuộc biểu tình nầy là giới trẻ rất đông, có thể còn đông hơi giới lớn tuổi trong cuộc biểu tình.  Động cơ khiến các bạn trẻ tham gia biểu tình đông đảo vì các bạn trẻ rất căm giận CSVN bán nước cho “Tàu khựa”, và đàn áp những cuộc biểu tình bất bạo động của thanh niên sinh viên học sinh yêu nước quốc nội, nhất là sau vụ CSVN kết án nặng nề hai sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha tại tòa án Long An ngày 16-5-2013 vừa qua. Người lớn tuổi nhất trong đoàn biểu tình là bác Hiệu ở Toronto, năm nay 96 tuổi.  Bác Hiệu luôn luôn có mặt trong tất cả các sinh hoạt chống cộng tại Toronto.  Trong phái đoàn đến từ Montreal, có sự hiện diện của bác sĩ Lâm Thu Vân, khoảng gần 80 tuổi.  Ngoài ra, người ta còn nhận thấy có khá nhiều người Canadian gốc da trắng, kể cả những người đến từ xa.  Họ tuyên bố tham gia biểu tình để ủng hộ người Việt Nam trong nước phản đối lại nền độc tài của CSVN. Nhà chính khách hiện diện sớm nhất là Thượng nghị sĩ (TNS) liên bang Ngô Thanh Hải.  Từ khi được thủ tướng Stephen Harper đề cử làm TNS, ông Hải luôn luôn xuất hiện trong các sinh hoạt của Cộng đồng Người Việt Quốc gia Canada.  Phải thành thật nói ngay, chứ không phải khen phò mã tốt áo, là TNS Hải rất đắc lực giúp đỡ tổ chức cuộc biểu tình thành công.  Ông có mặt rất sớm tại tiền đình Quốc hội cùng với 7 sinh viên thực tâp chính trị người Việt.  Khi chị Lisa đến trước Quốc hội lúc 9:30 AM, các thực tập sinh giúp chị Lisa dàn dựng hệ thống âm thanh cồng kềnh trước thềm Quốc hội. Do các xe bus từ các thành phố xa xôi về Ottawa tập trung không đúng giờ, nên việc khai mạc cuộc biểu tình bị chậm trễ.  Gần 1 giờ trưa, sau phần nghi thức chào cờ và mặc niệm, ông Nguyễn Văn Tấn, đại diện Ủy Ban yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội, trình bày lý do biểu tình.  Sau khi chào mừng toàn thể đồng hương khắp nơi, đại diện Quốc hội, đại diện chính phủ Canada đến tham dự biểu tình, ông Tấn lên tiếng tố cáo nhà cầm quyền CSVN đang vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng, đàn áp tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do hội họp, và ông nhấn mạnh: “Chúng ta về đây để cùng nhau lên tiếng tố cáo nhà cầm quyền CSVN trước dư luận thế giới, vận động chính phủ Canada lên tiếng yêu cầu CSVN phải tôn trọng nhân quyền, phải trả tự do cho tất cả những tù nhân lương tâm, những người yêu nước mà họ đang giam giữ.  Với tư cách là công dân Canada, chúng tôi yêu cầu chính phủ Canada xét lại chính sách ngoại giao với CSVN.” Tiếp theo, tiến sĩ Lê Duy Cấn, thay mặt Ban Chấp hành Liên hội Người Việt Canada, phát biểu bằng song ngữ Việt Anh, tiếp tục lên tiếng phản đối nhà cầm quyền CSVN đàn áp nhân quyền, ca tụng lòng yêu nước của tuổi trẻ quốc nội, và ông kết luận: “Lòng can đảm, sự dấn than của những người trẻ tuổi như Phương Uyên, Nguyên Kha, Việt Khang cho chúng ta thấy dù chế độ có độc tài đến đâu cũng không thể bóp chẹt lòng yêu nước của thanh niên.  Lòng can đảm của Phương Uyên, Nguyên Kha, Việt Khang là ngọn lửa thiêng không bao giờ tắt và chính ngọn lửa thiêng nầy sẽ làm cho chế độ độc tài cộng sản tại Việt Nam sụp đổ, mang lại dân chủ tự do cho đất nước.” Người thứ ba phát biểu là bác sĩ Đào Bá Ngọc, đã trình Thỉnh nguyện thư lên chính phủ, các Thượng nghị sĩ và Dân biểu Quốc hội Canada bằng hai thứ tiếng Việt và Pháp, yêu cầu Canada can thiệp với nhà nước CSVN để yêu cầu họ thực hiện ba đòi hỏi chính đáng sau đây:  1) Phải tôn trọng dân chủ và các nhân quyền cơ bản tại Việt Nam.  2) Phải chấm dứt ngay lập tức những sự giam cầm bất công và tra tấn những người muốn bày tỏ một cách ôn hòa những bất đồng của họ đối với nhà cầm quyền hiện tại. 3) Phải lập tức trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị, bao gồm cả hai sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, là những người đã can đảm bày tỏ một cách ôn hòa sự bất đồng của họ trước những hành động phi lý của CSVN.  Họ bị kết án nặng nề dù thực tế họ không vi phạm pháp luật. Theo chương trình, nhân vật thứ tư lên phát biểu là TNS Ngô Thanh Hải, nhưng TNS Hải cho biết Bộ trưởng Bộ Quốc tịch, Nhập cư và Đa văn hóa Jason Kenny phải rời Ottawa sớm để di công tác, nên TNS Hải nhường cho ông Kenny phát biểu trước.  Bộ trưởng Kenny là một chính khách rất quen thuộc với Cộng đồng Người Việt Canada.  Ông cho biết ông sẽ trình bày với chính phủ Canada vấn đề CSVN vi phạm nhân quyền, đàn áp những người đã bày tỏ ý kiến một cách bất bạo động.  Ông đặc biệt đề cập đến ba người trẻ là Phương Uyên, Nguyên Khang và Việt Khang và hứa sẽ tìm cách vận động để CSVN trả tự do cho những tù nhân lương tâm hiện đang bị CSVN giam giữ.  Điều làm cho nhiều người biểu tình chú ý là bộ trưởng Kenny nhắc đến Việt Khang, chứng tỏ ông liên tục theo dõi vụ án nầy như toàn thể đồng hương chúng ta. Ngoài bộ trưởng Jason Kenny, còn có hai vị dân biểu Liên bang là các ông Royal Galipeau (đảng CP) và Paul Dewar (đảng NDP).  Dân biểu Paul Dewar là con của bà Marion Dewar, là vị thị trưởng Ottawa đã chấp nhận cho 4,000 người Việt nhập cư năm 1980 khi bà tại chức. Cả hai vị dân biểu liên bang đều lên án CSVN vi phạm nhân quyền và tuyên bố ủng hộ cuộc tranh đấu đòi hỏi dân chủ một cách bất bạo động của người Việt Nam ở trong nước, và ủng hộ cuộc tranh đấu của Cộng đồng người Canadian gốc Việt cho nền tự do dân chủ ở Việt Nam. Chính khách được mọi người chờ đợi là TNS Ngô Thanh Hải.  Thượng nghị sĩ Hải lên diễn đàn, hứa sẽ vận động chính phủ Canada can thiệp với CSVN trả lại tự do cho những người đã bày tỏ chính kiến một cách bất bạo động, nhất là những thanh niên yêu nước đã bị bắt giam.  Thượng nghị sĩ Hải ca tụng lòng can đản của tuổi trẻ trong nước, và ông cũng đề cao tuổi trẻ Việt Nam ở Hải ngoại.  Ngay trước diễn đàn, ông giới thiệu 7 sinh viện gốc Việt ở khắp nước Canada đang thực tập về chính trị học tại văn phòng thượng nghị sĩ của ông.  Các sinh viên nầy đang mở chiến dịch xin chữ ký của toàn dân Canadian, để vận động dân chủ cho Việt Nam và yêu cầu nhà nước Việt Nam trả tự do cho các tù nhân lương tâm trong đó có rất đông thanh niên, để đệ trình lên Quốc hội Canada. Bảy sinh viên gốc Việt thực tập về chính trị học tại văn phòng TNS Hải đều rất trẻ, sinh trưởng ở Canada.  Khi phát biểu, có em nói tiếng Việt rất chuẩn, nhưng cũng có em phát biểu khó khăn, đều bày tỏ sự bất bình trước việc đàn áp những thanh niên yêu nước của nhà nước CSVN. Các em kêu gọi đồng hương hãy hưởng ứng chiến dịch vận động chữ ký của các em để trình lên Quốc hội Canada. Cuối cùng là phần phát biểu của vị đại diện Phật giáo và của các em đại diện thanh niên sinh viên Toronto.  Có em đã xúc động quá nên bật khóc khi đang phát biểu làm cho nhiều người nghe rất cảm động.  Xen kẻ những phát biểu của các chính khách, đại diện đồng hương và thanh niên, là những khẩu hiệu chống CSVN và chống Trung Cộng được hô to, vừa tiếng Việt, vừa tiếng Anh, vang dội khắp sân rộng lớn trước Quốc hội. Nhiều du khách đến thăm Ottwa và Quốc hội Canada, đã dừng lại hỏi thăm những người biểu tình.  Có du khách tỏ ra rất đồng tình với cuộc tranh đấu đòi hỏi tự do dân chủ ở Việt Nam.  Cuộc biểu tình trước tiền đình Quốc hội Canada chấm dứt lúc 2:30PM.  Đoàn biểu tình kéo qua bày tỏ sự phản đối trước Tòa đại sứ CSVN cũng ở Ottawa. Mở đầu cuộc biểu tình trước Tòa đại sứ CSVN tại Canada, ông Nguyễn Văn Tấn, đại diện Ủy Ban Yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội, đã nói ngắn gọn, yêu cầu nhà cầm quyền CSVN trả lại quyền làm chủ đất nước cho toàn dân Việt Nam, trả tự do ngay tức khắc cho những người yêu nước đang bị giam giữ, hủy bỏ điều 4 Hiến pháp 1992, không được quyền bán đất bán biển cho Trung Cộng, và Trung Cộng phải cút khỏi Biển Đông. Những diễn giả của đoàn biểu tình trước tiền đình Quốc hội lại một lần nữa lên tiếng trước sứ quán CSVN. Đặc biệt lần nầy, bà Đặng Thị Danh, chủ tịch Phong Trào Phụ Nữ Việt Nam Hành Động Cứu Nước đã đọc Bản tuyên cáo của Phong trào, “cực lực lên án phán quyết vi phạm nhân quyền và dân quyền của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam trong phiên tòa ngày 16 tháng 5 năm 2013.”  Bản tuyên cáo của Phong Trào PNVNHĐCN cũng đã được dịch qua tiếng Pháp. Cuộc biểu tình trước Tòa đại sứ CSVN kéo dài từ 1:30PM đến 3:30PM thì chấm dứt bằng những khẩu hiệu chống cộng, chống Trung Cộng, và bản nhạc “Triệu con tim” của Trúc Hồ.  Cuối cùng, Ủy Ban yểm Trợ Phong Trào Dân Chủ Quốc Nội xin cảm ơn TNS Ngô Thanh Hải đã giúp lo công việc ngoại giao trong cuộc biểu tình ở Ottawa, xin cảm ơn các chính khách Canada đến ủng hộ cuộc biểu tình, xin cảm ơn đồng hương ở Toronto, Montreal, Ottawa và các thành phố phụ cận, xin cảm ơn các thanh niên sinh viên, và xin cảm ơn người phụ nữ giúp đỡ phần âm thanh.  Tất cả đã đóng góp và tham gia biểu tình nhằm ủng hộ cuộc tranh đấu của tuổi trẻ trong nước, đòi hỏi tự do dân chủ, dân quyền và nhân quyền cho toàn dân. Trước khi kết thúc bài tường thuật ngắn nầy, có lẽ nên nhắc lại một lần nữa là trong phiên tòa ngày 16-5-2013 tại Long An, sinh viên Nguyễn Thị Phương Uyên khẳng khái xác nhận: “Tôi dùng máu viết khẩu hiệu ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ và ‘Đảng cộng sản chết đi’, khẩu hiệu bị cho là ‘phỉ báng đảng cộng sản Việt Nam’, là vì tôi thể hiện lòng yêu nước khi tôi căm phẫn Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam đến tột cùng sự phẫn uất… Tôi vẽ bức tranh này trong 15 phút để thể hiện thực tế người dân thấp cổ bé miệng khi nói ra thì bị đàn áp….” (Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Nhung, thân mẫu của Phương Uyên, sau khi tham dự phiên tòa Long An ngày 16-5-2013.) (VOA ngày 16-5-2013)  Còn Đinh Nguyên Kha được mẹ là bà Nguyễn Thị Kim Liên kể lại như sau: “Kha nói từ đầu đến cuối mình yêu nước, mình không chống dân tộc, mà chỉ chống đảng cộng sản. Kha nói chống đảng thì không phạm tội.” (http://www.chuacuuthe.com/2013/05/16/tuong-thuat-phien-toa-xet-xu-phuong-uyen-va-nguyen-kha/). Lời nói của hai sinh viên nầy tuy ngắn, gọn, nhưng hàm chứa lòng yêu nước thiết tha muôn đời của thanh niên Việt Nam.  Lời nói của Uyên Kha chẳng những làm ray rứt tâm can của toàn thể đồng bào Việt Nam ở trong cũng như ngoài nước, mà lời nói của hai người trẻ nầy đã đi vào lịch sử dân tộc, vang vang như tiếng trống thúc quân của tổ tiên, réo gọi mọi người hãy cùng nhau đứng lên tranh đấu cho tự do, dân chủ và sự sinh tồn của Việt Nam. TRẦN GIA PHỤNG (Toronto, 9-6-2013)
......

Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn tham dự Hội Nghị „Đa Dạng và Hội Nhập tại Âu Châu“

Ngày 04.6.2013 vừa qua ông Nguyễn Văn Rị và ông Trịnh Đỗ Tôn Vinh thuộc Ban Chấp Hành Liên Hội Người Việt Tỵ Nạn đã tham gia Hội Nghị „Đa Dạng và Hội Nhập tại Âu Châu“ do viện Konrad-Adenauer-Stiftung tổ chức tại Berlin.   Trong phần chào mừng ông chủ tịch viện Konrad-Adenauer-Stiftung Tiến Sĩ Hans-Gert Pöttering (cựu chủ tịch Quốc Hội Âu Châu) nhấn mạnh, Hội Nhập không phải là đường một chiều. Hội Nhập là sinh hoạt hai chiều. Hội Nhập có nghĩa là học hỏi của nhau. Kế đến nữ Giảng Sư Tiến Sĩ (GS TS) Maria Böhmer, bộ trưởng đặc trách di dân, tỵ nạn và hội nhập, đã thuyết trình về đề tài „Đa Dạng là Cơ Hội“: Cộng Hòa Liên Bang Đức (CHLBĐ) là một quốc gia di dân. CHLBĐ là một quốc gia hội nhập. Trong số 80,2 triệu dân cư có 15 triệu người ngoại quốc. Trong số 15 triệu người ngoại quốc đó có 8,8 triệu người có quốc tịch Đức. Theo Hội Đồng Chuyên Gia của chính phủ nền kinh tế Đức càng lúc càng trở nên hấp dẫn cho các chuyên viên ngoại quốc, nhất là sau khi đạo luật công nhận các bằng cấp ngoại quốc được thông qua và có giá trị từ tháng tư 2012. Theo GS TS Maria Böhmer điều quan trọng là chúng ta phải tiếp tục sống lối cư xử săn đón và cởi mở với những người di dân cũng như trọng vọng những người có gốc ngoại quốc đã sống và đóng góp nhiều năm cho xã hội Đức, vì họ là những người xây dựng đầu cầu hội nhập và vì họ là những viên đại sứ của hội nhập. Trong phần thảo luận nhóm có 3 diễn đàn với ba đề tài cùng những diễn giả từ các quốc gia Áo, Thụy-Điển, Hòa-Lan, Gia-Nã-Đại, Vương-Quốc-Anh cũng như các tổ chức xã hội, văn hóa, khoa học và kinh tế: „Hội Nhập nhờ học vấn và công việc“; „Góp phần sinh hoạt chính trị và chỗ đứng trong xã hội“; „Tôn Giáo -  Thiết lập khoa thần học Hồi Giáo tại các trường đại học tại Âu Châu“. Liên-Hội Người Việt Tỵ Nạn đã cùng đóng góp chia xẻ kinh nghiệm hội nhập của cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Đức với các tham dự viên của Hội Nghị. Ông  Nguyễn Văn Rị và ông Trịnh Đỗ Tôn Vinh trong phần thảo luận Ông Nguyễn Văn Rị và ông Trịnh Đỗ Tôn Vinh gặp gỡ TS Hans-Gert Pöttering chủ tịch viện Konrad-Adenauer-Stiftung (cựu chủ tịch Quốc Hội Âu Châu) Ông Nguyễn Văn Rị gặp gỡ GS TS Maria Böhmer, bộ trưởng đặc trách di dân, tỵ nạn và hội nhập.   http://www.kas.de/wf/de/17.55168/
......

Việt Luận phỏng vấn ông Lý Thái Hùng

Việt Luận: Ông có thể cho biết mục đích chuyến đi Úc của ông lần này? Lý Thái Hùng (LTH): Trước hết xin cảm ơn Ban Biên Tập Báo Việt Luận đã cho tôi có cơ hội được chia sẻ đến quý đồng hương tại Úc Châu về tình hình đấu tranh của phong trào dân chủ tại Việt Nam và những nỗ lực của đảng Việt Tân. Mục đích chuyến đến Úc Châu của tôi lần này nằm trong khuôn khổ chung là hướng dẫn một số hướng hoạt động cho các cơ sở đảng Việt Tân tại Úc trong tình hình mới hiện nay, đồng thời gặp gỡ một số thân hữu và quý vị nhân sĩ để trao đổi thêm về những hợp tác hỗ trợ cho phong trào dân chủ đang có những chuyển biến tích cực tại quê nhà. Việt Luận: Tình hình chính trị tại Việt Nam có nhiều biến động trong thời gian gần đây, chẳng hạn như sự chia rẽ trong đảng CS, các phong trào đòi hỏi tự do dân chủ, kinh tế xuống dốc, sự bất mãn chế độ của người dân…, ông có thể cho biết đường lối tranh đấu hiện nay của đảng Việt Tân? LTH: Thưa anh, một cách tổng quát, chúng tôi nhìn những diễn biến của tình hình Việt Nam hiện nay là đảng CSVN sẽ không còn có thể tồn tại lâu nữa. Mặc dù đang bị đàn áp nặng nề nhưng phong trào dân chủ Việt Nam đang như ngọn triều dâng với số người tham gia ngày càng nhiều, dũng cảm và triệt để; trong khi đảng Cộng sản Việt Nam lại rơi vào thế bị động, cố thủ trong lô cốt ngõ cụt giáo điều, do những phân hóa trầm trọng không chỉ trong thượng tầng lãnh đạo mà còn từ mọi cấp trước sự phá sản về niềm tin xã hội chủ nghĩa. Hình ảnh tiêu biểu nhất của đảng CSVN hiện nay là tình trạng bè phái trong đảng dựa trên tiền và quyền lợi để khuynh loát lẫn nhau, đang làm suy yếu khả năng kiểm soát của đảng. Do đó để đẩy cho CSVN mất dần khả năng kiểm soát và giúp cho phong trào dân chủ tại Việt Nam lớn mạnh và liên tục tạo áp lực đáng kể, buộc CSVN phải thoái lui, đảng Việt Tân đã và đang tiếp tục tiến hành một số nỗ lực sau đây: Thứ nhất là tiếp tục quảng bá phương thức đấu tranh bất bạo động để giúp cho người dân vượt qua sự sợ hãi, cùng nhau liên kết thành số đông và công khai lên tiếng đòi hỏi CSVN phải đáp ứng các nguyện vọng chính đáng của người dân. Đồng thời đẩy mạnh chiến dịch Tự Do Internet để phá vỡ bưng bít thông tin của CSVN. Thứ hai là liên kết và hỗ trợ các nhà dân chủ, các trí thức yêu nước và các thanh niên sinh viên để cùng đấu tranh trên các mặt trận như giúp dân oan, chống Trung Quốc, chống khai thác Bauxite, giúp công nhân lao động đình công đòi cải thiện cuộc sống. Thứ ba là vận động các tổ chức phi chính phủ, chính giới và bộ ngoại giao các quốc gia để lên tiếng áp lực CSVN phải tôn trọng nhân quyền và ngưng các chính sách trả thù các nhà dân chủ, Blogger. Thứ tư là hỗ trợ tài chánh và phương tiện cho các dân oan, nhà dân chủ, các blogger, các thanh niên sinh viên khi bị sa cơ để không bị chế độ cô lập tài chánh hay ngưng đấu tranh vì thiếu phương tiện. Những nỗ lực của Việt Tân tuy còn rất giới hạn nhưng chúng tôi đã phần nào gây cho CSVN  những áp lực rất lớn trên ba mặt: quốc tế, truyền thông và hỗ trợ phương tiện cho các nhà dân chủ trong thời gian qua. Chính vì thế mà CSVN đã tìm mọi cách tấn công và truy bức các hoạt động của Việt Tân như gán ghép Việt Tân là khủng bố để qua đó tìm cách cô lập tiềm lực hoạt động. Nhưng phải nói là CSVN đã hoàn toàn thất bại và họ  càng tấn công VT khủng bố họ càng bị quốc tế lên án. Việt Luận: Theo ông, để thay đổi tình hình bế tắc tại VN hiện nay, những yếu tố nào là quan trọng nhất? LTH: Yếu tố quan trọng nhất cần phải thực hiện ngay, đó chính là xóa bỏ thể chế chính trị độc tài và tôn trọng ý nguyện của người dân. Thể chế chính trị mà người dân Việt Nam mong muốn thay đổi đó chính là một nhà nước dân chủ đích thực, chính quyền phải tôn trọng và thực thi đúng đắn các quyền căn bản của người dân, dựa trên bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Để đạt được những thay đổi căn bản nói trên, phía CSVN phải thể hiện đầu tiên: -Ngưng ngay các hành vi bán nước quá nguy hiểm hiện nay. Ngưng ngay việc tiếp tay với Bắc Kinh bịt mắt dân tộc Việt Nam về mối quan hệ hữu hảo không hề có. -Thả hết những tù nhân lương tâm, những nhà yêu nước đang bị giam giữ một cách phi lý và phi nhân trong suốt mấy thập niên vừa qua. -Trực tiếp đối thoại TRƯỚC HẾT với giới trí thức, các nhà dân chủ, các nhà yêu nước ngay tại quốc nội một cách nghiêm túc. Các đảng viên Việt Tân chúng tôi trong nước sẽ cùng đứng với các nhà yêu nước trong giai đoạn thử thách cam go đó. -Từng bước bỏ các điều luật đang xiềng xích đất nước như điều 4 Hiến pháp, điều 79, điều 84, điều 88 luật hình sự, v...v... Việt Luận: Quan điểm của đảng Việt Tân như thế nào đối với việc đảng CSVN kêu gọi người dân góp ý thay đổi hiến pháp? LTH: Việc nhà cầm quyền CSVN tung ra chiến dịch sửa đổi hiến pháp lần này nhắm vào 2 mục tiêu: 1/Tạo hình ảnh tôn trọng nhân quyền khi họ đưa hẳn một chương về quyền con người trong hiến pháp mới mà trước đây chưa hề có;  2/Nâng cấp bộ máy hành chánh nhà nước mà cụ thể là gia tăng quyền của chủ tịch nước để kiềm chế bớt sự lộng quyền của thủ tướng vì dần dần vai trò tổng bí thư đảng sẽ bị lu mờ. Khi thấy rõ ý đồ của nhà cầm quyền CSVN như vậy, việc họ kêu gọi người dân góp ý kiến chỉ là tạo dáng vẻ “dân chủ hình thức” hay là mị dân mà thôi. Hôm 20 tháng 5, báo cáo trước quốc hội về tình hình góp ý kiến hiến pháp, ông Phan Trung Lý, Chủ nhiệm Uỷ ban Pháp luật của Quốc hội, Ủy viên Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, cho biết là trong non 5 tháng có hơn 26 triệu lượt ý kiến góp ý. Và theo ông Nguyễn Phú Trọng nói trong diễn văn bế mạc hội nghị lần thứ 7 của trung ương đảng khóa XI,  hôm 11 tháng 5 thì  “tuyệt đại đa số” người dân đã tán đồng nội dung sửa đổi hiến pháp 1992. Đối chiếu với chủ trương và những phát biểu của lãnh đạo CSVN về kết quả góp ý, chúng ta  thấy rõ là CSVN không để ý gì đến nguyện vọng thay đổi của người dân. Đây là bản chất sợ thay đổi, nhất là thay đổi chính trị của mọi chế độ độc tài.  Kinh nghiệm của các cuộc cách mạng dân chủ từ thập niên 1980 khi biến cố Đông Âu xảy ra cho đến nay, chính những trì hoãn thay đổi và đàn áp mạnh mẽ của các chế độ độc tài đã làm gia tăng sự căm phẫn và đưa đến tình trạng “tức nước vỡ bờ” kết liễu chính họ một cách chóng vánh. Việt Luận: Theo ông, tình hình chính trị quốc tế hiện nay có những thuận lợi và bất lợi nào trong việc tranh đấu tự do, dân chủ cho Việt Nam? LTH: Tình hình chính trị quốc tế hiện nay rất thuận lợi cho cuộc tranh đấu của chúng ta. Xu thế chính trị của thế giới hiện nay là dân chủ hóa toàn cầu. Đồng thời nhờ cuộc cách mạng tin học với sự ra đời của mạng xã hội, quyền con người hiện được thế giới đề cao hơn bao giờ hết và những chế độ độc tài không còn có thể bưng bít thông tin đối với người dân. Sự kết hợp đấu tranh và phát huy chính nghĩa dân tộc theo nguyên tắc đấu tranh bất bạo động trong thời đại Internet đã như rơm khô bén lửa, bộc phát mạnh mẽ và lan tràn nhanh chóng.    Cuộc đấu tranh dân chủ hóa đất nước của người Việt Nam phải nói là được sự đồng tình và ủng hộ của hầu hết các chính quyền, nhân dân và các tổ chức nhân quyền quốc tế. Có ba thành phần quốc tế ủng hộ cuộc đấu tranh của chúng ta gồm: -Những tổ chức nhân quyền quốc tế như Ân Xá Quốc Tế, Quan Sát Nhân Quyền, Ủy ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc… -Những tổ chức phi chính phủ (NGOs) giúp gia tăng quyền con người, tự do internet, bảo vệ người dân tại những xứ độc tài như Tổ chức phóng viên không biên giới, Defend for Defender, Media Defend… -Những chính giới và bộ ngoại giao các quốc gia dân chủ như Hoa Kỳ, Úc Châu, Pháp, Cộng đồng EU, Canada…. Đa số những thành phần quốc tế nói trên đều hỗ trợ rất thuận lợi dưới nhiều hình thức như trao giải thưởng, giúp đỡ tài chánh, lên án sự đàn áp hay áp lực chế độ Hà Nội giảm án. Điểm bất lợi nếu có là đối với một số chính quyền vì những quan hệ ngoại giao tế nhị đã chưa có những áp lực đủ mạnh mà thôi.  Tuy nhiên, điều mà chúng ta cũng cần quan tâm để ý là người Việt Nam phải tự lực gánh vác lấy công cuộc đấu tranh của mình, không thể ỷ lại hay mong chờ những giúp đỡ hoàn toàn từ bên ngoài. Việt Luận: Nhiều người có thắc mắc là tại sao những người trẻ trong nước chẳng hạn như mới đây là Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha… chỉ vì thể hiện lòng yêu nước mà bị đảng CSVN kết án từ 6 đến 8 năm tù, trong lúc đó có một số thành viên của đảng Việt Tân từ hải ngoại về VN tranh đấu như TS Nguyễn Quốc Quân (Mỹ), bà Võ Hồng (Úc)… thì chỉ bị bắt giam một thời gian ngắn rồi được thả? Ông có thể giải thích tại sao có sự khác biệt này? LTH: Thưa anh, đây cũng là điều dễ hiểu, vì những người từ nước ngoài như Úc Châu, Hoa Kỳ, Nhật Bản về nước đấu tranh đều mang giấy thông hành của quốc gia liên hệ. Khi bị bắt vô cớ, CSVN phải có nghĩa vụ báo cho tòa đại sứ của quốc gia liên hệ biết và đương nhiên bộ ngoại giao của quốc gia có công dân bị bắt phải làm cho ra lẽ. Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân hay chị Võ Hồng vào Việt Nam với giấy tờ hợp lệ và họ bị bắt hoàn toàn không có lý do chính đáng. Vì thế mà chính giới và nhiều tổ chức nhân quyền đã áp lực Bộ ngoại giao Hoa Kỳ hay Úc đòi hỏi CSVN phải thả những công dân này của họ vô điều kiện và cuối cùng CSVN đã phải âm thầm trục xuất. Trong khi đó những nhà dân chủ và những đảng viên Việt Tân sống tại Việt Nam khi bị CSVN bắt giữ, hoàn toàn không có lý do chính đáng; nhưng phải chịu sự ràng buộc và chi phối bởi luật rừng của CSVN. Thế giới lên tiếng, chính quyền nhiều quốc gia can thiệp nhưng CSVN núp sau cái gọi là “không được can thiệp nội bộ” để trốn tránh những áp lực này. Trước ngày CSVN mang sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha ra xử tại Long An hôm 16 tháng 5, Tổ Chức Human Right Watch đã lên tiếng yêu cầu CSVN không thể đưa ra tòa và kết án một người chỉ phân phối truyền đơn chống Trung Quốc, và gọi đó là tuyên truyền chống chế độ. CSVN đã làm ngơ. Lý do là sự lên tiếng của Human Right Watch tuy có tác động trong dư luận nhưng CSVN sợ làm phật lòng Bắc Kinh nếu ngưng hay xử nhẹ vụ án. Điều mà tôi muốn chia sẻ thêm ở đây là từ một nơi an bình, tự do, một số đảng viên Việt Tân về nước tham gia đấu tranh, dù bị bắt và bị cầm tù trong một thời gian ngắn đi chăng nữa, họ muốn bày tỏ tinh thần “đồng cam cộng khổ” với những hy sinh và gian lao của các nhà dân chủ tại quốc nội. Chúng ta hiện rất cần nhiều người từ hải ngoại về nước – dù có bị ở tù một thời gian ngắn – nhưng đó là những cơ hội để chia sẻ những hy sinh của đồng bào quốc nội và nhất là gây sự chú ý của dư luận quốc tế về những hành động vi phạm nhân quyền, đàn áp chính trị của CSVN.  Việt Luận xin cám ơn ông Nguồn: Việt Luận
......

Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu - Tuyên Cáo

TUYÊN CÁO V/V KẾT ÁN PHI LÝ ĐỐI VỚI NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN VÀ ĐINH NGUYÊN KHA   Nguyễn Phương Uyên 20 tuổi là sinh viên trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm ở Saigon, và Đinh Nguyên Kha 25 tuổi làm nghề sửa máy vi tính ở Long An, trước khi cả hai bị bắt hồi tháng 10 năm ngoái, 2012. Hai bạn trẻ yêu nước này đã bị kết án vì họ đã chống lại hành động của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam và cùng lúc chống đảng Cộng Sản Việt Nam tham nhũng đang phá hoại đất nước như trong hai câu thơ của Nguyễn Phương Uyên: Vào ngày 16 tháng 5, 2013 vừa qua, trong một phiên tòa phi công lý tại Tỉnh Long An Việt Nam, hai người trẻ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã bị kết án nặng nề theo cái gọi là “điều 88 Luật Hình Sự” của CSVN về tội “Tuyên truyền chống nhà nước..”. “Vì tổ quốc chống ngoại xâm, Vì tiền đồ dân tộc chống tham nhũng.”   Nguyễn Phương Uyên đã bị kết án 6 năm tù và 3 năm quản chế tại gia. Cô đã can đảm lên tiếng “…Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn”. “Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm..”   Đinh Nguyên Kha bị kết án 8 năm tù và 3 năm quản chế tại gia. Anh cũng đã hùng hồn xác định rằng “Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội”.   Khi áp đặt những bản án vô nhân đạo một cách phi lý lên hai bạn trẻ vô tội này, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã chỉ hành xử theo quyền lợi của đảng cộng sản cầm quyền, bất chấp quyền căn bản của con người bị chà đạp. Những bản án nầy một lần nữa cho thấy một cách rõ ràng, không thể chối cãi, là nhà cầm quyền CSVN tiếp tục sử dụng bạo lực qua cái gọi là “điều 88” hoặc “điều 79” của bộ luật hình sự để cố tình triệt hạ những thành phần có tư tưởng hoặc lời nói khác với chế độ CSVN. Phiên tòa ô nhục này đã và đang phản ảnh sự vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng tại Việt Nam, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận và tự do phát biểu.   Đứng trước tình trạng nhân quyền ngày càng tệ hại tại Việt Nam qua sự đàn áp tàn bạo của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu đồng tuyên cáo: 1. Cực lực phản đối nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã kết án một cách phi công lý và giam cầm trái phép hai bạn trẻ: Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha.   2. Đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, đồng thời phóng thích tất cả những tù nhân lương tâm hiện đang bị giam cầm trong các nhà tù tại Việt Nam.   3. Cực lực phản đối nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã đối xử và trừng phạt một cách tàn bạo đối với những thân nhân của những người đối kháng và những tù nhân lương tâm.   4. Yêu cầu chính phủ của những Quốc Gia dân chủ và các tổ chức Nhân Quyền Quốc Tế tiếp tục lên tiếng can thiệp và yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, và phóng thích tất cả những tù nhân lương tâm hiện đang bị giam cầm trong các nhà tù tại Việt Nam.   5. Kêu gọi tất cả các Cộng Đồng Người Việt tự do trên toàn thế giới tiếp tục lên tiếng yêu cầu các chính phủ dân chủ nơi mình cư ngụ và những tổ chức theo dõi nhân quyền đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, cùng tất cả những tù nhân lương tâm hiện đang bị giam cầm trong các nhà tù tại Việt Nam. Úc Châu ngày 22 tháng 5 năm 2013 LS Võ Trí Dũng Chủ Tịch BCH/CĐNVTD/LBUC Ông Nguyễn Văn Thanh, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/NSW Ông Nguyễn Văn Bon, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/VIC BS Bùi Trọng Cường, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/QLD Ông Đoàn Công Chánh Phú Lộc, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/SA BS Nguyễn Anh Dũng, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/WA Ông Lê Công, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/ACT Ông Lê Tấn Thiện, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/NT Bà Nguyễn Kim Dung, Chủ Tịch BCH/CĐNVTDUC/Wollongong  
......

Văn thư chúc mừng ngày Đại Hội Công Giáo Việt Nam lần thứ 37 tại Aschaffenburg (18.-20.5.2013) của Prof. Dr. Maria Böhmer và Dr. Philipp Rösler.

 Prof. Dr. Maria Böhmer, Bộ Trưởng thuộc Phủ thủ tướng liên bang đặc trách về tị nạn, di dân và hội nhập Kính thưa tham dự viên Đại Hội Công Giáo lần thứ 37, Kính thưa quí vị, Kính thưa anh chị em trong Chúa Kitô,   cuối tuần này là Đại Hội Công Giáo Việt Nam lần thứ 37. Đại Lễ Đức Chúa Thánh Thần hiện xuống là dịp rất tốt để tổ chức Đại Hội. Vào ngày lễ này Chúa đã gửi Đức Chúa Thánh Thần đến các Tông đồ và cho các vị này nói được các thứ tiếng khác nhau. Lễ Hiện Xuống vì thế được coi là ngày sinh nhật của Giáo Hội. Song song Đại lễ này là dấu chỉ cho ta thấy Đức Tin vượt qua mọi ranh giới: Ranh giới về ngôn ngữ, quốc gia và văn hóa.  Lễ Hiện Xuống là biểu tượng của Giáo hội hoàn vũ. Qua Đại Hội Công Giáo Việt Nam quí vị cho Giáo Hội Đức nhận ra rằng, niềm tin của chúng ta không bị giới hạn bởi quốc gia và ngôn ngữ. Khi tôi qua Roma  trước lễ Phục Sinh, nhân dịp ngày nhậm chức của Đức Giáo Hoàng Franziskus,tôi cảm nhận được mạnh mẽ thế nào là Giáo Hội Toàn Cầu. Tín hữu trên toàn thế giới đã tề tựu về đây. Nhiều mầu cờ khác nhau bay phất phới. Nhiều người nói những thứ tiếng khác nhau. Lúc đó tôi nhớ tới câu: Khi chúng ta tụ tập vì danh Chúa thì chúng ta sẽ hiệp nhất với tất cả các anh chị em khác trên toàn thế giới. Sự hợp nhất trong đức tin và sự đa dạng trong ngôn ngữ và văn hóa là một tặng phẩm tuyệt vời cho Giáo Hội. Sự thành lập cộng đoàn công giáo Việt Nam tại Đức đi sát với những kinh nghiệm đau khổ. Là Bộ Trưởng thuộc phủ thủ tướng liên bang đặc trách về tị nạn, di dân và hội nhập tôi có bổn phận lo cho những người tị nạn ở  Đức Quốc. Vì thế, đối với tôi quan trọng và cần được nhắc lại là nhiều người trong quí vị xuất thân từ những gia đình, được gọi là thuyền nhân, tìm thấy ở Đức nơi ẩn náu và một quê hương mới. Kinh nghiệm tị nạn này nhắc nhở chúng ta luôn sẵn sàng với những người tị nạn cần đến sự giúp đỡ và bảo vệ. Chúng tôi cũng biết rõ hoàn cảnh của anh chị em chúng tôi trong đức tin ở Việt Nam vẫn gặp khó khăn. Đập phá nhà thờ, bắt giam và hành hung vô cớ xảy ra hằng ngày cho nhiều người Thiên Chúa giáo tại Việt Nam. Vì thế, đấu tranh để có được tự do tôn giáo trên toàn thế giới là một mục tiêu quan trọng của những chính trị gia như chúng tôi. Vì thế, tôi hết mình tranh đấu để chúng ta sẵn sàng giúp đỡ những người vì lý do tôn giáo bị bắt bớ và truy nã. Trong tinh thần này tôi cảm thấy hoàn toàn liên đới với vị Giáo Hoàng Benedikt thứ 16 đã về hưu, người luôn đặt quyền tự do tôn giáo làm trung tâm điểm của công việc truyền giáo của Ngài. Tôi xin kính chúc quí vị những ngày Đại Hội đầy hứng khởi và phấn khởi. Tôi rất muốn được trực tiếp gặp gỡ quí vị. Rất tiếc tôi bị trở ngại, song tôi sẽ hiệp thông với quí vị trong lời cầu nguyện. Kính chào thân ái Maria Böhmer  Dân biểu quốc hội liên bang  *****************************      Dr. Philipp Rösler, Chủ tịch liên bang đảng Tự Do Dân Chủ (FDP) và Thành viên Ủy Ban Trung Ương người Công Giáo Đức Quốc Kính thưa  quý vị đại diện Liên Đoàn Công Giáo tại Cộng Hòa Liên Bang Đức, Kính thưa quý tín hữu,   Tôi rất lấy làm vinh dự và xin chân thành cảm ơn được gửi đến quí vị lời chào mừng nhân dịp Đại Hội Công Giáo Việt Nam lần thứ 37 tại Aschaffenburg. Chủ đề của Đại Hội Công Giáo lần này là: "Năm Đức Tin - Truyền đạt đức tin cho con cháu".  Tôi xin kể cho quí vị nghe "con đường đức tin" của tôi. Lúc còn là một bác sĩ trẻ tôi làm việc trong một bệnh viện Tin Lành. Hằng ngày tôi phải chứng kiến bao nhiêu là đau khổ và chết chóc.Tôi hỏi các soeur làm việc ở đó: " Làm như thế nào để vẫn bình thản khi đối diện với những vấn đề trầm trọng như vậy“. Các soeur trả lời rằng :"Philipp. Đây là nhà thương của người Thiên Chúa Giáo mà". Qua niềm tin đó họ đã có thêm sức để chịu đựng. Từ lúc đó ý định trở thành người Kitô giáo đã nẩy mầm trong tôi.  Và vì khi còn bé tôi được cưu mang trong viện mồ côi công giáo ở Việt Nam, cho nên tôi chỉ muốn trở thành người Công giáo. Bạn gái của tôi, tức vợ tôi bây giờ, lúc đó giúp lễ trong nhà thờ, đã khuyến khích và giúp đỡ tôi trên bước đường này. Cô ta là người đỡ đầu tôi trong ngày lễ rửa tội. Nhà thờ mà tôi nhận bí tích rửa tội cũng là nhà thờ chúng tôi làm lễ cưới. Niềm tin vào Đấng tối cao sẽ bảo vệ và giúp chúng ta không bay bổng. Do đó, đối với tôi sự kiện nêu tên Thiên Chúa trong tiền đề của hiến pháp cũng quan trọng. Hiến pháp bảo vệ những thành phần thiểu số trước những thành phần đa số.  Niềm tin vào Chúa bảo vệ chúng ta trước sự dữ trong chính chúng ta. Đức tin thuộc về nền tảng giá trị căn bản của tôi. Tôi chia xẻ đức tin và giá trị sống này với gia đình tôi, và truyền đạt nó - cũng qua sự tham gia thánh lễ ngày Chúa Nhật - đến hai người con gái của tôi.   Cuối tuần này chúng ta mừng Đại Lễ Đức Chúa Thánh Thần hiện xuống. Đại Lễ này đánh dấu sự bắt nguồn tâm linh của người Thiên Chúa Giáo. Chương 2 sách Tông Đồ Công Vụ tường thuật lại kinh nghiệm của các Tông Đồ Chúa Giêsu nhân dịp lễ Hiện Xuống ở Jerusalem như sau: "Khi đến ngày lễ Ngũ Tuần, mọi người đang tề tựu ở một nơi, bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp. Rồi họ thấy xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một. Và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần. Họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, tùy theo khả năng Thánh Thần ban cho". Trong niềm vui hân hoan của ngày Lễ Hiện Xuống tôi xin kính chúc quí vị, gia đình và thân quyến những buổi hội thảo đầy ý nghĩa, những cuộc gặp gỡ đầy chân tình và những ngày lễ thánh thiện. Xin kính chào và xin chân thành cảm ơn Dr. Philipp Rösler  
......

Đức Giám Mục Vincent Nguyễn Văn Long: Liên kết phá tan xiềng xích bạo tàn

Cả dân tộc ta đang đứng trước thảm họa bị chìm đắm và diệt vong. Con đường tiến lên cái gọi là Xã Hội Chủ Nghĩa chính là con đường dẫn đến sự băng hoại và bế tắc toàn diện như đang diễn ra hiện nay. Đất nước chúng ta cần một con thuyền mới để ra khơi trong thiên niên kỷ mới. Con thuyền đó không được xây dựng bằng ý thức hệ ngoại lai mà được tác tạo bởi ý chí và nhiệt huyết của mọi người dân.       Kính thưa toàn thể quý vị cùng đồng bào thân yêu trong và ngoài nước, Hôm nay, chúng tôi những người quan tâm đến vận mệnh quê hương và tiền đồ dân tộc, đến trước tòa nhà quốc hội Úc Đại Lợi, biểu tượng của tự do và dân chủ, để bày tỏ sự liên đới với đồng bào quốc nội trong tiến trình dân chủ hóa đất nước. Lời đầu tiên chúng tôi muốn được gởi đến đồng bào thân yêu và nhất là những nhà tranh đấu trong nước là qúy vị không cô đơn trước thế lực của bạo quyền cộng sản. Chúng tôi những người con dân nước Việt tha hương hậu thuẫn cho qúy vị. Những người yêu chuộng tự do dân chủ khắp nơi hậu thuẫn cho qúy vị và nhất là lịch sử đang xoay chuyển về đích hướng mà qúy vị đang hy sinh tranh đấu, noi gương tiền nhân anh dũng. Qủa thế, chưa bao giờ làn sóng dân chủ lại dâng cao trên khắp quê hương đất nước như ngày hôm nay. Sau bao thập niên sống trong một ý thức hệ ngoại lai, vong bản và hoàn toàn băng hoại, người dân Việt Nam đang đứng lên truất phế cộng nô và phục hồi quyền làm chủ vận mệnh đất nước. Gần đây, nhiều tổ chức yêu nước và nhất là các tôn giáo cũng đã cùng mạnh dạn dấn thân, mở màn cho một thời kỳ khai phóng đầy hứa hẹn. Khởi đầu là Bản Góp Ý của 72 nhà trí thức yêu nước yêu cầu loại bỏ điều 4 Hiến Pháp; tiếp theo đó Hội Đồng Giám Mục đại diện cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo, Hội Thánh Cao Đài và rất nhiều tổ chức trong và ngòai nước đã cùng hòa nhịp với hơn 80 triệu trái tim Việt Nam cương quyết xóa bỏ độc tài đảng trị. Mọi người mang dòng máu Lạc Hồng, không phân biệt tôn giáo hay xu hướng chính trị đều quyết tâm xóa bỏ Điều 4 Hiến Pháp, tức là chấm dứt hoàn toàn vai trò độc quyền của Đảng Cộng Sản trong việc điều hành đất nước và mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc. Qúy vị và đồng bào thân mến, gần 70 năm từ ngày bạo quyền cai trị miền bắc và gần 38 năm từ ngày họ áp đặt chế độ ngoại lai “Mác-Lê” trên khắp quê hương thân yêu, Cộng Sản đã gây ra bao nhiêu chết chóc, kinh hoàng, bao hận thù, chia rẽ, bao bất công, đau khổ, bao nhục nhằn cay đắng. Từ chính sách đấu tố “cải cách ruộng đất” của thập niên 50 tại miền Bắc, cho tới cuộc thảm sát Tết Mậu Thân tại Huế năm 1968; từ những cuộc vượt biển vô tiền khoáng hậu cho tới nỗi nhục quốc thể còn đang tiếp diễn như những người lao động hợp tác bị ngược đãi; những trẻ em bị bán làm nô lệ tình dục; những người dân oan bị tư bản đỏ cướp đất; các công nhân bị bóc lột ở các hãng xưởng trong nước v.v.. Thật oái oăm và mâu thuẫn khi chế độ Cộng Sản hứa hẹn một thiên đàng cho giai cấp vô sản, nhưng trên thực tế họ lại bị sống trong một địa ngục đầy bất công và bị bóc lột bởi chính hệ thống tư bản đỏ. Nghiêm trọng hơn nữa đó là những đe dọa về chủ quyền của đất nước mà nhà cầm quyền Cộng Sản đã chứng tỏ sự nhu nhược, hèn nhát và phản bội của họ. Phải chăng chỉ vì muốn duy trì quyền lực và tư lợi, họ đã sẵn sàng tráo đổi quyền lợi của người dân và cơ đồ của tổ quốc? Phải chăng họ đang hiện nguyên hình là những người cộng nô, hèn với giặc ác với dân? Khi lãnh thổ và lãnh hải bị xâm lấn thì nhà cầm quyền Cộng Sản chỉ im lặng hay phản ứng chiếu lệ. Ngược lại, họ sẵn sàng huy động cả một hệ thống an ninh hùng hậu để triệt hạ những người yêu nước mà vũ khí tự vệ duy nhất là tinh thần ái quốc. Nhưng lịch sử luôn đứng về công lý và sự thật. Lịch sử cũng sẽ lên án những ai làm việc ô nhục phản quốc như những tên “cõng rắn cắn gà nhà” trong qúa khứ.Qúy vị và đồng bào thân mến,Việt Nam trước thế kỷ 21 có thể ví như con thuyền trước đại dương đầy sóng gío. Chúng ta không thể vượt đại dương trên một con thuyền cũ kỹ lỗi thời. Chế độ Cộng Sản chính là con thuyền cũ kỹ lỗi thời đó. Cả dân tộc ta đang đứng trước thảm họa bị chìm đắm và diệt vong. Con đường tiến lên cái gọi là Xã Hội Chủ Nghĩa chính là con đường dẫn đến sự băng hoại và bế tắc toàn diện như đang diễn ra hiện nay. Đất nước chúng ta cần một con thuyền mới để ra khơi trong thiên niên kỷ mới. Con thuyền đó không được xây dựng bằng ý thức hệ ngoại lai mà được tác tạo bởi ý chí và nhiệt huyết của mọi người dân. Trong kiến nghị của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, các ngài đã mạnh dạn tuyên bố là phải phục hồi “quyền làm chủ của người dân”, là “lấy truyền thống văn hóa dân tộc làm nền tảng tư tưởng và điều hành xã hội”, là thực hiện một tiến trình dân chủ dẫn đến một “nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân”. Nói tóm lại, chỉ có con thuyền dân chủ mới đưa Việt Nam vào đại dương của thiên niên kỷ mới.Trong Kinh Thánh Kitô Giáo có câu “Người gieo trong đau thương sẽ gặt hái trong vui cười”. Chúng ta chỉ có một tương lai tươi sáng cho đất nước và cho dân tộc khi chúng ta dấn thân đi “gieo trong đau thương”. Vì sự nghiệp của tiền nhân và vì tương lai của những thế hệ nối tiếp, chúng ta hãy vượt qua sự vô cảm và sự sợ hãi. Người Việt yêu nước khắp nơi, chúng ta hãy liên kết thành sức mạnh để phá tan xiềng xích của sự bạo tàn, dối trá và gian ác là chế độ Cộng Sản. Hãy “cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi” (lời bài hát của anh Việt Khang) kiến tạo một Việt Nam dân chủ, văn minh, nhân ái, thái hòa cho xứng với hy sinh của tiền nhân và niềm kiêu hãnh của thế hệ tương lai. 24/4/2013 Đức Giám Mục Vincent Nguyễn Văn Long Nguồn: Catholic.org
......

Lễ Kỷ Niệm Năm Thứ 19 "Ngày Nhân Quyền Cho VN"

Hôm thứ Năm mùng 9 tháng Năm (2013) này, Cộng đồng VN vùng Thủ đô Washington, Maryland và Virginia phối hợp với Tổ Chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản cùng Hệ Thống Đài Truyền Hình SBTN tổ chức Lễ Kỷ Niệm Năm Thứ 19 "Ngày Nhân Quyền Cho VN". Ông Daniel Baer, phó Trợ Lý Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động, phát biểu tại Lễ Kỷ Niệm Năm Thứ 19 "Ngày Nhân Quyền Cho VN", hôm 9/5. Photo: RFA   Nhạc sĩ Trúc Hồ SBTN Theo Ban Tổ Chức thì buổi lễ kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Cho VN năm 2013 này, diễn ra tại Trụ sở Thượng Viện Hoa Kỳ, nhằm áp lực nhà cầm quyền Hà Nội trả lại những nhân quyền căn bản cho người dân Việt; trả tự do cho các nhà bất đồng chính kiến, các lãnh tụ tôn giáo đang bị giam cầm; tố cáo trước công luận quốc tế việc Hà Nội hiến đất, dâng biển cho ngoại bang; vận động Lập pháp và Hành pháp Mỹ áp lực VN thêm nữa để chấm dứt hành động đàn áp phong trào dân chủ quốc nội; và nhân dịp lễ kỷ niệm này, người Việt hải ngoại bày tỏ tình đoàn kết chặt chẽ, sát cánh với đồng bào trong nước trong công cuộc đấu tranh cho nhân quyền, tự do, dân chủ cho quê hương VN. Nhân danh Trưởng Ban Tổ Chức, ông Đoàn Hữu Định, Chủ tịch Cộng đồng VN vùng Thủ đô Washington, Maryland và Virginia lên tiếng chào mừng quan khách. Thông điệp mà ông Đoàn Hữu Định gởi đi trong "Ngày Nhân Quyền Cho VN năm 2013" này như sau:   “Nhân Ngày Nhân Quyền Cho VN hôm nay, tôi muốn nói là xin tất cả mọi người – các đồng hương hải ngoại cũng như ở trong nước, nếu có nghe được lời kêu gọi này, thì hãy nói lên những đòi hỏi mà hiện chính phủ Hà Nội không có cho đồng bào ở trong nước. Chuyện quan trọng nhất là tiếng nói của quý vị trong nước bị ngăn chận thì ở hải ngoại này, chúng tôi sẽ chuyển đến tất cả những nhà hoạch định chính sách của Hoa Kỳ, cho họ biết rằng VN cần phải sự thay đổi dựa trên vấn đề nhân quyền mà VN hiện chưa có, khi nhà cầm quyền tiếp tục đàn áp rất nặng đối với những tiếng nói đối lập, đối kháng.”   Phát biểu cho "Ngày Nhân Quyền Cho VN lần thứ 19", TNS John Cornyn, người bảo trợ buổi lễ năm nay, tác giả của Dự Luật VN Human Rights Acts có biện pháp chế tài do vi phạm nhân quyền, lưu ý rằng thành tích nhân quyền VN hiện tồi tệ hàng đầu, và ông đề nghị đưa VN trở lại danh sách CPC – những nước cần quan tâm đặc biệt vì đàn áp tôn giáo. TNS Cornyn nhân tiện ca ngợi người Việt hải ngoại tổ chức lễ kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Cho VN, góp phần xúc tiến nhân quyền cho VN.   Quan khách tham dự Lễ Kỷ Niệm Năm Thứ 19 Ngày Nhân Quyền Cho VN, hôm 9/5. RFA PHOTO.   Lên tiếng nhân dịp kỷ niệm này, Dân Biểu Leslie Byrne, tác giả Nghị quyết House Resolution 333 mở đường cho Công Luật Tổng Thống ấn định "Ngày Nhân Quyền Cho VN" 11 tháng Năm hàng năm, cho biết:   “Sự thật là tình hình nhân quyền trên thế giới, ở mức dộ nào đó, trở nên tồi tệ hơn, bởi vì chúng ta không thể chấp nhận những gì diễn ra. Hồi năm 2005, chính phủ Hoa Kỳ thương luợng với VN về thương mại nhưng lại không đòi hỏi VN gì cả. Hoa Kỳ cho VN nhiều quyền lợi thương mại, chỉ nói rằng sẽ giúp VN giầu có hơn – cũng giống như trường hợp đối với TQ. Và một lần nữa, chính phủ Hoa Kỳ lại thương lượng với VN, nhưng không  đòi hỏi gì cả về nhân quyền. Đó là lý do tại sao phải có Nghị Quyết về Nhân quyền VN. Phía chính phủ bảo chúng ta ngồi yên, chúng ta phải đứng dậy; Chính phủ bảo chúng ta yên lặng, chúng ta phải nói to lên.”   Hiện diện trong "Ngày Nhân Quyền Cho VN" năm nay có đại diện cao cấp của Bộ Ngoại giao Mỹ, ông Daniel Baer, phó Trợ Lý Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động. Ông cho rằng điều quan trọng là chính phủ Hoa Kỳ vẫn bày tỏ cam kết về tự do, nhân phẩm tại VN, và cả những nơi khác trên thế giới. Ông nhân dịp này bày tỏ vui mừng khi thấy những bạn bè, các đại diện cộng đồng VN khắp Hoa Kỳ và trên thế giới cảm nhận sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với giá trị dân chủ, nhân quyền. Phó Trở Lý Ngoại trưởng Mỹ khẳng định rằng chính phủ Obama tiếp tục cam kết duy trì truyền thống đó. Ông cũng không quên lưu ý về mối quan hệ Mỹ-Việt mà ông cho là “năng động”, và nhờ diễn tiến bình thường hoá bang giao mà mối quan hệ giữa nhân dân 2 nước đã được cải thiện, mức sống của người dân VN được nâng cao, dân chúng sung túc hơn, được học hành hơn, hiểu biết về thế giới bên ngoài nhiều hơn. Nhưng, phó Trợ Lý Ngoại trương Daniel Baer nhấn mạnh:   Đại ý rằng vẫn còn một yếu tố quan trọng nhưng VN lại tụt hậu, và đó là lý do tại sao mọi người lại gặp nhau trong Ngày Nhân Quyền Cho VN hôm nay. Theo ông Baer, thì dù VN trở nên hưng thịnh hơn trước, nhưng người dân Việt vẫn chưa hưởng được nhân quyền mà toàn cầu công nhận cũng như những quyền tự do căn bản của con người.   Hiện diện tại buổi lễ kỷ niệm Ngày Nhân Quyền Cho VN 2013, Tổng Giám đốc Đài ACTD, bà Libby Liu, nói chung phát biểu rằng bà cảm thấy buồn trước tình hình nhân quyền tại VN trong lúc này khi người dân phải hàng ngày đối mặt với tình trạng vi phạm nhân quyền trầm trọng, bị đàn áp tín ngưỡng, tự do, dân chủ, bị cưỡng chiếm đất đai, bị nạn buôn người, bị những phiên toà giả dối khiến lãnh những bản án năng nề, nhất là giới bloggers. Nhưng tinh thần chiến đấu dũng cảm của những nhà dân chủ, của người dân VN “đã truyền cảm hứng cho Đài ACTD. Tổng Giám Đốc Libby Liu nhấn mạnh:   Bà Libby Liu, tổng giám đốc đài Á Châu Tự Do có bài phát biểu tại Lễ kỷ niệm ngày nhân quyền Việt Nam 11/5 được tổ chức ở Washington DC hôm 9 tháng 5 năm 2013. RFA PHOTO.   “Tôi muốn kết luận rằng mọi vụ bắt bớ, mọi án tù khắc nghiệt, mọi cuộc trừng phạt, hăm doạ hay kiểm duyệt thông tin, thì Đài ACTD chúng tôi sẽ có mặt vì người dân VN.”   Nhân Ngày Nhân Quyền Cho VN, BS Nguyễn Quốc Quân, Chủ tịch Tổ chức Quốc tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản, trụ sở tại Virginia, Hoa Kỳ muốn mượn diễn đàn này tại Trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ để nhấn mạnh rằng:   “Thứ nhất là tình trạng nhân quyền VN phải nói là tồi tệ hơn trước. Thứ hai là chúng tôi muốn vận động dư luận quốc tế cùng sự ủng hộ của chính giới Hoa Kỳ đối với công cuộc cuộc vận động, tranh đấu đầy chính nghĩa của dân tộc VN đòi tự do, dân chủ một cách ôn hoà và bất bạo động. Điều thứ ba mà chúng tôi muốn nói với đồng bào trong nước rằng những người Việt hải ngoại không quên những người anh em đang tranh đấu trong nước mà chúng tôi đang có gắng hoạt động, phối hợp với anh em trong nước để đẩy mạnh công cuộc tranh đấu của chúng ta. Điểm cuối cùng chúng tôi muốn nói là xu thế thời đại cũng như điều kiện thuận lợi cho sự thay đổi đang diễn tiến ở VN. Chúng ta cần nắm lấy cơ hội này để xúc tiến hầu giúp cho công cuộc tranh đấu của chúng ta được thành công mỹ mãn.”   BS Đỗ Văn Hội, Chủ tịch Hội Đồng Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ phát biểu:   “Ngày hôm nay là Ngày Nhân Quyền Cho VN đã được Lập pháp và Hành pháp Mỹ công nhận. Ngày Nhân Quyền hôm nay, chúng ta sẽ nói lên tình trạng vi phạm nhân quyền trầm trọng tại VN, từ đó, cho thế giới biết rằng nước VN cần phải có tự do, dân chủ, và người dân trong nước thấy được ý chí của người Việt hải ngoại cũng như sự ủng hộ của giới lập pháp, hành pháp của Hoa Kỳ, và cả thế giới, đối với vấn đề tự do dân chủ ở VN. Và người Việt chúng ta phải hãnh diện với vì Ngày Nhân Quyền Cho VN chỉ có VN chúng ta có được mà thôi. Trên thế giới không có nước nào có được Ngày Nhân Quyền tại nước Mỹ như vậy. Chắc chắn nhân quyền sẽ đến với VN trong một ngày rất gần.”   Thưa quý vị, nói chung, nhiều diễn giả tại buổi Lễ Kỷ Niệm Ngày Nhân Quyền Cho VN năm 2013, từ TNS, DB tới đại diện các tổ chức nhân quyền quốc tế, đại diện các cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể VN hải ngoại, đại diện các phái đoàn sắc tộc bạn, đều lên án nhà cầm quyền VN ngày càng vi phạm nhân quyền trầm trọng, lên tiếng mạnh mẽ ủng hộ công cuộc đấu tranh cho nhân quyền, tự do, dân chủ tại VN, cũng như bày tỏ tin tưởng mục tiêu ấy sẽ sớm thành hiện thực, kêu gọi đưa VN trở lại danh sách CPC… trong bối cảnh giới cầm quyền VN tiếp tục đàn áp nhân quyền, bất chấp công luận thế giới. Nhân "Ngày Nhân Quyền Cho VN" lần thứ 19 này, BS Nguyễn Đan Quế, nhà bất đồng nổi tiếng và là sáng lập viên Cao Trào Nhân Bản, gởi thông điệp qua Đài ACTD, như sau:   “Nhân dịp này chúng tôi gởi đến tất cả anh em đang tranh đấu, tất cả đồng bào Việt Nam ở trong nước cũng như tất cả đồng bào Việt Nam ở hải ngoại, ngày nhân quyền Việt Nam là cây cầu nối lịch sử thiêng liêng và hiệu quả để đoàn kết Việt Nam trong nước và ngoài nước trên một cơ sở rất là rõ ràng. Tất cả chúng ta dù là con Hồng cháu Lạc ở trong nước hay đang tha phương đều có chung một mục đích là muốn Việt Nam có nhân quyền, có dân chủ.”   Thanh Quang tường thuật từ trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ.   nguồn:http://www.rfa.org/vietnamese/      
......

TÌNH MẸ TRONG THI CA

Kính dâng một bông hồng tưởng nhớ Mẹ   Chúa Jesus, Phật Thích Ca, Mohammed là những người con tâm linh của Thượng Đế đều chào đời trong vòng tay của mẹ. Thời xa xưa các dân tộc trên thế giới đã thờ mẹ. Người Ai Cập/Ägypten tôn vinh Đức mẹ Isis. Người Hy Lạp/Griechen thờ nữ thần Rhea được gọi là mẹ của các vị thần (Rhea có nghiã dòng nước của sự sống, „dòng nước là sữa mẹ đã nuôi con„. Người La Mã (Römern) thờ Kybele. Thiên Chúa tôn kính Đức mẹ Maria. Phật giáo thờ Phật bà Quan Âm. Tình mẹ là biểu tượng thiêng liêng cao đẹp nhất trên thế giới nầy, truyền thống thờ mẹ kính cha đã in sâu vào tâm hồn của người dân Việt, gắn liền với văn hóa dân tộc.   Sánh công cha cao như núi, để thể hiện sự tôn kính Cha là cột trụ trong gia đình, nghiã Mẹ như nước trong nguồn bất tận, với sự tận tụy hy sinh yêu thương đùm bọc con cái không bờ bến...Người Tây phương thường gọi Vaterland / Fatherland để chỉ quê Cha, người Việt Nam mình gọi quê Cha, đất Tổ, và quê Mẹ, đất Mẹ, trường Mẹ, tiếng Mẹ đẻ. Người Hy Lạp cổ đại vào giữa tháng ba tổ chức lễ tôn vinh thần nữ Rhea. Anh quốc thực hiện ngày của Mẹ từ thế kỷ thứ 13 „Mothering Sunday" vào ngày Chủ Nhật thứ tư của mùa chay (vì nó được ban cho Đức Maria, mẹ của Chúa Kitô). Ngày lễ tưởng nhớ công ơn mẹ Muttertag/ Mother’s day theo lịch sử truyền thống ngày lễ của Mẹ ở Hoa Kỳ (cuốn American Book of Days) thì có trước thời nội chiến (Civil war)?   Bà Julia Ward Howe (1819-†1910), người viết lời quốc ca "The Battle Hymn of the Republic..", bà đề nghị một ngày của mẹ dành riêng cho hòa bình trong cuộc Nội chiến Nam Bắc. (là cuộc tranh chấp quân sự giữa Chính phủ Liên bang và 11 tiểu bang phiá Nam Hoa Kỳ từ ngày 12.04.1861 đến 9.04.1865. Bốn năm phân tranh làm 970.000 người chết, trong đó 620.000 là binh lính, gần hai phần ba do bệnh tật).  Bà Ann Maria Reeves Jarvis (1832-†1905) ở Virginia Philadelphia khởi xướng ngày Mother's Friendship Days (Mütter-Freundschaftstage) thành lập đội tình nguyện chăm sóc cho những người lính Mỹ bị thương ở cả hai chiến tuyến. Phong trào này của bà Ann Jarvis được đánh giá cao, nhưng không được phổ biến rộng rãi. Vào ngày 12 tháng 5 năm 1907 sau khi bà Ann Jarvis qua đời được 2 năm, người con bà là cô Anna Marie Jarvis (1864-†1948), vì nhớ thương Mẹ tổ chức lễ kỷ niệm ở nhà Thờ, cô kết những bông hoa màu trắng đẹp nhất dành cho Mẹ, và nói lên những lời yêu thương tưởng nhớ mẹ hiền.   Việc làm của cô Anna gây xúc động nhiều người có mặt trong thánh lễ và nhận thức được tầm quan trọng của người Mẹ đối với gia đình và xã hội. Nên vào ngày 10 tháng 5 năm 1908, sau đó 1 năm, những người trong Giáo hội quyết định tổ chức ngày lễ dành cho các bà Mẹ lần đầu tiên tại nhà thờ St. Andrew's Methodist Episcopal. Những người con thay phiên nhau gửi những lời chúc tốt đẹp và đầy yêu thương đến Mẹ của mình. Phong trào này ngày càng lan rộng ra nhiều tiểu bang khác của Mỹ. Mother's Day được công nhận lần đầu tiên năm 1910 là một ngày nghỉ chính thức tại Virginia. Đến năm 1914 Tổng tống thứ 28 của Hoa Kỳ ông Thomas Woodrow Wilson (1856-†1924) nhiệm kỳ (1913-1921) chính thức công nhận là ngày lễ dành cho các bà mẹ ở Hoa Kỳ, International Mother's Day Shrine (Denkmal des Internationalen Muttertages) và được quyết định vào ngày chủ nhật thứ 2 tháng 5.   Trong Thế chiến thứ nhất, Thụy Sĩ là một trong các quốc gia Châu Âu đầu tiên giới thiệu Ngày của mẹ (năm 1917) và lần đầu tiên được tổ chức tại Đức vào năm 1923, sau đó được chính phủ chấp nhận là ngày lễ quốc gia trong danh dự của mẹ năm 1933.  Áo quốc năm 1926 vào ngày chủ nhật thứ hai Tháng Năm, cũng giống như ở Mỹ, Australia, Brazil, Italia, Nhật Bản và nhiều nước khác...Tại Mexico và phần lớn châu Mỹ Latinh ngày của Mẹ là ngày 10 tháng Năm, nhưng Pháp và Thụy Điển ngày của Mẹ là Chủ Nhật cuối tháng năm. Lễ của Mẹ hàng năm theo dương lịch là những: ngày 12.05.2013; 11.5.2014; 10.5.2015; 08.5.2016.   Người Việt Nam tôn vinh công ơn cha cao như núi, nghiã mẹ như biển rộng bao la con cái phải biết ơn sống cho trọn chữ hiếu, qua ca dao: Công cha như núi Thái SơnNghiã Mẹ như nước trong nguồn chảy raMột lòng thờ Mẹ kính ChaCho tròn chử hiếu mới là đạo con.Công cha như núi ngất trờiNghiã mẹ như nước ở ngoài biển ĐôngNúi cao biển rộng mênh môngCù lao chín chữ, ghi lòngcon ơi  Trên trời có bấy nhiêu saoCông ơn cha mẹ cũng bao nhiêu lần.                                    Vị trí của mẹ quan trọng không thể thiếu trong gia đình Việt Nam:  Mẹ già như ánh trăng khuyuaDịu dàng soi tỏ bước đi con hiền  Con có cha như nhà có nócCon có mẹ như bẹ ấp măng  Lạy cha ba lạy một qùyLạy mẹ bốn lạy con đi lấy chồng  Còn mẹ ăn cơm với cáHết mẹ liếm lá gặm xương   Tình yêu của Cha cũng bao la tha thiết, nhưng cha không bộc lộ tình cảm như người Mẹ vuốt ve, âu yếm. Bởi vậy trong đời sống vui buồn các con thường thì thầm bày tỏ với mẹ, trong ký ức các con mang nhiều hình ảnh đẹp, đầy ấp kỷ niệm với tình yêu thiêng liêng của Cha Mẹ.  Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹGánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ Mây mờ che khuất không phủ kín công cha...    (không biết tác giả)   Cha mẹ suốt đời làm việc vất vả nuôi dạy con cái, dựng vợ gả chồng, giúp con tạo lập cuộc đời riêng, mong các con có cuộc sống hạnh phúc, tốt đẹp với đời tràn đầy tình cảm yêu thương.  Con ơi! mẹ bảo con này,Học buôn học bán cho tày người taCon đừng học thói chua ngoaHọ hàng ghét bỏ, người ta chê cười   Hay  Khôn ngoan đối đáp người ngoàiGà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau   Đời sống gia đình Việt Nam thường gắn bó. Cha mẹ suốt một đời lo cho con, lúc về già thường thích sống gần con cháu để khỏi cô đơn. Nếu được con cháu báo hiếu, phụng dưỡng là niềm vui cuối đời. Để tỏ lòng hiếu thảo, các con không cần phải tìm của ngon vật lạ dâng cho cha mẹ, hàng ngày dù có bận công việc, nên dành thời gian tiếp xúc thăm hỏi quan tâm tới cha mẹ, tuổi già chỉ cần một lời thăm hỏi có thể làm ông bà hài lòng.  Chẳng được miếng thịt miếng xôi Cũng được lời nói cho tôi vừa lòng.     Khi cha mẹ còn sống các con không lo phụng dưỡng thì sau nầy sẽ hối tiếc  Ngó lên nhang tắc đèn mờMuốn nuôi cha mẹ bây giờ ở đâu?Bây giờ muốn đáp ơn caoThì cha mẹ đã không bao giờ còn   Sống không phụng dưỡng cha mẹ, lúc qua đời có thương nhớ cũng không còn ý nghiã, những ngày giỗ tưởng nhớ cha mẹ chỉ là một hình thức:  Sống thì cơm chẳng cho ănChết thì xôi thịt làm văn tế ruồi!   Đạo làm người thể hiện qua đời sống theo luật nhân quả, nhắc nhở con cháu noi theo cái đạo hiếu. Nếu chúng ta kính yêu cha mẹ thì con cháu sẽ kính yêu mình như vậy.  Nếu mình hiếu với cha mẹThì con cũng hiếu với ta khác gì.              Những ai may mắn còn mẹ, cảm thấy mình diễm phúc nhất đời. Nhưng mất mẹ không bao giờ tìm lại được tình yêu bao la thiêng liêng ấy. Tôi đã mất mẹ ngày về viếng mộ, đặt những đóa hoa tươi, đốt nén nhang thơm tưởng nhớ mẹ mà nước mắt lưng tròng...Kỷ niệm những ngày dài hạnh phúc tuổi thơ bên mẹ tôi chỉ biết cúi đầu hồi tưởng! tình yêu của mẹ đã đi vào thế giới xa xôi, không bao giờ tìm lại được!  Gío mùa thu mẹ ru con ngủNăm canh chày thức đủ năm canhNgồi buồn nhớ mẹ ta xưaMiệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương                               Ca dao   Nhạc phẩm bất hủ Lòng Mẹ của Y Vân tri ân mẹ hiền:   Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt ràoTình Mẹ tha thiết như giòng suối biển ngọt ngàoLời Mẹ êm ái như đồng lúa rì ràoTiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.  Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thuTình Mẹ yêu mến như như làn gió đùa mặt hồLời ru man mác êm như sáo diều dật dờNắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ  Thương con thao thức bao đêm trườngCon đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết baoThương con khuya sớm bao tháng ngày.Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn  Dù cho mưa gío không quản  thân gầy Mẹ hiền.Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiềnNgày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềmTiếng ru êm đềm Mẹ hiền năm tháng triền miên....                       Y Vân  Biến cố lịch sử từ ngày 30.4.1975, các con đã không làm tròn bổn phận phụng dưỡng mẹ già. Ngược lại mẹ phải tảo tần, dành dụm tiền để thăm con trong trại cải tạo trên núi rừng ngút ngàn sơn lam chướng khí. Mẹ không ngại đường xa vượt qua những đường dài hoang vắng gập ghềnh tiếp tế cho con! Tuổi già tháng ngày vất vả,  sức khoẻ hao mòn. Sau thời gian dài trong trại tập trung, lúc con được về đòan tụ với gia đình thì mẹ đã vĩnh viễn ra đi về bên kia thế giới, nhìn ngôi mộ cỏ xanh trong cô đơn vắng lặng! Tình yêu của mẹ như những vầng sao trên trời, không thể đếm được trong thiên thể mênh mông, thiếu tình mẹ như bầu trời thiếu ánh sao đêm. Trịnh Công Sơn nhắc đến gia tài của Mẹ Việt Nam. Mẹ Việt Nam lầm lũi, mất mát sau chiến tranh, nó cũng là hình ảnh thảm thương, đau khổ của cả một dân tộc trong cơn binh đao, khói lửa cho cả hai miền Nam-Bắc. Dân tộc Việt Nam đã kiệt quệ, xác xơ sau thời chinh chiến. (tôi chỉ trích một phần nhạc nói về Mẹ, không lạm bàn đến vấn đề phản chiến trong nhạc họ Trịnh)  Một ngàn năm nô lệ giặc TàuMột trăm năm đô hộ giặc TâyHai mươi năm nội chiến từng ngàyGia tài của Mẹ, một rừng xương khôGià tài của Mẹ, một núi đầy mồ  Gia tài của mẹ TCS   Rằm tháng Bảy âm lịch là lễ Vu Lan Bồn (Ullambana) theo kinh điển Tôn giả Mục Kiền Liên, lo cứu Mẹ bà Thanh Đề thoát khỏi cảnh khổ ở điạ ngục, và cầu nguyện cho chúng sinh được siêu thoát, khỏi vòng sinh tử luân hồi. Trong ngày lễ nầy người ta thường cài lên áo hoa hồng đỏ, hay hoa cẩm chướng tượng trưng cho mẹ còn sống, hoa trắng để tưởng nhớ Mẹ hiền. Người được hoa hồng đỏ sẽ thấy sung sướng mình còn mẹ, để khỏi hối hận khi một ngày nào đó Mẹ cũng sẽ ra đi theo luật tạo hóa „cát bụi trở về với cát buị„. Người còn mẹ phải cố gắng làm vui lòng mẹ tuổi già, tóc bạc, lưng còng …. Lúc còn tại thế cần làm tròn bổn phận và hiếu thảo. Khi mất cha mẹ rồi có khóc than, cúng tế cũng bằng thừa. Ðạo Phật đề cao hạnh hiếu, đó chính là nền tảng của đời người.  Tâm Hiếu là tâm PhậtHạnh Hiếu là hạnh Phật   Thiền sư Thích Nhất Hạnh, cuộc đời của sư ông có nhiều dư luận trong đời sống đạo và đời, nhưng bài thơ bông hồng cài áo dễ thương, nói lên được tình yêu với mẹ do Phạm Thế Mỹ phổ nhạc  Một bông Hồng cho emMột bông Hồng cho anhVà một bông Hồng cho những aiCho những ai đang còn MẹĐang còn Mẹ để lòng vui sướng hơnRủi mai nầy Mẹ hiền có mất điNhư đoá hoa không mặt trờiNhư trẻ thơ không nụ cườiNgỡ đời mình không lớn khôn thêmNhư bầu trời thiếu ánh sao đêmMẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiềnMẹ, Mẹ là bài hát thần tiênLà bóng mát trên caoLà mắt sáng trên caoLà ánh đuốc trong đêm khi lạc lốiMẹ, Mẹ là lọn miá ngọt ngàoMẹ, Mẹ là nải chuối buồng cauLà tiếng dế đêm thâuLà nắng ấm mương dâuLà vốn liếng yêu thương cho cuộc đờiRồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâuRồi nói, nói với Mẹ rằng „Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không?“Biết gì? Biết là, biết là con thương Mẹ không? „Đoá hoa màu hồng vưà cài lên áo đó anhĐoá hoa màu hồng vưà cài lên áo đó emThì xin anh, thì xin emHãy cùng tôi vui sướng đi...Thích Nhất Hạnh   Đời sống người Việt Nam khác với người Tây phương, ở Việt Nam Cha Mẹ con cháu thường sống chung trong một đại gia đình, dù nghèo hay giàu cha mẹ lúc nào cũng sống gần con cháu. Hằng năm lễ Vu Lan nhắc nhở các con nhớ ngày tình yêu cao cả của mẹ. Chúng ta xa quê hương, không sống gần cha mẹ, luôn mang nỗi buồn mênh mang ngút ngàn thương nhớ.  Áo người hoa đỏ người vuiÁo con hoa trắng ngậm ngùi phận conMẹ ơi ba chục năm hơnHoa kia mấy độ tủi hờn với hoaCõi trần từ mẹ lìa xaĐau thương, thân phận con là mồ côi….                 Hoa Trắng  Ngô Minh Hằng  Chúng con là người Việt Nam lưu lạc Ngày ra đi không hẹn buổi quay về Chẳng phải là sương mù sao khóc lúc đêm khuya Chẳng phải gió sao đời là giông bão Chẳng phải mây sao miệt mài trôi nổi Chẳng phải là rừng sao héo úa mỗi tàn thu….                   Thưa Mẹ, chúng con đi (Trần Trung Đạo)   Hình ảnh mẹ trong thi ca, qua những vần thơ ngọt ngào, tha thiết và nhắn các em dâng mẹ một cành hồng tưởng nhớ:  Hẳn em tôi còn nhớCắt dâng mẹ cành hồngTừ vườn hoa đầu ngõVẫn ngọt ngào đơm bôngHoa thay lòng tưởng nhớCủa đứa con phiêu bồngHoa thay dòng lệ nhỏThương nhớ mẹ vô cùng   Tuỳ Anh  trong tập Trầm ngải thiết tha  Có nỗi đau nào hơn nỗi đau mất mẹMẹ ra đi, đi mãi không vềĐể ngày buồn tháng nhớ mãi lê thêMẹ ra đi trọn đời vỉnh viễn           Thơ Lệ Mi   Trong xã hội Tây phương cha mẹ dù tuổi già nắng xế nhưng họ sống riêng, dù đời sống vật chất cao, phương tiện đầy đủ nhưng không thể khoả lấp khoảng trống tinh thần vì sự thiếu vắng tình cảm gia đình. Tuổi già thường cô đơn, con cháu bận rộn công việc. Bởi vậy hằng năm đều có ngày tưởng nhớ ghi ơn mẹ và khởi đầu cài hoa cẩm chướng (Carnation, Nelke, Oeillet) để tưởng nhớ mẹ, hoa cẩm chướng biểu tượng cho người mẹ là loài hoa nở quanh năm, cánh hoa mỏng và thoảng hương thơm nhẹ.     Dâng Mẹ đôi tim nhỏDâng Mẹ tình yêu lên ngôiDâng Mẹ yêu thương đong đầyDâng Mẹ cuộc sống tương lai...     Tình hồng dâng Mẹ của Văn Chi………….Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn          Bên đời gió tạt với mưa tuôn Con đi góp lá nghìn phương lại                    Đốt lửa cho đời tan khói sương          Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn-ngàoTiếng Người hay chỉ tiếng chiêm-baoMẹ xa xôi quá làm sao vói                             Biết đến bao giờ trông thấy nhau                 Trần Trung Đạo   Mẹ là dòng suối, là kho tàng tình yêu vô tận … Mẹ lo cho con từ miếng ăn, giấc ngủ cho đến lúc trưởng thành, phận làm trai thời loạn phải thi hành nhiệm vụ. Có những đêm ánh hoả châu rực sáng rồi chợt tắt, đạn bom tàn phá quê hương đã làm mẹ lo âu không ngủ… Trịnh Công Sơn vang bóng một thời với những tình khúc như Gia tài của mẹ mang tâm trạng của Mẹ Việt Nam  Mẹ ngồi ru con tiếng hát lênh đênhMẹ ngồi ru con mây vào hồnMẹ dạy cho con tiếng nói quê hươngMẹ nhìn con đi phút giây bàng hoàng  Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn đong đưa phận mìnhMẹ ngồi ru con nghe đất gọi thầm trọn nợ lưu vongMẹ ngồi trăm năm như thân tượng buồn để lại quê hươngTuổi còn bơ vơ thế giới chiến tranh ngục tù            Trịnh Công Sơn   Thời gian trôi qua trong âm thầm lặng lẽ, 38 năm chúng ta xa xứ để rồi xót xa thân phận kiếp lưu vong. Nhớ về mẹ,  tình mẹ là gốc của mọi tình cảm thương yêu, không có mẹ sẽ thiếu tất cả tình yêu trên cõi đời nầy:  Bàn tay chắt chiu vô vàn yêu thươngMẹ như lá hoa thơm vườn nhân áiTình quê hương vương vần bước chân phiêu bồngLắng sâu trong tiếng ru dịu êmLời buồn ru ca dao hôm nào vọng vangMẹ đắng cay trong thầm lặng đếm hư khôngNiềm thương quê tê tái trái tim u hoàiXót xa thương thân phận lưu vong   (Nỗi Niềm Ly Hương – Tình khúc Lê Mạnh Trùy-Vương Ngọc Long)   Chúng ta đều mơ ước ngày về thăm quê hương cầm đôi bàn tay mẹ để sưởi ấm tâm hồn, sau cuộc đổi đời con cháu phân ly:  Mẹ là gío uốn quanhTrên đời con thầm lặngTrong câu hát thanh bìnhMẹ là gío mong manhMẹ là nước chứa chan,Trôi dùm con phiền muộnCho đời mãi trong lànhMẹ chìm dưới nhân gian...        Trịnh Công Sơn   Tình yêu của Mẹ là ánh sáng là giọt sương mai, là tiếng chim hót trên cành buổi sáng:  Mẹ là mùa xuân trên cánh chim bay Mẹ là mùa đông tóc bạc như mây Mẹ là mùa thu, niềm đau gió cát Mẹ là mưa hạ, hạt nhòa đắng cay Mẹ là trời xanh cho nắng vươn cao Mẹ là biển đông sóng gọi xôn xao Mẹ là bình nguyên tình yêu bát ngát Mẹ là ngân hà, lòng mẹ bao la ...                Trường Đinh    Chúng ta không dấu được ngậm ngùi, nỗi nhớ về Mẹ và quê hương là những kỳ quan tuyệt thế đã trở thành thiêng liêng, nhiệm màu muôn thưở. Lúc con ốm đau, khóc la mẹ luôn ôm ấp, vỗ về bồng bế thâu đêm. Mẹ như một thiên thần dịu hiền. Nhạc sỹ Anh Bằng đã sáng tác nhạc phẩm “Khóc Mẹ Đêm Mưa“ vinh danh Mẹ hiền, qua giọng hát thiết tha não nùng của Đặng Thế Luân, khóc mẹ cũng là một thông điệp nhắc nhở những người còn mẹ phải làm tròn bổn phận .  Có những lần con khóc giữa đêm mưaKhi hình Mẹ hiện về năm khói lửaGiặc đêm đêm về quê ta vây khốnBắt cha đi Mẹ khóc suốt đêm buồnÔi thương Mẹ vất vã sống nuôi conĐi vội về sợ con thơ ngóng chờNhưng Mẹ đi không bao giờ về nữaNgã trên đường tức tủi chết trong mưaTan chiêm bao nước mắt thành dòngCon gọi Mẹ một mình trong đêm vắngMẹ ơi! Mẹ ơi  Tha hương con gục đầu tưởng nhớTrên đời nầy Mẹ con không gặp nửa.Mẹ ơi! con khóc giữa đêm mưa!   Thời đại nầy các bà mẹ vì đi làm, hoặc mến tiếc cái tròn trịa của tuổi xuân thì, nên cho con bú sữa bình. Thời xưa bên quê nhà phần lớn các bà mẹ thường ở nhà lo việc tề gia nội trợ, cho con bú sữa mẹ. Tình yêu của mẹ tuyệt vời, qua hơi thở, qua tiếng đập con tim …Mẹ hy sinh tất cả cái đẹp đẽ của mình cho con…  Sữa mẹ ngọt ngào nuôi con lớnTiếng nói đầu đời gọi Mẹ ơi!Mẹ ơi! tiếng gọi từ thơ ấuẤm áp tim con suốt một đời  Từ thuở ngỡ ngàng đi chập chữngMẹ làm điểm tựa bước chân sonVừa  đi  vừa ngả trong tình mẹLớn thật  nhanh cây mạnh xanh chồi   Mẹ ơi! thơ –T. Thất  Phú Sĩ   Kho tàng thi ca bình dân, cũng như những nhạc phẩm thời đại. Ca tụng những lời như ngàn đời nhớ ơn Mẹ. Bởi vì mẹ cho các con hành trang lên đường, dạy các con sống cho phải đạo làm người …  Ơn cha nặng lắm ai ơiNghiã Mẹ bằng trời, chín tháng cưu mangƠn cha, nghiã mẹ nặng trìuRa công báo đáp, ít nhiều phận con    Hay  Mẹ cha là biển, là trờiLàm sao con dám cãi lời mẹ cha.Thương mẹ, nhớ cha như kim châm vào dạ,Nghĩ đến chừng nào, lụy hạ tuôn rơiMột mai gặt lúa đem về,Thờ cha, kính mẹ nhiều bề hiếu trungBao giờ cho cá hóa longĐền ơn cha mẹ ẵm bồng ngày xưa      Ngày nay khoa học tiến bộ, khoa học trở thành cái chung của nhân loại, nhưng mỗi quốc gia đều có tính chất khác biệt đó là dân tộc tính. Ở hải ngoại chúng ta không tìm thấy chiếc nôi bằng tre cho em bé, hoặc nghe tiếng hát ru con của mẹ hiền, hay bà nội bà ngoại ru cháu bằng giọng hát ạ ời! Nhưng nếu chúng ta nghe lại lời ru ấy ở nơi nào đó không thể kềm được lòng cảm xúc, lưu luyến hồn dân tộc, thiết tha tình quê hương và tình yêu của mẹ. Nơi xứ người, thời gian âm thầm trôi qua với những tháng ngày bận rộn trong công việc trả nợ áo cơm. Chúng con không bao giờ quên, xin dâng lên mẹ những lời cầu nguyện trân trọng nhất .   Nguyễn Quý Đại Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây nhạc Nguyễn Ánh 9 Lời: Hoàng Phong Linh  http://www.youtube.com/watch?v=rWdloUNWZwg   (kho tàng văn hoá dân tộc qua ca dao, tục ngữ thường nói về mẹ, như một lời nhắn nhủ đầy ắp yêu thương, các thi nhân, nhạc sĩ đã có hàng trăm ngàn đề tài viết về MẸ. Tôi xin phép các tác giả trích những đoạn thơ về Mẹ, trong giới hạn của bài để vinh danh Mẹ, các hình nguồn từ Internet . Xin trân trọng NQĐ)
......

Chuyện đọc 30/4: Đức - Tình Yêu của một Phóng Viên cho một Dân Tộc nhiều Đau Thương

Cuốn sách "Đức - A reporter's love for a wounded people" (Đức - Tình Yêu của một Phóng Viên cho một Dân Tộc nhiều Đau Thương) của tác giả Uwe Siemon-Netto, một nhà báo kỳ cựu từng cộng tác một thời gian dài với hãng tin AP, với gần 10 năm phục vụ như một phóng viên ở nước ngoài trong đó có Việt Nam. Mới đây ông đã cho xuất bản cuốn sách này, và bản tiếng Việt cũng đang được dự trù xuất bản vào dịp 30-4 năm nay. Dưới đây là đoạn kết rất xúc động mà tác giả đã nói lên ước muốn cùng với người Việt Nam nuôi dưỡng niềm hy vọng một ngày không xa Tự Do Dân Chủ sẽ trở lại với quê hương khốn khổ của chúng ta. Được phép tác giả, dịch giả đã gửi đến DienDanCTM phổ biến đoạn kết này và xin được giới thiệu quyển sách đến quý bạn. Nơi đặt mua sách (sách viết bằng tiếng anh đã xuất bản, và bản dịch tiếng Việt, xuất bản tháng 5. 2013)http://www.siemon-netto.org/ Đức: A reporter's love for a wounded people by Uwe Siemon-Netto (available now) Đức - Tình Yêu của một Phóng Viên cho một Dân Tộc nhiều Đau Thương Tác giả: Uwe Siemon-Netto Dịch giả: Lý Văn Quý & Nguyễn Hiền (mới xuất bản) *** Đoạn kết: Hậu quả của khủng bố và đức hạnh của hy vọng      Uwe Siemon-Netto Hơn 40 năm đã trôi qua kể từ khi tôi giã biệt Việt Nam. Vào năm 2015, thế giới sẽ chứng kiến kỷ niệm lần thứ 40 chiến thắng của Cộng sản và nhiều người sẽ gọi đó là ngày "giải phóng." Ga xe lửa Huế, nơi một đầu máy và một toa hành lý khởi hành chuyến tầu tượng trưng 500 thước mỗi buổi sáng vào lúc 8 giờ sẽ không còn đáng đi vào kịch trường của sự phi lý nữa. Nó đã được phục hồi đẹp đẽ và sơn phết lại mầu hồng. Một lần nữa, tương tự như những ngày dưới sự thống trị của người Pháp, nó là nhà ga xe lửa đẹp nhất vùng Đông Dương và tài xế tắc-xi không phải chờ đợi vô ích bên ngoài. Mười chuyến tầu thong dong chạy qua mỗi ngày, năm chuyến xuôi Nam và năm chuyến ra Bắc. Gộp chung lại chúng được mệnh danh một cách không chính thức là Tàu Tốc Hành Thống Nhất. Chẳng lẽ nào tôi lại không mừng vui? Chuyện này có khác nào bên Đức khi bức tường Bá Linh đổ xuống và những bãi mìn biến mất, và nay những chuyến tầu cao tốc phóng ngược xuôi giữa hai xứ nguyên là Cộng sản bên Đông và Dân chủ bên Tây với tốc độ lên tới 200 dặm một giờ? Hiển nhiên là tôi rất vui khi chiến tranh kết thúc và Việt Nam được thống nhất và phát triển, những chuyến xe lửa đã hoạt động trở lại và các bãi mìn đã được tháo gỡ. Nhưng đến đây thì sự tương đồng với nước Đức chấm dứt. Nước Đức hoàn thành sự thống nhất, một phần nhờ người dân tại Đông Đức đã lật đổ chế độ độc tài toàn trị bằng những cuộc biểu tình và phản kháng ôn hoà, một phần nhờ vào sự khôn ngoan của các nguyên thủ quốc tế như các vị Tổng thống Ronald Reagan và George G.W. Bush, của Thủ tướng Helmut Kohl, của lãnh tụ Sô Viết Mikhail Gorbachev, và cũng phần khác vì sự sụp đổ có thể đoán trước được của hệ thống xã hội chủ nghĩa sai lầm trong khối Sô Viết. Không có ai bị thiệt mạng trong tiến trình này, không một ai bị tra tấn, chẳng có ai phải vào trại tù và cũng không có ai bị buộc phải trốn chạy. Có một khuynh hướng khó hiểu, ngay cả trong số các vị học giả đáng kính của phương Tây đã diễn tả sự kiện Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam như là một cuộc "giải phóng." Điều này đặt ra một câu hỏi: giải phóng cái gì và cho ai? Có phải miền Nam đã được "giải phóng" khỏi sự áp đặt một nhà nước độc đảng toàn trị được xếp hạng chung với những chế độ vi phạm tồi tệ nhất thế giới về các nguyên tắc tự do tôn giáo, tự do phát biểu, tự do ngôn luận, tự do hội họp và tự do báo chí? Một cái thứ giải phóng gì đã làm chết 3,8 triệu người dân Việt từ 1954 đến 1975 và đã buộc hơn một triệu người khác phải trốn ra khỏi đất nước, không những từ miền Nam bại cuộc mà cả từ những bến cảng miền Bắc và làm từ 200.000 đến 400.000 người gọi là thuyền nhân bị chết đuối? Có phải là hành động giải phóng không khi xử tử 100.000 người lính miền Nam và viên chức chính phủ sau ngày Sàigòn thất thủ? Phải chăng chỉ là một màn trình diễn nhân đạo của bên thắng cuộc bằng cách lùa từ một triệu đến 2 triệu rưỡi người miền Nam vào các trại tù cải tạo, trong đó có khoảng 165.000 người mất mạng và hàng ngàn người khác đã bị tổn thương sọ não lâu dài và bị các vấn đề tâm thần do hậu quả của tra tấn, theo một cuộc nghiên cứu của một nhóm học giả quốc tế do Bác sĩ tâm thần Richard F. Molina của đại học Harvard dẫn đầu? Từ giữa những năm 1960, những tay bịa đặt chuyện huyền thoại về chính trị và lịch sử của phương Tây, hoặc ngây thơ hoặc bất lương, đã chấp nhận lời giải thích của Hà Nội rằng cuộc xung đột là một cuộc "chiến tranh nhân dân." Cũng đúng thôi nếu chấp nhận định nghĩa của Mao Trạch Đông và Võ Nguyên Giáp về cụm chữ đó. Nhưng theo luật văn phạm về sở hữu tự theo cách Saxon Genitive qui định thì "chiến tranh nhân dân" phải được hiểu là cuộc "chiến tranh của nhân dân." Thực tế không phải như vậy. Đã có khoảng 3,8 triệu người Việt Nam đã bị giết giữa các năm 1954 và 1975. Khoảng 164.000 thường dân miền Nam đã bị thủ tiêu trong cuộc tru diệt bởi Cộng sản trong cùng thời kỳ, theo nhà học giả chính trị Rudolf Joseph Rummel của trường Đại học Hawaii. Ngũ Giác Đài ước tính khoảng 950.000 lính Bắc Việt và hơn 200.000 lính VNCH đã ngã xuống ngoài trận mạc, cộng thêm 58.000 quân Hoa Kỳ nữa. Đây không thể là một cuộc chiến tranh của nhân dân mà chính là chiến tranh chống nhân dân. Trong tất cả những lập luận đạo đức giả về cuộc chiến Việt Nam ta gặp quá thường trong vòng 40 năm qua, cái câu hỏi quan trọng nhất đã bị mất dấu hay AWOL, nếu dùng một từ ngữ viết tắt quân sự có nghĩa là "vắng mặt không phép," câu hỏi đó là: Dân Việt Nam có mong muốn một chế độ Cộng sản hay không? Nếu có, tại sao gần một triệu người miền Bắc đã di cư vào Nam sau khi đất nước bị chia cắt năm 1954, trong khi chỉ có vào khoảng 130.000 cảm tình viên Việt Minh đi hướng ngược lại? Ai đã khởi đầu cuộc chiến tranh? Có bất kỳ đơn vị miền Nam nào đã hoạt động ở miền Bắc hay không? Không. Có du kích quân miền Nam nào vượt vĩ tuyến 17 để mổ bụng và treo cổ những người trưởng làng thân cộng, cùng vợ và con cái họ ở đồng quê miền Bắc hay không? Không. Chế độ miền Nam có tàn sát cả một giai cấp hàng chục ngàn người trên lãnh thổ của họ sau năm 1954 bằng cách tiêu diệt địa chủ và các đối thủ tiềm năng khác theo cách thống trị theo lối Sô Viết của họ hay không? Không. Miền Nam có thiết lập chế độ độc đảng toàn trị hay không? Không. Với cương vị một người công dân Đức, tôi không can dự gì đến cuộc chiến này, hay nói theo lối người Mỹ là "I have no dog in this fight" (tôi chẳng có con chó nào trong vụ cắn lộn này cả). Nhưng, nhằm chú giải cho cuốn sách "Lời nguyện của nhà báo", tương tự như các phóng viên kỳ cựu có lương tâm, lòng tôi đã từng và vẫn còn đứng về phía dân tộc Việt Nam nhiều đau thương. Lòng tôi hướng về những người phụ nữ tuyệt vời với tính tình rất thẳng thắn và vui vẻ; hướng về những người đàn ông Việt Nam khôn ngoan và vô cùng phức tạp đang theo đuổi giấc mơ tuyệt hảo theo phong cách Khổng giáo; hướng về các chiến binh giống như trẻ con đi ra ngoài mặt trận mang theo cái tài sản duy nhất là một lồng chim hoàng yến; hướng về các goá phụ chiến tranh trẻ với cơ thể bị nhào nặn méo mó chỉ vì muốn bắt một tấm chồng lính Mỹ nhằm tạo một ngôi nhà mới cho con cái và có thể cho chính họ, còn hơn là đối mặt với độc tài Cộng sản; hướng về nhóm trẻ em bụi đời trong thành thị cũng như ngoài nông thôn săn sóc lẫn nhau và những con trâu đồng. Với trái tim chai cứng còn lại, lòng tôi thuộc về những người trốn chạy khỏi lò sát sinh và vùng chiến sự, luôn luôn đi về hướng Nam mà không bao giờ về hướng Bắc cho đến tận cùng, khi không còn một tấc đất nào vắng bóng Cộng sản nữa để mà trốn. Tôi đã chứng kiến họ bị thảm sát hay bị chôn sống trong những ngôi mồ tập thể và mũi tôi vẫn còn phảng phất mùi hôi thối của những thi thể đang thối rữa. Tôi không có mặt vào lúc Sàigòn thất thủ sau khi toàn bộ các đơn vị Quân Lực VNCH, thường xuyên bị bôi bẩn một cách ác độc bởi truyền thông Hoa Kỳ, giờ đây bị những đồng minh người Mỹ của họ bỏ rơi, đã chiến đấu một cách cao thượng, biết rằng họ không thể thắng hay sống sót khỏi trận đánh cuối cùng này. Tôi đang ở Paris, lòng sầu thảm khi tất cả những chuyện này xẩy ra và tôi ước gì có dịp tỏ lòng kính trọng năm vị tướng lãnh VNCH trước khi họ quyên sinh lúc mọi chuyện chấm dứt, một cuộc chiến mà họ đã có thể thắng: Lê Văn Hưng (sinh năm 1933), Lê Nguyên Vỹ (sinh năm 1933), Nguyễn Khoa Nam (sinh năm 1927), Trần Văn Hai (sinh năm 1927) và Phạm Văn Phú (sinh năm 1927). Khi tôi viết đoạn kết này, một ký giả đồng nghiệp và một loại học giả, sinh năm 1975 khi Sàigòn bị thất thủ, đã tự tạo cho bản thân một thứ tên tuổi bằng cách bêu xấu tội ác chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam. Vâng, họ thật đáng bị bêu xấu. Đúng, đó là sự thật. Mỹ Lai có thật. Tôi biết, tôi đã có mặt trong phiên toà mặt trận khi Trung úy William Calley bị kết án là có tội. Tôi biết cái tiêu chuẩn đếm xác chết được tôn sùng bởi đầu óc méo mó của các cấp chỉ huy quân sự cũng như dân sự thời đại Mc Namara tại Washington và bản doanh Hoa Kỳ tại Sàigòn đã làm tổn hại hàng ngàn mạng sống của người dân vô tội. Nhưng không có hành vi tàn ác nào của các đơn vị rối loạn Hoa Kỳ và VNCH có thể sánh bằng cuộc tàn sát do lệnh nhà nước giáng xuống đầu người miền Nam nhân danh Hồ Chí Minh. Những tội ác mà cho đến ngày nay những kẻ kế thừa thậm chí vẫn không thừa nhận vì không ai có cái dũng cảm hỏi họ: Tại sao các anh thảm sát tất cả những người vô tội mà các anh rêu rao là đi chiến đấu để giải phóng họ? Với tư cách một người Đức, tôi xin được thêm một đoạn chú thích như sau: tại sao các anh giết người bạn của tôi là Hasso Rüdt von Collenberg, tại sao lại giết các bác sĩ người Đức ở Huế, và anh Otto Söllner tội nghiệp mà "tội ác" duy nhất là dạy trẻ em Việt Nam cách điều khiển một ban nhạc hoà tấu? Tại sao các anh bắt cóc những thanh niên thiện nguyện Knights of Malta, làm cho một số bị chết trong rừng rậm và số khác thì bị giam cầm tại Hà Nội? Tại sao các anh không bao giờ tự xét lương tâm về những hành động đó, theo cách những người Mỹ chính trực trong khi họ đã được xác định một cách đúng đắn là họ thuộc về phía lẽ phải trong cuộc Đại Chiến Thứ Hai, vẫn bị dằn vặt bởi cái di sản khủng khiếp để lại vì đánh bom rải thảm những khu dân cư trong nước Đức và tấn công bằng bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki? Hồi tưởng lại cuộc thử thách trên con đường mòn Hồ Chí Minh trong tạp chí Der Spiegel, cô y tá Tây Đức Monika Schwinn nhớ lại cuộc gặp gỡ với các đơn vị chiến đấu Bắc Việt trên đường xuống phía Nam như là một trong những kinh nghiệm khủng khiếp nhất. Cô diễn tả cái cường độ của mối hận thù trên khuôn mặt của những tên lính đó và cô viết chính những tên Việt Cộng canh chừng phải khó khăn lắm mới ngăn chận họ không giết những người Đức ngay tại chỗ. Không có ai sinh ra là biết hận thù cả. Sự thù hận chỉ có thể có được do dậy dỗ. Nuôi dưỡng tính giết người trong lòng thanh niên là một khuôn phép huấn luyện chỉ có trường phái chủ nghĩa toàn trị là giỏi nhất. Trong cuốn tiểu sử rất hay nói về tay chỉ huy SS Heinrich Himmler, sử gia Peter Longerich diễn tả là ngay cả gã sáng lập viên cái lực lượng tàn độc gồm những tên côn đồ mặc đồ đen cũng khó lòng buộc thuộc hạ vượt qua sự kiềm chế tự nhiên để thi hành lệnh thảm sát Holocaust (Longerich. Heinrich Himmler. Oxford: 2012). Chính cái ánh mắt thù hận của những tên sát nhân Bắc Việt tại Huế làm ám ảnh những người tôi phỏng vấn hơn cả. Nhưng dĩ nhiên phải dành nhiều thời gian với họ, chịu sự đau khổ cùng họ, tạo niềm tin và trò chuyện với họ thì mới khám phá ra cái cốt lõi của một phần nhân tính con người, một hiểm họa về mặt chính trị và quân sự vẫn còn quanh quẩn bên chúng ta từ bốn thập niên qua. Chỉ phán ý kiến về nó từ trên tháp ngà đài truyền hình New York hay các trường đại học Ivy League thì không bao giờ đủ cả. Trong một cuốn sách gây chú ý về đoàn quân Lê Dương Pháp, Paul Bonnecarrère đã kể lại cuộc gặp gỡ lịch sử giữa Đại tá đầy huyền thoại Pierre Charton và Tướng Võ Nguyên Giáp sau khi Pháp thất trận tại Điên Biên Phủ (Bonnecarrère. Par le Sang Versé. Paris: 1968). Charton là tù binh trong tay Cộng sản Việt Minh. Giáp đến thăm Charton nhưng cũng để hả hê. Cuộc gặp gỡ xẩy ra trong một lớp học trước mặt khoảng 20 học viên đang tham dự một buổi tuyên truyền chính trị. Cuộc đối thoại giữa hai nhân vật đối chọi nhau đã xẩy ra như sau: Giáp: "Tôi đã đánh bại ông, thưa Đại tá!" Charton: "Không, ông không đánh bại tôi, thưa Đại tướng. Rừng rậm đã đánh bại chúng tôi... cùng sự hỗ trợ các ông đã nhận được từ người dân bằng các phương tiện khủng bố." Võ Nguyên Giáp không ưa câu trả lời này và cấm các học viên không được ghi chép nó. Nhưng đó là sự thật, hay chính xác hơn: đó là một nửa của sự thật. Cái nửa kia là các nền dân chủ như Hoa Kỳ đúng là không được trang bị về chính trị và tâm lý để theo đuổi một cuộc chiến trường kỳ. Sự nhận thức này, cùng với cách sử dụng các phương tiện khủng bố đã trở thành trụ cột trong chiến lược của Võ Nguyên Giáp. Ông ta đã đúng và ông ta đã thắng. Thậm chí nguy hiểm hơn nữa là ngày nay các chế độ toàn trị đang chú ý đến điểm này. Cho đến tận ngày hôm nay tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi cái kết luận tôi bắt buộc phải rút ra từ kinh nghiệm về Việt Nam là: khi một nền văn hoá bê tha hủ hoá đã mệt mỏi về lòng hy sinh, nó sẽ có khả năng vứt bỏ tất cả. Nó đã chín mùi để bỏ rơi một dân tộc mà đáng lẽ nó phải bảo vệ. Nó còn thậm chí sẵn sàng xoá đi những mạng sống, sức khoẻ về thể chất và tinh thần, nhân phẩm, trí nhớ và danh thơm của những thanh niên đã được đưa ra mặt trận. Điều này đã xẩy ra trong trường hợp các cựu chiến binh Việt Nam. Tác động của sự khiếm khuyết đã ăn sâu trong các nền dân chủ tự do này rất đáng sợ vì cuối cùng nó sẽ phá hỏng chính nghĩa và tiêu diệt một xã hội tự do. Tuy nhiên tôi không thể kết thúc câu chuyện ở đây bằng điều tăm tối này được. Là một người quan sát về lịch sử, tôi biết là lịch sử, mặc dù được khép kín trong quá khứ, vẫn luôn luôn mở rộng ra tương lai. Là một Ki-Tô hữu tôi biết ai là Chúa của lịch sử. Chiến thắng của Cộng sản dựa vào những căn bản độc ác: khủng bố, tàn sát và phản bội. Hiển nhiên tôi không biện minh cho chuyện tiếp tục đổ máu nhằm chỉnh lại kết quả, cho dù có khả thi đi chăng nữa. Nhưng là một người ngưỡng mộ tính kiên cường của dân tộc Việt Nam, tôi tin là họ sẽ cuối cùng tìm ra phương cách ôn hoà và các lãnh tụ chân chính để họ có thể thoát khỏi những tay bạo chúa. Có thể sẽ phải mất nhiều thế hệ, nhưng điều đó sẽ xẩy ra. Trong ý nghĩa này, tôi bây giờ chỉ muốn xếp hàng vào đoàn xích-lô bên ngoài ga xe lửa Huế vào năm 1972, nơi chẳng có người khách nào quay trở lại. Chỗ của tôi ở đâu bây giờ? Tôi còn lại gì nữa ngoài niềm hy vọng?
......

Tưởng niệm tháng Tư Đen 2013 tại Frankfurt, Đức quốc

Mặc dù đã cuối tháng 4, cái lạnh 6 độ C vẫn còn vương vấn và từ 3 hôm trước dự báo thời tiết đã cho biết trời sẽ mưa dầm và lạnh vào ngày thứ Bảy, 27.4.13, nhưng không làm sờn lòng hơn 200 người Việt còn trăn trở với hiện tình đất nước, đặc biệt từ các tiểu bang xa như Berlin, Hamburg, München, Bremen,...đã tụ về trước Lãnh sự quán CSVN nằm trên đường Kennedyalle thuộc thành phố Frankfurt / Main để tham dự cuộc biểu tình tưởng niệm biến cố đau thương 30.4 cách đây 38 năm, cũng như hun đúc tinh thần và khẳng định quyết tâm chống lại sự cai trị bạo tàn của đảng Cộng sản Việt Nam, do Hội NVTNCS tại Frankfurt phối hợp với Liên Hội NVTNCS và nhiều tổ chức, đoàn thể người Việt tại CHLB Đức tổ chức. Đặc biệt nhất là sự hiện diện của cụ Nguyễn Đình Tâm tròn 90 tuổi, đến từ Berlin đã được mọi người vỗ tay trân trọng tán thưởng. Đối diện lãnh sự quán CSVN Chương trình sinh hoạt ngày Quốc Hận đã bắt đầu vào lúc 12 giờ 30 bằng nghi thức chào cờ và mặc niệm trong rừng cờ vàng và biểu ngữ. Ông Võ Hùng Sơn, chủ tịch HNVTNCS tại Frankfurt đã khai mạc bằng bài diễn văn ngắn nhắc lại biến cố đau thương cho cả nước đúng 38 năm trước, khi miền Nam tự do mất vào tay khối cộng sản. ĐCSVN sau đó đã tiến hành những chính sách trả thù người dân miền Nam và đi từ sai lầm này đến sai lầm khác. Họ đã biến một miền Nam Việt Nam trù phú thành một nơi đói nghèo như Bắc Hàn. Chính sách hà khắc và ngu dốt đó đã đẩy hàng triệu người phải bỏ nưóc ra đi và đã khiến hàng trăm ngàn người phải bỏ thây nơi rừng sâu, trên biển cả. Nhưng điều đáng nói hơn cả là thái độ khiếp nhược của lãnh đạo ĐCSVN trước tham vọng sát nhập Việt Nam vào đất Tàu của nhà cầm quyền Trung Cộng (TC). Họ đã để TC ngang nhiên xâm phạm hải phận Việt Nam ở biển Đông như vào chỗ không người, để TC khai thác bauxite ở Tây Nguyên, rừng đầu nguồn và nhiều nơi khác gây nguy hại trầm trọng đến an ninh quốc gia. ĐCSVN cũng đã cắt nhượng nhiều phần lãnh thổ Việt Nam cho TC để đổi lấy sự bảo kê giữ chặt quyền lực. Ngoài ra, sự can đảm đứng lên và chấp nhận hy sinh của những con dân Việt Nam tại quốc nội trong những năm qua đã được mọi người ca ngợi, tuyên dương. Tiếp theo là phần phát biểu của các đại diện tổ chức, hội đoàn tại Đức như Cộng đồng Người Việt tại Berlin (cụ Nguyễn Đinh Tâm, 90 tuổi), đảng Dân Tộc (ông Trần Văn Sơn), Hội NVTNCS tại Mönchengladbach (ông Nguyễn Văn Rị), Tu sĩ Thích Ấn Tâm, Hội Người Việt tỵ Nạn vùng Rurhgebiet (2 bạn trẻ Vũ Duy Minh Khoa và Vũ Duy Yến Ngân), Hội Người Việt tỵ Nạn tại Oldenwald (ông Lê Trung Ưng), đảng Việt Tân (ông Nguyễn Thanh Văn), Hội Người Việt tỵ Nạn tại Köln (Liêu Tuấn Tú),…với nội dung xoay quanh việc tưởng niệm nạn nhân của chế độ độc tài cộng sản và tố cáo tội ác buôn dân bán nước của CSVN cũng như kêu gọi đồng bào hải ngoại tiếp tay với đồng bào quốc nội để đẩy mạnh tiến trình dân chủ hóa đất nước và chống ngoại xâm. Đặc biệt một phụ nữ, đại diện cho cộng đồng người Tây Tạng tại Đức cũng đã phát biểu ủng hộ cuộc đấu tranh của người Việt Nam. Những bài phát biểu cũng không quên tố cáo âm mưu chia rẽ cộng đồng người Việt hải ngoại qua nghị quyết 36 nhằm vô hiệu hóa những nỗ lực đấu tranh cho một nước Việt Nam dân chủ tự do thực sự. Rừng biểu ngữ hầu hết nói lên khát vọng tự do dân chủ cho đất nước, tố cáo tội ác của ĐCSVN và tham vọng bành trước của Bắc Kinh. Sau những bài phát biểu là những tiếng hô „Đả đảo ĐCSVN buôn dân bán", „Tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam" vang dội một góc phố. Cụ Nguyễn Đình Tâm (Berlin) Ông Nguyễn Văn Rị (Hội NVTNCS Mönchengladbach) Ông Trần Văn Sơn ( Đảng Dân Tộc) Tu sĩ Thích Ấn Tâm Ông Trịnh Đỗ Tôn Vinh (Liên Hội NVTN tại Đức) Anh Vũ Duy Minh Khoa (Hội NVTNCS Ruhrgebiet) Cô Vũ Duy Yến Ngân (Hội NVTNCS Ruhrgebiet) Ca sĩ Thu Sương (đến từ Pháp quốc) Ông Lê Trung Ưng (Hội Người Việt tỵ Nạn tại Oldenwald) Ông Nguyễn Thanh Văn (Đảng Việt Tân) Ông Liêu Tuấn Tú (Hội NVTN tại Köln) Ông Trần Văn các (Hội NVTNCS tại Bremen) Đại diện Cộng đồng Người Tây Tạng Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Hùng, Anh Trịnh Đỗ Tôn Vinh (Liên Hội NVTN tại Đức) và cô Vũ Duy Yến Ngân ( Hội NVTNCS vùng Ruhrgebiet) đã đảm nhận phần tiếng Đức để nói cho người Đức hiểu rõ mục đích của buổi biểu tình. Đặc biệt, chị „Hạt Sương Khuya“, ca sĩ Thu Sương từ Paris sang đã góp mặt với những bài ca thiết tha và rực lửa đấu tranh làm cho khí thế cuộc biểu tình càng dâng cao. Cuộc biểu tình cũng đã được trực tiếp truyền thanh vào các diễn đàn trên internet như Paltalk. Trời vẫn mưa, vẫn lạnh buốt, nhưng nhờ những ổ bánh mì thịt của ban tổ chức chuẩn bị sẵn, đoàn biểu tình đã ấm áp lại phần nào. Cuộc biểu tình trước Lãnh sự quán CSVN chấm dứt vào lúc 14giờ 30. Sau đó đoàn biểu tình đã diễn hành đến Lãnh sự quán Trung Cộng với biểu ngữ và rừng cờ vàng cả hai con đường, dưới sự hướng dẫn nhiệt tình và lịch sự của những nhân viên công lực Đức. Trước lãnh sự quán TC Khoảng 14 giờ 30, ban tổ chức nhanh chóng thu dọn cờ, biểu ngữ, dàn âm thanh, … và hướng dẫn đoàn biểu tình di chuyển đến lãnh sự quán TC chỉ cách đó khoảng 300m. Đoàn đi, vàng cả hai con đường, dưới sự hướng dẫn nhiệt tình và lịch sự của những nhân viên công lực Đức. Những bài phát biểu cùng những tấm biểu ngữ lớn nhỏ tố cáo những hành động bành trướng tại biển Đông của TC đã được cất lên, xen kẽ là những tiếng hô đả đảo TC. Tại đây một số biểu ngữ bằng hình ảnh có nội dung rất lý thú cũng được một số tham dự viên trương lên (xin xem hình) nhằm tố các những chính sách dùng hàng giả, sử dụng hacker, hàng độc hại, đánh cắp bản quyền….. Cuộc biểu tình trong công viên nhỏ nằm đối diện với Lãnh sự quán Trung cộng đã thêm phần khí thế với sự góp mặt của Nhóm khoảng 10 người Tây Tạng. Họ mặc áo, choàng cờ vàng lên vai, cầm bảng lưỡi bò bị kéo cắt. Họ hát bằng tiếng Tây Tạng; dù không hiểu người người Việt hiện diện có thể cảm nhận được nỗi đau đớn, uất hận của người dân đã mất nước trong từng ánh mắt và trong giai điệu bài ca. Sau đó họ cầm loa tay và hô rất to những khẩu hiệu chống TC một cách rất nhiệt tình, mạnh mẽ. Nét mặt, cử chỉ, ánh mắt của họ khiến các tham dự viên khác cũng bị cuốn hút theo một cách vừa hào hứng vừa khâm phục. Cuộc biểu tình trước Lãnh sự quán Trung cộng chấm dứt vào lúc 16 giờ.   Sau đó mọi người đã di chuyển về hội trường Volkshaus Enkheim trên đường Borsig Allee nằm cách đó khoảng 10 cây số để dùng bửa cơm chiều sau nhiều tiếng đồng hồ biểu tình ngoài trời mưa lạnh.  Hội thảo và văn nghệ đấu tranh   Hội Phụ Nữ tại Frankfurt đã có nhã ý đãi các tham dự viên bằng một buổi cơm nóng với thịt kho tàu và đầy đủ các loại xà-lách tươi cùng trà nóng, cà phê miễn phí.   Chương trình phần ba bắt đầu cũng bằng nghi thức chào cờ, mặc niệm và dân hương trước bàn thờ Tổ quốc rất trang nghiêm bên cạnh là bức tranh „Tiếc thương“ nổi tiếng.   Sau đó ban chấp hành của Liên Hội (BCH/LH) đã được mời lên bàn chủ tọa để tiến hành phần sinh hoạt thứ ba. Bác sĩ Trần Văn Tích, chủ tịch Liên Hội đã trình bày những công tác đã thực hiện trong năm qua cũng như tình hình tài chánh của LH. Dưới sự điều hợp của BCH/ LH, cử tọa đã biểu quyết chọn nơi biểu tình là Berlin cho ngày Quốc Tế Nhân Quyền 2013 và giữ Frankfurt là nơi tổ chức Ngày Quốc Hận 2014. Cử tọa đã sôi nổi góp ý với BCH/ LH. Một số đại diện hội đoàn và cá nhân đã quyên góp tại chỗ để LH có thêm phương tiện để sinh hoạt. Sau phần hội thảo là phần văn nghệ đấu tranh với sự đóng góp của ca sĩ Thu Sương cùng nhiều tài năng khác đã khiến mọi người không nỡ rời hội trường cho đến tận 22 giờ đêm, kết thúc một ngày sinh hoạt đấu tranh rất có ý nghĩa. NTN Photo von Luu Berlin  
......

Một vật lý gia người Việt được vào danh sách 100 thiên tài đương thời thế giới

Nhờ vào những thành quả nghiên cứu xuất chúng, ông Võ Đình Tuấn, tiến sĩ vật lý gốcViệt vừa được Công ty Tư vấn Toàn cầu Creator Synectics chọn là một trong số 100 thiên tài đương thời thế giới. Ngoài cương vị là Viện trưởng Viện Fitzpatrick thuộc Đại học Duke , North Carolina ( Hoa Kỳ), ông Tuấn còn là thành viên Hàn lâm viện Hóa học Hoa kỳ, biên tập viên và cố vấn của nhiều tạp chí quốc tế chuyên ngành. Năm 17 tuổi ông Tuấn rời Việt Nam sang Thụy Sĩ du học và lấy bằng cử nhân vật lý (1971) rồi sau đó bằng tiến sĩ Sinh Vật lý Hoá học tại Viện Federal Institute of Technology (1975). Ông sang định cư tại Hoa kỳ vào năm 1975. Ông Tuấn nhận bằng phát minh đầu tiên vào năm 1987 khi sáng chế ra loại thẻ (badge) nhỏ và dễ sản xuất , có thể gắn lên áo của công nhân khi họ làm việc trong những môi trường hoá chất độc hại. Sau giờ làm việc các thẻ này sẽ đươc một máy scan quang học đọc và ghi lại thông số của các hóa chất độc hại mà công nhân có thể nhiễm phải trong quá trình làm việc trong ngày. Trong lãnh vực y khoa, ông Tuấn đã phát minh những hệ thống tương tự để dò tìm các DNA bị tổn thương, bệnh tiểu đường và bệnh ung thư. Tất cả các hệ thống trên đều dựa vào hiện tượng phát quang đồng bộ (synchronous luminescence-SL) Điểm đặc biệt là qua tay ông, phương pháp phát quang đồng bộ đã trở thành thực dụng vì các dữ kiện đươc ghi lại, trưng bày và đọc nhờ vào hệ thống scan quang học (dùng laser và quang học sợi ) nên sức khoẻ con người có thể đươc theo dõi không cần đến các thủ thuật y khoa như sinh thiết (biopsy) Năm 2003, ông Tuấn đã là một trong bốn nhà khoa học Mỹ gốc Á được Cơ quan Thương hiệu và Phát minh Hoa kỳ (US Patent and Trademark Organisation-USSPTO) vinh danh.Theo Cơ quan này, các phát minh của ông Tuấn đã góp phần làm cho Hoa kỳ trở thành một trong những nước có nền khoa học kỹ thuật tân tiến nhất trên thế giới. Sau gần 30 năm hoạt động khoa học, đến nay ông Tuấn đã có hơn 30 bằng phát minh và sáng chế trong nhiều lãnh vực khác nhau như môi trường, sinh học và y học. Ngoài ra, ông Tuấn còn đoạt 5 giải thưởng Nghiên cứu và Phát triển (R &D)vào các năm 19811987,1992, 1994 và 1996 và là tác giả của hơn 300 công trình được phổ biến trên nhiều tạp chí khoa học. Tuy là một khoa học gia nổi tiếng, ông Tuấn rất khiêm nhường khi cho rằng “các nghiên cứu của ông chỉ nhằm mục đích góp phần làm giảm bớt những đau đớn của con người”, và theo ông cái khó nhất đối với các bệnh nan y như ung thư hay AIDS chính là làm sao phát hiện ra những căn bệnh ấy. Nhà khoa học tài ba này hiện đang tiếp tục đeo đuổi mục đích cải tiến công nghệ sản xuất máy móc y khoa hiện đại, có kích thước nhỏ và giá thành thấp nhằm góp phần nâng cao hiệu năng của chẩn đoán và điều trị.
......

Đến thăm ông Albrecht

Ts. Ernst Albrecht là cựu Thống đốc bang Niedersachsen (Ministerpräsident von Niedersachsen) từ 1976 tới 1990, thủ phủ Hannover. Trong thời gian cầm quyền, Ông đã có việc làm nhân đạo để đời với người tị nạn VN tại Đức. Trong giai đoạn cuối thập niên 70 và đầu thập niên 80, thảm cảnh thuyền nhân tị nạn Việt Nam (Boat-People), vượt biển chín phần chết một phần sống, đã làm dư luận thế giới xúc động. Người Việt quyết tâm bỏ nước ra đi trên những chiếc ghe bé nhỏ, theo ước lượng của Cao ủy Tị nạn LHQ, hàng chục ngàn người đã bỏ xác trên biển trước giông bão, hải tặc, đói khát… Ông Albrecht và gia đình Ông không những chỉ xúc động mà chính Ông đã quyết định hành động. Tuyên bố của Thống đốc Albrecht, bang Niedersachsen nhận đầu tiên 1.000 người tị nạn VN đến Đức vào cuối năm 1978, trước hết một phần từ con tầu tị nạn Hải Hồng và sau đó từ các ghe khác, được đa số dân chúng Đức nhiệt tình ủng hộ, là khởi đầu cho các nước Tây Âu nhận thuyền nhân tị nạn VN. Con tầu nhân đạo Cap Anamur, do Ts. Rupert Neudeck khởi xướng sau đó, bắt đầu hoạt động từ mùa hè 1979. Ngày thứ sáu 5.4.2013 đã có cuộc hội ngộ của 4 người Việt với ông Albrecht ở tư gia của Ông tại Burgdorf, ngoại ô Hannover. Bốn người VN đến thăm Ông, đại diện cho 2 thế hệ người Việt tại Đức: Hai người đã tuổi trên 60, thuộc thế hệ 1 ở Đức, từng sinh hoạt trong các lãnh vực Nhân quyền, Văn hóa, Xã hội tại Đức, hai người thuộc thế hệ 2, sinh ra và lớn lên tại Đức, nói, hiểu và đọc được tiếng Việt, ra trường và có cuộc sống tự lập. Thế hệ 2 đến thăm ông Albrecht, như người „cháu“ đi xa về thăm Ông Bà (nội/ngoại). Ông Albrecht sinh năm 1930, năm nay 83 tuổi. Từ vài năm nay Ông bị Alzheimer, (tại VN coi như bình thường, cho rằng vì tuổi già có lúc nhớ, lúc quên, lúc lẫn…) Tiếp „khách VN“ đến thăm, Ông rất vui và cười rất tươi bắt tay từng người. Ông Neudeck (người sáng lập con tầu Cap Anamur*) cho biết cứ nhắc đến „người VN“ là ông Albrecht bao giờ cũng „sáng“ ra, vì quyết định nhận 1.000 người Việt đầu tiên vào nước Đức năm 1978 là  „Lebenswerk“ nhân đạo để đời của Ông. Từ nhiều năm nay, trong các sinh hoạt lớn của người Việt, về thuyền nhân VN, nếu sức khỏe cho phép, Ông đều có mặt bắt tay thăm hỏi từng người. Cuộc hội ngộ hôm nay Ông rất vui, bà quản gia chăm sóc Ông đã sửa soạn cà phê, trà, bánh ngọt thịnh soạn mời „khách“. Ông hỏi thăm từng người từ đâu đến: Stuttgart, Ingolstadt và Hannover. Ông chân tình mời „khách“, cho biết nhà rộng rãi có phòng trống, có thể ở chơi và ngủ lại tại nhà Ông. Người con gái lớn của Ông là bà Ursula Von der Leyen ở chung nhà (đương kim Bộ trưởng Lao động liên bang trong nội các của bà Thủ tướng Merkel, hiện cùng với gia đình đang đi nghỉ dịp Lễ Phục sinh). Điều thích thú ngạc nhiên, trong lúc nói chuyện, Ông rút ví ra, nhân dịp đến thăm „đầu năm“, Ông „lì xì“ cho 2 cháu gái và 2 khách „không còn trẻ“ mỗi người tờ 5,-Euro. Câu chuyện „chính trị“ duy nhất Ông trao đổi với „4 khách VN“ là việc Hòa giải và Liên minh Âu châu, chính sách nầy nước Đức theo đuổi từ ban đầu, làm giảm cuộc xung đột giữa các nước, mang lại hòa bình lâu dài cho Âu châu. Trong phòng khách có một CD-Radio nhỏ, Ông vặn nhạc để mọi người nghe cho ấm cúng trong lúc thưởng thức cà phê-bánh ngọt. Ông cho biết vườn sau nhà rộng, có nuôi gà, có mấy con dê và ngựa. Hôm nay trời đẹp khô ráo, Ông hỏi có thích đi cùng với Ông ra thăm chuồng gà, cho các con thú ăn và đi dạo trong vườn ? Mọi người hoan nghênh đồng ý. Ông chuẩn bị sẵn bánh mì Toast và nước uống cho các con thú. Ông tuy gầy nhưng người còn rất tráng kiện, đi thoăn thoắt. Ông kể chuyện việc chăm sóc vườn, các con thú và hàng ngày đi dạo cho khỏe. Phòng khách có cây dương cầm, Ông hỏi có ai biết chơi nhạc, „cháu gái thế hệ 2“, Christine Lê, sau ít do dự, đã dạo vài khúc nhạc. Ông rất thích thú, vỗ tay tán thưởng, luôn cười rất tươi.   Thời gian đến thăm qua mau, cũng 90 phút nói chuyện và đi dạo với Ông. Làm kỷ niệm, Ông tặng mỗi người một quyển sách của Ông „Erinnerungen, Erkenntnisse, Entscheidungen“ („Những hồi tưởng, những nhận thức, những quyết định“) với chữ ký của chính tác giả. Trước lúc ra về, thì người em ruột của Ông, George Alexander Albrecht, vừa đến trước cửa, từ Weimar lái xe đến thăm anh. Được biết người em nầy còn là một nhạc trưởng nổi tiếng tại Đức. Chia tay chúng tôi chúc sức khỏe Ông. Tiễn khách ra cửa Ông bịn rịn siết chặt tay từng người. Chúng tôi bồi hồi, cảm xúc trước chân tình của Ông, „ân nhân“ của hàng ngàn người VN ở Đức và thầm nghĩ sẽ trở lại thăm Ông ngày không xa. T.C. ghi (10.4.2013) * Từ mùa hè 1979 con tầu nhân đạo Cap Anamur (do Ts. Rupert Neudeck khởi xướng) bắt đầu hoạt động tại vùng biển Đông, đến 1987 đã cứu hơn 11.000 thuyền nhân VN, đa số về Đức định cư. Từ năm 1985, khi chuyện „thuyền nhân VN“ bớt đi tính thời sự, sau các chuyến vớt người trên biển, người Việt vào Đức ngày gặp khó khăn. Ông Neudeck lúc đó có lần vận động „cầu cứu“ ông Albrecht. Với quyền hành Thống đốc bang Niedersachsen lúc đó, Ông cho ông Neudeck biết, nếu gặp khó khăn thì cứ mang thuyền nhân VN đến bang của Ông rồi giải quyết sau. Cách hành xử nhân đạo „không bàn giấy“ (unbürokratisch) của ông Albrecht lại càng làm cho người Đức yêu chuộng nhân đạo và người VN thêm quý Ông.  
......

Đêm Hội Nhạc Hát Cho Quê Hương Việt Nam Tại Nürnberg - Đức Quốc.

Nürnberg thành phố lớn nằm trong tiểu bang Bayern - Đức Quốc, là một thành phố lịch sử đã mở ra các phiên tòa năm 1946 để xét xử 24 nhân vật quan trọng tội phạm chiến tranh Đức Quốc Xã: Martin Bormann (1900-1945?), Đại tướng SS, Bí thư Đảng Quốc xã, Karl Dönitz (1891-1980), mang quân hàm Thủy sư Đô đốc, Hans Frank (1900-1946), luật sư cho Đảng Quốc xã, Đại tướng SS, Wilhelm Frick (1877-1946): Bộ trưởng Nội vụ (1933-36), Quốc vụ khanh (1936-1943)..., mỗi nước đồng minh Anh, Pháp, Nga và Hoa Kỳ được đề cử một chánh án. Qua các phiên tòa Nürnberg đã tuyên 12 án tử hình, 3 án tù chung thân, 4 án tù từ 10 – 20 năm. Đặc biệt tại ngay giữa trung tâm thành phố có các Trụ Cột Nhân Quyền được dựng lên với nhiều thứ tiếng khác nhau trong đó có trụ cột Nhân Quyền Việt Nam. Nơi đây được nhiều du khách đến thăm viếng và chụp ảnh lưu niệm. Vào ngày 30.03.2013, mặc dù đã cuối tháng Ba nhưng tuyết vẫn còn rơi trắng đường với thời tiết 3 độ C, một buổi sinh hoạt với chủ đề „Đêm Hội Nhạc Hát Cho Quê Hương Việt Nam“ do Hội Người Việt Tỵ Nạn Nürnberg – Mittelfranken tổ chức. 17 giờ 30 chương trình bắt đầu với nghi thức khai mạc lễ chào Quốc Kỳ, kế tiếp là anh Hội Trưởng Bùi Văn Tân mời hai vị đại diện tôn giáo là ông Phạm Văn Đức - Phật Giáo và ông Nguyễn Hữu Chỉnh - Công Giáo lên hướng dẩn đọc kinh cầu nguyện cho quê hương Việt Nam sớm có tự do nhân quyền. Anh Lê Văn Thận Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ chào mừng quan khác và nói lên ý nghĩa của đêm Hội nhạc. Đi vào phần chính của đêm Hội nhạc, anh Nguyễn Ngọc Trinh đã giới thiệu và chiếu dương ảnh bài giảng của Linh Mục Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh trong thánh lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn ngày 30.01.2012.  http://www.youtube.com/watch?v=BlIYXeA5HMY, Trong bài giảng LM Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh đã kêu gọi  “Những người đang tuổi trung niên chấp nhận hy sinh sự nghiệp, hy sinh hạnh phúc gia đình, những bạn trẻ đang tràn trề sức sống, hy sinh tương lai, hy sinh tất cả để tranh đấu cho tự do dân chủ, cho nền độc lập quốc gia, cho toàn vẹn lãnh thổ. Đó chính là niềm hy vọng của dân tộc, của tổ quốc trong hoàn cảnh bi đát hôm nay”, hãy  “vượt ra khỏi cái gia đình nhỏ bé của mỗi chúng ta để nói đến một gia đình rộng lớn hơn, đó là quê hương, là đất nước, là tổ quốc, là dân tộc.” Một đoạn Youtube được trình chiếu, cho thấy hình ảnh cảnh nhà cầm quyền CSVN đã âm mưu cấu kết với tài phiệt mở hãng xưởng cướp đất đai của người dân  Văn Giang - Hưng Yên, vào  ngày 24.04.2012  họ đã dùng công an và bọn côn đồ đàn áp đánh đập tàn nhẫn dã man người dân tại đây quyết tâm đứng ra bảo vệ tài sản của mình. http://www.youtube.com/watch?v=AHgJaFoq56I Tiếp theo Ban Tổ Chức kêu gọi mọi người hãy hưởng ứng ký tên ủng hộ quan điểm đề nghị sửa đổi Hiến Pháp của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, ký tên các bản lên tiếng cho tự do nhân quyền... Một số bài hát đã được trình bày nói lên thân phận con người, nỗi đau của đất nước đang bị giặc nội ngoại xâm, kêu gọi mọi người hãy mạnh dạn đứng lên đáp lời sông núi: Bài Nhớ Mẹ (Thiếu Tướng Lê Minh Đảo và Đại Tá Nguyễn Trọng Huề tác giả),  Việt Nam Tôi Đâu, Anh Là Ai, (Việt Khang), Triệu Con tim (Trúc Hồ) ca sĩ  Bích Huyền và các anh em trẻ đến từ Odenwald. Kịch thơ Hận Nam Quan, Tống Biệt Hành, Những Con Đường Hà Nội với giọng ngâm truyền cảm của anh Vũ Duy Toại, anh Nguyễn Ngọc Trinh phụ diễn. Bài Một Ngày Cho Nhân Quyền, Đứng Lên Tuổi Trẻ Việt Nam...do ca nhạc sĩ Ve Sầu Nguyễn Văn Nghệ sáng tác và trình diễn.                    Bài Vùng Dậy do anh Huỳnh Hà trình diễn đã làm sóng động hội trường. Các đoàn thể và thân hữu đến tham dự từ xa: anh Liêu Tuấn Tú, Hội Trưởng, anh Đào Văn Bất, anh Vũ Duy Toại, Hội Người Việt Tỵ Nạn Köln,          anh Lê Trung Ưng, Hội Trưởng và nhóm anh em trẻ Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Odenwald, anh Lý Văn Xuân, Cơ Sở Đảng Việt Tân  München, người đến xa nhất là anh Huỳnh Hà từ Nettatal cách Nürnberg khoảng 500 cây số. Phần Tombola qua anh Huỳnh Hà & Bích Huyền đảm trách rất sôi động, mọi người khi ra về đều có trên tay món qua lưu niêm. Cũng không quên phần ẩm thực do các Anh Chị trong hội và thân hữu làm tặng rất phong phú, ngoài phần giải lao ăn uống tại chổ, lại còn chu đáo thêm một số thức ăn uống về đường cho các anh em ở xa. Tóm lại buổi tổ chức thành công tốt đẹp, địa điểm tổ chức Südpunk của thành phố cho mượn tuy bị giới hạn không còn chổ ngồi có người phải đứng, nhưng lúc chia tay ra về mọi người đều vui vẻ vì đã bỏ thời gian tham dự đóng góp một ngày nhiều ý nghĩa, hẹn sẽ gặp lại nhau vào lần sinh hoạt đấu tranh tới 30.04 tại Frankfurt và 30.04 Đen tại Odenwald. LVX  
......

KỶ NIỆM NGÀY GIỖ

Theo phong tục tập quán của người Việt Nam, ngày cúng Giỗ trở thành một nghi thức để tưởng nhớ những người đã qua đời, là tín ngưỡng phổ biến của người Việt bắt nguồn từ niềm tin linh hồn người qua đời dù thể xác trở thành cát bụi, nhưng phần hồn còn tồn tại chuyển sang một thế giới khác vẫn còn ảnh hưởng tới cuộc sống của con cháu. Thờ cúng tổ tiên là bản sắc văn hóa nổi bậc của dân tộc Việt Nam.   Trong gia đình người Việt bất cứ ở đâu, theo tôn giáo nào không thể thiếu bàn thờ tổ tiên, ông, bà, cha, mẹ được đặt ở nơi trang trọng nhất. Ngày Giỗ phải theo Âm lịch đúng vào ngày mất của người được thờ cúng. Không ai giỗ cha mẹ trước cả tháng, bởi ý nghĩa của giỗ là để nhắc nhở con cháu nhớ những người đã qua đời là ông bà cha mẹ người trong gia đình, dòng họ. Cúng giỗ là nền tảng đạo lý, thể hiện lòng biết ơn đối với tổ tiên, ông bà, cha mẹ. Tấm lòng thành kính của con cháu phải nhớ ngày người mất để làm giỗ, anh, chị em con cháu nội ngoại về tưởng nhớ ông bà, để mối quan hệ gia đình càng đậm đà, gắn bó hơn. Ông bà, cha mẹ dù qua đời nhưng linh hồn vẫn luôn hiện diện bên chúng ta và ngược lại trong tâm tưởng của con cháu ông bà không vắng bóng trong gia đình dù thể xác đã về bên kia thế giới. Làm giỗ lớn hay nhỏ tùy thuộc vào hoàn cảnh kinh tế gia đình, bà con, bạn bè thân thuộc cũng được mời đến dùng bữa gọi là ăn giỗ. Theo phong tục, tập quán qua nhiều đời người con trai trưởng được thừa hưởng của hương hỏa là vườn, ruộng có hoa lợi dùng vào việc thờ cúng ông bà tổ tiên để lưu truyền nòi giống mãi mãi, sự tế tự tổ tiên là duy trì chủng tộc. Của hương hỏa không được bán, luật cũng không cho phép sai áp hay tịch biên của hương hỏa bất cứ vì lẽ gì. Của hương hỏa (ruộng, vườn) để lại từ đời này sang đời kia, ruộng có hoa lợi để làm giỗ gọi là ruộng kỵ tức ruộng giỗ. Theo đạo lý uống nước nhớ nguồn, con cháu bày tỏ lòng biết ơn đối với các bậc sinh thành, lúc họ chết cũng như khi còn sống, tránh trường hợp „sống không cho ăn, chết làm văn tế ruồi“ con cháu phải thể hiện trách nhiệm liên tục và lâu dài đối với tổ tiên bởi vậy ca dao từng nhắn nhũ:Uống nước nhớ nguồnChim có tổ, người có tông hayCây có gốc mới nở cành xanh ngọnNước có nguồn mới bể rộng sông sâuNgười ta nguồn gốc từ đâu?Có cha mẹ rồi sau có mình. Ý nghiã các ngày Giỗ Giỗ Đầu gọi là „Tiểu Tường“ là ngày giỗ đầu tiên sau ngày người mất đúng một năm, còn trong thời kỳ để tang, là ngày giỗ vẫn còn buồn nhớ thương người đã qua đời..Giỗ Hết gọi là „Đại Tường“, là ngày giỗ sau ngày người mất hai năm, vẫn nằm trong thời kỳ tang.Giỗ Thường còn gọi là ngày „Cát Kỵ“, là ngày giỗ sau ngày người mất từ ba năm trở đi. Cát kỵ nghĩa là „Giỗ lành“. Trong lễ giỗ này, con cháu chỉ mặc đồ thường phục, không còn cảnh bi ai, sầu thảm, là dịp để con cháu sum họp và tưởng nhớ người đã khuất . Ngày giỗ thường được duy trì đến năm đời. Đến sau năm đời, vong linh người quá cố được siêu thoát, nên không cần thiết phải cúng giỗ nữa mà nạp chung vào Kỳ Xuân Tế. Nhưng quan trọng hơn là con cháu còn nhớ đến tổ tiên, cúng giỗ không nhất thiết phải linh đình hay quá cầu kỳ nhưng phải thể hiện lòng thành kính. Theo truyền thống ý nghiã của các ngày giỗ:Ngày Cáo Giỗ còn được gọi là „Tiên Thường“ là ngày giỗ trước một ngày người quá cố qua đờiNgày Chính Giỗ còn được gọi là „Chính Kỵ“ là ngày mất của người được giỗ. Nếu vận dụng đúng phong tục cổ truyền phổ biến trong cả nước thì trước ngày chết (lễ tiên thường) phải cúng chiều, cúng đúng ngày chết (lễ chính kỵ) phải cúng buổi sáng. Hàng ngàn năm người Việt vẫn ý thức việc thờ cúng tổ tiên là ghi nhớ nguồn gốc, bản sắc văn hóa riêng, Đạo Thiên Chúa Giáo du nhập vào Việt Nam, họ không thừa nhận sự sùng bái tổ tiên, đã làm trái với luân lý và văn hóa bản xứ, nhưng theo nhà truyền giáo Bá Đa Lộc việc thờ cúng tổ tiên phải được coi như việc tỏ tình kính mến đối với người đã khuất nhưng.“Giáo luật Thiên chúa thời đó ngăn cấm tín đồ thờ cúng tổ tiên. ngày kỵ giỗ tưởng nhớ ông bà, hay làm tang lễ cho thân nhân Giáo dân chỉ xin lễ tại nhà thờ, không được làm lễ tại nhà? Việc thờ cúng tổ tiên là nền tảng truyền thống tình thần xã hội của triều đình Việt nam. Nên không thể tránh được những mâu thuẩn.” Sau 400 năm cuộc cách mạng từ Vaticano II là sự canh tân của Đức giáo hoàng Gioan XXII năm 1958 ngài tuyên bố: „Chúng ta phải hiệp thông với nhau và chúng ta hãy chấm dứt mọi bất hòa.... Tôi muốn mở lớn các cửa sổ Giáo hội cho chúng ta nhìn ra được và công chúng nhìn vào được“. Bởi vậy Giáo Hội phải thay đổi cách truyền bá Phúc âm phù hợp với dân tộc tính của các quốc gia trên thế giới trong đó có Việt Nam.”Kể từ đầu thập niên 60 Công Đồng Vaticano II Giáo hội Thiên chúa giáo La mã (Roma) có những thay đổi để phù hợp với văn hóa các nước trên thế giới. Riêng tại Việt nam giáo dân có thể thiết lập bàn thờ và tổ chức cúng kỵ ông bà cha mẹ tại nhà.” Giỗ Tổ Hùng Vương trở thành ngày Giỗ trọng đại của cả dân tộc, dù ở phương trời nào, người Việt Nam phải nhớ ngày giỗ Tổ, hướng về vùng đất cội nguồn. Điạ danh xã Hy Cương - Lâm Thao - Phú Thọ, nơi nầy chính là điểm hội tụ văn hóa tâm linh của dân tộc Việt Nam. Theo truyền thống đền Hùng Vương là nơi tưởng nhớ, tôn vinh công lao các Vua Hùng, là biểu tượng của khối đại đoàn kết dân tộc Việt Nam. Ngày 10 tháng 3 Âm lịch hàng năm là ngày Giỗ Tổ chung của cả nước, không ai có quyền thay đổi ngày Giỗ theo truyền thống từ xưa đến nay. Năm 2013 giỗ tổ Hùng Vương vào thứ Sáu tháng 4 Dương lịch, trường hợp Cộng Đồng Người Việt hải ngoại không thể Giỗ đúng ngày có thể tổ chức vào cuối tuần. Người Việt luôn ý thức cội nguồn dân tộc, để con cháu dòng máu Lạc Hồng, dù ở phương trời nào cũng phải nhớ ngày Giỗ Tổ đúng ngày để duy trì văn hóa phong tục, ca dao lưu truyền trong dân gian. Dù ai buôn bán nơi đâu,Nhớ ngày Giỗ Tổ rủ nhau ta về.Dầu ai buôn bán trăm nghề,Tháng ba, tế Tổ ta về cho đông.Dù ai đi ngược về xuôiNhớ ngày Giỗ Tổ mồng mười tháng baKhắp miền truyền mãi câu caNước non vẫn nước non nhà ngàn năm.Ai về Phú Thọ cùng ta, Vui ngày Giỗ Tổ tháng ba mồng mười. Lịch ghi những ngày lễ trong năm, vậy chúng ta phải tôn trọng làm cho đúng, hoặc trể vài ngày vào ngày thứ bảy, chủ nhật để những người đi làm việc có thể tham dự. Chúng ta không thể quên TẾT năm Ất Sửu 1985 CSVN tổ chức TẾT trước một tháng, đi ngược lại quy luật thiên nhiên, gây trở ngại và thiệt hại lớn lao cho đời sống nông nghiệp Việt Nam. Chỉ có chế độ cộng sản đổi lịch, bóp méo lịch sử, phi văn hóa, đi ngược lại quyền lợi của dân tộc Việt Nam. Lịch các ngày lễ trong năm http://bit.ly/VMwzAe Nguyễn Quý Đại 04.3.2013 Tài liệu tham khảo Việt Nam văn hoá sử cương Đào Duy Anh Đất lề Quê thói phong tục Việt Nam (nhất thanh Vũ văn Khiếu) Hình trên Internet
......

Tâm Tình một Vị Linh Mục ....

Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh Đức Quốc: Thứ hai, ngày 14-01-2013.   Thật tâm mà nói, vì công việc mục vụ, tôi rất ít nghe nhạc, nhạc Đức cũng như nhạc Việt. Nhưng khi tôi nhận được Youtube, với bài hát: "Triệu con tim, một tiếng nói“ của anh Trúc Hồ sáng tác và trình bày. (Xuất bản 11-01-2013). Nói mà không ngoa.   Tôi đã mở ra nghe ít nhất phải trên 20 lần.   Nghe hoài, nghe mãi mà không chán, nghe nhiều lần muốn thuộc luôn. Tôi muốn mở nhạc thật to, thật lớn, mở Volum hết cỡ, để cho mọi người hàng xóm chia xẻ niềm vui và tự hào của tôi.   Tôi tự hào vì người yêu chuộng tự do công lý không hèn. Tôi tự hào, vì dân tộc tôi, anh em cứu chính anh em đồng hương của tôi.   Tôi tự hào nói cho mọi người bản xứ và cho đồng bào chúng tôi trong nước biết, chúng tôi dù bên này Đại dương, nhưng vẫn luôn hướng về quê mẹ, vẫn yêu quê hương.   Tôi mừng vui, chực như niềm vui vừa đến, đến với tôi và đến với mọi người, như đón chào mùa Xuân, mùa Xuân dân tộc, xuân hy vọng, xuân vui hòa bình trong cảnh người yêu người, tay trong tay rõng bước đại lộ vắng bóng kẻ phản bội.   Tôi tự hào, vì vẫn còn rất nhiều người yêu tổ quốc. Họ hiên ngang can đảm anh dũng đứng lên. Họ lên tiếng diễn tả nỗi đau buồn khốn tả.   Họ đứng ngóng trước thảm cảnh: “Ải Nam Quan, Hoàng sa, Truờng sa nay không còn Mẹ Việt Nam ơi!“ Mẹ Việt Nam ơi? Phải làm sao đây?! “Quê hương mình rồi sẽ ra sao????!!!!“   Tôi tự hào, vì chính anh em đồng bào tôi, chính anh em dòng giống Lạc Hồng của tôi, vì qúa yêu thương đồng bào trong nước, họ đã bất chấp nguy hiểm, khủng bố hành hung. Họ anh dũng, hát lên nguyện vọng tình yêu nước, tình yêu người, yêu quê hương. Họ ca ngợi tình yêu đồng bào, tình yêu nhân loại, yêu quê hương, xóa tan hận thù. Ôi! Còn cảnh hạnh phúc ấm cúng nào hơn?!   Hãy hát lên nguyện vọng yêu nước!   Hãy nghe để thông cảm cảnh mất nước do chính kẻ mang danh „giải phóng đồng bào tôi“. Hãy nghe để hiểu thế nào dân tộc tôi đang bị dày xéo do tập đoàn tay sai ngoại bang.   Bài hát này, hát lên, “để thay thế cho những người bị bịt miệng không được nói“ (Mc Việt Dũng). Đúng vậy! Bạn nhé! Ở đất nuớc tôi, ai bày tỏ yêu nước là trọng tội đấy. Vậy thử hỏi, kẻ cầm quyền của nước tôi là ai?   Thực dân Tầu Cộng? Kẻ phản bội nhân dân đồng bào? Kẻ rước voi dày mồ? Kẻ bán nước? Tội đồ dân tộc?   Xem kìa! Kẻ phản bội đã lộ diện! Bí thư thành ủy HCM, Cộng sản Lê Thanh Hải, "xử lý nghiêm“ ai ghe nhạc yêu nước!   Ôi! Có ngược đời không? Đúng ra, phải là 90 triệu đồng bào trong nước, và 4 triệu đồng bào hải ngoại, cùng cộng đồng quốc tế văn minh trên thế giới mới thật sự "xử lý nghiêm“ kẻ gian ác, kẻ phản bội dân tộc như kẻ phản bội tổ quốc như Lê Thanh Hải mới đúng chứ!? Đúng không!?   Hãy nhìn những kẻ phản bội dân tộc đấu tố người yêu nước: Nguyễn Văn Hải (Biệt hiệu Điếu cày), Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải (Biệt hiệu Anh Ba Sàigon). Chỉ vì yêu nước, ba vị này bị kết án 12 năm tù (24-09-2012). Nhạc sĩ trẻ Việt Khang (4 năm), nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình (6 năm tù) qua phiên tòa đấu tố 30-10-2012. Cảnh đấu tố đàn áp bất công có điêu ngoa lắm không?   “Ải Nam quan, đảo Hoàng sa nay không còn.“ Mẹ Việt Nam ơi! Những lời kêu gào thống thiết, kêu gọi lương tâm con cái cùng nguồn gốc, xuất thân từ CON RỒNG CHÁU TIÊN, xin đừng làm ngơ: “Hãy đứng lên cháu con Rồng tiên. Đừng thờ ơ, đừng làm ngơ, mà “triệu con tim cùng bước tới!“ Vì, “chúng ta là dòng giống LẠC HỒNG“. Vì thế: “Hãy biết nỗi đau, nỗi đau người dân! Hãy là ngọn gió đổi thay!“   Vâng! Chúng ta là dòng giống LẠC HỒNG, chúng ta là con cháu RỒNG TIÊN. Không phân biệt là ai. Dù là Công an Cộng sản, dù là binh lính quân đội nhân dân, dù là đảng viên Cộng sàn, dù là tu sĩ, cư sĩ, giáo dân, dù là ca sĩ hay nhạc sĩ, chúng ta đều là con Cháu Mẹ Âu Cơ, từ một mẹ sinh ra, với 4 ngàn năm văn hiến.   Chúng ta không đựợc phép hành xử với nhau như kẻ ăn lông ở lỗ. Chúng ta không được phép để kẻ phản bội dân tộc bán nước, rước voi dày mồ! Yêu nước là một lý do chính đáng và là nghĩa cử cao đẹp nhất cho tất cả những ai đã và đang sống trên đất Việt.   Chỉ kẻ phản bội dân tộc, không yêu thương chính giống nòi, không màng gì đến tình tự dân tộc, phải nhường chỗ cho tình đồng bào và tình yêu dân tộc quê hương ngự trị.   Ai nói: “Xướng ca vô loài“??! Những Nhạc sĩ và ca sĩ trong trung tâm ASIA đã và đang chứng minh ngược lại. Hãy nhìn gương anh Trúc Hồ, những ca sĩ Quốc Khanh, Đan nguyên, Nguyên Khang, Lâm Nhật Tiến, Mai Thanh Sơn, Nguyễn Hồng Nhung, Lâm Thúy Vân, Ý Phương, cùng ca đoàn Ngàn Khơi v.v.   Xin trả danh dự lại cho họ. Họ không phải là kẻ xướng ca vô loại, ngược lại họ đã và đang là những cổ loa, những trống đồng cổ, thúc giục, đánh động lương tâm chúng ta. Họ là những Ngôn sứ thời đại, dùng tiếng hát lời ca, bán nuớc miếng, mồ hôi, hơi thở của mình, như là dụng cụ hữu hiệu nhất, đấu tranh đòi hỏi cho CÔNG LÝ, mang lại thật sự hạnh phúc ấm no cho dân tộc tôi.   Họ là những anh hùng dân tộc. Họ là những ngôi sao sáng, những minh tinh nền âm nhạc hải ngoại, cho ta noi gương theo. Thật đáng khâm phục, ngưỡng mộ và tuyên dương! Tôi ngưỡng phục ngả mũ!!!   Lời ca tiếng hát của họ là những tiếng gào thét kêu gọi toàn dân hãy đoàn kết, xiết lòng như một, xua đuổi kẻ phản bội dân tộc, chấm dứt gây tội ác. Bạn đã nghe chưa? Bạn đã tỉnh thức chưa? Bạn còn thờ ơ? Bạn còn làm ngơ ư? Vậy, bạn hãy thức dậy, đừng ngủ nữa! Nếu bạn đã thức tỉnh, thì xin bạn cùng tôi, “triệu con tim, hãy cùng bước tới!!!“   Xin Thiên Chúa ban phép lành cho anh em!   http://www.youtube.com/watch?v=X75q92uM_1k&feature=youtu.be&noredirect=1
......

Phái Đoàn Ngoại Giao Cộng Hòa Liên Bang Đức Đến Gặp Gỡ Trao Đỗi Với Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ

Vào chiều ngày 14.12.2012, Phái đoàn Ngoại giao Cộng hòa Liên bang Đức đã đến Thanh Minh Thiền viện gặp gỡ, trao đổi với Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ. Cùng đi với ông Conrad Cappell, Tổng Lãnh Sự Đức tại Saigon, có ông Markus Löning, Đặc phái viên Nhân quyền của chính phủ Đức, và ông Felix Schwarz. Được biết ông Markus Löning công du Việt Nam từ 9 tới 14.12.2012 để tìm hiểu tình hình chính trị và nhân quyền. Sau cuộc gặp gỡ Đức Tăng Thống, ông Markus Löning đã mở cuộc họp báo vào lúc 17 giờ 15 tại Khách sạn Renaissance Riverside ở Saigon trước khi rời Việt Nam trở về Đức.   Ông Markus Löning trân trọng chào hỏi Đức Tăng Thống và cho biết lý do chính phủ Đức cử ông đi tìm hiểu vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam, nên đến đây gặp Đức Tăng Thống mong tìm hiểu về tôn giáo. Đặc biệt ông nghe nhiều nguồn thông tin cho biết GHPGVNTN đang bị mất tự do, và tình trạng bị quản chế của Đức Tăng Thống. Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ đã tỉ mỉ kể lại những khó khăn của Phật giáo từ thời Pháp thuộc cho đến ngày nay dưới chế độ Cộng sản. Đặc biệt từ năm 1975, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất là nạn nhân đầu tiên và chính yếu của chính quyền Cộng sản. Vì vậy mà đã rất sớm, từ ngày 2.11.1975, 12 Tăng Ni tự thiệu tập thể tại Cần Thơ để phản đối chính sách đàn áp nhân quyền và tôn giáo. Cho tới 30 năm sau, đã có tất cả là 22 Tăng, Ni, Phật tử tự thiêu trong cuộc vận động cho tự do tôn giáo, nhân quyền, dân chủ và phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN). Bàn tay của Đảng Cộng sản đã xen vào nội bộ Phật giáo khi họ cho thành lập năm 1981 một Giáo Hội Phật giáo Nhà nước, được gọi là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, nhằm tiêu diệt GHPGVNTN. Tất cả mọi tài sản, giáo sản, cơ sở giáo dục, văn hóa, từ thiện xã hội, y tế, đại học Phật giáo cũng như hệ thống Trung tiểu học Bồ Đề, chùa viện, v.v… đều bị nhà cầm quyền Cộng sản tịch thu ngay sau năm 1975, cho đến nay vẫn chưa trả lại. Trong hoàn cảnh bế tắc làm cho đất nước ngày càng suy sụp, Giáo hội đã phát động từ năm 1993 phong trào đòi hỏi bầu lại dưới quyền giám sát của LHQ một Quốc hội đại biểu cho mọi thành phần xã hội, đảng phái, tôn giáo, đòi hỏi dân chủ đa nguyên từ năm 2001. Vì Giáo hội biết rằng dân chủ là cơ bản để phát triển đất nước. Không có dân chủ, nhân quyền không được tôn trọng và tôn giáo không thể có tự do sinh hoạt để giải quyết các vấn nạn xã hội và tâm linh. Đức Tăng Thống đưa ra một ví dụ mà bản thân ngài phải gánh chịu. Đó là năm 1994 tại đồng bằng sông Cửu Long có bão lụt lớn, Giáo Hội tổ chức đi cứu trợ thì lại bị nhà cầm quyền bắt giam vì « cứu trợ trái phép », tuyên án 5 năm tù giam và 5 năm quản chế. Hiện nay tôi bị chỉ định sống nhờ tại Thanh Minh Thiền Viện với lệnh quản chế bằng miệng, chẳng có giấy tờ gì cả. Hàng ngày công an ngồi canh gát trước cổng Chùa. Ông Markus Löning lại hỏi : Chùa này sinh hoạt ra sao, bao nhiêu người sống ở đây, có ai đến lễ chùa và có bị khó khăn gì khi đến, và có ai đến thăm Ngài không ? Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ cho biết, chùa chỉ có Thầy trụ trì và tôi thôi. Họ sợ bị tôi ảnh hưởng nên chẳng cho ai đến ở. Phần tôi, thì bị cấm không cho làm lễ Phật hay thuyết giảng cho Phật tử, dù sống trong một ngôi chùa. Ngày thường thì rất vắng vẻ. Thỉnh thoảng có Phật tử đến lễ nhưng thấy công an theo dõi nên sợ hãi không ai dám đến nữa. Chỉ những ngày lễ lớn mới có đông Phật tử tham dự. Thi thoảng có vài vị sư trong Giáo hội đến thăm tôi cho biết chút tin tức bên ngoài, tôi hoàn toàn bị cô lập. Ông Markus Löning - HT Thích Quảng Độ - Tổng Lãnh Sự Đức tại Sài Gòn Ông Markus Löning ngạc nhiên hỏi : Vì sao người ta xem Ngài nguy hiểm như vậy ? Đức Tăng Thống đáp : Là vì tôi sống theo lòng từ bi, khoan dung của Đức Phật, tôi theo con đường của dân tộc, không chịu đồng hành với chủ nghĩa Tam Vô và chủ trương bạo động đấu tranh giai cấp của người Cộng sản, nên họ đàn áp, giam cầm tôi. Năm 2001 tôi công bố « Lời Kêu gọi cho Dân chủ Việt Nam » qua một chương trình thực hiện Tám điểm. Tôi kêu gọi thành lập ba đảng tại Việt Nam, một đảng khuynh tả, một đảng huynh hữu, và một đảng trung lập đại diện cho 3 khuynh hướng của người dân. Nếu Đảng Cộng sản nghe và thực hiện, thì họ sẽ không bị nhân dân và lịch sử phán đoán. Nhưng Đảng Cộng sản bỏ ngoài tai, vì chỉ muốn độc tài đảng trị để ôm giữ quyền lực và tánh mạng của họ. Ông Markus Löning hỏi : Vì sao họ lo sợ cho tánh mạng họ ? Đức Tăng Thống đáp : Vì họ có quá nhiều đặc quyền đặc lợi, từ trước đến giờ họ gây quá nhiều tội ác với dân tộc Việt nam, cho nên họ chẳng dám buông ra là thế. Trong tình trạng như ngày nay, tôi rất âu lo cho đất nước chúng tôi rơi vào tay Trung quốc một ngày không xa. Cộng sản trên thế giới không còn, nhưng ý đồ của Cộng sản việt Nam vẫn là thà mất nước chứ không thà mất đảng. Họ chẳng lo gì cho quyền lợi và hạnh phúc của người dân. Trái lại họ còn bán đất bán biển cho Trung quốc, cho Trung quốc khai thác Bô xít trên Tây nguyên gây đại nạn sinh thái và uy hiếp quân sự, cho thuê rừng đầu nguồn 50 năm. Công nhân Trung quốc vào lập Làng, một ngày kia sẽ trở thành quân đội xâm lăng… Đức Tăng Thống kêu gọi chính phủ Đức và nhân dân Đức đang ở vị thế kinh doanh, giúp đỡ nhà cầm quyền Cộng sản hãy giúp đỡ cho nhân dân Việt Nam sớm có nhân quyền, dân chủ và tự do tôn giáo. Ông Markus Löning tiết lộ rằng trong cuộc gặp gỡ chính phủ Việt Nam ông có nêu ra vấn đề nhân quyền và tôn giáo, và đặt vấn đề sao Việt Nam không theo gương Miến Điện, thì phía Việt Nam không trả lời lại có vẻ lúng túng. Khi chia tay, ông Markus Löning, Đặc phái viên Nhân quyền của chính phủ Đức, cầm tay Đức Tăng Thống mà nói rằng : Chúng tôi sẽ tường trình lên chính phủ cuộc gặp gỡ Ngài hôm nay, và sẽ thúc đẩy cho Nhân quyền tại Việt nam, cũng như kêu gọi Trung quốc và Việt Nam nên đàm phán vấn đề Biển đông theo luật của quốc tế. Đức Tăng Thống đã trao cho Phái đoàn Ngoại giao Cộng hòa Liên bang Đức hai tập tài liệu bằng tiếng Anh : « Memorandum on the situation of the Unified Buddhist Church of Vietnam”(Giác thư về tình hình GHPGVNTN), và “The Unified Buddhist Church of Vietnam, 30 Years of Peaceful Struggle for Religious Freedom, Human Rights and Democracy in Vietnam”, tóm gọm các mốc lớn về cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ của GHPGVNTN từ sau năm 1975. http://www.queme.net/vie/index_detail.php?numb=1995
......

Tuyên Cáo Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Đức

Tuyên Cáo Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Đức Về việc Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bắt giữ và kết án những thanh niên Công Giáo và Tin Lành. Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Đức cực lực phản đối và lên án trước cộng đồng thế giới về hành vi của Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã bắt giữ và kết án những thanh niên Công Giáo và Tin Lành. Việc bắt giữ và kết án những thanh niên có tên dưới đây: 1. Anh Đặng Xuân Diệu 2. Anh Hồ Đức Hòa 3. Anh Lê Văn Sơn 4. Chị Nguyễn Đặng Minh Mẫn 5. Anh Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc 6. Anh Nguyễn Văn Duyệt 7. Anh Nông Hùng Anh 8. Anh Nguyễn Văn Oai 9. Anh Chu Mạnh Sơn 10. Anh Đậu Văn Dương 11. Anh Trần Hữu Đức 12. Anh Nguyễn Xuân Anh 13. Anh Hồ Văn Oanh 14. Anh Thái Văn Dung 15. Anh Trần Minh Nhật 16. Anh Nguyễn Đình Cương 17. Nguyễn Hoàng Phong 18. Chị Đặng Ngọc Minh là vi phạm quyền Tự Do Tôn Giáo, Tự Do Ngôn Luận, trái hiến pháp Việt Nam và đi ngược công pháp quốc tế. Chúng tôi yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam: 1. Lập tức thả những thanh niên nói trên đã bị bắt giữ và kết án bất công. 2. Tôn trọng Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Đức-quốc 16.01.2013 http://ldcg.de/index.php?option=com_content&task=view&id=4740&Itemid=278
......

Cộng đồng Người Việt Tự Do tại Đức biểu tình cho nhân quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam.

Nhân quyền tại VN bị chà đạp và họa mất nước qua sự bành trướng của Bắc Kinh là hai vấn nạn mà không một người Việt Nam yêu nước nào lại không trăn trở. Nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền năm 2012, cùng với người Việt khắp nơi trên thế giới, Cộng đồng Người Việt tại Đức đã xuống đường biểu tình để tiếp tục tố cáo sự vi phạm nhân quyền của chế độ CSVN tại thủ đô Berlin và thành phố Frankfurt. Berlin: Vào lúc 11 giờ 30 ngày 8.12.2012, bất chấp cái buốt rét âm 6 độ C, đồng bào đã tụ tập trước tòa Đại sứ Trung quốc tại Märkische Ufer, Berlin để phản đối những hành động bá quyền của Bắc Kinh, mà mới đây nhất là cắt cáp tàu Bình Minh 2 của Petrovietnam chính ngay trên lãnh hải của VN. Nghi thức chào cờ và mặc niệm mở đầu buổi sinh hoạt ngoài trời. Cụ Nguyễn Đình Tâm với 89 tuổi đời, không ngại cơn gió lạnh buốt xương thổi lên từ lòng sông Spree, trước đoàn biểu tình bằng một giọng nói chắc nịch, cương nghị. Cụ lên án hành động xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam của tập đoàn lãnh đạo TC, tố cáo chính sách tham lam bá quyền của nhà cầm quyền cộng sản Trung Nam Hải nhắm vào biển Đông và Việt Nam. Đồng thời cụ cũng lên án việc chà đạp lên nhân quyền một cách thô bạo, thái độ khiếp nhược của đảng cộng sản Việt Nam trước những hành động khiêu khích, cướp bóc, giết hại ngư dân và lãnh hải của quan thầy TC. Cụ cũng không quên mắng những hành vi bắt bớ, giam cầm và kết án những công dân yêu nước của chế độ cộng sản Hà Nội, chỉ vì họ đã không cam tâm làm nô lệ cho ngoại bang mà can đảm chống lại chính sách bành trướng rõ rệt của nhà cầm quyền TC. Nối tiếp lời cụ Tâm là những phát biểu của ông Trần Văn Các, đại diện Ủy Ban Điều Hợp Công Tác Đấu Tranh tại Cộng Hòa Liên Bang Đức, ông Phạm Công Hoàng (Liên Hội Người Việt Tị Nạn tại CHLBĐ), ông Nguyễn Đình Phúc, Hội phó Hội Người Việt Tị Nạn Cộng Sản Tại Hamburg,...cũng nhằm vào chủ đề chính của cuộc biểu tình. Cờ vàng và đủ loại biểu ngữ: Trung quốc không được đụng đến VN (China,Hände weg von VN), TQ nhưng ngay hành động bành trướng tại VN(China stop Verbreitung Herrschaft in VN ), Hoàng Sa & Trường Sa là của VN (Paracel- & Spratly - insel gehören zu Vietnam), Trung Quốc hãy rút khỏi lãnh hải VN (China…Raus aus dem Seegebiet Vietnams),...Ban tổ chức buổi biểu tình cũng cho phát thanh một đoạn bằng Đức ngữ nhằm giải thích đến người đi đường lý do cuộc biểu tình, đồng thời kêu gọi người bản xứ cùng người Việt chống lại chính sách bá quyền đầy tham vọng của TC tại biển Đông. Xem kẻ là những khẩu hiệu bằng Đức ngữ, Hoa Ngữ "Đả đảo TQ", "TQ cút khỏi Hoàng Trường Sa",..cũng được đoàn biểu tình hô to hướng vào sứ quán Trung Quốc đã tạo được đầy đủ khí thế. Lúc 12g30 phần một buổi sinh hoạt chấm dứt. Mọi người nhanh chóng thu xếp dụng cụ để di chuyển sang tòa đại sứ VC để tiếp tục phần thứ hai. 13g30 cuộc biểu tình phần hai trước sứ quán CSVN bắt đầu bẳng nghi thức chào cờ khai mạc. Tiếp đó ông Nguyễn Thanh Văn, Chủ tịch Ủy Ban Điều Hợp đã nói lên ý nghĩa và mục đích cuộc biểu tình. Khẩu hiệu và biểu ngữ tập trung vào việc mạnh mẽ tố cáo sự dẫm đạp tàn bạo lên bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mà ĐCSVN đã long trọng đặt bút ký kết vào năm 1982 nhưng chưa bao giờ tôn trọng chữ ký của chính họ. Đoàn biểu tình hô to những khẩu hiệu "Đả đảo ĐCSVN bán nước buôn dân", "Tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam", ngoài những bài phát biểu về tình hình chung đang lâm nguy trước họa xâm lăng từ phương Bắc và tố cáo thái độ "hèn với giặc, ác với dân" của nhà cầm quyền Ba Đình tại Hà Nội. Nữ sinh viên Vanessa Đinh đọc những đòi hỏi của Liên Hội NVTN tại CHLBĐức của người Việt tị nạn đối với nhà cầm quyền VC. Đặc biệt là phần phát biểu ngắn của cựu sĩ quan quân đội CSVN tên Nguyễn Duy Thế, cấp bậc đại úy, đã rời bỏ hàng ngũ để về với người Việt tự do. Anh cũng lên án sự khiếp nhược của ĐCSVN trước nguy cơ xâm lấn trắn trợn của TC. Buổi sinh hoạt đã chấm dứt vào lúc 16 giờ cùng ngày. Vào ngày 7.12 trước đó, một phái đoàn của Cộng đồng người Việt tự do gồm các ông Phạm Công Hoàng, Trần Văn Các, Trịnh Đỗ Tôn Vinh và bà Lý Thị Khiếu đã đến Bộ Ngoại Giao Đức. Phái đoàn đã được ông Markus Löning, đặc sứ nhân quyền và giúp đỡ nhân đạo và ông phụ tá Felix Schwarz cùng bà Melanie Moltmann đặc trách Á Châu sự vụ tiếp đón ân cần. Cuộc đối thoại diễn ra trong bầu không khí cởi mở và lắng nghe nhau. Để vận động nước Đức lưu tâm hơn về nhân quyền tại Việt Nam, phái đoàn đã trao cho đại diện BNG tập hồ sơ dầy cộm gồm Thỉnh nguyện thư gởi Ngoại trưởng Westerwelle và 125.000 chữ ký thu được khắp thế giới trong chiến dịch "Triệu con tim - Một tiếng nói" do nhạc sĩ Trúc Hồ cùng hơn 100 đoàn thể người Việt tự do khởi động và thực hiện từ ngày 10.10 đến ngày 10.12.2012. Một số anh chị em Hamburg đã tranh thủ ít thời gian còn lại trước khi lên xe trở về để trò chuyện với anh Nguyễn Duy Thế. Anh cho biết, tuy ở cương vị người lính, phải chấp hành lệnh thượng cấp nhưng ai cũng biết và bất mãn với thái độ ươn hèn của lãnh đạo ĐCSVN, mặc tình cho kẻ thù phương Bắc hoành hành trên lãnh hải Việt Nam. Điểm đặc biệt anh thố lộ: ĐCSVN sẵn sàng cho côn đồ trả thù mọi người lính khi có dấu hiệu bất tuân bằng cách hãm hại thân nhân người lính đó. Ngoài ra, anh là người được ĐCSVN đưa lên Văn Giang để thuyết phục bà con tạo điều kiện cho con gái ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng làm ăn dễ dàng trong dự án Ecopark cướp đất của dân. Dân ở đó bảo với anh là họ trọng quân đội như rất ghét lực lượng công an chuyên dựa vào quyền thế để trấn áp, uy hiếp người dân thấp cổ bé họng. Văn Ngọc tường trình từ Berlin. Frankfurt: Phóng sự bằng hình buổi biểu tình.  
......

Thỉnh Nguyện Thư Triệu Con Tim vào Bộ Ngoại Giao Đức

Để cùng tạo tổng lực đấu tranh cho nhân quyền Việt Nam, ngày 07/12/2012, một phái đoàn người Việt tại Đức đã vào Bộ Ngoại Giao Đức Quốc (BNG) để trao bản Thỉnh Nguyện Thư Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói. Tiếp đón phái đoàn là các viên chức: ông Markus Löning, Đặc sứ Liên Bang phụ trách Nhân Quyền và Trợ Giúp Nhân Đạo, bà Melanie Moltmann, Trưởng phòng Nam Á Sự Vụ, đặc trách vùng Nam Á, Úc và Thái Bình Dương, ông Felix Schwarz, Chánh văn phòng của Đặc sứ Löning. Cuộc gặp gỡ đã diễn ra trong không khí niềm nở và đầy cảm thông về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Phía Bộ Ngoại Giao Đức đặc biệt chú ý đến tổng số 125.000 chữ ký từ Việt Nam và khắp nơi trên thế giới trong vòng 2 tháng, được đóng thành 4 tập sách rất dày mà Đặc sứ Löning trân trọng đón nhận. Trong lúc trao đổi với phía BNG Đức, phái đoàn VN cũng đã chia sẻ về tình hình Trung Quốc khai thác bừa bãi hầm mỏ và tàn phá thiên nhiên, lấn át ranh giới và hải phận, bóc lột và đàn áp người dân tại vùng biên giới Bắc Việt, vì thế càng ngày càng nhiều người Việt Nam trong nước xuống đường để thể hiện tinh thần yêu nước của mình dù có bị nhà cầm quyền cấm đoán, bắt bớ. Ngoài ra, phái đoàn còn nêu thêm những hậu quả của Nghị Quyết 36 đối với cộng đồng người Việt tại Đức và quốc gia sở tại. Theo ông Löning thì điều này mới đối với ông ta. Vì thế ông Löning khuyến khích người Việt tỵ nạn tại Đức mạnh dạn lên tiếng với dư luận và các cơ quan truyền thông, cũng như cơ quan phản gián để ngăn chận những nỗ lực ngấm ngầm theo dõi và đe dọa tinh vi của nhà cầm quyền VN. Ông Löning cho biết tòa đại sứ CS Việt Nam tại Berlin cũng đã thông báo cho BNG Đức biết rằng hôm nay (7.12.2012) sẽ có một phái đoàn người VN đến BNG. Phái đoàn Người Việt cho ông Löning biết, trong cộng đồng người VN tại Đức cũng có những thành phần đưa những dữ kiện cho tòa đại sứ. Hơn nữa, chiến dịch này công khai nên tòa đại sứ CSVN cũng dễ theo dõi.  Bà Moltmann yêu cầu tiếp tục thông tin cho họ về những cuộc biểu tình cũng như về chiến dịch „Triệu Con Tim - Một Tiếng Nói“. Buổi tiếp kiến chấm dứt lúc 12g15 cùng ngày.
......

Pages