VIỆT NAM

Lã Minh Luận| Hôm nay, mồng 4 Tết, tức ngày 28/1/2020, tôi và một người em đã đến được nơi ấy... Cái Thôn Hoành (Đồng Tâm) nhỏ tí xíu mà có cái trụ sở Uỷ ban to đùng, khang trang giữa cái làng có những ngôi nhà rất khiêm tốn ấy... Cái nơi có cơn bão kinh hoàng vừa đi qua... Chúng tôi không rành đường nên phải cài chỉ dẫn, khi còn cách thôn Hoành khoảng hai km, xe dừng lại hỏi đường, một người phụ nữ tỏ vẻ rất cẩn thận, chị hỏi lại chúng tôi là ai, tôi nói người dưng tìm đến thắp nén nhang cho cụ Kình thôi. Chị dặn: Vẫn còn công an chìm canh trong đó đó, nếu hỏi thì cứ nói người nhà của cụ... Thế rồi đến cái cổng làng... nơi ghi lại bức tranh các chiến sĩ cơ động sau khi được đưa lí thuyết học ở trường vào thực hành tại thôn Hoành... thì họ đã nằm la liệt ở đây vì quá mệt mỏi, qua một đêm chiến đấu với dân... Nhà cụ Kình chỉ cách cổng làng khoảng 50m. Hai chị em tôi đưa xe đi hết dọc cái làng nhỏ xíu ấy rồi mới quay lại. Làng chìm trong yên ắng, cờ treo thấp thoáng, không nhức mắt như bao nơi khác. Cái cổng làng đã từng chứng kiến bao đau thương của người dân ở đây, nhất là rạng ngày 9/1/2020 vừa qua, nhưng nó vẫn phải mang vác một băng zôn "Mừng đảng, mừng xuân"... Ấy thế mà tờ báo nào nói Đồng Tâm đã vui trở lại, đón Tết rộn ràng, náo nức nhỉ? Tôi nhìn thấy một bà cụ đang lom khom nhặt nhạnh cái gì đó trước cửa nhà, tôi nhận ra đó chính là bà cụ Thành, vợ của cụ Lê Đình Kình. Tôi bước vào một mình, đập vào mắt tôi là một mái che tuềnh toàng và một bếp lửa ở giữa sân cùng mấy cái ghế nhựa lổng chổng. Bên trong, gian ngoài là ban thờ cụ Kình cũng rất xuềnh xoàng, ám khói, lỗ chỗ những vết đạn... Tôi thắp nén nhang cho cụ, nhìn tấm ảnh thờ mà lòng tôi đau thắt, mắt ứa lệ... nấc lên nghẹn ngào mà không thể nói thành lời... Bước vào bên trong, là phòng ngủ của cụ bà và cụ ông. Kín mít, nhỏ hẹp, không có cửa sổ thông khí. Cụ Thành kể: "Hôm người ta xộc vào nhà, tôi ngủ bên này, ông cụ nhà tôi ngủ bên kia (nơi có cái tủ sắt bị bắn, phá tung). Họ đứng ngoài cửa xịt hơi cay, khí ngạt gì đó. Tôi ho sặc sụa và ông cụ nhà tôi thì mệt không thở được. Tôi chạy ra lấy khăn mặt dấp nước cho ông ấy bịt mũi, miệng... thì họ phá được cửa, xông vào, khoá tay tôi lôi đi còn ông cụ, tôi không biết người ta đã làm gì ông ấy... Các con tụ về để bảo vệ bố nhưng khi hơi cay, khói bụi mù mịt, không thở được thì chúng nó chạy hết lên sân thượng rồi tôi nghe tiếng súng đạn nổ chí chéo, đùng đoàng trên đó, cả nhà hoảng loạn, hỗn loạn... không còn biết là cái gì xảy ra nữa... khi được họ thả về, thì thấy máu me đầy giường, đầy phòng của ông ấy. Lúc chôn xong, trở về cứ thấy buồng ngủ của ông ấy mùi thối khắm... Tìm mới lôi ra dưới gầm giường một bao tải quần áo đầy máu me của ông ấy... (cụ khóc)... Nhà cửa, tất cả đều bị lục tung, bản đồ đất dán trên tường bị xé bỏ hết. Người ta bê mất đi cái hòm gỗ có để bản đồ, hồ sơ giấy tờ đất đai... đều ở trong ấy hết... Lấy hết rồi bác ạ! (cụ khóc...)" Tôi nói: "Sao biết họ rục rịch tấn công vào làng mà chẳng cất giấu đi nơi khác cho an toàn?" Cụ Thành bảo: "Có ai ngờ được đâu. Ông cụ nhà tôi tin vào ông Trọng chống tham nhũng lắm! Ông ấy tin ông Trọng, ủng hộ ông Trọng, ủng hộ đảng tuyệt đối... Ai ngờ đâu được bác ơi!" Cụ lại khóc... Tôi hỏi tiếp: "Ngoài bê mất hòm tài liệu đất đai, họ còn lấy đi cái gì nữa không?" Cụ trả lời: "Nó lấy mất chiếc ô tô trả góp của vợ thằng Uy, bê mất 2 cái két sắt của nhà Công và nhà Chức." Tôi hỏi tiếp: "Nghe người ta nói rằng hôm ấy có 20 thằng nghiện được cụ Kình nuôi trong nhà... đã chống người thi hành công vụ ghê lắm cơ mà cụ?" Cụ Thành bảo: "Làm gì có thằng nghiện nào! Nhà tôi ăn còn chả đủ, làm gì có tiền nuôi ai? Ông nhà tôi mua một xuất bánh cuốn ăn sáng còn phải xẻ, nhường cho tôi một nửa, bảo tôi ăn để còn uống thuốc... " Cụ Thành nghẹn lại không nói thêm được gì. Tôi hỏi tiếp: "Thế hôm ấy, mấy anh công an đã chết như thế nào, cụ và gia đình có biết không? Có phải mấy anh em nhà mình ném bom xăng xuống cái giếng trời làm họ bị chết cháy không?" Cụ Thành lại vật ra kêu giời ơi...! Đúng lúc ấy, mấy người hàng xóm và hai người con gái của cụ Thành bước vào, mọi người đồng thanh đáp: "Cả làng không ai nhìn thấy, không ai biết họ chết thế nào, không ai biết họ chết lúc nào, khi nào, sau này chỉ nghe công an nói... (mấy người quả quyết)... Tôi hỏi tiếp: "Vậy, vì sao mấy anh em, chú cháu lại nhận là ném bom xăng xuống giếng trời đốt cháy họ?" Cụ Thành và mấy người nói: "Cũng chả biết, chắc họ đánh đau quá, bắt phải nhận thôi, chứ thằng Uy vừa ló mặt ra sân thượng đã bị người ta bắn gãy tay, còn thả chó ra đuổi cắn... thì ai có thể chạy sang tận sân nhà bên để ném bom xăng...?". Tôi hỏi tiếp: "Thế cho tới nay, gia đình đã biết tin anh Chức thế nào không?" Tất cả đều lắc đầu, trả lời "Không". "Sức khoẻ của cụ và cháu bé 3 tháng tuổi giờ ra sao?" Cụ Thành nói: "Tôi cứ bị ho suốt từ hôm đó đến nay, tối đến đóng cửa đi ngủ, cái mùi thuốc súng, hơi cay, khói ám cứ gây gây kinh lắm. Còn cháu bé thì đang bị viêm phổi." Tôi lặng đi... nghĩ "viêm phổi với một cháu bé hơn ba tháng tuổi mà không được đi viện thì vô cùng nguy hiểm". Tôi chợt nhìn mấy chị con gái của cụ Kình, họ đang gục xuống khóc... Trời ơi! Ai cũng hiền lành, chất phác như hạt lúa củ khoai thế này mà sao miệng lưỡi người đời thêu dệt nên nhiều chuyện hoang đường, độc ác thế? Tôi chỉ biết vỗ về, động viên họ mấy câu rồi xin phép ra về... Thú thật! Lúc xe chạy gần đến xã Đồng Tâm, tim tôi đã đập hồi hộp. Đến làng Hoành... tim tôi như ngưng lại... Bước vào ngôi nhà đầy "huyền thoại", tim tôi như vỡ nát... Thời gian có rất ít bên người thân của cụ Kình nên tôi chỉ hỏi được chừng ấy câu, nhằm giải mã cho những gì mà truyền thông của nhà nước công bố trên toàn quốc về "cuộc trấn áp băng nhóm tội phạm khủng bố ở Đồng Tâm của họ và cả hàng chục ngàn DLV tung tin thất thiệt, hàng triệu người nghe thông tin một chiều mà thương vay, khóc mướn, thoá mạ, chà đạp lên những người dân yếm thế, vô tội nơi đây... Còn cậu em thì phải ở bên ngoài cảnh giới... Hú vía! Hai chị em cùng đi thắp nén nhang cho người quá cố oan uổng mà cũng đâu có được an tâm, người ở ngoài, người vào trong... Hi vọng một ngày nào đó, Đồng Tâm phải được làm sáng tỏ, trả lại công bằng cho người đã nằm xuống và cả người còn sống...  
29.01.2020
Lã Minh Luận
ảnh tác giả chụp sáng 13-01-2020, ngã 3 Xuân Mai đi Miếu Môn do đường vào Miếu Môn, công an chắn barie không cho đi đến. Dương Thị Xuân|   Mười năm (2010 -2020) nhìn lại vấn đề NHÂN QUYỀN VIỆT NAM Thưa Quốc hội!
  Tôi là một người viết báo tự do, là một công dân Việt Nam hiện đang sống ở Hà Nội, theo luật pháp của đảng Cộng sản và nhà nước Việt Nam XHCN thì cương quyết không cho phép nhân dân được quyền có báo chí tư nhân. Chính vì thế nên để đề đạt được ý kiến của mình với Quốc hội (viết tắt là QH), tôi buộc phải viết Thư ngỏ này gửi tới các quý vị lãnh đạo cùng toàn thể các quý đại biểu một nội dung dưới đây: Thưa Quốc hội !   Ngày mai là ngày đầu năm mới theo lịch cổ truyền của dân tộc, và theo phong tục của Tổ tiên ông cha ta thì phép lịch sự tôi phải Chúc mừng Năm mới Quốc hội, nhưng qua sự kiện Đồng Tâm mới xảy ra, tôi thật sự bị sốc, bị rúng động không thể cất được câu chúc đó trước thảm cảnh những người Việt Nam đã ngã xuống không được sum họp đón tết cùng gia đình, bè bạn và nhân dân cả nước. Tất cả đều họ là người Việt Nam, dù là các cán bộ sỹ quan công an hay ông Lê Đình Kình và gia đình. Cách đây 10 năm cũng đã có những người dân Việt Nam đã đổ máu và ngã xuống trong cuộc giải quyết tranh chấp đất đai tôi đã viết trong lá thư “Thư Ngỏ gửi Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam – năm 2010” và xin được trích đăng lại: “báo An ninh thủ đô ngày 19-5-2010 đưa tin sau đây : “Dùng “luật rừng” để giải phóng mặt bằng (ANTĐ- An Ninh Thủ Đô) - Cho rằng mức đền bù đất thấp, một số người dân xã Lê Lợi, huyện An Dương, Hải Phòng ngày đêm bám trụ giữ đất không bàn giao đất cho chủ đầu tư. Chiều 18-5, gần 50 tên côn đồ mang theo khí giới ập đến thẳng tay đánh đập, đàn áp những người dân vô tội. Hơn 20 người dân bị bọn côn đồ hành hung gây thương tích, trong đó 8 người phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch.   Không nhận tiền thì bị đánh!     Sự việc diễn ra chiều 18-5, khi hơn 20 người dân đang tập trung ở mặt bằng dự án Nhà máy Thép Tam Bảo thuộc KCN Tràng Duệ (Lê Lợi, An Dương) thì Nguyễn Thành Long, Phó Ban giải phóng mặt bằng của BQL Khu công nghiệp Tràng Duệ dẫn theo gần 50 tên côn đồ đi trên 2 xe ôtô và hàng chục xe máy ập đến. Nguyễn Văn Long ra lệnh cho cả bọn: “Đập chết hết chúng nó đi”.   Người dân chưa kịp hiểu ra điều gì thì đám côn đồ này tay lăm lăm gậy gộc, cuốc, xẻng xông vào thẳng tay đánh đập, hành hung người dân. Một số người bỏ chạy nhưng vẫn bị đám côn đồ truy đuổi đến tận làng Trạm Bạc. Khi không đuổi được những người dân này, bọn chúng quay trở lại tiếp tục đánh những người đã bị thương nằm lăn lóc trên mặt đất. Mặc cho họ van xin, bọn côn đồ tiếp tục dùng cọc tre, cán xẻng vụt họ. Sau trận đòn tàn ác, nhiều người bị thương nặng rách toạc đầu, gãy xương chân tay, bầm tím toàn thân, chảy máu. 8 người bị thương nặng đã đi Hà Nội điều trị.   Điều đáng nói, bọn côn đồ không hề nương tay từ người già đến trẻ nhỏ. Trong số này bà Phan Thị Mỡi, 74 tuổi đã bị bọn chúng đánh gãy tay. 4 người con của bà gồm 2 người con trai và 2 người con dâu cũng bị đánh bầm tím thân thể. Anh Nguyễn Văn Tranh đã bị khoảng 40 tên đánh “hội đồng” đến khi gục xuống chúng mới tha. Theo phản ánh của người dân nơi đây, ngay sau khi vụ việc xảy ra, Phó Trưởng Công an xã Ngô Văn Thế có mặt tại hiện trường, nhưng bọn côn đồ vẫn ngang nhiên ở lại khu vực này”. (trích báo ANTĐ)
  Tháng 3-2009, hàng trăm người nông dân ở vùng ven Hà Nội thuộc huyện Văn Giang-tỉnh Hưng Yên già trẻ chân đất, quần áo lam lũ đi theo sau một lá cờ đỏ sao vàng lên Hà Nội để đề đạt kiến nghị với thủ tướng chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng về việc ruộng đất của họ bị thu hồi đền bù rẻ mạt như cướp không và chính quyền địa phương đã thuê đầu gấu về đánh đập nhân dân. Hôm đó những người nông dân này đang đứng tập trung trước vườn hoa Mai Xuân Thưởng –Hà Nội thì mấy xe ô tô “cảnh sát cơ động 113” chở hàng chục thanh niên nam trẻ tuổi, khỏe mạnh mặc quần áo thường phục, có người áo phông tay cầm dùi cui xông vào đoàn dân oan này quật túi bụi. Hàng trăm người nông dân chân đất, tay không ngơ ngác khi thấy chính quyền Hà Nội đánh đập nhân dân dã man không kém chính quyền địa phương đã phải bỏ chạy toán loạn trên đường phố Hà Nội lúc đó. Có một số công an mải mê đánh đập người dân còn xông vào giật cả cờ đỏ giẫm xuống chân di đi di lại, mấy bà dân oan đang có mặt tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng lúc đó, như các bà Nguyễn Thị Gấm- quê tỉnh Quảng Ninh, Thân Thị Giang – tỉnh Bắc Giang, Nguyễn Thị Kỷ - Thái Bình… kêu to lên : “ Này các cháu ơi sao lại giẫm lên “cờ tổ cuốc” thế kia, đau xót quá bao nhiều người ngã xuống vì lá cờ đó đó…”. Tên công an này nói: “bà xót à (lá cờ) lắm à, bắt cả mụ lên ô tô bây giờ !!!”. Mấy bà này và phần lớn những người nông dân biểu tình hôm đó bị công an giả danh đầu gấu lôi kéo đẩy lên ô tô chở về xã Kiêu Kỵ - huyện Gia Lâm, ngoại thành Hà Nội và sau đó bị công an quẳng họ giữa cánh đồng …   Mùa hè năm ngoái 2009, ngay giữa thủ đô Hà Nội, tại khu tập thể Kim Liên thuộc quận Đống Đa, để giải phóng mặt bằng, một công ty xây dựng tại Hà Nội cũng đã thuê hàng chục đầu gấu mang dao dài, tuýp ống nước bằng thép đến ngang nhiên chém dân giữa ban ngày trước trụ sở cảnh sát cơ động phản ứng nhanh 113 của sở công an thành phố Hà Nội ở đường Phạm Ngọc Thạch- quận Đống Đa- Hà Nội chỉ cách có 20 mét thôi. Có bà cụ 70 tuổi bị chém sả vai, khi người con trai bà xông vào đỡ đòn cho mẹ già thì bị chém gãy tay…Thật vô cùng đau xót, vô cùng bất công...   Mới đây ngày 25-5-2010, trong lúc Quốc Hội nước CHXHCN VN đang họp ở Hà Nội, tại khu Nghi Sơn, thôn Trung Sơn, xã Tĩnh Hải, huyện Tĩnh Gia – tỉnh Thanh Hóa, khi đến bảo vệ “an ninh giải phóng” mặt bằng khu công nghiệp lọc hóa dầu Nghi Sơn, công an của đảng và nhà nước CSVN đã nổ súng bắn thẳng vào người dân. Trong đó 1 cháu thiếu niên Lê Văn Dũng 12 tuổi và một nông dân nam giới 43 tuổi tên là Lê Hữu Nam trúng đạn chỉ vì anh xông vào cứu cháu Dũng đã bị bắn lòi mắt chấn thương sọ não cả 2 người này đã bị thiệt mạng. Tại sao các sỹ quan công an của đảng CSVN không nhằm thẳng đầu những kẻ ở trên “tàu lạ” đã bắn giết ngư dân ở biển Thanh Hóa, Phú Yên, Quảng Ngãi…để bảo vệ giang sơn biển đảo của tổ quốc, lãnh hải của mình, mà lại bắn bể bụng em thơ, lòi mắt chấn thương đầu người nông dân trong tay không tấc sắt nào ở Thanh Hóa như vừa qua?.   Nhà nước của dân mà cán bộ hành hung dân, bắn giết dân lành vô tội như vậy sao, QH có ý kiến gì để bảo vệ dân, tôi đề nghị QH nhanh chóng hãy thảo luận khẩn trương những vấn đề nóng bỏng để bảo vệ sinh mạng của những người dân thấp cổ bé tiếng này và yêu cầu chính quyền các cấp hãy trả lại quyền lợi cho người dân ngay.   Ông Hồ Chí Minh cũng đã từng nói : “ Nước nhà có độc lập mà người dân không được hưởng hạnh phúc, không được tự do thì nền độc lập ấy chẳng có ý nghĩa gì ! ”… Vì vậy QH hãy dũng cảm đứng lên bảo vệ hạnh phúc tự do cho người dân, cũng như hãy yêu cầu chính phủ của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hãy thực thi ngay 8 điều đã được ông Hồ Chí Minh thời trai trẻ nêu trong “Bản yêu sách của nhân dân An Nam” tháng 1 năm 1919”. (hết trích)     Thưa Quốc hội!   Từ năm 2010 đến nay năm 2020, thời gian thấm thoắt trôi nhanh, 10 năm qua thế giới đã tiến từ thời đại công nghệ thông tin 1.0 nay lên 5.0, 6.0 mà tình hình Nhân quyền Việt Nam chưa có gì chuyển biến. Mới gần đây, người dân Đồng Tâm, một lòng tin tưởng vào đảng và chính phủ kiên quyết đấu tranh chống mất đất, họ vững dạ yên tâm là việc làm của họ thể hiện tình yêu mảnh đất quê hương là đúng. Tình yêu đất của họ là tình cảm sâu nặng nhất như đã được ngợi ca qua  khổ thơ:   “Ôi Tổ quốc ta yêu như máu thịt,   Như Mẹ như Cha như vợ như chồng,   Ôi Tổ quốc nếu cần ta sẽ chết   Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi con sông”.   Những người nông dân thật thà chất phác yêu đất như những người lính trong vở kịch của cố nhà văn Lưu Quang Vũ đã dõng dạc thề: “của người dù là vàng, là bạc ta không màng, nhưng của ta dù là sỏi là đá, ta quyết giữ”. Tình yêu đất mộc mạc chân quê như vậy lại không được nhà nước thấu hiểu cho họ, khi mảnh đất mà họ quyết giữ đúng chỉ là sỏi, là đá, tôi đã đến tận nơi và được người dân cho hay: đất ở đó đất đồi chỉ chuyên trồng sắn?. Nhưng họ vẫn yêu nó tha thiết và tin mình kiên quyết giữ lại cánh đồng đất nông nghiệp này để con cháu không phải tha hương, lưu lạc kiếm ăn xa quê là đúng. Nếu họ sai, tại sao nhà nước không tổ chức phiên tòa để phân định đúng sai, đồng thời nâng cao dân trí cho người nông dân Đồng Tâm cũng như nhân dân cả nước?.   Tại sao người dân mở miệng lại bị đàn áp dữ dội như vậy? Khi họ chỉ thể hiện tình yêu đất như cố Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “dân chủ đơn giản là để dân mở miệng ra nói ” mà lại bị đàn áp.  Chính phủ của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hiện nay luôn đề cao vấn đề chính phủ “Thượng tôn luật pháp”, chính phủ của dân, do dân, vì dân... Và cũng theo Lời dạy của cố Chủ tịch Hồ Chí Minh: “từ chủ tịch nước cho tới cán bộ cấp thấp thấp nhất, tất cả đều là công bộc của dân” ... và một chính phủ phục vụ nhân dân thì cán bộ chỉ được làm những gì luật pháp cho phép. Vậy việc cảnh sát bắn ông Kình tại giường ngủ lúc 3 – 4 giờ sáng có phải là hành vi trái luật không? Ông Kình là đảng viên ĐCS, 84 tuổi đời và 58 tuổi đảng, là công dân Việt Nam chưa bị một tòa án nào kết tội, vậy mà ông bị bắn chết dã man lại còn bị báo chí, truyền thông, truyền hình đưa tin, đăng hình kết tội ông thay tòa án có đúng theo luật pháp không? ...     Thưa Quốc hội!   Quốc hội là cơ quan đại diện cho người dân, đề nghị Quốc hội hãy mạnh mẽ lên tiếng bảo vệ nhân dân, hãy ngăn chặn các cuộc hành sát người dân vừa qua như ở Đồng Tâm. Quốc hội hãy thực hiện quyền giám sát, kiểm tra giám sát các cơ quan nhà nước “Thượng tôn luật pháp” và tuân thủ đúng Lời dạy của cố Chủ tịch Hồ Chí Minh: “từ chủ tịch nước cho tới cán bộ cấp thấp thấp nhất, tất cả đều là công bộc của dân”. Và đề nghị Quốc hội hãy đấu tranh mạnh mẽ quyền tự do báo chí cho người dân, như trên đây tôi trích dẫn cách đây 10 năm báo chí trong nước còn đăng báo đưa tin về các vụ cưỡng chế giải phóng mặt bằng đất không đúng, nay rất hiếm nếu không nói là không có một tờ báo nào là tiếng nói là diễn đàn để người dân như nông dân Đồng Tâm phát biểu nguyện vọng bảo vệ quyền lợi chính đáng của họ. Và để bảo vệ nhân dân, không có những vụ như ở Đồng Tâm thì chỉ có Tự do báo chí, Tự do ngôn luận như cố Chủ tịch Hồ Chí Minh hay Nguyễn Tất Thành ở Paris năm 1919, đã viết trên báo Nhân đạo của đảng Xã hội Pháp, ngày 02 tháng 8 năm 1919, có đoạn :   “Rất ôn hòa cả về nội dung và hình thức, các nguyện vọng của chúng tôi nhằm vào những cải cách chủ yếu cho việc giải phóng chúng tôi và nhằm vào những quyền TỰ DO mà nếu không có chúng thì con người ngày nay chỉ là một kẻ nô lệ khốn nạn. Không ai có thể phủ nhận rằng nếu không có các quyền TỰ DO ấy, thiết yếu cho việc truyền bá những tư tưởng và kiến thức mà đời sống hiện đại đòi hỏi, thì không thể trông mong tiến hành bất cứ một công cuộc giáo hóa nghiêm chỉnh nào cả”.”… vv…   Lời dạy đó đến nay đã 101 năm vẫn còn nguyên giá trị.   Trân trọng cảm ơn Quốc hội.   Hà Nội, ngày 30, tháng chạp năm Kỷ Hợi 
Dương Thị Xuân 
Email : duongthixuanhoabinh@gmail.com     Ghi chú: Sáng ngày 13-01-2020, tôi đã đến Đồng Tâm theo đường Xuân Mai – Miếu Môn, nhưng đã bị công an ngăn đường từ ngã 3 (đầu đường 429) nơi rẽ vào Miếu Môn. Sáng ngày 14-01-2020, tôi lại đến Đồng Tâm theo đường Ba Thá vào làng Hoành. Trong lúc tôi đứng ở cổng làng Hoành gần nhà ông Kình thì bị CSCĐ vây quanh và có người hô bắt chúng tôi dẫn giải về trụ sở ủy ban xã Đồng Tâm. Tôi phản đối việc bắt giữ thì công an xã cho biết: hiện nay không cho người nơi khác vào làng Hoành. Tại trụ sở ủy ban xã, tôi bị bắt phải viết tường trình lý do vào làng Hoành như tội phạm, mặc dù tôi không phạm tội gì? An ninh còn khủng bố tinh thần như : lục hết túi, khám người, tra hỏi bắt phải mở điện thoại để họ xóa hết những tin về làng Hoành và trấn áp đe dọa đánh người vì tội tôi dám đi làng Hoành?. Trong khi đó sáng ngày 13-01, báo Dân Trí đăng bài đưa tin ở làng Hoành mọi người dân đã được đi lại bình thường.    
27.01.2020
Dương Thị Xuân - huynhngocchenh.blogspot.com
Hai tù chính trị trẻ Nguyễn Viết Dũng (trái) và Phan Kim Khánh (phải) RFA| Hai tù chính trị trẻ Nguyễn Viết Dũng và Phan Kim Khánh đang chịu kỷ luật biệt giam khi đang thụ án ở Trại Nam Hà vì lý do không nhận tội và “nổi loạn”. Vào chiều ngày 27 tháng 1, mẹ của tù chính trị Nguyễn Viết Dũng, bà Hồng, xác nhận với Đài Á Châu Tự do như sau: Dũng đang bị giam riêng, kỷ luật là vì Dũng không lao động. Dũng nói không có tội nên không lao động nên bị kỷ luật. Hôm vừa rồi bác vào thì thấy Dũng gầy hơn vì ăn uống không đầy đủ như lúc trước. Tiền người nhà gửi vào thì họ không đưa cho Dũng đồng nào cả, chỉ ăn chế độ của nhà tù thôi. Lần cuối Dũng nhận được tiền là cách đây ba tháng rồi. Anh Nguyễn Viết Dũng sinh năm 1986 tại xã Hậu Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Anh từng đạt giải nhất vòng thi tháng Cuộc thi Đường Lên Đỉnh Olympia tại Việt Nam đợt 2003-2004. Anh bị bắt và khởi tố lần đầu vào tháng 12 năm 2015 với cáo buộc ‘gây rối trật tự công cộng’ và bị tuyên án 15 tháng tù. Lúc đó anh ra Hà Nội tham gia biểu tình tuần hành chống chặt cây xanh. Anh Nguyễn Viết Dũng bị bắt lần thứ hai vào ngày 27 tháng 9 năm 2017 với cáo buộc về việc cắm cờ vàng ba sọc đỏ và các bài đăng trên trang cá nhân bày tỏ chính kiến của bản thân. Anh bị đưa ra tòa xử sơ thẩm vào tháng 4 năm 2018 và bị tuyên án 7 năm tù giam và 5 năm quản chế. Phiên phúc thẩm vào tháng 8 sau đó, tòa giảm một năm tù giam xuống còn 6 năm tù giam. Trường hợp thứ hai là tù chính trị Phan Kim Khánh. Anh này cũng đang thụ án 6 năm tại Trại Nam Hà và hiện phải chịu biệt giam với lý do ‘nổi loạn’ trong tù”, theo thông tin từ Dự án 88, một dự án chuyên đưa tin về tình hình nhân quyền Việt Nam. Anh Phan Kim Khánh, 21 tuổi, bị Công an tỉnh Thái Nguyên bắt hồi ngày 21 tháng 3 năm 2017 với cáo cuộc ‘tuyên truyền chống nhà nước’ theo điều 88 Bộ Luật Hình sự cũ của Việt Nam. Đến ngày 25 tháng 10 năm 2017, Phan Kim Khánh bị tòa tuyên án 6 năm tù và 4 năm quản chế. Tin từ thân nhân của Phan Kim Khánh cho biết bản thân anh này có làm đơn kháng cáo bản án; tuy nhiên giới chức nhà tù không gửi đơn kháng án theo yêu của Phan Kim Khánh. Anh Phan Kim Khánh trước khi bị bắt từng là chủ tịch Hội Sinh viên Khoa Quan hệ Quốc tế Đại học Thái Nguyên. Anh là một người dẫn chương trình được nhiều sinh viên trong trường Đại học Thái Nguyên biết đến. Anh cũng là một thành viên của chương trình Sáng kiến Lãnh đạo trẻ Đông Nam Á (YSEAL) Phan Kim Khánh cũng từng sáng lập và điều hành một số tờ báo mạng độc lập như báo Tham Nhũng và Tuần Việt Nam. Phan Kim Khánh là một trong khoảng 20 nhà báo độc lập, nhà hoạt động cho dân chủ - nhân quyền bị bắt và bị kết án tại Việt Nam trong năm 2017.  
27.01.2020
RFA
Phạm Minh Vũ| Trước tình trạng báo động khẩn cấp của tổ chức Y Tế Thế Giới WHO, Mỹ, Canada đã cố gắng sơ tán công dân của họ mới thấy sự khốc liệt và nguy hiểm của loại Virus Corona. Theo hãng tin CNN Philippines, gần 500 du khách Trung Quốc đã và sẽ trở về nước với ba chuyến bay, tối 24, 25 và 27/01. Theo người phụ trách pháp lý của Cơ quan Hàng không Dân dụng Philippines, Wyrlou Samodio, các công ty hàng không được phép đưa các du khách nói trên trở về nước, vì họ là cư dân Vũ Hán, và quyết định nói trên dựa trên chỉ thị của Cơ quan Hàng không Dân dụng Quốc gia, đình chỉ các chuyến bay đến và đi từ thành phố này. Triều Tiên đã đóng cửa biên giới với TQ Nhưng Việt Nam, một quốc gia đã ghi nhận ít nhất 2 trường hợp dương tính với Corona, thay vì đóng cửa biên giới, Nhà cầm quyền VN mời những người đưa tin về CoronaVirus đang diễn ra ở Việt Nam lên đồn công an để đe dọa họ như là biện pháp nỗ lực ngăn chặn loại Virus này lây lan. Có 30/31 tỉnh thành ở TQ bị lây nhiễm, ít nhất 13 thành phố bị đóng cửa, số người chết và lây mới chưa có con số chính xác vì ít ai tin số liệu do nhà cầm quyền TQ đưa ra, có số liệu cho rằng hơn 130 người chết và khoảng 10.000 người dương tính với Virus này. Là một người cầm đầu đảng cầm quyền kiêm luôn chức chủ tịch nước, Ông Trọng vì lý do gì lại chưa đóng cửa biên giới? Ông lo sợ ảnh hưởng tới phe phái của Ông sẽ không được Bắc Kinh ủng hộ trong đại hội tới? Hay là Ông Trọng muốn san sẻ lúc hoạn nạn với nước anh em Trung hoa? Tôi đồ rằng, cứ kéo dài tình trạng biên giới mở toang như thế này thì VN là nơi trú ngụ của Dân TQ đến lánh nạn. Khi kéo sang mang theo mầm bệnh, với nhân lực và vật lực hiện VN đang có liệu có đủ đáp ứng cho người TQ điều trị tại VN khi bị cách ly không? Không thể đủ vì dân số họ quá đông, thì làm sao đủ giường và nhân lực cứu người Việt nếu người Việt cũng bùng phát dịch bệnh? Đóng cửa biên giới hiện tại, một là sẽ giảm số người mắc bệnh mới từ bên kia bên giới qua, hai là VN sẽ đủ nhân lực điều trị cho mầm bệnh sẽ phát tán trong những ngày tới, vì không ai biết trong mỗi người chúng ta có mầm bệnh hay chưa? Đây là lúc nguy bách, nhân dân VN mãi mãi không cần tình hữu nghị viễn vong ấy, Bốn tốt và mười sáu chữ vàng chẳng có ý nghĩa gì với người dân ngay lúc này. Nếu không đóng cửa biên giới, Trọng là kẻ tội đồ của dân tộc, là tội ác gây ra với Nhân Dân khó mà rửa sạch.  
26.01.2020
Phạm Minh Vũ|
Gió Bấc's blog | Viết trước giao thừa Mưa đá, dịch bệnh, chợ hoa tan tác; những tia sáng từ “mặt trời” Nguyễn Phú Trọng Giao thừa Nguyên Đán là thời khắc thiêng liêng của một chu kỳ vận hành của tạo hóa. Âm lịch là thành tựu của khoa học đông phương đã tính toán sít sao sự vận hành của vũ trụ, thoạt nhìn phức tạp hơn Dương lịch với tháng thiếu tháng đủ, năm nhuận năm thường nhưng lại rất hài hòa với thiên nhiên, cứ đến rằm là trăng tròn, cứ đến mùa xuân là hoa mai, hoa đào nở. Người phương Đông đề cao sự vận hành hòa hợp của ba chủ thệ thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Nghiệp lực đen từ mặt trời đỏ Nhân phút giao thừa hãy thử điểm lại những sự kiện trọng yếu trong thời khắc cuối năm để có thể nhìn ra theo quy luật nhân quả, sự chuyển giao, kế thừa, phát triển. Cuối năm Kỷ hợi, Tổng- Chủ Nguyễn Phú Trọng đã có tuyên bố đại ngôn trong tình hình kinh tế thế giới đang màu xám thì mặt trời Việt Nam đang tỏa rạng. Mặt trời đỏ ấy đã đổ ụp 3000 quân vào thôn Hoành giết cụ già Lê Đình Kình 84 tuổi, tróc nã toàn gia kể cả trẻ sơ sinh mới 3 tháng tuổi, bắt đi hàng chục người dân mà chẳng theo một thể thức trình tự pháp lý nào. Cả thôn Hoành bị cách ly với thế giới về mọi phương tiện đi lại giao tiếp và bị phủ chụp cáo buộc phạm tội bởi chính những kẻ sát nhân. Cả bộ máy tuyên truyền khổng lồ với khoảng 1000 tờ báo, hàng vạn dư luận viên tha hồ đơm đặt nhục mạ người sống, người chết ở thôn Hoành. Đạp lên đạo lý truyền thống “nghĩa tử là nghĩa tận” dù là kẻ gian ác bất nhân khi nhắm mắt xuôi tay cũng được người đòi đại xá để yên mồ yên mả. Thế nhưng cụ Kình dù đã bị bắn trúng tim ở khoảng cách gần, bị đánh bể xương gối lìa cả cẳng chân lại bị bày trò giải phẫu tử thi để thực hiện hình phạt xẻ thịt, phân thây mà người ta chỉ nghe nói tới ở những triều đại bạo chúa Tần Thủy Hoàng, Trụ, Kiệt. Ngay cả tiền phúng điếu của đồng bào tương thân- tương ái cũng bị kết tội là tài trợ cho khủng bố. Nghiệp lực của ánh sáng đỏ chết chóc ấy chừng như đã động đến lòng trời. Nhà nước Việt Nam đã không cho phép báo chí trong ngoài nước đến Đồng Tâm tác nghiệp. Những Nick Út và Malcolm W. Browne thời nay không có cơ hội ghi nhận hình ảnh tang thương của thôn Hoành và cụ Kình để nhận giải Pulitzer nhưng những người dân vô danh của thôn Hoành đã dũng cảm khôn khéo vượt thoát khỏi sự phong tỏa, cắt sóng, phá sóng của đạo quân vây ráp chuyển đến thế giới những hình ảnh ít ỏi nhưng chân thực và kinh khiếp rợn người. Trời không thể im lặng Nam Tào, Bắc Đẩu ở cảnh giới nào đó không có chủ nghĩa cộng sản ắt cũng ghi nhận và có phản ứng tức thì vào ngày 30 tết. Mưa đá đổ xuống Việt Trì, gây thiệt hại nặng nề cho cây trồng, hoa màu nhà cửa ngay trước thềm năm mới {1} Không chỉ có vậy, cả miền Bắc đón giao thừa trong giá rét, mưa bão {2} Không ai vui trước nhũng thiên tai như vậy. Ngày xưa, các vị minh quân đều phải tự vấn và cải sữa về đức hạnh, đạo trị dân của mình trước các hiện tượng này. Phải chăng đây là lời cảnh báo của thượng đế hay nói theo thuyết duy vật của cộng sản là của thiên nhiên, trước tội ác trời không dung, đất không tha, trước những lời dối trá huênh hoang của Nguyễn Phú Trọng. Mây đen, mưa đá, giá rét của tạo hóa đang thật sự trùm lên mặt trời đỏ Ba Đình. Tiền bạc từ chiếm đoạt đất đai, công quỷ, chùa to tượng lớn để kinh doanh tâm linh không mua được tội ác của thể chế độc tài, tham nhũng như cái cách mà luật đảng đã mua tội của Phạm Nhật Vượng. Đón dịch bệnh, ô nhiễm từ bạn vàng Cũng trong ngày cuối năm, Bộ Y tế xác nhận 2 người Trung Quốc nhiễm virus corona điều trị tại bệnh viện Chợ Rẩy. Trước khi điều trị hai cha con người này đã đi đến nhiều địa phương như Đà Nẵng, Long An, vv… điều đó về mặt dịch tể học có nghĩa là nguy cơ gieo rắc virus corona của hai người này đã phủ trong một vùng khá rộng. Trong khi đó thì làn sóng du khách Trung Quốc vẫn tiếp tục tràn vào Việt Nam ngay cả người từ Vũ Hán. Ngày 22-1 khi Trung Quốc tuyên bố đóng cửa Vũ Hán thì Đà Nẵng vẫn hân hoan tiếp nhận chuyến bay có 218 hành khách từ Vũ Hán. {3} Với phương tiện, phương pháp kiểm tra y tế lỏng lẻo, tắc trách của ngành y  tế và với phương châm của đảng nhà nước Việt Nam luôn bưng bít thông tin các dịch bệnh và thảm họa môi trường từ trước đến nay, các dịch bệnh từ Trung Quốc thông thương với Việt Nam như cúm gà, cúm lợn, corona sẽ bùng phát tại Việt Nam chỉ còn là vấn đề thời gian. Không chỉ dịch bệnh, đảng nhà nước Việt Nam luôn đã, đang và sẽ hoan hỉ tiếp nhận những hàng hóa độc hại từ trái cây tẩm hóa chất, các nhà máy điện than ô nhiễm để dầu độc dân tộc Việt vì lợi ích phe nhóm của những cá nhân, phe nhóm nào đó. Tai họa về sự bất lợi địa này sẽ tiếp tục phủ trùm lên tương lai dân tộc nhưng là nguồn lợi sinh tồn cho đảng và chính quyền chuyên chế cầm quyền. Liệu một chính tể, một nhà nước có thể tồn tại lâu dài, bền vững nhờ vào cách tận dụng bất lợi địa để đầu độc dân tộc? Dân không tiền mua hoa tết Sự kiện thứ ba trong ngày cuối năm là sự tan tác các chợ hoa từ Sài Gòn đến các tỉnh. Từ nhiều năm nay, sức mua giảm sút đa số người dân Việt ở  ăn tết đơn giản và thiên về tinh thần. Hoa trở thành món hàng chủ lực trong ngày tết. Mọi nhà đều cố gằng mua vài chậu van thọ, cúc chưng tết. Nhà nông và thương lái cũng nhắm vào chợ tết như một thương vụ lớn trong năm tập trung nhiều công sức, vốn liếng. {4} Thị trường hoa tết bắt đầu rộn rịp từ sau ngày đưa ông Táo đến tận trưa 30 tết là xã giàn, bán xổ giá rẻ hoặc xả hàng cho khách. Với người khá giả thường chọn mua hoa từ sớm để chọn hoa đẹp nhất và chưng dọn tết dài ngày hơn. Người ít tiền thì nán chờ đến trưa 30 mua hàng xổ. Đó là thông lệ, lề thói lâu đời. Ấy nhưng mấy năm gần đây đã phát sinh phương cách mói, người bán treo giá thật cao và đến ngày 30 thà hủy hàng chứ không bán xổ, không xã hàng. Người nghèo vẫn chờ đến ngày 30 nhưng giá vẫn cao hơn sức mua của họ vậy là rơi vào thế lưỡng bại câu thương. Cả hai củng bị thiệt. {5} Năm nay, tình trạng càng tệ hơn, sức mua của người dân chừng như cạn kiệt nên đến ngày 30 hầu như các chợ hoa chưa tiêu thụ đươc 50% lượng hàng mà số người mua chỉ lác đác. Mùa hoa tết năm nay thật sự là thảm họa. Nó không phải là nguyên nhân mà là chỉ dấu kết quả của nền kinh tế được báo cáo trên giấy là đạt tốc độ tăng trưởng GDP 6,5% nhưng thật sự sức mua của da số người dân đã cạn. Nó chỉ ra hai điều đáng sợ về lòng người, tình người trong quan hệ bán mua của nền kinh tế thị trường XHCN đã và đang giết chết cung cách giao tiếp hồn hậu giữa người mua kẻ bán thay vào đó là sự tranh chấp hơn thua nghiệt ngã thà bỏ hủy chứ không xã cho. Những đốm lửa sẽ thành bão lửa Trời đang nổi giận trừng phạt, đất đang bất lợi khi đứng cầu cạnh thủ phục dưới chân người khổng lồ tham lam vô độ. Sức người cạn kiệt, lòng người ly tán, lạnh lùng. Người Việt sẽ phải dựa vào đâu để sống? Cũng trong những ngày cuối năm mạng xã hội hé lên niềm hy vọng mới về tình người, lòng người và sức mạnh của người dân với thể chế độc tài. Tập thể trí thức ký tên vào đơn tố cáo đòi khởi tố vụ án giết người ở Thôn Hoành Đồng Tâm ngày một đông hơn. Nhóm trí thức cựu đảng viên ly khai Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Kim Báu, Lê Công Giàu, giáo sư Tương Lai thảo một bức thư yêu cầu lãnh đạo Việt Nam phải “minh bạch trước công luận trong và ngoài nước về vụ việc Đồng Tâm, đặc biệt trả lời ai đã hạ lệnh tiến hành tập kích vào nhà dân lúc 4 giờ sáng ngày 9/1/2020, dùng súng bắn vào dân và hạ sát lão nông Lê Đình Kình. gởi đến các lãnh đao tối cao của chính quyền Việt Nam. Quyết tâm của họ không chỉ dừng lại trong nước mà còn khằng định “Chúng tôi mong sớm được hồi âm trước khi chúng tôi sẽ có thư đến vị đại diện của Việt Nam đang giữ trọng trách Ủy Viên Không Thường Trực tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, để chuyển cho ngài Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc” . Mặc khác, trả lời sự đàn áp của nhà nước phong tỏa tài sản phúng điếu cụ Lê Đình Kình, giá chứng khoán Vietcombank đã đảo chiều bốc hơi 5000 tỉ chỉ trong vài ngày. Đó là những đốm lửa nhỏ có thể bùng lên thành bão lửa. https://tuoitre.vn/quat-canh-do-rap-rung-nhu-sung-sau-con-mua-da-trua-30-tet-20200124155459034.htm https://tuoitre.vn/mien-bac-don-giao-thua-voi-mua-rao-ret-dam-ret-hai-20200124104054011.htm https://thanhnien.vn/thoi-su/vi-sao-khong-cam-khach-du-lich-tu-vung-co-viem-phoi-vu-han-toi-viet-nam-1175241.html https://tuoitre.vn/tan-tac-cho-hoa-sai-gon-tien-ti-do-bo-ngay-30-tet-20200124100033027.htm
24.01.2020
J.B Nguyễn Hữu Vinh| Đất trời sắp vào Xuân mới.
Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa thôi, theo quy luật vần xoay của vũ trụ, mùa xuân lại đến. Nghe đâu đây như hạt sương đêm đang rơi từ ngọn lá, tiếng rơi nhẹ nhàng báo hiệu những đêm dài của mùa đông đã chấm dứt. Nghe đâu đây quanh ta tiếng cựa mình của những mầm non đang chờ bật nở tung ra khỏi những cành trơ trụi khẳng khiu đã chống lại một mùa đông lạnh giá, nay chờ cơ hội để bật lên nhú những mầm xanh cho đất trời, cho cuộc sống.
Cả đất nước đang rộn rực vào xuân, đất trời, vũ trụ đang đi qua những giây phút cuối cùng của một năm âm lịch. Cái tết đã đến ngõ từ lâu và đang chờ đợi mỗi người dân Việt. Những tiếng chuông nhà thờ khắp đất nước đang chuẩn bị rung lên những hồi chuông náo nức đón chào một năm mới. Người dân Việt Nam từ khắp nơi trên mọi miền đất nước, dù ở xa xôi cách trở đến mấy, giờ này cũng đã được ngồi trong ngôi nhà của mình để chuẩn bị mâm ngũ quả cúng giao thừa.
Nồi bánh chưng xanh mẹ gói đã được luộc chín, sẵn sàng cho ngày mùng một Tết đón chào ông bà, tổ tiên về vui xuân cùng con cháu.
Những người Việt ở xa quê hương, giờ này đang ngóng về quê nhà trong một cảm xúc bồi hồi, khó tả. Tôi thấy mình lâng lâng trong cảm giác của thời khắc này. Tôi nhớ lại những năm xưa đã qua. Những năm ấy khi thời chiến tranh loạn lạc, những ngày Tết là những ngày tạm ngưng tiếng bom, tiếng súng để người dân Việt được hưởng một cái tết thanh bình. Nhưng cũng những ngày ấy, từng đoàn quân, từng đoàn xe rấm rập nối tiếp nhau vào Nam  tranh thủ khi ngưng chiến, chuẩn bị cho những cuộc chiến mới với máu xương tan tành và lửa đạn ngút trời. Trong những ngôi nhà tranh dột nát của làng quê xưa, nồi bánh chưng là cả một quá trình gắng sức của người dân, họ lo lắng từ cả năm trước, những bàn châm bấm đường trơn dù chợ xa, chợ gần, dù núi rừng hiểm trở, dù sông biển lạnh giá… để nhằm kiếm ít gạo nếp đỗ xanh có nồi bánh chưng cho con ngày tết. Những người cha, người mẹ lo lắng tiết kiệm từng lạng phiếu thịt, cá… cả năm không nỡ ăn một miếng để dành cho những ngày tết được tươm tất hơn. Những người nông dân nuôi con lợn cả năm chỉ dành cho đến ngày tết mới đem chung đụng nhau mỗi nhà vài ký đón xuân mới. Những bà mẹ quanh năm chạy vạy khắp nơi cũng không thể lo đủ cho đàn con một manh áo mới đón xuân. Mỗi năm, một người dân được bán cung cấp tem phiếu để có thể mua 4 mét vải cho tất cả nhu cầu của một năm. Những mét phiếu vải cung cấp của nhà nước vẫn dể nguyên đó mà không thể có vải để mua. Tôi nhớ năm ấy, khi tôi đã lớn học lớp cuối Trung học phổ thông. Chiều 30 Tết, mẹ tôi về mang cho một tấm áo mới. Tôi vui mừng, sung sướng mặc suốt cả một mùa xuân. Mãi về sau, mẹ tôi kể lại rằng trưa 30 tết vào cửa hàng không còn một chiếc áo hay tấm vải nào khác mà áo của con mặc tết thì chưa có. Cô bán hàng nói rằng chỉ còn một chiếc áo nhưng là của con gái. Mẹ tôi đành nói: “Chị cứ bán cho tôi, con tôi cũng đã lớn nhưng nó không biết áo nam hay nữ đâu, đành mua cho nó mặc tạm ngày tết kẻo không có tấm áo mới cho con thì tội”. Và tôi mặc chiếc áo ấy cho đến mấy tháng sau khi thằng bạn cùng lớp phát hiện ra chiếc áo là của con gái do có đường chiết ly bên cạnh. Cuộc đời người nông dân tần tảo sớm tối nhịn ăn, nhịn mặc để “Vì miền Nam ruột thịt, vì Chủ nghĩa xã hội, mỗi người làm việc bằng hai” mà mong cho có một ngày mai tươi sáng hơn, khi mà “Tất cả sẽ là chung, tất cả sẽ là vui và ánh sáng” – Tố Hữu.
Cả đất nước chìm trong nghèo đói xác xơ nhưng vẫn luôn nghe ra rả bên tai bài ca hy vọng cho một ngày mai khi “thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay”. Thế rồi chiến tranh cũng kết thúc, đất nước thống nhất một mối. Cứ ngỡ từ đây, đất nước thanh bình, người dân thực sự được làm chủ chính mình, được ấm no, hạnh phúc… Thế nhưng, dưới “sự lãnh đạo tài tình, tuyệt đối của đảng”, người dân lại bầm dập trong đói nghèo và xơ xác hơn. Lại những cảnh ngày ba, tháng tám giáp hạt, mất mùa thì người dân quê tôi “ăn cơm là chuyện lạ”. Rồi lại chiến tranh, máu chảy đỏ đường biên giới. Đàn anh Trung Cộng trở mặt cắn lại đàn em để giải quyết câu chuyện bao đời trong mối quan hệ của những đất nước cộng sản. Một cuộc xâm lược trắng trợn với nửa triệu quân tràn qua biên giới phía Bắc. Máu lại đổ, những thanh niên trai tráng lại nối tiếp ra trận và bỏ mình tại đó. Biết bao người bạn cùng lứa tuổi tôi đã ra đi mà không trở về trong những ngày Tháng 2 năm 1979 năm đó. Tôi nhớ cái khí thế của người dân lúc bấy giờ, Dù trong nghèo đói, cả đất nước hừng hực khí thế chống xâm lược phương Bắc. Tôi như thấy dòng máu nóng chảy trong huyết quản của mỗi người dân Việt lúc đó. Họ sẵn sàng đứng lên chống lại hiểm họa xâm lăng từ phương Bắc, dù đói, dù nghèo, dù phải hy sinh đến người cuối cùng. Nhiều người dân đã nói rõ rằng: Nếu bây giờ bảo đi chống Pháp, chống Mỹ thì chắc chắn là không, nhưng chống Trung Quốc thì dù có chết cũng không thể từ chối. Bố tôi, một kỹ sư vốn không quen nghề binh nghiệp, cũng phụ trách một đơn vị tự vệ của Công ty với pháo cao xạ 37 ly trên chức vụ tiểu đoàn trưởng tự vệ, ngày đêm luyện tập sẵn sàng cho công cuộc chống bành trướng Trung Quốc.
Cả đất nước như một chiến trường sẵn sàng chờ bước chân quân xâm lược đến là tiêu diệt. Rồi cuộc chiến cũng kết thúc với hàng vạn đồng bào, chiến sĩ bỏ mạng bởi sự tàn bạo của quân xâm lăng. Hàng vạn tên xâm lược đã phải đền tội. Rồi thời thế đổi thay. Cái nguy hại của đất nước này là “được đảng tài tình lãnh đạo tuyệt đối”. Mà cái đảng này thì như con đĩ xưa nay chỉ bám chân hết thế lực ngoại bang này đến thế lực ngoại bang khác, miễn là có tiền để tiến hành những cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt trong đất nước phục vụ ý thức hệ cộng sản và giữ vững vị trí độc tài, cai trị của mình, lấy người dân làm nô lệ. Khi cả thế giới đang hân hoan trước sự sụp đổ hàng loạt như một sự tất yếu không thể cưỡng lại của xu thế xã hội, thì đảng hoảng sợ cho chiếc ghế độc tài của mình nên đã vội vàng quay ngoắt 180 độ để biến thù thành bạn. Cái hiệp ước Thành Đô mà đảng ký với bạn vàng bây giờ vẫn nằm trong vòng bí mật và là nỗi nghi ngờ lớn nhất của người dân, chứng tỏ sự phản trắc của đảng với dân tộc này. Từ đó, dân tộc này, đất nước này đối diện hiểm họa không phải với ngoại xâm, mà với chính đảng lãnh đạo. Khi có Bắc Kinh làm quan thầy, đảng coi đó là một chỗ dựa vững chắc cho sự tồn tại và cai trị của mình, thì sự trở mặt với nhân dân và thể hiện bản chất của mình ngày càng lộ rõ và trắng trợn. Cùng với điều đó, sự phản ứng của người dân với đảng ngày càng gắt gao và sâu rộng hơn. Bởi người dân đã dần dần nhìn nhận rõ hơn bản chất của đảng cộng sản không vì dân tộc, chẳng vì đất nước mà chỉ là một băng đảng giành chính quyền bằng cướp, giữ chính quyền bằng súng đạn, nhà tù và sự tàn bạo. Khi đó những cái Tết cổ truyền đã chuyển màu theo ý đảng. Những tràng pháo ngày xuân đã bị cấm tiệt, bởi nhà nước sợ người dân lại “học tập và làm theo” chính mình như Tết Mậu Thân, tiếng pháo giao thừa là hiệu lệnh của cuộc thảm sát. Khi nhà cầm quyền quay mũi giáo vào dân, người dân ngày càng cùng cực. Những cuộc cướp đoạt đất đai triền miên đã diễn ra khắp trong Nam ngoài Bắc, từ miền núi đến miền xuôi… Tất cả chỉ nhằm vơ vét cho đầy túi tham của các quan chức trong bộ máy tham nhũng nặng nề. Rồi những cái tết đã trở thành cơ hội cho quan chức kiếm chác, nhận hối lộ và hối lộ bằng mọi cách, mọi giá. Những vụ hối lộ bằng hàng triệu đô la đã được thực hiện âm thầm bao năm qua đã làm cho đất nước khánh kiệt, nguồn lực và tài nguyên đã bị khai thác đến kiệt quệ và người dân bị bần cùng hóa đến mức tối đa. Nợ nước  ngoài chồng chất như chúa Chổm.
Và khi thế lực đã yếu, thì đảng và nhà nước thể hiện sự hèn của mình một cách công khai không ngại ngần trước bàn dân thiên hạ. Những cuộc xâm lăng của kẻ thù dân tộc ngày càng ngang ngược và trắng trợn bao nhiêu, thì sự đớn hèn của đảng và hệ thống chính trị càng được bộc lộ rõ ràng bấy nhiêu. Người ta thấy cả hệ thống chính trị đã không chỉ làm ngơ, không chỉ sợ hãi trước kẻ thù mà còn trắng trợn ra tay đàn áp những người dân yêu nước, thương nòi, xót xa cho lãnh thổ đất nước rơi vào tay ngoại bang nhưng là bạn vàng của đảng.
Người ta chứng kiến đội ngũ dân oan khắp mọi miền đất nước nhanh chóng phát triển và ngày càng đông đảo cùng với tốc độ cướp đất làm giàu lên một cách nhanh chóng của đảng viên, quan chức cộng sản. Người ta phải công nhận chúng ăn của dân không từ một thứ gì. Và mùa xuân đất nước nhuốm màu nô lệ. Từ trong lòng đất nước, từ những vùng nông thôn nghèo khó đến thành thị, một phong trào đi ra nước ngoài được công khai hoặc âm thầm phát triển không ngừng. Những thân phận người Việt đi làm nô lệ, lao công ở xứ người được đảng coi là chiến lược, là quốc sách… bất chấp những tủi nhục, thiệt thòi của họ, miễn là gửi nhiều tiền về cho đảng. Những cuộc ra đi âm thầm, lén lút diễn ra trước mắt quan chức cộng sản những được làm ngơ, để rồi người dân nhận những cái chết tức tưởi như 39 nạn nhân trong chiếc container tại Anh vừa qua.
Và những cái tết của người dân Việt xa nhà ngày càng nhiều lên, những người dân Việt xa nhà  bất đắc dĩ ngày càng đông đảo. Giao thừa đã đến. Tôi nhớ đến những người dân Thủ Thiêm, mấy chục năm qua bị cướp đất trắng trợn bất chấp mọi luật lệ cộng sản ban hành, vạ vật thành dân oan mà cóc kêu chẳng thấu trời, chỉ vì đầu têu tội phạm là những quan chức cộng sản cỡ lớn.
Giờ này, những bà con Lộc Hưng đã qua mùa xuân thứ hai kể từ khi đảng vô cớ đuổi họ ra đường đập phá nhà cửa của họ nhằm cướp đoạt đất đai bao đời họ khai khẩn và xây dựng. Giờ này, tôi nhớ đến Đồng Tâm, Mỹ Đức, ở Thành phố Hà Nội, một thành phố tự nhận là “Thành phố vì hòa bình”.  Chỉ mới nửa tháng trước đây, họ còn đầm ấp sum vầy chuẩn bị cho một cái Tết cổ truyền như bao năm.
Nhưng, nay thì tan tác bởi cuộc thảm sát giữa đêm được tiến hành bởi nhà cầm quyền cộng sản man rợ. Người mất mạng, nhiều người bị bắt giam hãm, đánh đập và đủ mọi cực hình trong nhà tù cộng sản. Họ có tội gì? Tội của họ chỉ là có đất đai thuộc đất vàng đất bạc mà đảng đã nhắm tới nhưng không chấp nhận luật rừng của đảng. Và họ chống lại tham nhũng, bất công cũng như những điều mà đảng luôn rêu rao, hô hào trước dân chúng. Và đêm nay, họ đón giao thừa trong nước mắt và những cơn đau. Những cơn đau không chỉ thể xác, mà là những cơn đau tự tâm can, những cơn đau của con tim đã đập nhầm nhịp, của những khối óc đã trót tin vào những lời đường mật từ đảng, từ nhà nước tự nhận là “Của dân, do dân, vì dân”.
Và tất cả đã muộn, khi hiểu ra sự đời, chính là khi tất cả đã tan tành thành mây khói. Và đó cũng là cái giá phải trả của dân tộc này khi trót trao gửi niềm tin nhầm chỗ vào một phe đảng còn hơn cả Mafia. Ngoài kia, trời đã sang xuân, tiếng pháo giao thừa đã tắt. Đêm đen lại bao phủ bầu trời của đêm 30 tết. Nhưng ai có thể cấm chúng ta hy vọng bình minh sẽ lên và một mùa xuân thật sự của đất nước sẽ đến như quy luật của đất trời, của xã hội. Và những cái tết bình an, yên vui sẽ đến với mọi nhà, mọi người sau đại họa Cộng sản. Giao Thừa tết Canh Tý 24/1/2020 J.B Nguyễn Hữu Vinh
 
24.01.2020
Đảng Việt Tân| Năm 2019 trôi qua với nhiều khó khăn và thách đố ở nhiều phương diện cho đất nước và người dân Việt Nam. Từ vấn đề chủ quyền đến ô nhiễm môi trường, 39 thanh niên thiếu nữ phải bỏ mạng khi đi lậu vào nước Anh để kiếm sống, và gần đây nhất là vụ 3000 cảnh sát cơ động tấn công vào xã Đồng Tâm để cướp đất của người dân, khiến một cụ già 84 tuổi bị thiệt mạng và nhiều người khác bị thương. Mời quý vị theo dõi phần chia sẻ của ông Đỗ Hoàng Điềm, Chủ Tịch Đảng Việt Tân phân tích về tình hình trong năm qua và quan điểm của Việt Tân về việc xây dựng một đất nước tiến bộ.
   
24.01.2020
Đảng Việt Tân
4 nhân sĩ trí thức đã gửi gửi thư yêu cầu lãnh đạo VN phải minh bạch thông tin về Đồng Tâm  Thanh Trúc, RFA| Hôm 22 tháng Một 2020, chạy 28 Tết, 4 nhân sĩ  trí thức trong Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng đã thảo một bức thư yêu cầu lãnh đạo Việt Nam phải “minh bạch trước công luận trong và ngoài nước về vụ việc Đồng Tâm, đặc biệt trả lời ai đã hạ lệnh tiến hành tập kích vào nhà dân lúc 4 giờ sáng ngày 9/1/2020, dùng súng bắn vào dân và hạ sát lão nông Lê Đình Kình” Với nơi nhận là Chủ Tịch Nước, Chủ Tịch Quốc Hội, Thủ Tướng Chính Phủ, thư mở đầu bằng câu “Năm hết Tết đến, theo truyền thống đạo lý cổ truyền của dân tộc chỉ nói chuyện vui, chúc điều tốt lành, nhưng chúng tôi không thể làm vậy vì giáp Tết cổ truyền máu của cụ lão nông Lê Đình Kình đã chảy dưới họng súng oan nghiệt bắn vỡ đầu gối, vỡ tim, vỡ óc rồi bị đem đi rạch bụng để trả xác về cho vợ con đem đi chôn cất…” Đồng ký tên trong thư gồm 4 người, được coi là nhân sĩ trí thức thuộc Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng : đó là ông Huỳnh Tấn Mẫm- nguyên chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, Đại biểu Quốc Hội Khóa VI, Ủy viên Mặt Trận Tổ Quốc thành phố Hồ Chí Minh, nguyên tổng biên tập báo Thanh Niên; ông Huỳnh Kim Báu- nguyên tổng thư ký Hội Trí Thức Yêu Nước thành phố Hồ Chí Minh; ông Lê Công Giàu- Tổng thư ký Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn 1966, phó Bí thư Thường trực Thành Đoàn 1975, nguyên phó tổng giám đốc Saigon Tourist, chủ tịch Hội đồng quản trị Pacific Airlines, và sau cùng là giáo sư Tương Lai, nguyên viện trưởng Viện Xã Hội Học Việt Nam. Cả 4 vị nhân sĩ trí thức đồng thảo thư này đều là cựu đảng viên đảng cộng sản, từng tham gia cách mạng kháng chiến chống Mỹ từ những ngày đầu cho tới những năm sau 1975. Trao đổi với đài Á Châu Tự Do, ông Huỳnh Tấn Mẫm cho biết: “Vừa rồi thì 4 anh em họp lại, phải nói là bức xúc trước tình hình Đồng Tâm mà rõ ràng là quá tàn nhẫn. Bức xúc vì chính quyền Hà Nội đưa quân đến 3, 4 giờ sáng để giết cụ Kình. Điều này không thể tưởng tượng được, chính quyền này đối xử tàn nhẫn với người dân Đồng Tâm, xem họ là những người gây bạo loạn”. “ Cái này là kháng thư phản đối chuyện giết cụ Kình, rồi lại còn có chuyện phong huân chương cho những người tấn công vào làng, đi dẹp loạn. Không biết sao mà nói, không còn nhân tính gì cả, thời đại nào mà khổ thế! Thành thử anh  em cùng đứng chung nhau viết một kháng thư như vậy, phản ứng của anh em nó dữ dội lắm”  . Ngoài yêu cầu làm rõ ai là người ra lệnh chính trong vụ đột kích, bắn giết cụ lão nông Lê Đình Kình, thư với câu từ được cho là nghiêm khắc, mạnh mẽ còn đưa ra những yêu sách và tra vấn như tại sao không đưa ra xét xử trước Tòa Án một cụ già 84 tuổi đời 58 tuổi Đảng như qui định của Hiến Pháp và Pháp Luật mà lại dùng bạo lực bắn chết lão nông đó?. Huân chương Chiến Công hạng nhất’ là gì, hành động dũng  cảm là sao trong vụ 3  công an tử thương khi ập vào nhà dân giữa đêm về sáng? Và  khi chưa có Tòa án xét xử  mà tội phạm đã bị bắn chết thì cần ngưng ngay những lời vu khống thóa mạ người vừa bị hạ sát dã man và  hết sức bất minh. Nhiều tổ chức yêu cầu chính phủ VN minh bạch thông tin về Đồng Tâm Photo: RFA Sau hết,thư còn nêu rõ : “ Càng lấp liếm, càng lắm quanh co, càng tăng thêm nghi ngờ và phẫn nộ của công luận trong nước và thế giới” Án mạng ở Đồng Tâm quá lớn nên họ phải lên tiếng, họ dùng lời lẽ mạnh mẽ vì họ thực sự phẫn nộ như bao người trong ngoài trước hoàn cảnh tang thương và trước cái chết tức tưởi của cụ Lê Đình Kình, là nhận định của cựu tù nhân lương tâm Điều Cày Nguyễn Văn Hải, thành viên Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do khi còn ở trong nước, cũng là người vừa lập Nhóm Hành Động Vì Đồng Tâm ở California, Hoa Kỳ: “ Nếu họ không lên tiếng thì những người có quyền lực trong đảng có thể biến họ thành tội phạm bất kỳ lúc nào. Ông Lê Đình Kình là trường hợp điển hình của những người tuyệt đối trung thành với đảng, tuyết đối tin tưởng vào đảng, tin tưởng với ông Nguyễn Phú Trọng để chống tham nhũng. Nhưng mà khi ông bị giết một cách dã man như vậy thì nó tác động luôn đến những người còn đủ sức còn đủ trí tuệ để suy nghĩ. Họ phẫn uất và dẫn đến những phát biểu rất mạnh mẽ, cho thấy rõ ràng họ rất phẫn nộ vì việc này”. Được hỏi ông nghĩ sao khi đọc bức thư ,mà những nhân sĩ thảo ra gọi là tiếng nói thẳng thắn của của lương tâm và lương năng, được lưu hành trên mạng vào lúc còn chưa được gởi đến lãnh đạo qua đường bưu điện chính thức, blogger Điều Cày Nguyễn Văn Hải trả lời: “Những người bị cái hệ thống truyền thông của chính quyền cộng sản vu khống thì bản thân mỗi một người không thể nào có được một tờ báo, có được một đài truyền hình, nhưng mạng xã hội đã giúp cho họ công cụ để cất lên tiếng nói chống lại cái ác mà chính quyền áp đặt xuống” “Mạng xã hội làm phân mảnh quyền lực truyền thông của chính quyền, lật ngược những thế cờ mà chính quyền đưa ra, cho nên tác động của mạng xã hội từ lúc vụ Đồng tâm nổ ra nó mạnh lắm, cái sức lan tỏa liên kết trong ngoài của nó không hề nhỏ chút nào, nó đã tạo ra cái hiệu ứng rất mạnh mẽ, tác động lên truyền thông trong nước, truyền thông mạng xã hội và truyền thông quốc tế”. Phải sử dụng ngôn từ mạnh mẽ đến thế trong kháng thư gởi cho lãnh đạo thì mới nêu bật được ý nghĩ nhiều người có mà không dám nói ra , rằng  đây là chiến dịch tiêu diệt đảng viên cộng sản dám chống đối Lê Đình Kình, là giải thích của nhà trí thức đối kháng Hà Sĩ Phu ở Đà Lạt: “Dùng lời lẽ mạnh rất đúng vì vụ này rất dã man. Huy động tới ba nghìn quân có đủ vũ khí, xe tăng, nửa đêm xông vào làng là phải cấp cao chỉ huy. Cấp cao ở đây thì trong 3 người, một là ông Tô Lâm, hai là ông Nguyễn Xuân Phúc, ba là ông Nguyễn Phú Trọng. Ngay trong 24 tiếng đồng hồ đã có quyết định tăng huân chương thì tôi nghĩ vụ giết người này tổng chỉ huy là ông Nguyễn Phú Trọng”, ông Hà Sĩ Phu “Dùng lời lẽ mạnh rất đúng vì vụ này rất dã man. Huy động tới ba nghìn quân có đủ vũ khí, xe tăng, nửa đêm xông vào làng là phải cấp cao chỉ huy. Cấp cao ở đây thì trong 3 người, một là ông Tô Lâm, hai là ông Nguyễn Xuân Phúc, ba là ông Nguyễn Phú Trọng. Ngay trong 24 tiếng đồng hồ đã có quyết định tăng huân chương thì tôi nghĩ vụ giết người này tổng chỉ huy là ông Nguyễn Phú Trọng” “Chưa biết cái tay trực tiếp cầm súng bắn ông Lê Đình Kình là ai cho nên phải mở cuộc điều tra, nhưng tổng chỉ huy để giết ông Lê Đình Kình là ông Nguyễn Phú Trọng”. Đối với ông Nguyễn Tường Thụy, phó chủ tịch Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam, sự kiện bức kháng thư của nhóm nhân sĩ trí thức ở Saigon nhanh chóng lan truyền trên mạng đã chứng tỏ sức mạnh của thông tin công nghê cao: Nhóm trí thức có lương tri như cỡ anh Tương Lai, anh Giàu, anh Huỳnh Tấn Mẫm đang làm trách nhiệm công dân, hoàn toàn xuất phát từ sự phẫn nộ về cách vi phạm pháp luật hết sức ngang ngược và trắng trợn”. “Trước đây chỉ có truyền thông một chiều của đảng, nhưng bây giờ mạng xã hội,  mạng Internet là đối trọng đối với truyền thông của Nhà Nước” Và đây là nhận định tiếp theo của nhà báo Lê Phú Khải, cựu phóng viên Đài Tiếng Nói Việt Nam tại Hà Nội, trước việc bức thư của nhóm nhân sĩ trí thức về Đồng Tâm chưa tới tay lãnh đạo mà đã được tung lên mạng xã hội ngay lập tức rồi: “ Các cơ quan truyền thông Nhà Nước bây giờ thua mạng xã hội và thua dư luận của nhân dân rồi. Tôi nói thật với một chế độ đảng trị người ta chẳng có nghe đâu, có điều đưa  lên công luận thế, đưa lên mạng xã hội thế  để cho bàn dân thiên hạ biết sự thật thôi chứ mà không bao giờ họ nghe cả. Đó là đặc điểm của chế độ toàn trị.” Mong sớm được hồi âm là lời nhắn nhủ cuối bức thư  của  4 nhân sĩ trí thức. Nhà báo tự do Điếu Cày Nguyễn Văn Hải cho rằng: “Cái này phụ thuộc vào sự đấu tranh trên truyền thông. Thư có thể đã được gỏi đi nhưng mà bưu điện bao giờ cũng chậm hơn truyền thông mạng xã hội. Hy vọng áp lực của truyền thông tự do sẽ tạo thay đổi” Với hy vọng sớm được hồi âm, thư còn nhấn mạnh, xin trích nguyên văn: “ Chúng tôi mong sớm được hồi âm trước khi chúng tôi sẽ có thư đến vị đại diện của Việt Nam đang giữ trọng trách Ủy Viên Không Thường Trực tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, để chuyển cho ngài Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc” .  
24.01.2020
Thanh Trúc, RFA
Luân Lê| Bạn có thể không hài lòng hoặc không vui vẻ gì khi thấy người khác bán hàng trước cửa. Nhưng bạn không được phép huỷ hoại tài sản của người khác, và nó cũng là hành động vô văn hoá khi xét về khía cạnh hành xử giữa con người với con người và giữa phụ nữ với nhau. Người nghèo và phụ nữ ở Việt Nam thật khổ. Họ còn bị chính người cùng giới bắt nạt và ăn hiếp, nói gì tới cánh đàn ông. Tết rồi mà còn phải phơi mặt ra kiếm tiền, nhưng lại đang tâm huỷ hoại tài sản của họ, như những kẻ hay nhân danh đi dẹp vỉa hè vẫn đá thúng đụng nia và quăng quật tài sản của người bán rong.
22.01.2020
FB LS Luân Lê