Vai trò mới của Nhật Bản tại Đông Á

Trịnh Khải Nguyên-Chương - Việt Báo Hôm thứ Sáu 13/1/2023 vừa qua, Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden tiếp Thủ tướng Kishida Fumio của Nhật Bản tại phòng Bầu Dục Tòa Bạch Ốc. Chương trình nghị sự của hai nguyên thủ quốc gia hẳn phải đề cập đến hiểm họa an ninh từ Trung quốc, mà cả hai quốc gia trong thời gian những năm gần đây đều đặt lên trọng tâm hàng đầu. Sự thật là, vì những hành động hiếu chiến, bất chấp công pháp quốc tế của Trung quốc càng ngày càng rõ rệt, Nhật Bản đang bắt đầu có những động thái chuyển từ thế thụ động chủ hòa sang thế sẵn sàng lâm chiến trong bất cứ điều kiện nào. Đó là nhận định của hai phân tích viên thời cuộc thế giới Zack Cooper và Eric Sayers đăng trên trang mạng “War on the Rocks”. Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden tiếp Thủ tướng Kishida Fumio của Nhật Bản   Chuyến công du quốc ngoại của Thủ tướng Kishida cho thấy Nhật Bản đang ráo riết tìm cách kết nối với các đồng minh quan trọng trên thế giới, mà hai quốc gia quyết định là Hoa Kỳ và Anh quốc. Tại Hoa Kỳ Thủ tướng Kishida ký kết một loạt những hiệp ước phòng thủ hỗ tương với Tổng thống Biden, trong đó có một hiệp ước về hợp tác không gian. Với Anh quốc, Nhật cũng đã thỏa thuận về một minh ước hợp tác phòng thủ. Đây là lần đầu tiên hai quốc gia này bắt tay nhau trong những hợp tác thuộc phạm vi quốc phòng. Nó sẽ là mẫu hình cho những hợp tác tương lai.   Nhật Bản cũng chuẩn thuận cho Hoa Kỳ tiếp tục đóng quân trên đảo Okinawa. Trung đoàn 12 Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ trên đảo Okinawa, hiện chỉ là một đơn vị pháo binh, nhưng đến năm 2025 sẽ được tăng cường thành Trung đoàn Duyên hải Thủy quân lục chiến, một lực lượng khinh binh chiến đấu. Dân Nhật trên đảo từ lâu vẫn phản đối sự có mặt của quân đội Hoa Kỳ, nhưng nay vì nhu cầu an ninh quốc gia, Tokyo đã phủ quyết nguyện vọng của dân chúng địa phương.   Thật đáng kinh ngạc tốc độ thay đổi trong quyết sách quốc phòng của Nhật Bản. Có những dự án trên giấy tờ nằm trong ngăn kéo cả thập niên, nay được đem ra ký kết trong vòng vài ngày. Tình huống này được xem là sự thay đổi 180 độ, vì Nhật Bản xưa nay vẫn thường bị chỉ trích là chậm chạp trong những quyết định đòi hỏi quốc gia tăng cường về quân sự.   Kẻ am tường tình hình địa chính trị tại biển Đông Hoa và Nam Hoa không ngạc nhiên về những động thái mới này của Nhật Bản.   Sau cái chết của cựu Thủ tướng Shinzo Abe (bị một kẻ lạ ám sát hôm tháng Bẩy năm 2022), nhiều người tưởng Nhật Bản sẽ trở về chính sách chủ hòa, không dành ưu tiên cho quốc phòng. Nhưng tình hình thế giới hiện tại và chính Trung quốc đã khiến chính giới Nhật có một nhận định mới và dẫn đến chính sách mới này.   Cuộc chiến tranh bên Ukraine ảnh hưởng sâu sắc lên chính sách mới của Nhật. Chính Thủ tướng Kishida đã tuyên bố hôm tháng Sáu năm 2022: “Hôm nay là Ukraine, ngày mai có thể là Đông Á.” Với câu nói đó, chính giới Nhật nhìn nhận một cách khách quan rằng chiến tranh với Trung quốc rất có thể xảy ra cho quốc gia họ.   Trung quốc xua hạm đội xâm lăng Đài Loan, điều đó có nghĩa là Trung quốc xâm phạm bờ cõi Nhật Bản. Tại sao? Bởi vì đảo Yonaguni, một hòn đảo có cư dân Nhật sinh sống, nằm phía nam Đài Bắc, thủ phủ Đài Loan. Những hôm trời trong, đứng trên đảo Yonaguni người ta có thể trông thấy núi non Đài Loan. Để xâm chiếm Đài Loan, bắt buộc Trung quốc phải phong tỏa bờ biển, và như thế tức là phong tỏa đảo Yonaguni và các đảo khác lân cận. Nhật Bản sẽ không thể ngồi yên nhìn dân mình bị súng đạn Trung quốc uy hiếp.   Nhìn từ con mắt chiến lược, Nhật Bản không thể chấp nhận Đài Loan trở thành tỉnh thứ 34 của Trung quốc, bởi vì chuỗi đảo Nhật Bản-Đài Loan nằm trong cùng một hệ thống biển đảo chạy dài từ bắc xuống nam. Nếu Trung quốc chiếm và kiểm soát Đài Loan thì mặt nam của Nhật Bản là cái cổng bỏ trống, mặc tình cho Trung quốc thọc vào. An ninh quốc gia của Nhật Bản tùy thuộc vào Đài Loan, bằng mọi giá Nhật Bản không thể để hòn đảo với 24 triệu dân trở thành căn cứ quân sự thù địch từ bên dưới uy hiếp mình.   Tham vọng bành trướng của Trung quốc không ngưng lại ở phần đất mà họ luôn luôn tuyên bố là của Trung quốc, như Đài Loan. Tám mỏm đất thuộc quần đảo Senkaku (không có người ở), dưới thời Mao Trạch Đông, Trung quốc thừa nhận là của Nhật Bản, nhưng đến năm 1971 thì họ xoay ngược lập luận, lớn tiếng bảo đó là đất Trung quốc và liên tục có những hành vi gây hấn tìm cách cưỡng chiếm. Bây giờ, họ còn đòi cả Okinawa và Ryukyu (Ryukyu, Lưu Cầu, một phiên thuộc của Trung quốc dưới triều đại nhà Mãn Thanh). Không cần nói nhiều, không mấy ai ở Nhật Bản chịu nổi thái độ hung hăng, hiếu chiến một cách quá đáng của Trung quốc.   Bởi thế, mặc dù bị giới kinh doanh (vì có những quyền lợi kinh tế lớn ràng buộc với Trung quốc) và phe chủ hòa công kích, nhưng Tokyo vẫn mạnh dạn chủ động trong việc thay đổi quyết sách quốc phòng. Trong quá khứ, Nhật Bản hài lòng với vai trò thứ yếu khi ký kết những hiệp ước quân sự hỗ tương, nhưng nay với tình hình mới, sau khi tái trang bị, họ sẽ là một lực lượng đáng kể trong vùng Đông Á. Nhật Bản vốn là cường quốc quân sự, chỉ sau Thế chiến thứ hai, vì thua trận và trông thấy tai họa của chủ nghĩa phiêu lưu chiến tranh, họ từ bỏ tham vọng Đại Đông Á để dồn toàn lực quốc gia vào phát triển kinh tế. Tuy thế, tình hình ngày nay đổi khác, với Trung quốc và Bắc Hàn là nguy cơ ngay sát nách, họ buộc phải thay đổi. Đường lối này được nêu rõ qua văn kiện Chiến lược An ninh Quốc gia chính thức công bố vào cuối năm 2022, trong đó chính phủ Kishida khẳng định quyền phản công đánh vào lãnh thổ của bất cứ quốc gia nào tấn công Nhật Bản.   Với một nước Nhật hùng mạnh về quân sự và quyết tâm đánh trả lại bất cứ hành vi hiếu chiến nào, liệu Trung quốc có trở nên e dè hơn trong âm mưu thôn tính Đài Loan hay không? Một câu hỏi không dễ trả lời.   Cũng hôm cuối năm 2022, Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế/ Center for Strategic and International Studies (CSIS), một think-tank của Hoa Kỳ, công bố kết quả một lập trình mô phỏng (simulation), với giả thiết là Trung quốc tấn công Đài Loan năm 2026. Đây là một mô phỏng dựa trên những dữ kiện có thật và có khả năng xảy ra. Kết quả của lập trình là: Có hàng ngàn người chết, binh sĩ lẫn thường dân của hai phe lâm chiến; hạm đội Mỹ bị thiệt hại nặng, ít nhất hai chiếc hàng không mẫu hạm bị đánh chìm. Lực lượng Hải Lục Không quân của Đài Loan gần như tan rã. Nhưng Hải quân Trung quốc cũng chẳng còn gì. Kết luận của lập trình mô phỏng là Trung quốc sẽ thất bại trong việc xâm chiếm Đài Loan, nhưng về phía Hoa Kỳ, Nhật Bản, và Đài Loan, tuy đẩy lùi được Trung quốc, nhưng sẽ phải trả cái giá vô cùng to lớn. Hoa Kỳ sẽ phải mất nhiều năm mới khôi phục lại được địa vị hiện thời của mình. Một cuộc chiến không kẻ thắng người bại. Đó là lời cảnh báo của CSIS.   Ông Dan Grazier, một phân tích viên kỳ cựu của chính phủ Hoa Kỳ cho là Trung quốc sẽ không bao giờ sử dụng vũ lực để xâm chiếm đảo Đài Loan. Ông cho rằng làm như thế Trung quốc chỉ tự giết nền kinh tế của mình, bởi một khi chiến tranh nổ ra, mọi hoạt động xuất nhập cảng sẽ phải đình chỉ, mà xuất nhập cảng là nguồn máu nuôi dưỡng kinh tế Trung quốc. Theo ông, “Trung quốc sẽ sử dụng sức mạnh kỹ nghệ và kinh tế để thách đố vai trò lãnh đạo thế giới của Hoa Kỳ, chứ không phải quân sự. Họ sẽ tìm cách né tránh một cuộc chiến tranh lớn với bất cứ quốc gia nào, không riêng gì Hoa Kỳ.”   Quan điểm này của ông Grazier không được ban Tham mưu Ngũ Giác Đài chia sẻ. Theo Tờ trình về sức mạnh quân sự của Trung quốc, soạn thảo theo yêu cầu của Quốc hội, Trung quốc đã liên tục gia tăng các hành động khiêu khích tại eo biển Đài Loan trong suốt mấy năm qua. Phát biểu tại Đại hội đảng lần XX, Tập Cận Bình tuyên bố rằng, “Trung quốc chủ trương thống nhất bằng đường lối hòa bình, nhưng không bao giờ hứa hẹn sẽ không dùng đến vũ lực, chúng tôi có quyền sử dụng bất cứ biện pháp cần thiết nào.”   Đó là lối nói hàng hai của một tay chính trị cáo già thâm hiểm. Thế nhưng Tổng thống Joe Biden của Hoa Kỳ cũng thâm hiểm không kém. Quốc hội Hoa Kỳ trong quá khứ thông qua Đạo luật Quan hệ Đài Loan (Taiwan Relations Act), trong đó khẳng định Washington sẽ cung cấp cho Đài Loan những phương tiện để tự vệ, nhưng Đạo luật cũng nói rõ là Hoa Kỳ không gửi binh lực sang trợ giúp. Mới đây Quốc hội thông qua Dự luật Ủy quyền Quốc phòng (National Defense Authorization Act) với mục tiêu cung cấp 10 tỉ đô la trong vòng 5 năm để trang bị và hiện đại hóa các phương tiện an ninh cho Đài Loan. Trong khi đó, Tổng thống Biden, ít nhất hơn một lần tuyên bố là Hoa Kỳ sẽ gửi quân đội sang bảo vệ Đài Loan một khi Trung quốc quyết định xâm lăng. Dĩ nhiên, đây không phải cảnh “trống đánh xuôi kèn thổi ngược” mà là sự tính toán để tung hỏa mù chính trị rất thường thấy trên mặt trận chính trị thế giới. Ngay trong cái-gọi-là “chính sách Một Trung quốc” của Hoa Kỳ, ta cũng thấy sự mâu thuẫn. Dựa vào chính sách này, Hoa Kỳ “thừa nhận/ acknowledge” vai trò của Trung quốc trong đó Đài Loan là một phần của Trung quốc, nhưng chưa bao giờ “chính thức công nhận/ officially recognize” tuyên bố của Bắc Kinh hòn đảo tự trị đó là của Trung quốc. Chẳng có gì trắng đen rõ rệt trong các bùa phép chính trị-ngoại giao.   Nếu Trung quốc đánh Đài Loan, quân lực Đài Loan phải có khả năng ngăn chặn cuộc đổ bộ lên bờ biển; Hoa Kỳ phải được sử dụng các căn cứ trên lãnh thổ Nhật Bản; Hoa Kỳ phải có hỏa tiễn tầm xa để phá hủy hạm đội Trung quốc từ xa và hàng loạt. Quan trọng hơn hết, Hoa Kỳ phải trang bị cho Đài Loan trước khi viên đạn đầu tiên được bắn ra.   Khác với Ukraine, Hoa Kỳ và đồng minh sẽ không có cách nào tiếp viện vũ khí đạn dược cho Đài Loan một khi chiến tranh bùng nổ. Do đó, trang bị Đài Loan với các loại vũ khí tự vệ có hiệu quả hiện nay là vô cùng cấp bách, theo nhận định của nhiều quan sát viên.   Chiến tranh Đài Loan, nếu xảy ra, sẽ là một biến cố vô cùng trọng đại, ảnh hưởng sâu đậm đến tương lai nhân loại suốt thế kỷ XXI, một điều không người yêu chuộng hòa bình nào muốn thấy.   – Trịnh Khải Nguyên-Chương  https://vietbao.com/a314759/vai-tro-moi-cua-nhat-ban-tai-dong-a
......

Thôi làm… ‘chủ dân’, ông Phúc đã thấm thía… ‘dân chủ XHCN’?

Nếu các đồng chí từng cùng ông bồi đắp và xiển dương “dân chủ XHCN” không bơm thông tin và không bật đèn xanh, búa rìu dư luận đâu có giáng xuống ông và gia đình ông dữ dội như vậy. Nguồn: Reuters Trân Văn - Blog VOA   Không may cho cả ông Nguyễn Xuân Phúc lẫn vợ, con trai, con gái, con rể là ông đột nhiên thất thế. Chỉ trong vòng vài tháng, sau khi gió đổi chiều, thể chế từng nâng ông lên giờ đạp ông xuống không thương tiếc. Đài Phát thanh và Truyền hình Nam Hàn (KBS) vừa công bố kết quả cuộc thăm dò dư luận do KBS ủy thác cho Hankook Research thực hiện để tìm hiểu nhận định của công chúng về hiệu quả làm việc của ông Yoon Suk-yeol (Tổng thống Nam Hàn). Theo kết quả cuộc thăm dò dư luận vừa kể thì có tới 54,7% cho rằng, ông Yoon chưa làm tròn vai trò Tổng thống. Tuy nhiên tỉ lệ này vẫn khả quan hơn hai tháng trước. Hồi tháng 11/2022, có tới 64,9% cho biết họ không hài lòng về Tổng thống thống Nam Hàn. Ông Yoon đảm nhiệm vai trò Tổng thống Nam Hàn từ tháng 5/2022 và chỉ trong vòng tám tháng, KBS đã ủy nhiệm cho cơ quan chuyên trách thăm dò dư luận đánh giá về mức độ tín nhiệm của công chúng chúng đối với ông Yoon hai lần (1)… Cũng vào thời điểm này, Reuters đã công bố kết quả cuộc thăm dò dư luận Mỹ do Reuters và Ipsop (một tập đoàn chuyên nghiên cứu về thị trường và quan điểm công chúng) phối hợp thực hiện. Theo kết quả cuộc thăm dò mới nhất đó thì chỉ có 40% tán thành và ủng hộ cách thức ông Joe Biden (Tổng thống Mỹ) quản trị – điều hành quốc gia. Tháng trước, kết quả một cuộc thăm dò khác cho thấy, tỉ lệ công chúng tán thành và ủng hộ ông Biden chỉ có… 39% (2). Những cuộc thăm dò dư luận để xác định mức độ hài lòng của dân chúng thuộc nhiều giới khác nhau, ở những khu vực khác nhau đối với cá nhân đang lãnh đạo quốc gia như vừa đề cập là chuyện bình thường ở bên ngoài Việt Nam. Tại Việt Nam, “dân chủ XHCN” nhân danh toàn dân để áp đặt ý chí chủ quan của một số cá nhân lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền nên không chấp nhận cho các cá nhân được quyền bày tỏ ý kiến, được quyền nêu ý kiến của riêng họ nên không cho… “chơi trò này”! *** Cách nay năm năm, vào dịp Tết Mậu Tuất (2018), khi toàn bộ hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tiếp tục thực hiện truyền thống… “Tết trồng cây”, ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí thư đảng CSVN từng phát biểu đại loại thế này: … Chúng tôi nêu ý định năm nay là một cái Tết trồng cây bảo vệ rừng vì phá rừng nhiều quá nhưng phải làm sao cho thiết thực! Cứ cầm cái xẻng nghêu ngao. Cầm ra mút cán… người ta trông là biết ông này không trồng cây. Gảy gảy tí đất, chân thì đi giầy, xong lại đưa cái khăn với chậu nước… phản cảm quá! Rồi cây thì to đùng xây sẵn mấy vòng xung quanh rồi! Điều đó đã nói rồi nhưng dưới địa phương ‘nó’ không chịu chuyển. ‘Nó’ cứ chuẩn bị sẵn! Thậm chí cái cán xẻng – tôi nói nhiều lần lắm rồi – mà ‘nó’ cứ quấn xanh xanh, đỏ đỏ… rồi trồng cây phải đi găng tay này, xong rồi có người đưa cho cái khăn lau tay… Tôi bảo ‘không’, tớ nông dân quen rồi phủi cái là sạch rồi (3)… Ba năm sau – đến Tết Tân Sửu (2021) – đích thân ông Trọng thản nhiên làm đúng những gì ông đã lớn tiếng phê phán: Cũng… đi giày, cũng… cầm xẻng gảy gảy tí đất để trồng một… cái cây to đùng (4)… không phải một nơi mà… vài nơi (5)… Tuy nhiên không có bất kỳ ai trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền, hệ thống truyền thông chính thức tại Việt Nam dám gọi đó là… “phản cảm” và… “không thiết thực”. Tất cả cùng hoan hỉ xem việc ông Trọng… “trồng cây” là… “sự kiện chính trị quan trọng”! Xét theo logic về nhận thức, nếu không tự xem mình là bề trên của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền, ông Trọng sẽ không phô bày sự trịch thượng, gọi những hệ thống này ở các địa phương là… “nó”. Càng không dễ dãi chỉ trích “nó” đã làm đúng những gì chính ông cũng làm! “Dân chủ XHCN” cho ông Trọng sự tự tin của một ông “vua” để “muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm” và vì các hệ thống, kể cả hệ thống truyền thông chính thức mặc định ông Trọng là… “vua” nên không ai dám nhắc, dám nói gì. Đó cũng là lý do Tết này, cho dù ông Trọng gạt Quyền Chủ tịch Nhà nước sang một bên, giành việc thay mặt hệ thống chính trị, hệ thống công quyền công bố diễn văn chúc mừng năm mới nhưng các hệ thống chỉ nhất mực… tung hô! *** Tuy “dân chủ XHCN” tạo ra vô số “vua” lớn, “vua” bé và trong phạm vi cai trị của mình, các vị… “vua” “muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm” nhưng “dân chủ XHCN” cũng có mặt trái… và sau dân, cũng sẽ có lúc các vị… “vua” “ngậm đắng, nuốt cay”… Cách nay khoảng năm tháng (8/2022), đại diện tập thể nhân viên y tế của Bệnh viện Nhân dân Gia Định ở TP.HCM xin trang bị… khiên, mặt nạ, áo giáp để nhân viên y tế có thể… tự bảo vệ họ. Tình trạng nhân viên y tế bị hành hung ngay tại tại các cơ sở y tế đã trở thành vấn nạn trên phạm vi toàn quốc và dù càng ngày càng nghiêm trọng nhưng hệ thống chính trị, hệ thống công quyền không thèm bận tâm thành ra mới có chuyện xin cấp… khiên, mặt nạ, áo giáp (6)!.. Cũng vào thời điểm đó, khi đối thoại với người hâm mộ trên Facebook Gaming, một streamer nửa đùa, nửa thật về chuyện… “bị hói là do xem nhiều phim khiêu dâm” và lấy “bác chủ tịch nước” làm ví dụ!.. Thế là cả hệ thống rùng rùng chuyển động vì có kẻ dám… “xúc phạm lãnh đạo cấp cao”. Chẳng hạn Cục An ninh mạng và Phòng chống tội phạm của Bộ Công an Việt Nam tuyên bố “đang phối hợp với các đơn vị chức năng truy tìm nữ streamer tên N.T.T.L để điều tra” (7). Còn Sở Thông tin – Truyền thông (TTTT) Hà Nội ra lệnh cho Thanh tra TTTT “lập tức xem xét, xử lý nữ streamer có phát ngôn thiếu chuẩn mực”… “Dân chủ XHCN” là như thế, xem nhân dân như rác kể cả khi đó là thành phần đặc biệt như nhân viên y tế và chỉ chú trọng một chuyện là bảo vệ “lãnh đạo cấp cao”, sẵn sàng nghiêm trị nếu ai đó dám “xúc phạm” dưới bất kỳ hình thức nào… Không may cho cả ông Nguyễn Xuân Phúc lẫn vợ, con trai, con gái, con rể là ông đột nhiên thất thế. Chỉ trong vòng vài tháng, sau khi gió đổi chiều, thể chế từng nâng ông lên giờ đạp ông xuống không thương tiếc. Nếu các đồng chí từng cùng ông bồi đắp và xiển dương “dân chủ XHCN” không bơm thông tin và không bật đèn xanh, búa rìu dư luận đâu có giáng xuống ông và gia đình ông dữ dội như vậy. “Dân chủ XHCN” buộc ông phải nhận sai, phải từ chức mà không dám hó hé dù rõ ràng những kẻ ép ông cũng là đối tượng phải chịu trách nhiệm liên đới như… ông. “Gậy ông đập lưng ông”! Chừng đó không rõ đã đủ để ông Phúc thấm thía về “dân chủ XHCN”? Chú thích (1) http://world.kbs.co.kr/service/news_view.htm?lang=v&Seq_Code=57403 (2) https://www.voatiengviet.com/a/tham-do-ty-le-ung-ho-ong-biden-gan-muc-thap-nhat-nhiem-ky/6925894.html (3) https://www.youtube.com/watch?v=i3UVjlUMzn4&ab_channel=BÁODÂNVIỆT (4) https://baochinhphu.vn/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-nguyen-phu-trong-trong-cay-tai-hoang-thanh-thang-long-102287788.htm (5) https://www.youtube.com/watch?v=MhulExjDc5s&ab_channel=HọcviệnNôngnghiệpViệtNam (6) https://cand.com.vn/y-te/bac-si-kien-nghi-sam-khien-ao-giap-de-phong-bi-tan-cong–i663940/ (7) https://nld.com.vn/thoi-su/cuc-an-ninh-mang-truy-tim-nu-streamer-noi-tieng-xuc-pham-lanh-dao-cap-cao-2022082615442479.htm  
......

Tưởng niệm sự kiện 55 Mậu Thân. Nỗi đau vẫn hằn sâu trong ký ức

  Việt Tân    - Thầy giáo Phạm Minh Hoàng -   Mỗi độ Xuân về, người Việt Nam không thể nào quên được Tết Mậu Thân 1968 hằn sâu dấu ấn th.ương v.ong t.ang tóc. Rất nhiều người dân vô tội đã phải bỏ mình trong cái mà cộng sản Việt Nam gọi là "cuộc tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân", trên khắp 17 tỉnh thành miền Nam.     Lê Thanh Hải, nguyên Bí thư Thành ủy TP. HCM, nhân vật đầy tai tiếng và bị người dân Sài Gòn lên án với những thành tích tham nhũng, đàn áp những người đấu tranh và những dân oan đã từng huênh hoang: "Cuộc tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân năm 1968 đã tạo "một cú choáng đột ngột" với địch ở miền Nam…, là điểm son chói lọi của lịch sử Việt Nam."   Chúng ta hãy giở lại trang sử cũ, Tết Mậu Thân, để nhìn lại "những bộ lông" mà Việt cộng đã "trau chuốt" lập nên xem nó chói lọi đến độ nào và tạo đỉnh cao tới đâu, để xem "chiến công sống mãi trong lòng các thế hệ trẻ" là "đỉnh cao của chủ nghĩa", là "điểm son chói lọi" là những thành tích gì?   Nói đến Mậu Thân 68 trước tiên là phải nói đến Huế. Sự kiện này là nỗi k.inh h.oàng đối với người dân Cố Đô, đó là vết thương chưa khô m.áu, là vết sẹo chưa lành vẫn còn đau thốn tim can mỗi khi có ai nhắc đến.   Hàng ngàn dân xứ Huế đã bị quân đội cộng sản h.ành q.uyết bằng nhiều hình thức. Trong đó, có những nhà giáo, nhà tu hành, người Việt Nam cũng như ngoại quốc; có những học sinh, sinh viên; có những công chức, quân nhân về ăn Tết với gia đình. Những hình ảnh t.ang th.ương đó đã được tường thuật lại qua rất nhiều tài liệu. Tổng số thường dân ngã gục trong Tết Mậu Thân xấp xỉ 15.000 người.   Lẫn trong tiếng pháo n.ổ rền đón mừng năm mới, đêm 30 rạng ngày 31 tháng 1 năm 1968, Việt cộng đã đồng loạt bất ngờ tấn công 4 thành phố lớn, trọng tâm là Sài Gòn, Gia Định và Huế, 37 thị xã và hàng trăm quận lỵ, thị trấn của miền Nam. Đặc biệt tại Huế, trong 26 ngày bị lọt vào tay quân “cách mạng”, chúng đã điên cuồng sát hại biết bao người dân lành.   Theo những báo cáo của các cuộc cảnh sát các xã thuộc 13 quận của thành phố Huế và tỉnh Thừa Thiên, người ta ước tính khoảng 6.000 người bị g..iết tại 22 địa điểm tìm được là các mồ c.hôn tập thể. Nơi đầu tiên tìm thấy các nạn nhân là sân trường Trung Học Gia Hội vào sáng ngày 26 tháng Hai. Mấy tháng sau, người ta tìm thấy thêm 18 nơi khác, nơi lớn nhất là ở Khe Đá Mài. Câu nói của phóng viên tường thuật về sự kiện vẫn còn đọng lại trong ký ức nhiều người: "trong nhiều ngôi làng, đầu ai cũng quấn khăn tang. Trên con đường dẫn ra nghĩa trang, màu tang trắng phủ lấp bụi đất trong tiếng gào thét, khóc than của gia đình các nạn nhân".   Trong bài viết đăng ngày 30/01/2008 với tựa đề "Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 – Nét đặc sắc của Chiến tranh Nhân dân", tác giả Nguyễn Mạnh Hưởng đã thú nhận: " …Quần chúng nhân dân tại thành phố Huế, quần chúng đã hăng hái tham gia vào các lực lượng chiến đấu, phục vụ chiến đấu trong thành phố. Với 26 ngày đêm chiếm giữ thành phố Huế, thắng lợi của quân dân ta là nguồn cổ vũ to lớn, tiêu diệt địch và giành quyền làm chủ…". Tuy nhiên, cái mà cán bộ Hưởng gọi là "sức mạnh nổi dậy của quần chúng" thực tế đã trả lời cay đắng cho mộng tưởng.   Người dân Huế đã không những không nổi dậy, không hưởng ứng mà lại ùn ùn lánh nạn cùng nhau chạy về phía quân đội VNCH để được bảo vệ. Và đó mới chính là lý do khiến cho quân Việt cộng tức giận s.át h.ại người dân hòng trả thù. Nội dung kiểu này còn được thấy trong bài phỏng vấn của Hoàng Phủ Ngọc Tường sau năm 1975, đây cũng là một người có trách nhiệm lớn trong vụ t..àn sá.t Tết Mậu Thân 1968.   Nếu tiếp tục viết về các "thành tích" đã được thực hiện trên khắp các tỉnh thành miền Nam vào mùa Xuân 1968 thì bất tận, nhưng 55 sau biến cố tang thương, kẻ gây ra tất cả những hành động tàn nhẫn nói trên vẫn còn tung hô chiến tích của mình, vẫn còn "hát trên xác đồng bào của mình". Ngược lại, tại những nước "giãy chết", thì cách hành xử của họ lại vô cùng nhân bản.   Tôi còn nhớ ở Pháp có một nghĩa trang La Cambe trong vùng Normandie là nơi chôn cất trên 20 ngàn lính Đức chết trong đệ Nhị thế chiến. Nước Đức của Hitler mang quân xâm lăng Pháp, vậy mà người Pháp đối xử một cách rất văn hóa là dành cho những người này một mảnh đất để yên nghỉ ngay sau khi Đức thua trận. Không những Pháp họ dành cho những người lính Đức một nơi yên nghỉ nghiêm trang, mà họ còn tôn trọng cách thiết kế các ngôi mộ theo truyền thống Đức. Tôi muốn gửi lời khuyên chân thành đến cho bà con chúng ta khi sang Pháp du lịch nên ghé đến nghĩa trang La Cambe (trong tổng cộng 218 nghĩa trang rải rác khắp nước Pháp) để thấy cái "4000 năm văn hiến" của chúng ta hiện nay như thế nào.   Phải nói, cùng là người Việt Nam máu đỏ da vàng mà 48 năm sau khi chấm dứt chiến tranh, người ta đối xử với nhau tàn nhẫn quá!  
......

Chuyên gia Pháp : Thế chiến thứ III đã bắt đầu

Chuyên gia lịch sử, nhân chủng học, khoa học chính trị Emmanuel Todd trong một cuộc gặp tại Paris, Pháp, ngày 31/01/2022. AFP - JOEL SAGET Phan Minh - RFI Chiến tranh Ukraina đã nổ ra được gần 1 năm và dường như không có hồi kết. Vậy đây có phải là Thế chiến thứ III ? Emmanuel Todd là nhà nhân chủng học, nhà sử học và là tác giả của nhiều tác phẩm về địa chính trị. Một vài cuốn trong số chúng đã trở thành những tác phẩm kinh điển của khoa học xã hội, như cuốn "The Final Fall" xuất bản vào năm 1976 dự báo về sự sụp đổ của Liên Xô. Cuốn sách mới nhất của ông mang tựa đề "Thế chiến thứ III đã bắt đầu" được xuất bản vào năm 2022 tại Nhật Bản và đã bán được 100.000 bản. RFI xin trích dịch bài phỏng vấn ông Todd được đăng hôm 12/01/2023 trên nhật báo Pháp Le Figaro. Tại sao ông xuất bản một cuốn sách về cuộc chiến tranh Ukraina ở Nhật Bản chứ không phải ở Pháp ? Emmanuel Todd : Nhật Bản cũng chống Nga như châu Âu. Nhưng họ ở cách xa cuộc xung đột về mặt địa lý, vì vậy Tokyo không ở trong một tình trạng cấp bách, họ không có một gánh nặng về cảm xúc như chúng ta. Và ở xứ hoa anh đào, tôi cũng có một vị thế khác. Ở đây, tôi được mệnh danh là "kẻ nổi loạn", trong khi ở Nhật Bản, tôi là một nhà nhân chủng học, nhà sử học và nhà địa chính trị được kính trọng, người có tiếng nói trên các tờ báo và tạp chí lớn, và có sách được xuất bản. Ở đó, tôi có thể bày tỏ quan điểm trong một bầu không khí thanh bình, điều mà trước tiên tôi đã làm trên các tạp chí, sau đó là xuất bản cuốn sách này, một tuyển tập các cuộc phỏng vấn. Cuốn sách này có tên là "Thế chiến thứ III đã bắt đầu", và cho tới nay đã có 100.000 bản được bán. Tại sao ông lại đặt tiêu đề cuốn sách như thế ? Emmanuel Todd : Bởi vì đó là thực tế, Thế chiến thứ III thực sự đã bắt đầu. Đúng là chiến tranh đã bắt đầu một cách chậm rãi đi kèm với hai bất ngờ. Chúng ta tham gia cuộc chiến này với suy nghĩ cho rằng quân đội Nga rất mạnh và nền kinh tế của họ thì rất yếu. Chúng ta tưởng rằng Ukraina sẽ bị đè bẹp về mặt quân sự và Nga sẽ bị phương Tây đè bẹp về mặt kinh tế. Nhưng điều ngược lại đã xảy ra. Ukraina không bị nghiền nát về mặt quân sự mặc dù cho đến nay quốc gia này đã để mất 16% lãnh thổ, còn Nga thì không bị nghiền nát về kinh tế. Cho đến giờ, đồng rúp đã tăng 8% so với đồng đô la và 18% so với đồng euro so với thời điểm một ngày trước khi nổ ra chiến tranh. Đồng thời, cuộc xung đột chuyển từ một cuộc chiến tranh lãnh thổ hạn chế sang một cuộc đối đầu kinh tế toàn cầu, giữa một bên là toàn bộ phương Tây và một bên là Nga được Trung Quốc hậu thuẫn, đã trở thành một cuộc chiến tranh thế giới, mặc dù mức độ bạo lực quân sự của cuộc chiến thấp hơn so với các cuộc chiến tranh thế giới trước đây. Thế nhưng ông không phóng đại chứ, khi mà phương Tây không trực tiếp tham gia về mặt quân sự vào xung đột ? Emmanuel Todd : Chúng ta vẫn cung cấp vũ khí cho Ukraina, chúng ta vẫn giết quân đội Nga mặc dù chúng ta không "phơi mặt" ra. Nhưng đúng là châu Âu trên hết vẫn đối đầu với Nga về mặt kinh tế. Lạm phát và tình trạng thiếu hụt thực phẩm là điều khiến chúng ta thực sự cảm thấy mình đã thực sự bước vào cuộc chiến. Ngay từ đầu, Putin đã mắc một sai lầm lớn, có ý nghĩa xã hội-lịch sử to lớn. Những nhà nghiên cứu về Ukraina trước thềm chiến tranh nhìn nhận đất nước này không phải là một nền dân chủ non trẻ, mà là một xã hội đang tan rã và một Nhà nước đang trong quá trình sụp đổ. Chúng ta tự hỏi phải chăng Ukraina đã mất 10 triệu hay 15 triệu dân kể từ khi giành được độc lập. Chúng ta không thể khẳng định được vì Ukraina đã không tiến hành điều tra dân số kể từ năm 2001, dấu hiệu thông thường của một xã hội sợ nhìn vào thực tế. Tôi nghĩ rằng tính toán của điện Kremlin là xã hội đang tan rã sẽ sụp đổ ngay từ cú sốc đầu tiên, hoặc thậm chí còn "hoan nghênh nước mẹ Nga". Nhưng ngược lại, những gì chúng ta đã thấy là một xã hội đang tan rã, nếu được hỗ trợ bằng các nguồn tài chính và quân sự bên ngoài, có thể tìm thấy trong chiến tranh một sự cân bằng mới, thậm chí là một chân trời, một hy vọng. Nga đã không lường trước được điều đó. Không một ai từng lường trước điều đó. Bất chấp tình trạng Nhà nước đang tan rã nói trên, phải chăng Nga đã đánh giá thấp sức mạnh tình thần dân tộc của Ukraina, thậm chí là sức mạnh tinh thần của châu Âu dành cho Ukraina ? Emmanuel Todd : Tôi không biết. Tôi đang nghiên cứu về vấn đề này, và với tư cách là một nhà nghiên cứu, tôi thừa nhận rằng có những điều mà chúng tôi không biết. Và điều kỳ lạ đối với tôi là một trong những lĩnh vực mà tôi có quá ít thông tin để có thể trả lời câu hỏi này chính là đất nước Ukraina… Hôm nay tôi chia sẻ phân tích của nhà địa chính trị người Mỹ John Mearsheimer, người đưa ra nhận xét rằng Ukraina đã trở thành một thành viên trên thực tế của NATO vì quân đội nước này đã được Liên Minh Bắc Đại Tây Dương NATO (Mỹ, Anh và Ba Lan) hỗ trợ chỉ đạo từ năm 2014 và Nga đã tuyên bố sẽ không bao giờ chấp nhận việc Ukraina trở thành một thành viên NATO. Do đó, đối với Nga, họ đang tiến hành một cuộc chiến tranh phòng thủ và ngăn ngừa. Ông Mearsheimer nói thêm rằng chúng ta không có lý do gì để vui mừng trước những khó khăn gần đây của quân đội Nga bởi vì đây là một vấn đề mang tính sống còn đối với họ. Tình hình càng khó khăn thì họ sẽ càng tấn công dữ dội… Nhưng quân đội Nga dường như vẫn đang ở trong thế rất bất lợi. Có người đi xa đến mức dự đoán chế độ sẽ sụp đổ, ông có tin vào điều đó không ? Emmanuel Todd : Không, lúc đầu dường như ở Nga đã có một sự do dự, một cảm giác không được cảnh báo trước. Nhưng giờ đây, người dân Nga đã thực sự "sống" trong chiến tranh, và Putin được hưởng lợi từ một thứ mà người ta không có ý niệm, đó là những năm 2000, những năm của Putin, đối với người Nga, là những năm trở lại trạng thái cân bằng, trở lại cuộc sống bình thường. Ngược lại, tôi nghĩ rằng tổng thống Macron có một hình ảnh tương phản đối với người Pháp, khi ông "đại diện" cho một thế giới nguy hiểm và không thể đoán trước. Những năm 1990 là thời kỳ đau khổ chưa từng có đối với nước Nga. Những năm 2000 là sự trở lại bình thường, không chỉ về đời sống mà tỷ lệ tự tử và giết người cũng giảm mạnh, và trên hết, tỷ lệ tử vong ở trẻ sơ sinh, một tỷ lệ "linh thiêng" đối với tôi, giảm mạnh và thậm chí giảm xuống dưới mức của Hoa Kỳ. Trong suy nghĩ của người dân Nga, Putin là hiện thân của sự ổn định này. Và về cơ bản, những người Nga bình thường, cũng giống như tổng thống của họ, cho rằng Matxcơva đang tiến hành một cuộc chiến phòng thủ. Họ ý thức được là đã mắc những sai lầm lúc ban đầu, nhưng sự chuẩn bị tốt về kinh tế đã làm tăng thêm sự tin tưởng của họ, không phải là để đối đầu với Ukraina, mà là đối đầu với cái mà họ gọi là một "tập thể các nước phương Tây", hay "Hoa Kỳ và các chư hầu". Ưu tiên thực sự của chế độ Nga không phải là chiến thắng quân sự trên thực địa mà là không đánh mất sự ổn định xã hội đã có được trong 20 năm qua… Theo ông, đây không phải đơn thuần là cuộc chiến quân sự và kinh tế, mà còn là một cuộc chiến về ý thức hệ và văn hóa ?! Emmanuel Todd : Tôi trả lời với tư cách là một nhà nhân chủng học. Ở Nga, cơ cấu gia đình dày đặc và mang tính cộng đồng hơn, nhờ vậy, một số giá trị vẫn tồn tại. Ở đó có một thứ tình cảm yêu nước là điều mà ở đây chúng ta không có ý niệm, và thứ tình cảm này được nuôi dưỡng trong tiềm thức của một gia đình dân tộc. Nga đã có cấu trúc tổ chức gia đình phụ hệ, có nghĩa nam giới là trọng tâm và không thể chấp nhận tất cả những đổi mới của phương Tây theo tư tưởng tân nữ quyền, LGBT, chuyển giới... Khi chúng ta thấy Hạ viện Nga thông qua đạo luật đàn áp mạnh mẽ hơn đối với "việc tuyên truyền LGBT", chúng ta tự cảm thấy mình tiến bộ. Tôi có thể cảm thấy điều đó với tư cách là một người phương Tây bình thường. Nhưng từ quan điểm địa chính trị, nếu chúng ta nhìn dưới góc độ quyền lực mềm thì đó là một sai lầm. 75% thế giới vẫn tuân theo cấu trúc gia đình phụ hệ và nhiều người hoàn toàn thông cảm với thái độ của người dân Nga. Đối với nhóm nước không phải là phương Tây, Nga khẳng định vai trò bảo đảm bảo thủ duy trì đạo đức. Báo chí phương Tây rất nực cười khi họ không ngừng nói rằng "Nga bị cô lập". Nhưng khi nhìn vào số phiếu bầu tại Liên Hiệp Quốc, chúng ta thấy rằng 75% thế giới không có cùng quan điểm với phương Tây. Ngoài ra, chúng ta thấy rằng cuộc xung đột này mà các phương tiện truyền thông phương Tây mô tả như là một cuộc xung đột của các giá trị chính trị, diễn ra ở một mức độ sâu hơn là một cuộc xung đột của các giá trị nhân học. Chính sự vô thức này đã làm cho cuộc chiến trở nên nguy hiểm.  
......

Ngày giỗ đầu năm

Trần Mai Trung   Đi lang thang trên đường phố Sài Gòn những ngày trước Tết, chợt thấy một cái băng rôn màu đỏ lạc lõng Kỷ niệm 55 năm cuộc tấn công Mậu Thân 1968. Lòng cảm thấy nhói đau nhớ lại thời chiến tranh, súng đạn nổ vang trong các ngày Tết, mấy ngàn căn nhà ở Sài Gòn bị đốt cháy, mấy ngàn người dân ở Huế bị thảm sát.   Giữa năm 1967, Bộ chính trị đảng cộng sản Bắc Việt quyết định đưa chiến tranh vào các thành phố và thị xã ở Miền Nam. Trong năm 1967, đảng cộng sản điều động thêm 94.000 binh sĩ của quân đội Bắc Việt đi vào Miền Nam, biên chế thành các Trung đoàn và Sư đoàn chính quy. Họ đưa nhiều thanh niên vào Nam đánh nhau mà không sợ Miền Bắc bị "hở sườn" là vì có 170.000 binh sĩ Trung Quốc vào Miền Bắc giúp phòng thủ.   Tham gia cuộc tấn công Mậu Thân 1968 là mấy trăm ngàn binh sĩ Bắc Việt đã xâm nhập vào Miền Nam, mấy chục ngàn cán binh cộng sản từ các mật khu trong rừng núi và các cơ sở nằm vùng ở thành phố. Sách báo Miền Bắc gọi chung tất cả là quân giải phóng. Sách báo Miền Nam gọi chung các lực lượng đó là quân cộng sản (CS) hoặc là việt cộng.   Chính quyền Miền Nam có một quân đội, sách báo Miền Nam gọi là Quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), sách báo Miền Bắc gọi là ngụy quân. Tết Mậu Thân, theo thông lệ hưu chiến mấy ngày Tết như các năm trước, nhiều binh sĩ VNCH về nhà ăn Tết với gia đình, những binh sĩ trực trại thì phòng vệ doanh trại bình thường.   Đêm giao thừa và ngày mồng 1 Tết, quân đội CS tấn công vào các thành phố và thị xã, giành thế chủ động, chiếm được một số địa điểm. Quân đội VNCH bị bất ngờ, lúng túng. Dân chúng bị mất ăn Tết, nếu sinh sống ở nơi có bắn nhau thì người dân bỏ nhà cửa tản cư đi nơi khác hoặc chạy vào các cơ sở tôn giáo như nhà chùa, nhà thờ với hi vọng được an toàn.   Sau vài giờ đồng hồ, quân đội VNCH tổ chức được các tuyến phòng thủ và bắt đầu phản công. Giao tranh giữa quân đội cộng hòa và cộng sản diễn ra khắp nơi, 50.000 binh sĩ hai bên bị tử trận trong Tết Mậu Thân, người dân cũng bị thiệt hại nhiều nhân mạng và tài sản.   Nhận xét về quân đội CS, giữ được yếu tố bất ngờ là một ưu điểm lớn nhưng khả năng chiến đấu yếu kém của quân giải phóng là một khuyết điểm lớn, có lẽ do không được huấn luyện quân sự đầy đủ. Bên phía quân đội VNCH, bị bất ngờ là một khuyết điểm lớn nhưng khả năng chiến đấu vững vàng của sĩ quan và binh sĩ VNCH là một ưu điểm lớn. Kết quả là quân CS đánh vào được nhiều thành phố, nhưng chỉ một vài ngày là bị quân đội VNCH đánh bật ra khỏi tất cả các thành phố và thị xã ở Miền Nam, ngoại trừ Huế, trận đánh ở đó kéo dài 25 ngày.   Tiến hành tấn công Huế, quân đội CS sử dụng 4 trung đoàn chính quy và các tiểu đoàn độc lập, tiểu đoàn đặc công. Họ tấn công Bộ chỉ huy Sư đoàn 1 VNCH ở Mang Cá nhưng không vào được. Họ quay sang chiếm khu Đại Nội của Triều Nguyễn là một khu vực văn hóa không được phòng thủ nhiều. Họ cũng đánh chiếm các khu dân cư ở phía nam sông Hương. Khi quân đội VNCH và đồng minh phản công, quân đội CS đưa thêm 3 trung đoàn ở Khe Sanh về tham chiến, trận đánh kéo dài đến ngày 25-2-1968 mới chấm dứt (*).   Huế bị giải phóng 25 ngày, đó là những ngày kinh hoàng. Nhiều người dân nhìn người thân của mình bị quân CS bắt đi và không bao giờ trở lại. Một thời gian sau, mấy chục ngôi mộ tập thể được phát hiện ở quanh Huế với 2.810 tử thi, một số người dân tìm được người thân của mình trong đó. Trong số những người bị giết có các giáo viên, bác sĩ, linh mục Thiên chúa giáo. Không ai giải thích được lý do tại sao họ bị giết? Tàn nhẫn hơn, một số nạn nhân đã chết với hai tay bị trói. Người ta cũng tìm ra nhiều phụ nữ và trẻ em trong số những người bị chôn sống. Tháng 9-1969, một ngôi mộ tập thể được phát hiện ở Khe Đá Mài với 428 tử thi. Thời gian đã phân hủy nhiều thi hài, chỉ một số được xác định danh tính nhờ các đồ vật họ mang trong người lúc bị chết. Chính quyền VNCH cải táng hơn 400 bộ hài cốt không xác định được từ các ngôi mộ tập thể về núi Bân ở phía nam Huế và lập ra hai bàn thờ, một bên cho Phật giáo, một bên cho Thiên chúa giáo. Những đồng bào có thân nhân bị chết hoặc mất tích trong Tết Mậu Thân nhưng không tìm ra xác thường tới đây những ngày đầu năm để cúng giỗ người thân. Sau năm 1975, chính quyền CS phá hủy hai bàn thờ đó và ngăn cấm người dân đến cúng giỗ.   Đối với người dân Huế, cũng như người dân Miền Nam nói chung, Tết Mậu Thân 1968 là những ngày tang tóc, những ngày rất buồn.   Sách báo trong chế độ cộng sản được viết theo chỉ đạo của đảng, bóp méo sự thật theo hướng đảng luôn luôn thắng. Họ nói cuộc tấn công Tết Mậu Thân 1968 là chiến thắng. Xem xét kỹ ngày giờ của các trận đánh thì thấy quân đội CS tấn công vào các thành phố, ở đó một vài ngày, ở Huế 25 ngày, ở nhiều nơi chỉ có mấy giờ đồng hồ, rồi bị quân đội VNCH phản công và đánh bật ra khỏi các thành phố, phải rút lui về rừng hoặc chạy qua Kampuchia. Như vậy ai là bên chiến thắng? Một điều chắc chắn là người dân Miền Nam bị thiệt hại nhiều vì cuộc tấn công.   Ngày nay, lãnh đạo đảng CS đi qua Tàu, Pháp, Mỹ, nói gác lại quá khứ hướng tới tương lai để buôn bán. Nhưng ở trong nước, sách báo tuyên truyền vẫn nói về quá khứ chiến tranh, nói về các "chiến công" của đảng với nhiều máu và nước mắt.   55 năm đã đi qua, vẫn còn một số người vỗ tay tự hào chiến thắng trên những xác người, tiếp tục chia rẻ dân tộc./.   Trần Mai Trung Tháng 1-2023 (*) Nếu bạn muốn biết thêm chi tiết, xin đọc: Cuộc tổng công kíck Tết Mậu Thân 1968 của Sử gia Đại tá Phạm Văn Sơn.
......

Nguyễn Phú Trọng muốn gì khi tung ra khẩu hiệu "Tiền hô hậu ủng", "Nhất hô bá ứng" trong giai đoạn hiện nay?

Âu Dương Thệ Thủ đoạn hạ Chủ trảm Tướng ­ Chỉ hơn nửa năm người cầm đầu chế độ toàn trị phải vội vàng ra lệnh ba lần họp Hội nghị Trung ương (HNTU) bất thường và Quốc hội (QH) bất thường để trảm Chủ tịch nước (CTN), hai Phó thủ tướng (PTT), ba bộ trưởng (BT) và hàng loạt các cán bộ cao cấp liên quan tới các biện pháp chống Covid-19 cực kì sai lầm, hành hạ hàng triệu nhân dân và bùng nổ tham nhũng có hệ thống. Còn ông vẫn bình chân như vại, trốn trách trách nhiệm và còn hô hoán khẩu hiệu bắt toàn Đảng và Nhà nước phải tiếp tục tuân lệnh ông. Thủ đoạn „trảm tướng cứu vua“ của Nguyễn Phú Trọng có thành công không? Cách Nguyễn Phú Trọng giành độc quyền trong các giai đoạn Tại sao phải trảm tướng để giữ ngai vàng? Cách lãnh đạo và tổ chức điều hành chế độ toàn trị của Nguyễn Phú Trọng như thế nào trong giai đoạn Covid-19 bùng nổ? Dã Tràng xe cát – Nguyên nhân của mọi nguyên nhân --------------------- Từ cuối tháng 12.2022, một loạt biến cố chính trị quan trọng do Nguyễn Phú Trọng làm đạo diễn đã diễn ra trong toàn hệ thống chính trị độc đảng, đó là Bộ chính trị (BCT), Trung ương Đảng (TUĐ), QH và Chính phủ (CP) cùng các tổ chức ngoại vi. Ông Trọng đặ chọn tên cho các hành động này của mình là „bất thường“: Ngày 30.12.2022 với tư cách Tổng bí thư (TBT) ông Trọng cho HNTU bất thường lần thứ hai trong năm 2022 ra quyết định loại Ủy viên BCT kiêm PTT thường trực phụ trách lãnh vực Ngoại giao Phạm Bình Minh và PTT Vũ Đức Đam phụ trách lãnh vực Văn hóa, Xã hội, Giáo dục, Y tế, Khoa học, Trưởng Ban Chỉ đạo Quốc gia phòng chống dịch Covid-19. i Ngày 5.1.2023 QH cũng phải „họp bất thường“ lần thứ hai để thông qua quyết định nói trên của Nguyễn Phú Trọng. ii Ngày 13.1.23 BCT họp quyết định chấm dứt vai trò CTN của Nguyễn Xuân Phúc. Ngày 17.1.2023 họp HNTU lần thứ ba và ngày 18.1 họp QH lần thứ ba để thông qua.iii Ngày 3.1.2023 mặc dù không là Thủ tướng (TT), nhưng Nguyễn Phú Trọng lại thủ vai chính tại „Hội nghị Chính phủ với các địa phương tổng kết công tác năm 2022, triển khai nhiệm vụ năm 2023“. Trong đó ông Trọng đã hồ hởi liệt kê các „thành tích“ đã đạt được trong năm 2022 về kinh tế, xã hội, ngoại giao, đặc biệt là trong „công tác xây dựng Đảng và hệ thống chính trị”. Trong diễn văn Nguyễn Phú Trọng đã hai lần lập lại câu "Tiền hô hậu ủng", "Nhất hô bá ứng" để tỏ rằng, Nguyễn Phú Trọng nói gì làm gì thì cả trong Đảng, Chính phủ và ngoài xã hội chỉ biết dạ vâng và thi hành! iv   Có thực vậy không? Và tại sao Nguyễn Phú Trọng lại phải hấp tấp thực hiện các Hội nghị „bất thường“ trên trong dịp sát Tết Quí Mão và phải tung lên khẩu hiệu "Tiền hô hậu ủng", "Nhất hô bá ứng"?   Cách Nguyễn Phú Trọng giành độc quyền trong các giai đoạn Ai theo dõi sự tranh giành quyền lực giữa các nhân vật trong các cơ quan chóp bu trong Đảng và Nhà nước dưới chế độ độc tài toàn trị CSVN trong các thập niên vừa qua đều biết, Nguyễn Phú Trọng là một chiến lược gia độc tài bảo thủ, đồng thời là một chính trị gia cực kì tham lam quyền lực đến mức vô độ, nên rất nham hiểm và tàn bạo trong các cuộc tranh giành quyền lực sẵn sàng thanh toán, loại trừ các đối thủ cản đường quan lộ để củng cố vị thế của ông. Về mặt tâm lí xã hội, Nguyễn Phú Trọng không nề hà về những hậu quả do việc làm của mình, nên sẵn sàng tìm mọi cách khai thác triệt để sự nhẹ dạ của con người, từng thời kì tung lên những khẩu hiệu mị dân để đánh lừa Đảng và nhân dân. Khi thời của mình chưa tới, Nguyễn Phú Trọng biết dựa vào những người có quyền lực đương thời để chờ thời. Đó là giai đoạn khi quyền lực và quyền uy của Đỗ Mười vươn lên tuyệt đỉnh với vai trò TBT và Thái thượng hoàng (Cố vấn Ban chấp hành Trung ương) trong thập niên 90 của thế kỉ trước và thập niên đầu của thế kỉ 21. Nguyễn Phú Trọng đã dựa vào Đỗ Mười để từng bước bước tiến lên đài danh vọng làm TBT từ 2011. Từ đó mỗi khi thấy nguy cơ Nguyễn Phú Trọng thường tìm cách củng cố vây cánh trong BCT và TUĐ, đồng thời chia rẽ đối thủ để củng cố quyền lực từ trong Đảng tới Chính phủ, Quốc hội, Quân đội, Công an …v Các thủ đoạn cực kì nham hiểm và tàn bạo này đã được Nguyễn Phú Trọng thi thố với những cao điểm như giành bằng mọi giá để cướp chức Trưởng ban chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng tiêu cực (TBCĐTUPCTNTC) của Nguyễn Tấn Dũng (1. 2. 2013), tới dựng lên tiêu chí „trường hợp đặc biệt“ và đòi cho bằng được buộc BCT xếp mình vào „trường hợp đặc biệt“ để nắm TBT nhiệm kì thứ 2 (2016), mặc dù khi đó Nguyễn Phú Trọng đã quá tuổi qui định theo ĐLĐ. Vừa công khai vừa âm thầm thực hiện các thủ đoạn quyết loại đối thủ Nguyễn Tấn Dũng với việc đổ trách nhiệm cho riêng Nguyễn Tấn Dũng trong việc mở rộng hệ thống doanh nghiệp nhà nước (DNNN) dẫn tới thất bại trong vụ tham nhũng và thất thoát nghiêm trọng ngân sách quốc gia trong vụ tập đoàn Vinashin (2010).vi Mặc dầu quyết định mở rộng hệ thống DNNN với việc thành lập một loạt các Tổng công ti và Tập đoàn là quyết định chung của BCT dưới quyền của Nguyễn Phú Trọng. Cuối cùng Nguyễn Tấn Dũng phải ngậm ngùi mất chức TT, về vườn và rêu rao ca câu „về làm người tử tế!“ Khi Trần Đại Quang mất (đầu tháng 10.2018), vì thói tham quyền nên Nguyễn Phú Trọng đã vội vã cướp thời cơ nắm luôn chức CTN và bắt HNTU 8 khóa 12 (2-6.10.18) và QH (23.10.18) phải thực hiện đòi hỏi tham lam này. vii Cũng với thủ đoạn dối trá để đánh lừa tìm cách ru ngủ Đảng và nhân dân nhằm nắm tiếp ghế TBT nhiệm kì 3 trong Đại hội (ĐH) 13 (2021), nên Nguyễn Phú Trọng đã trương lên các khẩu hiệu, „đất nước chưa bao giờ tốt đẹp như ngày này“ và „thực hiện khát vọng dân tộc“ để „tới giữa thế kỉ này sẽ đưa VN trở thành nước công nghiệp tiên tiến!“ viii Nghĩa là trong mỗi giai đoạn Nguyễn Phú Trọng vận dụng thủ đoạn quen thuộc là, nặn ra những khẩu hiệu rất mị dân đề lừa đối dân, gây áp lực tâm lí trong Đảng cốt giải quyết những khó khăn trước mất để tiếp tục độc quyền cho riêng mình. Điều đó chứng tỏ rất rõ ràng là, Nguyễn Phú Trọng không bao giờ thành thực với chính mình và lại càng không thành thực với nhân dân!   Tại sao phải trảm tướng để giữ ngai vàng? Hiểu được tâm đen và những tính toán thầm kín của Nguyễn Phú Trọng sẽ nhận ra được, tại sao ông Trọng đang hồ hởi tung ra khẩu hiệu „Tiền hô hậu ủng“, „Nhất hô bá ứng“. Sự nghiệp chính trị hiện nay của Nguyễn Phú Trọng đang như sợi chỉ treo ngàn cân cả về chính trị lẫn sức khỏe. Nay đang bước vào năm thứ ba sau ĐH 13 (31.1.2021), tức là năm bản lề chuẩn bị cho ĐH 14 vào đầu năm 2026, trong đó công tác nhân sự ở cấp cao đóng vai trò trò chính, đặc biệt là tứ trụ. Ông Trọng đã gần 80 tuổi và từ gần 4 năm qua (14. 4. 2019) đang bị bệnh nặng, đi đứng đều phải có người cầm tay dìu. Vài tháng tới sẽ có HNTU 7 để chuẩn bị những bước đầu cho ĐH 14 vào đầu 2026. Tuy tuổi cao, sức kiệt nhưng Nguyễn Phú Trọng chưa tỏ ý sẽ dám trở về „làm người tử tế“ như Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng mặt khác ngọa long Nguyễn Phú Trọng hiểu rằng, ba người trong tam trụ cũng đang rình rập để đẩy Nguyễn Phú Trọng ra rìa để nắm ghế TBT. Cho nên Nguyễn Phú Trọng đã cản không để Nguyễn Xuân Phúc nắm chức TT trong hai nhiệm kì liên tiếp, cái gương từ Nguyễn Tấn Dũng trước đây. Vì thế chỉ để Nguyễn Xuân Phúc giữ ghế CTN ngồi chơi sơi nước và nay lại vừa bị đánh bật. Còn Phạm Minh Chính tuy lúc nào cũng nịnh Nguyễn Phú Trọng, nhưng tâm trí cũng đang theo dõi động tĩnh trong Trung ương về ghế TBT trong thời gian tới. Cho nên mới đây ông Chính lại khen hết mình Nguyễn Tấn Dũng, đối thủ của Nguyễn Phú Trọng. Khi trao Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng tặng cựu TT Nguyễn Tấn Dũng ngày 24.5.22 Phạm Minh Chính đã ca tụng: „Đồng chí luôn tuyệt đối trung thành với Đảng, với Tổ quốc và nhân dân; kiên định chủ nghĩa Marx-Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh, kiên định mục tiêu, lý tưởng của Đảng; nêu cao phẩm chất đạo đức cách mạng của người đảng viên, gương mẫu, không ngừng học tập, tu dưỡng, rèn luyện, phấn đấu vươn lên. Đồng chí đã có nhiều đóng góp quan trọng cho sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc, nhất là trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.“ Nguyễn Phú Trọng đã phải vô cùng chật vật suốt nhiệm kì đầu tiên làm TBT mới loại được Nguyễn Tấn Dũng, nay mới hơn một năm làm TT nhưng Phạm Minh Chính đã lươn lẹo như vậy! Vì thế trong dịp này ngoài tờ điện tử Chính phủ (CP) rất ít các báo của chế độ đăng đoạn trên trong diễn văn của Phạm Minh Chính. ix   Chính vì vậy nếu muốn ngồi lại cho tới cuối nhiệm kì này hay bắt chước Tập Cận Bình để làm TBT suốt đời thì Nguyễn Phú Trọng phải sớm tìm mọi cách rửa tay và tránh mặt vì thái độ cực kì vô trách nhiệm của mình đã dẫn tới những hậu quả cực kì xấu trong Covid-19 suốt trong ba năm qua từ trong Đảng, Nhà nước tới toàn xã hội trên mọi mặt. Đặc biệt đã làm mấy chục ngàn người chết, hàng triệu người phải chạy về quê lánh nạn, trong khi ấy bọn quan đỏ từ trung ương tới địa phương đã vô lương tâm lợi dụng để tham nhũng có hệ thống, bùng nổ trong mọi ngành mọi cấp giống như bọn Mafia. Chính khi đó Nguyễn Phú Trọng lại công khai kí ban thưởng bọn quan tham nhũng đội lốt chống Covid-19. Mặc dầu từ suốt 10 năm Nguyễn Phú Trọng cầm đầu BCTTUPCTNTC. Nguyên nhân chính của tình trạng đen tối kéo dài suốt ba năm từ 2020-2022 là vì Nguyễn Phú Trọng đã tập trung toàn bộ máy toàn trị để giành cho được ghế TBT nhiệm kì thứ ba vào đầu năm 2021, tiếp đến là chỉ lo chia phần chia ghế cho nhau. Vì thế đã cực kì lơ là không tập trung các biện pháp cần thiết chống đại dịch. Thậm chí chẳng lo tới cả việc mua thuốc trích ngừa. Đến khi đại dịch bùng nổ ra toàn quốc thì lại hoang mang hốt hoảng thực hiện những biện pháp sai lầm và để bọn quan đỏ dưới quyền tự do lợi dụng đại dịch để tham nhũng hành hạ nhân dân! Vì thế hiện nay uy tín của Nguyễn Phú Trọng trong Đảng và nhân dân ngày càng suy sụp. Dư luận trong Đảng và nhân dân đặt ra những câu hỏi rất chính đáng liên quan tới khả năng, tinh thần trách nhiệm và đạo đức trong việc lãnh đạo, tồ chức và điều hành chế độ toàn trị hiện nay của Nguyễn Phú Trọng. Trên cương vị TBT và TBCĐTUPCTNTC, nhưng cụ thể là trách nhiệm đối với Đảng và nhân dân trong suốt mấy năm đại dịch Covid-19, từ thái độ thờ ơ vô trách nhiệm, tới thi hành các chính sách vừa hoảng hốt vừa cực kì sai lầm độc tài, như „ba tại chỗ“ (làm tại chỗ, ăn tại chỗ, ngủ tại chỗ) vừa phản khoa học, vừa tàn bạo với nhân dân , nhất là với hàng triệu người lao động trong các thành phố và các khu công nghiệp lớn. Ủy viên BCT kiêm Bí thư Thành ủy Thành phố HCM Nguyễn Văn Nên khi ấy đã lên phải tiếng cảnh báo: „Hàng trăm ngàn người muốn rời thành phố vì nhiều lý do, trong đó có sức chịu đựng có hạn, cuộc sống thiếu thốn trăm bề, không biết tương lai ra sao nên không thể để kéo dài thêm nữa.“ x   Cách lãnh đạo và tổ chức điều hành chế độ toàn trị của Nguyễn Phú Trọng như thế nào trong giai đoạn Covid-19 bùng nổ? Câu hỏi quan trọng nhất xuyên suốt nhất là, tại sao trong khi đại dịch bủng nổ, bộ máy Đảng và nhà nước toàn trị hoàn toàn bất lực trước sự lo âu của gần 100 triệu dân; hàng triệu người đã phải chạy trốn khỏi các thành phố lớn và các trung tâm công nghiệp và mấy chục ngàn người đã bị thiệt mạng vì kit Test lừa đảo của Việt-Á và thiếu thuốc trích ngừa. Nhưng Nguyễn Phú Trọng lại đã đặt bút Quyết định số 264/QĐ-CTN (10.03.2021) „tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Ba cho Công ti Việt Á có thành tích xuất sắc trong việc thực hiện các công tác phòng, chống dịch bệnh Covid-19“? xi Mặc dầu đúng ra vào thời điểm đó, trên cương vị TBT Nguyễn Phú Trọng phải nhận được các báo cáo hàng ngày, tuần, tháng của tam trụ cũng như các cơ quan có trách nhiệm để ông Trọng có thể nắm vững tình hình và đưa ra các biện pháp đúng đắn giải quyết nhanh chóng và tốt dẹp các khó khăn. Nhưng tại sao suốt thời gian đại dịch bùng nổ từ đầu 2020 tới giữa năm 2021 trong tư cách là người cầm đầu Đảng và Nhà nước, nhưng Nguyễn Phú Trọng lại chỉ như người nằm trong chăn ấm, ngủ mơ, để cho bọn quan đỏ các cấp các ngành tự do tung hoành như bọn Mafia, làm những chuyện động trời vô cùng thất đức với nhân dân? Chẳng những thế tại sao khi ấy lại được Nguyễn Phú Trọng ban huân chương khen thưởng?   Hãy đối chiếu và kiểm chứng những chính sách và hành động của Nguyễn Phú Trọng trước một số sự kiện và diễn biến quan trọng trong thời gian đại dịch Covid-19 bùng nổ ở VN từ đầu năm 2020 để biết rõ con người thực của ông: -Ngày 30.1.2020 (ngày mồng 6 Tết Canh Tí) Bộ trưởng Khoa học và công nghệ (KHCN) Chu Ngọc Anh họp khẩn tìm biện pháp chống đại dịch; chi gần 19 tỉ đồng từ ngân sách quốc gia cho công ti Việt Á toàn quyền nghiên cứu kit Test, mặc dầu công ti này hoàn toàn không có khả năng và phương tiện nghiên cứu y khoa. - Nhưng chỉ vài tuần sau (3.3.20) kit Test của Việt Á đã được Hội đồng KHCN nhất trí thông qua. - Liền đo bộ Y tế cấp ngay giấy chứng nhận, rồi báo chí dưới quyền Ban Tuyên giáo Trung ương xuyên qua các cơ quan truyền thông của chế độ toàn trị đã ca ngợi hồ hởi và từ đó Việt Á độc quyền bán các kit Test trên toàn quốc cho các bệnh viện và trung tâm y tế qua cách đút lót có hệ thống từ cấp trên tới cấp dưới . Hàng triệu người dân đã phải trải qua thử nghiệm qua các kit Test này. -Cuối tháng 4. 2020 bộ KHCN còn loan tin là „bộ kit Test Covid-19 của VN đã được WHO (cơ quan Y tế Thế giới) công nhận“. -Một năm sau, Nguyễn Phú Trọng đã đặt bút kí Quyết định số 264/QĐ-CTN (10.03.2021) „tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Ba cho Công ti Việt Á có thành tích xuất sắc trong việc thực hiện các công tác phòng, chống dịch bệnh Covid-19 “ và công khai trên hệ thống tuyền thông của chế độ toàn trị. Nhưng trong thực tế thì ngay từ ngày 20.10.2020 WHO đã thông báo cho cơ quan có thẩm quyền của CSVN biết là, WHO không công nhận giá trị khoa học của kit Test Việt Á. Nhưng tin quan trọng này đã bị ém nhẹm không được công bố trên báo chí. Phải đợi hơn một năm sau, ngày 23.6.22 Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc đã ra Quyết định số 715/QĐ-CTN về việc hủy bỏ Quyết định tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Ba đối với Công ty Việt Á. Ngay khi ấy trên tờ cổng thông tin điện tử của Phủ Chủ tịch nước đã rút bản tin.về việc Nguyễn Phú Trọng kí Quyết định số 264/QĐ-CTN (10.03.2021) „tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Ba cho Công ti Việt Á có thành tích xuất sắc trong việc thực hiện các công tác phòng, chống dịch bệnh Covid-19.“ Nhưng từ Nguyễn Phú Trọng tới Nguyễn Xuân Phúc đã không cho biết lí do và cho tới nay không có lời xin lỗi trước Đảng, QH và nhân dân về. xii Trong vai trò là người đứng đầu Đảng, thống lãnh toàn bộ các hoạt động của toàn hệ thống toàn trị, nhưng Nguyễn Phú Trọng trong tư cách là CTN khi ấy đã tự kí tặng thưởng huân chương cho công ti Việt-Á, mặc dầu WHO đã thông tin cho cơ quan hữu trách VN biết là kit Test của Việt Á không có giá trị khoa học trong đề phòng đạ dịch Codiv-19. Quyết định này của Nguyễn Phú Trọng là hợp pháp hóa kit Test của Việt Á và công nhận các hoạt động của các cơ quan Đảng và Nhà nước trong việc gọi là chống đại dịch khi đó. Như thế việc kí tên này của Nguyễn Phú Trọng còn cổ động công khai cho việc làm gian dối, đe dọa trực tiếp tới sức khỏe của hàng triệu người và bòn rút trắng trợn ngân sách quốc gia do nhân dân đóng góp. Nguyễn Phú Trọng phải trả lời rõ ràng trước nhân dân những câu hỏi rất chính đáng và vẫn nóng bỏng là: Khi kí vào Quyết định trên Nguyễn Phú Trọng có biết các hành động gian dối, lừa đảo nhân dân của các người đứng đầu các Ban, Bộ trong Đảng lẫn chính quyền trong việc công nhận và sử dụng kit Test giả dối của Việt-Á? Nếu Nguyễn Phú Trọng không biết nhưng vẫn kí, như vậy chứng tỏ ông Trọng chỉ đứng làm bù nhìn để bọn quan đỏ tự do lừa đảo và tham những nhân dân, gây hậu quả nghiêm trọng tới sức khỏe hàng triệu người. Trong trường hợp này, xét về mặt trách nhiệm chính trị và đạo đức nghề nghiệp, Nguyễn Phú Trọng đã hoàn toàn vô trách nhiệm và vô đạo đức trong vai trò TBT và CTN (khi ấy). Ông phải tự xử với chính mình như thế nào để mọi người nhìn vào? Thay vì có can đảm nhận lỗi trước nhân dân, Nguyễn Phú Trọng lại vẫn chỉ muốn bảo vệ quyền lực tiếp qua các thủ đoạn tìm cách rửa tay, tránh mặt thoát khỏi những tai tiếng và chỉ trích của nhân dân trong việc gọi là chống Covid-19 trong suốt ba năm. Đó là thủ đoạn trảm tướng cứu vua!!! Đây là động cơ và ý đồ chính khiến Nguyễn Phú Trọng từ một năm qua loay hoay phải triệu tập ba HNTU bất thường và ba phiên họp QH bất thường để tìm cách phủi tay trách nhiệm cùa mình!!! Sau HNTU bất thường 6.2022 để cách chức các bộ trưởng y tế Nguyễn Thanh Long và Chủ tịch Ủy ban nhân dân Hà nội Chu Ngọc Anh theo cách trảm tướng để cứu vua, nên tại cuộc họp của UBCĐTUPCTNTC ngày 17.8.22 Nguyễn Phú Trọng mới vội vã hô hoán khẩu hiệu "không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể đó là ai". xiii Nghĩa là Nguyễn Phú Trọng muôn phân bua trước dư luận rằng, ông ta đã nghiêm trị các quan lớn tham nhũng, nhưng riêng ông thì không dính đáng tới trách nhiệm chống đại dịch của các cơ quan xuyên qua Việt-Á!!! Nhưng phong trào đốt lò tham nhũng liên quan tới các cơ quan Đảng và Nhà nước đứng sau Việt-Á trong chống đại dịch Covid-19 chưa xong thì lại bị bại lộ trong vụ tham nhũng rất tồi bại khác trong „các chuyến bay giải cứu đưa người về nước“ đã trở thành „vụ án Đưa hối lộ, Nhận hối lộ, Lừa đảo chiếm đoạt tài sản xảy ra tại Bộ Ngoại giao, Công an, Y tế, Giao thông Vận tải, Văn phòng Chính phủ và đơn vị liên quan khi thực hiện chuyến bay giải cứu trong đợt Covid-19“.xiv Việc này cũng quan hệ trực tiếp tới trách nhiệm của Nguyễn Phú Trọng. Vì lãnh vực ngoại giao từ chính sách, tổ chức nhân sự tới điều hành thuộc lãnh địa riêng của Nguyễn Phú Trọng. Cho nên việc các người phụ trách ngành Ngoại giao lại lợi dụng sự khốn khổ của hàng chục ngàn người Việt -phần lớn lại là thân nhân thuộc giai cấp đỏ- phải sống ở nước ngoài nhiều tháng trong lo sợ, vì phải sống cách li do Covid-19 để tham nhũng tồi bại trong việc mua bán vé máy bay về nước càng làm mất uy tín của Nguyễn Phú Trọng. Vì thế Nguyễn Phú Trọng lại phải ra tay trực tiếp kết án nhiều viên chức cao cấp và trung cấp trong ngành ngoại giao và một số ngành liên hệ. Cho nên HNTU bất thường lần thứ hai trong năm lại phải triệu tập vào 30.12.22 để cách chức Ủy viên BCT kiêm PTT Thường trực Phạm Bình Minh cũng như UVTU kiêm PTT Vũ Đức Đam. Vài hôm sau (5.1.23) Nguyễn Phú Trọng cho QH gật làm công tác thông qua bãi nhiệm hai nhân vật trên. Chỉ ít ngày sau Nguyễn Phú Trọng lại phải tất tả họp bất thường lần thứ ba cả HNTU và QH (17, 18.1.2023) để buộc Nguyễn Xuân Phúc phải từ chức CTN.xv Tóm lại, để tìm cách cứu cái ghế TBT đang bị lung lay, nên Nguyễn Phú Trọng đã phải vội vã rửa tay và tránh mặt trước những phê bình nghiêm khắc cả trong Đảng lẫn ngoài xã hội; vì đã thờ ơ, bất lực và vô trách nhiệm không chỉ trong việc chống đại dịch Covid-19 mà còn trực tiếp tiếp tay để cho các ban, bộ trong Đảng, Chính phủ cùng toàn bộ hệ thống chính trị của chế độ độc tài lợi dụng đại dịch để tham nhũng và hành hạ nhân dân. Vì vậy chỉ nội trong một năm Nguyễn Phú Trọng đã phải ba lần họp HNTU bất thường và QH họp bất thường để hô hoán trảm mã, loại cán bộ dưới quyền chỉ nhằm mục tiêu trảm tướng để cứu vua, bỏ lại tướng sĩ để vắt chân lên cổ chạy tự cứu mình!!! Thật là không biết hổ thẹn và giữ liêm sỉ, nay Nguyễn Phú Trọng còn đang tung lên khẩu hiệu "Tiền hô hậu ủng", "Nhất hô bá ứng" để dọa nạt đảng viên và đánh lừa nhân dân !!! Tổng kết lại, khi đại dịch Covid-19 bùng nổ trên thế giới và VN (đầu 2020) thì Nguyễn Phú Trọng lại chỉ tập trung toàn bộ cả hệ thống chế độ toàn trị dưới quyền mình cho ĐH 13 để quyết giữ ghế TBT nhiệm kì 3, mặc dù lúc đó đã 77 tuổi và lại bị bệnh tai biến mạch máu nặng. Vì thế từ Nguyễn Phú Trọng tới các người đứng đầu Đảng, Chính phủ, QH…đều không màng tới các biện pháp ngăn ngừa cần thiết để đại dịch không lan truyền; trái lại chỉ tập trung các cuộc tụ họp đông người để tuyên truyền và vận động cho ĐH 13. Khi Nguyễn Phú Trọng vừa yên vị ngồi ghế TBT nhiệm kì 3 (2. 2021) thì cũng chính là lúc đại dịch Codid-19 bùng nổ toàn diện trên cả nước. Vừa hốt hoảng, hoang mang, đánh loạn và vô trách nhiệm nên Nguyễn Phú Trọng đã để Ban, Bộ trong Đảng và Chính phủ tự do thực hiện các biện pháp sai lầm, gian dối, đồng thời lợi dụng cơ hội đục nước béo cò để tham nhũng và đày ải nhân dân. Đến khi sự việc vỡ lở thì Nguyễn Phú Trọng lại ra tay dùng thủ đoạn trảm tướng cứu vua. Chỉ trảm một số quan đỏ, nhưng riêng mình vẫn ngạo nghễ ngồi ghế TBT tiếp tục, rồi giao giảng đạo đức chống tham nhũng, tiêu cực. Như thế thì có còn liêm sỉ gì nữa như chính ông đã từng hô hoán tại Hội nghị sơ kết 5 năm thực hiện Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị về "Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh" : „Khi không có tài đức mà dám cầm trọng trách để cho cơ đồ tan hoang, đổ vỡ. Khi mình đã ở cấp lãnh đạo mà không làm cho đạo đức được thi hành, quốc pháp được tuân thủ. Những người chuyên sống xảo trá, quỷ quyệt, ăn cắp quốc khố là vô hình trung đã vứt bỏ mất danh dự, liêm sỉ, tức là lòng hổ thẹn của mình rồi” xvi Người đứng đầu chế độ nhưng lại cực kì thờ ơ, vô trách nhiệm trước đại dịch Covid-19 suốt mấy năm, làm hàng triệu người bị khốn khổ, mấy chục ngàn người bị chết, trong khi đó bọn quan đỏ các cấp từ trong Đảng đến Chính phủ lại lợi dụng tham nhũng có hệ thống trên nỗi thống khổ của nhân dân. Nay Nguyễn Phú Trọng lại hống hách đóng vai quan tòa xét xử các đồng chí thân cận và bọn quan đỏ, chỉ cốt làm sao giữ được ngai vàng TBT tiếp!!! Cách tự xử của người cầm đầu chế độ toàn trị Nguyễn Phú Trọng là như thế!!! Đâu là liêm sỉ và tự trọng???   Dã Tràng xe cát – Nguyên nhân của mọi nguyên nhân Bao giờ Nguyễn Phú Trọng mới hiểu và ngộ được rằng, công lao „đốt lò“ của ông suốt trên 10 năm qua chỉ như dã tràng xe cát biển Đông? Hầu hết CTN, PTT, Ủy viên BCT, UVTU, BT… đều là đồng chí bao nhiêu năm cùng ông, nhiều người đã cùng thời, nhiều người được chính ông nâng dỡ đễ giữ những chức vị quan trọng, nhưng nay ông đang đút họ vào lò của ông từ khi làm TBT và TBCĐTUPCTNTC! Bao giờ Nguyễn Phú Trọng mới ngộ ra rằng, đặc biệt dưới thời ông làm TBT, tại sao cứ mỗi khi ban hành một chính sách mới, hay một biến cố diễn ra thì ngay sau đó tham nhũng bùng nổ ngay trong ngành đó và lan rộng nhanh sang các lãnh vực khác? Cụ thể như chính sách mở rộng các DNNN đặc biệt từ ĐH 10 (4.2006), với việc mở rộng các tổng công ti và tập đoàn lớn thả cửa dùng ngân sách quốc gia do nhân dân đóng thuế. Sau đó không lâu tham nhũng đã bùng nổ trong các DNNN, cao điểm là vụ tham nhũng động trời trong tập đoàn Vinashin làm thất thoát ngân sách quốc gia cả hàng trăm ngàn tỉ đổng. Vì tranh giành quyền lực và tiền bạc nên hai phe Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng đã đánh phá nhau cực kì tàn bạo và nhơ nhuốc. Khiến ông Trọng trong một số HNTU đã chẩy nước mắt, nên có biệt hiệu là „ông Tổng mếu“. Còn Nguyễn Tấn Dũng thì bị gọi là „Đồng chí X“. Sau nhiều năm đánh nhau Nguyễn Phú Trọng đã loại được Nguyễn Tấn Dũng để nắm độc quyền, nhưng các tập đoàn và tổng công ti vẫn tiếp tục lộng hành và làm ăn thất thoát, các quan đỏ ngồi trong các ban quản trị chỉ ngồi mát ăn bát vàng, tự do tham nhũng! Hiện nay từ khi xẩy ra đại dịch Covid-19, Nguyễn Phú Trọng cùng tam trụ Phạm Minh Chính, Nguyễn Xuân Phúc, Vương Đình Huệ ban hành chính sách ngăn ngừa trên toàn quốc thì bùng ra ngay nạn tham nhũng tàn bạo và ghê tởm có hệ thống xuyên qua Việt-Á và các chuyến bay đưa người về nước. Nguyễn Phú Trọng đã ra lệnh cho tam trụ tổ chức các cuộc họp BCT bất thường và ba HNTU bất thường, ép cả QH để thanh trừng hàng loạt từ CTN, các PTT, UVBCT, UVTU, BT…từ giữa năm 2022 tới nay. xvii Nhưng người có vị trí cao nhất đúng ra phải chịu trách nhiệm lớn nhất và sớm nhất là Nguyễn Phú Trọng lại vẫn bình chân như vại, vẫn dọa dẫm lập lại các hô hoán giả dối đánh lừa Đảng và nhân dân „Không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể đó là ai “ và „Tiền hô hậu ủng, Nhất hô bá ứng “! Hiện nay sau khi vừa cải tổ các Trung tâm đăng kiểm các loại xe cơ giới thì đang bùng ra trên toàn quốc nạn tam nhũng cửa quyền "môi giới hối lộ", "nhận hối lộ", "đưa hối lộ", "giả mạo trong công tác" của các trung trâm này trên 63 tỉnh, thành phố .xviii Nguyễn Phú Trọng lại vừa ra quyết định đưa vụ tham nhũng mới có hệ thống này vào trọng tâm hoạt động của BCĐTUPCTNTC. Tại sao càng chống tham nhũng, càng rêu rao „đốt lò“ thì tham nhũng càng tràn lan, càng bất trị và tranh giành giữa các phe phái trong Trung ương càng căng thẳng và tàn bạo? Nguyễn Phú Trọng có dám nhìn thẳng vào sự thực là, trong các thập niên qua chế độ độc đảng toàn trị đã thả cửa cho các cơ quan Đảng và Nhà nước độc quyền trong các hoạt động kinh tế và tài chánh theo mô hình Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa (KTTTĐHXHCN). Nên đã từ chế độ tư bản nhà nước thân hữu trong hệ thống độc đảng nay biến dạng thành chế độ tư bản thân hữu của một số người tham quyền cấu kết với các nhóm lợi ích của các đại gia đỏ!! Có thể nói tóm lược là, từ khi thực hiện „đổi mới“ giả hiệu trong khuôn khổ KTTTĐHXHCN, nên chế độ chính trị hiện nay ở VN đã chuyển từ chế độ độc đảng toàn trị sang độc tài cá nhân với sự tiếp tay của các nhóm lợi ích của các tân tỉ phú (Dollar) đại gia đỏ. Vì thế nên cách vận hành của quyền lực, đất đai và tiền bạc ở VN hiện nay thời KTTTĐHXHCN giống hệt như thời tư bản rừng rú ở một số nước Âu châu thời Cách mạng Công nghiệp vài thế kỉ trước.xix Vì khi đó muốn duy trì chế độ phong kiến độc tài cá nhân, nên các vua chúa phong kiến phải liên kết với các đại gia chủ nhân các công ti tư bản mới thành hình làm giầu bất chính rất nhanh. Đây là thời kì xã hội rơi vào tình trạng vô luật pháp, các giá trị đạo đức bị thủ tiêu, nhân dân sống trong cảnh một cổ hai tròng, vừa bị phong kiến hành hạ, vừa bị tư bản bóc lột. Các giới lao động bị bóc lột, trí thức và chuyên viên bị khinh rẻ… Nguyễn Phú Trọng có thấy rằng, chính cái chế độ ông đang nối tiếp xây dựng từ HCM, theo Marx-Lenin cực kì tàn bạo, sai lầm, nay đã phá sản. Nhưng ông vẫn ôm ấp nó chỉ gắn thêm nhãn hiệu KTTTĐHXHCN. Chính nó là nguyên nhân và nguồn gốc đưa ông và các đồng chí của ông các cấp từ thế hệ này tới thế hệ khác rơi vào tham nhũng quyền lực, tham nhũng đất đai và tiền bạc. Vì trong chế độ độc đảng người có quyền lực cao nhất sẽ lạm dụng quyền lực liên kết với các nhóm lơi ích để tham nhũng và làm giầu bất chính. Trong chế độc đảng không có các cơ chế phân quyền nghiêm minh để kiểm soát lẫn nhau, lại thiếu hệ thống xã hội dân sự độc lập để kiểm soát chính quyền, báo chí độc lập, nên sức mạnh của quyền lực và đồng tiền sẽ đánh đổ mọi giá trị đạo đức, mọi kỉ cương và dẫn đất nước đi xuống. Liên xô trước đây, Nga thời Putin hiện nay, Trung quốc thời Tập Cận Bình đều rơi vào thảm họa như vậy. Chế độ độc tài Nguyễn Phú Trọng cũng đang đưa xã hội VN tới bờ vực thẳm! Như thế phải chấm dứt sớm sự bùng nổ đến mức bất trị của nạn tham nhũng, cửa quyền, vô pháp luật và đàn áp nhân dân của nhóm độc quyền đang cấu kết với các đại gia đỏ thì phải sớm giải thể chế độ độc tài hiện nay; thay thế bằng chế độ Dân chủ Đa nguyên, tam quyền phân lập, luật pháp công khai và bình đẳng, các tổ chức xã hội dân sự được tự do hoạt động, báo chí độc lập, nhân quyền và các quyền tự do dân chủ được công nhận. Đây là sứ mệnh, trách nhiệm, tiếng gọi của lương tâm và trí tuệ cho mọi thành phần dân tộc, trong đó cả những đảng viên Cộng sản tiến bộ và biết tự trọng! Thưc hiện cuộc vận động lịch sử mới trong giai đoạn này càng cực kì cấp thiết cho VN, để chấm dứt chế độ độc tài, bên trong đang đàn áp dân, bên ngoài thì lệ thuộc vào các chế độ cực kì phản động và đế quốc từ Tập Cận Bình đến Putin. Chế độ Nguyễn Phú Trọng càng độc tài càng xa dân thì càng phải lệ thuộc bên ngoài. Đặc biệt sự luồn cúi ngày càng lộ liễu của Nguyễn Phú Trọng trước Tập Cận Bình, một đại đế đương đại ở Trung quốc, đang thực hiện tham vọng đế quốc bành trướng ở Đông nam Á và thế giới, đang cấu kết với nhà độc tài phát xit Putin!xx *** Tình hình thế giới hiện nay đang rất biến động, nhiều thách đố nhưng cũng có nhiều cơ hội rất tốt cho VN. Hiện nay hai nhà độc tài Tập Cận Bình và Putin đang thực hiện những tham vọng đế quốc điên rồ hoàn toàn đi ngược lại trào lưu dân chủ và đang bị thế giới kết án. Nguy hiểm thay là, chế độ toàn trị của Nguyễn Phú Trọng lại đang lệ thuộc và liên minh chặt chẽ với hai chế độ độc tài ở Trung quốc và Nga! Đây là nguy cơ trước mắt đe dọa chủ quyền và độc lập của VN! Do đó nhu cầu phải thay đổi chế độ chính trị toàn diện và triệt để ở VN lại càng chính đáng, cấp thiết hơn bao giờ hết! Đất nước chúng ta đang chuyển từ năm Nhâm Dần sang năm Quí Mão. Cùng nhau chúng ta – những cá nhân và tổ chức dân chủ ở trong và ngoài nước - thành tâm chúc cho nhau nhiều sức khỏe, gia tăng niềm tin và nghị lực đấu tranh. Chúc cho nhân dân và đất nước bước sang năm Quí Mão dứt khoát đứng lên thực hiện quyền đấu tranh chính đáng của mình để thoát khỏi cảnh các mãnh hổ tranh hùng, tham nhũng tồi bại; để đoàn kết dân tộc, tôn trọng nhân quyền; từng bước chắc chắn xây dựng VN trở thành một nước Dân chủ Đa nguyên, nhân dân ấm no, đất nước cường thịnh, độc lập vững vàng, sánh vai với các dân tộc văn minh ngay trong thế kỉ này!!   19.1.2023 Ghi chú: . Toànvănthôngcáovềhộinghịbấtthườngcủa Ban ChấphànhTrungương (vietnamnet.vn)(VNN) . Chínhphủ (CP) 5.1.23 . CP, VNN 17,18.1.23 . ToànvănphátbiểucủaTổngBíthưNguyễnPhúTrọngtạiHộinghịChínhphủvớicácđịaphương (baochinhphu.vn) . Cùngtácgiả, Việt Nam "Đổimới" ? ! Hay: Treođầudê, bánthịtchó! Tập I (lulu.com) . Nhưtrên, Tập I,Chương 6, XI, Vinashin: Con tầukhôngbến! cuộctranhgiànhquyềnlựcgiữaNguyễnTấnDũngvàNguyễnPhúTrọngrước ĐH 11, Tr414-434) . Tập II, tr. 245 . Cùngtácgiả, Đạihội 13: TriềuđạiphongkiếncủaNgọa long NguyễnPhúTrọngđượcnhìnnhậncôngkhai! | TiếngDân (baotiengdan.com) . TraoHuyhiệu 55 nămtuổiĐảngtặngnguyênThủtướngNguyễnTấnDũng (baochinhphu.vn) . PhântíchcácDiễntiếnvànhậnđịnhcácchínhsáchchốngdịch Covid-19 xemcácbàicủacùngtácgiảtrongnăm 2022: (VNTB – HộinghịTrungương 5: NguyễnPhúTrọnglạitrươngcờmớigiảvàgiữcờcũđãráchnát! – Việt Nam ThờiBáo (vietnamthoibao.org); TrongvụViệt Á nhữngngườicótráchnhiệmcaonhấtđãpháhủytính CHÍNH DANH củachínhmìnhvàcảchếđộtoàntrị - DânLàmBáo (danlambaovn.blogspot.com); ÂuDươngThệ - Bao giờNguyễnPhúTrọngbiếtrútluiđểtrởlạihọc "LàmNgườiTửTế“? - BáoQuốcDân (baoquocdan.org); THÔNGLUẬN - KếtquảHộinghịTrungương 6 (thongluan-rdp.org) . Nhưtrên . NhưtrênvàHủy quyết định tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Ba đối với Công ty Việt Á - Báo Công an nhân dân điện tử (cand.com.vn) .NguyễnPhúTrọng, “Tiếp tục đẩy mạnh cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của cách mạng trong giai đoạn mới (baochinhphu.vn) . BBC 13.1.23 . Xemghichú 1,2,3,4 trên . Bảo toàn Danh dự đảng viên - điều thiêng liêng và cao quý nhất (vov.vn) Tổng Bí thư cho biết., vov 29.8.21, Bảo toàn Danh dự đảng viên - điều thiêng liêng và cao quý nhất (vov.vn). . BộChínhtrịtriệutậphộinghịTrungươngbấtthường (vietnamnet.vn): 6.6.22. Trướcđó 4.6 BCT họpđểcáchchứcNguyễn Thanh Long và Chu NgọcAnh . Dântrí 17.1.23 . Cùngtácgiả, Tập II, Chương 9 vàChươngkếttr. 177-307 . Tổng Bí thưTrungQuốcTậpCậnBìnhvà Tổng Bí thưViệt Nam NguyễnPhú Trọngtraođổithưchúcmừngnămmới (cri.cn). TrongđóhọTậpđãrungủNguyễnPhúTrọng:„Tôinguyệncùngđồngchí Tổng Bí thưNguyễnPhú Trọngduytrì traođổimậtthiết, dẫndắtquanhệ TrungQuốc – Việt Nam tiếptụcpháttriểnlànhmạnhvà ổnđịnh. TrungQuốccoiViệt Nam là Cộngđồngcùngchungvậnmệnhcó ý nghĩachiếnlượcvà hướngđiưutiêntrongchínhsáchngoạigiaolánggiềng, mongcùngViệt Nam tăngcườngkếtnốichiếnlượcpháttriển, làmsâusắchợptácthựcchấttrêncáclĩnhvực, tăngcườngtraođổivà điềuphốitrongcáccôngviệcquốctế và khuvực..“  
......

Trách nhiệm chính phải là Tổng bí thư đảng mới đúng

Nguyễn Nam (VNTB) Hiến định tại điều 4 cho biết chịu trách nhiệm chính trị ở đây cho toàn bộ các vấn đề như trên đều thuộc người đứng đầu Bộ Chính trị, tức Tổng bí thư đảng Đúng như đồn đoán, vào khoảng 15 giờ ngày 17-1-2023, báo chí đồng loạt đưa tin về việc “Trung ương Đảng đồng ý để Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc thôi giữ các chức vụ”. Không rõ ai là ‘đồng phạm’ của ai? Toàn văn thông cáo về hội nghị bất thường của Ban Chấp hành Trung ương vào chiều 17-1-2023 dưới sự chủ trì của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để xem xét và cho ý kiến về công tác nhân sự, có nội dung cụ thể như sau: “Ngày 17-01-2023, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII đã họp xem xét và cho ý kiến về nguyện vọng thôi giữ các chức vụ, nghỉ công tác và nghỉ hưu của đồng chí Nguyễn Xuân Phúc, Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII, Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng quốc phòng, an ninh nhiệm kỳ 2021 - 2026. Đồng chí Nguyễn Xuân Phúc là cán bộ lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước, sinh ra trong gia đình giàu truyền thống cách mạng; được đào tạo cơ bản, trưởng thành từ cơ sở và được Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị các khóa tín nhiệm phân công giữ nhiều chức vụ lãnh đạo quan trọng của Đảng và Nhà nước. Trên cương vị Thủ tướng Chính phủ nhiệm kỳ 2016 - 2021, đồng chí đã có nhiều nỗ lực trong lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành công tác phòng, chống dịch Covid-19 đạt kết quả quan trọng. Tuy nhiên, đồng chí chịu trách nhiệm chính trị của người đứng đầu khi để nhiều cán bộ, trong đó có 2 đồng chí Phó Thủ tướng, 3 bộ trưởng có vi phạm, khuyết điểm, gây hậu quả rất nghiêm trọng; 2 đồng chí Phó Thủ tướng đã xin thôi giữ các chức vụ, 2 bộ trưởng và nhiều cán bộ bị xử lý hình sự. Nhận thức rõ trách nhiệm trước Đảng và Nhân dân, đồng chí đã có đơn xin thôi giữ các chức vụ được phân công, nghỉ công tác và nghỉ hưu. Căn cứ quy định hiện hành của Đảng, Nhà nước và xem xét nguyện vọng của đồng chí Nguyễn Xuân Phúc, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đồng ý để đồng chí Nguyễn Xuân Phúc thôi giữ các chức vụ Uỷ viên Bộ Chính trị, Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII, Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng, an ninh nhiệm kỳ 2021 - 2026. Ban Chấp hành Trung ương Đảng giao Bộ Chính trị chỉ đạo các cơ quan liên quan triển khai thực hiện các thủ tục theo quy định”. Ông Tổng bí thư là “ngoại phạm” về trách nhiệm chính trị? Nội dung của thông cáo về hội nghị bất thường của Ban Chấp hành Trung ương vào chiều 17-1-2023 như nêu trên, cho thấy dường như ở đây đã “xử ép” ông Nguyễn Xuân Phúc, vì theo Điều 88 Hiến pháp 2013 quy định Chủ tịch nước có những nhiệm vụ và quyền hạn sau đây: “1. Công bố Hiến pháp, luật, pháp lệnh; đề nghị Ủy ban thường vụ Quốc hội xem xét lại pháp lệnh trong thời hạn mười ngày, kể từ ngày pháp lệnh được thông qua, nếu pháp lệnh đó vẫn được Ủy ban thường vụ Quốc hội biểu quyết tán thành mà Chủ tịch nước vẫn không nhất trí thì Chủ tịch nước trình Quốc hội quyết định tại kỳ họp gần nhất; 2. Đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Phó Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ; căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội, bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Phó Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng và thành viên khác của Chính phủ; 3. Đề nghị Quốc hội bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Chánh án Tòa án nhân dân tối cao, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao; căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội, bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao; bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Phó Chánh án Tòa án nhân dân tối cao, Thẩm phán các Tòa án khác, Phó Viện trưởng, Kiểm sát viên Viện kiểm sát nhân dân tối cao; quyết định đặc xá; căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội, công bố quyết định đại xá; 4. Quyết định tặng thưởng huân chương, huy chương, các giải thưởng nhà nước, danh hiệu vinh dự nhà nước; quyết định cho nhập quốc tịch, thôi quốc tịch, trở lại quốc tịch hoặc tước quốc tịch Việt Nam; 5. Thống lĩnh lực lượng vũ trang nhân dân, giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh, quyết định phong, thăng, giáng, tước quân hàm cấp tướng, chuẩn đô đốc, phó đô đốc, đô đốc hải quân; bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Tổng tham mưu trưởng, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam; căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội hoặc của Ủy ban thường vụ Quốc hội, công bố, bãi bỏ quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh; căn cứ vào nghị quyết của Ủy ban thường vụ Quốc hội, ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố, bãi bỏ tình trạng khẩn cấp; trong trường hợp Ủy ban thường vụ Quốc hội không thể họp được, công bố, bãi bỏ tình trạng khẩn cấp trong cả nước hoặc ở từng địa phương; 6. Tiếp nhận đại sứ đặc mệnh toàn quyền của nước ngoài; căn cứ vào nghị quyết của Ủy ban thường vụ Quốc hội, bổ nhiệm, miễn nhiệm; quyết định cử, triệu hồi đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; phong hàm, cấp đại sứ; quyết định đàm phán, ký điều ước quốc tế nhân danh Nhà nước; trình Quốc hội phê chuẩn, quyết định gia nhập hoặc chấm dứt hiệu lực điều ước quốc tế quy định tại khoản 14 Điều 70; quyết định phê chuẩn, gia nhập hoặc chấm dứt hiệu lực điều ước quốc tế khác nhân danh Nhà nước”.   Như vậy không có điều khoản nào yêu cầu Chủ tịch nước phải chịu trách nhiệm chính trị cũng như trách nhiệm hành chính đối với các phó thủ tướng và các bộ trưởng. Còn nếu cho rằng ông Phúc phải chịu trách nhiệm tương ứng lúc còn là Thủ tướng Chính phủ, thì cũng cần xem xét luôn trách nhiệm đương nhiệm của người kế nhiệm. Và nếu nhìn đầy đủ hơn, sẽ thấy rất rõ rằng Hiến định tại điều 4 cho biết chịu trách nhiệm chính trị ở đây cho toàn bộ các vấn đề như trên đều thuộc người đứng đầu Bộ Chính trị, tức Tổng bí thư đảng.  
......

Hãy tưởng niệm Hoàng Sa bằng hành động

Ngày 19 tháng 1 năm nay đánh dấu 49 năm (1974-2023) ngày Trung Cộng ngang nhiên đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, với sự hy sinh anh dũng của 74 sĩ quan và binh lính Hải quân Việt Nam Cộng Hòa. Trong những năm qua, những hành vi gây hấn của Trung Cộng tại Biển Đông ngày càng trắng trợn và mạnh bạo, gây nhiều thiệt hại nhân mạng và tài sản cho người dân Việt Nam. Từ việc đánh chiếm đảo Gạc Ma ở Trường Sa vào năm 1988 khiến 64 chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân hy sinh, cho đến việc đưa ra Luật Hải Cảnh cho phép hải quân Trung Cộng bắn vào tàu và người Việt Nam trong vùng biển mà Trung Cộng đơn phương tuyên bố chủ quyền. Thế nhưng trong hơn bốn thập niên qua, nhà cầm quyền CSVN vẫn chưa làm đủ để minh định chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa, giành lại lãnh thổ lãnh hải và bảo vệ người dân. Trong khi đó, người dân biểu tình chống Trung Cộng xâm lược, công khai lên án các hành vi gây hấn của Trung Cộng thì bị đàn áp, bỏ tù. Bắc Kinh đang mong muốn với thời gian kéo dài và sự phản đối yếu ớt của chính phủ CSVN thì Thế Giới sẽ quên rằng Trung Cộng đã chiếm Hoàng Sa bằng vũ lực. Vì vậy trong thời gian trước khi đến mốc điểm 50 năm Hoàng Sa bị cưỡng chiếm, Đảng Việt Tân kêu gọi những hành động cụ thể sau đây: Thứ nhất, hãy cùng nhau mạnh mẽ lên án hành vi xâm lược của Trung Cộng và đòi hỏi nhà nước CSVN thực hiện trách nhiệm bảo vệ chủ quyền, quyền lợi kinh tế và cuộc sống của ngư dân trên Biển Đông. Bắt đầu với việc trả tự do ngay lập tức cho những người Việt Nam yêu nước đang bị giam cầm vì chống Trung Cộng. Đồng thời không ngăn chặn các sinh hoạt quần chúng nhằm vinh danh sự hy sinh của các binh sĩ trong hai trận chiến Hoàng Sa và Trường Sa hay phản đối hành vi xâm lược của Trung Cộng. Thứ hai, đòi hỏi chính phủ CSVN phải quốc tế hóa việc Trung Cộng xâm phạm chủ quyền của Việt Nam và vô cớ tấn công ngư dân bằng cách mạnh mẽ lên án các hành vi bất hợp pháp của Bắc Kinh trước Liên Hiệp Quốc và kiện Trung Cộng ra tòa án Quốc tế. Thứ ba, Việt Nam cần kết hợp với các quốc gia tự do dân chủ trong khu vực để tạo sức mạnh liên minh nhằm ngăn cản sự bành trướng của Trung Cộng, bảo vệ hòa bình chung cũng như bảo vệ cuộc sống và sinh mệnh của ngư dân Việt Nam. Nếu Trung Cộng gây ra thiệt hại cho ngư dân, chính phủ CSVN phải đòi chính phủ Trung Quốc bồi thường thỏa đáng cho ngư dân. Việc Trung Cộng hiện đang bị các quốc gia tự do dân chủ xem là mối đe dọa cho an ninh và trật tự thế giới và với mốc điểm 50 năm sắp tới, đây là thời điểm quan trọng chúng ta cần đẩy mạnh các hoạt động để nhắc với Thế Giới rằng Hoàng Sa đã bị Trung Cộng cưỡng chiếm bằng vũ lực. Đảng Việt Tân mong cùng toàn dân Việt Nam đồng hành trong trách nhiệm chung: bảo vệ chủ quyền và người dân Việt Nam.  
......

Thăm Dũng, Triết sao lại quên Sang?

Gió Bấc's blog Trước thềm năm con mèo, chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc đã có cử chỉ hiếu lễ tuyệt vời, thân hành đi đến từng nhà, thăm hỏi, chúc tết các nguyên lãnh đạo và cả những người thân của cố Tổng Bí Thư, Cố Thủ Tướng, cố Chủ Tịch Nước. Không chỉ ở Thành Hồ, Chủ Tịch còn chạy sấp ngửa lên tận Bình Dương thăm nguyên Chủ Tịch Triết. Ác thay, ông lại bỏ quên nguyên Chủ Tịch Sang cư ngụ ngay tại quận 1 thành Hồ. Vô tình hay cố ý? Chỉ thăm, chúc tết hay có ẩn ý chi chăng? Coi chừng vì cái sự thăm sót này mà mèo lại hoàn mèo? Chuyện đi chúc tết, thăm hỏi các nguyên lãnh đạo cấp cao là sáng kiến riêng của bác Phúc Nghẹo chứ không phải học tập ông Hồ. Ông Hồ đâu có người nào tiền nhiệm để mà thăm. Có chăng ông Hồ vị hành thăm dân nghèo Hà Nội. Chỉ một lần thôi cũng đủ để đám cảnh vệ, công an vắt giò lên cổ chạy đái ra quần. Đủ để báo chí tuyên huấn xào đi nấu lại ngàn lần, vạn lần mỗi lần mỗi thêm thắt những chi tiết mới bốc thơm. Các nguyên thủ trước đây cũng chẳng thấy đi thăm, chúc tết có chăng là mời các cựu lãnh đạo cấp cao họp mặt chén anh chén chú và chụp hình đăng báo. Năm 2022, năm đầu tiên của nhiệm kỳ Chủ Tịch Nước, Phúc Nghẹo cũng làm như thế. Tiết kiệm thời gian, công quỷ, lần âý Bác Phúc còn kết hợp chương trình công tác tại An Giang, dẫn đầu đoàn công tác của Đảng, Nhà nước, MTTQ Việt Nam, gặp mặt, chúc Tết Nguyên đán Nhâm Dần 2022 các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo tỉnh An Giang qua các thời kỳ. Gửi lời thăm hỏi, lời chúc mừng tốt đẹp nhất tới các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo tỉnh An Giang qua các thời kỳ, Chủ tịch nước đánh giá cao những cống hiến của các đồng chí, đóng góp cho sự phát triển của tỉnh An Giang và đất nước thời gian qua; mong muốn bằng kinh nghiệm, trí tuệ của mình, các đồng chí tiếp tục đóng góp cho quê hương, đất nước. (1) Lễ nghĩa mức độ ấy cũng đủ động viên an ủi các bậc lão thành. Dân tình cũng đỡ phải oán than vì đường xá chật chội, tết nhất công việc gấp gáp phải chạy đôn chạy đáo nhưng đành chịu tắt đường bị bảo vệ an ninh cho lãnh tụ. Thế nhưng năm nay không rõ trời xui đất khiến thế nào, Chủ Tịch Bảy Phúc lại sinh lễ mễ. Chủ Tịch Bảy kéo Bí Thư Nên, Chủ Tịch Mãi của thành Hồ ra bến Nhà Rồng dâng hương cho ông Cụ. Ai cũng biết rằng do lở thờ, lở công nhận di tích, lịch sử đảng lỡ viết sai. Bến của chiếc tàu Amiral Latouche Tréville mà ông Cụ đi ké là Bến Bạch Đằng ngày nay. Trong cuộc hội thảo khoa học 300 năm Sài Gòn nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu làm giới khoa học sử đảng chới với, bấn loạn vì bản tham luận ngắn ngủi có 2 trang giấy học trò nhưng chứng minh khúc chiết, rành mạch vô phương cải là ông Hồ đi từ bến Bạch Đằng. Đường đường là Chủ Tịch Nước nếu có tâm linh thì cũng phải tâm linh chân chính, hàng xịn chứ dại gì đi dâng hương ở khu di tích dỏm! Sau đó là thắp hương cố chủ tịch nước Tôn Đức Thắng! Theo đúng lời bài hát Từ Thành Phố Này Người Đã Ra Đi, Chủ tịch Phúc lôi Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Văn Nên và Chủ tịch UBND TP.HCM Phan Văn Mãi đi đến từng nhà thăm các cụ già nguyên lãnh đạo cấp cao và gia đình. Báo chí cũng rầm rộ đi theo đăng hình đầy trên mặt báo. Có điều khác lạ ở đây, chỉ riêng báo Thanh Niên vốn từ lãnh đạo đến nhân viên đều là dân xứ Quảng đồng hương với Chủ Tịch đưa tin là “Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc thăm, chúc tết gia đình các cố lãnh đạo Đảng, Nhà nước”. Trong nội dung cũng lược bỏ không nêu việc đi thăm các nguyên lãnh đạo còn sống! (2)Đa số các báo khác đăng tít và nội dung đầy đủ là “Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc chúc Tết nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước” Đầu tiên ở thành Hồ là nguyên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, tiếp đó là gia đình các nguyên lãnh đạo như cố Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh, cố chủ tịch nước Lê Đức Anh, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, cố Thủ Tướng Phan Văn Khải, cố Chủ Tịch Nước Võ Chí Công. Từ nội thành Sài Gòn ra tận ngoại thành Củ Chi đã ngất ngây con tàu đi. Chủ Tịch Nước lại làm cuộc hành trình ra tận Bình Dương thăm và chúc tết nguyên Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết.(3) Tình cảm, ân đức như vậy thật quá sâu dày, ấy nhưng có điều khó hiểu là Chủ Tịch Bảy lại bỏ sót không thăm nguyên Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang. Người dân phát hiện ra chuyện này đã suy diễn, phải chăng ông Tư Sang bị sai lầm nào đó nên đảng cách chức nguyên như ông Vũ Huy Hoàng Bộ Công Thương và một số quan chức từng bị? Nếu có sao không thấy báo đăng? Chủ Tịch Bảy thăm đổng chi X mà không thăm bác Tư Sâu dễ bị đánh giá là mất đoàn kết nội bộ. Dân giã với nhau mất đoàn kết là chuyện đồ bỏ nhưng trong đảng ông cụ đã trối trong di chúc là “phải giữ sự đoàn kết như con người của mắt mình”. Quan chức cao cỡ nào cũng vậy, bi quy mất đoàn kết là mất ghế như chơi. Thiên hạ thấy Chủ Tịch Bảy thăm chúc tết nhiều người lại bỏ sót một người càng đồn đoán lung tung. Bọn xấu rảnh việc cứ ngồi làm toán cộng trừ số tiền 800 tỷ đồng Phạm Quốc Việt đã khai dùng để bôi trơn thấy rằng số quan chức bộ ngành và các CDC đã nhận chỉ vài trăm tỷ. Số tiền rất lớn còn lại chắc chắn nằm trong tay trùm cuối, chúng nó cứ săm soi tìm xem ai là trùm cuối. Dân đen mù tịt còn biết nghĩ như vậy thì ông Tô Đại Tướng hắc ám lẽ nào xuôi tay chịu cảnh “trâu cột ngó trâu ăn”.  Đã bắt tới Bộ Trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long, Chủ Tịch Hà Nội mà Tô Lâm vẫn chưa ngưng, tiếp tục bắt cả Tướng Công An nhà mình và cứ đục khoét vô đất Quảng Nam của Chủ Tịch Bảy.  Ngày cuối năm 2022, công an bắt ông Trần Văn Tân - phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam - về tội nhận hối lộ trong vụ chuyến bay giải .(4) Nghe đâu rằng ông này là cháu của bà Nguyệt Thu phu nhân của Chủ Tịch Bảy, được thăng tiến thần tốc từ nhân viên văn phòng chuyên nấu nước pha trà sau hơn 10 năm đã thành quan đầu tỉnh và có quy hoạch đi xa hơn nữa. Lạ lùng nhất ngày 4/1 Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra Quyết định bổ sung Quyết định khởi tố vụ án hình sự, Quyết định khởi tố bị can, Lệnh bắt bị can để tạm giam, Lệnh khám xét đối với Nguyễn Thị Thanh Thủy (sinh năm 1967, trú tại thành phố Hà Nội, nguyên chuyên viên Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam), Nguyễn Bạch Thùy Linh (sinh năm 1978, trú tại thành phố Hà Nội, Giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn Một thành viên SNB Holdings) để điều tra cùng về hành vi Lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi. Các hành vi vi phạm của hai bị can Thủy và Linh được xác định liên quan đến Công ty Việt Á. (5) Điều này thật quái lạ! Nhân viên nhà xuất bản, giám đốc công ty tư nhân thì quyền thế gì mà lợi dụng ảnh hưởng để trục lợi? Bọn xấu “rỉ tai” nhau trên mạng đó là người thân thiết trong gia đình Chủ Tịch Bảy từ Quảng Nam điều ra Hà Nội nhận các chức vụ hờ làm bình phong cho công cuộc làm ăn của gia đình Chủ Tịch Bảy. Dân gian có câu “sợ cọp không bằng sợ cứt cọp”. Cháu Chủ Tịch Nước tiếng nói chắc cũng 999 cây vàng, Không phải một mà nhiều mồi lửa sân sau nhà Chủ Tịch Bảy Phúc đã cháy lan. Chuyến đi chúc tết của Bảy Phúc đích thực là chuyến đi tìm phương giải cứu. Anh ba X ngày xưa nay làm người tử tế nhưng vẫn đủ sức chăm bón cho hai con trai quan chức, một đứa ngấp nghé vào BCT, nắm chức Phó Thủ Tướng, đi đúng hướng nên chỉ đôi ba bước nửa là thuyền vô bến mới, cậu con thứ cũng đang ngấp nghé vào nhà đỏ. Quan hệ với các Bộ Ngành và địa phương của anh Ba vẫn còn mạnh như thần. Chỉ đếm số phiếu bầu cho cậu cả Nghị đắc cử vào BCH TƯ là đủ rõ. Nếu số phiếu ấy cùng tín nhiệm Chủ Tịch Bảy thì dư sức đối phó với Tô sát thủ và Tổng đốt lò. Ba X với Tư Sâu đối kháng nhau như nước với lửa, đã bắt tay với Ba X thì đâu thể hôn hít Tư Sâu. Nhiều năm cận kề cả hai Chủ Tịch Bảy quá hiểu luật chơi này. Ấy nhưng mấy khóa trước, bác Cả Trọng nhóm lò thì bác Tư Sâu từng góp tay bắt sâu dù biết là sâu đông cả đàn. Bác Tư nghỉ hưu nhưng còn vác tù và đi làm hội hè từ thiện cho dân. Nào là cầu Nông Thôn Mới, nào là bò Xóa đói giảm nghèo. Thái Tử Trương Tấn Sơn của bác Tư cũng chỉ mới lệt phệt tới chức Phó Chủ Tịch Quận. Thua xa hai quý tử của anh Ba Y Tá. Thế lực của Tư Sâu không lộ hình như Ba X nhưng rận bé đốt đau. Nếu có thêm Tư Sâu giáp công, Tô Lâm như rồng gặp mây. Tổng Trọng như cờ gặp gió. Loại Bảy Phúc ra khỏi BCT hay đẹp hơn nửa là cho thẳng vào lò, biết đâu Tổng Trọng sẽ yên vị trên chiếc ghế Tổng Bí Thư thêm một nhiệm kỳ. Trò mèo chúc tết con mèo của Chủ Tịch Bảy Phúc có nguy cơ mèo vẫn hoàn mèo!   1-https://baotintuc.vn/chinh-tri/chu-tich-nuoc-gap-mat-chuc-tet-cac-dong-chi-nguyen-lanh-dao-tinh-an-giang-20220118201047179.htm 2-https://thanhnien.vn/chu-tich-nuoc-nguyen-xuan-phuc-tham-chuc-tet-gia-di... 3-https://laodong.vn/thoi-su/chu-tich-nuoc-nguyen-xuan-phuc-chuc-tet-nguye... 4-https://tuoitre.vn/bat-pho-chu-tich-ubnd-tinh-quang-nam-lien-quan-vu-chu... 5-https://vnews.gov.vn/news/khoi-to-2-bi-can-loi-dung-anh-huong-doi-voi-ng...  
......

Tại sao ông Mai Tiến Dũng bị đề nghị kỷ luật?

Thao Ngoc   Vừa qua dư luận hết sức bàng hoàng khi nghe tin một vị quan nổi tiếng là đức độ và thanh kiêm vừa bị đề nghi thi hành kỷ luật.   “Tại kỳ họp thứ 25, Ủy ban Kiểm tra T.Ư đề nghị Ban Bí thư xem xét, thi hành kỷ luật ông Mai Tiến Dũng, nguyên Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ.   Cơ quan kiểm tra đánh giá những vi phạm, khuyết điểm nêu trên đã làm sai lệch chủ trương của Đảng và Nhà nước, có nguy cơ thất thoát lớn ngân sách nhà nước, dư luận bức xúc, làm giảm uy tín của cấp ủy và chính quyền thành phố”. https://thanhnien.vn/de-nghi-ban-bi-thu-xem-xet-ky-luat...   Vậy ông Mai Tiến Dũng đã làm những gì mà “thất thoát lớn ngân sách nhà nước”, và gây thất thoát như thế nào mà cử úp úp mở mở mà không dám nói toạc móng heo ra cho dân biết?   Nói đến ông Mai Tiễn Dũng, chắc mọi người không quên câu nói nổi tiếng, câu phát ngôn để đời làm nên tên tuổi ông đi cùng năm tháng sau khi vụ Đồng Tâm xảy ra.   Ở đây không nhắc đến vụ Đồng Tâm mà chỉ nói đến phát biểu của ông Mai Tiến Dũng, bộ trưởng, chủ nhiệm văn phòng chính phủ, tại cuộc họp báo rằng: “Chúng ta rất minh bạch, rất công khai.Nếu chúng ta sai chúng ta chúng ta nhận lỗi trước dân. Nếu dân sai dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”. Nghĩa là nếu cán bộ nhà nước làm sai thì chỉ cần nhận lỗi, rút kinh nghiệm sâu sắc là xong!   Thế nên những tên đại quan tham khi đứng trước tòa, chỉ thấy họ cúi gằm mặt, khóc mếp máp và xin lỗi TBT, xin lỗi đảng chứ chưa thấy ai mở mồm xin lỗi dân.   Bởi thế mà bọn thế lực thù địch nói rằng, với câu nói này, ông Mai Tiến Dũng đã vạch ra một làn ranh rõ ràng giữa “thế lực thù địch và thế lực thờ địch”.   Không biết lần này ông Mai Tiến Dũng bị đề nghi kỷ luật, thì ông có đủ can đảm thực hiện lời ông đã nói ra hay không? Hay chỉ là những lời đưa đẩy chót lưỡi đầu môi lừa dối dân mà thôi.   Ông Mai Tiến Dũng sinh năm 1959 tại xã Văn Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam. từ bí thư huyện uỷ Lý Nhân 4 tháng, lên bí thư thành uỷ Phủ Lý được 1 năm 6 tháng, rồi lên Chủ tịch tỉnh Hà Nam được 4 năm,lên Bí thư Tỉnh uỷ Hà Nam được 1 năm 5 tháng, rồi lên chức Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ năm 2016.   Ngày 20/11/2021, ông Dũng nhận quyết định về hưu kèm Huân chương Độc lập Hạng Nhì. Cứ tưởng rằng thế là ông đã hạ cánh an toàn. Nhưng: “Đố ai học hết chữ ngờ”…..   Người dân Hà Nam đặt câu hỏi rằng, có hay không việc ông Mai Tiến Dũng bán trắng dãy núi đá vôi Kiện Khê giá 200 tỷ không đưa vào ngân sách?   Ông là thông gia với đại gia Xuân Trường thì thiếu gì tiền mà phải làm vậy? Và điều này có làm ảnh hưởng đến hạt giống đỏ là cậu con trai Mai Thành Chung hiện đang là Chánh văn phòng UBND tỉnh Hà Nam, được cơ cấu làm Phó Chủ tịch tỉnh nay mai. Tại sao Dũng về hưu hơn 1 năm nay rồi, giờ mới bị đề nghị kỷ luật?   Và rằng: Có phải vì đang xây chùa ở Chợ Sông rồi bỏ dang dở mà Mai Tiến Dũng gặp nạn này không?   Việc ông Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam bị kỷ luật, cùng với việc bắt Nguyễn Bạch Thuỳ Linh, Giám đốc Công ty TNHH Một thành viên SNB Holdings, cháu gọi bà trùm bằng dì ruột, và bắt ông Trần Văn Tân, phó chủ tịch tịch Quảng Nam,cháu gọi bà trùm là cô ruột là nhăm ý đồ gì?   Nguyễn Bạch Thùy Linh chỉ là một giám đốc bé như hạt tiêu, cùng Nguyễn Thị Thanh Thủy, chuyên viên Nhà xuất bản Giáo dục, bị bắt vì “Có hành vi lợi dụng ảnh hưởng, can thiệp, tác động lãnh đạo một số bộ, ngành tạo điều kiện giúp Công ty Việt Á” là gì? Nếu không phải vì có quan hệ họ hàng với bà trùm, thì làm sao mà tác động được tới các vị lãnh đạo?   Có người nhận xét rằng, với việc bắt Nguyễn Thành Long, Chu ngọc Anh, và việc loại bỏ Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam, và khởi tố Trần Văn Tân, Nguyễn Bạch Thùy Linh, Trần Thị Thanh Thủy, và nay việc ông Mai Tiến Dũng bị đề nghị kỷ luật.v.v. Chứng tỏ sóng gió đang dồn dập bủa vây xung quanh tháp nghiêng. Nhận xét này cũng là hợp lý vì cấp trên của hai vị bộ trưởng và hai phó thủ tướng kia cùng ông Mai Tiến Dũng ở nhiệm kỳ trước là ai?   Chứng tỏ cả Chuyến bay giải cứu và vụ Việt Á đều không nằm ngoài bàn tay thao túng của bà trùm và tháp nghiêng.    Nếu không có sự chống lưng của bức tường đá ấy, thì liệu Nguyễn Thành Long, Chu Ngọc Anh và Mai Tiến Dũng, dù có cho uống mật gấu, mấy lão này cũng không dám vung tay quá trán đâu nhỉ? Lần lượt từng đồng chí từ trong đống rơm bị khui ra. Dù những khúc củi này có to đén mấy, thì ông chủ lò tôn cần tống ngay nó vào lò, mới hy vọng cứu vớt uy tín của đảng và nhà nước lúc này. Có như thế mới chứng tỏ là chống tiêu cực không có vùng cấm.   Nếu sợ vỡ bình thì mua bình khác, chứ không nên để cho những con chuột này còn nơi ẩn nấp nữa?   Chỉ có dân tộc mới trường tồn. Mọi chế độ xã hội chỉ là nhất thời mà thôi.   tn 13/1  
......

Kịch cũ, kép mới

Hai tân Phó Thủ tướng Trần Lưu Quang (trái) và Trần Hồng Hà thay thế Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam Tân Phong   Như vậy, hai ông phó thủ tướng từng được xem là những khuôn mặt sáng giá trong đội ngũ lãnh đạo của bộ máy cai trị đảng CSVN là Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam đã ra đi không kèn không trống vào những ngày cuối năm Nhâm Dần. Không một lý do nào chính thức được đưa ra về cuộc “thay ngựa giữa dòng này” và hai ông phó bị “on fired” cũng chẳng theo luật định nào. Bộ Chính trị mà ông Nguyễn Phú Trọng đứng đầu đưa ý kiến, Ban chấp hành Trung ương Khóa 13 biểu quyết theo “ý đảng,” vậy là hai ông phó ngậm ngùi chịu theo sự sắp đặt của “người anh cả.” Không rõ, số phận của hai ông sẽ ra sao? Sẽ được an trí ở nhà giam T16 khi nào, hay kết thúc theo luật im lặng đáng sợ của băng đảng mafia Đỏ giống như Trần Đại Quang, Lê Văn Thành? Thân phận “phó làm chó cho trưởng” ngẫm thật cay đắng cho hai ông. Kiểu đăng tin bài, seeding tin đồn và sử dụng đám dư luận viên cao cấp là Youtuber, Fbker, blogger nổi tiếng… của Ban Tuyên giáo như để úp hết mọi tội ác tày trời hai đại án Việt Á và “chuyến bay giải cứu” cho 2 ông. Một cái án đã được tuyên mà không cần bất cứ tòa án nào. Nó còn tệ hơn cả “án bỏ túi” thường được dành cho đám “phản động.” Như ai đó nói “chỉ có người cộng sản chết là người cộng sản tốt.” Bởi lẽ, không một ai trong cả một guồng máy quyền lực vô nhân và tha hóa cùng cực ấy có thể trong sạch. Ông Đam, ông Minh đương nhiên không sạch sẽ như bấy lâu hai ông thể hiện quá xuất sắc. Nhưng chắc chắn hai ông không phải là “trùm cuối” để có thể huy động cả một bộ máy chính trị nhà nước, tạo dựng cả một kịch bản tội ác thế kỷ, qui mô như Việt Á hay “Chuyến bay giải cứu.” Sẽ không bao giờ có một “trùm cuối” nào lộ diện để chịu trách nhiệm cho những tội ác kinh hoàng mà chúng gây ra cho người dân. Dù sắp tới công chúng sẽ được xem những vở kịch “Công lý” được trình diễn trên khán đài và những “con dê tế thần” được xướng danh trước khi hạ màn. Và đằng sau cánh gà, là những cuộc chia chác mới, những vụ áp phe mới của giới “mafia Đỏ” đang “hiệp thương” với nhau. XEM THÊM: “Trùm cuối” và cuộc săn lùng “cá voi trắng Mobi Dick” của ông tổng Tịch Liệu hai ông Trần Hồng Hà và Trần Lưu Quang có phải là giải pháp thay thế tốt hơn cho Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam? Hay cũng giống như việc “ông chủ lò” Nguyễn Phú Trọng thay thế bộ trưởng Kim Tiến bằng Nguyễn Thanh Long, thay Nguyễn Đức Chung bằng Chu Ngọc Anh và giờ là Trần Sỹ Thanh? Lại là chiêu bài “chém cây sống, trồng cây chết,” “giết dê tế thần” để che dấu tội ác của đám “chóp bu”? Hãy xem lại profile của hai ông tân phó thủ tướng để có thể có vài nhận định về sự thay đổi sắp tới trong nội các chính phủ của ông Thủ tướng Phạm Minh Chính. Đối với ông Bộ trưởng Tài nguyên Môi trường Trần Hồng Hà. Đây có thể nói là bộ mặt nhàm cũ nhất trong nội các 3 đời thủ tướng từ Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phúc và bây giờ là Phạm Minh Chính. Bộ Tài nguyên Môi trường là một trong những “siêu bộ” béo bở nhất, cùng với Bộ Tài chính và Bộ Công thương trong bộ máy dân sự nhà nước CSVN, quản lý tất cả đất đai, tài nguyên, khoáng sản, môi trường… của quốc gia. Và thực tế là từ một quốc gia rừng vàng biển bạc nhưng chỉ sau 47 năm cai trị, rừng biển của Việt Nam hôm nay đều cạn kiệt tài nguyên và ô nhiễm khủng khiếp với số bệnh nhân ung thư đứng ở top đầu Châu Á và thế giới… Mặc dù sai phạm đầy rẫy, lan tràn trong mọi vấn đề từ khai thác lậu tài nguyên, tàn phá thiên nhiên, xả thải và ô nhiễm môi trường ngày càng tệ hại, nghiêm trọng… các thảm họa môi trường như Formosa, Hà Tĩnh cũng đều xảy ra trong nhiệm kỳ của Trần Hồng Hà. Bộ Tài nguyên Môi trường mà ông ta giữ vị trí tư lệnh ngành đã thực hiện tốt nhất việc phối kết hợp với Bộ Công thương để tàn phá, khai thác cạn kiệt tài nguyên, dễ dãi với các công nghệ lạc hậu nhập từ Trung Quốc, quản lý lỏng lẻo đất đai để cho người Trung Quốc sở hữu lâu dài 162.000 ha đất ở các vị trí quan yếu về quốc phòng, kinh tế như ven biển, đất rừng và cao điểm biên giới, các mỏ quặng quí và “đất vàng” ở các đô thị lớn… Sai phạm và tham nhũng trong quản lý đất đai thời kỳ Trần Hồng Hà làm bộ trưởng là tồi tệ nhất và là nguyên nhân số 1, trực tiếp gây ra 80% khiếu kiện, bất ổn xã hội. Nhưng thật kỳ lạ, chưa bao giờ Trần Hồng Hà phải chịu bất cứ một kỷ luật hay điểu tra nào. Hà là “hạt giống đỏ,” xuất thân khoa bảng, là con trong một gia đình trí thức cấp cao của chế độ CSVN. Hà là người có chuyên môn và “thâm niên bộ trưởng” nhiều nhất nội các, trải qua 3 đời thủ tướng chính phủ. Nhưng người ta không thể tìm thấy bất cứ dấu ấn hay thành tựu nào có ý nghĩa tích cực trong lĩnh vực ông ta phải chịu trách nhiệm. Ngoài gương mặt tròn ủng, những “bài” trả lời vòng vo, ngụy biện trước Quốc hội. Hà không bao giờ thể hiện là một bộ trưởng có chính kiến hay giải pháp cho những vấn nạn và sai phạm mãn tính của bộ ngành của ông ta. Trong một phiên chất vấn Quốc hội ở nhiệm kỳ trước, Đại biểu Ksor H’bơ Khắp đã phải nói thẳng vỗ mặt ông ta “Tôi đã chăm chú lắng nghe và cố gắng hiểu nhưng bộ trưởng có nghe mà không hiểu tôi hỏi gì,” trước câu trả lời chất vấn đầy xáo ngôn của Trần Hồng Hà khi được hỏi về việc cấp phép thủy điện nhỏ trên Tây nguyên và vấn nạn mất rừng tự nhiên… Có thể nói, Hà là một mẫu quan chức cấp cao hoàn hảo của bộ máy cầm quyền CSVN. Hà làm tốt việc “hài hòa” lợi ích cho mọi phe nhóm. Hà ưu ái cho tất cả các dự án điện than, thủy điện, khai khoáng… mang yếu tố Trung Quốc; Hà tạo điều kiện và cho qua mọi sai phạm môi trường nghiêm trọng sau khi “hiệp thương” với tất cả các bên liên quan; Hà không bao giờ gây xung đột hay “lỡ miệng.” Cách ăn nói khéo léo tránh né, rào trước đón sau, thận trọng và đúng bài trước truyền thông khiến cho ông ta gần như vô hình trước mọi cuộc công kích trong nội bộ đảng CSVN và ngay cả với giới báo chí “lề trái”… Chỉ có tài nguyên, công thổ, mỏ quặng, rừng biển, đất đai… của đất nước thì ngày một cạn kiệt, môi trường ngày càng ô nhiễm và người dân Việt Nam sẽ lãnh đủ tất cả hậu quả. Còn người như Hà thì tiếp tục thăng tiến, an lành vô sự. Tài sản đắt giá của Hà ở nước ngoài nhiều không thể đếm xuể nhưng Hà không bao giờ khoe mẽ như đám viên chức CSVN khác. Và giờ đây, khi ông ta làm đến phó thủ tướng thì có thể biết trước ông ta cũng giống như Nguyễn Thiện Nhân trước đây làm tốt nhất việc “ngậm miệng ăn tiền và ngồi cho đẹp đội hình” cho đến khi về hưu. Đối với trường hợp Trần Lưu Quang là một nhân vật mới nổi và thăng tiến thần tốc. Chỉ trong vòng chưa đầy 10 năm, Trần Lưu Quang từ một sĩ quan công an, trở thành bí thư Tây Ninh, ủy viên trung ương đảng, chủ tịch thành Hồ, bí thư Hải Phòng và phó thủ tướng chính phủ. Hiện nay, Quang cùng với Đinh Văn Nơi ở Quảng Ninh là những nhân vật miền Nam đã “Bắc tiến” và nắm giữ chức vụ và các địa bàn quan trọng trong bàn cờ người của ông Trọng. Cách đây ít lâu, có thông tin rằng Nguyễn Văn Nên sẽ ra Bắc làm phó thủ tướng nhưng có lẽ mặt trận ở thành Hồ nhiều diễn biến phức tạp và Nguyễn Văn Nên không thể xa hay kiêm nhiệm thêm chức vụ… Ông Trọng đã đẩy Trần Lưu Quang lên phó thủ tướng trong bối cảnh 3 trong 4 phó thủ tướng đương nhiệm đã bị loại khỏi cuộc chơi. Có vẻ như ông Quang đang lặp lại con đường thăng tiến của Phạm Minh Chính nhưng thậm chí còn nhanh hơn và khó đoán hơn. Có thể nói, sự nghiệp của Trần Lưu Quang chưa có thành tích gì nổi bật, rất mờ nhạt nhưng lại thăng tiến rất nhanh. Theo ngoại giới thạo tin nội bộ cho biết thì gia đình của Quang đã che dấu cán bộ miền Bắc trong giai đoạn chiến tranh và trong đó có ông Tô Quyền, bố của Bộ trưởng Tô Lâm. Ông Quang tiến nhanh vì “lại lịch đỏ” và có sự hỗ trợ của gia đình ông Tô Quyền và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Ngay trong thời gian ông Quang ở thành Hồ, đã có nhiều tai tiếng với người đẹp Hoàng Thị Thúy Nga, chủ tịch NSJ group trong việc “nâng đỡ trong tối” để công ty của người đẹp này trúng thầu hàng loạt các dự án trong lĩnh vực giáo dục, y tế cho nhiều tỉnh thành phía Nam với giá trị hàng ngàn tỷ đồng. Tuy vậy, giờ người đẹp đã rơi vòng lao lý nhưng ông Quang thì lại thăng tiến làm phó thủ tướng. Nếu việc tổ chức nhân sự như “người anh Cả” luôn nhấn mạnh là “then chốt của then chốt.” Thì có thể thấy những lựa chọn mới của “người lái đò vĩ đại” luôn tệ hại hơn lựa chọn cũ mà chính ông ta phải “xử lý” cách đây không lâu. Việc mà ông dành cả 3 nhiệm kỳ để cố công tạo ra dấu ấn để đời giống như việc “bắt cóc bỏ đĩa.” Nói thì bảo nói bậy như ông nhà thơ chế Thái Văn Tân ví von việc “đốt lò” như “bắt giòi trong đống shit để làm trong sạch đống shit.” Cái “lò ông Trọng” cuối cùng chỉ để thỏa mãn cái ham muốn không cùng về quyền lực cho chính ông ta. Càng lúc càng đẩy nhanh hơn quá trình biến hệ thống “đảng trị” hôm nay thành một chế độ hoàn toàn quân phiệt, công an trị, tàn ác hơn, độc tài hơn mà thôi. Cuối cùng nó sẽ đưa đất nước tới vực thẳm của hỗn loạn và sụp đổ. Dân sinh đã cùng kiệt, quốc gia thì nợ ngập đầu. Ngay cả quân nhân cũng chán chường và đã có hàng ngàn cán bộ công an – tầng lớp được coi là ăn trên ngồi trốc ở xã hội Việt Nam – xin ra khỏi ngành vì bất mãn. Nhưng trên thượng tầng chính trị, những vở kịch cũ mèm vẫn tiếp tục. Như một tấn trò đời, vận xui của kẻ này là vận hên của kẻ khác. Những nhân vật mới tiến ra khán đài chính trị để tiếp tục vai diễn cũ và vở kịch cũ, tiếp tục hô hào học tập “đạo đức Hồ Chí Minh,” kêu gọi quyết liệt, quyết tâm… thực hiện theo nghị quyết đảng… Đám “kép” mới ngày một lưu manh, tham tàn hơn lớp “kép” cũ trên cái sân khấu chính trị cực kỳ phản động, hoàn toàn đi ngược lại mọi quyền lợi của Nhân Dân và Dân Tộc, lạc điệu hoàn toàn với dòng chảy lịch sử thế giới đang hướng đến đa nguyên và dân chủ. Tân Phong https://viettan.org/kich-cu-kep-moi/  
......

Việt kiều

Việt kiều Johnathan Hạnh Nguyễn với huân chương, huy hiệu đeo đầy ngực. Ảnh: Báo Thanh niên ngày 8-1-2023    Lê Huyền Ái Mỹ Một Việt kiều bị tòa án tuyên phải trả gần 3,2 tỷ đồng (gốc lẫn lãi) cho người chồng có quốc tịch nước ngoài. Sau khi trả xong đã có đơn đề nghị giải tỏa lệnh tạm hoãn xuất cảnh cho mình thì lại bị cán bộ thi hành bản án dân sự vòi thêm 300 triệu. “Con giun” Việt kiều hẳn quằn lắm nên “trong lúc nhận 300 triệu, cơ quan điều tra của Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao ập vào bắt quả tang”… Một Việt kiều mang một số kem dưỡng da về để làm quà cho người thân nhưng nữ cán bộ hải quan Tân Sơn Nhất vẫn nghi ngờ, không giám định đúng quy cách mà cho rằng số hàng trên quy ra phải trên 10 triệu – là mức cho phép. Lời qua tiếng lại, theo như băng ghi âm đưa lên mạng thì có cả “chị đòi tôi 500 đô”. Ngay sau đó, đại diện bộ phận hành lý nhập đã xác nhận số mỹ phẩm kia chỉ 600 đô la Úc, đúng mức quy định. Giờ thì nữ quan kia bảo không vòi tiền, chỉ là “đùa giỡn cho vui trong lúc xử lý công việc”! Chị thật biết đùa, như đồng nghiệp chị hôm rồi cũng “đùa” với khách ngoại kiều Singapore, mà đùa nhẹ hơn chị nhiều. Hay đám đồng nghiệp ở Chi cục Hải quan cửa khẩu quốc tế Nậm Cắn (Nghệ An) cũng say sưa “cắn” của hối lộ. Không phải Việt kiều nào cũng giàu có, cũng nhẫn nhịn mà đòi “típ”, có khi họ xem đấy là mối nhục quốc thể không thể nhẫn nên mới lên tiếng. Chuyện vòi ở cửa khẩu sân bay vốn không lạ, là thứ tệ nạn đã nhẵn từ lâu. Những tưởng sau bao phen dọn dẹp, chấn chỉnh mà vẫn cứ bầy hầy ăn mảnh. Như thể công cuộc đốt lò vĩ đại chỉ phần phật lửa phía trên cao, còn một bầy sâu mọt vẫn lúc nhúc mà rỉa rói ở trong từng ngóc ngách, tận xương tủy. Không phải Việt kiều nào cũng lấp lánh, chói lòa đầy ngực huy chương, huân chương cao quý, cao cả, cao cấp như ông Johnathan Hạnh Nguyễn. Chừng ấy huân huy chương, “ông vua hàng hiệu” hẳn phải đóng góp khổng lồ lắm, chứ như hôm kia, chú xe ôm quen kể, có mấy chị em Việt kiều bên Úc về chơi, rồi trở về, hỏi sao không ở lại ăn Tết, mấy bả nói, về để né… lì xì, chịu hông nổi. Chú xe ôm ngậm ngùi, năm nào, mấy ngày này tui cũng chở ông Y đi khắp Sài Gòn, ổng dồn tiền để cuối năm lại được về quê hương ăn Tết. Năm nay ổng không về, mà cũng chẳng bao giờ về được nữa. Ổng mất vì Covid hồi năm ngoái. Nhưng con trai ông về, đi thăm hỏi một vòng hết bà con lối xóm, gửi mỗi người một chút quà như lời bái biệt của cha anh. Và báo chí nước nhà hân hoan dòng tin: nguồn kiều hối đổ về cho đất mẹ Saigon vẫn tiếp tục tăng, 6,8 tỉ USD (so với 6,6 tỉ năm trước)!  
......

Cần truy tố Võ Kim Cự về tội làm hàng giả

Thao Ngoc Báo Nhà đầu tư ra ngày 16/12 vừa qua có bài: “Ông Võ Kim Cự đưa Sâm Ngọc Linh về Hà Tĩnh”.   Bài báo viết: “Ngày 16/12/2022, Tập đoàn Y Dược Sâm Ngọc đã chính thức ra mắt Showroom mới tại số 7 đường Hải Thượng Lãn Ông, Thành phố Hà Tĩnh”.   Phát biểu tại buổi lễ, bà Trần Hoàng Kim Anh – Phó tổng giám đốc cho biết: "Showroom Võ Kim Đường tại Hà Tĩnh khai trương ngày hôm nay là thành quả lao động quá khứ của đội ngũ hàng chục nhà khoa học, hàng trăm lao động và 50 kỹ sư, cử nhân trong gần 10 năm tại đỉnh núi Ngọc Linh có độ cao 1800m. Và tôn chỉ của Tập đoàn Y Dược Sâm Ngọc Linh Việt Nam là sản xuất ra những sản phẩm phục vụ cho sức khoẻ, sắc đẹp, niềm vui và hạnh phúc cho mọi người". Để phụ họa cho dàn đồng ca này thêm rôm rả và lan tỏa, báo Hà Tĩnh ra cùng ngày cho biết thêm:   “Với hành trình gần 10 năm nghiên cứu và phát triền vùng trồng sâm Ngọc Linh uy tín, chất lượng, Tập đoàn Y dược sâm Ngọc Linh Việt Nam đem tâm huyết cùng niềm tự hào mang đến cho người tiêu dùng những sản phẩm chất lượng nhất trong hệ sinh thái sâm Ngọc Linh”.   “Được biết, Showroom Võ Kim Đường tại TP Hà Tĩnh và TX Kỳ Anh nằm trong hệ thống 300 showroom trên cả nước và 35 showroom trên 15 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới trong kế hoạch của Tập đoàn Y dược sâm Ngọc Linh Việt Nam”.   Nhưng sự thật là như thế nào?   Truyền hình thông tấn VOV đã lật mặt sự lưu manh này của tập đoàn lừa đảo do Võ Kim Cự đứng đầu, với clip mà các phóng viên này đã dày công điều tra và kết quả là…lừa đảo và trục lợi bất chính. Quy mô và diện tích mà tập đoàn này đưa ra chỉ tồn tại …trên giấy.   Tỉnh Kon Tum mới chỉ vừa cho Công ty cổ phần rượu Sâm Ngọc Linh phối hợp với Công ty TNHH-MTV lâm nghiệp Đăk Tô trồng thí điểm trên 24ha sâm Ngọc Linh nuôi cấy mô. Diện tích trên mới được bàn giao từ tháng 10-2022, đến nay mới dọn mặt bằng chưa tiến hành trồng sâm. Còn tỉnh Quảng Nam thì đơn vị này chưa có trong danh sách được cấp phép trồng sâm Ngọc Linh.   Nghĩa là dù 01 củ sâm cũng chưa có! https://vnews.gov.vn/.../doanh-nghiep-trong-hang-tram-ha...   Tờ Báo Mới ra ngày 6/01 ra một cú đấm làm Võ Kim Cự choáng váng: “Doanh nghiệp trồng hàng trăm ha sâm Ngọc Linh trên giấy” https://baomoi.com/doanh-nghiep-trong-hang.../c/44751391.epi   Và để kết liễu số phận của tập đoàn lưu manh và bậc thầy lừa đảo này của Cự lùn, đưa chúng xuống huyệt, tờ Vietnam+ có bài “Vườn sâm Ngọc Linh "lớn nhất thế giới" bỗng lặng lẽ "biến mất".   “Công ty cổ phần Tập đoàn Y dược sâm Ngọc Linh Việt Nam đã gỡ hết các con số khủng về vườn sâm Ngọc Linh lớn nhất thế giới được công bố trên website”.   Vậy thì những sản phẩm mà tập đoàn Võ Kim Cự khoe khoang và quảng cáo chỉ là sản phẩm lừa đảo, không có thực.   Nếu như tội trạng của Nguyễn Thành Long, Chu Ngọc Anh và Phan Quốc Việt là lừa dân dùng kit test dỏm của Tàu gây nên hàng ngàn cái chết bi thảm cho dân, thì tội của Võ Kim Cự cũng không kém, là rước thằng Formosa có truyền thống gây ô nhiễm môi trường đi đâu bị đuổi đó, thì Cự lùn lại rước vào VN, gây họa cho dân miền Trung. Khiến hàng ngàn người mất đất, mất cơ đồ cha ông để lại, phải tha phương cầu thực khắp bốn phương trời.   Đặc biệt là hủy hoại môi trường biển miền Trung mà hàng trăm năm chưa khắc phục được, vì những chất độc hại lắng đọng dưới đáy biển, không hòa tan, không bị trôi dạt theo năm tháng.   Thượng đội hạ đạp là bản chất và phương pháp tiến thân của Võ Kim Cự. “Di sản” của Cự lùn để lại cho dân miền Trung nói chung, và dân Hà Tĩnh nói riêng là vô cùng to lớn. Và bản chất lưu manh của Cự theo y suốt cuốc đời y.   Nay tuy đã hạ cánh an toàn sau mấy chục năm trổ tài cướp bóc, Cự lùn vẫn tiếp tục lừa dân để hót cú chót, làm cho nhiều người dân vì nghe lời Cự mà bỏ ra số tiền lớn để mua cho được loại sâm được quảng cáo là tốt hơn sâm hàn quốc. Đề nghị truy tố Võ Kim Cự về tội làm hàng gian hàng giả. Đông thời có hình phạt xứng đáng với kẻ lưu manh có hạng này, để làm gương cho kẻ khác.   Thao Ngoc 10/1  
......

Có cần vacxin chống virus tham nhũng?

Nguyen Khan Trong cơ thể người, vi trùng gần giống giặc ngoại xâm, xâm nhập cơ thể gây hại, hãm hại… Quốc gia chống giặc ngoại xâm bằng bom đạn, cơ thể chống giặc ngoại xâm (vi trùng) bằng thuốc kháng sinh. Thì siêu vi trùng, tức virus, gần giống giặc nội xâm, tức tham nhũng… Vì virus chưa phải là một tế bào sống, chỉ là một chuỗi di truyền (ARN) sống dựa vào tế bào vật chủ, mượn hoặc chiếm cơ chế nhân bản của tế bào vật chủ đề sinh sôi nảy nở. Ví dụ virus Corona mượn tế bào vật chủ của loài dơi để sống, và virus Corona chủng mới chiếm tế bào người làm tế bào vật chủ để tồn tại và phát triển. Nghĩa là khi virus đột nhập và “chiếm lĩnh” được tế bào người, sẽ trở thành một bộ phận trong tế bào nên không có bất cứ loại thuốc nào tiêu diệt được virus ngoại trừ kháng thể của chính cơ thể con người tạo ra. Vacxin cũng không phải là thuốc, chỉ là một liệu pháp kích thích cơ thể sinh ra kháng thể chống lại virus. Nói cách khác, vacxin chỉ là chất xúc tác cơ thể tạo ra kháng thể tiêu diệt virus. Đó là lý do không thể tiêu diệt virus bằng kháng sinh, không có bất cứ loại thuốc nào tiêu diệt được virus. Giả sử có loại thuốc tiêu diệt được virus thì tế bào cũng chết, người cũng chết, khác nào ta đánh ta như ai đó đã nói. Vì lẽ đó, chính quyền độc quyền khó tiêu diệt triệt để tham nhũng, vì tham nhũng sống trong cơ chế quyền lực của chính quyền ấy, chống tham nhũng khác nào ta đánh ta. Đó là lý do chính quyền càng tập trung quyền lực, độc quyền chống tham nhũng thì tham nhũng không chỉ không hết mà còn tác oai tác quái ngay trong cơ quan phòng chống tham nhũng. Con người tồn tại được sau các trận đại dịch là nhờ cơ thể tự sinh kháng thể chống lại virus. Gần đây y học phát triển phát minh ra vacxin chống dịch, song vacxin cũng chỉ là liệu pháp kích thích cơ thể sinh ra kháng thể chống lại virus chứ vacxin không phải là thuốc, không trực tiếp tiêu diệt virus. Cũng vậy, chính quyền càng tập trung quyền lực càng không thể tiêu diệt được tham nhũng, vì tham nhũng và quyền lực tuyệt đối là hai mặt của một đồng tiền, chống tham nhũng là ta đánh ta, không thể chống triệt để được ? Chỉ có sức mạnh toàn dân mới là một loại vacxin tạo được kháng thể chống lại virus tham nhũng. Cho nên một thể chế kiểm soát được tham nhũng là một thể chế tạo được vacxin kích thích được kháng thể nhân dân tiêu diệt tham nhũng. Vacxin đó chính là cơ chế dân chủ, vì chỉ có cơ chế dân chủ mới tạo được kháng thể nhân dân kiểm soát quyền lực của các quan, khi ấy mới ngăn chặn được các quan lạm dụng quyền lực để tham nhũng, mới hạn chế được tham nhũng. Cho nên, bất cứ nhà nước nào hô hào chống tham nhũng, nhưng vẫn giữ độc quyền, không tản quyền cho nhân dân tham gia chống tham nhũng thì không thể tạo được kháng thể nhân dân tiêu diệt virus tham nhũng, sẽ rất khó ngăn chặn được tham nhũng như mong đợi./.  
......

Vì Sao Nhân Viên Sân Bay Việt Nam Lúc Nào 'Mặt Cũng Khó Đăm Đăm'?

Đức Tuyên   Ngoài chiến lược phát triển dài hạn, vấn đề visa…, nhiều bạn đọc còn cho rằng ngay những điều nhỏ nhất như sân bay nhếch nhác, cung cách phục vụ của nhân viên sân bay cũng làm cho du khách 'một đi không trở lại' với du lịch Việt Nam.   Khách đến mà mặt chủ nhà khó đăm đăm   Rất nhiều bạn đọc chứng kiến và phản ánh cung cách phục vụ của nhân viên sân bay cũng như hải quan cho thấy không có sự thân thiện, niềm nở khi làm các thủ tục cho khách.   Như bạn đọc Khanh Dao viết: Điều tệ hại nhất là hải quan sân bay thiếu thân thiện, gắt gỏng, vắng hẳn nụ cười trên môi. Mỗi khi tôi làm thủ tục tại các sân bay còn thấy khủng khiếp, nói gì đến du khách họ mới lần đầu tới nước mình.   "Chẳng cần nhìn đâu xa, mỗi lần đi qua Thái Lan, tôi chỉ mất 5 phút làm thủ tục và nhân viên hải quan, an ninh ở đây rất lịch sự. Thú thật, trong khi mình là con em dân Việt còn thấy ghét và buồn cho những nhân viên an ninh tại sân bay của mình thì nói gì là khách", bạn đọc Dao bày tỏ.   Tương tự, bạn đọc Lê Thi Ca cho biết sau vài lần đi nước ngoài, bạn đọc Ca đã chứng kiến, nhận xét và xin góp ý:   "Các cơ quan quản lý nên đào tạo, giáo dục lại tất cả những nhân viên ở sân bay, cảng biển, các khu du lịch… hãy biết luôn mỉm cười nhẹ nhàng khi tiếp xúc với khách.   Ngoài ra điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng rất cần thiết là bố trí đủ nhà vệ sinh sạch sẽ ở tất cả những nơi mà khách có thể đến. Đừng để khách đến nhà chơi mà sợ luôn khi bước vào cái toilet nhà mình".   Nhiều bạn đọc cũng đồng tình với những ý kiến trên và cho rằng muốn khách đến nhà chơi trong những lần sau thì chủ nhà phải niềm nở tiếp đón. Chứ ngay lần đầu khách đến, chủ nhà mặt lạnh như tiền, cáu gắt, đá thúng đụng nia… thì khách sẽ cáo biệt ngay, một đi không trở lại.   "Tôi thật sự bị ức chế và buồn khi đi đến sân bay Tân Sơn Nhất hoặc ra sân bay Nội Bài hay các sân bay khác nhau trong nước. Tại các quầy làm thủ tục bay, qua cổng an ninh sân bay là gặp những khuôn mặt vô cảm, lạnh lùng, hách dịch, cộc cằn.   Thậm chí có không ít nhân viên an ninh còn nói trống không với khách như "tháo thắt lưng ra", "có cái gì trong túi quần áo mà máy kêu?","tháo giày ra"...", bạn đọc Phạm Thiết Hùng phản ánh.   Nhìn người lại ngẫm đến ta   Đó là ý kiến của bạn đọc Nguyên Đức. Bạn đọc Đức kể lại câu chuyện của chính bản thân mình: Mấy năm trước, tôi bay qua Mỹ, máy bay quá cảnh tại sân bay Narita (Nhật) 3 giờ.   Tôi rảnh nên đi lang thang tham quan trong sân bay. Đi đến đâu, gặp nhân viên sân bay từ cô lao công đến anh an ninh sân bay cũng được họ chào "hello" và "thank you".   Và trước khi khách lên máy bay, toàn bộ phi hành đoàn, tất cả nhân viên an ninh khu vực đó đã xếp một hàng dài, cúi chào sâu và gửi lời cảm ơn tất cả hành khách sau đó mới lên máy bay. Tôi có ấn tượng quá tốt với những hình ảnh đầy tính nhân văn này!.   Trong khi đó nhìn lại ở sân bay của chúng ta thì thật buồn như lời bạn đọc Tuấn Trần kể lại:   "Tôi từng chứng kiến hình ảnh nhóm du khách châu Á vì quên cái phiếu boarding pass nên khi làm thủ tục nhập cảnh, nhân viên xuất nhập cảnh ở sân bay Tân Sơn Nhất đã thẳng thừng, gắt: "Get out of here" mà không hướng dẫn hay hỗ trợ gì cho khách cả".   Cùng chung phản ánh nhưng nhìn ở góc độ khác, bạn đọc Erik cho rằng không thể hiểu nổi đến thời buổi này mà hệ thống máy tính Việt Nam sử dụng ở sân bay vẫn còn cũ kỹ chậm chạp.   Nội việc chờ đợi truy xuất dữ liệu để hải quan đóng dấu không thôi cũng mất quá nhiều thời gian, nói chi là hệ thống tự động như các nước khác.   "Còn thái độ của nhân viên sân bay thì ôi thôi miễn bàn. Gần như thái độ của các nhân viên an ninh và nhân viên sân bay... đều rất tệ trong mắt người dân Việt Nam, chứ đừng nói chi là nước ngoài.   Còn trình độ, năng lực và tư duy giải quyết vấn đề thì mỗi người làm một kiểu nhưng đa phần là tệ", bạn đọc Erik viết.   Do đó bạn đọc có nick name Ph. Duong kết luận: "Chỉ cần vài chuyến bay hạ cánh cùng một lúc là lập tức khách phải xếp hàng từ 1 - 1,5 tiếng để làm thủ tục nhập cảnh ở cửa khẩu Tân Sơn Nhất. Xin lỗi ai người ta muốn đến nữa!"./.  
......

Telegraph: Nữ tỷ phú Việt từng hứa tặng 155 triệu bảng cho Oxford bị kiện ở Anh

VietJet đang bị kiện vì một khoản tiền đúng với con số 155 triệu bảng Anh cộng với tiền lãi lũy kế với tỷ lệ ít nhất 31.000 bảng Anh mỗi ngày. Ảnh chụp màn hình VOA VOA Chủ tịch hãng hàng không VietJet Air, bà Nguyễn Thị Phương Thảo, người cam kết một khoản quyên góp lớn nhất từ trước tới nay cho trường Đại học Oxford, đang là tâm điểm của một vụ kiện trị giá 155 triệu bảng Anh ở một tòa án của nước này, theo tiết lộ của Telegraph. Linacre College, thuộc Đại học Oxford, hơn một năm trước thông báo rằng trường này sẽ đổi tên thành Thao College, theo tên của chủ tịch và người đồng sáng lập Tập đoàn Sovico để đổi lấy “món quà” lớn nhất trong lịch sử 500 năm của Oxford. Sovico là tập đoàn mẹ của VietJet Air, mà bà Thảo thành lập vào năm 2007 với tư cách là hãng hàng không giá rẻ tư nhân đầu tiên của Việt Nam. Bà Thảo hiện đang là tổng giám đốc VietJet kiêm chủ tịch Sovico, chuyên đầu tư vào các dự án bất động sản và năng lượng. Theo Telegraph, hồ sơ nộp tại Tòa Thượng thẩm của Anh cho thấy VietJet đang bị kiện vì một khoản tiền đúng với con số 155 triệu bảng Anh cộng với tiền lãi lũy kế với tỷ lệ ít nhất 31.000 bảng Anh mỗi ngày. Đơn kiện, do FW Aviation 1 Limited đệ trình, nêu rõ VietJet đã thuê 4 máy bay nhưng bị giữ lại để siết nợ sau khi không thực hiện một khoản thanh toán tiền thuê vào năm 2021. Telegraph nói VietJet đã nộp đơn bào chữa đầu tháng trước, thừa nhận hãng đã rơi vào tình trạng nợ tiền thuê nhưng đổ lỗi cho “các vấn đề về dòng tiền” do đại dịch và lệnh phong tỏa toàn quốc ở Việt Nam nhưng phủ nhận việc vi phạm hợp đồng cho thuê cũng như việc hãng đang nợ “bất kỳ khoản bồi thường nào bị yêu cầu.” Tháng 11/2021, Linacre College công bố bà Thảo cam kết thông qua công ty của mình sẽ hiến tặng 155 triệu bảng Anh cho trường. Nhưng khoản cam kết đầu tiên trị giá 50 triệu bảng đã quá hạn 6 tháng và, theo Telegraph, các nguồn tin am hiểu về thỏa thuận này nói rằng vụ này coi như “không thể tiến triển được nữa” khi cho biết rằng chính phủ Việt Nam đã tạm thời chặn các khoản tiền chuyển ra khỏi đất nước. VOA không thể độc lập kiểm chứng các thông tin này. Đầu năm ngoái, chính phủ Anh đã mở một cuộc điều tra về khoản tài trợ mà bà Thảo cam kết, sau khi có cảnh báo tại Hạ viện rằng bà Thảo “cực kỳ thân cận với chính quyền Cộng sản Việt Nam.” Khoản tài trợ của bà Thảo cũng gây tranh cãi tại Anh khi Oxford được xem là một trong những ngôi trường hướng đến bảo vệ môi trường hàng đầu, trong khi các lợi ích kinh doanh của Sovico còn gồm cung cấp tài chính cho các hoạt động khai thác dầu khí ngoài khơi cũng như nhiên liệu hóa thạch. Nguồn: VOA  
......

Chuyện của những người giàu ‘mới’ – Việt Nam hôm nay

Ảnh minh họa: Internet Tuấn Khanh's Blog Hồi Tháng Mười Một 2021, bà Nguyễn Thị Phương Thảo, Tổng giám đốc VietJet Air, bỗng nổi như cồn, về chuyện móc túi tặng cho một phân viện của Đại học Oxford 155 triệu bảng Anh. Chuyện của bà đã tạo ra nhiều hiệu ứng rất thú vị trong xã hội Việt Nam. Dễ thấy nhất là nhiều cây viết phục vụ cho các chính sách nhà nước, hay mơn trớn giới nhà giàu xã hội chủ nghĩa, lập tức lên giọng bảo vệ cho sự kiện này. Một trong các ngôn luận nổi cộm là kiểu phê phán thói xấu người Việt, rằng không hiểu sao đám đông vẫn hay “ghét” người giàu vô cớ, ganh tị hoặc không công bằng với người làm ra của cải hôm nay. Dĩ nhiên, đọc là hiểu những ngôn từ đó nhằm bênh vực, che chắn cho một lớp đại gia hôm nay – trong đó có không ít người bỗng vụt lên giàu có như huyền thoại, không có lời giải. Loại huyền thoại dễ bắt gặp của một tầng lớp “thắng cuộc” sau 1975. Nói nôm na là không khác mấy chuyện Alibaba một ngày chợt nhìn thấy cửa hang châu báu rồi nghiễm nhiên trở thành ông chủ, bà chủ. Thật ra, không ai tự dưng dòm ngó gì bà Thảo hay giới nhà giàu cả. Chuyện bà bỏ một số tiền khổng lồ để nâng đỡ cho việc xây dựng chất xám của nước Anh, và cả cho giá trị cá nhân mình – là quyền và chọn lựa riêng. Bất chấp những lời đồn thổi về nguồn gốc của số tiền ấy, trong khi giới kinh doanh bàn tán rằng vào tháng trước, VietJet của bà khai lỗ và kêu khó với nhà nước là hãng bay này đang “thiếu hụt khoảng 10.000 tỉ đồng để hỗ trợ hoạt động sản xuất kinh doanh.” Không thể phủ nhận rằng hôm nay Việt Nam có rất nhiều người giàu có. Đã qua các thời Việt kiều từ mọi phương trời về quê, xòe ra nắm ngoại tệ khiến ai cũng xanh mắt. Giờ thì thế hệ mới từ trong nước bay ra ngoại quốc mua cả một siêu thị, mua năm ba căn hộ một lúc bằng tiền mặt là chuyện bình thường. Dân làm lụng đầu tắt mặt tối, đóng thuế sôi mồ hôi cho chính phủ tư bản ngẩn người hỏi nhau “vì sao họ nhiều tiền vậy? Họ làm cách làm mà giàu vậy?” Việt Nam là một quốc gia chứa nhiều bí ẩn mang màu sắc dị thường. Từ chuyện những bà mẹ, vợ của những người bị đẩy vào trại học tập cải tạo làm sao để nuôi lớn những đứa con nheo nhóc của mình, làm sao có thể giữ gia đình tồn tại được ở miền Nam sau năm 1975, trong thời kỳ dò xét và khắc nghiệt ngăn sông cấm chợ qua từng ngày; cho đến một ngày lại đột nhiên thấy lớp nhà giàu “mới” nổi lên ở khắp nơi, cất giọng huênh hoang dạy dỗ trên cả truyền hình, báo chí. Những người giàu nhất được xuýt xoa mô tả và đôi khi khoác thêm chiếc áo yêu nước – nhưng không chắc có mấy ai trong số đó có một hồi ký chân thật về đời và cách làm giàu của mình. Và khi những người giàu “mới” xuất hiện nhiều hơn, họ không kiềm chế nổi sự xa hoa hay sự thèm muốn chứng minh đẳng cấp nhất định của mình, thì cũng sản sinh ra một lớp người ve vuốt và bảo vệ cho giai cấp ấy. Hơn 30 năm trước, ở miền Bắc cũng như miền Nam, khi được hô là “nhà giàu” thì không ít người tái mặt. Giờ thì khác, hợp thức hóa đời sống giàu có là một nhu cầu bức thiết trong đời sống chính trị của giai cấp cách mạng vô sản cầm quyền. Ở nhiều khu định cư của người Việt Nam trên thế giới, người ta vẫn hay giật mình chứng kiến sự xuất hiện của lớp người mới ấy, còn có thêm con cái, tài sản dịch chuyển… “Toàn là người bên Việt Nam mới qua,” lưu dân người Việt vẫn nói khẽ với nhau. Nhưng điều lạ, đó không là người Việt mà chúng ta thấy mỗi ngày trên các trang báo, truyền hình từ trong nước: Những người cơ cực không thể ngẩng đầu, những người bị bỏ tù vì lên tiếng trước những điều trái khoáy, hay gần nhất, là những đoàn người tháo chạy về quê giữa đại dịch trong niềm tuyệt vọng. Thỉnh thoảng, ở giữa cuộc trà nước vỉa hè cũng có những cuộc tranh luận về nguồn gốc của người Việt giàu có thượng lưu của đất nước hôm nay. Dĩ nhiên, có những người cả đời gầy dựng và tạo nên của cải đáng tự hào, làm nên những giá trị có thật. Nhưng cũng có rất nhiều trường hợp khác, mà sự bùng phát phồn thịnh của họ – hay gia đình họ – có thể làm chung quanh ngỡ ngàng. Trên báo chí, thỉnh thoảng có người tự tiết lộ, giải thích rằng họ đã qua một thời gian dài buôn chổi đót hay làm men giá đỗ, trồng cây cảnh… nhưng nói gì thì nói, tầng lớp đó tạo ra sự hào nhoáng nhất định về một Việt Nam, và cũng tạo ra những hố thẳm về sự cách biệt giai tầng của cả Việt Nam. Không chỉ người Việt nhìn nhau và thắc mắc. Nhìn vào Trung Quốc, nhiều người nước ngoài cũng tò mò khôn xiết. Trên tờ Financial Review, với bài viết có tên “Người giàu Trung Quốc: Họ lấy tiền ở đâu ra vậy?” (China’s rich: where do they get their money?), nhà báo nữ Su-Lin Tan đặt một câu hỏi thảng thốt về quê hương của mình, nơi có một mô hình phát triển và cộng đồng “khá giả” bất ngờ mà cô nhìn thấy. Một trong những biểu hiện của cộng đồng khá giả đó là họ luôn mang căn bệnh cố phô ra hình ảnh giai cấp của họ. Nếu để ý, bạn cũng thấy người Việt Nam lâu nay cũng có một tầng lớp thích giới thiệu mình như vậy với đủ các chiều đạo đức giả lẫn biểu lộ trơ trẽn. Sâu thẳm trong việc trình bày sự giàu có của mình, có không ít những vị đại gia muốn được chính danh trong đời sống, chứ không cần e dè che đậy như nhiều năm trước. Dường như thời đã tới rồi. Tháng Sáu năm nay, trên tờ SCMP, trong bài “Indonesia targets its crazy rich Asians with 35 per cent income tax in bid to heal coronavirus-hit economy,” tác giả cho biết rằng, chính phủ Indonesia đang dò tìm để xem những “kẻ giàu điên cuồng” – giàu không giải thích được là như thế nào để đánh thuế thu nhập lên 35%. Nghe tin không khỏi mỉm cười: Indonesia, đất nước căm ghét cộng sản đến tận xương tủy, nhưng hành động không khác gì lý thuyết tinh thần cộng sản cao quý đã mất ở Châu Á. Indonesia gọi những kẻ đó là giàu điên cuồng (crazy rich). Loại giàu mà ở nước Mỹ vào thập niên 1950-1960 chỉ có bọn băng đảng, buôn lậu và tham nhũng cấu kết với chính quyền mới có thể tạo được cơ ngơi. “Tiền của họ từ đâu mà có?,” nhà báo Su-Lin Tan nhận được lời đáp từ một nhà đầu tư Trung Quốc giấu tên, rằng “Tiền? Mọi thứ đến từ những người làm quần quật ngày đêm ở Trung Quốc.” Bộ phim Crazy Rich Asians phát hành năm 2018 là một lời giải thích nhỏ. Mặc dù bộ phim mượn bối cảnh ở Singapore chứ không phải Trung Quốc, nhưng câu chuyện thì đầy gợi ý. Rõ ràng có nhiều loại của cải ở châu Á, nhất là ở các nước độc tài cộng sản mà nhiều người ở phương Tây không thể nào hiểu được. “Tôi từng chứng kiến ​​nhiều người phương Tây há hốc mồm, trong một buổi bán biệt thự đắt tiền hoặc một bữa tiệc châu Á ngập tràn Prada và trứng cá muối. Nhưng nên nhớ, phía sau những điều đó vẫn là vô số người nghèo của đất nước họ” – bà Su-Lin Tan nói. Trong một nhận định của Aidan Foster-Carter, chuyên gia về xã hội học và nghiên cứu Bắc Hàn hiện đại vào năm 2013, ông mô tả rằng chế độ cộng sản này dựng nên một mô hình kiểu mẫu mà Trung Quốc lẫn các nước cộng sản khác đều âm thầm học theo. Đó là hình thái đảng toàn trị và chỉ có giai cấp khá giả ăn theo đảng, còn lại tất cả – là nhân dân cần lao. Đó là một bộ máy nô lệ kiểu mẫu nuôi sống và duy trì chế độ. Giả như một đại nạn tới, chính quyền Bắc Hàn kêu cứu, điều đó không có nghĩa họ yêu nhân dân mà thật ra chỉ là sợ mất hay hao hụt tần suất duy trì chế độ từ nhân dân – lực lượng nô lệ. Các nhà nghiên cứu cũng tìm thấy sự ích kỷ và tự mãn của một giai cấp khá giả lộ diện ở các nước độc tài – cộng sản, thỉnh thoảng bộc lộ qua lời ủng hộ nhiệt thành các chính sách của nhà nước, hay tuyên bố vung vít về hiện trạng xã hội như một triết gia. Nhưng nhiều người trong số họ luôn thầm kín ôm ấp những khát vọng xây dựng những thành trì khác của cuộc đời bên ngoài quê hương mình như một loại bảo hiểm hưởng thụ bí mật. Bạn hãy ngồi xuống, tự ngẫm nghĩ xem mình đã bắt gặp những điều này ở đâu. trong đời mình? Nguồn: Tuấn Khanh’s Blog  
......

Nạn tham nhũng ra sao sau 10 năm ‘đốt lò’?

Mai Vũ Phạm (SGN) Nhìn lại thành tích của "người đốt lò vĩ đại" Nguyễn Phú Trọng sau 10 năm ‘Lãnh tụ’ tối cao của Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, đã bắt đầu chiến dịch ‘đốt lò’ phòng, chống tham nhũng kể từ Tháng Hai năm 2013. Truyền thông nhà nước khoe khoang thành tích ‘đốt lò’ của ông Trọng trong mười năm qua bao gồm: kỷ luật hơn “2.700 tổ chức Đảng, gần 168.000 đảng viên, trong đó có hơn 7.390 đảng viên bị kỷ luật do tham nhũng.” Trong cuộc họp thường trực ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng, ông Trọng tuyên bố “trong 10 tháng đầu năm 2022, các địa phương đã khởi tố mới 382 vụ án tham nhũng, tăng gấp 1,5 lần so với cùng kỳ năm trước.” Còn theo báo cáo của chính phủ Việt Nam, số vụ phạm tội về tham nhũng và chức vụ tăng 40,97% trong năm 2022. Thật khó có thể xác định được tính chính xác về số các vụ tham nhũng mà nhà nước Việt Nam đưa ra. Nhưng nhìn chung, sau mười năm ông Trọng và ban chỉ đạo Trung ương ‘đốt lò’, tham nhũng không giảm đi, nhưng vẫn tăng đều và tăng mạnh. Mới ngày đầu tiên của năm mới 2023, Việt Nam lại được ‘tai tiếng’ vì nạn tham nhũng, bòn rút. Một du khách người Singapore, anh Kugan Pillai, đã tố cáo an ninh tại sân bay Nội Bài, Hà Nội đòi tiền tip trên tài khoản Facebook của mình, thu hút hàng chục ngàn chia sẻ (share). Anh Kugan cho biết khi đang làm thủ tục xuất cảnh để bay về Singapore, một nam an ninh đã viết chữ ‘tip’ trên vé máy bay của anh: “Tôi không biết phải làm gì hoặc nhờ ai giúp đỡ và tôi cũng đang gấp rút chuẩn bị cho chuyến bay của mình. Cuối cùng, tôi đã nhượng bộ bằng cách đưa 500.000 đồng. Tôi biết điều này có thể là bình thường ở các quốc gia khác, nhưng tôi cảm giác như mình đang bị bắt làm con tin, nếu không đưa tiền, hộ chiếu của tôi sẽ không được đóng dấu cho qua.” Đáng chú ý, anh Kugan Pillai cho biết đã thông báo cho Bộ Ngoại giao Singapore về sự việc. Hai tấm hình anh Kugan chụp làm bằng chứng- Ảnh: Facebook ‘Công thần’ của Đảng Cộng sản Việt Nam, cố Trung tướng Trần Độ, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, kiêm phó Chủ tịch quốc hội, đã từng nhận định vấn nạn nhức nhối này trong cuốn nhật ký cuối đời ‘Nhật Ký Rồng Rắn’: “Nơi nơi tham nhũng, cấp cấp tham nhũng, ngành ngành tham nhũng. To tham nhũng to, nhỏ tham nhũng nhỏ.” Từ đâu có tham nhũng? Từ “power” trong tiếng Anh vừa có nghĩa quyền lực, đồng thời cũng có nghĩa sức mạnh. Điều này phần nào lý giải quyền lực thì có sức mạnh, vì thế nhiều người bị sức mạnh quyền lực cuốn hút. Trong các loại quyền lực, đáng kể nhất là quyền lực chính trị bởi nó có khả năng thay đổi, hoặc chi phối các chính sách xã hội và kinh tế của một quốc gia. Để đảm bảo rằng quyền lực chính trị không bị lạm dụng phải có những cơ chế để kiểm soát hoặc giới hạn quyền lực. Cả hai triết gia vĩ đại của thế kỷ Khai Sáng (Enlightenment) là John Locke (1632) và Baron de Montesquieu (1689) đều trăn trở, suy tư tìm cách bảo vệ tự do của người dân trước một chính phủ lạm dụng quyền lực. Trong cuốn sách nổi tiếng “Tinh Thần Pháp Luật” năm 1748, triết gia Montesquieu đưa ra giải pháp duy nhất để ngăn chặn sự tha hóa và tham nhũng quyền lực là chia đều quyền lực để giám sát và giới hạn quyền lực. Khi quyền lực không được phân tản, triết gia Montesquieu cảnh báo rằng tự do sẽ bị tước đoạt. Thực thế! Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã và đang dưới sự lãnh đạo duy nhất và tuyệt đối của Đảng Cộng sản Việt Nam. Tất cả mọi quyền lực, bao gồm của chính phủ, quốc hội, và tư pháp, đều dưới sự lãnh đạo ‘độc quyền’ của ‘đảng ta’. Như thế, quyền lực chỉ tập trung mà không được phân tán, dẫn đến lạm quyền và tham nhũng là hiển nhiên. Như sử gia người Anh, Lord Acton, nhấn mạnh cách đây hơn 100 năm: “Quyền lực thường tha hóa. Quyền lực tuyệt đối, tha hóa tuyệt đối.” Tham nhũng giản dị là sử dụng quyền lực từ chức vụ để mang về lợi ích cho cá nhân hoặc gia đình. Tại Việt Nam, đại đa số những người tham nhũng đều là đảng viên, hoặc thân hữu của chế độ sử dụng chức vụ hoặc đặc quyền để trục lợi, bòn rút. Căn bệnh tham nhũng có mặt tại mọi quốc gia độc tài lẫn dân chủ. Tuy nhiên, căn bệnh này ‘sinh sôi nảy nở’ rất mạnh, gần như không thể kiểm soát trong môi trường độc tài chuyên chế. Nguyên nhân chủ yếu đến từ sự quản lý độc quyền của bộ máy nhà nước với mọi khía cạnh của nền kinh tế. Nền kinh tế của Trung Quốc, Bắc Hàn, Cuba, hoặc Việt Nam đều dưới sự kiểm soát tuyệt đối của một đảng cầm quyền duy nhất, thông qua các doanh nghiệp nhà nước và sở hữu ngân hàng, đất đai, và tài nguyên khoáng sản. Khi các viên chức nhà nước tham gia trực tiếp sâu rộng vào kinh tế, họ có nhiều cơ hội để trục lợi bằng chức vụ. Thêm vào đó là bộ máy nhà nước cồng kềnh, đảng cầm quyền phải ‘nhắm mắt’ cho cấp dưới tham nhũng để nuôi dưỡng lòng trung thành. Có thể thấy, thể chế chuyên quyền là nguồn gốc của lạm quyền và tham nhũng. Chính Đảng Cộng sản Việt Nam cũng ‘năm lần bảy lượt’ thừa nhận những yếu kém tất yếu từ chính sách ‘kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa’: “Mặc dù Đảng đã có nhiều văn bản chỉ đạo đổi mới hoạt động của tổ chức đảng trong doanh nghiệp nhà nước, nhưng vẫn có không ít tổ chức cơ sở đảng ở doanh nghiệp …lạm dụng chức quyền, vi phạm pháp luật, tham nhũng, lãng phí, làm thất thoát lớn tài sản nhà nước.” Thực hư chiến dịch ‘đốt lò’ Nhìn vào những con số của chiến dịch ‘phòng, chống tham nhũng’ của ông tổng bí thư trong mười năm qua, như “khởi tố, điều tra 2.474 vụ/4.646 bị can, truy tố 2.157 vụ/4.564 bị can, xét xử sơ thẩm 2.198 vụ/4.620 bị cáo” sẽ thấy họ chỉ tập trung vào việc điều tra, truy tố, và trừng phạt. Nói cách khác, ông Trọng không đưa ra cụ thể cách thức để phòng ngừa, ngăn chặn tham nhũng. Ông Trọng và phe cánh hiểu rõ hơn ai hết cách thức phòng chống tham nhũng như thế này khác gì ‘nước đổ lá môn’. Có thể dễ dàng thấy lý do chính mà ban chỉ đạo Trung ương của ông Trọng chọn phương pháp này bởi lợi ích chính trị lâu dài: gầy dựng niềm tin của công chúng và trấn an các nhà đầu tư nước ngoài và quan trọng hơn là thanh trừng các đối thủ. Nói cách khác, chống tham nhũng bằng các truy tố, trừng phạt thì có lợi với ông Trọng hơn là ngăn ngừa tham nhũng. Thực tâm chống tham nhũng hay chống bằng mồm? Các học giả chuyên nghiên cứu cải cách chống tham nhũng đồng thuận rằng bài trừ tham nhũng bằng cách tập trung vào điều tra, khởi tố, và hình phạt nghiêm khắc, mà bỏ qua phương pháp phòng ngừa là không có hiệu quả. Kết quả thường thấy của các chiến dịch chống tham nhũng như vậy có thể dự đoán được: tham nhũng được trấn áp tạm thời, nhưng nguồn gốc của tham nhũng vẫn còn nguyên vẹn. Một khi chiến dịch chống tham nhũng được nới lỏng, tham nhũng sẽ tiếp diễn, có thể đi kèm là các vụ thanh trừng được thực hiện bởi lãnh tụ tối cao mới. Lịch sử thế giới cũng chứng minh rằng khó có thể cải tiến một nhà nước tham nhũng toàn diện, nếu như không thay đổi cơ chế và hệ thống tạo ra tham nhũng. Tin chắc rằng ông Trọng và ban lãnh đạo Trung ương hiểu rõ nguyên lý này hơn ai hết. Tuy nhiên, nếu như ông Trọng và Bộ Chính trị thực tâm muốn phòng ngừa tham nhũng hiệu quả lâu dài, nó có thể được thực hiện bằng các biện pháp phòng ngừa. Về mặt kinh tế, biện pháp tối quan trọng là giảm quyền kiểm soát tập trung của nhà nước đối với nền kinh tế. Nghĩa là, phải tư nhân hóa tất cả doanh nghiệp và tài sản thuộc sở hữu nhà nước theo thời gian, có hệ thống, và đặc biệt trong sự minh bạch. Quyền lực dẫn tới tham nhũng và quyền lực tuyệt đối đưa tới tham nhũng tuyệt đối. Bởi thế, muốn chống tham nhũng hiệu quả trước hết phải giảm bớt và phân tán quyền lực tập trung của nhà nước với nền kinh tế. Về mặt thể chế, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam phải quy định bắt buộc tất cả các đảng viên, bất kể chức vụ, công khai tài sản và tạo điều kiện để người dân có thể kiểm chứng thu nhập của họ. Thành viên Bộ Chính trị có thể cho người dân thấy quyết tâm chống tham nhũng bằng cách công khai và minh bạch tài sản của mình để ‘làm gương’. Thêm nữa, các cơ quan chống tham nhũng phải hoạt động độc lập, có thẩm quyền cụ thể, và được pháp luật bảo vệ để tránh bị chính trị hóa. Ví dụ, Đạo luật Phòng chống Tham nhũng (POCA) của Singapore ra đời năm 1960 và đạo luật này trao thẩm quyền rộng và đảm bảo ngân sách hoạt động cho cơ quan chống tham nhũng duy nhất và độc lập của Singapore. Cục Điều tra Hành vi Tham nhũng (CPIB) của Singapore là một trong những vũ khí đắc lực giúp chính phủ Singapore ngăn ngừa tham nhũng hiệu quả. Cuối cùng, nếu thực tâm muốn kiểm soát tham nhũng, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam phải cho phép tự do báo chí và tự do ngôn luận. Chính báo chí và người dân sẽ giúp đảng giám sát và kiểm soát bộ máy quan liêu hiệu quả. Về lý thuyết, nếu Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam thực hiện những biện pháp đề nghị trên, cuộc chiến phòng và chống tham nhũng sẽ có hiệu quả. Tuy nhiên, trong thực tế, Đảng Cộng sản sẽ thấy đề nghị trên là đáng sợ và không thể thực hiện, vì phân tán quyền lực chưa bao giờ tồn tại ở chế độ chuyên quyền. Âu cũng vì một chữ SỢ. Sợ mất quyền! Bởi thế, sau mười năm ‘đốt lò’ và mười mấy năm trước đó, Đảng Cộng sản càng chống tham nhũng, thì tham nhũng ngày càng tăng, như cố Trung tướng Trần Độ nhận định: “Chống tham nhũng không được, cũng chỉ vì Đảng không thật sự chống”./.  
......

Do quên bảo dưỡng, sân Mỹ Đình biến thành ‘bãi chăn bò ngàn tỷ’

Ông Tư Sài Gòn (SGN) Câu chuyện về chất lượng “Khu liên hợp thể thao Mỹ Đình” (gọi tắt là sân Mỹ Đình) râm ran từ lâu, nhưng chẳng chuyên gia nào dám nói. Họ sợ “nói ra thì mấy ông trên Tổng cục TDTT ‘ghim’ là chết”. Chữ “ghim” ở đây nhiều nghĩa lắm, “chỉ có người trong cuộc mới hiểu người trong kẹt” nên khó nói thành lời. Trận đấu giữa đội tuyển Việt Nam gặp CLB Borussia Dortmund làm rộ ra những điều… “bình thường” Trong trận đấu giao hữu giữa đội tuyển Việt Nam gặp CLB Borussia Dortmund tối 30 Tháng Mười Một đã lộ ra nhiều điều khiến cổ động viên (CĐV) cả nước “xấu hổ”. Phút 86 của trận đấu, chẳng biết thủ môn bên CLB Borussia Dortmund “lơ ngơ láo ngáo” thế nào mà để cho xà ngang khung thành bên đó bị bật ra khỏi vị trí cố định khoảng 20 cm (?) Nhiều người nói rất may không phải là khung thành “phe ta”, nếu không thì thủ môn sẽ bị quy trách nhiệm “phá hoại” không chừng. Trước đó, khu vực kỹ thuật của hai đội bóng và khu vực trọng tài, bàn đã bị đổ liên tục trong thời gian nghỉ giải lao giữa trận đấu. Ban tổ chức đã phải huy động nhân viên mặc áo mưa đến giữ cột khu vực kỹ thuật để tránh đổ nhưng chiếc ghế băng dài và mái che không thể chống chịu được gió nên lại tiếp tục đổ. Nguyên nhân đơn giản là phần mái che và ghế ở khu vực này được giữ bằng những… bao cát, chứ không phải bằng bu lông. Hiện nay mái che đã được bắt bu lông xuống sàn xi măng rồi, nên không sợ những cơn gió nhẹ thổi bay nữa, mà chỉ sợ một cơn bão làm lộ chất lượng xi măng bên dưới mà thôi. Chưa hết, một cán bộ quản lý sân Mỹ Đình (đương nhiên là giấu tên) cho biết nhiều khu vực trên sân Mỹ Đình bị dột nước, trong đó có cả phòng VIP. Nhà vệ sinh thì bị tắc nhiều nơi, bốc mùi, CĐV đến sân phải chịu đựng rồi “chửi đổng” thôi chứ chẳng dám làm gì. Cũng theo cán bộ này, cầu gôn và khu vực kỹ thuật trên sân Mỹ Đình cũng đã được thay mới từ trước SEA Games 31 nhưng có thể do vấn đề chất lượng nên mới bị “sứt càng”. Một số trang thiết bị thi đấu điền kinh dù mới mua nhưng cũng có nhiều trục trặc. Ông Đặng Hà Việt, Tổng cục trưởng Tổng cục TDTT, không đồng ý cách giải thích đổ lỗi cho “chất lượng”. Ông khẳng định rằng việc khung thành bị bung đoạn khớp nối ra do thủ môn nhảy đẩy lên chứ không phải tự nhiên bung ra. Chẳng biết sau đó, ông Việt có ra quy định khi thi đấu, các thủ môn không được đụng vào khung thành, và các cầu thủ không được đá trúng khung thành hay không. Thế nên, theo lý luận của một đảng viên cấp cao, ông Việt chỉ thẳng mặt ban quản lý SVĐ Mỹ Đình phải chịu trách nhiệm về việc này, và ông sẽ “xử lý triệt để”! Chắc theo ông Việt chuyện này cũng bình thường thôi, kể cả chuyện cán bộ, nhân viên làm việc tại sân Mỹ Đình đã bị nợ lương nhiều tháng nay. Lý do nợ lương cũng rất dễ hiểu. Cục Thuế Hà Nội cho biết sân Mỹ Đình hiện nợ 855 tỉ đồng tiền thuế. Đơn vị này đã nhiều lần bị cưỡng chế hóa đơn, phong tỏa tài khoản vì khoản nợ không có khả năng chi trả này. Nợ như “chúa Chổm” thế thì nợ thêm lương nữa cũng chẳng lạ! Bảo dưỡng sân Mỹ Đình: ‘Không phải thiếu tiền mà chỉ… quên làm thôi!’ Nợ ngập đầu như thế, nhưng nói sân Mỹ Đình thiếu tiền thì ông Việt lại dứt khoát không chịu. Nói sự xuống cấp, hay hư hỏng ở sân Mỹ Đình không được sửa chữa vì thiếu tiền là sự “vu khống trắng trợn”. Lý do “rất thuyết phục” là trước Tháng Năm 2022, Ban Quản lý sân Mỹ Đình đã được cấp 408 tỷ đồng để sửa chữa, nâng cấp và mua mới trang thiết bị phục vụ SEA Games 31. Thế nhưng vừa xong Sea Games 31, người ta phát hiện nhiều nơi, trần nhà bị dột nước, bong tróc do thi công cẩu thả; nhiều trang thiết bị hư hỏng do ém chất lượng. Điều xấu hổ nhất tại sân Mỹ Đình là… cỏ. Nó héo úa, tàn tạ, mà có người nói rằng nếu cho bò ăn, bò cũng chê! Cái gì không giải thích được bằng chuyên môn thì sẽ được giải thích bằng “lý luận cao cấp”. Ông Đặng Hà Việt đã làm được điều đó không máy khó khăn, vì dù sao (nhắc lại lần nữa) ông là một đảng viên cấp cao. Chỉ vào mặt sân cỏ giống như “bãi chăn bò”, ông Việt khẳng định sân Mỹ Đình đủ tiêu chuẩn thi đấu của AFC, chỉ không đẹp về thẩm mỹ. Với vẻ mặt đỏ ửng như bị xúc phạm, ông Việt nhấn mạnh: “Về mặt sân, đây không phải vì thiếu kinh phí mà chúng ta quên trùng tu bảo dưỡng. Trong một tháng qua, thời tiết Hà Nội có rất ít nắng, do đó cỏ không quang hợp được, nên khảo sát mặt cỏ không được như mong đợi”. Câu giải thích mang tính “quang hợp” của ông Việt khiến nhiều người nghĩ rằng ông bị “ngáo đá”, nhưng không phải. Ông Việt giải thích thêm, mặt cỏ sân Mỹ Đình dù chưa đáp ứng yêu cầu do cả yếu tố chủ quan lẫn khách quan. Chất lượng mặt cỏ hiện tại chưa tối ưu, nhưng sẽ không gây chấn thương cho cầu thủ. Thế thì còn đòi hỏi gì nữa? Ngoài chuyện “quên làm”, ông Việt còn đưa ra một lý do khác, đương nhiên vẫn có tính thuyết phục cao nhờ lý luận, đó là chuyện “thời tiết”. “Đối với các quy định sân cỏ châu Âu, họ có mái để tránh sương muối và tuyết. Sân của chúng ta không được như vậy, nên phụ thuộc vào điều kiện thời tiết”. Nói tóm lại, do Hà Nội có ít nắng quá, nên sân cỏ phải vàng úa thôi. À mà nếu Hà Nội có nắng quá cũng không tốt cho cỏ, không chừng nó sẽ bị cháy đen. Tóm lại (một lần nữa) theo ý ông Việt, các nhà khoa học phải nghiên cứu tạo cho Hà Nội có một thời tiết ổn định, đủ nắng, đủ mưa, không lạnh cắt da, không nắng cháy người,… thì lúc đó ông bảo đảm sân cỏ Mỹ Đình sẽ đẹp hơn cả sân cỏ châu Âu. Còn về khung thành sắt bị thủ môn CLB Borussia Dortmund lỡ chạm tay vào phá hỏng, ông Việt đã không “truy cứu trách nhiệm” tay thủ môn ngoại quốc này, mà còn cho thay khung thành mới làm bằng nhôm. Ông giải thích rằng, khung thành nhôm dễ tháo lắp hơn khung thành sắt, thêm một ưu điểm nữa là “khung thành bằng sắt có nguy cơ gây chấn thương cao cho cầu thủ bởi rất cứng. Sử dụng cầu môn bằng nhôm đỡ chấn thương hơn, phù hợp với thông lệ quốc tế”. Giải thích như ông Việt thì có nghĩa là có cầu thủ nào lỡ va chạm vào khung thành nhôm, thì khung thành này sẽ bị móp đi, chính điều này sẽ khiến cầu thủ đỡ bị chấn thương hơn. Cổ Động Viên Đông Nam Á gọi mặt sân Mỹ Đình là “Bãi chăn bò ngàn tỷ” Trên Fanpage chính thức của AFF Mitsubishi Electric Cup, nhiều CĐV Đông Nam Á lên tiếng chê bai sân Mỹ Đình với lời lẽ khó nghe. Ngoài những từ ngữ “chụp mũ” như “Đây là SVĐ tốt nhất châu Á” (Siti NurLaela BLovers – Indonesia), “Sân vận động tốt nhất thế giới” (Kidid Idnafa), hay “Sân vận động tốt nhất Việt Nam và vũ trụ” (Kerio Wan),… thì cũng có người chê “thiệt tình”, như một số lời bình được báo Dân Việt trích lại như sau: - Yusuff (Indonesia): “Cánh đồng mát mẻ quá” - Padil Ben Arfa: “Nếu ở Qatar, đây sẽ là ruộng chăn trâu”. - Renan Awokwoak (Indonesia): “Sân vận động là để chăn bò. Nghe bảo từng bỏ ra $53 triệu (1.300 tỷ VNĐ) mà như thế này thì quá tệ”. - Shilliet Rumens (Indonesia): “Sân banh trị giá $53 triệu đó hả”. - Ipunk Koin (Indonesia): “Sân bóng đá hay ruộng chăn trâu bò?”. - Riki Krisdiant (Indonesia): “Cỏ sân vận động khá tốt, chăn gia súc tốt”. - Dhe Irawan (Indonesia): “Mặt cỏ như đồng chăn bò ở quê”. Đó là những lời phê bình nghe thoáng thì “thiệt tình”, nhưng không đáng nghe vì hàm chứa lời lẽ bôi nhọ, chụp mũ. Nhìn tới nhìn lui, nhiều người cho rằng loại cỏ héo úa đó cho bò ăn, nó đá cho gãy ba sườn chứ chẳng để yên vì bị xúc phạm. Như thế làm sao sân Mỹ Đình trở thành bãi chăn bò được! Hãy chấp nhận lời giải thích của ông Việt – một tổng cục trưởng, đảng viên cấp cao – để thấy lòng thanh thản hơn./.  
......

Những mất mát của đội ngũ làm công tác đối ngoại Việt Nam

Thập niên 1980, ông Nguyễn Cơ Thạch từng là vật cản của quan hệ Việt-Trung. 40 năm sau Phạm Bình Minh, con trai ông NCThạch lại cũng là vật cản quan hệ Việt-Trung? Và bởi yếu tố Trung quốc, ông Trọng phải “trảm“ Phạm Bình Minh vì không còn sự lựa chọn? Việt Hoàng Loại hết lãnh đạo có trình độ, được đào tạo ở Phương Tây? Ngày 30/12, báo VN đưa tin “Trung ương ĐCSVN trong phiên họp bất thường đồng ý cho hai Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam thôi Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương; ông Phạm Bình Minh thôi Ủy viên Bộ Chính trị khóa XIII và cho ý kiến về hai nhân sự để trình thay thế”. Không có thông tin chính thức nào nói về việc cả ba ông nói trên có can dự trực tiếp vào vụ án Việt Á hay là chuyến bay giải cứu hay không, nhưng với trách nhiệm của người phụ trách ngành ngoại giao và ngành văn hóa – xã hội thì người đứng đầu phải chịu trách nhiệm. Không thể có bất cứ biện minh nào cho số tiền đưa và nhận hối lộ được tố giác lên đến hàng chục tỷ đồng và hàng trăm ngàn đô la thông qua khoảng 2.000 chuyến bay “giải cứu” giữa thời người dân trong cả nước bị hoảng loạn bởi đại dịch. Thế hệ các quan chức làm công tác đối ngoại như Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam, Bùi Thanh Sơn là những nhà hoạt động có kinh nghiệm trên trường quốc tế. Họ rành ngoại ngữ, và đại diện ở một mức độ nhất định cho một số chuyên gia trong Bộ Ngoại giao và Văn phòng Chính phủ đứng không xa lắm, và lại càng không thờ ơ trước những thách thức mà ông Nguyễn Trung nêu ra. Hiệu ứng “bóng đè” về định hướng tư tưởng từ Trung Nam Hải khiến cả một thế hệ đó, dù là ông Phạm Bình Minh, ông Bùi Thanh Sơn hay ông Vũ Đức Đam, trên thực tế cũng chỉ làm theo cái gậy chỉ huy của Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản VN. Chỉ làm theo mà không thoát khỏi định mệnh bị loại khỏi, bị vô hiệu hóa trong trò chơi quyền lực ngày càng phức tạp ở Ba Đình. Tương lai 2023 liệu có sáng sủa cho ngoại giao Việt Nam? Các chuyến thăm cao cấp của lãnh đạo Việt Nam sang Bắc Kinh ngay sau Đại hội 20 của Đảng CS TQ có vẻ như đặt hai đảng lên đường ray của con tàu “Cộng đồng chung vận mệnh”, của các "Sáng kiến Phát triển toàn cầu" và "Sáng kiến An ninh Toàn cầu" do Chủ tịch Tập nêu ra vừa qua. Tiến sĩ Lê Kiên Thành, trong một bài trên YouTube nói rằng có bàn tay “nước lạ” trong can thiệp vào nhân sự ngoại giao VN. Dù có tin vào suy đoán của ông Lê Kiên Thành hay không thì ý tưởng chỉ đạo như “lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng…” và 13 văn kiện Trung – Việt đã thỏa thuận, khiến các thao tác ngoại giao Việt Nam chỉ có thể diễn ra trong một không gian rất chật hẹp. Đặc biệt, với việc loại bỏ đội ngũ có chuyên môn cao về quan hệ quốc tế và chính sách đối ngoại, số còn lại sẽ phải hoạt động trong một không gian bị chèn ép bởi phe cứng rắn hướng nội, bị tù túng bởi ý thức hệ. Chưa kể có cả sức nặng ngàn cân của quan hệ với Trung Quốc, với nước Nga của Putin, khiến khó ai hình dung nổi tương lai sáng sủa, xứng tầm phát triển kinh tế quốc gia của ngành ngoại giao năm 2023. Trung Quốc dù “ba đầu sáu tay” nhưng nếu VN còn có những nhà hoạch định chính sách và ngoại giao mang dấu ấn của nhân dân mình, có chỗ dựa trong dư luận quần chúng thì họ sẽ vượt qua được cái bóng của ý thức hệ. Cuối cùng, nêu ra đây các ý hay sáu đặc điểm về tình hình quốc tế tới đây mà cựu Đại sứ Nguyễn Trung nhận dạng trong bài viết của ông tháng này, để thấy hướng đi không chỉ cho ngành ngoại giao VN đang ‘thất bát’ nhân sự nghê gớm năm nay, mà còn cho cả quốc gia: (1) Đó là thế giới luôn bên miệng hố chiến tranh, giữa hai tập hợp: dân chủ và độc tài – toàn trị; (2) Từ cả hai phe đều có nhiều giá trị đang bị đổ vỡ; (3) Thế giới gặp bất cập cả thể chế lẫn con người nhưng với Covid-19 và chiến tranh Ukraine thì các bất cập ấy đang trở thành các căn bệnh ác tính; Từ đó ông Nguyễn Trung cho rằng (4) Cải cách thể chế và giáo dục là yêu cầu cấp bách hiện nay cho Việt Nam, bên cạnh việc (5) Bảo vệ và phát huy các giá trị cơ bản: dân chủ, nhân quyền, pháp trị, tuân thủ luật pháp quốc tế… Và cuối cùng thì phải (6) Dân chủ hóa mới thực sự giải phóng được sức mạnh tư duy toàn dân tộc./. Bài trích đoạn  
......

Kiên định đuổi bắt chim trời

Đỗ Ngà Nông nghiệp cho dân còn làm không xong mà ráng đốt tiền để chứng tỏ năng lực công nghệ để làm gì? Nước Úc đã từng có một thương hiệu ô tô của riêng mình, đó là hãng Holden. Đây là một hãng xe lâu đời và chất lượng không thua kém gì các hãng xe khác trên thế giới. Tuy nhiên, công ty này đã chính thức bị khai tử từ năm 2020 vì không thể cạnh tranh với xe nhập. Tuy là biểu tượng về công nghệ một thời của nước Úc bị khai tử nhưng nước Úc vẫn giàu. Thu nhập bình quân đầu người của người dân Úc cao hơn Nhật Bản và Hàn Quốc trong khi đó cuộc sống dân Úc lại nhàn hơn cuộc sống của người Nhật và Hàn. Thụy điển cũng thế, hãng ô tô Volvo từng là biểu tượng cũng lắm long đong, hết rơi vào tay hãng Ford rồi sau đó rơi vào tay ông chủ Trung Quốc. Nước Anh là cường quốc kinh tế, tuy nhiên thương hiệu Land Rover lừng danh của họ thì rơi vào tay ông chủ Ấn Độ, Rolls Royce lừng danh lại rơi vào tay BMW và Bentley cũng thuộc về Volkswagen. Tuy Anh, Úc, Thụy Điển lần lượt mất đi những hãng ô tô mang tính biểu tượng nhưng họ vẫn luôn là quốc gia giàu mạnh, phát triển một cách bền vững. Những gì mình không làm tốt bằng người ta thì buông bỏ và tập trung vào những thứ mình làm tốt nhất, đấy mới là hướng đi bền vững cho đất nước. Người Úc làm ô tô không bằng người Nhật người Hàn thì cứ để Nhật và Hàn làm và họ mua hàng nhập mà dùng, cần gì níu kéo một thương hiệu không mang lại lợi ích kinh tế? Mới đây trên các tờ báo Việt Nam cho biết, vải thiều Úc nhập về Việt Nam bán giá 1,3 triệu đồng/kg gấp 30 lần giá vải thiều Việt Nam. Vải thiều là trái cây nhiệt đới, Úc nhập giống về trồng và bán lại Việt Nam nhưng lại bán với giá cao ngất ngưởng. Vì sao cùng là vải thiều mà giá chênh lệch kinh khủng như thế? Người ta mua vải Thiều Úc là có lý do của nó. Nông nghiệp Úc vốn là thương hiệu lớn, mua vải thiều Úc làm người ta tin tưởng về chất lượng hơn, họ làm nông không dùng hóa chất vô tội vạ như nông nghiệp Việt Nam. Vì thế giới có tiền và biết coi trọng sức khỏe họ thà ăn vải Úc đắt đỏ để mua sự an tâm còn hơn là ăn vải Thiều Việt Nam để nạp hóa chất vào cơ thể. Cho dù một ai đó trồng vải thiều bằng phương pháp organic thì người tiêu dùng khó tính Việt Nam vẫn không chấp nhận vì nhãn hiệu organic vẫn có thể mua dễ dàng. Vụ mua chứng chỉ Vietgap (chứng nhận sản phẩm rau sạch) dễ như mua rau ngoài chợ bị phanh phui hồi Tháng Chín vừa qua là ví dụ cho lối làm nông nghiệp Việt Nam. Nước Úc xa xôi bán sang Việt Nam một loại sản phẩm vốn là lợi thế của Việt Nam mà họ vẫn bán được, thậm chí bán giá rất cao là tại sao? Là vì thương hiệu quốc gia. Cũng là vải mà mang thương hiệu Úc khác thương hiệu Việt. Nước Úc bỏ ô tô tập trung vào nông nghiệp, lĩnh vực mà họ giỏi vượt trội và đất nước họ vẫn phát triển tốt. Ngày 25 Tháng Mười Hai, trang VOV cho biết, rau quả Trung Quốc nhập qua Việt Nam tăng mạnh chiếm đến 40% thị phần. Hàng nông nghiệp cao cấp thì bị các nước tiến bộ chiếm lĩnh, hàng nông nghiệp bình dân thì bị Trung Quốc chiếm. Nông nghiệp Việt Nam bị ép cho ngợp thở ngay trên sân nhà vậy mà Đảng Cộng Sản lại dồn hết nội lực để phát triển công nghệ ô tô. Vinfast hiện nay đã lỗ 4,7 tỷ đô la trong khi vốn chủ sở hữu chỉ có 4,4 tỷ đô và đang cứ tiếp tục đốt, điều đó cho thấy Vinfast đuối về tài chính. Xe thì quá nhiều lỗi mà lại bán giá cao ngất ngưởng cho thấy Vinfast đang đuối về kỹ thuật. Hai hình ảnh này cho thấy, Phạm Nhật Vượng làm ô tô để chứng tỏ năng lực chứ không phải làm ô tô để làm giàu đất nước. Đảng Cộng Sản đang cố làm ô tô để tạo mặt nạ chữa bệnh sĩ cho Đảng, hết. Nông nghiệp cho dân còn làm không xong mà ráng đốt tiền để chứng tỏ năng lực công nghệ để làm gì? Đây rõ ràng là không bắt chim lồng mà lại cố đuổi bắt chim bay. Đảng Cộng Sản dưới sự “soi đường” của Chủ Nghĩa Mác Lê Nin nên mới không nhận ra sự vô ích của việc đuổi bắt chim trời như thế. Con chim trời “Chủ Nghĩa Xã hội” đã được Đảng Cộng Sản đuổi theo 77 năm ròng rã và giờ vẫn Đảng đang tiếp tục. Vô minh bền vững thì hết thuốc chữa. Đất nước này làm sao phát triển được?  
......

Chiến lược gia Úc : 2023 là năm nhiều nguy cơ vì Putin là « nhân tố nguy hiểm »

Một quân nhân Ukraina đỡ đồng đội bị thương trong lúc đoàn quân tiếp tục di chuyển tại vùng đất đã được giải phóng ở Kharkiv, Ukraina, ngày 12/09/2022. AP - Kostiantyn Liberov Thùy Dương - RFI Bên cạnh các mối đe dọa của Trung Quốc tại Thái Bình Dương, đối với đảo Đài Loan và chiến tranh công nghệ, năm 2023 được chiến lược gia Mick Ryan dự báo là năm nhiều nguy cơ, rủi ro liên quan đến chiến tranh Ukraina, bởi tổng thống Nga Putin là một nhân tố « nguy hiểm ». Chiến lược gia Mick Ryan cảnh báo Tây phương phải chuẩn bị cho những kịch bản tồi tệ nhất : Chiến tranh sẽ kéo dài nhiều năm, trong khi các ngành công nghiệp châu Âu lại hoàn toàn chưa sẵn sàng. RFI trích dịch bài phỏng vấn tướng Úc, Mick Ryan, tác giả cuốn sách « War Transformed : The Future of Twenty-First-Century Great Power Competition and Conflict (02/2022) » về các thách thức chiến tranh trong tương lai. Bài phỏng vấn đã được tuần báo L’Express đăng ngày 24/12/2022.   Ngày 24/12, chiến tranh Ukraina bước sang tháng thứ 11. Chúng ta đang ở một bước ngoặt mới ?  Mick Ryan : Tôi nghĩ đúng hơn là cuộc chiến bước sang một giai đoạn mới, với việc Ukraina đã nắm thế chủ động từ 2 tháng nay. Họ quyết định nơi họ chiến đấu và cách chiến đấu. Nhưng để duy trì lợi thế này, Zelensky cần sự trợ giúp của phương Tây. Đó là lý do ông đã công du Hoa Kỳ hôm 21/12, chuyến công du nước ngoài đầu tiên kể từ khi Nga xâm lược Ukraina, không chỉ để cảm ơn sự hậu thuẫn hàng đầu của Mỹ, mà còn bằng mọi giá duy trì sự chú ý của thế giới đối với chiến tranh Ukraina. Đảng Cộng Hòa, phe giành được đa số tại Hạ Viện Mỹ trong kỳ bầu cử giữa kỳ vừa qua, từng cảnh báo họ sẽ không ký « séc trắng » cho Ukraina, và Zelensky muốn có một sự bảo đảm (tiếp tục được Mỹ tài trợ).    Việc Mỹ tài trợ hệ thống tên lửa địa đối không Patriot, được công bố trong chuyến thăm này, sẽ làm thay đổi điều gì ?  Về mặt kỹ thuật, Ukraina có thêm năng lực phòng không và chống tên lửa tầm xa, cực kỳ cần thiết để bảo vệ người dân, hệ thống điện, các cơ sở quân sự quan trọng, các tuyến đường tiếp viện và các cơ quan chính quyền. Về mặt chiến lược, Hoa Kỳ đang gửi một thông điệp : Wahsington không chỉ sẵn sàng cung cấp cho Ukraina những loại vũ khí tối tân hơn trước, mà sau này sẽ còn có thể cung cấp cho Kiev các loại vũ khí tiên tiến hơn nữa.  Ngược lại, Putin cũng hứa hẹn củng cố năng lực của quân đội, tăng 30% quân số. Có phải là quân đội Nga đang điều chỉnh chiến lược ?  Mick Ryan : Rất có thể Putin chú ý đến tình hình thực tế hơn so với những tháng đầu của cuộc chiến. Đó là nhờ thay bộ chỉ huy mới hay là do bộ trưởng Quốc Phòng Sergei Shoigu và tổng tham mưu trưởng Valery Gerasimov đã rút ra các bài học ? Có thể đó là sự kết hợp cả hai yếu tố. Có một điều chắc chắn : Nga đang học hỏi và thích nghi. Sai lầm lớn nhất có thể sẽ là coi họ là những kẻ ngốc. Họ rõ ràng là không ngốc, cho dù họ không có nhiều năng lực trong cuộc chiến này như nhiều người vẫn nghĩ.  Chẳng hạn, chúng ta hãy xem chiến lược của Nga đã thay đổi ra sao khi rõ ràng là Kiev không sụp đổ : quân của Putin đã nhắm mục tiêu vào một số khu vực nhất định. Xin nhắc lại rằng quân đội Nga vẫn chiếm gần 20% diện tích lãnh thổ Ukraina và sẽ tương đối khó mà đánh bật họ. Vì vậy, về lý thuyết, người Nga sẽ chiến đấu hết mình, học hỏi và dần dần tiến bộ.   Giành lại bán đảo Crimée có phải là mục tiêu mà Ukraina có thể đạt được trong năm 2023 ?  Mick Ryan : Crimée là trận chiến cuối cùng trong cuộc chiến tranh này về nhiều phương diện. Đó là lý do vì sao miền đông nam Ukraina là một khu vực quan trọng. Ngoài thế mạnh về nông nghiệp và khai khoáng, các cảng xuất khẩu, đây còn là bệ phóng hướng tới Crimée, nơi mà Kiev sẽ tìm cách giành lại, bằng vũ khí hoặc thông qua đàm phán nếu Nga rơi vào thế yếu.  Về vấn đề này, tôi thừa nhận là khá bối rối trước những bình luận của một số lãnh đạo phương Tây, những người có thái độ dè chừng về việc Kiev giành lại Crimée. Theo luật quốc tế, Crimée thuộc về Ukraina. Crimée là một phần của Ukraina từ năm 1954, và nhất từ năm 1991. Nếu chúng ta đặt lại câu hỏi về biên giới của châu Âu, nhiều phần châu lục này sẽ phải được đưa ra đàm phán tiếp. Đưa ra những nghi vấn về việc Ukraina giành lại Crimée chỉ càng có lợi cho Nga.   Putin chơi trò câu giờ trong cuộc xung đột này. Trong cuộc gặp với thủ tướng Israel, Putin từng nói : « Chúng tôi là một đất nước lớn mạnh và chúng tôi kiên nhẫn ». Liệu cuối cùng Putin sẽ vắt kiệt sức lực của quân Ukraina ?  Mick Ryan : Kể từ đầu cuộc xâm lăng, Putin đã tin rằng Nga có thể thắng phương Tây. Tôi nghĩ rằng ông ta đã không lường trước được là các nước Âu - Mỹ sẽ hậu thuẫn Ukraina mạnh đến thế nào. Putin đã rất ngạc nhiên về điều đó, nhưng về cơ bản, ông sẽ không thay đổi cách nhìn nhận. Putin vẫn tin rằng sớm hay muộn thì rồi công luận phương Tây cũng sẽ chán nản về chiến tranh và chuyển hướng mối quan tâm, và rồi chính phủ các nước cũng sẽ như vậy.   Chính vì thế, theo quan điểm của Putin, cần phải tạo dựng một lực lượng có khả năng duy trì cuộc xung đột trong suốt nhiều năm. Đó là lý do của kế hoạch tuyển dụng thêm 30% quân số. Trong khi đó, Ukraina tìm cách nhanh chóng tích lũy năng lực để chiến thắng càng nhanh càng tốt, bởi vì họ cũng phải chuẩn bị khả năng phương Tây cảm thấy mệt mỏi vì cuộc chiến này. Cho nên, Putin vẫn vô cùng nguy hiểm. Tôi xin nhắc lại rằng ông đã biết cách duy trì quyền lực trong hơn 2 thập niên. Do đó, chúng ta cũng phải chuẩn bị cho những kịch bản xấu nhất : cuộc chiến kéo dài vài năm.  Phương Tây có đã sẵn sàng cho kịch bản đó?  Mick Ryan : Không hề. Đa phần các nước đã hỗ trợ Ukraina hết khả năng. Ngoài tài chính, các nước đều đã thiếu đạn dược. Các lực lượng Ukraina bắn trung bình 5.000 quả đạn pháo mỗi ngày. Trong khi Mỹ hiện giờ mỗi tháng chỉ sản xuất được 14.000 đạn pháo, ngang với châu Âu. Về kho dự trữ tên lửa có độ chính xác cao và vũ khí hạng nhẹ, phương Tây cũng đang chịu áp lực. Các nước không có nhiều giải pháp : sản xuất công nghiệp ở các nước phương Tây bắt buộc phải gia tăng, để hỗ trợ Ukraina và bổ sung kho dự trữ vũ khí nhằm đối phó với các mối đe dọa tiềm tàng khác, dù là ở châu Âu (Nga có thể nhắm mục tiêu vào các nước vùng Baltic), hay là các châu lục khác.   Phương Tây cần bao nhiêu thời gian ?  Mick Ryan : Trong Đệ Nhị Thế Chiến, các nước không phải ở tiền tuyến như Mỹ, Úc, đã cần vài năm để huy động các ngành công nghiệp và đào tạo nhân lực có năng lực. Việc chuyển đổi quy mô sản xuất công nghiệp sẽ không diễn ra một sớm một chiều. Đó là một dự án trung hạn đòi hỏi trước hết một loại hình nhân công nhất định, xây dựng các nhà máy mới và trên hết, đòi hỏi chính phủ các nước phải có một nỗ lực đáng kể về ngân sách.  Như vậy có nghĩa là Âu - Mỹ phải chuyển sang kinh tế chiến tranh ?  Mick Ryan : Chúng ta có thể nói là một nền kinh tế chuyển hướng nhiều hơn sang chiến tranh. Nếu tất cả các nước phương Tây dành 1% GDP cho chiến lược an ninh, chẳng hạn sản xuất vũ trang, mua sắm trang thiết bị …, chúng ta có thể sẽ có một năng lực khá mạnh.   Tư pháp Mỹ mới truy tố 5 người Nga bị tình nghi buôn lậu công nghệ quân sự. Chiến tranh công nghệ đang trở thành một thành phần quan trọng của cuộc xung đột này ?  Mick Ryan : Trong cuốn sách mới nhất "Chip war" ( Cuộc chiến chip ) xuất bản tháng 10/2022, giáo sư người Mỹ Chris Miller, mô tả tầm quan trọng của chip điện tử đối với mọi loại phương tiện, từ máy bay, tên lửa, đến vũ khí có độ chính xác cao. Nga không cần những chip điện tử để trang bị cho các phương tiện có từ thời Liên Xô, nhưng không có chip bán dẫn thì không thể phục vụ cho các thiết bị đời mới hơn. Trước chiến tranh, điện Kremlin đã cung cấp chất bán dẫn cho Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âu hoặc Nhật Bản, nhưng các lệnh trừng phạt đã làm thay đổi tình hình.  Từ 10 tháng nay, cả thế giới đều nhìn về Ukraina và Nga. Ở giai đoạn này, chính phủ các nước phương Tây đã rút ra được những bài học gì từ cuộc chiến ?  Mick Ryan : Điều rõ ràng nhất là bây giờ chúng ta phải chuẩn bị kết hợp kịch bản một cuộc chiến tranh quy mô lớn với một ngành công nghiệp quân sự hùng mạnh. Trung Quốc là quốc gia duy nhất hiện có được điều đó, bởi đó là một phần không thể tách rời trong chiến lược răn đe của Bắc Kinh. Chúng ta phải thắng trong trận chiến công nghiệp. Chính lợi thế này đã cho phép quân đồng minh chiến thắng trong Đệ Nhị Thế chiến.  Một bài học khác về cuộc chiến này liên quan đến các hệ thống vũ khí sát thương tự động, chẳng hạn drone. Tư duy quân sự của các nước phương Tây về drone vẫn chưa phát triển đầy đủ. Cuộc xung đột này chắc chắn sẽ dẫn đến các chương trình rất lớn nhằm chống lại drone và tên lửa bay tầm thấp, hơn là phát triển các hệ thống công nghệ cao như Patriot trị giá hàng tỷ đô la/tên lửa.   Đối với đạn dược có độ chính xác cao, chúng đã cho thấy những hạn chế. Sẽ cần phải sản xuất một thế hệ mới, rẻ hơn và dễ chế tạo hơn, với lực lượng nhân công có trình độ thấp hơn.  Trong số những bất ngờ của cuộc chiến này, có cả sự bùng nổ của tình báo dân sự?  Mick Ryan : Quả đúng là việc phối hợp các hệ thống tình báo dân sự và quân sự là một cuộc cách mạng nhỏ trong cuộc xung đột này. Chúng ta đã chứng kiến ​​sự phát triển mạnh mẽ trong các hoạt động thu thập, phân tích, phổ biến thông tin tình báo từ nguồn mở, cho dù đó là các công ty như Bellingcat, chuyên về điều tra nguồn mở, công ty vệ tinh Mỹ Maxar, hay đơn giản là những người dân như tôi và những người viết các tin nhắn Twitter về chiến tranh và thường xuyên lập bản đồ. Trong tương lai, các quân đội sẽ phải phối hợp sử dụng tốt hơn các nguồn lực dân sự này.  Cuối cùng, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng khái niệm phòng thủ dân sự là rất quan trọng. Chúng ta đã thấy ​​Ukraina học hỏi và thích nghi với tình hình từ năm 2014 ra sao. Đây là một kinh nghiệm cho chính phủ các nước khác. Có một bài học lớn trong cuộc chiến này : một nhà lãnh đạo giỏi là cực kỳ cần thiết khi phải đối phó với nghịch cảnh. Zelensky là một ví dụ minh họa, nhưng cũng cần nói tới một số nhà lãnh đạo khác, như thủ tướng Phần Lan Sanna Marin, thủ tướng Estonia Kaja Kallas. Chắc chắn khi xem TV, nhiều người cũng muốn đất nước mình có một nhà lãnh đạo như vậy.   
......

Vì sao ngoại giao không thèm bận tâm đến... nội giao?

Trần Văn Ông Vũ Quang Minh – Đại sứ Việt Nam tại Đức mới đưa lên trang facebook của ông một email của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức vừa gửi chị... nào đó và anh... nào đó để cám ơn về... “cuộc trao đổi thẳng thắn, chân thành ngày hôm nay”. Theo đó... Đại sứ quán đã tiến hành kiểm tra nội bộ. Chúng tôi được biết nhân viên xử lý đã có những ứng xử không phù hợp, đặc biệt trong buổi lễ đăng ký kết hôn là giây phút thiêng liêng và trang trọng đối với mỗi vợ chồng. Tuy có những hoàn cảnh cá nhân đặc biệt do được tin người thân mắc bệnh hiểm nghèo khiến tâm trạng nóng nảy, bất an nhưng cũng không thể biện minh cho việc không tuân thủ quy tắc ứng xử trong giao tiếp với người dân. Đại sứ quán xin gửi lời xin lỗi chân thành tới anh chị và gia đình và sẽ tiến hành các biện pháp xử lý nội bộ nghiêm khắc để không xảy ra các vụ việc tương tự trong thời gian tới... Ngoài email của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức, status mà ông Minh mới đưa lên trang facebook của ông còn đính kèm email của... người trong cuộc – chị... nào đó và anh... nào đó nhấn mạnh... tất cả quá trình trao đổi giữa chúng tôi và Đại sứ quán Việt Nam tại Đức chỉ bằng hình thức trực tiếp qua điện thoại và email. Chúng tôi không làm việc với bất kỳ bên thứ ba nào khác về nội dung này để bảo đảm chất lượng khiếu nại và sự tôn trọng trách nhiệm của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức trong việc giải quyết khiếu nại của công dân, đồng thời bày tỏ rằng... lời hứa về việc sẽ tiến hành kiểm điểm nghiêm khắc cán bộ làm sai quy định đã củng cố niềm tin của chúng tôi về sự minh bạch của Đại sứ quán Việt Nam tại Đức, nơi đại diện bảo vệ quyền lợi của công dân Việt Nam tại CHLB Đức và... việc cán bộ giải quyết không chủ động, thiện chí giải thích chi tiết các chi phí dịch vụ phát sinh và có những cư xử không đúng chuẩn mực đã khiến chúng tôi bức xúc, gây ra những vấn đề không đáng có vừa qua nhưng... là công dân Việt Nam, chúng tôi hoàn toàn không mong muốn và gây ra hiểu lầm không đáng có về hình ảnh nói chung của Đại sứ quán (1). Nếu chỉ đọc status của ông Minh người ta sẽ không biết chuyện gì đã xảy ra và không hiểu tại sao lại thế nhưng nếu chịu khó theo dõi group “Tôi và sứ quán” trên facebook được lập ra như một chỗ để người Việt xa xứ than phiền, cũng như chỉ dẫn nhau cách đối phó với tệ nạn nhũng nhiễu, thái độ “mục hạ vô nhân” của những nhân viên ngoại giao và các cơ quan ngoại giao của Việt Nam ở ngoại quốc thì sẽ tìm ra câu trả lời... Cách nay vài ngày, rất nhiều người trong số gần 50.000 thành viên của “Tôi và sứ quán” sôi lên sùng sục khi nghe một đồng bào cũng xa xứ như họ dùng nickname là Marquina Sergio cùng vị hôn thê lên Đại sứ quán Việt Nam tại Đức để nhận hôn thú mà hồ sơ đăng ký kết hôn đã được gửi trước đó ba tuần và đã được xác nhận là đầy đủ, hợp lệ nên phải cùng hiện diện theo hẹn để ký vào Giấy chứng nhận Đăng ký kết hôn (GCN ĐKKH)... Tại đó, sau khi in GCN ĐKKH và bảo cả hai cùng ký, một “chú” nhân viên ngoại giao bảo đôi vợ chồng trẻ trả 300 Euros vì chi phí đăng ký là 180 Euros và 100 Euros cho hai bản dịch. Bởi đó là “mức lạm thu tỉ lệ lũy thừa” nên cặp vợ chồng trẻ mới thắc mắc tại sao lệ phí vượt nhiều lần mức quy định... Sau khi ấp a ấp úng viện dẫn đủ loại lý do nhưng cặp vợ chồng trẻ không... thông, đã vậy lại còn đòi biên lai ghi đủ số tiền mà “chú” đòi, “chú” xé vụn hai tờ GCN ĐKKH rồi đuổi cả hai về... Bởi cần GCN ĐKKH, cuối cùng đôi vợ chồng trẻ chấp nhận trả 300 Euros nhưng biên lai chỉ ghi đã thu 63 Euros, chấp nhận khuyến mãi cho khoản thu bỏ ngoài biên lai là vài tờ trích lục GCN ĐKKH đã được dịch và xác nhận... Status của ông Đại sứ Việt Nam tại Đức xuất hiện khi câu chuyện vừa kể trở thành sự kiện khuấy động dư luận trong group “Tôi và sứ quán”: Hàng loạt cán bộ trong ngành ngoại giao đã bị bắt vì lợi dụng dịch bệnh để kiếm ăn. Những tưởng các cán bộ trong ngành ngoại giao phải lấy đó làm bài học. Thế nhưng không, ngựa quen đường cũ, họ vẫn tiếp tục lợi dụng chức vụ của mình để tiếp tục gây phiền hà, sách nhiễu, kiếm ăn trên chính đồng loại của mình... và nạn nhân đột nhiên đục bỏ tự sự của anh ta (2). *** Van Bu Bi Phan – một trong những thành viên của “Tôi và sứ quán” tham gia bình luận về sự kiện này – nhận định: Có lẽ nhiều người thắc mắc vì sao phí lãnh sự ở các sứ quán Việt Nam ở nước ngoài bị làm giá cao hơn rất nhiều so với mức quy định, ví dụ như miễn thị thực có giá $10 thì được làm với giá $70, $80, $90... Passport lẽ ra $70 thì được thổi lên giá $300, $400, $500 thậm chí hơn $1.000. Nếu công dân thắc mắc tại sao phí cao như vậy thì sẽ bị hành cho lên bờ xuống ruộng, nào là gửi về Việt Nam xác minh, nào là thiếu hồ sơ, nào là hình chụp không đúng,... để rồi vài tháng sau cũng chưa nhận được Passport, miễn thị thực hay các loại giấy tờ khác. Tuy nhiên liên hệ qua dịch vụ, ngoan ngoãn trả giá trên trời thì thủ tục gì cũng nhanh, gọn... Phải làm giá như vậy, phải kiếm tiền bằng mọi giá như vậy thì các đại sứ mới có khả năng đi lại bằng vé hạng thương gia giành cho cả gia đình. Ngay cả pet cưng của cựu Thứ trưởng Ngoại giao, Đại sứ Vũ Quang Minh, cũng được ngồi ghế hạng thương gia từ Việt Nam sang Đức trên chuyến bay của hãng Bamboo Airline vào ngày 11/03/2022 (3)... Không chỉ bình, Van Bu Bi Phan còn cung cấp đường dẫn đến những status mà ông Vũ Quang Minh từng đưa lên trang facebook của ông. Ít nhất cũng có hai status ông Minh khoe con trai và con... mèo có tên là Tenet cùng ngự chung với ông trong khoang thương gia khi đến Đức nhận nhiệm sở. Thậm chí, sau status đầu tiên (4), khi có một số người thắc mắc tại sao ông Minh lại có thể đưa thú cưng của ông vào khoang hành khách trên phi cơ, ông Minh còn viết thêm một status khác, dài hơn có tựa là “Ghen với Tenet, hờn cả bầu trời”, kể rằng Tenet của ông từng là... “Hầu tước xử lý chuột” tại Đại sứ quán ta ở London (2011-2014) và nay... xuất ngoại nhận nhiệm vụ mới tại Đức sau khi ông đã dụng công, dụng lực để có thể đưa Tenet sang Đức. Theo ông Minh, bởi chuyện đi lại hồi tháng 3/2022 vẫn còn nhiều trở ngai do các biện pháp phòng ngừa dịch bệnh nên... có ai ghen tỵ với Tenet cũng là dễ hiểu vì chính ông cũng... rất ghen tị khi thấy các cô chiêu đãi viên rất chuyên nghiệp, xinh đẹp, dễ thương đi qua lại cúi xuống, ngồi cạnh âu yếm Tenet, khen sao mắt đẹp thế, lông mượt thế, mềm mại và bay ngoan thế (5)… Sau khi đọc status “Ghen với Tenet, hờn cả bầu trời”, một facebooker tên là Trần Quang Long đã để lại thắc mắc thế này: Kính gửi ông Đại sứ. Chắc chắn phải tốn chi phí để vận chuyển “Tenet”. Xin hỏi, chi phí vận chuyển có phải từ tiền cá nhân hay từ tiền của nhà nước? Cám ơn! Ông Vũ Quang Minh lập tức hồi đáp cho Trần Quang Long: Bạn thân mến, theo bạn thì kế toán nào dám thanh toán từ ngân sách nhà nước việc này ạ? Và nếu bạn muốn tỏ ra quan tâm minh bạch thì bản thân cũng nên đàng hoàng minh bạch face của mình... Tính đến tối 30/12/2022 theo giờ Việt Nam, những status về Tenet trên trang facebook của ông Minh vẫn còn nguyên. Ông Minh chẳng ngại gì khi khẳng định chính ông tự trả cho mèo cưng xuất ngoại nhận nhiệm vụ mới tại Đức. Ai cũng biết thu nhập chính thức của một cán bộ ngoại giao là bao nhiêu nhưng ông Minh không hề ngại khoe ông giàu và tất nhiên Tenet của ông phải hơn hơn xa vô số đồng bào của ông. Vì sao? Câu trả lời nằm ở chỗ chắc chắn đảng ta, nhà nước ta không bận tâm chuyện ông Minh giàu. Chuyện đảng ta, nhà nước ta đã và đang xử lý hàng loạt cán bộ ngoại giao trong thời gian gần đây rõ ràng không phải vì họ giàu bất thường, vì có nhiều tố cáo, thắc mắc mà vì... lý do khác. Ngoại giao luôn liên quan mật thiết đến nội trị mà! Chú thích (1) https://www.facebook.com/minh.q.vu.56/posts/pfbid02rVLKEAikEHtvYo3Jh4huSzxNjoyUFKVARtYEhqe7N81vxM7svPsK811nnJeWLVzkl (2) https://www.facebook.com/groups/toivasuquan/posts/5673576056025558 (3) https://www.facebook.com/phanvanbubi/posts/pfbid0QuAnP8mj7pWsFUHXMFFtZusbGgwfQmUfwA23GoGjEZrWiVcN5BCfHR3mafi1nXWcl (4) https://www.facebook.com/minh.q.vu.56/posts/pfbid01G9S65UAD3iUvo7Qg5utUCLgLc4cv8idhZYtGVq1pxFT9fPXzjGC2EGdmggc83ifl (5) https://www.facebook.com/minh.q.vu.56/posts/pfbid0sNt8pHVdhE65cyZ1f3YJyYSXPE3EmBRDAoMJJnPCZr2ihrjJ7TtQn2cb42nHasskl    
......

Hãy cẩn trọng để “ăn không bõ ị…”

Đình Ấm Nguyễn Việt Nam đã thoát đại họa trong “gang tấc”. Tuy nhiên, một thảm họa mới đang rình rập Việt Nam và cả thế giới nếu chúng ta mất cảnh giác.   Truyền thông quốc tế đưa tin ở Trung Quốc mỗi ngày có tới hàng 1 triệu người nhiễm, chết vì covid. Chỉ riêng thủ đô Bắc Kinh ngày 28/12/2022 có 15.000 thi thể ướp lạnh,một nhà tang lễ ở Giang Nam đoàn xe chở xác dài 4km. Ngày 23/12/2022 Thanh Đảo (Tàu) đã có 500.000 dân nhiễm covid, 80% của 36 triệu dân Giang Tây sẽ nhiễm bệnh vào tháng 3. Các chuyên gia y tế Mỹ nhận định  830 triệu dân Trung quốc sẽ nhiễm bệnh, hàng triệu người chết vào tháng 3 năm sau và rất lo ngại kêu gọi cung cấp vaccine cho Trung Quốc sử dụng. Chính phủ Đức phải cấp tốc gửi vaccine của mình sang Trung Quốc tiêm cho các công dân Đức ở Trung Quốc. Theo VOA, những ngày cuối năm 2002 nhà thiêu ở nhiều thành phố ở Trung Quốc la liệt xác chết chờ cả tuần vẫn không đến lượt thiêu.  Từ 20/12/2022 cảnh sát Bắc Kinh được lệnh canh chừng các nhà thiêu xác chết để ngăn chặn người ngoài xâm nhập đưa tin số người tử vong về covid… Trong khi hầu hết các nước trên thế giới cũng như Việt Nam đã miễn dịch cộng đồng với Covid 19 thì ở Trung Quốc, dịch vẫn hoành hành liên tục từ năm 2019 đến nay làm mọi hoạt động xã hội “đóng băng”, cực kỳ căng thẳng, sản xuất đình trệ.Theo nhận định rộng rãi của giới chuyên gia y tế, từ khi dịch mới bùng phát đến nay do lãnh đạo Trung Quốc- con cháu AQ- sẵn tính tự cao, tự đại, khoe khoang nên chỉ cho dân tiêm vaccine nhà trong khi kém chất lượng. Do tiêm vaccine kém chất lượng lại áp dụng chính sách zero covit quá lâu nên không tạo ra được miễn dịch cộng đồng làm cho virut cứ hoành hành. Đặc biệt nguy hiểm là khi chất lượng vaccine kém lây lan dai dẳng tạo ra nhiều biến chủng mới không chỉ thảm họa cho Tàu mà cả toàn thế giới. Đã có những biểu hiện lâm sàng rất lạ ở những bệnh nhân covid Trung Quốc. Nghĩ lại thời Việt Nam chống covid mà ớn lạnh. Năm 2019 khi covid bùng phát Việt Nam cũng bắt đầu sản xuất vaccine nhưng không thành còn tập đoàn đại lưu manh độc ác núp Việt Á đã mua chui vaccine Tàu về xét nghiệm cho dân Việt Nam để kiếm chác khi toàn dân ta đang hoạn nạn. Hành vi của họ đã làm cho dịch kéo dài, tốn kém quá nhiều tiền bạc của dân ta.Đặc biệt, một số thế lực và bọn xu nịnh, “bưng bô” chuyên nghiệp ra sức ca ngợi vaccine Tàu, các báo công an, quân đội, VTV…lu loa gọi những ý kiến sống chung với covid là “thế lực thù địch, phản động chống phá…”. Họ muốn rước vaccine Tàu tiêm cho toàn bộ dân Việt Nam và đã thành công ở một số địa phương nhưng rất may số lượng không nhiều. Đặc biệt nhà cầm quyền Việt Nam khi đó cũng thực hiện chính sách zero covid nhưng buổi đầu tạm có kết quả làm những người có trách nhiệm chủ quan, tưởng mình tài, chê bai Mỹ sống chung với covid: “Nếu cột điện biết đi thì cột điện ở Mỹ sẽ về Việt Nam…”. Thế nhưng, khi chưa có cột điện nào về đến Việt Nam thì đợt 2 covid diễn ra vào giữa năm 2021 làm xã hội đóng băng, tập đoàn tham nhũng vụ Việt Á vớ bẫm, dân Sài Gòn chưa được tiêm thuốc tốt chết la liệt… Rất may sau khi ồ ạt chở quân gia vào phía nam thực hiện zero covid một thời gian ngắn không thành nhà cầm quyền đứng đầu là thủ tướng Phạm Minh Chính đã nhận ra không thể thực hiện zero covid và hối hả đi khắp các nước có nguồn vaccine tốt đặt mua, xin viện trợ về tiêm cho hầu hết dân Việt Nam. Nhờ vậy mà cả nước ta đã miễn dịch cộng đồng tạm thoát dịch đại dịch.  Trộm nghĩ, giả thử ngày ấy bọn “bưng bô” Tàu thắng thế, nhận toàn vaccine của Tàu về tiêm cho dân ta thì Việt Nam nay sẽ ra sao? Thật là, Việt Nam đã thoát đại họa trong “gang tấc”. Tuy nhiên, một thảm họa mới đang rình rập Việt Nam và cả thế giới nếu chúng ta mất cảnh giác: Ở Trung quốc dịch vẫn đang hoành hành với nhiều biến chủng mới, biểu hiện lâm sàng rất lạ, tỷ lệ chết rất cao trong khi từ ngày 20/12/2022 họ đã mở rộng việc xuất cảnh cho dân Trung Quốc và từ 1/1/2023 Trung Quốc mở cửa biên giới hoàn toàn. Từ ngày 29/12/2022 số lượng tìm kiếm mua vé máy bay tăng 850%. Phải chăng Trung Quốc đang lặp lại vụ “khủng bố sinh học” năm 2019: Khi Vũ Hán bùng phát dịch nhà cầm quyền Trung Quốc thả cửa cho dân xuất cảnh đi khắp nơi nhanh chóng gây đại họa toàn cầu.Thế nhưng, có vẻ ngành du lịch Việt Nam đang tấp tửng đón khách Trung Quốc vào Việt Nam. Báo Tuổi Trẻ ngày 27/12/2022 đưa tin: “Doanh nghiệp du lịch Việt Nam sẵn sàng trước tin Trung Quốc mở cửa” báo Người Lao động ngày 28/12: “Du lịch rộng cửa vẫn vắng khách quốc tế: Chuẩn bị đón khách Trung Quốc trở lại…” Hãy cẩn trọng không thì như dân gian vẫn nói “ăn không bõ ị”
......

Bi kịch của những người tị nạn Ukraine

Người Ukraine, trở về nhà, xếp hàng bên ngoài văn phòng kiểm soát passport tại nhà ga sau khi sáp nhập 15% các vùng của Ukraine, dẫn đến một cuộc di cư mới khỏi Ukraine ở Przemysl, Ba Lan. (ảnh: Artur Widak/ Getty Images) Trang Nguyên Không còn không khí hoan hỉ chào đón, giờ đây, những người tị nạn Ukraine sang các nước Âu châu đang nhận được thái độ khác – sự lạnh nhạt! Khi Âu châu bắt đầu vào Đông và Nga tiếp tục không kích các cơ sở hạ tầng điện nước của Ukraine, lại bùng lên làn sóng người tị nạn, lần này khủng hoảng hơn nhiều. Từ trái: Viktor Orban, Thủ tướng Hungary, Petr Fiala, Thủ tướng Cộng hòa Czech, Eduard Heger, Thủ tướng Slovakia và Mateusz Morawiecki, Thủ tướng Ba Lan tham gia cuộc họp báo tại hội nghị thượng đỉnh V4 hôm 24 của Tháng Mười Một năm 2022 tại Bankov, Kosice, Slovakia. Thủ tướng Slovakia, Cộng hòa Séc, Ba Lan và Hungary thảo luận về tình hình hiện tại ở Âu châu trong bối cảnh Nga gây hấn ở Ukraine và cuộc khủng hoảng năng lượng. Cuộc họp cũng tập trung vào vấn đề di cư bất hợp pháp và đánh giá hợp tác trong khu vực V4. (ảnh: Robert Nemeti/Getty Images) Áp lực và căng thẳng Hồi Tháng năm, sau năm tháng di tản sang Italy, trở về quê hương, niềm mơ ước lại được ngồi ghế nhà trường ở đại học danh tiếng tại Kyiv của Polina Sydorenko, 19 tuổi, nhanh chóng sụp đổ. Vài tuần sau khi cô sinh viên hồi hương, cuộc sống bình thường ở Kyiv mới được khôi phục. Nhưng quá trình khôi phục đâu phải ngày một ngày hai, vì nó không những bị quân Nga tàn phá trước đây, mà ngay bây giờ cũng có những đợt không kích mới, nhắm vào các cơ sở hạ tầng năng lượng quan trọng. Trường của Sydorenko lại bị đóng cửa, khiến em một lần nữa phải chạy loạn tiếp sang Italy cùng với một người bạn thân. “Tình tình quá tồi tệ, giờ tụi em chẳng biết phải làm gì,” Sydorenko nói, và cho biết những người bạn của cô cũng từ bỏ ý định trở về quê hương. Từ khi chiến tranh nổ ra, Âu châu mở cửa đón làn sóng người tị nạn đầu tiên từ Ukraine và luôn duy trì chính sách này, cho tới bây giờ. Người tị nạn Ukraine được cấp quyền di chuyển tự do trong EU, được làm việc và nhận trợ cấp để ổn định cuộc sống. Sydorenko là một trong số 173,000 người Ukraine di tản sang Italy. Các gia đình Italy và các nhóm xã hội dân sự mở cửa, quyên góp đồ dùng và giúp các học sinh, sinh viên Ukraine tiếp tục chương trình học. Nhưng gần 10 tháng sau khi nổ ra chiến sự, không khí chào đón nồng nhiệt ban đầu đang lạnh dần, như khí trời chuyển Đông. Cộng với nạn lạm phát gia tăng và ngân sách chính phủ hạn chế, những gia đình cưu mang người tị nạn quá mệt mỏi và không còn hào hứng đón tiếp người tị nạn mới. Khi châu Âu bắt đầu vào Đông và Nga tiếp tục không kích các cơ sở hạ tầng điện nước của Ukraine, các quốc gia thành viên Liên minh Âu châu (EU) chuẩn bị đón một làn sóng người tị nạn Ukraine. Và đó chính là mục đích của Putin, vì Nga muốn tạo ra khủng hoảng tị nạn để gây áp lực lớn hơn cho EU, theo lời ủy viên di cư của EU – Ylva Johansson. Hồi giữa năm, khi nhiệt độ của cuộc chiến dịu lại một chút, nhiều người trong số họ trở về nhà ở Kyiv và các tỉnh phía Tây. Nhưng hiện thời vẫn còn rất nhiều người Ukraine không muốn hồi hương, vì chiến tranh chưa có dấu hiệu chấm dứt, khiến các cơ sở tiếp nhận ở nhiều quốc gia đối mặt nguy cơ quá tải, cộng thêm làn sóng tị nạn mới, tạo ra căng thẳng ngày càng tăng giữa các nước thành viên EU. Dưới thời Thủ tướng Giorgia Meloni, chính phủ cánh hữu mới của Italy đang kêu gọi thực hiện các biện pháp cứng rắn hơn để ngăn người nhập cư bất hợp pháp, cũng như áp dụng cơ chế công bằng hơn để chia sẻ gánh nặng tiếp nhận người tị nạn trong EU. Cùng lúc, chuyên gia nhập cư tại Trung tâm Chính sách Âu châu – Alberto-Horst Neidhardt, cho rằng những luận điệu chính trị về nhập cư đang leo thang khắp châu lục này, đồng thời nhấn mạnh những khó khăn mà nhiều nước thành viên gặp phải để đưa ra giải pháp đồng bộ. “Viễn cảnh về dòng người mới từ Ukraine và các khu vực khác có thể gây căng thẳng nhiều hơn cho nhiều nước EU,” Neidhardt nói. Cho tới Tháng Chín vừa qua, Âu châu tiếp nhận khoảng 4.4 triệu đơn xin tị nạn của người Ukraine, dù nhiều người trong đó đã trở về nước, theo Washington Post. Các nước EU cùng với Na Uy, Thụy Sĩ, Iceland và Liechtenstein còn tiếp nhận hơn 680,000 đơn tị nạn từ Syria, Afghanistan, các nước châu Phi và châu Á, tăng 54% so với cùng kỳ năm trước, theo cơ quan tị nạn EU. Người Ukraine xếp hàng ngoài trời lạnh buốt, bên ngoài văn phòng kiểm soát passport tại nhà ga ở Przemysl, Ba Lan. (ảnh: Artur Widak/ Getty Images) Tại Đức, nơi tiếp nhận hơn 1.1 triệu người tị nạn, chính quyền các thị trấn phải làm thêm nhiều nơi trú ẩn khẩn cấp và trưng dụng nhiều phòng gym, ký túc xá cho người tị nạn. Các thành phố đang phải xây nhà và thuê phòng khách sạn cho người mới đến. Nhưng sức người có hạn, đất đai không tự nở ra, nên chính phủ nước này cho biết sẽ không còn chỗ trong các trường học và nhà trẻ để tiếp nhận trẻ tị nạn. Ba Lan, “người anh em láng giềng”, giúp đỡ rất nhiều cho Ukraine từ đầu cuộc chiến, nay cũng đối mặt với tình hình khó khăn. Piotr Buras, người đứng đầu văn phòng Hội đồng Đối ngoại Âu châu ở Warsaw cho biết người Ba Lan lo sợ tình hình kinh tế và lạm phát ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống thường nhật , nên càng ngày, họ càng trở nên khó chịu với những ưu ái dành cho người tị nạn Ukraine. Thực tế, chính quyền Ba Lan đã cắt nhiều khoản hỗ trợ người Ukraine như sử dụng phương tiện công cộng miễn phí và khoản trợ cấp $67. Những tháng gần đây, người tị nạn ở Ba Lan trên 120 ngày phải chi trả 50% chi phí chỗ ở mà chính phủ nước này cung cấp. Nảy sinh nạn thù ghét William Flemming, nhà hoạt động người Anh của tổ chức từ thiện Kharpp, chuyên giúp đỡ người tị nạn Ukraine ở các cửa khẩu, cho biết mặc dù phản ứng ban đầu của chính quyền địa phương rất ấn tượng, nhưng vì số người tị nạn quá tải, họ không còn chỗ để ngồi chờ, không đủ đèn sưởi, nên nhiều người phải xếp hàng nhiều giờ giữa trời lạnh để đi tàu. Mà nhà ga ở Przemysl, một trong những thị trấn trung chuyển chính của người Ukraine vào Ba Lan, rất tồi tệ, chưa được tu sửa. Những người Ukraine xếp hàng bên ngoài văn phòng việc làm ở Prague gần đây cũng không hơn gì. Zoya Valentinovna Vakulenko, 70 tuổi, đến Cộng hòa Czech từ Tháng Ba, thấy mình may mắn khi tìm được nơi ở ổn định trong trung tâm tị nạn và được trả lương vì làm lễ tân ban đêm ở đó. Nhưng không phải ai cũng được như bà. Katya, 34 tuổi, có con nhỏ, nói gia đình cô đang đối mặt với tình trạng thù ghét ngày càng nhiều ở một đất nước mà chỉ vài tháng trước còn nồng nhiệt chào đón người Ukraine. “Con tôi thường bị những đứa trẻ Czech đuổi khỏi sân chơi vì cháu nó nói tiếng Ukraine,” Katya kể. Không chỉ trẻ con mới gặp khó khăn về ngôn ngữ, người lớn cũng vậy. Dù nhu cầu lao động ở EU lớn, những người Ukraine vẫn khó tìm kiếm việc làm vì không có kinh nghiệm hoặc chưa thể đáp ứng các yêu cầu về ngôn ngữ. Về nơi ăn chốn ở, tình hình đặc biệt căng thẳng ở Prague, nơi vốn có thị trường nhà ở rất cạnh tranh trước khi Cộng hòa Czech tiếp nhận 450,000 người tị nạn. Sự xuất hiện của những người tị nạn đã khiến số người ở Prague tăng thêm 7%, gây áp lực lớn cho hệ thống nhà ở công cộng và thị trường cho thuê. “Lúc đầu mọi người rất thoải mái cho người Ukraine thuê nhà, nhưng thái độ của họ giờ đã thay đổi. Dù người Ukraine sẵn sàng trả tiền, nhiều chủ nhà vẫn nảy sinh ác cảm với họ. Rất nhiều người giờ cảm thấy người Ukraine đang được ưu ái quá nhiều và họ cũng sợ những người tị nạn này sẽ đột ngột rời đi sau vài tháng,” Petra Vybiralova, nhân viên môi giới bất động sản ở Prague, nói. Martina Kavanova, nhà phân tích của tổ chức PAQ Research, cho biết hơn 1/2 số người Ukraine ở Cộng hòa Czech sống trong những nơi chật chội, thậm chí một số thiếu phòng tắm riêng hoặc không có chìa khóa phòng riêng. Lilia Rusenko và Olha Petrenko được đưa tới một khu ký túc xá ở ngoại ô Prague. “Nhà thì không có chìa khóa đề khóa cửa, còn ban đêm thì chuột bọ tùm lum, chúng tôi ngủ mà không dám tắt đèn luôn,” Petrenko kể. Không kể những người hồi hương, nhiều người Ukraine đang dần tìm cách thích nghi với cuộc sống mới, nhưng rất lo lắng về tương lai, khi sự nhiệt tình chào đón của Âu châu với người tị nạn Ukraine đang phai nhạt. Bi kịch là ở chỗ đó!  
......

Thay đổi phương thức chống tham nhũng để không bị “hao mòn nhân cách”

Ảnh quan chức tham nhũng đi tù Nguyễn Ngọc Chu A. Thời nào cũng có tham nhũng. Nhưng mức độ tham nhũng rất khác nhau tuỳ thuộc vào thể chế. Thể chế lành mạnh thì tham nhũng ít. Thể chế bệnh tật thì tham nhũng phát triển. Tham nhũng làm suy yếu đất nước. Tham nhũng làm nhân dân khốn khổ. Cho nên, bất cứ thời nào, nhân dân cũng ủng hộ chống tham nhũng, mọi tiến bộ về chống tham nhũng đều được hoan nghênh. Những năm gần đây, công cuộc chống tham nhũng được tiến hành quyết liệt. Kết quả là các cán bộ cao cấp bị vào tù và mất chức mỗi ngày thêm nhiều. Một mặt là thấy được mặt tích cực của công cuộc chống tham nhũng. Nhưng mặt khác, là nỗi lo. Mà lo lớn hơn mừng. Không phải lo rằng “kỷ luật hết thì lấy ai làm việc”. Mà lo vì cách chống tham nhũng hiện nay, dù tiến hành quyết liệt đến đâu, mạnh mẽ đến đâu cũng không làm thuyên giảm tham nhũng. Bởi vì “bốc thuốc không trúng bệnh” – chưa chống tham nhũng tại nguồn gốc sinh ra tham nhũng. Nếu quả đúng như dư luận đang lan truyền, rằng Phó thủ tướng (PTT) Phạm Bình Minh và PTT Vũ Đức Đam sẽ nghỉ hưu trong năm tới vì liên quan đến trách nhiệm trong đại dịch Covid -19, thì phải nghĩ đến phương thức khác về chống tham nhũng. Rõ ràng, trước đại dịch Covid -19, dư luận xã hội đã dành cho PTT Phạm Bình Minh và PTT Vũ Đức Đam những đánh giá khá tích cực. Đó là hai vị cán bộ lãnh đạo cao cấp, ở một phương diện nào đó, đã thể hiện là có trí tuệ trong công việc, và chưa thấy bị ca thán về phẩm chất. Câu hỏi hiển nhiên là: Khi mà tham nhũng trù mật khắp mọi nơi, những người như PTT Phạm Bình Minh và PTT Vũ Đức Đam đều dính tiêu cực, thì có ai trong số cán bộ lãnh đạo cấp cao không dính tiêu cực? Câu hỏi không tránh khỏi là: Lĩnh vực mà PTT Phạm Bình Minh và PTT Vũ Đức Đam quản lý không phải là lĩnh vực nhiều tài chính nhất mà còn có nhiều tiêu cực lớn, vậy thì những lĩnh vực có nguồn tài chính khủng thì tiêu cực sẽ lớn đến mức như thế nào? Tham nhũng ở nước ta đang biến thành quốc nạn nguy hiểm. Quốc nạn nguy hiểm vì nó tồn tại trù mật khắp mọi nơi, ở mọi ban ngành, ở mọi cấp độ từ trung ương cho đến địa phương. Mức độ tham nhũng của từng trường hợp cụ thể hay từng lĩnh vực có khác nhau. Nhưng nhìn chung trên toàn quốc, nếu ký hiệu mức độ tham nhũng là x% tổng kinh phí, thì từ đó có thể ước lượng được tổng số tiền bị tham nhũng ở mỗi đơn vị. Ngân sách Nhà nước (NSNN) năm 2022 dự kiến tổng chi cho trung ương là 1.087.032 tỷ đồng. Trong đó, các Bộ, cơ quan trung ương là 536.953,208 tỷ đồng. Tương ứng với một số Bộ như sau: Bộ Quốc phòng: 171.502,56 tỷ đồng Bộ Công An: 95.598,95 tỷ đồng Bộ Giao thông: 69.053,273 tỷ đồng Bộ Lao động và thương binh xã hội: 34.839,815 tỷ đồng Bộ Tài Chính: 22.449,32 tỷ đồng Bộ Nông Nghiệp và phats triển nông thôn: 11.962,71 tỷ đồng Bộ Y tế: 11.282,15 tỷ đồng Bộ Giáo Dục và Đào tạo: 6.521,427 tỷ đồng Bộ Ngoại Giao: 3.132,62 tỷ đồng Bộ Khoa học và Công nghệ: 2.777,23 tỷ đồng. Số liệu trên không bao gồm các chương trình mục tiêu quốc gia. Số liệu trên không phản ánh được tổng tiền chi tiêu qua tay từng Bộ, vì một lượng tài sản khổng lồ hơn nằm trong các doanh nghiệp do Bộ quản lý. Viện dẫn số liệu để hình dung tóm lược nguồn NSNN chi trực tiếp cho Bộ. (Toàn bộ số liệu về NSNN năm 2022 có thể xem ở link này: https://thuvienphapluat.vn/van-ban/Tai-chinh-nha-nuoc/Nghi-quyet-40-2021-QH15-phan-bo-ngan-sach-trung-uong-nam-2022-495732.aspx?). Lĩnh vực Khoa giáo mà PTT Vũ Đức Đam phụ trách có nguồn kinh phí nhỏ hơn so với công nghiệp và các mảng khác. Lĩnh vực Ngoại giao của PTT Phạm Bình Minh phụ trách thì có kinh phí rất ít so với các Bộ khác (3.132,62 tỷ đồng), chỉ bằng 1/54,7 của Bộ quốc phòng, 1/30,5 của Bộ công an, và 1/22 của Bộ giao thông. Đây không phải đưa ra lý lẽ để biện hộ cho PTT Phạm Bình Minh và PTT Vũ Đức Đam. Ai có tội thì phải chiếu theo pháp luật mà xử. Các lý lẽ và số liệu viện dẫn là để hình dung ra bức tranh thực về tương quan biên giới tài chính giữa các lĩnh vực, từ đó có thể mường tượng ra mức độ thất thoát. B. Những khuôn mặt được dư luận đánh giá phần nào có trí tuệ, dường như sạch sẽ, cuối cùng cũng không tránh xa được tiêu cực. Từ xa xưa, tiền nhân đã dạy: “ở bầu thì tròn, ở ống ống thì dài”. Trườn qua một đường ống dài thì chịu ảnh hưởng của không khí và nhiệt độ trong đường ống đó, nóng phải chịu nóng, lạnh phải chịu lạnh, thơm thì được thơm, không thơm thì chịu không thơm, bẩn thì phải lấm bẩn. Ai đi suốt từ cấp thấp nhất lên cấp cao nhất mà thoát khỏi được tác động của cơ chế? Nếu tiếp tục cơ chế này thì sẽ còn mất nhiều cán bộ nữa. Dù là thầy giáo, bác sĩ hay nhà khoa học, khi bước vào con đường quan chức gồm nhiều quyền lực sẽ khó tránh khỏi tiêu cực. Vì cơ chế bị khuyết tật. Khuyết tật thúc đẩy tham nhũng. Những kẻ biết lợi dụng khuyết tật của cơ chế đã trở nên giàu có nhanh chóng kèm theo sự sa ngã của hàng loạt cán bộ cao cấp. Trong cơ chế hiện hành, ai bước lên thang bậc quyền lực mạnh cũng khó thoát khỏi tham nhũng, không tham nhũng kinh tế tiền bạc thì tham nhũng danh vọng, tham nhũng quyền lực, tham nhũng tình cảm; thậm chí tham nhũng nhiều thứ cùng một lúc. Đại dịch Covid -19 là một bằng chứng thực tế đau xót. Từ đó để thấy, chống tận gốc tham nhũng là phải cải cách thể chế. Điều này đã được nhiều lãnh đạo cao cấp của nhà nước nhắc đến nhiều lần, nhưng chưa được triển khai trong thực tiễn. C. VẬY PHẢI CẢI CÁCH NHỮNG ĐIỂM NÀO? Rất nhiều điểm phải cách mạng. Sau đây là mấy ‘trụ cột’ cần gấp rút thay đổi căn bản. 1. CÁCH MẠNG VỀ TƯ PHÁP Cai trị bằng pháp luật chứ không dựa vào đạo đức tự nguyện. Trị bằng pháp luật chứ không phải trị bằng ‘phê bình nghiêm khắc’ hay ‘cảnh cáo’. Càng không thể ‘tự phê bình’ hay ‘rút kinh nghiệm’. Nhưng muốn pháp luật được thực thi nghiêm minh, thì pháp luật không chịu sự chi phối của bất cứ lực lượng nào, pháp luật phải độc lập với mọi quyền lực. Nghĩa là phải tiến tới một nền tư pháp độc lập. Nếu không có một nền tư pháp độc lập thì không thể chống được tham nhũng, nhất là tham nhũng quyền lực. 2. ĐỀ CAO ‘TRÁCH NHIỆM CÁ NHÂN’ Thủ tướng Phạm Minh Chính đã nhiều lần nhắc đến ‘phân cấp, phân quyền’. Cần phải nói rõ thêm ‘trách nhiệm cá nhân’. Nói đến ‘trách nhiệm cá nhân’ là để khác với ‘quyết định tập thể’. ‘Quyết định tập thể’ thì sẽ khó pháp trị. ‘Quyết định tập thể’ chỉ để cho một số tình huống cụ thể. Còn trong điều hành hàng ngày thì ‘trách nhiệm cá nhân’ là thống soái. Đừng nghĩ rằng đề cao ‘trách nhiệm cá nhân’và giảm vai trò ‘quyết định tập thể’ thì sẽ dẫn đến lũng đoạn quyền lực, độc tài. Vì ‘trách nhiệm cá nhân’ được kiểm soát bằng luật pháp. Còn ‘quyết định tập thể’ làm cho luật pháp khó thực thi. Chống lũng đoạn cá nhân dễ hơn chống lũng đoạn tập thể, dễ hơn chống lũng đoạn cá nhân núp bóng tập thể. 3. CẢI CÁCH THỂ THỨC BỔ NHIỆM CÁN BỘ Vì đề cao ‘trách nhiệm cá nhân’ là dồn quyền lực trong điều hành hàng ngày cho cá nhân, nên lựa chọn cá nhân đứng vào những vị trí có nhiều trách nhiệm quan trọng (cấp độ 1) thì phải được quyết định bởi trí tuệ của số đông, chứ không quyết định bởi số ít. Còn khi đã chọn được cá nhân vào vị trí cấp độ 1 bởi trí tuệ số đông rồi, thì cá nhân đó được quyền lớn trong lựa chọn cấp dưới (cấp độ 2) để điều hành. Cách bổ nhiệm cán bộ của chúng ta hiện nay được quyết định bởi số ít cho cả hai cấp độ 1, 2 nêu trên. Cán bộ cấp độ 1 được quyết định bởi số ít nên không đủ độ tin cậy, dẫn đến dù nhân sự đã được xem ‘xét kỹ lưỡng’ nhưng vẫn nhiều người rơi vào vòng lao lý. Nhân sự Đại hội XII làm rất kỹ nhưng vẫn nhiều Uỷ viên Trung ương (UVTƯ) vào tù. Rút kinh nghiệm, nhân sự Đại hội XIII xem xét kỹ hơn nhưng vẫn nhiều UVTƯ tiếp tục bị kỷ luật. Còn cán bộ cấp độ 2 vẫn do tập thể số ít quyết định, nên cấp trên không điều khiển được cấp dưới, vì không có quyền bổ nhiệm, không có quyền cách chức. Tóm lại, tập thể số ít quyết định nhân sự cấp độ 1 thì không đủ tin cậy. Tập thể số ít quyết định nhân sự cấp độ 2 thì trở thành “thọc gậy bánh xe”. Kết quả cuối cùng là hiệu quả công việc kém. 4. GẮN TRÁCH NHIỆM VỚI QUYỀN LỢI Đề cao ‘trách nhiệm cá nhân’ thì phải gắn với quyền lợi. Ngoại trừ ‘độc lập dân tộc, toàn vẹn lãnh thổ’, còn lại, không ai chịu trách nhiệm đến mức bị mất mạng và lao tù mà không có danh lợi. Cho nên, ‘trách nhiệm’ luôn đi đôi với ‘quyền lợi’. Quan niệm dựa vào ‘lý tưởng’, ‘ý thức tự giác’, ‘lòng yêu nước’… sẽ hoàn toàn phá sản trong điều hành kinh tế thời bình. Nên nhớ rằng, cán bộ cấp độ 1 đại diện cho tài sản Nhà nước, nên nếu không gắn trách nhiệm với quyền lợi thì tài sản Nhà nước sẽ còn bị tiếp tục thất thoát nhiều nữa. Còn nhiều điều cần phải thay đổi mà không thể đề cập ở đây. Có kể ra mà nơi có quyền thay đổi vẫn chưa chịu thay đổi thì cũng chưa giải quyết được vấn đề. Chống tham nhũng là điều rất cần và luôn được hoan nghênh. Quan trọng hơn là tiêu diệt nguồn gốc tham nhũng. Quan trọng nữa là không làm con người bị hư hỏng. Xót xa, vì những người có nhân cách, sau khi bước vào con đường quan chức, đều chịu ‘hao mòn nhân cách’. Bao nhiêu người đã xa cách người thân, mất thầy giáo, mất bạn bè vì cơn cuồng phong ‘hao mòn nhân cách’? Nếu cơn cuồng phong ‘hao mòn nhân cách’ tiếp tục “càn quét” nhiều năm nữa thì hoạ càng thêm lớn. Phải kêu to lên, vì cơn cuồng phong ‘hao mòn nhân cách’ làm suy yếu Dân Tộc.  
......

Đi đâu để không bị làm “củi tươi” của Đảng?

Hà Nguyên (VNTB)   “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào đây cũng phải cháy."   Phát biểu vào ngày 31-7-2017 tại phiên họp thứ 12 của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào đây cũng phải cháy. Củi khô, củi vừa vừa cháy trước, rồi cả lò nóng lên, tất cả các cơ quan vào cuộc, có ai đứng ngoài đâu”.   Dĩ nhiên ví von trên của ông Nguyễn Phú Trọng là ẩn dụ, vì nếu cây đang xanh tươi thì họa chăng chỉ lâm tặc phá rừng thì mới có cái gọi là ‘củi tươi’. Vậy thì những quan chức đảng viên trước đe dọa sẽ phải làm ‘củi tươi’ cho thanh trừng, đấu đá giữa các phe nhóm quyền lực, họ sẽ chọn ‘ẩn mình’ ở quốc gia nào sẽ an toàn chuyện đe dọa ‘dẫn độ’?   Dưới đây là một gợi ý được căn cứ theo nội dung của văn bản số 33/TANDTC-HTQT của Tòa án nhân dân tối cao, “Về công tác tương trợ tư pháp, tống đạt văn bản tố tụng ra nước ngoài”, do Vụ hợp tác quốc tế của Tòa án nhân dân tối cao ban hành.   Theo đó, danh sách các hiệp định/ thỏa thuận tương trợ tư pháp về dân sự, hình sự, dẫn độ, chuyển giao người bị kết án phạt tù tính đến ngày 17-3-2021 cụ thể như sau về thỏa thuận dẫn độ:   1. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Đại hàn dân quốc. Ngày ký: 15/9/2003. Ngày có hiệu lực: 19/4/2005   2. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa dân chủ và nhân dân An-giê-ri. Ngày ký: 14/4/2010. Ngày có hiệu lực: 28/3/2014   3. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Ấn Độ. Ngày ký: 12/10/2011. Ngày có hiệu lực: 12/8/2013   4. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Ốt-xtơ-rây-li-a. Ngày ký: 10/4/2012. Ngày có hiệu lực: 07/4/2014   5. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa In-đô-nê-xi-a. Ngày ký: 27/6/2013. Ngày có hiệu lực: 26/4/2015   6. Hiệp định về dẫn độ giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Vương quốc Cam-pu-chia. Ngày ký: 23/12/2013. Ngày có hiệu lực: 9/10/2014   7. Hiệp định về dẫn độ giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Vương quốc Tây Ban Nha. Ngày ký: 01/10/2014. Ngày có hiệu lực: 01/5/2017   8. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Hung-ga-ri. Ngày ký: 16/9/2013. Ngày có hiệu lực: 30/6/2017   9. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa xã hội chủ nghĩa dân chủ Xri-lan-ca. Ngày ký: 07/4/2014. Ngày có hiệu lực: 01/12/2017   10. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Ngày ký: 07/4/2015. Ngày có hiệu lực: 12/12/2019   11. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Pháp. Ký ngày: 06/9/2016. Ngày có hiệu lực: 01/5/2020   12. Hiệp định giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Ca-dắc-xtan về dẫn độ. Ký ngày: 15/6/2017. Ngày có hiệu lực: 15/11/2019   13. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Mông Cổ. Ký ngày: 10/7/2019. Chưa có hiệu lực   14. Hiệp định về dẫn độ giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Mô-dăm-bích. Ký ngày: 9/12/2019. Chưa có hiệu lực   Ngoài ra, cần tham khảo luôn phần danh sách cập nhật liên quan nội dung về Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự.   1. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Đại Hàn Dân Quốc. Ký ngày: 15/9/2003. Ngày có hiệu lực: 19/4/2005   2. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa Ấn Độ. Ký ngày: 8/10/2007. Ngày có hiệu lực: 17/11/2008   3.Hiệp định giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Liên hiệp Vương quốc Anh và Bắc Ailen về tương trợ tư pháp về hình sự. Ký ngày: 13/01/2009. Ngày có hiệu lực: 30/9/2009   4. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa dân chủ và nhân dân An-giê-ri. Ký ngày: 14/4/2010. Ngày có hiệu lực: 28/3/2014   5. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa In-đô-nê-xi-a. Ký ngày: 27/6/2013. Ngày có hiệu lực: 21/01/2016   6. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Ốt-xtơ-rây-li-a. Ký ngày: 02/7/2014. Ngày có hiệu lực: 05/4/2017   7. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Vương quốc Tây Ban Nha. Ký ngày: 18/9/2015. Ngày có hiệu lực: 08/7/2017   8. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Hung-ga-ri. Ký ngày: 16/3/2016.  Ngày có hiệu lực: 30/6/2017   9. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Pháp. Ký ngày: 06/9/2016. Ngày có hiệu lực: 01/5/2020   10. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Ca-dắc-xtan. Ký ngày: 15/6/2017. Ngày có hiệu lực: 01/6/2019   11. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Vương quốc Cam-pu-chia. Ký ngày: 20/12/2016. Ngày có hiệu lực: 02/10/2020   12. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Cu ba. Ký ngày: 29/3/2018. Ngày có hiệu lực: 29/9/2018   13. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Mô-dăm bích. Ký ngày: 03/12/2018. Ngày có hiệu lực: 11/9/2020   13. Hiệp định tương trợ tư pháp về hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào. Ký ngày: 8/01/2020. Ngày có hiệu lực: 18/02/2021./.  
......

Vùng đất hung và hoa trái

Đỗ Ngà Theo tổng kết của ngành du lịch Việt Nam thì năm 2017, cứ 10 người đến Việt Nam một lần thì có 8 người “say goodbye” không bao giờ trở lại. Thực trạng tệ hại như thế nhưng ngành du lịch Việt Nam đặt mục tiêu đến 13 triệu lượt khách quốc tế vào năm sau. Rồi năm 2018 đến 2019 con số vẫn vậy, cũng 80% “một đi không trở lại”. Sau hai năm gián đoạn vì Covid, đến năm 2022 thì tình hình lại khác đi, mà là khác theo hướng tồi tệ hơn. Năm 2022 người ta thống kê, cứ 10 từng đến Việt Nam thì thành phần “never again” lên đến 9 người. Từ 80% khách du lịch quốc tế “tởn tới già”giờ tăng lên thành 90% thì cũng gọi là “tăng trưởng” đấy chứ? Theo thống kê thì cứ 100 người xin thôi quốc tịch Việt Nam thì chỉ có 6 người xin nhập quốc tịch Việt Nam. Những người xin nhập quốc tịch Việt Nam thường là người gốc Việt muốn hồi hương để về sống quê nhà sau khi đã cống hiến hết nội lực cho “bọn tư bản giãy chết” hoặc những người không thể hòa nhập ở xứ người. Con số này sẽ giảm vì thế hệ sau là những người sinh gốc Việt sinh ra ở nước ngoài sẽ không muốn về nước làm gì nữa. Theo thống kê, năm 2005, từ 25-30% số lao động tại Hàn Quốc bỏ trốn ở lại bất hợp pháp, và con số này ở Đài Loan trên 10% phần trăm. Tuy nhiên, đến năm 2022 thì người ta thống kê có thời điểm 75% lao động sau khi hết hạn hợp đồng không về nước mà ở lại làm việc và cư trú bất hợp pháp, con số này với thị trường lao động Đài Loan là gần 50%. Du khách quốc tế thì đến một lần rồi tởn tới già, người Việt nào có điều kiện thì cuốn gói ra đi để tìm vùng đất khác mà sống, người lao động thì một khi bước chân ra khỏi đất nước thì tìm cách trốn ở lại. Đấy là hình ảnh của một vùng đất hung, bởi “đất lành chim đậu” là chân lý muôn đời. Ở chiều ngược lại, giới nghệ sỹ gốc Việt chủ yếu là ở Bắc Mỹ về Việt Nam sinh sống và biêu diễn ngày càng nhiều. Hồi Tháng Hai 2021, Nghệ sỹ ưu tú Quốc Thảo nói ‘Nghệ sĩ 10 người sang Mỹ thì hơn 9 người muốn về’, rồi đến Tháng Hai 2022, nghệ sỹ hài Quang Minh cũng khẳng định “10 người đi Mỹ hết 9,5 người muốn về’. Những câu nói này làm dậy sóng cộng đồng mạng bởi nhiều người nghĩ rằng, hai nghệ sỹ này nói về nguyện vọng của người Việt nói chung, nhưng thực chất không phải vậy. Theo tôi, hai nghệ sỹ này chỉ nói về giới nghệ sỹ của họ mà thôi. Tôi nhớ thời thập niên 90, chương trình ca nhạc hải ngoại tràn ngập Việt Nam. Trung tâm Asia, Paris by night, Trung tâm Vân Sơn vv… chiếm lĩnh thị trường trong nước. Tuy nhiên, sau đó thì các trung tâm hải ngoại mất dần vị thế và các trung tâm ca nhạc trong nước mọc lên quá nhiều làm cho giới nghệ sỹ thi nhau về nước biểu diễn. Từ những năm 2000, nghệ sỹ hải ngoại đã ồ ạt về Việt Nam là một thực tế không thể chối cãi. Sự di chuyển của giới nghệ sỹ về nước đồng thời các trung tâm âm nhạc lớn ở hải ngoại lần lượt suy tàn. Trung tâm Asia lừng lẫy một thời thì giải tán, Trung tâm Vân Sơn cũng mất hút và Trung tâm Thúy Nga thì cũng ngoắc ngoải. Điều đó cho thấy rằng, văn hóa Việt Nam đang bị đào thải và nó bị trả về quê hương của nó. Lý do tại sao? Thực tế các trung tâm âm nhạc hải ngoại chỉ phục vụ cho cộng đồng người Việt. Hiện nay thế hệ người gốc Việt sinh ra ở nước ngoài đã dần thay thế cho thế hệ cha chú. Và thế hệ mới này “nuốt không trôi” văn hóa Việt Nam trong khi đó lớp già thì ngày một ít đi và không bao lâu nữa chẳng còn ai. Và khi tầng lớp thưởng thức văn hóa thuần Việt ít dần thì loại hình văn hóa đấy làm sao còn đất sống ở hải ngoại? Đó là lý do các trung tâm ca nhạc lụi tàn và ca sỹ gốc Việt phải tháo chạy về Việt Nam là điều tất yếu. Thực tế, giới nghệ sỹ Việt Nam ở hải ngoại quay đầu về nước không nói lên Việt Nam đáng sống mà chỉ nói rằng, nghệ thuật Việt Nam không thể tồn tại được khi bước ra ngoài vỏ kén của nó. Sự hồi hương của giới nghệ sỹ chính là sự hồi hương của nghệ thuật sân khấu “made in Vietnam” chứ không phải là người Việt muốn về Việt Nam. Vùng đất hung khiến người ngoài vào một lần thì phải tháo chạy, người ở trong thì tìm cách thoát thân, còn sản phẩm nghệ thuật sân khấu do nó làm ra thì bị trả lại nơi sản xuất./.  
......

Chiến dịch mùa Đông của Putin

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy đã bay tới Washington để gặp Tổng thống Joe Biden và nói chuyện với quốc hội Mỹ. Ngô Nhân Dụng - VOA Chuyến đi Mỹ của ông Zelenskyy sẽ ảnh hưởng quyết định trên cuộc chiến trong Mùa Đông 2022-23 vì chỉ có những vũ khí tối tân của Mỹ mới giúp quân Ukraine đối phó với chiến dịch mùa Đông sắp tới của Vladimir Putin. Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskyy đã bay tới Washington để gặp Tổng thống Joe Biden và nói chuyện với quốc hội Mỹ. Đây là chuyến đi ra nước ngoài đầu tiên kể từ khi nước ông bị quân Nga xâm lăng vào tháng Hai năm nay. Sau khi quân Ukraine tái chiếm nhiều phần đất bị quân Nga chiếm đóng, cuộc chiến tranh Ukraine đang ở trong tình trạng dằng co. Từ tháng Chín Ukraine đã tái chiếm tỉnh Khakiv, đoạt lại những vùng bị quân Nga chiếm ở phía Tây của hai tỉnh Luhansk và Donetsk giáp biên giới Nga. Tháng 11 họ đã đánh vào tỉnh Kherson bị Nga cướp từ ngày cuộc chiến bắt đầu, lấy lại được thủ phủ đầu tháng 12. Nhưng Ukraine đang bị đe dọa về kinh tế cũng như quân sự, trong lúc Putin đang chuẩn bị cuộc tấn công trong mùa Đông sắp tới. Trong hai tháng qua, Nga áp dụng chiến tranh phá hoại, bắn vào các nhà máy và hệ thống điện trên toàn quốc với các hỏa tiễn tầm xa và các máy bay nhỏ không người lái, drones, do Iran cung cấp. Mùa Đông khắc nghiệt đang tới, Ukraine có thể sẽ lâm vào tình trạng thiếu điện, thiếu nước dùng, các cơ xưởng công nghiệp bị phá hoại hàng ngày. Đại tướng Valery Valuzhny, tham mưu trưởng quân đội Ukraine nói với báo Economist tỏ ý lo lắng. Nga có thể tấn công cả hệ thống điện bằng những hỏa tiễn có sức tàn phá mạnh hơn và bắn xa hơn. “Tinh thần binh sĩ sẽ ra sao khi vợ con họ bị rét cóng? Không có điện, không có nước, không được sưởi, làm cách nào có thể đưa quân trừ bị ra chiến trường?” Gần đây, quân Nga bắt đầu thay đổi chiến thuật, sau khi Tướng Sergei Surovikin nắm quyền tổng chỉ huy, từ tháng Mười. Nga sử dụng lực lượng lính đánh thuê Wagner làm đội quân xung kích, phần lớn đều thiện chiến nhờ kinh nghiệm trận mạc ở Syria, lại tuyển thêm những tù nhân bị tội tử hình hoặc khổ sai chung thân ở Nga, ra mặt trận sẽ được ân xá. Sau đó, đến những đám lính đánh thuê từ Chechnya, một vùng đã bị sáp nhập vào Nga sau khi bại trận. Những đám quân này đang tấn công thành phố Bakhmutt, tỉnh Donetsk, trong vùng vẫn còn thuộc chính phủ Ukraine. Thành phố này không có giá trị chiến lược nào quan trọng. Cho nên Tướng Valuzhny cho rằng người Nga chỉ muốn “cầm chân” quân Ukraine ở đó, dồn sức bảo vệ Bakhmut, sẽ yếu hơn trên các mặt trận khác. Ông Valuzhny khen Tướng Surovikin tỏ ra có sáng kiến nhưng nói mình sẽ không bị đánh lừa. Lực lượng quân Nga vẫn đáng kể, mặc dù cuộc “tổng động binh” của ông Putin chỉ đưa ra mặt trận thêm 300.000 lính quân dịch không đủ khí giới, có khi thiếu cả thức ăn và quân phục. Nhưng bộ trưởng quốc phòng Estonia, ông Kusti Salm, nhận xét rằng hiện tượng họ huy động được một số lính đông đúc trong thời gian nhanh chóng như vậy cần phải được Ukraine và khối NATO chú ý. Khối NATO, đặc biệt là Anh quốc, đã mất 18 tháng để huấn luyện được 30.000 quân Ukraine, ông Salm nhắc nhở. Với số quân đông đảo hơn, dù không thiện chiến, Nga có thể luân chuyển lính từ mặt trận về nghỉ ở hậu phương, rồi lại ra trận, thay phiên nhau. Đó là điều Tướng Valery Valuzhny nhấn mạnh khi ông nghĩ rằng cuộc động binh của Putin vẫn có hiệu quả. Một chứng cớ là Nga vẫn cố thủ được hai thành phố trong tỉnh Luhansk bị quân Ukraine tấn công, dù trong đó chỉ có những người lính động viên, huấn luyện sơ sài lo phòng ngự. Tướng Valuzhny nghĩ rằng Putin đang chuẩn bị một cuộc tấn công vào mùa Đông, có thể bắt đầu vào tháng Giêng, tháng Hai, chậm nhất là tháng Ba năm 2023. Quân Nga sẽ phản công ở các tỉnh bị Ukraine chiếm lại, nhưng có thể lại tấn công vào tận thủ đô Kyiv. Một mối đe dọa khác trên quân đội Ukraine là vùng biên giới Belarus, mà ông tổng thống Lukashenko vốn là đồng minh của Vladimir Putin. Tháng 11, bộ trưởng ngoại giao Vladimir Makai bị đầu độc chết, có thể do gián điệp Nga chủ mưu vì ông không muốn Belarus tham dự cuộc chiến Ukraine. Tổng thống Lukashenko đã phải thay đổi cả đầu bếp và những người phục dịch chung quanh vì lo sợ đến lượt mình bị hạ thủ, theo bản tin của báo Kyiv Post ngày 11 tháng 12. Đầu tháng 12, bộ trưởng quốc phòng Nga đã tới thủ đô Belarus và sau đó chính ông Putin cũng tới Minsk. Nga đã tập trung 9.000 quân ở biên giới Belarus, chỉ cách Kyiv hơn 200 cây số. Trước ngày ông Zelenskyy lên đường, bộ trưởng quốc phỏng Nga Sergei Shoigu tuyên bố sẽ tăng quân số Nga từ 1.150.000 lên 1,5 triệu; ngoài số binh sĩ đi quân dịch sẽ có 695.000 lính tình nguyện, một phần sẽ được đưa tới biên giới phía Tây, vì Phần Lan và Thụy Điển sẽ gia nhập khối NATO. Trong khi đó, Ukraine chỉ có 200.000 quân chính quy giàu kinh nghiệm chiến trường, trong tổng số 700.000 gồm cả dân quân tình nguyện. Trong dự án ngân sách mà quốc hội Mỹ sẽ biểu quyết trước khi đi nghỉ lễ, có $1,85 tỷ viện trợ cho Ukraine, đặc biệt nhất là lần đầu tiên sẽ cung cấp các tên lửa Patriot. Patriot là loại tên lửa rất hiệu quả chuyên nhắm đánh các hỏa tiễn của đối phương trong lúc còn đang bay tới đích. Hiện nay Mỹ chỉ cung cấp Patriot cho 10 quốc gia, trong đó có Israel, Đức, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan; Ukraine sẽ là quốc gia thứ 11 được trang bị, sau Ba Lan. Cùng với Patriot, ngân sách viện trợ mới cũng tặng thêm các loại bom có thể điều khiển sau khi phóng đi. Các phi cơ chiến đấu của Ukraine có thể lái trái bom nhắm trúng đích, như hỏa tiễn hoặc máy bay Nga. Đây chính là những vũ khí Ukraine đang cần để ngăn làn sóng lửa từ trên trời đánh xuống các thành phố. Việc huấn luyện quân sĩ để quen sử dụng các vũ khí mới này sẽ thực hiện ở Đức trong nhiều tuần lễ. Đại tướng Valery Valuzhny nói rằng Ukraine đang cần thêm 300 chiến xa (xe tăng), 600 đến 700 xe chiến đấu cho bộ binh và 500 đại bác, Howitzers. Tất cả sẽ nhờ viện trợ của các nước tự do dân chủ mà hiện nay Mỹ, Anh quốc, Đức và Pháp đóng góp nhiều nhất. Các nước khác như Ý, Ba Lan, Cộng Hòa Tiệp, Thụy Điển, Phần Lan cũng hỗ trợ. Các nước nhỏ vùng Baltic viện trợ cho Ukraine với một tỷ số trên Tổng Sản Lượng Nội Địa (GDP) lớn hơn tỷ số viện trợ của các cường quốc, vì họ lo Putin sẽ nhắm đến nước họ nếu thắng ở Ukraine. Đó cũng là mối lo của tất cả các nước trước đây thuộc Liên bang Xô Viết và các nước cộng sản Đông Âu. Trước ngày ông Zelenskyy đi xe lửa qua Ba Lan để bay sang Washington, Tổng thống Biden đã đề nghị một ngân sách $37 tỷ mỹ kim viện trợ khẩn cấp cho Ukraine, nhưng quốc hội Mỹ đã biểu quyết tăng lên thành $45 tỷ. Hiện nay đảng Dân Chủ còn kiểm soát Hạ viện nên thông qua các món viện trợ trên nhanh chóng. Trên thượng viện, cả hai đảng đều ủng hộ, chứng tỏ nước Mỹ hoàn toàn đứng sau lưng Ukraine, như Nghị sĩ Chuck Schumer, trưởng khối đa số tuyên bố. Các ngân sách $1,85 tỷ và $45 tỷ được hai viện bỏ phiếu trước ngày lễ Giáng Sinh vì mối lo ngại sang năm thành phần quốc hội sẽ thay đổi, đảng Cộng Hòa sẽ chiếm đa số ở Hạ viện sau cuộc bầu cử vừa qua. Nghị sĩ Mitch McConnell, trưởng khối Cộng Hòa ở Thượng viện cũng nói, “Lý do chính khiến chúng ta tiếp tục giúp Ukraine đánh đuổi quân Nga xâm lược là vì quyền lợi thực tế, lạnh lùng của nước Mỹ … Đánh bại cuộc xâm lăng của Nga sẽ giúp Âu châu tránh được các cuộc khủng hoảng an ninh sắp tới.” Nhưng Dân biểu Cộng Hòa Kevin McCarthy, California, sang năm có thể sẽ làm chủ tịch Hạ viện, đã từng tuyên bố rằng sẽ ông không chấp nhận viện trợ vô giới hạn cho Ukraine, mà ông ví giống như ký một ngân phiếu để trắng cho người thụ hưởng viết số tiền vào. Chuyến đi Mỹ của ông Zelenskyy sẽ ảnh hưởng quyết định trên cuộc chiến trong Mùa Đông 2022-23 vì chỉ có những vũ khí tối tân của Mỹ mới giúp quân Ukraine đối phó với chiến dịch mùa Đông sắp tới của Vladimir Putin. Liệu Tổng thống Ukraine có thể thuyết phục được những chính khách như ông Kevin McCarthy được không?  
......

Nhiệm vụ chính trị

Loc Duong   Cô giáo trẻ trường mẫu giáo Hoa Lan hôm nay đi làm về trể. Anh chồng đang bế con thấy vợ về mừng húm : “Sao hôm nay trể thế em ?” Cô vợ bảo : “Em ghé tiệm may lấy đồ”. Nói xong cô mang túi quần áo ra đứng mặc thử trước gương. -Lại đi tiếp phái đoàn à ? Anh tưởng phải luân phiên nhau chứ? -Dạ không ạ. Hiệu trưởng chỉ chọn ai trẻ đẹp và chân dài như em thôi. -Vải áo dài gì mỏng thế ? Thấy cả nội y trong suốt thế kia? -Bà Hiệu trưởng bảo phải mặc vậy mới đúng quy trình ạ. Anh chồng ngồi nhìn vợ mình uốn éo trước gương, cái cục cổ của anh chạy lên chạy xuống: -Ơ, bộ đồ này sao ngắn cũn mà lại hở cả rốn hả em? -Dạ bộ này dành để mặc lúc chiêu đãi phái đoàn trong quán Karake. Nghe bà Hiệu trưởng bảo đợt này là phái đoàn VIP, và đích thân ông Giám đốc Sở chỉ định em phải múa cột. Anh chồng bắt đầu nộ khí xung thiên: -Thế em là cô giáo hay là tiếp viên quán rượu? -Kìa anh, em có muốn thế đâu. Em chỉ muốn đi dạy về, ở nhà với anh và con thôi. Nhưng em sẽ bị đuổi việc vì tội không hoàn thành nhiệm vụ chính trị được giao. Em mất việc thì gia đình mình sẽ ra sao ? Anh đang thất nghiệp, anh có nuôi được mẹ con em không? Anh chồng tức muốn nổ đom đóm mắt: -Đù má tụi khốn nạn. Giáo dục gì mà hành xử như loài cầm thú. Hôm nào tôi nổi khùng lên là con mẹ hiệu trưởng này chết mẹ với tôi. Cô vợ nhìn chồng thương cảm. Cô chỉ muốn chạy tới vít cổ anh xuống để hôn, nhưng không hiểu sao cô vẫn đứng yên, Cô nói giọng nghẹn ngào: -Tại cái chế độ này nó thế rồi anh ạ. Anh đừng buồn. Giáo viên tụi em vì miếng cơm manh áo phải chịu sự chèn ép, lợi dụng của cấp trên, mà không làm sao chống lại được… Nhìn chồng vẫn đang nhẫn nhục ôm con ngồi trên ghế, cô nói, lần này trong nước mắt: - Anh buồn làm chi cho em thêm đau. Chuyện giáo viên bị điều đi tiếp rượu xảy ra nhan nhãn trên cả nước chứ có phải riêng Đắk-Nông mình đâu anh./.    
......

Hoan hô anh Võ Kim Cự trở về phục vụ quê hương

Thao Ngoc Trước hết phải nói rằng, cựu bí thư kiêm chủ tịch Hà Tĩnh-Võ Kim Cự (VKC) là một nhân tài.   Xuất thân từ anh cán bộ đoàn, học hành lôm côm từ hệ tại chức, nhưng VKC nhờ có tài đi bằng đầu gối, vẫn lên như cóc nhảy, và đạt đỉnh vinh quang quyền lực rồi mới bị ngã ngựa.   Năm 1997, khi VKC làm Giám đốc Công ty khai thác, chế biến và xuất khẩu Titan Hà Tĩnh, VKC đã nắm độc quyền khai thác đá, độc quyền cung cấp đá cho các công trình xây dựng,là nguồn lợi vô biên, tiền chảy ào ào vào túi.   Từ 2001- 2005, VKC làm Giám đốc Công ty Khoáng sản và TM Hà Tĩnh, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Tổng Công ty Khoáng sản và Thương mại Hà Tĩnh, Chủ tịch Hiệp hội Titan Việt Nam, VKC cho tăng cường khai thác titan xuất khẩu, dù gây ô nhiễm môi trường và cướp trắng biết bao đất đai bờ xôi ruộng mật, đẩy bao người vào cảnh lầm than, dân khóc hết nước mắt khiếu nại nhiều nơi, nhưng như đá ném ao bèo.   Khi đã nhiều tiền thì VKC tái đầu tư, từ đó con đường thăng tiến của VKC cứ đi lên vùn vụt.   Tháng 6/2005, VKC được giữ chức phó chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh   Năm 2008,VKC với chức danh phó chủ tịch tỉnh, kiêm Trưởng ban Quản lý Khu kinh tế Vũng Áng, chính là lúc VKC thi thố tài năng. VKC đã nhiệt tình rải thảm đỏ mời cho bằng được cái Công ty Formosa nổi tiếng là gây ô nhiễm môi trường khắp nơi, vào đầu tư tại Khu Kinh tế Vũng Áng với hàng loạt ưu đãi, mà các doanh nghiệp trong nước có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến. VKC ký cho Formosa thuê đất với thời hạn 70 năm, vượt thẩm quyền 20 năm. Tổng diện tích cho thuê là hơn 3.300 ha, bao gồm cả diện tích mặt biển (cảng Sơn Dương). Tiền thuê đất là 96 tỷ VNĐ cho toàn bộ diện tích nói trên. Tính ra tiền thuê mỗi héc-ta đất mỗi năm là khoảng 415.000đ (đủ mua được 10 tô phở bình dân). Ngoài ra, Formosa còn được miễn tiền thuê đất 15 năm. Họ còn được miễn thuế thu nhập doanh nghiệp 10% từ năm có thu nhập chịu thuế, và 4 năm được miễn thuế thu nhập doanh nghiệp, giảm 50% trong 9 năm tiếp theo. Để đảm bảo ổn định đầu tư, tại khoản 7, Điều 4, hợp đồng thuê đất ngày 6/2/2009 quy định “đảm bảo không thu hồi đất vì mục đích cộng đồng và phát triển kinh tế hay các mục đích khác. Như vậy, dự án không bị chi phối bởi Điều 38, Luật Đất đai 2003.    Và sự nghiệp của VKC tiếp tục đi lên.Hết Chủ tịch tỉnh, Bí thư Tỉnh, ĐBQH khóa XIV, Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã Việt Nam.v.v.…   Khi Thanh tra Chính phủ chỉ ra những sai phạm của VKC, thì lại được Thủ tướng Ba X cho qua. Chỉ có người tài năng mới sai khiến được thủ tướng.   Cái biệt tài của VKC là khi thảm họa xả thải của Formosa xảy ra bắt đầu từ 06/4/2016, làm hàng ngàn tấn hải sản chết trôi trắng bờ tại vùng biển các tỉnh miền Trung, từ Hà Tĩnh vào đến Thừa Thiên-Huế. Trong lúc nước sôi lửa bỏng như thế,VKC đã mời được TBT Nguyễn Phú Trọng vào thăm Vũng Áng vào ngày 22/4/2016, để “thăm tiến độ xây dựng của Formosa”, mặc dù đây là công ty nước ngoài. Nó thể hiện “Mối tình hữu nghị Việt Hoa-Vừa là đồng chí vừa là anh em” sâu sắc và đậm đà như thế nào. Hỏi có mấy lãnh đạo địa phương làm được như thế?   Bọn thế lực thù địch cứ tung tin rằng, để dẹp yên vụ thảm họa môi trường, VKC đã buộc Formosa phải đúc tượng vàng lãnh tụ 5kg để biếu lãnh đạo?Chúng còn nói số tiền nửa tỉ đô la mà Formosa đền bù, không đủ để mua quan tài cho các nạn nhân.   Chúng còn nói sở dĩ Tàu chọn Vũng Áng (Kỳ Anh-Hà Tĩnh) vì đây là nơi chiều ngang hẹp nhất trên lãnh thổ VN.   Nếu chiến sự nổ ra thì đây là nơi cắt đứt VN và miền Bắc hoàn toàn bị cô lập. Chúng còn lo Hà Tĩnh sẽ sẽ bị Hán hóa.v.v. Đúng là quân “chém cây sống trồng cây chết”. Bà con đừng tin.   Sau khi VKC rời Hà Tĩnh ra Hà Nội nhận chức mới, thì VKC chỉ bị rụng mấy cọng lông, là bị cách cái chức “cựu”. Còn cái chức Chủ tịch Liên minh HTX thì vẫn y nguyên.   Trả lời thắc mắc của cử tri Cần Thơ, bà Chủ tịch quốc hội CTQH Nguyễn Thị Kim Ngân nói:“Ông VKC đã bị kỷ luật thời gian vi phạm (2005-2015).Còn từ khi VKC giữ chức vụ hiện tại là Chủ tịch Liên minh HTX VN thì chưa có sai”! Quá tài tình. Thế mới đúng là “Đảng ta rất nhân văn, nhân ái,nhân nghĩa, nhân tình”.Đúng hôn quý zị?.   Lẽ ra với những chiến công vang dội như thế, VKC phải được vào BCT như Đinh La Thăng, như Bình ruồi mới xứng đáng. Thế mà người dân Hà Tĩnh đã không xây tượng đài vinh danh ông thì chớ, mà cứ gọi ông ta là …Cự lùn. Thế có bực cái c,ử.a mình không chứ?   Sau khi VKC về hưu, rộ tin đồn ông đã sang định cư tại Canada. Có lẽ VKC được phân công đi lập chi bộ hải ngoại, để tiến hành công cuộc giải phóng loài người, nhất là các nước tư bản giãy chết, đưa họ tiến lên thiên đường CNXH? Và nay đã hoàn thành nhiệm vụ, VKC trở về tiếp tục cống hiến cho quê hương. Báo Hà Tĩnh ra ngày 16/12/2022 có bài: “Khai trương Showroom sâm Ngọc Linh Võ Kim Đường tại Hà Tĩnh”. https://baohatinh.vn/.../khai-truong-showroom.../241794.htm   Mặc dù bài báo không nói ông chủ Võ Kim Đường là ai, nhưng trong những hình ảnh của bài báo cho thấy, Cự lùn xuất hiện rất oai phong lẫm liệt, luôn luôn đứng giữa mọi khuôn hình.   Cũng trong ngày 16/12/ báo Nhà đầu tư có bài: “ Ông Võ Kim Cự đưa Sâm Ngọc Linh về Hà Tĩnh.” Vậy là “Bây giờ rõ mặt hai ta. Tình càng nồng thắm mặn mà xiết bao” rồi nhé.   Sâm Ngọc linh đúng là quý nhưng chỉ trồng được trên núi Quảng Nam – Kontum với diện tích rất hẹp, điều kiện khắt khe dưới tán cây rừng đầu nguồn…   Có người nói rằng: “Dù có đến ngay tại núi Ngọc Linh mua sâm vẫn dễ bị lừa. Nay Võ Kim Đường ở tận HàTĩnh, chẳng những đưa sâm Ngọc Linh về Hà Tĩnh, mà còn đưa Sâm Ngọc Linh đến với mọi nhà, vươn tầm thế giới.   Hàn Quốc phải mất từ 6-10 năm mới thu hoạch là kém. Tuy mới thành lập ngày 01/03/2022, nhưng mới hơn nửa năm, VKC đã kịp khai trương đồng loạt 13 showroom trên nhiều tỉnh, thành, chuẩn bị khai trương thêm 300 showroom trong cả nước và 35 showroom ở 15 quốc gia trên thế giới. Đó mới là tài năng.   Nay việc VKC tái xuất để tiếp tục hoạt động là một điều tốt. Việc có móc túi người dùng như vụ Việt Á hay không thì hạ hồi phân giải.   Ai có tai thì hãy nghe. Nhé!   Thao Ngoc 20/12  
......

VinFast, đỏ nhưng còn lâu mới chín

Mạnh Kim VinFast đang dính vào một cuộc khủng hoảng truyền thông quốc tế với bài viết của Kevin Williams trên trang Jalopnik đăng ngày 14-12-2022 (cùng một số bài khác, trong đó bài của hai nhà báo Katrina Nicholas và Anurag Kotoky của Bloomberg News, cũng được mời trong cùng chuyến đi). Không như mạng xã hội và truyền thông Việt Nam khi VinFast có thể thao túng và bịt miệng ý kiến chỉ trích, trận hỏa hoạn mà các nhà báo Mỹ đang châm lửa hoàn toàn không thể dập tắt. VinGroup tiền muôn bạc vạn nhưng họ ngày càng cho thấy họ không biết xài tiền. Ngân sách cho khoảng 100 người nước ngoài, từ báo chí đến YouTuber, Tiktoker… đến Việt Nam vào tháng 9-2022 là một màn đốt tiền của loại trọc phú muốn được nổi tiếng chơi sang chứ không phải là tính toán chiến lược của dân làm ăn. Lý do thất bại của chiến dịch truyền thông nói trên có thể khiến bất kỳ đối thủ nào (trong thực tế, VinFast không đáng là đối thủ của gần như bất kỳ hãng xe nào trên thế giới) cười vào mặt VinGroup là VinFast bán một thứ sản phẩm chưa tồn tại, một sản phẩm chưa thật sự tồn tại xét về mặt hoàn thiện cần và đủ để đưa ra thị trường và đủ khả năng cạnh tranh. Buôn nước bọt là tình thế hiện nay của VinFast. Mượn đầu heo nấu cháo là thực trạng hiện tại của VinFast (VOA cho biết, bản cáo bạch VinFast nộp cho Ủy ban Giao dịch Chứng khoán Hoa Kỳ ngày 6-12-2022 cho thấy họ có tổng tài sản hơn 4,4 tỉ USD trong khi nợ xấp xỉ 8,8 tỉ USD và bị lỗ lũy kế gần 4,7 tỉ USD). Bốn năm sau khi xuất hiện tại cuộc triển lãm Mondial de l'Auto (Paris, Pháp) ngày 2-10-2018, xe VinFast vẫn chưa lăn bánh vào thị trường thế giới. Tại sự kiện Los Angeles Auto Show (11-2021), VinFast khẳng định họ sẽ bán xe hơi điện (EV) tại Mỹ vào năm 2022. Tại cuộc triển lãm Los Angeles, Michael Lohscheller, với tư cách CEO VinFast, nói rằng VinFast dự tính mở nhà máy tại Mỹ vào nửa năm sau của 2024 và khai trương ít nhất 60 showroom tại riêng California. Tuy nhiên, ngày 27-12-2021, Michael Lohscheller đã rời khỏi ghế CEO VinFast... VinFast chưa bao giờ công bố ngân sách quảng cáo nhưng chắc chắn là nhiều triệu đôla. Mức độ xả láng cho chiến dịch quảng cáo của VinFast phải nói là “khủng”. Tại Paris Show 2018, họ “mua đứt” David Beckham chỉ để Beckham đứng cạnh một mẫu xe VinFast (việc mua Beckham thật ra không khó khăn gì vì nhân vật này luôn sẵn sàng đóng quảng cáo, như từng nhiều lần quảng cáo cho các công ty Trung Quốc). Tại Los Angeles Show 2021, VinFast “mượn” Nguyễn Cao Kỳ Duyên giới thiệu. Họ thậm chí bao trọn gói vài nhân vật làm truyền thông trong cộng đồng người Việt ở Nam California (Phố Bolsa TV) về Việt Nam quay phim chụp hình quảng cáo cho họ… Chiến lược quảng cáo VinFast tập trung vào ba “mũi nhọn”: 1/ Đánh tổng lực trên mặt trận truyền thông bằng cách mua bài trên báo chí trong nước lẫn mua đứt những người có sức ảnh hưởng trên mạng xã hội; 2/ Đánh vào “niềm tự hào dân tộc”, bằng cách xây dựng hình ảnh như là một hãng xe hơi đầu tiên mang thương hiệu Việt, do người Việt làm chủ, xe được lắp ráp tại Việt Nam…; 3/ Xóa tất cả thông tin tiêu cực về các sự cố liên quan lỗi xe VinFast. Xét ở góc độ nào đó, VinFast thực hiện tốt ba yếu tố trên, ít ra là đối với thị trường trong nước. Tuy nhiên, cả ba chiến lược này chẳng có ý nghĩa gì khi VinFast “đánh” trên sân nước ngoài. Ở thị trường thế giới, chẳng ai quan tâm đến “niềm tự hào dân tộc” của VinFast. Dân Mỹ xài xe Toyota không phải vì niềm tự hào dân tộc của người Nhật. Hơn nữa, cách mà VinFast nuôi một nhóm dư luận viên để vừa xây dựng hình ảnh vừa xóa vết tích những thông tin tiêu cực cũng không thể thực hiện ở thị trường nước ngoài. Trong khi đó, hai chiến lược quan trọng - cốt lõi và có tính căn bản hơn - thì chưa thấy VinFast thể hiện. Đó là yếu tố cạnh tranh giá bán; và yếu tố cạnh tranh dựa trên đặc tính vượt trội hơn các đối thủ (VinFast luôn tự so sánh họ với Tesla nhưng chưa bao giờ chứng minh cụ thể bằng những thông số kỹ thuật cụ thể cho thấy xe của họ “ngon” hơn Tesla chỗ nào). Xét về giá, bảng giá xe điện (EV) 2023 cho thấy, VinFast VF9 có giá 76.000 USD; VinFast VF8 57.000 USD. Trong khi đó, Mercedes-Benz EQB-Class là 52.400 USD; Toyota bZ4X là 42.000 USD; Tesla Model Y là 65.990 USD… Ngay cả Hyundai IONIQ 5 đang bán rất chạy tại thị trường Mỹ cũng chỉ 41.450 USD! Việc VinFast háo hức thâm nhập thị trường Mỹ thoạt nhìn là “thời cơ vàng”, khi mà EV đang là xu hướng, đặc biệt khi Tổng thống Joe Biden khuyến khích phát triển EV. Tuy nhiên, đâu phải chỉ VinFast mới thấy xu hướng EV ở Mỹ. Cần biết, tính đến cuối năm 2022 – thời điểm mà VinFast định “tấn công tổng lực” vào thị trường Mỹ, người tiêu dùng Mỹ có đến hơn 100 mẫu EV khác nhau để chọn. Chỉ riêng đại gia General Motors đã dự kiến tung ra 30 mẫu EV mới vào trước năm 2025, trong đó có Cadillac Lyriq SUV và xe tải Silverado chạy hoàn toàn bằng điện. Chưa kể Ford. Hãng này dự kiến tăng sản lượng EV lên 600.000 unit cho thị trường toàn cầu vào trước năm 2030. Ford và SK Innovation tuyên bố chi 11,4 tỉ USD để dựng nhà máy mới tại Tennessee và Kentucky chuyên sản xuất EV và bình điện cho EV… Ngoài chiếc bán tải F-150 Lightning được đích thân Tổng thống Joe Biden quảng bá, Ford sẽ đưa ra mẫu xe điện cho dòng SUV Explorer và Lincoln Aviator vào năm 2023. Đó là chưa kể Toyota. Cam kết chi 17,6 tỉ USD để sản xuất 30 mẫu EV vào trước năm 2030, Toyota đã loan bố mở một nhà máy sản xuất bình điện EV trị giá 1,29 tỉ USD tại North Carolina trong khuôn khổ kế hoạch đầu tư 13,6 tỉ USD cho công nghệ bình điện trong một thập niên tới. Các hãng xe sang đều có EV, từ Porche Taycan, Mercedes-Benz EQS-Class đến Audi e-Tron. Tesla so với ba anh này chỉ là hàng “tương đối bình dân”. VinFast thì hạng nào? Ngay ở California, nơi VinFast đặt tổng hành dinh, chiếc VF e35 của họ đã đụng độ ngay một hãng địa phương rành đường rành sá và rành luật Mỹ lẫn tâm lý người Mỹ hơn VinFast nhiều lần, và “anh” này đang rất nổi và xứng đáng là đối thủ thật sự của Tesla: EV Lucid Air của hãng start-up Lucid. Trong bối cảnh như vậy, “những chiến tướng được tỷ phú Phạm Nhật Vượng tin tưởng giao nhiệm vụ lèo lái VinFast ra thế giới”, như một bài báo trên VietnamBusinessInsider (27-12-2021) khen tụng lên đến đỉnh phù vân, sẽ làm gì? Hãng tư vấn công nghiệp xe hơi Mỹ, Edmunds, cho biết thị trường Mỹ tiêu thụ trung bình 14-15 triệu xe mới/năm. Con số này cho thấy thị trường Mỹ lớn như thế nào. Trong khi đó, tính đến năm 2020, toàn thế giới mới chỉ tiêu thụ 2,2 triệu chiếc EV; và EV chỉ chiếm vỏn vẹn 2% thị trường xe hơi Mỹ. Điều này cho thấy thị trường EV vốn còn đang rất hẹp nhưng lại nóng hực không khí cạnh tranh giữa các hãng xe khổng lồ. Chẳng lẽ ban quản trị VinFast không nhìn thấy điều đó? VinFast dự kiến (chính xác hơn là tiếp tục tạo ra cảm giác có thực cho một chuyện còn rất xa thực tế) họ sẽ đáp ứng được 65.000 đơn hàng đặt trước (pre-order) và có thể bán được trung bình 750.000 chiếc EV của họ mỗi năm (!) vào trước năm 2026. Báo chí Việt Nam cứ thế chép lại mà gần như hoàn toàn không có chút thắc mắc, ngay ở thời đại mà mọi thông tin đều có thể kiểm tra một cách dễ dàng. VinFast phải biết rằng, để đạt được con số 750.000 chiếc/năm, Tesla đã cần đến 18 năm! Người Mỹ nào có thể bỏ ra 76.000 USD để mua VinFast VF9 chạy cà giật như Kevin Williams kể lại “trải nghiệm lái thử” của mình trên trang Jalopnik? Không chỉ là vấn đề giá. Có vẻ như VinFast và bà CEO Lê Thị Thu Thủy hoàn toàn mù tịt về “đời sống xe hơi” của người tiêu dùng trong một thị trường có “văn hóa xe hơi” như Mỹ. Họ dường như cũng không biết về nhiều thứ râu ria khác để một chiếc xe có thể lăn bánh một cách hợp pháp, từ chính sách bảo hiểm cho đến việc xây dựng hệ thống bảo trì và nguồn cung cấp phụ tùng thay thế. Hãng bảo hiểm nào của Mỹ, từ State Farm, Geico, Allstate đến Progressive có thể bán bảo hiểm cho khách hàng sử dụng một chiếc xe mà độ an toàn của nó hoàn toàn là một dấu hỏi khổng lồ?! Và nếu không mua được bảo hiểm thì người sử dụng không bao giờ có thể đăng ký biển số để lái xe ra đường. Chắc VinFast cũng thấy tất cả những vấn đề trên nhưng họ vẫn gạt gẫm dối trá và tạo ra những ảo tưởng về một thương hiệu Việt lớn đầu tiên ra biển lớn. Không chỉ đánh lừa công chúng, dường như VinFast cũng lừa phỉnh cả hệ thống chính trị chóp bu Việt Nam khi tạo ra một thứ niềm tin phi thực tế rằng họ có thể làm được chuyện to và mang lại cho quốc gia không chỉ doanh lợi mà còn danh tiếng. Nhà nước Việt Nam và cả hệ thống ngân hàng Việt Nam, nơi có thể đang cho VinFast vay, nên thấy rằng, VinFast không phải là con hổ giấy. Nó là một con khủng long giấy./. __________ Một phần bài này, tôi đã viết trong một bài báo đăng vào tháng 12-2021 Nguồn: SàiGònNhỏ  
......

Một Cái Tết Buồn

  Tân Phong - Việt Tân    Khác hẳn với cái không khí nhộn nhịp, hối hả những ngày cuối năm cũ, khi mà các nhà máy luôn kín đơn đặt hàng, công nhân tăng ca, tăng kíp, làm việc đêm ngày. Những xóm trọ đông đúc râm ran tiếng nói cười sau mỗi buổi tan tầm. Những gương mặt mệt nhoài, xôn xao bàn tán về chuyện lương thưởng, tiền tăng ca, chuyên cần, lương tháng 13… với ánh mắt lấp lánh khi nghĩ về một cái Tết đủ đầy, có quần áo mới cho mấy sắp nhỏ, có quà cho tía, cho ngoại, đủ tiền góp cho cái xe máy, điện thoại và mua được ít đồ ngon để dành tiếp khách tới nhà chơi …chừng đó là động lực mà người công nhân quên đi cái nhọc nhằn tha phương. Thế nhưng, cái Tết Quí Mão tới đây, là một cái Tết buồn hiu hắt.   Chỉ riêng các khu công nghiệp trọng điểm phía Nam như Bình Dương, Biên Hòa, Đồng Nai, TP.HCM… hàng trăm ngàn lao động bị nghỉ việc không lương kể từ đầu quí 4. Ngay cả những tập đoàn đa quốc gia lớn như Pouchen cũng phải cho 20.000 trong số 50.000 lao động nghỉ luân phiên vì thiếu đơn hàng.   Bên cạnh đó, hàng ngàn doanh nghiệp vừa và nhỏ khác trong tình trạng khó khăn kiệt quệ, không thể tiếp tục duy trì. Nhiều doanh nghiệp buộc phải đóng cửa sau thời gian gắng gượng hoạt động hoặc sa thải công nhân như trường hợp công ty Tỷ Hùng phải cho gần 1.200 công nhân lành nghề nghỉ việc.   Tình trạng cắt giảm lao động, đóng cửa nhà máy ngay thời điểm cuối năm cũng phổ biến ở các khu chế xuất lớn ở miền Bắc và miền Trung. Samsung Bắc Giang và Thái Nguyên mới đây tuyên bố đóng cửa tạm thời kể từ ngày 1 tháng Mười Hai, bởi hàng tồn đọng còn nhiều và doanh nghiệp này đang cơ cấu lại sản phẩm, cũng như chuẩn bị cắt giảm sản lượng.   Trước đó, công ty đã thông báo về lịch trình cắt giảm sản lượng của tổ hợp sản xuất Bắc Giang, Thái Nguyên xuống còn 40% so với mức sản lượng 50% hiện nay của toàn tập đoàn và chuyển dịch một phần dây chuyền sản xuất về Ấn Độ – nơi có mức lương công nhân thấp và chuỗi cung ứng nội địa tốt hơn so với Việt Nam.   Việc cắt giảm tới 10% sản lượng của tập đoàn vào năm 2023 đồng nghĩa với việc hàng chục ngàn lao động sẽ sa thải hoặc bị giảm thu nhập. Đó là một tổn thất to lớn.   Mặc dù, lãnh đạo tập đoàn Samsung vẫn luôn khẳng định cam kết gắn bó lâu dài nhưng có thể thấy quyết định rút lui từng bước khỏi thị trường Việt Nam của Samsung là nhất quán. Quá trình dịch chuyển những dây chuyền sản xuất khổng lồ và phức tạp này sẽ diễn trong nhiều năm.   Samsung là doanh nghiệp có vai trò cực kỳ quan trọng đối với Việt Nam khi mà doanh thu của những nhà máy ở Thái Nguyên, Bắc Giang có thời điểm chiếm tới 20% GDP quốc gia cộng sản này. Không hề ngoa khi nói rằng, tập đoàn Samsung đã trao “nhành ô liu” cứu vớt nền kinh tế èo uột của CSVN khỏi sụp đổ trong những năm 2012-2015.   Thời điểm hiện tại, doanh nghiệp này đang tạo công ăn việc làm cho khoảng 180.000 lao động chưa kể hàng ngàn doanh nghiệp nhỏ phục vụ trong chuỗi cung ứng và dịch vụ khác. Doanh thu riêng từ mảng điện thoại của các nhà máy Samsung Việt Nam vào khoảng gần 50 tỷ USD năm 2022. Năm 2021, con số này vào khoảng 74,2 tỷ Mỹ Kim, giảm mạnh tới hơn 30% doanh số nhưng vẫn là một con số rất lớn để làm đẹp “thành tích” GDP cho giới chức CSVN. Đối với những công ty thâm dụng lao động như may mặc, điện tử, da giày việc phải cho công nhân có tay nghề nghỉ việc là một việc đặng chẳng đừng do không có đơn hàng và khó khăn về tài chính. Việc khôi phục lại đội ngũ công nhân lành nghề sẽ mất rất nhiều thời gian, công sức đào tạo.   Tương lai bất định khi mà mức cầu của các thị trường xuất khẩu như Hoa Kỳ, Châu Âu suy giảm mạnh trong khi chi phí đầu vào như nguyên liệu nhập khẩu, xăng đầu, điện nước, thuế phí… tăng phi mã theo đà lạm phát và lòng tham của giới chức sở tại. Việt Nam là nền kinh tế gia công đơn giản, phục vụ cho xuất khẩu …đương nhiên sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng trong những năm tới bởi suy thoái và lạm phát kinh tế toàn cầu. Đó là một viễn cảnh tồi tệ cho các nền kinh tế gia công và nợ nần quá nhiều.   Cho tới thời điểm tháng Chín, 2022, Tổng Cục Thống Kê cho biết Việt Nam xuất siêu khoảng 4 tỷ Mỹ Kim. Nhưng đà giảm xuất khẩu của những tháng cuối năm giảm rất nhanh so với tháng trước đó. Cụ thể, trong tháng Chín, tổng trị giá xuất nhập khẩu hàng hóa của cả nước đạt 58,21 tỷ USD, giảm 11,8% so với tháng Tám. Trong đó, xuất khẩu là 29,82 tỷ USD, giảm 14,6%; nhập khẩu là 28,39 tỷ USD, giảm 2,67 tỷ USD. Sang đến 15 ngày đầu tháng Mười, kết quả này vẫn không được cải thiện, khi tiếp tục giảm tới 12,6% so với kỳ 2 tháng Chín. GSO chưa cập nhật số liệu xuất, nhập khẩu tháng Mười và Mười Một.   Mặc dù, truyền thông trong nước né tránh các tin tức xấu về kinh tế xã hội, Tổng Cục Thống Kê hay VCCI đã không còn đưa ra các con số về doanh nghiệp đóng cửa, phá sản, cũng như các tờ báo chuyên ngành cũng rất hạn chế đưa các bài phân tích kinh tế vĩ mô có tính khách quan. Nhưng hiện trạng thê thảm của nền kinh tế có thể thấy rõ qua sự sụp đổ thị trường chứng khoán vừa qua.   Bất động sản tê liệt với hàng ngàn sàn giao dịch đã đóng cửa từ đầu quí 4 và không có kế hoạch hoạt động trở lại. Khối ngân hàng ồ ạt thanh lý tài sản cầm cố của doanh nghiệp từ bình gas, đàn gà vịt trong chuồng, tới máy móc, nhà xưởng, căn hộ, đất nền… Nói chung là thượng vàng hạ cám, chổi cùn giế rách cũng đem ra bán để thu hồi vốn khi nợ xấu tăng mạnh.   Quả bom trái phiếu 3 Không của doanh nghiệp đã nổ tung, xé toang cái mặt nạ của liên minh ma quỉ giữa Bộ Tài Chính – Ủy Ban Chứng Khoán – nhóm lợi ích ngân hàng – doanh nghiệp BĐS – và các tập đoàn sân sau của lãnh đạo chóp bu như FLC, Vingroup, Masan, Vạn Thịnh Phát, Tân Hoàng Minh… Với lượng trái phiếu rác mà các doanh nghiệp Việt đã phát hành lên tới 30 tỷ Mỹ Kim đang tới thời hạn thanh toán, trong một bối cảnh kinh tế suy thoái và lạm phát gia tăng… thì có thấy rõ kết cục sụp đổ không thể cứu vãn của nền kinh tế bong bóng và hoàn toàn rỗng ruột như Việt Nam.   Trong những ngày cuối năm, người ta thấy ông Chủ Tịch Nguyễn Xuân Phúc công du sang xứ Kim Chi, ôm hôn thắm thiết, ngoắc tay uống rượu với tổng thống Nam Hàn như một cặp uyên ương trong lễ động phòng hoa chúc… và rồi ông thủ tướng thủ thỉ đề nghị chủ nhà tạo điều kiện cho lao động Việt Nam sang làm cu li, phụ nữ Việt Nam sang lấy chồng Hàn Quốc!   Người ta thấy ông Chủ Tịch Quốc Hội Vương Đình Huệ cũng vội vã công du xứ Kangaroo để đề nghị Úc tạo điều kiện nhận lao động Việt vào làm việc ở các đồn điền xứ này. Với mức lương khoảng 4.000 đô Úc và các công ty môi giới xuất khẩu lao động của Bộ Lao Động – Thương Binh và Xã Hội “cắt phế” 20% thu nhập của người lao động hàng tháng, cũng mang về một khoản “khẳm” bù đắp cho ngân sách luôn thâm hụt phi mã.   Xem ra, cái Tết Quí Mão, rồi cái Tết Giáp Thìn, Ất Tỵ tiếp tới… sẽ ngày một thê lương, hiu hắt. Sau khi bán tất cả tài nguyên quốc gia, vay nợ ngập đầu, chế độ CSVN sẽ chỉ còn biết bán sức khỏe, bán sinh mạng của người dân Việt Nam với thân phận cu li với giá rẻ mạt, bòn mót từng đồng thuế phí tới cùng kiệt những thân phận còn đau khổ gấp trăm lần những chị Dậu, anh Pha ngày xưa.   Khắp nơi trên mảnh đất mang tên x.ác người này, đâu đâu cũng tràn ngập những thân hình xơ xác, những đứa bé thất học, đen đúa cầm tập vé số đi van nài người đi đường mua giúp một tờ… Hình ảnh những người công nhân nước mắt ầng ậc trước dĩa cơm cuối cùng ở nhà máy khiến cho ta xót xa tới ám ảnh. Và lòng căm phẫn dâng trào khi thấy những khuôn mặt dã thú, lọng thịt, vô sỉ của đám quan chức cộng sản ngạo nghễ dẫm đạp lên tất cả…   Đất nước tôi còn bị đầy đọa đến bao giờ?   Tân Phong  
......

Tại sao Ukraine không nên vội tái chiếm Crimea?

Nguồn: Liana Fix và Michael Kimmage, “Go Slow on Crimea,” Foreign Affairs, 07/12/2022 Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng Tại sao Ukraine không nên vội chiếm lại bán đảo Crimea? Việc Ukraine giải phóng thành phố Kherson vào đầu tháng 11 không đơn thuần là một chiến thắng quân sự kịch tính. Bằng cách giành chiến thắng trên chiến trường, Ukraine đã bóc trần trò hù dọa của Tổng thống Nga Vladimir Putin. Chỉ hai tháng trước đó, Putin đã công khai tuyên bố Kherson và các vùng lãnh thổ khác của Ukraine là một phần lãnh thổ của Nga, ngầm đặt chúng dưới sự bảo vệ hạt nhân của nước này. Putin đã hy vọng rằng nỗi sợ hãi về một cuộc tấn công hạt nhân sẽ buộc Ukraine phải hành động cẩn trọng và khiến những người ủng hộ nước này lùi bước. Nhưng kế hoạch của ông đã không hiệu quả. Kherson khó có thể là điểm dừng cuối cùng trong loạt phản công thành công của Ukraine. Phần thưởng lớn nhất nằm xa hơn về phía nam: Bán đảo Crimea, nơi chiến tranh nổ ra vào năm 2014. Một thứ trưởng quốc phòng Ukraine đã tuyên bố rằng quân đội nước này có thể tiến vào “Crimea vào cuối tháng 12”. Những nhận xét như vậy có thể là ngầm đe dọa Nga. Hoặc cũng có thể họ thực sự nghiêm túc. Sau khi giải phóng Kherson, Crimea chắc chắn đã lọt vào tầm ngắm của Ukraine. Quân Nga có thể sẽ củng cố khu vực xung quanh Crimea, nhưng cho đến nay, cuộc chiến đã chứng minh rằng người Nga có thể để mất lãnh thổ và mất nó một cách nhanh chóng. Trận Crimea chắc chắn có thể xảy ra. Các đối tác quốc tế của Ukraine đã cam kết bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của nước này. Họ có lợi ích trong việc kiềm chế sức mạnh quân sự của Nga và ngăn chặn một cuộc xâm lược mới vào Ukraine. Nếu Crimea vẫn nằm trong tay Nga, điều đó sẽ đe dọa an ninh của Ukraine. Cuộc xâm lược của Nga vào năm 2022 đã được dàn dựng một phần là từ Crimea. Bán đảo này là một “con dao găm” không chỉ hướng về Biển Đen mà còn về phía Kyiv. Việc sáp nhập Crimea không phải là giới hạn của tham vọng đế quốc của Nga, như nhiều nhà lãnh đạo phương Tây đã hy vọng vào năm 2014. Thay vào đó, nó là bàn đạp cho những tham vọng kế tiếp. Crimea không phải là Kherson. Nó chiếm một vị trí khác trong cuộc chiến, và nhiều đồng minh phương Tây thực sự lo ngại sẽ có leo thang xoay quanh Crimea. Putin có thể thua ở Kherson, hoặc những nơi khác ở Ukraine, và chấp nhận điều đó. Ông thậm chí có thể mất Donbas, một phần của miền đông Ukraine mà Nga đã chiếm đóng từ năm 2014, và vẫn có thể xoay xở về mặt chính trị. Nhưng Putin chắc chắn coi việc để mất Crimea và việc giữ ghế tổng thống là hai điều loại trừ lẫn nhau. Ông sẽ cố gắng giữ Crimea bằng mọi giá. Đó có thể là một nhiệm vụ quá sức. Ukraine đã chứng minh tính dễ bị tổn thương của Crimea bằng các cuộc tấn công vào Hạm đội Biển Đen của Nga và vào cây cầu bắc qua Eo biển Kerch, nối Nga với Crimea. Ukraine nên tiếp tục gây áp lực quân sự lên Crimea và tiến lên ở khu vực phía nam Kherson. Lý tưởng nhất là Kyiv sẽ giành lại quyền kiểm soát con kênh cung cấp phần lớn nước ngọt cho Crimea. Dù là bất cứ lúc nào, Ukraine cũng nên khiến Nga lo sợ về một cuộc tấn công vào Crimea. Tuy nhiên, trong thời điểm hiện tại, sẽ khôn ngoan hơn nếu Ukraine chỉ cô lập binh lính Nga ở Crimea mà không tìm cách tái chiếm bán đảo. Chiến lược này sẽ mang lại cho Kyiv một vị thế vững chắc trong các cuộc đàm phán trong tương lai với Nga, từ đó thuyết phục Điện Kremlin tham gia đàm phán một cách nghiêm túc. Chiến lược này cũng sẽ giúp duy trì sự thống nhất giữa các đối tác phương Tây của Ukraine, những người đang lo lắng về rủi ro leo thang. Còn trước mắt, Ukraine có thể tìm cách phá vỡ cây cầu nối đất liền với Crimea, chia cắt lực lượng của Nga ở phía nam và phía đông, đồng thời giành lại quyền tiếp cận Biển Azov. Một chiến dịch tốn kém và nguy hiểm nhằm chiếm lại bán đảo lúc này có thể gây rủi ro cho cuộc phản công mà Ukraine đã tiến hành rất xuất sắc kể từ tháng 9. THẾ LƯỠNG NAN Crimea là một trung tâm của lịch sử thế giới. Dưới thời Nữ hoàng Nga Catherine Đại đế vào thế kỷ 18, quân đội của bà đã giành quyền kiểm soát bán đảo từ tay Đế chế Ottoman, và đã sáp nhập nó vào Đế quốc Nga. Sang thế kỷ 19, Ottoman liên minh với Anh và Pháp để chống lại Nga trong Chiến tranh Crimea. Đến thế kỷ 20, bán đảo thuộc về Liên Xô sau Cách mạng Bolshevik và đã chứng kiến giao tranh ác liệt trong Thế chiến II. Các cuộc thảo luận giữa Lãnh đạo Liên Xô Joseph Stalin, Thủ tướng Anh Winston Churchill, và Tổng thống Mỹ Franklin Roosevelt đã được tổ chức tại thành phố Yalta của Crimea vào năm 1945. Kể từ năm 1954, Crimea không còn là một phần của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết Liên bang Nga, khi Điện Kremlin chuyển nó cho Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết Ukraine. Người Nga sát nhập Crimea bằng nòng súng vào năm 2014. Cuộc chinh phạt của họ đã trở thành nền tảng cho di sản chính trị của Putin, là dấu hiệu cho sự không khoan nhượng của Nga đối với phương Tây, và là bằng chứng của Putin, chứng minh rằng thời kỳ ô nhục của nước Nga hậu Xô viết đã qua. Việc sáp nhập Crimea đã nhận được sự ủng hộ tại Nga. Bên ngoài nước Nga, tình trạng của Crimea rất rõ ràng: nó được quốc tế công nhận là lãnh thổ của Ukraine. Chủ quyền của Ukraine sẽ luôn bị xâm phạm, cho đến khi Nga rút khỏi Crimea. Những vấn đề nhức nhối ở Crimea sẽ ảnh hưởng đến cơ hội gia nhập các tổ chức phương Tây như NATO và Liên minh châu Âu của Ukraine. Cả hai tổ chức đều do dự trong việc chấp nhận các thành viên mới với các vấn đề lãnh thổ chưa được giải quyết, đó là một lý do tại sao Putin muốn giữ chặt Crimea vĩnh viễn. Nhưng không điều gì trong số này có thể ngăn cản một trận chiến giành lại Crimea, một trận chiến mà Nga khó có thể đảm bảo chiến thắng. Nếu một trận chiến như vậy diễn ra, ba mối đe dọa sẽ xuất hiện. Mối đe dọa quan trọng nhất là viễn cảnh leo thang hạt nhân. Kể từ khi cuộc xâm lược xảy ra vào tháng 2/2022, Putin đã phải định hình lại các mục tiêu chiến tranh của mình, và tự mâu thuẫn với chính mình trong quá trình đó. Cái gọi là chiến dịch quân sự đặc biệt nhằm củng cố lãnh thổ ở Donbas thực chất là một cuộc chiến chống lại Ukraine. Cũng từ thời điểm đó, Putin đã ra lệnh động viên, tuyên bố chiến tranh với phương Tây, và sáp nhập 4 khu vực ở miền nam Ukraine, một vở kịch được dàn dựng nhưng không thể che khuất sự thật rằng Nga đã mất phần lớn lãnh thổ mà nước này chiếm được từ ngày 24/02. Một “kiệt tác của chủ nghĩa phi hiện thực”, quyết định sáp nhập của Putin đã được theo sau bởi việc Nga ngầm đe dọa hạt nhân. Nhưng Ukraine đã vạch trần những lời dọa suông này khi họ giành lại những vùng lãnh thổ rộng lớn vừa mới được sáp nhập, mà không bị Nga đáp trả bằng leo thang hạt nhân. Tuy nhiên, một lời dọa suông ở Kherson có thể không phải là một lời dọa suông ở Crimea. Crimea có một vị trí đặc biệt trong lịch sử và văn hóa Nga đối với Putin và đối với nhiều người Nga. Nó xuất hiện trong dòng quan điểm về Thế chiến II mà nước Nga của Putin đã nhiệt thành đón nhận. Đối với nhiều thế hệ người Nga, đó là một khu nghỉ dưỡng bình dị, tương tự như Florida và California ở Mỹ. Bán đảo này cũng xuất hiện phổ biến trong văn học Nga, đặc biệt là trong cuốn Ký họa Sevastopol (1855) của Tolstoy và Đảo Crimea (1981) của Vasily Aksyonov. Về mặt chính trị, Crimea là vùng đất thuộc Ukraine gần gũi với Nga nhất trước năm 2014, và nhiều người trong số 2,4 triệu cư dân của nó có quan điểm thân Nga. Kể từ năm 2014, Nga đã đàn áp các nhà hoạt động thân Ukraine và người Tatar ở Crimea, buộc nhiều người trong số họ phải rời khỏi bán đảo. Sáp nhập Crimea là thành tựu nổi bật của Putin, nhằm tái khẳng định quyền lực của Nga thời hậu Xô viết, phạm vi sức mạnh quân sự của nước này, và sự nhạy bén chiến lược của Putin. Ông khoe khoang với người dân Nga về việc đánh bại phương Tây ở Crimea. Vì đã dựng lên câu chuyện này, Putin sẽ trở thành nạn nhân nếu Ukraine chiếm lại Crimea. Chính ông sẽ là người bị đánh bại. Crimea không chỉ là một biểu tượng cho nước Nga của Putin. Nó có giá trị chiến lược to lớn đối với bất kỳ quốc gia nào sở hữu nó. Bán đảo đã cho phép Nga phong tỏa Ukraine bằng hải quân, gây áp lực kinh tế lớn trong cuộc chiến. Crimea còn là nơi đóng quân của Hạm đội Biển Đen của Nga trong hơn hai thế kỷ. Sau khi Liên Xô sụp đổ vào năm 1991, Nga và Ukraine đã đạt được một thỏa thuận, theo đó Nga thuê cảng Sevastopol từ Ukraine, một thỏa thuận kéo dài cho đến khi Crimea bị sáp nhập vào năm 2014. Việc củng cố quyền kiểm soát của Nga đối với Sevastopol – để duy trì hạm đội – là nguyên nhân chính dẫn đến việc Nga sáp nhập bán đảo. Không giống như Kherson, Crimea có thể là lằn ranh đỏ thực sự đối với Putin. Thứ hai, ngay cả khi có thể dễ dàng chiếm lại 10.000 dặm vuông đất Crimea, khu vực này cũng không dễ để Kyiv quản lý. Bán đảo đã bị chiếm đóng từ năm 2014. Khó có thể đánh giá được tác động của việc chiếm đóng này. Sau khi đã sống theo luật pháp Nga, nhiều cư dân Crimea tự coi mình là công dân Nga. Những người lính Ukraine có thể được coi là những người giải phóng, nhưng họ sẽ không được chào đón bởi toàn bộ khối dân ở Crimea, nơi có đông dân hơn Latvia hoặc Estonia. Kyiv sẽ phải quyết định xem họ sẽ xét xử hay ân xá cho những người cộng tác với Nga và các nhà lãnh đạo chính trị thân Nga. Hai lựa chọn này đều sẽ gây chia rẽ về mặt chính trị. Sự phức tạp của việc Ukraine giành lại Crimea trong chiến tranh có thể ảnh hưởng xấu đến hình ảnh toàn cầu của Ukraine vào thời điểm nước này đang dựa vào danh tiếng tích cực của mình để giành được hỗ trợ quân sự và kinh tế. Mối đe dọa thứ ba là khả năng rạn nứt của liên minh hỗ trợ Ukraine. Trong suốt cuộc chiến, Ukraine và các đối tác phương Tây đã đạt được mức độ gắn kết đáng kể, dù tất nhiên vẫn có những khác biệt. Ukraine đang chiến đấu vì sự sống còn của mình và muốn phương Tây tham gia nhiều hơn vào cuộc chiến. Phương Tây lo ngại về sự leo thang với một nước Nga trang bị vũ khí hạt nhân và đã chọn không can dự bằng quân đội. Crimea sẽ là một phép thử lớn dành cho liên minh. Hầu hết các đồng minh ở Trung và Đông Âu sẽ ủng hộ Ukraine bằng mọi cách. Họ có xu hướng coi các mối đe dọa hạt nhân của Putin về cơ bản là không thật. Các quốc gia khác ủng hộ Ukraine lại có những tính toán khác và họ lo lắng hơn trước nguy cơ leo thang. Nhóm này bao gồm Pháp, Đức, và Mỹ. Trong khi đó, Brazil, Trung Quốc, Ấn Độ và các quốc gia khác ở phương Nam đang tìm cách để nhanh chóng kết thúc chiến tranh và ngăn chặn các tác động lan tỏa toàn cầu của nó. Họ không thực sự quan tâm Crimea, không muốn công nhận nó là một phần của Nga, nhưng chỉ mong muốn toàn bộ vấn đề biến mất. MỘT LIÊN MINH LỚN Cho đến nay, liên minh hỗ trợ Ukraine đã khôn ngoan né tránh tuyên bố các mục tiêu chiến tranh cụ thể, tạo cho Ukraine không gian tối đa để hành động. G-7 đã đưa ra một thông cáo chung vào tháng 10, kêu gọi “một nền hòa bình công bằng” và kêu gọi người Nga rút quân khỏi lãnh thổ Ukraine. Điều chưa được trả lời là liệu nền hòa bình công bằng này có thể đạt được bằng cách đẩy Nga ra khỏi Ukraine (bao gồm cả Crimea) thông qua các biện pháp quân sự, hay bằng cách đàm phán một thỏa thuận mà trong đó có những thỏa hiệp với Putin. Về lý thuyết, việc nhanh chóng tiếp quản Crimea có thể giúp Ukraine ngăn quân Nga sử dụng bán đảo này làm bàn đạp trong tương lai, và chấm dứt chiến tranh theo các điều kiện của Ukraine. Trên thực tế, quyết định chiếm lại bán đảo sẽ đi kèm nguy cơ leo thang hạt nhân, và Ukraine sẽ phải trả cái giá rất đắt trong khi chiến tranh vẫn tiếp diễn ở các vùng khác của đất nước, khi kho vũ khí dành cho Ukraine giảm dần, và Nga tiến hành một cuộc tấn công khốc liệt vào nguồn cấp nước và điện của Ukraine. Ukraine nên giữ cho Crimea dễ bị tổn thương bằng cách tiếp tục tấn công các mục tiêu quân sự. Họ nên tiến xa hơn về phía nam trong khu vực Kherson, chứng minh rằng Crimea và nguồn cung cấp nước của nó nằm trong tầm với của quân đội Ukraine. Không bao giờ nên loại bỏ hoàn toàn lời đe dọa tái chiếm bán đảo. Bởi vì nó mang lại cho Ukraine quyền lực thực sự đối với Nga và tạo đòn bẩy trong các cuộc đàm phán tiềm năng. Xét đến việc Putin quyết giữ Crimea, đây có thể là lợi thế lớn nhất mà Ukraine có được. Việc không tái chiếm Crimea trong khi vẫn gây áp lực quân sự lên vùng này có thể không ngăn được Putin sử dụng vũ khí hạt nhân ở Ukraine, nhưng nó sẽ làm giảm rủi ro đó. Trong khi chờ đợi, những mục tiêu ngắn hạn và trung hạn quan trọng là củng cố hệ thống phòng thủ chống tên lửa và máy bay không người lái của Ukraine, đồng thời hỗ trợ bước tiến của nước này ở phía đông bắc và đông nam. Ukraine nên đặt mục tiêu phá bỏ hành lang đất liền với Crimea mà Moscow đã thèm muốn từ lâu và đã tranh đấu dữ dội để có được nó. Nếu quân đội Ukraine thành công, họ có thể chia rẽ lực lượng của Nga ở phía nam và phía đông bằng cách tiến tới Melitopol và đến tận Biển Azov. Việc Nga mất quyền kiểm soát đối với các vùng lãnh thổ ở phía đông và phía nam sẽ làm tăng thêm sự bất ổn chung cho vị thế của quân đội Nga ở Ukraine và khiến cuộc chiến không còn được ủng hộ ở Nga. Ukraine và những người ủng hộ nên tiếp cận vấn đề Crimea một cách tự tin. Nga đã tự chuốc lấy một thất bại chiến lược với quyết định xâm lược Ukraine vào tháng 2 năm nay. Họ đã cho thấy quân đội của mình yếu hơn nhiều so với dự đoán trước chiến tranh. Họ chính là tác giả khiến nước mình bị cô lập ngoại giao, điều chỉ có thể đảo ngược bằng cách chấm dứt chiến tranh. Họ đã gây khó khăn cho nền kinh tế và làm chậm quá trình hiện đại hóa quân sự vì phải chống chọi với các biện pháp trừng phạt. Họ đã giúp nuôi dưỡng ý thức ái quốc ở Ukraine, và họ đã củng cố đáng kể liên minh xuyên Đại Tây Dương mà Ukraine hiện là một thành viên trên thực tế. Theo thời gian, những điểm yếu sẵn có của Nga cũng như lợi thế của phương Tây và Ukraine sẽ phát huy tác dụng. Khi điều đó xảy đến, chúng ta sẽ có thêm các lựa chọn mới để giải quyết vấn đề Crimea. Liana Fix là Nghiên cứu viên Châu Âu tại Hội đồng Quan hệ Đối ngoại và là tác giả cuốn “A New German Power? Germany’s Role in European Russia Policy.” Michael Kimmage là Giáo sư Lịch sử tại Đại học Công giáo Mỹ và là Nghiên cứu viên cấp cao tại CSIS. Từ năm 2014 đến năm 2016, ông phục vụ trong Nhóm Hoạch định Chính sách tại Bộ Ngoại giao Mỹ, nơi ông chịu trách nhiệm khu vực Nga/Ukraine.  
......

Phạm Minh Chính chỉ đóng trò Nói vậy mà không là vậy thay cho Nguyễn Phú Trọng! (Bài 3)

Âu Dương Thệ   Phần II: Từ trang 166-173 Ba ông “cố vấn“ và giải pháp Lê Khả Phiêu   Cuộc tranh chấp quyền lực giữa cánh Đỗ Mười-Lê Đức Anh với Võ Văn Kiệt dẫn tới khủng hoảng trầm trọng về nhân sự trong ĐH 8 qua việc mô hình nhân sự Đào Duy Tùng-Nguyễn Hà Phan bị tan vỡ ngoài dự tính của Đỗ Mười-Lê Đức Anh. Việc này tạo ra một lỗ hổng chính trị rất lớn ở cấp cao nhất. Vì cả hai người này đều đã quá già không thể đảm nhiệm chức vụ lâu được nữa, đặc biệt sức khỏe của Lê Đức Anh rất sa sút, nhưng mặt khác chưa có những người có thể thay thế họ ngay.Chính lỗ hổng chính trị này cũng gây nên những giành giật quyền hành ngay trong nội bộ cánh bảo thủ.   Liền sau ĐH 8 kết thúc có những tín hiệu cho thấy chiều hướng này. Mô hình Ban thường vụ BCT và chính phủ mới do Đào Duy Tùng và Nguyễn Hà Phan dự tính đã tan vỡ nên giải pháp vá víu vào phút chót phải đưa Lê Khả Phiêu làm người chính trong Ban thường vụ BCT chưa thuyết phục được ở trung ương. Trong dịp lễ Quốc khánh 2.9.1996 tuy Lê Khả Phiêu được xếp ngồi cạnh Đỗ Mười để muốn bắn tin cho dư luận biết là ai sẽ là người kế vị Đỗ Mười. Nhưng chính vào thời điểm đó lại cho thấy, Lê Khả Phiêu cũng còn phải tranh giành với một số nhân vật ngay trong Quân đội. Cuối tháng 9 đầu tháng 10.96 đoàn cán bộ lãnh đạo Tổng cục Chính trị quân đội Lào thăm VN do Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị quân đội Lào cầm đầu, một nước CS có quan hệ đặc biệt với CSVN. Theo nguyên tắc ngoại giao vẫn được HN đặt trọng là, người trưởng phái đoàn phía VN phải là người có chức vụ tương đương với trưởng phái đoàn ngoại quốc tới thăm. Nhưng khi tường thuật cuộc hội đàm của hai phái đoàn thì tờ Nhân dân chỉ ghi là đã hội đàm với „Tổng cục Chính trị“ QĐND VN và không nêu tên Lê Khả Phiêu hoặc các phụ tá của ông. Mặc dầu trước đó đoàn này đã được cả Đỗ Mười và Bộ trưởng Quốc phòng Đoàn Khuê tiếp. Lí do nào khiến cho Lê Khả Phiêu vắng mặt, vì đau ốm hay vì vào lúc đó Lê Khả Phiêu không còn nắm chức Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị?   Sự kiện thứ hai quan trọng hơn: Quân ủy Trung ương và bộ Quốc phòng họp „Hội nghị quân chính toàn quân“ trong ba ngày từ 9.-11.10.96 cho gần 400 sĩ quan cao cấp lãnh đạo quân khu, quân chủng, binh đoàn, học viện và các cơ quan của bộ Quốc phòng để truyền đạt các Nghị quyết ĐH 8. Nhưng chỉ một mình Đoàn Khuê, UVBCT và bộ trưởng Quốc phòng, chủ trì hội nghị. Trong khi đó UVBCT kiêm Thường trực BCT và Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Lê Khả Phiêu lại vắng mặt. Hội nghị quan trọng như thế nhưng TBT Đỗ Mười với tư cách là Bí thư Quân ủy trung ương (QUTU) và Chủ tịch nước Lê Đức Anh kiêm Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng cũng không dự và cũng không gởi điện chúc mừng. Trong diễn văn Đoàn Khuê đã cho biết „Hội nghị này nhằm thống nhất tư tưởng, ý chí và hành động trong toàn quân để nhanh chóng đưa Nghị quyết ĐH lần thứ 8 của đảng vào cuộc sống“. Gián tiếp Đoàn Khuê đã cho thấy, trước và sau ĐH 8 đang có rạn nứt trong quân đội, đang có tranh chấp quyền hành giữa một số tướng lãnh. Vào thời điểm đó có những tin cho biết, Đoàn Khuê đang nhòm ngó chức CTN của Lê Đức Anh. Trước ĐH 8 ít tuần Thượng tướng Trần Văn Trà -nguyên thứ trưởng bộ Quốc phòng, phó tư lệnh quân Giải phóng miền Nam và Chủ tịch Ủy ban Quân quản thành phố Sài gòn (sau 1975)- mất ngày 20.4.1996, nhưng không thành lập ban tang lễ như thường lệ. Chỉ có Võ Nguyên Giáp và Nguyễn Văn Linh viếng ông tại thành phố HCM.   Sự tranh giành quyền lực giữa hai tướng Đoàn Khuê và Lê Khả Phiêu vẫn tiếp tục tới đầu 1997. Hai ngày trước dịp kỉ niệm „50 năm ngày truyền thống ngành chính sách quân đội“ (26.2. 47 -26.2.97) Cục Chính sách bộ Quốc phòng tổ chức lễ long trọng. Đoàn Khuê vắng mặt, nhưng Lê Khả Phiêu tham dự một mình và đọc thư chúc mừng của Chủ tịch nước (CTN) Lê Đức Anh, người đỡ đầu Lê Khả Phiêu. Vào chính ngày kỉ niệm  Đoàn Khuê cũng cho tổ chức một buổi lễ long trọng và chính Đoàn Khuê trao huân chương Quân công cho ngành này. Đặc biệt đáng lưu ý là nhân dịp đó Đoàn Khuê đã mời  các cựu bộ trưởng Quốc phòng Võ Nguyên Giáp, Văn Tiến Dũng và cựu Chủ nhiệm Tổng cục chính trị  Chu Huy Mân tới dự. Ai cũng biết, Lê Đức Anh không thích Võ Nguyên Giáp và vài năm trước chính Lê Đức Anh đã tìm cách loại Văn Tiến Dũng và Chu Huy Mân để chiếm bộ Quốc phòng và để Lê Khả Phiêu thay Chu Huy Mân làm Chủ nhiệm Tổng cục chính trị.   *** Mặt trận thứ hai phe Đỗ Mười và Lê Đức Anh phải đối phó tiếp tục trong lúc này là Võ Văn Kiệt. Đặc biệt  sau khi Võ Văn Kiệt bẽ gẫy bất ngờ giải pháp nhân sự Đào Duy Tùng-Nguyễn Hà Phan vào phút chót đã làm Đỗ Mười và cánh bảo thủ rất cay cú. Đối với họ, Võ Văn Kiệt vẫn là cái gai nguy hiểm cần phải nhổ đi. Vì thế liền sau ĐH 8 một số nhân vật đã liên tục tung ra nhiều bài trên cơ quan lí tuận và tư tưởng của TUĐ, tờ TCCS, luân phiên tấn công Võ Văn Kiệt.Liền sau khi ĐH 8 kết thúc ít ngày Phó Tổng biên tập TCCS Tiến Hải (một bút hiệu) đã mở màn hiệp hai tấn công Võ Văn Kiệt. Trong TCCS số 14, tháng 7.96 Tiến Hải lại chĩa mũi chỉ trích với những ngôn ngữ kết án mạnh việc ông Kiệt trong Thư gởi BCT 9.8.95 đề nghị từ bỏ nguyên tắc tập trung dân chủ:   „Đảng ta đã nhiều lần khẳng định, tập trung dân chủ là nguyên tắc cơ bản trong tổ chức sinh hoạt đảng, nằm ngay trong bản chất của đảng, là một tiêu chí để phân biệt đảng kiểu mới của giai cấp công nhân, đảng cách mạng chân chính với các đảng khác. Phủ nhận nguyên tắc này là phủ nhận đảng từ bản chất. Xóa bỏ nguyên tắc này là phá hoại sức mạnh của đảng từ gốc. Kinh nghiệm cho thấy, ở đâu và lúc nào đảng xa rời nguyên tắc tập trung dân chủ thì đảng không còn sức mạnh (hoặc rơi vào độc đoán chuyên quyền, hoặc trở thành câu lạc bộ mở đường cho chủ nghĩa cơ hội, bè phái vô chính phủ đủ loại hoạt động, cuối cùng làm tan rã đảng về tổ chức, cũng tức là thủ tiêu bản thân đảng). Kẻ địch đang rất muốn và thường xuyên kích động chúng ta làm điều đó. Thực tế đã có không ít ĐCS bị rối loạn hoặc tan rã chỉ vì hạ thấp nguyên tắc tập trung dân chủ, sa vào cái bẫy „đa nguyên, đa đảng“.   Trong TCCS số 20 (10.96) Tiến Hải còn kết án rõ hơn nữa, nêu ra câu hỏi ai là người tung luận điệu chống tập trung dân chủ và phá hoại đoàn kết trong đảng? Theo ông, đó là „những cán bộ lãnh đạo chủ chốt“. Vì thế Phó Tổng biên tập Tạp chí tư tưởng và lí luận của TUĐ đã đòi „phải xử lí kịp thời, nghiêm khắc“ nghĩa là „phải thay đổi ngay những cán bộ không đáp ứng được yêu cầu“. Dùng ngôn ngữ chỉ trích gay gắt và lối lí luận kết tội Võ Văn Kiệt như thế có khác nào khuyến cáo ông Kiệt nên ra khỏi đảng bằng cách này hay cách khác, đồng thời ủng hộ cho giải pháp để Võ Văn Kiệt thôi làm TT.   Cũng trênTCCS số 19 (10.96) Trung tướng GS Trần Xuân Trường, Giám đốc Học viện Chính trị Quân sự, cơ quan đào tạo sĩ quan cấp cao về chính trị của QĐND và trực tiếp dưới quyền Tổng cục Chính trị của Lê Khả Phiêu, cho biết có những khác biệt lập trường trong nhiều vấn đề cơ bản: „Những sự khác nhau đó không chỉ trên những vấn đề cụ thể, mà trên cả một số vấn đề cơ bản có ảnh hưởng đến việc hiểu và thực hiện đường lối của đảng, liên quan tới định hướng phát triển của đất nước.“ (tr.21) Tiếp theo tướng Trường nói rõ hơn, khác biệt nằm ở lãnh vực nào: „Trong khi quan điểm của đảng là phát triển kinh tế nhiều thành phần, nhưng phải coi trọng xây dựng  kinh tế quốc doanh và hợp tác xã để quốc doanh đóng vai trò chủ đạo và cùng với kinh tế hợp tác xã là nền tảng nền kinh tế quốc dân, thì không thể truyền bá quan điểm cho rằng, chỉ có mở rộng tối đa kinh tế tư nhân tư bản chủ nghĩa, thu hẹp kinh tế quốc doanh đến mức tối thiểu thì mới hòa nhập được vào kinh tế thế giới, khắc phục được sự tụt hậu của mình“ (tr. 22) Rõ ràng những chỉ trích trên đây là nhắm vào nội dung Thư gởi BCT của Võ Văn Kiệt. Vì vậy Trần Xuân Trường đòi: „Về những vấn đề lí luận có liên quan trực tiếp đến sự thống nhất ý chí và hành động thực hiện đường lối của đảng thì cần phải có cách xử sự khác. Nếu không chúng ta sẽ rơi vào chủ nghĩa vô nguyên tắc. Cơ quan lãnh đạo của đảng cần chỉ ra những vấn đề gì được tiếp tục thảo luận rộng rãi, những vấn đề gì phải nói và làm thống nhất theo một định hướng tư tưởng chính trị đã được xác định (tr.21) Cuối cùng Giám đốc Học viện Chính trị Quân đội đã đi đến kết luận đanh thép: „Thực tiễn chứng tỏ, trên vấn đề hệ tư tưởng, không thể có bất cứ sự thỏa hiệp nào. Chúng ta cần và có thể tiếp thu một cách có phê phán những yếu tố tiến bộ đúng đắn của những trào lưu  ngoài Ma-xit để làm giầu cho mình, nhưng không thể có nhượng bộ thỏa hiệp về quan điểm và lập trường tư tưởng, không thể dung hòa quan điểm đúng với quan điểm sai trái. Sự dung hòa và thỏa hiệp đó chỉ có hại, làm hỗn loạn chính trị, tư tưởng và tổ chức của đảng“ (tr.22)   Trên tạp chí QPTD số 11.96 Thượng tướng Đặng Vũ hiệp, phụ tá của Lê Khả Phiêu, tuy không nêu đích danh cũng kết án Võ Văn Kiệt có „quan điểm thù địch phủ nhận và hạ thấp vai trò lãnh đạo của đảng“. Cả Vũ ngọc Lân, bút hiệu của một cán bộ cấp cao, đã viết bài „Nguyên tắc tập trung dân chủ-một biểu hiện sức sống của đảng“ trên TCCS số cuối năm 1996, còn kết án Võ Văn Kiệt thẳng hơn nữa về việc ông Kiệt trong Thư gởi BCT đòi bỏ nguyên tắc tập trung dân chủ:   „Lâu nay các thế lực thù địch luôn luôn tập trung sức tấn công nhằm phủ nhận, phê phán, xuyên tác nguyên tắc tập trung dân chủ, một nguyên tắc rất cơ bản của ĐCS. Bọn chúng thường cho rằng: Nguyên tắc tập trung dân chủ đến nay đã lỗi thời; cái gọi là „dân chủ“ chỉ là „hình thức và lí thuyết“, còn thực tế là „độc đoán“, „chuyên quyền“ của một trung tâm; trong nguyên tắc này, không thể có sự tồn tại, „chung sống“ giữa tập trung với dân chủ, „nhốt“ chung vào một „rọ“ chúng sẽ „giết chết“ lẫn nhau, mà cụ thể là cái tập trung sẽ „giết chết“ cái dân chủ.“   Việc để một số tướng và một số nhà lí luận cấp cao viết nhiều bài liên tiếp trong nhiều tháng liền sau ĐH 8 trên hai tạp chí hàng đầu của đảng là TCCS và QPTD đã chứng tỏ Đỗ Mười, Lê Đức Anh và Lê Khả Phiêu đã có chủ ý rất rõ ràng là hạ uy thế của Võ Văn Kiệt và cô lập vây cánh của ông trong đảng với mục tiêu là cưỡng bức ông phải rời vai trò làm TT.   Việc đánh thành phần cấp tiến chung quanh Võ Văn Kiệt và tranh giành quyền lực ngay trong cánh bảo thủ giữa Đoàn Khuê và Lê Khả Phiêu diễn ra đúng vào lúc Lê Đức Anh đau nặng và cuộc nổi dậy của nông dân cũng như cán bộ về hưu ở Thái bình cùng nạn đói lại xuất hiện ít nhất trên 15 tỉnh vào đầu năm 1997, do hậu quả của nạn lũ lụt ở đồng bằng Cửu long và cả miền Bắc vào hè-thu năm trước. Từ sau ĐH 8 hầu như Lê Đức Anh đã không xuất hiện. Trong dịp đón tiếp Tổng thống Nam Hàn Đỗ Mười đã phải đóng vai CTN  vì Lê Đức Anh đau. Nhiều dịp quan trọng khác cũng không thấy Lê Đức Anh xuất hiện, như lễ Kỉ niệm 50 năm ngày Toàn quốc kháng chiến (12.1946-12.1996) và dịp Nguyễn Hữu Thọ mất cuối 12.1996. Mãi tới đầu tháng 2.1997 vào dịp sinh nhật bát tuần của Đỗ Mười mới đưa tin và ảnh là „Lê Đức Anh đang bình phục“ và Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, Lê Khả Phiêu thăm. Cũng vào dịp này Đào Duy Tùng được trao tặng Huy hiệu 50 tuổi đảng, nhưng không đưa hình và cũng không phát biểu, có lẽ ốm nặng. Mãi tới kì họp thứ 11 của QH vào đầu tháng 4.97 mới thấy Lê Đức Anh xuất hiện bên cạnh Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng, Võ Văn Kiệt và Nông Đức Mạnh.   Đáng chú ý là, trong dịp này Võ Văn Kiệt đã không đọc báo cáo trước QH với tư cách là TT như thường lệ, Phan Văn Khải đã đọc thay. Tiếp theo đó trong cuộc họp nội các vào 28-29.5 Võ Văn Kiệt vừa từ Hung trở về sáng 29.5 nhưng không dự, trong khi đó Trần Xuân Giá trong phái đoàn của Võ Văn Kiệt trở về đã tham dự ngày chót họp nội các.Giữa tháng 6 HNTU 3 đã họp trong 10 ngày để bàn về „công tác cán bộ“. Vài ngày sau công bố danh sách 664 ứng cử viên QH khóa 10, nhưng cả ba Đỗ Mười, Lê Đức Anh và Võ Văn Kiệt không có tên trong danh sách. Như vậy có nghĩa là, theo Hiến pháp Lê Đức Anh và Võ Văn Kiệt sẽ không ra tái tranh cử Chủ tịch nước và Thủ tướng trong nhiệm kì tới. Theo Hiến pháp, CTN và TT được bầu từ các đại biểu của QH.   Cùng với việc thoái lui của ba nhân vật trên, người ta thấy cũng trong thời gian này vị thế và vai trò của Lê Khả Phiêu lên cao rất mạnh. Rõ rệt nhất tại Hội nghị Cán bộ toàn quốc về công tác chính trị nội bộ và nghiên cứu NQ 8 họp ngày 26.-29.12.96 cho 330 bí thư, phó bí thư tỉnh-thành, ban cán sự, đảng ủy khối, trưởng và phó các ban trung ương đã do một mình Lê Khả Phiêu chủ trì, Đỗ Mười tới phát biểu ý kiến, trong đó ghi thêm chức vụ mới của Lê Khả Phiêu là Trưởng ban Bảo vệ chính trị nội bộ. Đặc biệt tờ Nhân dân xếp phần nói của Lê Khả Phiêu trước Đỗ Mười và dùng các từ ngữ „phân tích sâu sắc“ cho Lê Khả Phiêu, trong khi ấy chỉ dùng từ „biểu dương“ khi nói tới phát biểu của Đỗ Mười. Tiếp đó, sau Tết Đinh Sửu Lớp nghiên cứu NQ ĐH 8 được các ban Tư tưởng Văn hóa, Tổ chức và Học viện chính trị quốc gia HCM tổ chức cho gần 700 cán bộ lãnh đạo các ban, ngành ở trung ương, các tỉnh-thành trên toàn quốc. Nguyễn Đức Bình, phụ trách „công tác tư tưởng văn hóa và khoa giáo trung ương“ và tân Trưởng ban Tổ chức trung ương Nguyễn Văn An đồng chủ trì hội nghị, nhưng Lê Khả Phiêu là người phát biểu chính.   Đây có lẽ là việc chuẩn bị cho HNTU 3 sắp tới về công tác cán bộ ở cấp cao, đồng thời để cho dư luận trong và ngoài đảng hiểu là, Lê Khả Phiêu đã nắm chủ động. Điều này cho thấy, sau một số tháng tranh giành quyền lực thì vào thời điểm đó Lê Khả Phiêu đã thắng các đối thủ chính trị trong đảng, không chỉ với phe cấp tiến mà ngay trong nội bộ phe bảo thủ, do sự ủng hộ của Lê Đức Anh và Đỗ Mười. Để chứng tỏ là người có uy quyền nên trong diễn văn quan trọng này Lê Khả Phiêu đã dùng cả ngôn ngữ kẻ cả, ra lệnh chấm dứt các tranh cãi trong nội bộ và phải thi hành các NQ của ĐH 8:   „Đối với cán bộ lãnh đạo của đảng, nhất là đội ngũ cán bộ cấp cao, yêu cầu đó đặt ra càng cao [ý ở đây là „thống nhất tư tưởng và hành động“]. Vì vậy BCT quyết định bồi dưỡng cho các đồng chí tại lớp học này một số vấn đề mấu chốt nhất, về tri thức lí luận cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lê-nin, tư tưởng HCM, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc… để giúp hiểu sâu thêm cơ sở lí luận của đường lối, đồng thời với việc nghiên cứu có hệ thống đường lối, quan điểm, mục tiêu, nhiệm vụ do ĐH đề ra. Qua đó nâng cao bản chất chính trị, sự vững vàng về quan điểm lập trường, nâng cao niềm tin có cơ sở khoa học, đấu tranh phê phán các quan điểm sai trái, thù địch, bảo vệ nền tảng tư tưởng và đường lối của đảng.“   Nếu theo dõi quan lộ của Lê Khả Phiêu thì thấy, chỉ trong một vài năm từ một tiểu tướng vô danh ông đã trở thành một người có quyền lực lớn nhất từ đầu 1997. Cho tới giữa thập niên 80 Lê Khả Phiêu mới chỉ có quân hàm Thiếu tướng và phụ tá của tướng Lê Đức Anh trong chiến trường Campuchia. Nhưng từ khi Lê Đức Anh có quyền lực mạnh thì Lê Khả Phiêu cũng được giao cho những vai trò quan trọng. Đáng để ý là trong thời gian quyền hành của cặp Lê Đức Anh-Lê Khả Phiêu vươn lên thì cũng xẩy ra những cái chết bí hiểm và nhiều biến động trong quân đội. Sau cái chết đột ngột và đầy bí ẩn của hai đại tướng  có uy tín cao trong quân đội lúc đó là Hoàng Văn Thái và Lê Trọng Tấn, tới việc hai đại tướng Văn Tiến Dũng và Chu Huy Mân, đương kim bộ trưởng Quốc phòng và Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị, không được cử làm đại biểu dự ĐH 6 (12.86). Sau nhờ sự vận động của một số UVBCT  nên ông Dũng được cử làm đại biểu dự khuyết. Lê Đức Anh đã được bầu vào BCT và thay Văn Tiến Dũng làm bộ trưởng Quốc phòng. Lê Khả Phiêu được chỉ định làm Phó chủ nhiệm Tổng cục chính trị, rồi được bầu làm Ủy viên Trung ương tại ĐH 7 (1991) và Chủ nhiệm Tổng cục chính trị, một chức vụ rất quan trọng trong quân đội. Chỉ một năm sau Lê Khả Phiêu được cử vào BBT và phụ trách lãnh vực an ninh nội chính. Đây là lãnh vực rất quan trọng, nó kiểm soát an ninh ở cấp cao nhất (BCT, BBT, TUĐ). Cũng vào thời gian này Lê Đức Anh nắm chức CTN. Tại HNTU 6 chuẩn bị cho Hội nghị Đại biểu toàn quốc (1.94) Lê Khả Phiêu được bầu bổ túc vào BCT.Như vậy chỉ nội ba năm Lê Khả Phiêu đã từ một tiểu tướng trở thành một người có quyền lực rất lớn cùng với quyền bính lên cao của Lê Đức Anh, người phù trợ Lê Khả Phiêu.   Vào thời điểm đầu 1997 một mình Lê Khả Phiêu nắm rất nhiều chức vụ: Ủy viên BCT, Thường trực BCT, Ủy viên thường vụ Đảng ủy QSTU –cơ quan tối cao của QĐND, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị, Trưởng ban Bảo vệ chính trị nội bộ trung ương (các ngành nội chính, nội vụ, thanh tra, kiểm sát, tư pháp, tòa án và hải quan). Có thể nói từ trước tới nay trong ĐCSVN chưa có một nhân vật nào –kể cả HCM, Trường Chinh, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ- cùng một lúc lại nắm nhiều chức vụ quan trọng như Lê Khả Phiêu.  Điều này phản ảnh sự tham quyền và tính đa nghi của Lê Khả Phiêu và Lê Đức Anh.   ***   Tại kì họp đầu tiên của QH Khóa 10 vào cuối tháng 9.97 đã bầu lại các cơ quan nhà nước. Trần Đức Lương thay Lê Đức Anh làm CTN, Nông Đức Mạnh thân tín của Đỗ Mười vẫn tiếp tục làm Chủ tịch QH, Phan Văn Khải thay Võ Văn Kiệt làm TT và thành lập chính phủ mới, trong đó số PTT từ 3 tăng lên 5. Đây là cách giảm quyền hành của Phan Văn Khải. Cũng vào thời điểm này một số nguồn tin cho biết, có thể Nguyễn Văn An hoặc Nông Đức Mạnh sẽ thay Đỗ Mười làm TBT.Nhưng tại HNTU 4 vào cuối tháng 12.97 (22-29.12. 1997) thì Lê Khả Phiêu đã chính thức trở thành TBT. Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Đồng và Võ Chí Công thôi „cố vấn BCHTU“ và Đỗ Mười, Lê Đức Anh,Võ Văn Kiệt thay. Nhân dịp này ba cựu Cố vấn được trao huy chương Sao vàng! Đồng thời bầu bổ túc 4 người vào BCT là Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Thượng tướng Phạm Thanh Ngân, Trưởng ban Dân vận Nguyễn Minh Triết, Chánh Văn phòng trung ương đảng Phan Diễn và Phó Bí thư thành ủy Hà nội Nguyễn Phú Trọng.   Đáng để ý là, trong diễn văn khai mạc khá dài ngày 22.12 –mãi khi Hội nghị kết thúc mới được công bố- Đỗ Mười không giành một chữ nào cho thấy là HNTU 4 sẽ đưa ra quyết định nhân sự cao nhất, chỉ nói về kinh tế, đặc biệt cả việc nông dân tỉnh Thái bình nổi dậy chống chính quyền địa phương.Vì thế cho tới những ngày đầu của HNTU 4 ngay cả  đại đa số các UVTU cũng không biết Đỗ Mười sẽ rút lui và Lê Khả Phiêu sẽ thay thế.Việc này cho thấy tác phong gia trưởng đối với ngay cả các UVTU của một số người có quyền lực cao nhất. Còn nhân dân thì càng bị mù tịt. Điều này chứng minh một số người cầm đầu chế độ toàn trị đã coi công việc của đảng và đất nước như chuyện riêng của họ, không cần bàn bạc trước trong nội bộ đảng và cũng không thèm thông tin cho nhân dân! Đây chính là cách thể hiện trong thực tế về „dân chủ XHCN“ và „nguyên tắc lãnh đạo tập thể“ của ĐCSVN.  (còn tiếp)  
......

Phạm Minh Chính chỉ đóng trò Nói vậy mà không là vậy thay cho Nguyễn Phú Trọng! (Bài 2)

Âu Dương Thệ Thư gởi Bộ chính trị của Võ Văn Kiệt 9. 8. 1995 và sự phản công của phe Đỗ Mười   Nhưng hi vọng giữ được ổn định ở ngay trong cấp cao nhất không kéo dài, mặc dầu phe giáo điều do Đỗ Mười-Lê Đức Anh chỉ huy đã được tăng cường thêm trở thành áp đảo về số lượng trong BCT từ HNTU 6 giữa tháng 1.1994, như đã trình bày. Ngay cả trong tứ trụ khi đó, Võ Văn Kiệt đã phải một mình chống chọi lại Đỗ Mười, Lê Đức Anh và Nông Đức Mạnh. Nếu theo dõi hoạt động chính trị của Võ Văn Kiệt từ thời ông còn ở trong bưng tại miền Nam tới khi làm Bí thư thành ủy Sài gòn và sau này ra HN (Hà nội) giữ các chức vụ quan trọng khác, cho thấy ông là người có cá tính riêng mạnh và phóng khoáng so với nhiều nhà lãnh đạo đồng thời với ông. Trong thời gian làm Bí thư thành ủy Sài gòn, nhờ uy tín và ảnh hưởng, nên ông Kiệt đã dám mời một số nhân vật cũ Miền Nam như cựu Phó TT Giáo sư TS kinh tế Nguyễn Xuân Oánh và Giáo sư TS Kinh tế Nguyễn Văn Hảo, từng là Phó TT phụ trách phát triển kinh tế của Việt Nam Cộng hòa.(1) Cá tính mạnh của Võ Văn Kiệt còn biểu lộ trong hai quyết định quan trọng trong thời gian làm TT, tiến hành thực hiện đường dây tải điện Bắc-Nam mặc dầu nhiều người chống, và vào trại giam thăm cựu bộ trưởng Năng lượng Vũ Ngọc Hải để tỏ thái độ trọng nhân tài và đồng thời chống bảo thủ. Nhưng tư duy độc lập và cá tính mạnh trong thời gian làm TT phải nói tới Thư của ông gởi BCT ngày 9.8.1995. Thời điểm này nằm cận ĐH 8 chỉ gần một năm sau đó và thành phần nhân sự mới ở các cấp cao nhất từ TBT tới TT, hầu như đã được cơ cấu xong theo mong muốn của phe bảo thủ. Về Thư gởi BCT của Võ Văn Kiệt có nhiều câu hỏi được nêu ra nhưng vẫn chưa có trả lời, trong đó có hai câu hỏi quan trọng. Tại sao Võ Văn Kiệt gởi Thư này cho BCT vào hè 1995 không lâu trước ĐH 8 và ông chờ đợi gì ở các đồng liêu trong BCT?  Vì sao Lá thư này lại bị tiết lộ ra bên ngoài ? Ai chủ mưu và có dụng ý gì? Có lợi hay bất lợi cho Võ Văn Kiệt? Thư gởi BCT 9.8.1995 gồm trên 10.000 chữ được soạn thảo sau khi ông Kiệt đã có trong tay bản Dự thảo Báo cáo Chính trị Đại hội (ĐH) 8.(2) Vì thế có thể nói Thư này chính là một phản biện lại nội dung Dự Thảo này và một số Nghị quyết (NQ) của Hội nghị Đại biểu toàn quốc 1994. Nội dung Thư này có thể hiểu như một DỰ ÁN CHÍNH TRỊ cho ĐCSVN về mục tiêu và phương thức đổi mới sau khi Liên xô sụp đổ. Thư này nêu ra những điểm chính: 1. Xu hướng và tương quan lực lượng trên thế giới và chính sách đối ngoại của VN sau khi Liên xô sụp đổ. 2. Chính sách kinh tế: Làm thế nào để dân giầu nước mạnh? Chệch hướng hay không chệch hướng? 3. Khả năng quản trị Nhà nước (chính phủ, quốc hội và các đoàn thể ngoại vi) của Đảng. 4. Đảng phải thay đổi cách tổ chức và điều hành như thế nào nếu muốn tiếp tục lãnh đạo đất nước? Về bối cảnh thế giới sau khi Liên xô sụp đổ ông Kiệt cho rằng, „trong thế giới ngày nay không phải mâu thuẫn đối kháng giữa chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa đế quốc“ là chính, mà mâu thuẫn giữa các quốc gia, khu vực và quốc tế trở thành quan trọng. Nhưng các mâu thuẫn này vừa là thách đố, đồng thời cũng là cơ hội cho các nước. Như vậy Võ Văn Kiệt đã phủ nhận chủ thuyết về „mâu thuẫn đối kháng“ -có anh thì không thể có tôi- giữa chủ nghĩa CS và chủ nghĩa tư bản; đồng thời còn cho rằng, các mâu thuẫn này không nhất thiết chỉ phải giải quyết bằng bạo lực như Lenin và Đệ tam Quốc tế đã từng khẳng định và cuối cùng CS sẽ tiêu diệt tư bản. Trái lại theo ông, sau khi Liên xô sụp đổ thế giới có thể giải quyết các mâu thuẫn không nhất thiết phải kinh qua bạo lực. Ông còn nhấn mạnh, từ nay quan hệ giữa 4 nước CS còn sót lại là VN, TQ, Bắc hàn và Cuba chứa nội dung là „tính chất quốc gia lấn át (nếu chưa muốn nói là loại bỏ) tính chất xã hội chủ nghĩa.“ Nghĩa là ông Kiệt không còn tin vào thế giới đại đồng giữa các nước CS, quyền lợi quốc gia là quyết định. Riêng với Trung quốc (TQ), ông Kiệt còn nhận định hai nước VN và TQ đang có những tranh chấp mới rất nóng, nhất là ở biển Đông.  Từ các phân tích về tương quan quốc tế mới sau khi Liên xô tan rã, trái với quan điểm lo ngại và bi quan của cánh bảo thủ về tương lai của chế độ, ông Kiệt lại lạc quan thấy đây là một cơ hội tốt cho VN: „Với đánh giá tình hình theo cách nhìn mới, có thể nói, sau một nửa thế kỷ phấn đấu đầy hy sinh gian khổ kể từ Cách mạng tháng Tám, bây giờ chúng ta mới cùng một lúc có được điều kiện bên trong tốt nhất và bối cảnh quốc tế bên ngoài thuận lợi nhất cho phép đặt ra được và thực hiện được dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng và văn minh, đáp ứng được đòi hỏi phải vươn ra thế giới bên ngoài để tồn tại và phát triển, để lấy lại thời gian đã mất và đuổi kịp các nước chung quanh. Có thể nói, đất nước đang đứng trước cơ hội chưa từng có trong lịch sử dân tộc ta !“ Như vậy, ngay trong phần đầu Thư 9.8.95 gởi BCT, Võ Văn Kiệt đã dám đặt lại và phủ nhận những định đề căn bản của chủ nghĩa Marx-Lenin về mâu thuẫn đối kháng giữa CS và Tư bản, cũng như phải dùng bạo lực để thanh toán Tư bản (ý thức hệ và phương pháp đấu tranh). Không những thế Võ Văn Kiệt còn chống lại chủ thuyết của Đỗ Mười-Lê Đức Anh xin cầu hòa với Bắc kinh (BK) và mong BK bao che cho HN từ sau Hội nghị bí mật ở Thành đô (9.1990), vì tin rằng những người cầm đầu BK vẫn đặt trọng mục tiêu XHCN trên quyền lợi ích kỉ của quốc gia. Cho thấy ông không còn tin vào chủ thuyết „Thế giới đại đồng“ và cũng rất nghi ngờ chủ tâm của BK!:  „Nói riêng về quan hệ Việt Nam – Trung quốc, Việt Nam – Cộng hoà dân chủ nhân dân Triều Tiên thì tính chất quốc gia lấn át (nếu chưa muốn nói là loại bỏ) tính chất xã hội chủ nghĩa trong những mối quan hệ giữa những nước này. Thậm chí trong quan hệ Việt Nam – Trung quốc tồn tại không ít điểm nóng. Thuần tuý nói về chủ nghĩa xã hội thì cả 4 nước Xã hội chủ nghĩa còn lại đều nói, còn đang phải tiếp tục nghiên cứu, tìm tòi con đường riêng phù hợp của từng nước.“ Chủ đề quan trọng thứ hai trong Thư gởi BCT là chính sách phát triển kinh tế. Ở đây Võ Văn Kiệt cũng đi thẳng vào vấn đề trung tâm là nên giữ vững và củng cố Doanh nghiệp nhà nước (DNNN) hay nên để kinh tế tư nhân phát triển? Câu trả lời khá dứt khoát của ông là chống lại chủ trương kể từ Hội nghị Đại biểu toàn quốc (1994) tìm cách củng cố trở lại để DNNN giữ vai trò chủ đạo trong kinh tế, chứ không thể để kinh tế tư nhân tự do phát triển, có như vậy mới không „chệch hướng“ ra khỏi quĩ đạo XHCN. Ông đã dẫn chứng tình hình phát triển kinh tế nhanh trong nhiều lãnh vực từ sau ĐH 6 với việc bãi bỏ lệnh „ngăn sông cấm chợ“, giải thể hệ thống hợp tác xã (HTX) trong nông nghiệp và để cho tư nhân được tự do làm ăn để phản biện lại quan điểm của phe giáo điều bảo thủ đang tìm cách trở lại con đường mòn của mô hình XHCN vì họ sợ „chệch hướng“: „Những năm trước khi thực hiện đổi mới, chúng ta đã có kinh nghiệm, nếu không có sự phát triển này thì kinh tế tiêu điều và ách tắc như thế nào ! Nếu coi sự phát triển này là chệch hướng, có nghĩa là chúng ta phải đem kinh tế quốc doanh ra đối lập lại với sự phát triển này, đối lập với tất cả những người lao động đang bỏ của và công sức để tạo ra sự phát triển như hiện nay.“ Ông còn phê bình gay gắt cách làm ăn thua lỗ của hệ thống quốc doanh trở thành gánh nặng cho kinh tế, và chính hệ thống này lại đang là những nơi nuôi dưỡng những tệ trạng xã hội: „Trong những năm của cơ chế kinh tế cũ, quốc doanh đã hầu như nắm toàn bộ các lãnh vực này và chúng ta đã biết kết quả. Ngày nay không ít xí nghiệp, đơn vị quốc doanh làm ăn trái với pháp luật, số lượng phương tiện giao thông vận tải của quốc doanh – trong đó có xe của đơn vị quân đội – tham gia buôn lậu khá lớn…“ „Song nguy cơ chệch hướng đang ẩn náu trong nhiều hiện tượng kinh tế xã hội khác cần được chú ý xử lý thỏa đáng. Đó là tình trạng làm ăn trái pháp luật, tham nhũng, tiêu cực đang trở thành “quốc nạn”, bao gồm cả những thói xấu như cục bộ, cửa quyền, tính vô chính phủ, cát cứ, tiêu xài lãng phí và ăn cắp của công…“  Tình trạng làm ăn thua lỗ lớn và sự tham nhũng cùng cực của cán bộ trong toàn bộ hệ thống kinh tế Nhà nước về các năm sau này chứng minh, Võ Văn Kiệt đã dự đoán đúng hậu quả của việc cố ý duy trì doanh nghiệp quốc doanh (DNQD) về mặt kinh tế lẫn chính trị và pháp luật dẫn tới tha hóa đạo đức và kỉ cương xã hội. Theo ông, nếu trở lại với mô hình phát triển theo XHCN như trước thời đổi mới thì mới là „Chệch hướng và diễn biến hoà bình sẽ có thêm mảnh đất màu mỡ để bung ra.“  Tóm lại, quan điểm về vai trò của DNNN giữa Võ Văn Kiệt và nhóm bảo thủ trong BCT hoàn toàn đối chọi nhau. Có thể nói gọn là, Võ Văn Kiệt muốn những gì tư nhân không làm được thì mới để quốc doanh làm; còn phe bảo thủ lại chủ trương, những gì quốc doanh không làm được mới để cho tư nhân! Những phản biện của Võ Văn Kiệt về „chệch hướng“ và „diễn biến hòa bình“ nêu ra trong Thư gởi BCT cũng hoàn toàn ngược lại quan điểm của phe bảo thủ đã quyết định trong Hội nghị Đại biểu toàn quốc và được giải thích rõ trong sách „Văn hóa và Đổi mới“ của Phạm Văn Đồng đang là nền tảng cho đường lối của ĐH 8 sắp tới, như đã trình bầy. Chủ đề thứ ba trong Thư gởi BCT ngày 9.8.1995 của Võ Văn Kiệt là sự quản trị và điều hành bộ máy Nhà nước của ĐCS. Với tư cách là TT, trong nhiều năm ông Kiệt đã phải nhìn nhận bộ máy Nhà nước (chính phủ, quốc hội, các tổ chức ngoại vi) do ĐCS chỉ huy đang bất cập trong luật pháp và bất lực trong việc tuyển chọn cán bộ và điều hành bộ máy nhà nước. Tình hình này dẫn tới những hậu quả vô cùng xấu tới mức báo động trong nhiều lãnh vực của xã hội:  „Tình trạng bất cập của bộ máy nhà nước và những vấn đề nóng bỏng trong đời sống kinh tế xã hội đã ở mức báo động…“. „Sống và làm việc theo pháp luật trở thành đòi hỏi ngày càng bức thiết của cuộc sống và sự nghiệp phát triển đất nước ta…“ „Sự phát triển luật pháp và năng lực thi hành luật pháp chưa theo kịp đà phát triển của đất nước và xã hội ta hiện nay. Mặt khác, tình trạng sống và làm ăn trái phép với pháp luật chưa có xu thế giảm….“ „Hãy thử mổ xẻ tình trạng tham nhũng, tình trạng buôn lậu, trốn thuế, tình trạng móc ngoặc ở trong nước, hoặc với nước ngoài trong kinh tế, tình trạng chồng chéo ách tắc trong điều hành và quản lý đất nước, rừng núi tài nguyên bị tàn phá trong thời bình, môi trường tự nhiên đang bị xâm phạm nghiêm trọng, cơ sở hạ tầng nhiều nơi không được gìn giữ, tình trạng dân kêu oan khiếu nại…, chúng ta sẽ có được những thước đo khá chính xác về mức độ báo động này. Một trong những nguyên nhân chính là những yếu kém trong nhiệm vụ quản lý nhà nước….“ Sau khi nêu rõ sự bất lực của bộ máy Nhà nước dẫn tới sự bùng nổ của các tệ trạng xã hội, trong thư gởi BCT ông Kiệt đã nói thẳng tới nguyên nhân của nó. Theo ông, đó là vẫn áp dụng phương pháp quản lí đất nước thời chiến vào thời bình, tuyển chọn nhân viên Nhà nước theo nhu cầu của Đảng chứ không căn cứ trên khả năng và đức độ. Nói tóm lại, theo ông nguyên nhân chính của của sự bất lực của bộ máy Nhà nước và sư sa đọa của cán bộ là vì Đảng vẫn đứng trên và làm thay Nhà nước, trong khi đó lại không chịu trách nhiệm: „Chúng ta cần sớm khắc phục những ảnh hưởng còn lại của phương thức điều hành đất nước trong thời chiến với những đặc điểm như : cơ chế chính uỷ, quyền lực quyết định tại chỗ, tính chất địa phương, cơ cấu bộ máy sắp xếp cán bộ theo yêu cầu chính trị, bộ máy của Đảng song trùng và trên thực tế là có những việc đứng trên hoặc làm thay bộ máy chính quyền, cơ chế trách nhiệm không rõ ràng và sự yếu kém về nghiệp vụ do vận dụng nguyên tắc tập thể lãnh đạo cá nhân phụ trách v.v“.  Các phê bình thẳng thắn trên đây của Võ Văn Kiệt cũng được  bộ trưởng Kế hoạch & đầu tư Bùi Quang Vinh thời Nguyễn Tấn Dũng 11 năm sau chia xẻ, khi ông phát biểu công khai ngay tại ĐH 12 (xem Chương tám, IV). Chủ đề quan trọng cuối cùng trong Thư gởi BCT, ông Kiệt đã tập trung phân tích về tình hình ĐCS. Cách tổ chức và điều hành hiện nay của Đảng có thích hợp không và cần phải được cải tổ như thế nào? Nhận định đầu tiên của ông là, cán bộ đảng viên trong thời bình đang suy thoái về đạo đức và lối sống làm mất tính tiên phong: „Chúng ta đang đứng trước thực tế là, tính tiên phong chiến đấu của đảng viên và của các tổ chức cơ sở của Đảng có nhiều mặt giảm sút, thậm chí yếu kém. Nhiều đảng viên không còn vai trò gương mẫu, nhiều tổ chức cơ sở Đảng chỉ hoạt động hình thức, hoặc tê liệt, thoái hoá. Quan hệ giữa Đảng và dân ngày càng có nhiều vấn đề. Chỗ nào cũng có đảng viên, song tình trạng bê bối, tiêu cực ở các ngành, các địa phương khá phổ biến.“ Vì vậy theo ông, nếu muốn Đảng tiếp tục cầm quyền thì ưu tiên hàng đầu là phải „cần đặc biệt phát huy dân chủ trong Đảng“. Để có thể thực hiện được việc này Võ Văn Kiệt không ngại ngùng đề nghị phải từ bỏ nguyên tắc tổ chức „tập trung dân chủ“ vẫn được áp dụng và được coi là nguyên tắc tổ chức của các ĐCS, nhưng chính nó đang dẫn tới tinh thần vô trách nhiệm và dân chủ hình thức: „Chúng ta thảo luận nhiều về nguyên tắc “ dân chủ tập trung ”, hoặc “ tập trung dân chủ ”. Tôi đề nghị bỏ cách suy nghĩ rất công thức như vậy. Nên chăng khẳng định lại một cách không thể hiểu lầm như sau: Để huy động trí tuệ của toàn Đảng và bảo vệ sự trong sáng trong Đảng, cần phải triệt để dân chủ, đồng thời để bảo đảm sức chiến đấu của Đảng, mọi đảng viên phải tuyệt đối tuân theo điều lệ và phục tùng các nghị quyết của Đảng.“ *** Tóm lại, trong Thư gởi BCT ngày 9.8.1995 TT Võ Văn Kiệt đã dám đặt lại một số vấn đề từ trước tới nay vẫn được coi là cấm kị (Tabu), ai cũng phải thừa nhận và không được đụng tới. Đó là nguyên tắc tổ chức nội bộ trong đảng theo „tập trung dân chủ“ và „mâu thuẫn đối kháng“ giữa chủ nghĩa CS và TB với thế tất thắng của Thế giới CS. Ngoài ra, Võ Văn Kiệt còn đòi mổ xẻ lại những nhiều lãnh vực căn bản của chế độ cũng như các chính sách quan trọng. Như vai trò của Đảng trong việc điều hành nhà nước. Trong đó ông chống lại chủ trương từ trước tới nay theo lối lãnh đạo độc quyền của Đảng từ chính sách, tổ chức tới quyết định nhân sự. Ông muốn Chính phủ có quyền rộng rãi hơn. Võ Văn Kiệt cũng yêu cầu xét lại chính sách kinh tế lấy DNNN làm chủ đạo, ông chủ trương các hoạt động kinh tế theo cơ cấu tổ chức KTTT, trong đó DNNN chỉ làm những gì kinh tế tư nhân không làm được. Khác biệt quan điểm lớn khác giữa Võ Văn Kiệt với nhóm bảo thủ trong BCT còn nằm cả trong lãnh vực đối ngoại. Ông không tin chính sách cầu hòa với BK của Đỗ Mười và Lê Đức Anh vừa được bắt đầu từ đầu thập niên 90 và cho rằng, BK chỉ đặt quyền lợi của TQ trên hết chứ không phải vì lợi ích giữa hai ĐCS và ông còn cảnh cáo về những nguy cơ xung đột sẽ gia tăng trên biển Đông do chủ trương bành trướng của BK. Dĩ nhiên trong tư cách là một đương kim TT, nên khi trình bày các quan điểm trên Võ Văn Kiệt đã dùng những ngôn từ thích hợp với các đồng liêu. Nhiều đoạn trong Thư nói về những khác biệt quan trọng với phe bảo thủ, nhưng Võ Văn Kiệt đã tránh dùng ngôn ngữ mạnh, đi thẳng vào sự việc, mà ông lại phải trình bày vòng vèo và tránh phê bình quá đáng…Tuy nhiên, trong Thư gởi các đồng liêu trong BCT Võ Văn Kiệt đã dám đặt lại những vấn đề căn bản về ý thức hệ CS tới các chủ trương và chính sách quan trọng.(3)   Việc ra đời của Thư này, những tranh cãi và ảnh hưởng của nó đã tạo ra nhiều câu hỏi không chỉ trong nội bộ ĐCS mà cả bên ngoài. Tại sao Thư này đã được viết vào thời điểm đó, nhắm mục tiêu gì? Sự tranh cãi trong nội bộ trung ương về thư này như thế nào, cánh nào trong Đảng đã tham dự và đứng về phía nào? Tại sao Thư này lại lọt ra bên ngoài, Võ Văn Kiệt hay cánh bảo thủ bị bất lợi? Võ Văn Kiệt có đạt được mục tiêu không? Căn cứ vào sự trình bày của Võ Văn Kiệt trong Thư gởi BCT 9.8.1995 thì vào thời điểm đó các Dự thảo Báo cáo Chính trị và Dự thảo Kinh tế cho ĐH 8 đã xong, những luận cứ phản biện của ông đã căn cứ phần lớn vào các văn kiện dự thảo của ĐH 8 sẽ diễn ra gần một năm sau.(4)  Ngoài ra vào thời điểm đó có lẽ đề án nhân sự ở cấp cao nhất cũng đã được chuẩn bị ít nhất là trong phe bảo thủ. Như vậy rõ ràng mục tiêu của Thư gởi BCT 9.8.1995 là muốn nhắm tới ĐH 8 về các mặt đường lối, chính sách kinh tế, chính trị và ngoại giao, đồng thời cả trong đề án nhân sự. Gởi cho các đồng liêu trong BCT vào thời điểm gần một năm trước ĐH 8 Võ Văn Kiệt hi vọng là có thể tạo ra những cuộc tranh luận trong nội bộ Đảng ở những lãnh vực quan trọng theo chiều hướng có thể thay đổi để cởi mở hơn cả trong đường lối, chính sách lẫn nhân sự.(5) Nhưng có lẽ địa chỉ gửi Thư này ông Kiệt không chỉ nhắm riêng BCT mà cả trong Trung ương đảng (TUĐ). Chỉ có như vậy thì mới có thể tạo ra tranh luận có tầm vóc đủ mạnh và rộng, từ đó có thể dẫn tới tranh luận ngay trong Đảng chống lại phe giáo điều ngay trước ĐH 8 không còn xa. Võ Văn Kiệt là người tự tin, ông nghĩ rằng, những thành quả tốt đẹp trong kinh tế, tài chánh và ngoại giao trong gần 4 năm làm TT, trong đó phải kể tới: Không những giải quyết tốt được nạn đói mà còn đưa VN trở thành nước xuất cảng gạo, nạn lạm phát phi mã đã được chấm dứt, thiết lập quan hệ ngoại giao với cựu thù Mĩ, gia nhập Asean, lập quan hệ tốt với EU, khuyến khích đầu tư của ngoại quốc vào VN (FDI) và tiếp nhận  nhiều tỉ Mĩ kim theo chương trình ODA của các cơ quan tài trợ quốc tế lớn như WB, ADB và IMF…Dĩ nhiên đây không phải là công trình riêng của Võ Văn Kiệt, nhưng trong tư cách là TT ông là người rất năng động, cởi mở và hoạt bát trong ngoại giao và rất quyết đoán, nên ông đã đóng góp phần không nhỏ trong các thành công trên. Nhờ vậy ông được lòng nhân dân, tạo được uy tín quốc tế lớn, đặc biệt với Mĩ, EU, Nhật và Asean. Ông còn tạo một tin cậy cao trong thành phần cấp tiến trong Đảng, nhất là các cán bộ ở phía Nam và được lòng nhiều giới kinh tế và chuyên viên ở trong nước.  Như trên đã trình bày, ông Kiệt gửi Thư cho BCT vào thời điểm bản Dự thảo Báo cáo Chính trị (BCCT) đã hoàn thành dưới ảnh hưởng lấn át của phe bảo thủ, đứng đầu là Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Đào Duy Tùng, Nguyễn Đức Bình và Nguyễn Hà Phan và đang chuẩn bị đưa ra HNTU 9 (11.95) để làm thủ tục thông qua cho hợp lệ. Vậy thì mục tiêu muốn đạt tới qua Thư này của Võ Văn Kiệt là gì? Muốn thay đổi nội dung một số điểm quan trọng trong Dự thảo Báo cáo Chính trị? Muốn đặt lại dự án nhân sự cấp cao của ĐH 8? Hay chỉ muốn tạo một tiếng vang trước khi về hưu? Khi ấy ông Kiệt cũng đã 73 tuổi, Đỗ Mười 78 và Lê Đức Anh cũng đã 75. Tức là tới tuổi về hưu từ lâu. Có nguồn tin cho biết, sức khỏe của Lê Đức Anh khi ấy đã rất yếu. Riêng Đỗ Mười đã tính sẽ rút lui. Cặp bài trùng đang lên vào thời điểm từ sau Hội nghị Đại biểu toàn quốc (1.1994) là Đào Duy Tùng (sinh 1924) và Nguyễn Hà Phan (1933), một người phụ trách công tác đảng, người kia lo lãnh vực kinh tế (xem phần sau). Đây không phải là tình cờ mà là có sự chuẩn bị của phe bảo thủ dưới bàn tay đạo diễn của Đỗ Mười. Trong dự án nhân sự đó không có tên của Võ Văn Kiệt, mặc dù có nguồn tin nói là ông Kiệt vẫn muốn ở lại.(6) *** Có một điều rất rõ ràng là, sau khi Thư gởi BCT bị lộ ra bên ngoài từ đầu tháng 12. 1995 thì một số nhân vật ở cấp 2-3 trong Trung ương (TU) và thuộc thành phần cực kì bảo thủ đã mở các cuộc tấn công trực diện Võ Văn Kiệt một cách công khai trên các cơ quan báo chí chính của chế độ là Tạp chí cộng sản (TCCS), Nhân dân (ND) và Quân đội nhan dân (QĐND). Tân Ủy viên BCT, Ban bí thư trung ương (BTTU), Phó Bí thư Đảng ủy Quân ủy Trung ương (QUTU) kiêm Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Lê Khả Phiêu đã khai hỏa mở đầu cuộc tấn công này. Trên tạp chí Quốc phòng toàn dân (QPTD) -thuộc bộ Quốc phòng và dưới quyền trực tiếp của Tổng cục Chính trị- số tháng 12. 95 dù không nêu đích danh ông Kiệt, nhưng tướng Phiêu đã lên án rất gay gắt những đòi hỏi bỏ chủ trương „tập trung dân chủ“ và dân chủ hóa nội bộ đảng trong Thư gởi BCT của ông Kiệt là „các thế lực thù địch“ và „hữu khuynh“: „Các thế lực thù địch và các khuynh hướng cơ hội hữu khuynh đang tìm cách thâm độc hòng thay đổi đường lối chính trị, đường lối tổ chức và làm biến chất Đảng theo kiểu một đảng xã hội dân chủ“(7) Theo Nguyễn Hộ, từng là bạn chiến đấu thân thiết của Võ Văn Kiệt nhưng sau này hai người thù địch nhau, xác nhận Thư gởi BCT của Võ Văn Kiệt đã như „quả bom“. Ít ngày sau, tân Ủy viên trung ương (UVTU) và tân Tổng biên tập TCCS Nguyễn Phú Trọng đã tấn công ông Kiệt mạnh hơn nữa về việc ông Kiệt đề nghị bỏ nguyên tắc tổ chức „tập trung dân chủ“ trong sinh hoạt đảng trong Thư 9.8.1995. Trong TCCS số 2, tháng 1.1996 (khi ấy ra 2 số một tháng) ông Trọng đã hằn học phê phán: „Trong lúc có khuynh hướng muốn hạ thấp ý nghĩa hoặc xóa bỏ nguyên tắc tập trung dân chủ, Đảng ta đã khẳng định dứt khoát giữ vững và thực hiện tốt các nguyên tắc tổ chức và sinh hoạt Đảng, đặc biệt là nguyên tắc tập trung dân chủ…Đảng ta cho rằng, thực hiện tập trung dân chủ là vấn đề có tính nguyên tắc của một đảng mác-xít, là một tiêu chí quan trọng để xem đảng có phải là đảng Mác-Lê-nin chân chính hay không. Phủ nhận nguyên tắc tập trung dân chủ là phủ nhận Đảng từ bản chất; xóa bỏ nguyên tắc tập trung dân chủ là phá hoại sức mạnh của Đảng từ gốc“(8) Việc công khai kết án rất gay gắt gián tiếp TT Võ Văn Kiệt về các đòi hỏi trong Thư 9.8.1995 ngay trên tờ tạp chí lí luận của TUĐ là „phủ nhận Đảng từ bản chất“ và „phá hoại sức mạnh của Đảng từ gốc“ như thế, trong tư thế mới được vào TUĐ, chắc chắn tự bản thân Nguyễn Phú Trọng không dám, phải có sự chỉ thị từ cấp cao hơn trong BCT.  Khi ấy Nguyễn Đức Bình có chân cả trong BCT lẫn BBT và phụ trách công tác tư tưởng nên có ảnh hưởng rất lớn, thuộc cánh bảo thủ và đã từng đi giám sát Võ Văn Kiệt khi ông Kiệt thăm Âu châu. Vài năm sau khi phe giáo điều nắm lại thế chủ động trong BCT, ông Bình đã thuật lại khá rõ các giai đoan hai phe bảo thủ và cấp tiến trong BCT chống phá nhau kịch liệt như thế nào:  „Nó rộ lên vào những năm 1987-88 khi mà thế Goóc-ba-chốp còn lên. Nó bị đập mạnh một cú năm 1989 trong HNTU 7 rồi Trung ương 8 (khóa VI)  [ám chỉ các cuộc chống đối của Trần Xuân Bách và Trung tướng Trần Độ khi ấy?] … Thật ra họ không thay đổi quan điểm cơ bản. Có kẻ còn trở nên „kiên định“ hơn. Họ mưu tìm chiến thuật mới, chờ kết quả thay đổi nhân sự qua ĐH VIII và sau ĐH. Cách tốt nhất theo họ -là êm dịu chuyển hóa từ bên trong và từ bên trên; là lùi một bước để tiến hai bước, là thừa nhận để từng bước phủ nhận, là phủ nhận từ từ từng phần đến toàn bộ, đối với Đảng cũng vậy, đối với chủ nghĩa cũng vậy, đối với con đừơng XHCN cũng vậy. Họ chủ trương đề bạt kiến nghị, trao đổi, gặp gỡ, đối thoại, ra vẻ „hành động trong tổ chức“, nhưng lại cố ý công khai hóa ra bên ngòai để tạo áp lực, gây thanh thế, tập hợp lực lượng, đòi hỏi Đảng nhân nhượng, tiến tới „hội thảo chính trị lớn“ kiểu „bàn tròn“, kiểu „Tiểu Diên hồng“.“(9) [Ám chỉ rằng, Võ Văn Kiệt cố tình để lộ thư ngày 9.8.95 gởi BCT và cuộc vận động của Hoàng Minh Chính khi ấy?] Cuộc phản kích của cánh bảo thủ chung quanh Đỗ Mười, Lê Đức Anh và Đào Duy Tùng chống Võ Văn Kiệt tiếp tục rộ lên vào thời điểm trước ĐH 8 không còn xa. Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, UVTU kiêm Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị -dưới quyền của Lê Khả Phiêu- đã còn thẳng thừng hơn nữa trong việc kết án Võ Văn Kiệt, khi ấy Thư gởi BCT đã lọt ra bên ngoài không chỉ ở VN mà còn cả ở nước ngoài. Trong tạp chí QPTD số 1.96, dù tướng Khánh không nêu tên ông Kiệt, nhưng các điểm kết án gay gắt lại chính là những điểm trong Thư gởi BCT của Võ Văn Kiệt, gọi đó là „trùng hợp với luận điểm  của bọn phản bội và thủ đoạn chống phá ta của đế quốc Mĩ“ : „Xu hướng cơ hội hữu khuynh trước đây chỉ xuất hiện trên từng mặt, từng vấn đề; nay đã hình thành một hệ thống quan điểm, tư tưởng, được in ấn và tán phát nhiều nơi, có nhiều điểm trùng hợp với luận điểm  của bọn phản bội và thủ đoạn chống phá ta của đế quốc Mĩ và các thế lực thù địch. Sau đây xin vạch ra mấy điểm chủ yếu của những quan điểm đó: Phủ nhận các mâu thuẫn vốn có của thời đại, xóa nhòa ranh giới giữa CNXH và Chủ nghĩa Tư bản (CNTB), giữa chủ nghĩa đế quốc  và các dân tộc bị áp bức, giữa bóc lột và bị bóc lột. Nhận thức mơ hồ về „dân chủ đa nguyên“; hiểu nhà nước pháp quyền thoát li quan điểm giai cấp, ca ngợi nền „dân chủ đa đảng“, „chế độ tự do dân chủ phương Tây“. Phủ nhận bản chất giai cấp công nhân của Đảng, phủ nhận nguyên tắc tập trung dân chủ và sự lãnh đạo toàn diện của Đảng.“(10)  Dường như biết là phe bảo thủ đang tấn công mình vào thời điểm quyết định mô hình nhân sự của ĐH 8, nhưng Võ Văn Kiệt vẫn không dừng lại với Thư gởi BCT mà còn tìm cách ảnh hưởng lên Quốc hội (QH). Nên ngày 12.3. 96 Võ Văn Kiệt lại nói tại kì họp thứ 9 QH khóa 9.  Trong nhiều đoạn của diễn văn dài ông đã khéo léo nhắc lại một số quan điểm của ông trong Thư gởi BCT liên quan tới khuyến khích kinh tế tư nhân và chống lại kinh tế quốc doanh (KTQD): „Tôi xin đề nghị QH suy nghĩ, góp ý kiến với chính phủ những biện pháp xử lí tích cực  nhất! Tôi nghĩ rằng, một mặt cần tìm cách nâng cao hơn nữa hiệu quả sử dụng những nguồn chi ngân sách, đồng thời phải huy động mọi nguồn lực trong dân thực hiện tốt hơn nữa chủ trương nhà nước và nhân dân cùng làm. Chúng ta cho phép người nước ngoài đầu tư vào kết cấu hạ tầng theo hình thức BOT thì lại càng phải khuyến khích nhân dân và những nhà đầu tư trong nước làm việc này…“ (11) Chỉ hai ngày sau diễn văn trước QH của Võ Văn Kiệt, tại Đại hội đảng bộ Học viện chính trị-quân sự -nơi huấn luyện chính trị và tư tưởng cho các cấp sĩ quan trung và cao cấp- chuẩn bị cho ĐH 8, Lê Khả Phiêu đã phản công lần thứ 2 một cách có hệ thống toàn bộ những vấn đề mà Võ Văn Kiệt đã nêu ra trong Thư gởi BCT 9.8.95. Trong một diễn văn dài nửa trang báo ND, sau khi chỉ trích cuộc vận động đang rộ lên trong đảng khi ấy của một số trí thức tiến bộ đã khuyên đảng nên cải tổ theo khuynh hướng các đảng dân chủ xã hội như nhiều nước Bắc- và Tây Âu, ông Phiêu kết án đó là „cải lương“, „xét lại“ và „từ bỏ đấu tranh cách mạng“; tiếp đó ông đánh thẳng vào nhân vật chính muốn nhắm tới. Tuy không nêu tên Võ Văn Kiệt, nhưng các phần kết án của ông Phiêu đã hầu như đi vào từng điểm chính trong Thư gởi BCT của Võ Văn Kiệt. Ở phần mở đầu Thư ông Kiệt đã đặt lại vấn đề tình hình thế giới và tương quan lực lượng thế giới sau khi Liên xô sụp đổ và tới phần cuối Thư ông yêu cầu phải dân chủ hóa nội bộ đảng.  Lê Khả Phiêu đã tấn công Võ Văn Kiệt: „Không phải không có người muốn muốn „giã từ hệ tư tưởng“ mà thực chất là giã từ hệ tư tưởng Mác-Lê-nin để rơi vào hệ tư tưởng khác; muốn „phi tư tưởng hóa“, coi việc phân chia ra ranh giới giữa hai chế độ tư bản và XHCN là một cái gì xơ cứng, giáo điều, gây trở ngại cho việc nước ta hòa nhập vào thế giới và giầu lên cùng với thế giới đó…Người ta cho rằng, đất nước ta hiện nay chỉ cần „độc lập và dân chủ“, chỉ cần „độc lập và phát triển“ chứ chẳng cần định hướng phát triển nào, nhất là định hướng XHCN.“ Nếu đối chiếu lời kế án trên của Lê Khả Phiêu thì rõ ràng là ám chỉ Võ Văn Kiệt. Như đã trình bày ở phần trên, trong Thư gởi BCT Võ Văn Kiệt đã cho rằng, sau khi Liên xô sụp đổ tình hình thế giới đã thay đổi toàn diện nên ông mạnh bạo chống lại quan điểm bảo thủ vẫn bênh vực về quan điểm giai cấp đấu tranh và tính đối kháng giữa CS và Tư bản: „Trong thế giới ngày nay, không phải mâu thuẫn đối kháng giữa CNXH và chủ nghĩa đế quốc, mà trước hết là tính chất đa dạng đa cực trở thành nhân tố nổi bật nhất chi phối những mâu thuẫn và sự vận động của các mối quan hệ giữa mọi quốc gia trên thế giới.“ Thế rồi Lê Khả Phiêu còn nêu việc ông Kiệt đòi từ bỏ nguyên tắc tổ chức „tập trung dân chủ“ vì nó phản dân chủ và kết án rất gay gắt: „Cần phải chỉ ra rằng, bên cạnh những cuộc tiến công vào hệ tư tưởng, vào đường lối chính trị của Đảng ta, cuộc tiến công vào tổ chức của Đảng ta: Tiến công vào nguyên tắc tổ chức, cơ cấu tổ chức và cơ chế lãnh đạo của Đảng ta là một nguy cơ trực tiếp đe dọa sinh mệnh của Đảng ta với tính chất là đội tiên phong, bộ tham mưu của giai cấp và dân tộc trong cuộc đấu tranh cho độc lập dân tộc và CNXH. Có người đang đòi hỏi từ bỏ nguyên tắc tập trung dân chủ, cho rằng, tập trung sẽ dẫn tới quan liêu, độc đoán, chỉ cần dân chủ là được!” (12) Câu hỏi ở đây là, khi nói „có người đang đòi hỏi từ bỏ nguyên tắc tập trung dân chủ“ Lê Khả Phiêu đã muốn ám chỉ ai? Rõ ràng là chính TT Võ Văn Kiệt đã nêu việc này trong Thư gởi BCT và đúng vào thời điểm này dư luận về thư này đang dội lên rất mạnh cả trong đảng, nhiều giới ở trong nước và cả quốc tế! Mặc dầu bài diễn văn quan trọng này của Lê Khả Phiêu mãi tới gần hai tuần sau mới được phổ biến trên tờ Nhân Dân. Việc này cho thấy cánh bảo thủ đã cân nhắc và quyết định tung ra vào giữa lúc vấn đề nhân sự ở cao của ĐH 8 đang vào giai đoạn quyết liệt. Song song với việc tấn công trực diện Võ văn Kiệt trên các cơ quan ngôn luận chính của Đảng để ngăn ngừa những bất trắc có thể xẩy ra trong giai đoạn chuẩn bị ĐH 8, trong thời gian này họ còn dựng lên vụ án „chiếm đoạt bí mật Nhà nước“ để giam giữ ba nhà đấu tranh dân chủ có uy tín ở trong và ngoài nước là các ông Hồng Hà, Nguyễn Kiên Giang và Hà Sĩ Phu vào dịp cuối năm 1995 để khủng bố và đe dọa các cuộc vận động dân chủ ở trong đảng và ngoài xã hội.  Ba người này đã bị kết án là đã giữ các bản sao Thư gởi BCT ngày 9.8.1995 của TT Võ Văn Kiệt. Riêng với Hà Sĩ Phu họ còn để công an dàn dựng ra tai nạn xe ở HN để cướp giật cái túi của Hà Sĩ Phu với một số tài liệu. Mãi tới sau khi ĐH 8  ba Nhà Dân chủ mới bị đưa ra Tòa án Nhân dân xử kín với các bản án từ Lê Hồng Hà 2 năm tù giam, Hà Sĩ Phu 12 tháng tù giam và Nguyễn Kiến Giang 15 tháng tù cho hưởng án treo với lí do “đã có hành vi chiếm đoạt bí mật nhà nước”.(13) ______________ Chú thích: 1. Tác giả đã có cuộc phỏng vấn GS Nguyễn Văn Hảo tại Paris đầu thập niên 80 2. Theo cựu Đại sứ Nguyễn Trung, trợ lí của TT Võ Văn Kiệt, ông là một người chính soạn thảo Thư này; Nguyễn Trung, Tôi làm “chính trị”- Những kỉ niệm và trăn trở, http://www.viet-    studies.net/kinhte/kinhte.htm , Hồi kí, 2018, tr. 67 t.th . Các đoạn trích trên đây trong Thư gởi BCT của Võ Văn  Kiệt từ:  https://www.diendan.org/tai-lieu/bao-cu/so-048/thu-vo-van-kiet-1995 3. Các ý kiến liên quan tới Thư của Võ Văn Kiệt: https://www.google.de/search dcr=0&source=hp&ei=i0pLWsjCNdLxkwXmm5HQDg&q=nguy%E1%BB%85n+trung+20+n%C4%83m+Th%C6%B0+g%E1%BB%ADi+B%E1%BB%99+ch%C3%ADnh+tr%E1%BB%8B&oq=nguy%E1%BB%85n+trung+20+n%C4%83m+Th%C6%B0+g%E1%BB%ADi+B%E1%BB%99+ch%C3%ADnh+tr%E1%BB%8B&gs_l=psy-ab.12…2014.71077.0.77344.76.57.6.3.3.0.316.7428.6j36j6j1.49.0….0…1c.1.64.psy-ab..18.51.6595…0j0i131k1j0i3k1j0i10k1j0i10i30k1j0i22i30k1j33i160k1j33i22i29i30k1j33i21k1.0.2zQMi8OFpeo 4. Thư của Võ Văn Kiệt bị lộ ra ngoài vào cuối năm 1995. 5. Nguyễn Trung, „Vì sao có thư của ông Võ Văn Kiệt?“, BBC 10. 8. 2015 6. Huy Đức, Chương XIX: Đại hội VIII, mục Vụ án Nguyễn Hà Phan 7. QPTD, số 12.95, tr.9 8. TCCS số 2, tháng 1. 96, tr.26 9. Nguyễn Đức Bình, „Xây dựng đảng về tư tửơng chính trị“,TCCS số 5, 3.99, tr. 9; Trần Thế Dương, tư duy của lãnh đạo đã đổi mới? Dân chủ & Phát triển (DC&PT) số 27,12.03, tr.8-13 10. QPTD số 1.96, tr.7 11. ND 13.3.96 12. Lê Khả Phiêu, ND 25.3.96 13. Đơn khiếu nại của bà Đặng thị Thanh Biên (vợ Hà Sĩ Phu) ngày 30 tháng 9 năm 1996;Hoàng Tiến, về việc ông Hà sĩ Phu bị bắt 6.11.96: http://www.hasiphu.com/    
......

Phạm Minh Chính chỉ đóng trò Nói vậy mà không là vậy thay cho Nguyễn Phú Trọng! (bài 1)

Âu Dương Thệ Thực hư trong việc tổ chức “Lễ kỉ niệm Cấp Quốc gia 100 năm Sinh nhật cố TT Võ Văn Kiệt. Mặc dầu lễ kỉ niệm này vừa mới tổ chức vào cuối tháng 11 vừa qua, nhưng từ cuối tháng 8.2022 cơ quan cao nhất của chế độ toàn trị đã ra lệnh cho chính phủ và đảng bộ thành phố Vĩnh long – quê hương của cố Thủ tướng (TT) Võ Văn Kiệt- chuẩn bị tổ chức lễ kỉ niệm 100 năm Sinh nhật của ông 23.11.1922 – 23.11.2022 (Tổ chức nhiều hoạt động kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Thủ tướng Võ Văn Kiệt – Báo Công an Nhân dân điện tử (cand.com.vn). Nhưng trước đó ít ngày trước lễ kỉ niệm bộ Công an đã ra lệnh cho Tỉnh ủy Vĩnh Long phải tăng cường an ninh trong dịp này để ngăn cản những cuộc tụ họp của nhân dân để tưởng nhớ tới cựu TT Võ Văn Kiệt, một chính trị gia rất nổi tiếng và được lòng dân, nhất là đồng bào miền Nam, từ khi làm Bí thư thảnh ủy Thành phố HCM sau 1975 và nhiều năm làm Thủ tướng, đặc biệt cả khi ông đã về hưu (xem phần sau). Ngày 23. 11. 2022 Phạm Minh Chính trong diễn văn với tư cách TT chủ trì lễ kỉ niệm 100 ngày sinh cố TT Võ Văn Kiệt tại Vĩnh Long đã nhận định về ông Kiệt là người „kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, thực hiện đường lối đổi mới do Đảng khởi xướng và lãnh đạo, hơn 35 năm qua, đất nước ta đã đạt được những thành tựu rất đáng tự hào.“ Nhưng liền đó ông Chính lại muốn nịnh Nguyễn Phú Trọng -một người từng kết án rất gay gắt cựu TT Võ Văn Kiệt là chống lại Đảng- nên đã lập lại câu nói cao ngạo và giả dối của ông Trọng tại Đại hội (ĐH) 13: “Với tất cả sự khiêm tốn, chúng ta vẫn có thể nói rằng: Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay”. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa tiếp tục phát triển và hoàn thiện.“ (Diễn văn của Thủ tướng kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Thủ tướng Võ Văn Kiệt (vietnamnet.vn) Ai không biết rõ, chỉ đọc thoáng qua đoạn trên thì tưởng là ông Chính khen ông Kiệt thực. Nhưng việc cố tình chắp hai nhân vật từng là đối thủ như nước với lửa, không đội trời chung với nhau trong nhiều lãnh vực, cho thấy thái độ và ý đồ nói vậy mà không là vậy về cố TT Võ Văn Kiệt của Phạm Minh Chính. Thực vậy trong nhiều năm ông Kiệt làm TT (8.1991-9.1997) và cả những năm làm Cố vấn của Ban chấp hành Trung ương luôn luôn muốn thực hiện đổi mới thực sự cả trong chính trị lẫn kinh tế, theo ông tức là chấm dứt kinh tế quốc doanh, thực hiện kinh tế thị trường thực sự và giã từ Chủ nghĩa xã hội theo Marx-Lenin. Nhưng phe giáo điều bảo thủ từ Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu tới Nguyễn Phú Trọng đã chống lại kịch liệt, còn kết án ông Kiệt là „giã từ hệ tư tưởng Mác-Lê-nin để rơi vào hệ tư tưởng khác“ và „Phủ nhận nguyên tắc tập trung dân chủ là phủ nhận Đảng từ bản chất.“ Tuy vậy vì độc đoán và tham lam quyền lực nên từ khi làm Tổng bí thư (TBT) (2011) tới nay chính Nguyễn Phú Trọng là người thủ tiêu nguyên tắc tổ chức tập trung dân chủ để nắm độc quyền. (Xem các phần sau). Chính vì chống lại các chính sách và lời khuyên của Võ Văn Kiệt nên sau 36 năm „Đổi mới“ giả hiệu, nay nhân dân ta vẫn bị tước các quyền tự do dân chủ, VN vẫn là một nước lạc hậu, lợi tức đầu người chỉ xấp xỉ bằng 1/8 của Nam hàn và Đài loan (của Đài loan là 35.510 USA/năm, Hàn quốc là 33.590 USD/năm, còn VN chỉ có 4.160 USD/năm. Mặc dù hai nước này cũng xuất phát hầu như cùng một thời điểm như VN, nhưng khác biệt căn bản là hai nước này đã từ độc tài cá nhân và quân phiệt từng bước dứt khoát trở thành xã hội Dân chủ Đa nguyên. Trong khi đó VN trước sau vẫn nằm trong chế độ độc tài toàn trị! (https://doithoaionline2.blogspot.com/.../ket-qua-hntu-6...). Không những thế VN đang ngày càng lệ thuộc Trung quốc (TQ) cả trong kinh tế, ngoại giao, lẫn ý thức hệ. Chuyến đi vội vã của Nguyễn Phú Trọng mới đây sang chúc mừng Tập Cận Bình được tái bầu làm TBT đã tỏ rõ tình thế này (Toàn văn Tuyên bố chung Việt Nam – Trung Quốc (baochinhphu.vn). Bên cạnh đó Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, Hội đồng lý luận Trung ương, Ban Tuyên giáo Trung ương cũng tổ chức Hội thảo cấp quốc gia về vai trò của cố TT Võ Văn Kiệt. Nhưng trong các bài tường thuật của báo chí chế độ toàn trị cũng chỉ nói rât chung chung và qua loa. Các nhà khoa bảng XHCN trước sau vẫn chỉ như cái loa của Nguyễn Phú Trọng! (Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt – nhà lãnh đạo xuất sắc của Đảng và cách mạng VIệt Nam (vietnamnet.vn) Vì từ Phạm Minh Chính tới những người đứng đầu các cơ quan Lí luận và Tuyên giáo trung ương tổ chức kỉ niệm về Võ Văn Kiệt mà lại không dám nói thẳng, nói thật những gì ông Kiệt trên nhiều cương vị khác nhau từ giữa thập niên 70 của thế kỉ trước tới thập niên đầu tiên của Thế kỉ 21 đã dám làm, dám phát biểu trong BCT và trong dư luận đòi hỏi phải đổi mới thực sự và toàn diện. Nhưng những người bảo thủ giáo điều cầm đầu Đảng từ Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu tới Nguyễn Phú Trọng đã ngang ngược chống lại và còn kết án cũng như chụp mũ cựu TT Võ Văn Kiệt như thế nào! (Xem các phần sau) Vì thế nếu cố TT Võ Văn Kiệt còn sống lại, chắc chắn ông sẽ rất buồn và từ chối dứt khoát không để cho Phạm Minh Chính và các cơ quan của Đảng đứng ra khen giả vờ ông, theo kiểu nói vậy mà không phải vậy! Chẳng những thế ai cũng biết, từ khi làm TT ông Chính đã được dư luận đặt cho biệt danh là TT luôn luôn ướt đẫm mồ hôi trong các cuộc đi kinh lí để tỏ rằng ông rất tận tụy lo cho dân!!! Vậy thử hỏi, khi sinh thời Võ Văn Kiệt đã bị nhiều người cầm đầu chế độ trước đây cũng như hiện nay kết án và chụp mũ gay gắt như thế, nay lại vội vã đưa cố TT Võ Văn Kiệt lên mây như vậy. Tại sao? Từ trước tới nay những người cầm đầu chế độ độc tài CSVN đã học tập và thực hành những mánh khỏe và thủ đoạn tàn bạo cả với đồng chí cũng như với thù qua câu thần chú „Dĩ bất biến, ứng vạn biến“; nếu lợi cho mình thì không từ dã tâm nào! Vì thế biết cố TT Võ Văn Kiệt vẫn được sự kính nể của nhiều giới từ trí thức, người cầm bút, cả đảng viên tiến bộ, đặc biệt là nhân dân Miền Nam. Nhưng trong các năm qua, đặc biệt là từ đại địch Covid-19 phát sinh vào đầu năm 2020, do tinh thần vô trách nhiệm nên từ Nguyễn Phú Trọng tới Phạm Minh Chính đã không có những biện pháp ngăn ngừa hiệu quả nên bệnh dịch đã bùng nổ ra ở các thanh phố lớn, đặc biệt là Thành phố HCM và các trung tâm công nghiệp ở miền Nam. Vì thế bệnh dịch đã vượt tới cao điểm vào mùa hè 2021, mỗi ngày có tới 300-400 người bị chết. Khi đó những người cầm đầu toàn trị Nguyễn Phú Trọng, Phạm Minh Chính đã hốt hoảng ban hành những biện pháp độc tài „ba tại chỗ“ (làm tại chỗ, ăn tại chỗ, ngủ tại chỗ) vừa tàn bạo với nhân dân, vừa phản khoa học, nhất là với hàng triệu người lao động trong các thành phố và các khu công nghiệp lớn. Lúc đầu Phạm Minh Chính còn ngớ ngẩn khuyên dùng thuốc Đông y trị bệnh truyền nhiễm. Trong nhiều tháng mấy triệu dân ở TPHCM phải sống trọng tình trạng như thiết quân luật; quân đội, công an, xe tăng ngăn chặn kiểm soát ngày đêm. Nhân dân vô cùng. bất mãn, trong nhóm cầm đầu thì trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Khi ấy ủy viên Bộ chính trị (BCT) kiêm Bí thư Thành ủy Thành phố HCM Nguyễn Văn Nên đã lên phải tiếng cánh báo: „Hàng trăm ngàn người muốn rời thành phố vì nhiều lý do, trong đó có sức chịu đựng có hạn, cuộc sống thiếu thốn trăm bề, không biết tương lai ra sao nên không thể để kéo dài thêm nữa.“ (VNTB – Hội nghị Trung ương 5: Nguyễn Phú Trọng lại trương cờ mới giả và giữ cờ cũ đã rách nát! – Việt Nam Thời Báo (vietnamthoibao.org) Giữa khi ấy nhiều cơ quan Đảng, bộ, bộ trưởng và cán bộ cao cấp như Tuyên giáo, Quốc phòng, Y tế, Khoa học- công nghệ, Giáo dục…lợi dụng sự thiếu thốn các phương tiện kiểm tra bệnh dịch đã vô lương tâm cùng cực, thỏa hiệp với nhau một cách có hệ thống giữa các các cơ quan Đảng và Chính phủ để cho công ti Việt -Á thao túng toàn bộ độc quyền hệ thống y tế trên toàn quốc trong việc bán “Kít xét nghiệm nhanh Covid-19” trong hai năm qua. Ban Tuyên giáo đồng lõa dựng lên những tin dối trá để lừa đảo cả Tổ chức Y tế Thế giới (WHO)và dư luận nhân dân là, Bộ Kít của Việt Á đã được WHO công nhận! Thậm chí chính Nguyễn Phú Trọng – khi đó còn là Chủ tịch nước- đã kí „Quyết định 264/QĐ-CTN (10.3.2021) „tặng thưởng Huân chương lao động hạng ba cho công ti Việt-Á có thành tích xuất sắc trong việc thực hiện các công tác phòng, chống dịch bệnh Covid-19“! Hàng triệu nhân dân, nhất là ở Miền Nam, phải sống trong kinh hoàng do những sai lầm, vô trách nhiệm từ TBT Nguyễn Phú Trọng cho tới các cơ quan Đảng và Nhà nước từ trung ương tới địa phương đã gây ra bất mãn trong nhân dân, đảng viên mất niềm tin vào nhóm cầm đầu. Vì vậy mới đây Nguyễn Phú Trọng sau mấy năm vắng mặt đã phải thân hành tới thành phố HCM ngày 23.9.2022 và hơn hai tháng sau lại bắt lãnh đạo đảng bộ thành phố HCM ra Hà nội gặp Nguyễn Phú Trọng. Trong những dịp này các vấn đề thảo luận chính là tình hình an ninh, kinh tế và nội bộ đảng bộ Thành phố. Thái độ của Nguyễn Phú Trọng trong các hội nghị này là vừa xoa đầu vừa đe dọa! (Toàn văn phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại buổi làm việc với Thành ủy TPHCM, 23.9.22; Tổng Bí thư chủ trì cuộc họp của Bộ Chính trị với lãnh đạo TP.HCM (moitruongvadothi.vn) 3.12.22 Vì thế ngay 11 ngày trước khi Lễ kỉ niệm chính thức, Bộ Công an đã phải ra lệnh cho Công an tỉnh Vĩnh Long „tổ chức Hội nghị triển khai các Kế hoạch đảm bảo an ninh trật tự các hoạt động Kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Thủ tướng Chính phủ Võ Văn Kiệt“, vạch rõ mục tiêu là: „Các lực lượng được phân công sẽ có kế hoạch cụ thể để quản lý chặt địa bàn, đối tượng, không để xảy ra đột xuất bất ngờ; đảm bảo trật tự an toàn giao thông, phòng ngừa cháy nổ, với mục tiêu bảo đảm tuyệt đối an toàn cho các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước và nhân dân đến tham dự các hoạt động kỷ niệm.“ (Đảm bảo ANTT các hoạt động Kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Thủ tướng Võ Văn Kiệt – Báo Công an Nhân dân điện tử (cand.com.vn) Phải sử dụng các biện pháp dùng các lực lượng Công an như thế vào dịp kỉ niệm 100 năm sinh nhật một nhân vật chính trị rất được kính nể, cho thấy họ không còn tin vào dân. Lòng dân cả nước , nhất là mấy chục triệu đồng bào Miền Nam, đang bất ổn, mất tin vào cái gọi là “đổi mới”, không còn tin vào chủ nghĩa Marx-Lenin và bất tín nhiệm với Nguyễn Phú Trọng. Chính vì thế họ phải dựng lên một hình ảnh nào đó được coi là biểu tượng tốt trong nhân dân, nhất là ở Miền Nam, để mong dựng lại niềm tin. Nghĩa là nhóm cầm đầu CSVN hiện nay chỉ tìm cách khai thác uy tín của ông Kiệt để vỗ về dân, mong cứu chế độ ngày càng tham nhũng thối nát! Đây mới chính là động cơ đích thực họ cố tình làm đình đám trong nhiều ngày cho tổ chức Lễ kỉ niệm cấp Quốc gia nhân 100 năm Sinh nhật cố TT Võ Văn Kiệt! *** Ai theo dõi sát thời cuộc chính trị VN một cách trung thực và nghiêm túc đều biết, từ cuối thập niên 80 chế độ độc tài toàn trị CSVN đang rơi vào thế sợi chỉ treo ngàn cân cả trong kinh tế, nội trị lẫn ngoại giao. Sau khi cướp được Miền Nam 1975 phe chiến thắng đã kiêu ngạo đưa ra các chủ trương kinh tế cực đoan theo mô hình Lenin-Mao như thủ tiêu kinh tế tư nhân, thiếp lập Doanh nghiệp Nhà nước và và bắt nông dân phải vào các hợp tác xã nông nghiệp để đưa VN „tiến nhanh, tiến mạnh lên XHCN“. Nhưng chỉ vài năm sau đã dẫn tới kết quả là nạn đói khủng khiếp tương tự như 1945, nạn lạm phát phi mã lên tới 800%. Không những thế CSVN còn bị sa lầy trong chiến tranh ở Campuchia, Đặng Tiểu Bình cho nổ ra chiến tranh ở biên giới phía Bắc đề „dậy cho các đồng chí“ bài học, Mĩ và Tây phương phong tỏa kinh tế và ngoại giao. Nhân dân bất mãn, lo âu, đảng viên mất niềm tin. Đúng là rơi vào hoàn cảnh tứ bề thụ địch! Vì thế mới ra đời chủ trương gọi là „Đổi mới“ tại ĐH 6 vào cuối tháng 12.1986, đúng vào dịp cách đây 36 năm. Nhưng chính vào lúc đó Liên xô rơi vào khủng hoảng và tan rã từ 1991, các nước Đông Âu cũng từ giã chủ nghĩa CS và chuyển sang Dân chủ đa nguyên. Tình thế khủng hoảng trong kinh tế, nội trị đến ngoại giao đã dẫn tới tranh chấp đối kháng mãnh liệt trong nhóm cầm đầu CSVN khi ấy, đặc biệt giữa phe cực kì bảo thủ giáo điều đứng đầu là Đỗ Mười và phe cấp tiến đứng đầu là Võ Văn Kiệt. Nhờ những biện pháp kinh tế tương đối cởi mở nên nạn lạm phát đã giảm, giải quyết được nạn đói, không những thế từ một nước phải nhập cảng gạo trở thành nước xuất cảng gạo từ cuối thập niên 80. Việc rút quân khỏi Campuchia đã giúp VN trở thành hội viên của Asean, thiết lập quan hệ ngoại giao với cựu thù Hoa kì và Tây phương từ giữa thập niên 90. Nhưng chính vào lúc đó câu hỏi cực kì quan trọng được đặt ra là, VN cần phải mạnh dạn tiếp tục đổi mới toàn bộ không chỉ trong kinh tế mà cả trong chính trị, để nhân dân được tự do và mở rộng bang giao kinh tế và ngoại giao với Mĩ và Tây phương, đặc biệt phải „thoát Trung“ để tránh hiểm họa ngoại xâm từ phương Bắc; hay vẫn khép kín theo mô hình độc đảng theo ý thức hệ Marx-Lenin sai lầm và đã phá sản và cúi đầu trước sự xâm lấn của Bắc kinh? Trong khi phe cấp tiến trong Đảng- nổi bật là Võ Văn Kiệt, Trần Xuân Bách, Trần Độ…- đòi phải thực hiện dân chủ thực sự ngay trong nội bộ Đảng mà cả „cởi trói“ cho văn nghệ sĩ và nhân dân, độc lập với TQ. Nhưng phe cực kì giáo điều với Đỗ Mười, Đào Duy Tùng, Lê Khả Phiêu và Nguyễn Phú Trọng lại chủ trương „đổi mới nhưng không đội mầu“. Nghĩa là chỉ sửa đổi bề ngoài, nhưng trước sau phải giữ chế độ độc đảng và tôn thờ chủ nghĩa Marx-Lenin và ngoan ngoãn tuân lệnh và học thuộc các câu thần chú do BK mớm cho! Vì thế từ giữa thập niên 90 đã có những cuộc vận động chống đối nhau rất quyết liệt từ trong BCT, Trung ương đảng, Chính phủ và Quốc hội, đến cả nổ tung ra bên ngoài trên các báo của đảng và báo chí nước ngoài cũng như các giới nhân sĩ, trí thức ở trong và ngoài nước. Các cao điểm đối chọi nhau đã diễn ra trước ĐH 8 (6.1996) khi TT Võ Văn Kiệt viết thư ngày 9.8.1995 cho BCT công khai đề nghị từ bỏ chủ nghĩa Marx-Lenin đã phá sản, từ bỏ nguyên tắc tổ chức „tập trung dân chủ“ ở trong Đảng, từ bỏ Doanh nghiệp Nhà nước, thực hiện Kinh tế thị trường thực sự và mở rộng bang giao mọi mặt với Mĩ và Tây phương để giữ thế độc lập thực sự với TQ. Phe Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nguyễn Phú Trọng đã kết án Võ Văn Kiệt là, từ bỏ ngyên tắc tổ chức „tập trung dân chủ“ là chống lại Đảng từ gốc, chống lại chủ nghĩa Marx-Lenin là phản bội, xét lại …! (xem các phần sau) Tiếp đến phe Đỗ Mười tìm cách ngăn cản Võ Văn Kiệt có thể trở thành TBT nên đã tìm cách đưa Đào Duy Tùng và Nguyễn Hà Phan lên làm TBT và TT trong ĐH 8. Nhưng Võ Văn Kiệt đã bẽ gẫy kế hoạch này. Nên Đỗ Mười cuối cùng đã phải âm thầm vụng trộm cùng Lê Đức Anh đưa Lê Khả Phiêu lên làm TBT trong HNTU 4 (12.1997). Nhưng không lâu sau vì độc đoán và tham quyền Đỗ Mười đã bỏ rơi Lê Khả Phiêu tại trước ĐH 9 (2001) và đưa Nông Đức Mạnh một người dễ sai bảo lên làm TBT để Đỗ Mười trở thành Thái thượng hoàng suốt 10 năm. Chính vì thế trong dịp này Võ Văn Kiệt đã thẳng thắn lên tiếng công khai tố cáo những „kẻ có quyền uy, chỉ huy những người có quyền lực“! Cuối cùng trước khi qua đời hơn một năm, trong dịp kỉ niệm 32 năm ngày gọi là „chiến thắng“ và „Hòa giải dân tộc“ (30.4.1975- 30.4.2007) cựu TT Võ Văn Kiệt đã trải tấm lòng với nhân dân và đất nước, nhất là bao nhiêu triệu đồng bào Miền Nam, tại sao đối với kẻ thù Bắc kinh thì họ “khép lại quá khứ”, nhưng đối với chính đồng bào mình thì họ vẫn khoét sâu hận thù? “Có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là vết thương chung của dân tộc cần được giữ lành thay vì lại tiếp tục làm cho nó thêm rỉ máu!” Ông Kiệt còn nhắc lại một chân lí: “Tôi thường nói rằng, con đường yêu nước, yêu dân tộc, đất nước mình bằng nhiều con đường. Hàng trăm con đường chớ không phải chỉ một con đường. Nếu như ông cha mình là phong kiến, là vua chúa đánh ngoại xâm để bảo vệ đất nước của mình là cái gì? Người ta hoàn toàn có thể không cộng sản, ông cha mình có cộng sản đâu, nhưng yêu nước chứ!” Để hiểu rõ thêm ý đồ giả dối nói vậy mà không là vậy của Nguyễn Phú Trọng và Phạm Minh Chính khi cho tổ chức Lễ kỉ niệm Cấp Quốc gia 100 năm Sinh nhật cố TT Võ Văn Kiệt, chúng ta nên cùng nhau đọc lại giai đoạn lịch sử cận đại để biết rõ những khác biệt căn bản như thế nào trong những lãnh vực tư tưởng ý thức hệ, tổ chức nội bộ đảng, kinh tế, nội trị và ngoại giao giữa một bên là cố TT Võ Văn Kiệt và bên kia là Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu và Nguyễn Phú Trọng đã thể hiện không chỉ trong đường lối mà cả trên giấy trắng mực đen, khiến đã đưa tới những đối đầu và tranh luận công khai rất gay gắt. Xin trích lại dưới đây 4 phần chính liên quan trực tiếp tới đề tài quan trọng này : Thư gởi Bộ chính trị của Võ Văn Kiệt 9. 8. 1995 và sự phản công của phe Đỗ Mười Ba ông „cố vấn“ và giải pháp Lê Khả Phiêu Những người có “quyền uy” chỉ huy những người có “quyền lực” Từ “bỏ Điều 4 Hiến pháp là tự sát” và “Việt Nam – Cuba cùng canh thức cho Cách mạng toàn cầu” của Nguyễn Minh Triết đến nhận định của cựu TT Võ Văn Kiệt “con đường yêu nước, yêu dân tộc, đất nước mình bằng nhiều con đường”! Bốn phần này trích từ tập sách của cùng tác giả: Việt Nam „Đổi mới“ ?! Hay: Treo đầu dê, bán thịt chó! https://www.amazon.de/.../Th%E1%BB%87-%C3.../dp/0244794367 (Còn tiếp)  
......

Hướng về ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10.12.2022: giới thiệu về Mục sư Nguyễn Trung Tôn

  Tòa Án Hà Nội vào ngày 05/04/2018, phán quyết Mục Sư Nguyễn Trung Tôn 12 năm tù giam với cáo buộc tội "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền", trong một phiên xử chóng vánh cùng 5 cộng sự của ông trong Hội Anh Em Dân Chủ. Phiên toà và bản ánh vấp phải sự chỉ trích của các tổ chức nhân quyền quốc tế và chính giới các quốc gia dân chủ.   Hãy cùng chúng tôi điểm qua đôi nét về Mục Sư Tôn.   Mục Sư Nguyễn Trung Tôn sinh năm 1971 trú tại thôn Yên Cổ, xã Quãng Yên, huyện Quãng Xương, tỉnh Thanh Hóa.   Ông xuất thân là một tín đồ Tin Lành, tuy nhiên nhóm đạo nơi ông tham gia sinh hoạt thường xuyên bị nhà cầm quyền và an ninh sách nhiễu, ngăn cản và đánh đập. Vì vậy, suốt nhiều năm liền ông đấu tranh cho quyền tự do tôn giáo tại địa phương.   Trong quá trình tranh đấu đó, ông ý thức được quyền tự do tín ngưỡng của ông bị xâm hại xuất phát từ việc đất nước thiếu dân chủ, tự do. Vì vậy, ông chuyển qua đấu tranh cho công bằng xã hội, quyền con người, chống lại các hành vi lạm quyền của cơ quan công quyền.   Ông là một blogger bất đồng chính kiến, và cũng là thành viên sáng lập của các tổ chức xã hội tại Việt Nam nhằm thúc đẩy quá trình dân chủ hoá. Cho đến thời điểm bị bắt 30/7/2017, ông đang là chủ tịch Hội Anh Em Dân Chủ.   Ông nhiều lần bị lực lượng an ninh đánh đập, hành hung. Đặc biệt là ngày 27/02/2017, ông và cộng sự là Nguyễn Viết Tứ bị lực lượng mật vụ bắt cóc tại huyện Ba Đồn, tỉnh Quảng Bình. Những người này đã cướp hết tài sản, lột hết quần áo và thay phiên nhau đánh đập suốt nhiều giờ tại một khu rừng vắng. Hậu quả là ông bị nội thương vùng ngực và bụng, hai chân bị đứt gân và dây chằng phải đi phẫu thuật.   Vào ngày 30 Tháng Bảy, 2017, ông lại bị lực lượng an ninh Việt Nam bắt cùng với một số thành viên Hội Anh Em Dân Chủ khác gồm các cựu tù chính trị Phạm Văn Trội, Trương Minh Đức và Nguyễn Bắc Truyển. Tất cả bị cáo buộc ‘âm mưu lật đổ chính quyền’ theo điều 79 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.   Trước đó, vào năm 2011, Mục Sư Nguyễn Trung Tôn từng bị Tòa tại Nghệ An kết án 2 năm tù và 2 năm quản chế với cáo buộc ‘tuyên truyền chống nhà nước’ theo điều 88.  
......

Nhân quyền cho những người yêu nước!

Việt Tân   Ngày 10 Tháng Mười Hai, hàng năm được tôn vinh là ngày Quốc tế Nhân quyền, Liên Hợp Quốc và nhiều quốc gia thành viên đều kỷ niệm ngày này nhằm tôn vinh các giá trị về quyền con người. Năm nay, dù Việt Nam được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, tuy nhiên, quyền con người tại Việt Nam vẫn bị chà đạp một cách tồi tệ có hệ thống. Nhà nước độc tài dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản bóp nghẹt các quyền dân sự, chính trị và gia tăng bắt giam các nhà hoạt động với những cáo buộc mơ hồ, như “tuyên truyền chống nhà nước” hoặc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ”. Việt Nam vẫn chưa có sự tiến bộ đúng nghĩa nào về nhân quyền. Theo các tổ chức nhân quyền quốc tế, CSVN đang giam giữ hàng trăm tù nhân lương tâm. Họ là những nhà báo, Facebooker, chức sắc tôn giáo, những người chống Trung Quốc xâm lược, nhà hoạt động vì dân chủ và quyền đất đai. Họ không hề phạm tội, trên thực tế họ là những người yêu nước và trăn trở trước vận mệnh dân tộc, nhưng bị bỏ tù vì lên tiếng trước những sai trái của chế độ. Không chỉ bắt giam, Đảng Cộng sản Việt Nam còn ngược đãi, tr.a t.ấn và đối xử vô nhân đạo với các tù nhân lương tâm bằng nhiều hình thức khác nhau: Đầu tiên, nhà cầm quyền CSVN thường xuyên trừng phạt những những người bất đồng chính kiến bằng hình thức đưa đi thi hành án ở những nơi xa gia đình. Người có gia đình ở miền Bắc thì bị chuyển vào trại giam ở miền Trung hay miền Nam, còn người ở miền Nam thì bị chuyển đi thi hành án ở miền Trung hoặc miền Bắc. Cách ly xa gia đình là động thái được tính toán nhằm làm mất tinh thần những người tranh đấu, khiến sức khoẻ họ bị suy kiệt vì người tù không quen phải sống trong điều kiện thời tiết khí hậu mới. Hơn nữa, việc đưa họ đi giam xa cũng làm cho gia đình họ gặp khó khăn trong việc thăm nuôi và chi phí cao tạo thêm gánh nặng cho gia đình. Thứ hai, hệ thống quyền lực công an còn tra tấn về thể x.ác đối với các tù nhân lương tâm. Trường hợp mới nhất đã xảy ra đối với ông Trịnh Bá Tư. Thân nhân của ông Tư đã báo động với các cơ quan truyền thông không chịu sự kiểm duyệt của chính quyền về việc ông bị cán bộ nhà tù đ.ánh đập đến mức phải nhập viện để điều trị. Thứ ba, cô lập và biệt giam là cách thức được các nhà tù Việt Nam sử dụng để tr.a tấn tinh thần các tù nhân lương tâm. Những người tù bị giam giữ cách ly với hình thức “tù trong tù", không có bất kỳ tiếp xúc nào với thế giới bên ngoài, đặc biệt là gia đình nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho tra tấn ép cung hoặc trừng phạt họ vì những đòi hỏi quyền lợi trong nhà tù, như những gì đã diễn ra đối với các nhà hoạt động Hoàng Bình, Nguyễn Văn Hoá. Thứ tư, hình thức tra tấn bằng cách không cho phép điều trị y tế đối với các tù nhân lương tâm cũng được các quan chức lãnh đạo nhà tù tại Việt Nam thường xuyên áp dụng. Chế độ giam giữ khắc nghiệt, mất vệ sinh, trong khi điều kiện chăm sóc y tế thì vô cùng tồi tệ, là nguyên nhân khiến gần như tất cả tù nhân lương tâm tại Việt Nam đều mắc bệnh trong nhà tù và bị suy giảm về sức khỏe. Thậm chí là đã có nhiều tù nhân lương tâm đã phải ch.ết khi đang thụ án, như: thầy giáo Đào Quang Thực, nhà hoạt động Huỳnh Hữu Đạt, thầy giáo Đinh Đăng Định, dân oan Đỗ Công Đương, hay mới đây nhất là ông Phan Văn Thu. Tù nhân lương tâm Phan Văn Thu qua đời hôm 20 tháng Mười Một, 2022, khi đang thụ án chung thân tại Trại giam Gia Trung. Khi sức khoẻ của ông Phan Văn Thu có dấu hiệu suy kiệt, các bạn tù chung phòng đã nhiều lần yêu cầu Trại giam phải đưa ông đi cấp cứu. Tuy nhiên, phía lãnh đạo trại giam lại thờ ơ, khi bệnh trở nặng, ông đã qua đời trong phòng giam và vẫn chưa được điều trị y tế đúng nghĩa. Cái ch.ết của tù nhân lương tâm Phan Văn Thu một lần nữa tố cáo những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng của nhà nước CSVN đối với những người bất đồng chính kiến. Tình trạng nhân quyền tại Việt Nam đang rất tồi tệ, danh sách những vi phạm của chính quyền cộng sản ngày càng dài. Trong đó, những người yêu nước lên tiếng về sự bất công bị bắt giam và bị đối xử tàn nhẫn, ngoài xã hội thì liên tục xuất hiện các vụ công an đánh đập người dân dã man. Đây là minh chứng cho thấy CSVN muốn vào Hội Đồng Nhân Quyền chỉ là để có thể tiếp tục che giấu, gian dối về những vi phạm nhân quyền của họ. Nếu không bị gây áp lực thì chắc chắn nhà nước độc tài cộng sản sẽ tiếp tục đàn áp những người yêu nước, vì vậy Đảng Việt Tân mong muốn hợp tác cùng với người dân và các tổ chức, hội đoàn đẩy mạnh hơn nữa áp lực với CSVN trong thời gian tới./.  
......

Thủ môn Croatia làm tan nát trái tim cổ động viên (CDV) Nhật, làm nức lòng cổ động viên Croatia:

Ảnh: Thủ môn Dominik Livakovic đã lập thành tích kỷ lục khi cản phá thành công 3 quả phạt đền penalty. Thao Ngoc Trong trận đấu knock-out tại vòng 1/8 World Cup 2022 tại Qatar vào lúc 22 giờ (giờ VN) tối qua 5/12, thủ môn Dominik Livakovic đã lập thành tích kỷ lục khi cản phá thành công 3 quả penalty của Nhật Bản, giúp đội nhà vào tứ kết. Những người hâm mộ trái bóng tròn thế giới, kể cả các cổ động viên  (CĐV ) VN, ca ngợi Livakovic là người hùng và tạo ra sự khác biệt trong trận trận thắng Nhật Bản. Với thành tích này, thủ thành 27 tuổi này đã được được bình chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trận.   Với thành tích này, Livakovic là người thứ ba trong lịch sử Cúp thế giới cản phá được 3 quả sút penalty trong loạt luân lưu. Hành động cao đẹp của người hùng Livakovic.   Sau trận đấu, dù khiến CĐV Nhật Bản tan nát cõi lòng, nhưng người hùng của Croatia khiến nhiều người trầm trồ bởi một hành động đẹp.   Theo đó, Livakovic tiến đến gặp mặt và giơ tay xin lỗi HLV và đội tuyển Nhật Bản, vì đã loại thầy trò HLV Hajime Moriyasu khỏi giải đấu. Hình ảnh đẹp này nhanh chóng được cánh phóng viên chụp lại và gây bão trên các trang mạng xã hội. "Đây có lẽ là chàng trai tốt tính nhất ở World Cup 2022".   Chỉ có những người được giáo dục và đào tạo trong một nền giáo dục nhân bản, văn minh, mới có được hành động như thế.   Bởi vì người ta quan niệm rằng, bóng đá nói riêng và thể thao nói chung, chỉ là một trò chơi, không những các đấu thủ có tài về lĩnh vực mình tham gia, mà còn thể hiện trí tuệ và cảm xúc lịch sự và có văn hóa.   Vì vậy khi giành chiến thắng, họ không coi đó là niềm vinh dự và tự hào dân tộc. Họ cũng không coi chiến thắng đó “được hun đúc từ nền văn hóa đậm đà bản sắc của dân tộc họ”. Cũng không việc cả nước như lên đồng ăn mừng thắng lợi, và càng không có những cô gái lột trần truồng đứng trên xe nhảy choi choi như kẻ ngáo đá.   Vì vậy họ coi những ai lợi dụng một trận thắng thể thao để để tuyên truyền nhồi sọ, và nâng một trận thắng “lên một tầm cao mới,” coi đó như một kỳ tích, là hành động tiểu nhân, rẻ tiền của kẻ phàm phu tục tử, quen ăn tục nói phét và nổ vang trời.   Khi đội nhà giành thắng lợi thì tranh công, dâng lên người nọ người kia, tranh giành đứng hàng đầu để được chụp ảnh ghi hình để trưng lên mặt báo, mặc dù họ là người đi ké ,và giành suất đi này của các vận động viên kiểu du lịch miễn phí . Nhưng đến khi đội nhà thất bại thì lẩn tránh trách nhiệm và lủi mất tăm.   Nói thêm về đất nước Croatia:   Đất nước này được tách ra từ nhà nước Nam Tư cũ, giành độc lập năm 1991, khi các nước XHCN Đông Âu tan rã, có diện tích 56.594 kilômét vuông, và dân số năm 2019 là 4,076,246 người, hầu hết dân số là người theo Công giáo La Mã. Là một quốc gia phát triển với mức sống rất cao. Đất nước này là thành viên của Liên minh châu Âu (EU) và NATO.   Sau trận thua này, một số người VN nói đội Nhật bản thua là do tinh thần bạc nhược và yếu kém của các cầu thủ   Trước đó, tại vòng bảng, khi tuyển Nhật Bản thắng Tây Ban Nha và thắng Đức, báo chí VN đã tung hô đội Nhật lên mây xanh, như “Ngả mũ trước 'Samurai xanh', như đội Nhật thắng 2 nhà cựu vô địch thế giới là Tây Ban Nha (vô địch năm 2010) và Đức (4 lần vô địch), như Nhật Bản "gây sốc" toàn thế giới khi ngược dòng "hạ" cựu vô địch Đức với tỉ số 2-1..v.v. Nay đội Nhật thua thì không một lời an ủi động viên, khích lệ. Mà coi các cầu thủ như một tội đồ. Đó mới là: “Thuận buồm xuôi gió chén chú chén anh, lên thác xuồng ghềnh cắn nhau như…chó”.   Thảo Ngọc  6/12  
......

Sức mạnh từ tờ giấy trắng bất bạo động

Vũ Việt Hẳn có những người Trung Quốc luôn thao thức mong có các cuộc đấu tranh lan tỏa rộng khắp nên họ mới tìm cách ứng dụng các phương pháp đấu tranh bất bạo động. Từ đó, tờ giấy trắng được nghĩ ra để trở thành biểu tượng chính của phong trào phản kháng chính sách zero Covid. Đấu tranh bất bạo động là một vũ khí. Theo nghiên cứu của Đại học Harvard, “Nonviolent resistance proves potent weapon“ (tạm dịch: Phản kháng bất bạo động chứng minh là vũ khí mạnh mẽ) thì các cuộc phản kháng bất bạo động thường đạt kết quả thành công nhiều hơn gấp hai lần các cuộc phản kháng bằng bạo lực. Nghiên cứu này được phân tích dựa trên dữ liệu toàn cầu, thu thập và đánh giá các sự kiện đấu tranh từ năm 1900 đến năm 2006. Cuộc nghiên cứu cũng chỉ ra rằng chỉ cần 3,5% dân số của một quốc gia xuống đường đối đầu bất bạo động thì họ có thể làm thay đổi các chính sách và thậm chí có thể quật đổ các chế độ độc tài. Theo tựa đề nghiên cứu nói trên thì phản kháng bất bạo động chứng minh đó chính là một vũ khí mạnh mẽ. Khi người dân hiểu được sức mạnh của đấu tranh bất bạo động thì họ cảm thấy tự tin hơn, quyết tâm hơn để cùng tham gia vào các cuộc phản kháng. Để hiểu về phương pháp đấu tranh bất bạo động mọi người cần tham khảo nhiều tài liệu về các cuộc cách mạng Nhung, cách mạnh Màu, cách mạng Đông Âu, v.v… đặc biệt nên đọc cuốn cẩm nang “Từ độc tài đến dân chủ” của nhà nghiên cứu khoa học chính trị Gene Sharp do Việt Tân dịch sang tiếng Việt. Dĩ nhiên đấu tranh bất bạo động không phải là một phép màu, nó chỉ là vũ khí đấu tranh của những người dân bình thường không có súng đạn. Nó cần sự học hỏi, mưu lược, sáng tạo, kiên trì và kiên quyết. Khi bị đàn áp thì người tham gia đấu tranh bất bạo động dùng chính sự hy sinh và đổ máu của mình để cố gắng tạo thêm sự phẫn nộ của quần chúng, đồng thời làm gia tăng thêm quyết tâm và sức mạnh của phong trào đấu tranh. Có thể nói biểu tượng tờ giấy trắng vừa tạo nên một dấu mốc trong lịch sử đấu tranh ở Trung Quốc. Nó phản ánh một tầm nhận thức mới và cao hơn trong lãnh vực đối đầu với chế độ cầm quyền. Không cần các biểu ngữ, băng rôn như trong các cuộc biểu tình truyền thống, chỉ là tờ giấy trắng đơn sơ vì đó là thứ ai cũng có sẵn, ai cũng có thể giơ lên. Kiến thức và kỹ năng về đấu tranh bất bạo động nhiều vô số kể và sức mạnh của nó cũng vô biên. Nhiều người vẫn chưa thực sự hiểu và đánh giá đúng về phương pháp đấu tranh này. Tờ giấy trắng đã tạo ra một tiền lệ chưa từng có dưới triều đại cộng sản Trung Quốc, đó là sự nhượng bộ của chế độ trước làn sóng phản đối của người dân. Kể từ nay các cuộc phản kháng ở Trung Quốc rồi sẽ lan tỏa mạnh mẽ hơn và tiến xa hơn. Vũ Việt  
......

Đại Bịp

Bạch Cúc   Trò xuất xe Vinfast sang Mỹ đúng sai thế nào cũng chỉ là chiêu trò bịp bợm, để chụy nói cho mà nghe:   1. Bên Mỹ, số đông mua xe, nhà hoặc những thứ giá trị lớn hầu hết đều mượn tiền Bank. Bank họ sẽ giữ giấy chủ quyền cho đến khi bạn trả hết nợ. Mà Bank là doanh nghiệp, không phải nhà từ thiện. Họ chỉ cho vay sau khi đánh giá được giá trị thứ khách hàng sẽ cầm cố cho họ, chủ nợ không điên khi cầm tờ giấy lộn trong tay.   Thế nên, để được Bank cho vay mua Vinfast, Bank phải xem xét rất kỹ lưỡng Vinfast là thằng mặt L%!! nào, nó từ hang động nào chui ra, nếu là hang Pác Pó là bị loại ngay từ vòng gửi xe rồi đó. Mà dữ liệu về loại xe, chất lượng ra sao để được cấp cho vay là đã nằm trong dữ liệu của Bank có khi đến hàng chục năm rồi. Do thế thằng Vinfast mà có cửa nằm trong hệ thống đó thì chụy đi đầu xuống đất.   Tuy nhiên, cũng có những người giàu họ mua xe trả bằng thóc tươi, nhưng xin thưa, đa số loại giàu đó đều là con cháu nhà Việt Cộng cả. Mà con cháu nhà Việt Cộng thì chúng nó xâm nhập sang Mỹ thụ hưởng lối sống xa hoa, rửa tiền, chi rất mạnh tay cho các dòng xe tối tân của Mỹ, chúng nó mua xe Vinfast làm CC gì, yêu nước các mặt L%!! chúng nó!   2. Còn về bảo hiểm xe: Luật Mỹ bắt buộc xe lưu hành phải mua bảo hiểm. Xe không bảo hiểm lỡ xảy ra chuyện là nắm chắc ở tù. Mà các hãng bảo hiểm xe ở Mỹ thì không ngu như 1 con bò. Nó đâu muốn rước họa vào thân đền sặc máu mồm cho 1 loại xe không tên không tuổi và chất lượng thì phập phồng. Đặc biệt với Vinfast, họ không có dữ liệu để đánh giá rủi ro. Do thế, tới giờ phút này Vinfast có nằm trong danh sách của các hãng bảo hiểm xe Mỹ không thì chỉ có trời biết, chụy đoán chắc 99% là dells có và nếu có thì sẽ phải mua bảo hiểm với giá cắt cổ bởi các hãng bảo hiểm Mỹ thì điếm lắm, họ luôn nắm chắc đằng đuôi, giỡn mặt với bọn tài phiệt Mỹ chắc?:   3. DMV - Là cơ quan chuyên cấp giấy tờ xe, bằng lái, bảng số ở Mỹ, giống như Phòng Cảnh sát giao thông ở VN vậy. Mà muốn cấp đăng ký/lưu hành, chủ nhân bắt buộc phải có bảo hiểm xe, không có thì méo được đăng ký. Thế nên vấn đề ở mục 2 và 3 là điều kiện cần và đủ. Không có bảo hiểm thì nằm mơ đến việc được cấp đăng ký/lưu hành nhé! Nói thêm: Vẫn có những người chạy xe không bảo hiểm, họ là dân nhập cư bất hợp pháp, họ biết chắc nếu bị bắt họ sẽ lãnh đủ nên họ luôn chạy trốn khi có tai nạn xảy ra.   4. Đến vấn đề bảo hành xe: Đây là xe điện, nó cũng thuộc giống CÁI như chụy nhưng không tự sinh ra điện - nước, nó phải xạc điện thì mới chịch choạc được  Ở Mỹ hãng xe xăng nào cũng bảo hành ít nhất 5 năm hoặc 100k miles tùy điều kiện nào đến trước. Đối với xe điện thì Tesla chiếm hơn 90% thị phần và họ dùng cách bán hàng trực tiếp tới khách hàng chứ không thông qua đại lý như các hãng xe xăng. Tesla có vài showroom trưng bày cho khách hàng xem và đăng ký lái thử, còn lại tất cả sẽ có nhân viên trực tiếp liên hệ và tới địa chỉ của khách hàng nếu xe có sự cố về vật lý cần chăm sóc.   Còn lại toàn bộ các vấn đề khác đều được Tesla thực hiện trực tuyến như kiểu Iphone. Kiểu bán hàng trực tiếp này cũng là cách mà Vin bán xe.   Không rõ Vin có khả năng thực hiện chăm sóc khách hàng và bảo trì xe như cách của Tesla đang làm hay không? Nếu có thì chắc là chụy cùi!. Ngoài ra yếu tố quan trọng nhất khiến người ta mê mẩn xe điện Tesla là chức năng hỗ trợ lái tự động trên đường cao tốc. Gói phần mềm này có giá khởi điểm từ 10k khi mua xe mới. Tesla thu thập dữ liệu, thói quen, tính chất đường xá thực tế khi xe chạy mỗi ngày của tất cả các xe bán ra rồi tập hợp lại để AI (trí tuệ nhân tạo) học hỏi rồi bán thành gói nâng cấp cho tính năng tự động lái trên đường cao tốc.   Điều này có nghĩa cùng với thời gian, chức năng hỗ trợ tự động lái xe của Tesla càng ngày càng tốt lên, hay nói cách khác sự an toàn được nâng cao mỗi ngày. Công nghệ hỗ trợ lái của Tesla dùng camera, còn của Vin (và hầu hết các hãng xe khác) đều dùng công nghệ Laze. Các hãng xe khác không địch nổi Tesla có lẽ vì tính năng tự động hỗ trợ lái này, không rõ Vin lấy điều gì để cạnh tranh?   Còn nữa, khi mua xe Tesla bạn sẽ được hãng cử người xuống tận nhà để khảo sát kết cấu mái nhà xem có thể lắp được pin mặt trời Tesla không (có nhiều nhà có mái lợp bằng tôn giả ngói hoặc có nhiều cây lớn che khuất thì không lắp đặt được). Nếu phù hợp, bạn sẽ được Tesla lắp cho trạm sạc điện năng lượng mặt trời tại nhà, dùng cho xe của bạn và nếu công suất dư thì bán lại điện năng cho thành phố. Đây là một yếu tố cạnh tranh rất mạnh của Tesla mà các hãng xe điện khác đều chịu thua. Không rõ Vin biết điều này không? Và khi người ta đã biết đến Tesla bao nhiêu năm nay mà còn dám bỏ tiền để rước Vin về thì chỉ có bọn đần ngu lâu dốt bền khó đào tạo!.   Và bạn biết đấy, 1 xe hơi có hàng ngàn linh kiện khác nhau. Bên Mỹ, nếu muốn kiếm phụ tùng thay thế cho xe bạn vào Autozone, Autopart, O reily hay Walmart. Bạn phải nhập tên xe, đời xe của bạn vào hệ thống máy tính, máy tính sẽ kiếm ra phụ tùng cho bạn. 1 Store của họ rất rộng, chứa cả triệu thứ phụ tùng, nếu không biết tên xe, đời xe, muôn kiếp bạn sẽ không kiếm ra thứ bạn cần tìm. Chụy mới search thử trên Autozone, một công ty chuyên bán phụ tùng xe, không có tên Vin: đó là sản phẩm lạ, họ đem về bán làm con mẹ gì, bán cho ai mà mang về chi cho chật kho? Và chụy cũng vừa search trong Walmart, nó cũng không biết Vin là thằng mặt L%!! nào, vẽ chuyện!   Vậy đấy, nếu tên Vin không có trong hệ thống máy của Store, thằng nào ngu hăm hở mua Vinfast đi rồi lúc gặp sự cố thì ngồi khóc tiếng Mán nha con, khóc tới Tết Congo cũng chẳng có ông Bụt nào hiện ra. Bên đây cũng không có chợ Nhật Tảo để mà ra kiếm phụ tùng thay thế nha, đồ con bò!   Còn nữa: Chạy xe, cọ quẹt hư hỏng là điều ko tránh khỏi. Bạn sẽ xử lý thế nào nếu xe gặp sự cố? Những phụ kiện như mâm bánh xe, gương hậu, bửng xe, cần gạt nước...là những thứ rất đơn giản nhưng kiếm đâu ra để ráp vào xe Vin? Mà lỡ xe hư, không có xe đi làm thì sẽ là thảm họa. Xe Châu Âu kia chất lượng không thua kém gì xe Mỹ mà độ cạnh tranh cũng phải thua xa xe Mỹ, cũng chỉ vì khó kiếm được phụ tùng thay, nhiều khi khách phải bỏ xe ở Shop vài tuần đến cả tháng để đợi phụ tùng thay thế thì xe Vin là cái CC gì??? Thôi đi nhoa, nếu có xuất được Vinfast sang Mỹ thì cũng chỉ là cơn giãy chết cuối cùng bịp mấy con bò đội nón thôi. Biết đâu Vin lại sử dụng chiêu trò "Tạm xuất, tái nhập"...Lừa được ai chứ hổng lừa được chụy nha Vin. Chụy đẹp chứ chụy hổng có ngu !    
......

Bakhmut đã phơi bày điểm yếu cốt tử của quân đội Nga

  Kim Van Chinh   (Steve Strazer, Nhà phân tích quân sự, đăng trên nv.ua 2-12-2022)   Nỗ lực suốt 4 tháng qua của quân đội Nga để chiếm một thành phố không có tầm quan trọng chiến lược như Bakhmut mà không thành công chứng tỏ tại sao Putin sẽ không thể chống lại được NATO.   Bakhmut là thành phố có 70.000 dân ở vùng Donetsk của Ukraine, nơi diễn ra một số cuộc giao tranh ác liệt nhất trong toàn bộ cuộc chiến. Kể từ đầu tháng 8 năm nay, các lực lượng Nga đã cố tần công nhưng không thể chiếm được nó mặc dù có hàng chục cuộc tấn công hàng ngày. Hình các chiến sĩ Ukraine tại Bakhmut   Tưởng chừng thành phố này không có tầm quan trọng chiến lược nhưng Vladimir Putin vẫn coi đây là ưu tiên hàng đầu. Và nhìn vào Bakhmut trên bản đồ, thật dễ hiểu tại sao nó không có giá trị chiến lược. Nó không nằm gần bất kỳ tuyến đường thủy chính nào, không có cơ sở sản xuất và không tham gia vào bất kỳ hoạt động kinh tế lớn nào khác. Đó là một vùng nước tù đọng không có ý nghĩa thực sự về quân sự. Nó nằm gần nửa đường giữa các thành phố quan trọng chiến lược Donetsk và Luhansk, nhưng việc giành được nó sẽ không phải là yếu tố quyết định của thế trận toàn khu vực.   Vậy tại sao những nỗ lực kỳ lạ của Nga để chiếm giữ thành phố tầm thường này lại có thể dẫn đến kết luận quan trọng là Nga không thể chống lại NATO? Tổng thơ ký NATO Jens Stoltenberg   Đầu tiên, những nỗ lực chiếm thành phố, mặc dù có một số thành công tối thiểu trước kẻ thù đông hơn, cho thấy sự mất phương hướng trên diện rộng về người, thiết bị và vũ khí, và điều này đặc biệt đúng khi quân đội Nga đang gặp vấn đề nghiêm trọng về nguồn cung ứng.   Nó cũng cho thấy mức độ kém cỏi đáng kể của giới lãnh đạo quân sự Nga và bản thân Putin, đồng thời chỉ ra khả năng chiến lược của Nga đối với Ukraine có thể rất rời rạc, nếu không muốn nói là hoàn toàn rời rạc. Thiết bị quân sự của Nga rất không hoàn hảo về nhiều mặt   Chiến tranh không chỉ giành chiến thắng nhờ hậu cần tuyệt vời, chiến thuật tốt và hỏa lực tuyệt đối, mà còn nhờ những nhà lãnh đạo giỏi, những người có thể cẩn thận vạch ra một chiến lược chiến thắng và thực hiện nó. NATO có tất cả. Và, với số lượng lớn để triển khai ở nhiều mặt trận.   Ngoài ra, NATO có vũ khí vượt trội về chất lượng, dù số lượng có thể nhỏ hơn, và điều này đã được các lực lượng Ukraine nhiều lần chứng minh thành công khi sử dụng thành công bộ vũ khí như vậy của NATO.   Một điều hiển nhiên ngay từ khi bắt đầu cuộc chiến, và trong suốt thời gian nó đang diễn ra, đó là thiết bị quân sự của Nga rất không hoàn hảo về nhiều mặt. Để so sánh, nhiều nền tảng vũ khí cũ của NATO cũng còn có công năng hơn vú khí của Nga rất nhiều. Ví dụ, ngay cả xe tăng chiến đấu chủ lực M1 Abrams thế hệ đầu tiên 30 tuổi được trang bị pháo 120mm và đạn uranium nghèo (DU) cũng có thể dễ dàng đối đầu với các phiên bản nâng cấp mới nhất của xe tăng T-72 và T-80 cổ đại của Nga. .   Chuẩn bị cho chiến đấu tốt cũng đóng một vai trò. Đây là những gì NATO đang cung cấp tích cực và thành công cho Ukraine. Ngược lại, chiến thuật và huấn luyện của quân đội Nga không có thay đổi đáng kể kể từ sau Chiến tranh Lạnh. Một điểm khác biệt quan trọng nữa là hầu hết các hệ thống vũ khí của Nga ngày nay đều được phát triển trong thời kỳ Xô Viết bởi các ủy ban hoạt động theo các kế hoạch 5 năm, rất chung chung, nặng về số lương, chỉ chú ý đến việc đạt được các mục tiêu chính trị nhất định hơn là cung cấp cho các lực lượng vũ trang những công cụ tốt nhất có thể.   Một lý do là sự sụp đổ của Liên Xô đã làm gián đoạn nghiêm trọng nền kinh tế Nga và góp phần vào sự trỗi dậy của một tầng lớp đầu sỏ có xu hướng vơ vét ngân khố nhà nước nhằm giành lấy mọi thứ có thể. Tất nhiên, Nga hầu như không có cải cách rõ rệt trong việc nâng cấp hiện đại hóa các lực lượng vũ trang. Các vấn đề văn hóa và lỗi hệ thống lâu đời là một lời giải thích khác cho sự tụt hậu của ngành công nghiệp-quân sự Nga.   Thậm chí ngày nay, sơ đồ tài chính và hỗ trợ các dự án quân sự ở Nga vẫn còn nhiều vấn đề. Đây là lý do chính tại sao Nga vẫn không thể sản xuất bất kỳ số lượng đáng kể nào siêu xe tăng T-14 Armata mới của mình, mặc dù nó đã được phát triển trong khoảng một thập kỷ rồi.   Thế giới đã hoàn toàn thay đổi trong 40 năm qua, nhưng tư duy quân sự của người Nga vẫn bị mắc kẹt trong quá khứ.   Đây là vấn đề chính của quân đội Nga. Nhà sử học quân sự người Mỹ Max Boot đã phân tích về lý do tại sao người Nga chiến đấu rất tệ   Tôi có xu hướng quan tâm đến vấn đề hậu cần khi thảo luận về cuộc chiến ở Ukraine, mặc dù trên thực tế đây cũng là một chủ đề có tầm quan trọng đặc biệt. Ai cũng biết rằng quân đội Nga đang gặp phải những vấn đề hậu cần nghiêm trọng cản trở hoạt động chiến đấu và gây ra những hậu quả bất lợi. Và điều này cũng ảnh hưởng đến khả năng cạnh tranh với NATO ngay cả trong các hoạt động phòng thủ thuần túy.   Trên thực tế là các quốc gia NATO, mặc dù gần đây có tỏ ra yếu kém về quân sự, nhưng vẫn có hệ thống tiếp cận các hệ thống hậu cần tích hợp cao, ưu việt và một hệ thống sản xuất liên kết nhau để có thể sản xuất số lượng lớn vũ khí, đạn dược và làm được nhiều loại đạn dược khác sau một thời gian ngắn. Việc sử dụng các công nghệ sản xuất tiên tiến như CAD/CAM, gia công CNC, trí tuệ nhân tạo và in 3D đã được ứng dụng và góp sức rất tốt. Còn ở Nga, vẫn chưa có tiến bộ gì mấy trong các lĩnh vực này và đang ở thế bất lợi đáng kể về mặt này.   NATO cũng duy trì khả năng sử dụng các mạng lưới giao thông tuyệt vời. Do tính chất nhỏ gọn về mặt địa lý của Trung Âu, các mạng lưới đường bộ và đường sắt được tích hợp tốt này có thể đưa mọi thứ đến tiền tuyến dự định rất nhanh chóng.   Trong khi đó, Nga rất rộng lớn về lãnh thổ, và mất nhiều thời gian hơn để hàng hóa đến được chiến trường từ các nhà máy. Chưa nói hệ thống giao thông cũng bị ngăn cản do thiếu nguyên liệu thô và quản lý kém. Cuối cùng, NATO có công nghệ thông tin tuyệt vời và tài nguyên thu thập thông tin tình báo mà người Nga thiếu.   Như vậy, việc Nga không có khả năng đánh bại NATO từ ví dụ Bakhmut phần nhiều là do công nghệ yếu kém và khả năng lãnh đạo yếu kém cũng như năng lực quân sự cơ bản yếu.   Steve Strazer, nhà phân tích quân sự Kim Văn Chính, lược dịch    
......

Vũ khí bí mật của ông trùm Nguyễn Công Khế.

Bùi Thanh Hiếu  Cái tài của Khế là biết bọn lãnh đạo thích gì. Một trong những thứ đó là gái đẹp. Từ hồi Năm Cam còn tung hoành, Khế đã biết được một trong những thứ Năm Cam hối lộ cho quan chức hiệu quả là những buổi tiệc nhỏ kín đáo, có những người đẹp hầu hạ. Quan chức cộng sản thèm ăn chơi thác loạn. Họ có tiền, có quyền những lại thiếu những người tổ chức hâụ cần cho chúng thác loạn.   Nắm được điểm ấy, Khế tổ chức những cuộc thi hoa hậu ở Đà Nẵng, cách xa trung ương. Những á hậu hay những người đẹp dự thi đều được Khế huấn luyện về tư tưởng, tinh thần phục vụ lãnh đạo. Tiền chi cho các em từ các đại gia bỏ ra. Ví dụ Khế đưa một em á hậu đến hầu một quan chức, nói rằng đây là món quà của anh Thân Đức Nam, anh Dương Thaco.... Trương Tấn Sang và Nguyễn Xuân Phúc .   Tư Sang, Phúc Nghẹo ...là những lãnh đạo được Khế thiết kế cho chơi nhiều gái đẹp nhất. Cũng chính Khế đã móc nối cho Phúc khi còn chủ nhiệm văn phòng chính phủ cùng với Tư Sang chơi gái cùng một buổi, để cả hai trở lên thân mật và Sang nhận sẽ ủng hộ Phúc sau này.   Những cuộc thi hoa hậu của Khế đã đưa nhiều lãnh đạo vào tròng, đến thời ông Trọng làm TBT. Khế thấy tổ chức thi hoa hậu kiếm gái cho lãnh đạo dễ bị soi mói. Y bèn để cho đơn vị khác tổ chức, còn y loay hoay tìm cách mới và nghĩ ra mở tờ Duyên Dáng Việt Nam, mục đích vẫn như thi hoa hậu là tìm kiếm gái đẹp để dâng quan chức.   Giá gái đẹp đi khách lên đến mươi, mười lăm nghìn đô một đêm đều từ Khế mà ra cả. Thậm chí có lúc đến 30 nghìn usd cho một đêm. Các quan chức tiền cũng đã nhiều, bất động sản cũng đã nhiều, được dâng gái tiền do doanh nghiệp trả họ quan tâm gì. Lúc này Khế móc nối thêm với những đàn em chăn gái như Vũ Khắc Tiệp, Nguyễn Hoài Nam để có nguồn phục vụ các quan chức.   Vũ Khắc Tiệp thì chẳng ai lạ gì, gái của Tiệp đẳng cấp hơn gái của Nguyễn Hoài Nam một bậc.   Nguyễn Hoài Nam là chồng của người đẹp Thu Hương ( á hậu quý bà thế giới năm 2011). Đây là cặp vợ chồng là đàn em cưng của Khế. Nam có máu muốn kinh doanh bóng đá để tạo thanh thế và quan hệ, còn Thu Hương vợ Nam thì mở công ty huấn luyện người đẹp, thực chất là để cung cấp gái cho quan chức, đại gia. Một trong những khách hàng của Thu Hương là Phạm Công Danh, thậm chí đến khi Danh vào tù và chạy tiền để được hẳn một phòng rộng trong bệnh viện chữa bệnh. Ở phòng này nhân viên, trợ lý cho Danh đều từ lò gái của Thu Hương cung cấp. Khế cũng định vận động cho Hoài Nam vào chức chủ tịch liên đoàn bóng đá VN , vị trị mà Khế đã được Phúc Nghẹo hứa cho làm, nhưng sau do bị tố cáo ầm ĩ. Nên Phúc Nghẹo bảo Khế không ra ứng cử chức đó.   Hàng của vợ chồng Nam Hương là loại 2, của Vũ Khắc Tiệp là loại 1. Tuỳ theo khách mà Khế gọi hai mối hàng này cung cấp. Trong đám gà của Tiệp có người đẹp có Ngọc Trinh.   Lúc ấy Khế rât mê mẩn Khánh My ( tên thật là Nhàn, sinh năm 1991 người Kiên Giang ), y dự tính đưa Khánh My lên giường với mình, rồi từ đó huấn luyện Khánh My để dâng cho quan chức lãnh đạo cao cấp.   Khế cho đăng trên đuyendangvietnam và motthegioi những bài lăng xê ca ngợi Khánh My, nào đẹp, nào đóng phim diễn xuất tốt. Khánh My được đẩy lên cao hết cỡ. Đỉnh điểm Khế cho đăng những phát biểủ của Khánh My chê bai Ngọc Trinh để tạo scandan thu hút dư luận về Khánh My. Sau khi cảm thấy ơn nghĩa của mình với Khánh My đã đủ, một tối Khế hẹn Khánh My đến nhà riêng ở quận 9 với cái cớ là bàn chuyện xử lý vụ việc scandan với Ngọc Trinh. Khế đã bày binh bố trận, y tin chắc tối nay người đẹp Khánh My sẽ trong vòng tay của hắn.   Trước đây nếu viết những điều này, lũ đàn của Khế toàn là những nhân sĩ trí thức cấp tiến đang nổi như cồn trên mạng xã hội với đám Fan đông đảo sẽ bảo vệ danh tiết và nhân phẩm cao cả của người anh lớn Công Khế hết mình. Nhưng clip mới đây Khế móc chim ra nói chuyện bú l.o chắc hẳn chẳng ai còn dám mở miệng về nhân phẩm cao quý của người anh lớn Công Khế nữa. Nhưng không ngờ Khánh My lại đến cùng với người nhà, Khế chưng hửng. Nhưng y tính không có keo này thì mai có keo khác. Lúc nói chuyện, Khế đưa bài đã in sẵn của phía bên Vũ Khắc Tiệp nội dung nói xấu Khánh My cho My xem. Khế nói. - Anh chặn không cho ai đăng. Thằng Tiệp này chơi em, anh sẽ không tha cho nó Khánh My tất nhiên cảm ơn Khế rối rít, chuyện trò một hồi thì My ra về. Khế nhìn theo dáng Khánh My nuốt nước bọt thầm tiếc rẻ lần này chưa được hưởng.   Sau đó những bài trên Duyên Dáng Việt Nam và Một Thế Giới xuất hiện hình ảnh đẹp của Khánh My nhiều hơn, cùng với những bài đánh phá Vũ Khắc Tiệp , hàm ý bảo Tiệp là kẻ chăn dắt gái.   Tiệp cay nhưng không dám làm gì, tình nghĩa bao năm giữa Khế với Tiệp rút cục chỉ là quan hệ của hai thằng ma cô , một thằng chăn gái, một thằng dắt mối. Có là cái gì đâu. Nhưng loại Tiệp thì lấy gì mà chọi được với Khế, nên đành ngậm bồ hòn cho qua chuyện.   Nhưng Khế cũng nhận quả đắng chả kém gì. Số là Khánh My đã có ý trung nhân và sắp cưới, chính vì thế My phải dẫn người nhà theo gặp Khế để tránh điều tiếng. Tuy biết ơn Khế, nhưng My không thể nào đánh đổi thân xác cho lão già dâm dục để đổi lấy danh vọng. Cô đang cần một tấm chồng đàng hoàng, cho nên dù sau đó nhiều lần Khế chèo kéo, hẹn hò. Người đẹp Khánh My đều từ chối.   Biết không xơi được, Khế cho lính gọi điện Khánh My chửi. - Đm con đi, anh Khế không cần loại đi như mày nữa đâu. Từ giờ mày sẽ biết. Khánh My nghe trong điện thoại có tiếng Khế cười và nói. - Nói nó thế là đủ rồi.   Mấy hôm sau, không thấy động tĩnh gì của Khánh My. Khế cho Duyên Dáng Việt Nam. Một Thế Giới đăng bài bóc mẽ Khánh My lái xe Lambroghini là xe đi thuê. Khánh My là con người giả tạo, tranh cướp bồ của Ngọc Trinh..... Nếu như Cao Cầu trong Thuỷ Hử chỉ nhờ tài đá cầu phục vụ vua mà có quyền chức, Công Khế dùng đến gái và đám truyền thông tay chân để tạo thế lực cho mình. Y quyền lực tương đương với một uỷ viên BCT dự khuyết. Bởi thông tin về chơi gái của lãnh đạo cao cấp đều nằm trong tay y. Lãnh đạo nào cần dư luận ủng hộ có y, cần đập lãnh đạọ nào cũng nhờ đến y. Bởi thế y viết về Phan Quốc Việt một cách ngạo mạn như thư giới thiệu đến các bộ , tỉnh thành như kiểu. - Anh em của tao đây, có ô đỡ đầu xứ Quảng ( ý nói Phúc Nghẹo ) chúng mày liệu mà làm ăn với nó cho tốt.   Khế có quan hệ mật thiết với lãnh đạo cao cấp, thêm nữa việc cung cấp tin cho đám đàn em đánh doanh nghiệp ( hồ sơ do Trương Hoà Bình phó thủ tướng quản lý mảng tư pháp cung cấp ), khiến đám đàn em có nhiều bổng lộc. Do đó chúng rất thần phục Khế dù là tên tuổi lẫy lừng trên cõi mạng như Hoàng Hải Vân, Lưu Trọng Văn, Nguyễn Thông....   Ở đời người ta khoe ảnh bắt tay với thủ tướng, chủ tịch nước hoặc chụp chung trong sự kiện gì đã lấy làm vinh hạnh và khối người nể sợ.   Nhưng chơi gái cùng thủ tướng, chủ tịch nước, bí thư tỉnh thành, bộ trưởng như Khế thì thử hỏi sức mạnh của Khế lớn cỡ nào.   Khế thực sự là một Cao Cầu của thời đại Hồ Chí Minh quang vinh và rực rỡ này. Điều tiếc nuối duy nhất của Khế là chưa đưa được gái cho tổng bí thư Trọng Lú chơi mà thôi. Nếu làm được điều đó thì giờ Khế không biết quyền lực lớn đến cỡ nào.
......

»Chúng tôi gặp nhau vì chúng tôi là các nữ thủ tướng«

Ảnh: Thủ tướng Phần Lan Sanna Marin và Thủ tướng New Zealand Jacinda Ardern Thủ tướng New Zealand tiếp người đồng cấp Phần Lan. Một phóng viên muốn biết liệu cuộc gặp mặt có liên quan gì đến tuổi tác và giới tính của các chị không. Câu trả lời đã rõ ràng. Sanna Marin và Jacinda Ardern gặp nhau hôm thứ tư ở Auckland 30.11.2022   Đây là lần đầu tiên Thủ tướng Phần Lan Sanna Marin và Thủ tướng New Zealand Jacinda Ardern đã trực tiếp gặp nhau. Bà Marin đã đến Auckland, thăm viếng nhiều nơi trong đó có Bảo tàng chiến tranh. Theo kế hoach sáng thư tư hai vị chính khách này đã tổ chức một cuộc họp báo.   Một phóng viên đã lên tiếng với một câu hỏi quả thật không phải phép. Hướng về phía bà Ardern, nhà báo nói, nhiều người sẽ thắc mắc liệu hai vị gặp nhau có phải vì cùng trang lứa và giới tính. "Hoặc người New Zealand có thể thực sự mong đợi sẽ có nhiều thỏa thuận hơn về lâu về dài giữa hai nước ?"   Ngay khi phóng viên đưa ra câu hỏi, bà Ardern đã nhíu mắt, nụ cười cũng tắt ngấm, bà nói vào micro : "Câu hỏi đầu tiên của tôi là, không biết liệu có ai đã hỏi Barack Obama và John Key họ có gặp nhau không vì họ bằng tuổi nhau." Ông Key là Thủ tướng của New Zealand từ năm 2008 đến năm 2016.   Tất nhiên, tỷ lệ nam giới tham gia chính trường cao hơn, đó là một thực tế, Ardern nói. Nhưng khi hai người phụ nữ gặp nhau, không chỉ vì giới tính của họ.   Marin cũng đề cập đến bình luận của phóng viên. Bà nói: “Chúng tôi gặp nhau vì chúng tôi là thủ tướng. Bà đi cùng với một phái đoàn doanh nghiệp. Mặc dù có nhiều điểm tương đồng giữa hai nước nhưng vẫn còn nhiều lĩnh vực có thể tăng cường hợp tác.   Bà Ardern năm nay 42 tuổi và bà trở thành thủ tướng khi 37 tuổi. Bà Marin năm nay 37 tuổi và đã đảm nhận chức vụ thủ tướng gần ba năm trước. Nguyễn Xuân Hoài (dịch) https://www.spiegel.de/.../sanna-marin-finnland-besucht...
......

Một quyết định có ý nghĩa lịch sử của Mỹ, sản xuất tên lửa Patriot ở nước Đức.

Ảnh: 18 quốc gia trên thế giới sử dụng tên lửa phòng không Patriot của Mỹ   Von Gerhard Hegmann  Freier Wirtschaftsredakteur Nguyễn Xuân Hoài (dịch)   Tập đoàn vũ khí Raytheon và MBDA của Mỹ dự định cho phép sản xuất tên lửa phòng không huyền thoại Patriot ở Đức. Đây là một kế hoạch mang tính lịch sử. Cho đến nay không có một tên lửa Patriot nào được chế tạo bên ngoài lãnh thổ Hoa Kỳ. Thậm chí sản lượng tên lửa Patriot dự kiến phải tăng gấp đôi.   Trong bối cảnh Nga tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine, tên lửa phòng không Patriot của Mỹ có thể được sản xuất tại Đức trong tương lai. Hai tập đoàn vũ khí Raytheon và MBDA Đức đề xuất xây dựng một dây chuyền sản xuất ở Schrobenhausen, bang Bavaria (Bayern), phục cho quân đội Đức và những nước sử dụng tên lửa này thuộc NATO ở châu Âu.   Điều này có nghĩa là lần đầu tiên sau hơn 40 năm nhà sản xuất Patriot Raytheon sản xuất tên lửa bên ngoài nước Mỹ. Phiên bản mới nhất của tên lửa Patriot GEM-T sẽ được chế tạo dưới dạng sản phẩm của Mỹ-Đức.   Doug Stevenson, giám đốc Raytheon chịu trách nhiệm về kinh doanh quốc tế nói với WELT : “Do nhu cầu ngày càng tăng ở châu Âu, chúng tôi dự định tăng gấp đôi năng lực sản xuất của mình. Ông không đưa ra con số cụ thể về số lượng. "Có thể có hàng trăm trong tương lai gần," người quản lý giải thích. Ngoài việc phản ứng với tình huống đe dọa mới, các phiên bản cũ hơn của tên lửa Patriot cũng sẽ được thay thế ở châu Âu sau 4 hoặc 5 năm nữa và các kho dự trữ tên lửa ở châu Âu dù sao cũng sẽ được tăng lên.   Gần đây nhất, Thụy Sĩ đã chọn hệ thống Patriot và đặt mua 70 tên lửa. Điều này có nghĩa là 18 quốc gia trên thế giới, trong số đó có 8 nước ở châu Âu, sử dụng hệ thống tên lửa phòng không này để đánh trả máy bay, tên lửa hoặc máy bay không người lái của đối phương.   MBDA Đức và Raytheon coi đề xuất của họ với chính phủ liên bang Đức là một đóng góp cho hệ thống phòng thủ tên lửa Skyshield của NATO ở châu Âu. Đức đóng vai trò chủ chốt trong hệ thống phòng không trên bộ trong khối NATO. Các tên lửa phòng thủ khác nhau sẽ được sử dụng cho các khoảng cách và mối đe dọa khác nhau.   Tên lửa Patriot có thể bắn hạ mục tiêu cách xa tới 70 km. Với khoảng cách ngắn hơn, khoảng 40 km thì hệ thống Iris-T SLM hiện đại của Đức của hãng Diehl, Hensoldt của Airbus được sử dụng nhiều ở Ukraine. Ngay cả quân đội Đức cho đến nay cũng chưa có loại tên lửa này. Đối với các mối đe dọa từ tên lửa đạn đạo tầm cao thì người ta đang đề cập đến hệ thống Arrow 3 của Israel.   Tên lửa mới với động cơ đẩy và đầu đạn của Đức   Theo giám đốc Raytheon Stevenson trong tương lai, các tên lửa Patriot sản xuất ở Đức, biến thể GEM-T, sẽ có động cơ truyền động của hãng Bayern-Chemie Đức và đầu đạn của công ty con TDW của MBDA, cũng của Đức. Khác với biến thể PAC-3 cũng được quân đội Đức sử dụng, biến thể GEM-T của Patriot không đánh thẳng vào mục tiêu theo cái gọi là công nghệ hit-to-kill, mà dựa vào đầu đạn phân mảnh. Mục tiêu cũng bị sẽ tiêu diệt nếu không bị đánh trực tiếp.   MBDA và Raytheon muốn sử dụng liên doanh COMLOG của họ ở Schrobenhausen, đã được thử thách trong nhiều thập kỷ, để sản xuất tên lửa Patriot tại Đức. Tên lửa Patriot của quân đội Đức và của các nước có sử dụng Patriot ở châu Âu và thậm chí của cả một số đơn vị vũ trang của Mỹ đã được bảo trì và hiện đại hóa tại đây, tuy nhiên cho đến nay chưa có tên lửa Patriot mới nào được chế tạo ở Đức. Điều này sẽ được sửa đổi. Nguồn: https://www.welt.de/.../Historischer-Plan-der-USA-Patriot...  
......

Biểu tình chống phong tỏa đang thách thức quyền lực của Tập Cận Bình

Thói kiêu ngạo và độc đoán của Chủ tịch Tập Cận Bình đã khiến Trung Quốc rơi vào chuỗi ngày phong tỏa vô tận. Gideon Rachman - Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng Trong bài phát biểu nhân dịp năm mới 2021, Tập Cận Bình đã khoe khoang về sự thành công của chính sách zero-Covid tại Trung Quốc. Trong khi hàng triệu người chết ở những nơi khác trên thế giới, Trung Quốc đã “đặt người dân và mạng sống của họ lên hàng đầu… Bằng sự đoàn kết và kiên cường, chúng ta đã viết nên bản anh hùng ca chống lại đại dịch.” Gần hai năm sau, chiến dịch của Tập nhằm mô tả quá trình quản lý đại dịch của Trung Quốc như một chiến thắng của cá nhân ông và của hệ thống đang dần sụp đổ. Làn sóng biểu tình ngày càng gia tăng nhằm chống lại các chính sách zero-Covid của ông đã khiến nhà lãnh đạo Trung Quốc phải mất mặt. Chúng dường như là thách thức nghiêm trọng nhất đối với quyền lãnh đạo của Tập kể từ khi ông lên nắm quyền cách đây 10 năm. Một vài cuộc biểu tình phản đối lệnh phong tỏa không hồi kết của Trung Quốc thực sự đã nhắm vào cá nhân Tập. Tại thành phố Thành Đô, những người biểu tình đã hô vang: “Chúng tôi không muốn một hệ thống chính trị với một nhà lãnh đạo trọn đời. Chúng tôi không muốn có một hoàng đế.” Những khẩu hiệu này đã nêu bật vấn đề chính trị nhạy cảm nhất ở Trung Quốc hiện đại – những nỗ lực của Tập Cận Bình nhằm tạo ra một sự sùng bái cá nhân. Kể từ khi Mao Trạch Đông qua đời vào năm 1976, Đảng Cộng sản đã cố gắng tránh tạo ra một Mao thứ hai, một nhà lãnh đạo tối cao duy nhất, người thống trị hệ thống chính trị và cả nước, và sẽ không bao giờ từ bỏ quyền lực. Nhưng Tập Cận Bình đang đưa Trung Quốc trở lại thời kỳ cai trị gần như của một hoàng đế. Một bước ngoặt đã xảy ra vào tháng trước, khi đại hội Đảng Cộng sản bầu ông vào nhiệm kỳ thứ ba chưa từng có tiền lệ với tư cách là người lãnh đạo đảng. Người tiền nhiệm của Tập, cựu Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào, đã bị buộc rời khỏi lễ đài ngay trước ống kính truyền hình. Thông điệp rất rõ ràng. Quyền lực của Tập là bất bại và ông sẽ cai trị suốt đời. Giống như Mao, Tập đã biện minh cho việc nắm quyền của mình bằng cách khuyến khích tạo ra một sự sùng bái cá nhân. “Tư tưởng Tập Cận Bình” đã được ghi vào điều lệ Đảng Cộng sản Trung Quốc. Việc cho rằng nhà lãnh đạo Trung Quốc đã xử lý thành công Covid-19 trở thành một phần quan trọng trong dòng quan điểm về ông. Một bài báo gần đây của Quốc vụ viện Trung Quốc ca ngợi khả năng lãnh đạo của Tập trong đại dịch Covid, tuyên bố rằng “Tổng Bí thư Tập Cận Bình đã đích thân chỉ huy, lên kế hoạch ứng phó, giám sát tình hình chung, và hành động quyết đoán”. Đúng là Trung Quốc đã ghi nhận số ca tử vong trên đầu người do Covid-19 ít hơn hẳn so với Mỹ. Nhưng cái giá của việc theo đuổi chính sách zero-Covid đang dần trở nên rõ ràng. Khi nền kinh tế bị đình trệ, tỷ lệ thất nghiệp của thanh niên Trung Quốc đã lên tới gần 20%. Căng thẳng xã hội gây ra do phong tỏa kéo dài và lặp đi lặp lại cũng vô cùng lớn. Hai tháng phong tỏa nghiêm ngặt ở Thượng Hải đầu năm nay đã trở thành tin tức trang nhất trên toàn thế giới. Một số người tin rằng đây sẽ là điểm bùng phát, buộc Tập phải suy nghĩ lại về chính sách zero-Covid của mình. Thế nhưng, thay vào đó, tại đại hội đảng, ông lại đề bạt Bí thư Thành ủy Thượng Hải Lý Cường – người chịu trách nhiệm về vụ phong tỏa – lên vị trí cao thứ hai trong Đảng Cộng sản. Đó là một tín hiệu cho thấy zero-Covid sẽ không có hồi kết. Nhằm tạo ra câu chuyện chính thức về Covid-19, giới lãnh đạo Trung Quốc đã so sánh sự kiên nhẫn và tinh thần tập thể của người dân Trung Quốc với sự thiếu kiên nhẫn và chủ nghĩa cá nhân của người Mỹ. Tuy nhiên, sự kiên nhẫn của người dân Trung Quốc cũng đang cạn dần. Hình ảnh những đám đông không đeo khẩu trang từ khắp nơi trên thế giới đến xem các trận đấu World Cup ở Qatar đã chứng minh cho người dân Trung Quốc thấy rằng công dân của các quốc gia khác đã thoát khỏi cái bẫy của những đợt phong tỏa vô tận. Ngược lại, người dân Trung Quốc đang phải đối mặt với viễn cảnh bị hạn chế quyền tự do năm thứ tư liên tiếp. Từng tuyên bố là người có công trong việc xử lý giai đoạn đầu của đại dịch ở Trung Quốc, Tập không thể tránh khỏi việc bị đổ lỗi cho cuộc khủng hoảng hiện nay. Trên hết, việc không nhập khẩu các loại vắc xin nước ngoài hiệu quả sẽ khiến việc Trung Quốc nới lỏng các biện pháp phong tỏa trở nên nguy hiểm hơn nhiều. Thất bại đó có liên quan đến chủ nghĩa dân tộc của Tập Cận Bình – người đã khởi xướng chính sách sản xuất các công nghệ then chốt “tại Trung Quốc” (Made in China) vào năm 2015. Nhà lãnh đạo từng khẳng định mình có lòng thương dân vô bờ bến cuối cùng lại quá tự cao, không chịu nhập khẩu các loại vắc xin hiệu quả có thể bảo vệ mạng sống của người dân. Phong tỏa zero-Covid cũng phản ánh tính cách cứng rắn và sự độc đoán bẩm sinh của Tập Cận Bình. Những người biểu tình Trung Quốc đã nhận ra rằng các công nghệ được phát triển để theo dõi hành vi của người dân – dưới danh nghĩa để chống dịch – có thể tồn tại rất lâu sau đại dịch, rồi trở thành một phương pháp kiểm soát chính trị và xã hội lâu dài và tinh vi. Nói rộng hơn, những thất bại của Tập trong đại dịch Covid-19 là những thất bại đặc trưng của một chế độ chuyên chế, vốn trao quá nhiều quyền lực và thẩm quyền vào tay một lãnh đạo duy nhất. Khi nhà lãnh đạo chuyên chế đưa ra một quyết định tai hại – như Vladimir Putin đã làm khi xâm lược Ukraine – thì hệ thống cũng không thể thay đổi hướng đi, bởi vì nhận định của nhà lãnh đạo là điều không thể bị chất vấn. Giờ đây, một hình mẫu tương tự đang xuất hiện ở Trung Quốc. Thời điểm người biểu tình xuống đường luôn là thời điểm cực kỳ nguy hiểm đối với một nhà lãnh đạo chuyên chế. Thật không may, dường như, theo bản năng, Tập sẽ đáp trả bằng vũ lực và đàn áp. Đó là cách ông đã đối phó với các cuộc biểu tình ở Hong Kong năm 2019 – và đó là cách Đảng Cộng sản đã đàn áp phong trào sinh viên ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Phản ứng đó có thể có hiệu quả ở Trung Quốc – và cho đến nay, ở Nga, Iran, và Belarus. Nhưng câu chuyện được thêu dệt cẩn thận về trí tuệ và quyền lực của Tập Cận Bình sẽ không thể tiếp tục tồn tại sau khi chính sách zero-Covid của ông sụp đổ. Nguồn: Gideon Rachman, “Xi Jinping’s pandemic triumphalism returns to haunt him, “Financial Times, 28/11/2022 Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng  
......

Sau Cát Linh-Hà Đông, Hà Nội sẽ lại nhờ Trung Quốc làm đường sắt

Dự án đường sắt Cát Linh-Hà Đông vay của Trung Quốc 400 triệu USD năm 2008, đến năm 2016, vay của Trung Quốc tăng lên 669 triệu USD, do bị đội vốn. Ảnh: AFP Nhạc sĩ Tuấn Khanh  Bản tin được tờ South China Morning Post tiết lộ, cho biết một dự án đường sắt khác với Cát Linh-Hà Đông luôn được bàn thảo giữa Hà Nội và Bắc Kinh. Suốt bảy năm qua, tên của một dự án đường sắt Việt Nam đã xuất hiện trong các tuyên bố và tuyên bố chung ngoại giao giữa Bắc Kinh và Hà Nội. Thế nhưng vì nhiều lý do, dự án này cho đến nay vẫn chỉ nằm trên bản vẽ. Đó là dự án tuyến đường sắt Lào Cai-Hà Nội-Hải Phòng, trải dài từ biên giới phía bắc Việt Nam đi qua một trong những cảng biển lớn nhất nước. Dự án này một lần nữa được nhắc đến vào chuyến thăm Bắc Kinh mới đây của Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng. Tin cho biết ông Trọng đã thúc giục việc hoàn thành sớm việc đánh giá dự án đường sắt tiêu chuẩn như một phần trong nỗ lực chung thắt chặt mối hữu nghị Việt Trung. Các lời bình luận cũng nói không ai biết ông Trọng đã bàn bạc điều gì với Tập, nhưng tin từ Thông tấn xã Việt Nam cho biết, ông Trọng đã đơn phương ký kết 12 văn bản – mà chính quốc hội Việt Nam cũng chưa từng được bàn bạc hay thảo luận trước đó. Ông Trọng đã thúc giục Tập nên sớm thực hiện đường sắt Lào Cai – Hà Nội – Hải Phòng, một trong những chi tiết của đại dự án Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường để thông thương kinh tế. Nếu được xây dựng, tuyến đường này sẽ là một phần vô cùng quan trọng của tuyến phía đông của mạng lưới đường sắt cao tốc nối Côn Minh – thủ phủ của tỉnh Vân Nam phía tây nam Trung Quốc – đến Singapore, theo David M. Lampton, giáo sư danh dự tại Trường Nghiên cứu Quốc tế Cao cấp tại Đại học Johns Hopkins. Giai đoạn đầu tiên của tuyến trung tâm nối biên giới giữa Thái Lan và Lào đã đi vào hoạt động từ cuối năm 2021, với lưu lượng vận chuyển hàng hóa và hành khách ngày càng tăng, ông Lampton, đồng thời là đồng tác giả cuốn Rivers of Iron: Railroads and Chinese Power in Southeast Asia, cho biết. “Khi ngày càng có nhiều phương tiện lưu thông trên tuyến trung tâm, Việt Nam phải suy nghĩ về những cơ hội mà mình có thể bỏ lỡ nếu không kết nối với hệ thống đang phát triển này và tăng cường kết nối với chính Trung Quốc, bất chấp những lo lắng của Hà Nội về sự phụ thuộc vào Trung Quốc,” ông Lampton nói , người cũng là cựu chủ tịch của Ủy ban Quốc gia về Quan hệ Hoa Kỳ-Trung Quốc. Vào năm 2019, các chuyên gia tư vấn Nhóm Viện Khảo sát và Thiết kế Đường sắt thứ năm của Trung Quốc đã hoàn thành kế hoạch sơ bộ cho tuyến đường này, dự kiến ​​dài 392 km (244 dặm) bao gồm 38 nhà ga và có thể tiếp nhận cả tàu chở khách và tàu chở hàng. Tuy nhiên, theo các nhà phân tích, những bước kế tiếp đã bị trì hoãn vì sự do dự của phía Việt Nam. Việt Nam lo ngại về chi phí, tâm lý bài Trung Quốc vẫn rất cao ở trong nước, các vấn đề về xâm phạm chủ quyền, mâu thuẫn nội bộ, đồng thời bài học xương máu từ tuyến tàu điện Cát Linh – Hà Đông do Trung Quốc xây dựng, ông Lampton nói thêm. Chu Minh Thảo, Phó Giám đốc Trung tâm An ninh và Phát triển, Học viện Ngoại giao Việt Nam, cho rằng chiến lược Vành đai và Con đường phù hợp với mong muốn thúc đẩy liên kết và hợp tác kinh tế khu vực của Việt Nam, nhưng các dự án cơ sở hạ tầng của Trung Quốc ở Đông Nam Á vẫn gặp những khó khăn nhất định. “Ở Việt Nam, mối quan tâm chung về hợp tác với Trung Quốc trong các dự án cơ sở hạ tầng là rất đa dạng trên mọi khía cạnh kinh tế, chính trị và xã hội,” Bà Thảo viết trong một bài báo năm ngoái. Bà nói thêm, ngoài ra các khoản vay từ Trung Quốc có lãi suất cao hơn, và các dự án tạo ra ấn tượng xấu về sự chậm trễ, chất lượng và hiệu quả thấp, cũng như những lo ngại về an ninh, qua chuyện phụ thuộc quá mức. “Việt Nam nợ nần chồng chất với Trung Quốc trong nhiều lĩnh vực như điện, năng lượng, nhiệt điện than, gây ô nhiễm môi trường, vả chuyện luôn tạo bất bình trong xã hội’, bà Thảo nói. Ông Lampton nói chuyến thăm của ông Trọng tới Bắc Kinh có ý nghĩa quan trọng vì cả lý do chiến lược và kinh tế, nhất là lúc Việt Nam đang tìm cách cân bằng giữa việc ở gần Trung Quốc trong khi vẫn duy trì lợi ích từ các nước như Hoa Kỳ và Nhật Bản. “Về phần mình, Trung Quốc đang nhìn thấy cái bóng lớn dần về sự ‘ngăn chặn’ của Hoa Kỳ và muốn bảo vệ biên giới phía nam của mình bằng cách cải thiện quan hệ với Hà Nội. ‘Tích cực hơn, khi tăng trưởng kinh tế ở Trung Quốc chậm lại, Bắc Kinh đang cố gắng mở rộng thị trường ra nước ngoài để duy trì tốc độ tăng trưởng nhanh. Và cuối cùng, Trung Quốc đang xây dựng ngành xuất khẩu đường sắt đẳng cấp thế giới để trở thành một trong những ngành công nghiệp hàng đầu trong tương lai. Nói một cách đơn giản, Bắc Kinh đặt mục tiêu trở thành trung tâm của hệ thống kinh tế Đông và Đông Nam Á”, ông Lampton nói. Tuấn Khanh Nguồn: RFA
......

Chiến tranh Nga – Ukraine: Những cú nhào lộn không thể tin nổi

Quân đội Ucraina đã cải tiến máy bay chiến đấu cổ lỗ MiG-29 bằng cách lắp cho chúng các hệ thống tên lửa phương Tây. Sự kết hợp này gây nhiều khó khăn cho quân Nga. Ngụy Hữu Tâm   Một đường băng nhỏ xíu, một phi công trong bộ quân phục màu cỏ úa leo lên buồng lái một chiếc MiG-29: chỉ trong nháy mắt chiếc máy bay chiến đấu đã lao nhanh ở tầm thấp trên cánh đồng lúa, đồng cỏ, sông ngòi. Đấy là một video mà cuối tháng tám vừa rồi, lực lượng vũ trang Ucraina cho công bố. Đấy không chỉ là một phóng sự hiếm hoi về hoạt động của không quân mà còn là một video gây ngạc nhiên cho những người am hiểu giới quân sự. Bởi vì dưới cánh của chiếc máy bay phản lực hai động cơ có tên lóng NATO là „Fulerum“, các chuyên gia nhận ra ngay một thứ vũ khí công nghệ cao mà lẽ ra không được gắn vào loại máy bay này – một tên lửa không đối đất AGM-88 HARM. Nó có xuất xứ Hoa Kỳ và được thiết kế đặc biệt cho những hoạt động đánh phá các trạm radar. Thế nhưng những quả tên lửa dài trên 4 m hoàn toàn không thích hợp cho MiG-29, một máy bay phản lực chiến đấu của Liên Xô thời xưa. Nhưng rõ ràng là những kỹ thuật viên Ucraina đầy sáng tạo và đồng minh phương Tây của họ đã thành công trong việc kết hợp một chiếc máy bay lạc hậu hàng thập niên với kỹ thuật hiện đại nhất của NATO. Cái không còn phù hợp vẫn được làm cho p Bởi lẽ phòng không-không quân Ucraina kết hợp các vị trí phòng không với các dữ liệu tình báo mà có lẽ họ nhận được từ phía Hoa Kỳ, và các thuật điều khiển hậu cần theo một cách mà cho đến nay các chuyên gia hiếm thấy. Chẳng hạn không quân Ucraina hành động động hệt như máy nghe nhạc vỏ sò, di chuyển máy bay của họ từ hầm chứa này sang hầm chứa khác. Hơn nữa, không hiếm khi những chiếc MiG-29 Ucraina cất cánh từ và hạ cánh xuống đường cao tốc. Điều làm chúng có thể được vận dụng một cách đa dạng hơn rất nhiều và đồng thời lại hết sức khó bắt gặp. Mới đây có một vị tướng Mỹ đánh giá, không quân Ucraina vẫn còn giữ được 80% số máy bay phản lực chiến đấu của họ. Họ cũng đã tham gia vào trận tấn công Kharkiv. Chắc chắn điều này có được là nhờ ở cú đánh với tên lửa HARM do phương Tây sản xuất. Bởi lẽ hệ thống điện tử của AGM-88 nhận ra được bức xạ radar của các vị trí phòng không đối phương, rồi sau đó sẽ đánh trúng nguồn phát ấy. Các tên lửa này là một vấn đề đặc biệt gay cấn cho hệ thống tên lửa phòng không S-300 rất giá trị của Nga. Vì sợ những tên lửa HARM,  lính Nga thường phải ngắt các thiết bị radar của chúng – các máy bay phản lực Ucraina tận dụng lỗ hổng xuất hiện ở lực lượng phòng không đối phương và lập tức đánh ngay vào chỗ đó.  Tuy nhiên HARM lại cần có một bệ phóng tên lửa chỉ có ở những máy bay phản lực chiến đấu của Mỹ. Chỉ những bệ phóng loại này tên lửa mới giao tiếp được với hệ thống điện tử của chiếc máy bay. Thế nhưng buồng lái của một chiếc MiG thời những năm 80 lại thuần túy là tương tự (analog (chẳng hạn như điều khiển bằng điện hay cơ), chưa số hóa (digital)). Vì vậy quân đội Ucraina đã cùng những người bạn phương Tây giấu tên phát triển ra một bộ tiếp hợp (adapter) giúp nối kỹ thuật cũ với kỹ thuật mới. Justin Bronk, chuyên gia không quân của trung tâm nghiên cứu Rusi ở London, nhận xét: „Khi dùng bộ tiếp hợp này chức năng có giảm sút chút ít bởi vì HARM không nhận được các thông tin từ thiết bị radar báo động của máy bay hay của các hệ thống điện tử khác. Nhưng dẫu sao nó cũng là đủ để đánh trúng các vị trí của quân Nga. Đối với những hoạt động như thế thì chiếc MiG-29 cũ lại là cái máy hoàn hảo. Tuy từ nhiều thập niên, trên thị trường đã có bán những máy bay phản lực hiện đại hơn, nhưng chiếc máy bay của nhà sản xuất Mikojan-Gurewitsch vẫn thích hợp tuyệt vời cho cách tiến hành chiến tranh của quân Ucraina. Chiếc máy bay phản lực linh hoạt, vốn được thiết kế để đánh các mục tiêu trên mặt đất cũng như cả các cuộc không chiến, xưa nay vẫn được coi như là thứ gây sợ hãi cho các phi công phương Tây. Vào thời ấy nó thực hiện những cú nhào lộn mà ngày hôm nay nhiều người vẫn coi như là không thể tin nổi. Chẳng hạn như cú đánh lái kiểu rắn hổ mang mà trong một thời gian ngắn, chiếc máy bay có vẻ dường như đứng thẳng đứng trong không trung để sau đó nghiêng ra ở phía sau chiếc máy bay phản lực chiến đấu của kẻ địch ở một vị thế tấn công thuận lợi hơn. Hai động cơ phản lực tạo ra một lực đẩy cực mạnh mà với nó, ngay cả khi đã lắp toàn bộ khí tài, máy bay vẫn có thể đẩy thẳng đứng lên không trung bằng tốc độ của âm thanh. Ngay cả Bundeswehr (tên của Quân đội CHLB Đức, nguyên văn là lực lượng phòng thủ liên bang) sau khi bức tường Berlin sụp đổ cũng đã tiếp nhận một số máy bay từ kho dự trữ của NVA (tên của Quân đội CHDC Đức khi trước, nguyên văn là Quân đội Nhân dân Quốc gia) cũng hết lời khen ngợi chiếc máy bay phản lực. MiG bền, vững chãi và ít hỏng hóc. Sau khi bức tường Berlin sụp đổ, quân đội báo cáo rằng, chi phí bảo dưỡng trên mặt đất ở mỗi giờ bay là thấp hơn nếu so với những máy bay tương ứng của NATO. Special Operations Command of US Air Force-Bộ chỉ huy các chiến dịch đặc biệt của Không quân Mỹ hiện đang suy tính những ý tưởng mới để cung cấp cho quân đội Ucraina kỹ thuật không quân hiện đại mà không phải chuyển giao cho họ những máy bay chiến đấu của phương Tây. Chẳng hạn quân đội Mỹ đang thử những bộ gá lắp (thiết bị giúp gắn một thiết bị vào một thiết bị khác) mà với chúng, từ buồng lái của một chiếc máy bay vận tải có thể phóng ra những thiết bị tự hành. Gần đây nhất điều này đã được thực hiện thành công vớimột chiếc Lockheed Martin MC-130J, một chiếc máy bay cổ điển trong số những máy bay vận tải quân sự. Bộ gá lắp tên lửa không đối đất tự hành loại AGM-158 JASSM sẽ phóng ra cùng với dù mà bình thường thì chúng chỉ có thể được khởi động bởi những chiếc máy bay phản lực chiến đấu hiện đại hay những chiếc máy bay ném bom hạng nặng. Cũng sẽ dễ chuyển giao cho quân đội Ucraina những chiếc máy bay vận tải hơn là những chiếc máy bay ném bom. Sắp tới, đầu tiên Ucraina sẽ được tiếp nhận một loạt MiG-29 tiếp theo, lần này là của Slovakia. Hiện đang nói tới con số có thể lên đến 11 chiếc. Nếu được cải biến và ứng dụng một cách khéo kéo, chúng sẽ gây ra khá nhiều vấn đề cho quân Nga đấy.  Dịch từ Spiegel số 40, 01/tháng 10/2022  
......

Pages