Rộ tin đồn Thứ Trưởng An Ninh Quốc Gia TQ Đổng Kinh Vỹ đào tẩu sang Mỹ

Daily Beast - Biên dịch: Trần Hùng/ Nghiên Cứu Quốc Tế Nguồn: “Rumors of U.S. Secretly Harboring Top China Official Swirl,” Daily Beast, 17/06/2021. Biên dịch: Trần Hùng Các phương tiện truyền thông và tài khoản Twitter chống cộng bằng tiếng Hoa tuần này đã gây xôn xao với tin đồn rằng Thứ trưởng Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc Đổng Kinh Vỹ (Dong Jingwei) đã đào tẩu vào giữa tháng Hai vừa rồi, bay từ Hong Kong đến Hoa Kỳ cùng với con gái của ông, Đổng Dương (Dong Yang). Đổng Kinh Vỹ được cho là đã cung cấp cho Hoa Kỳ thông tin về Viện Virus học Vũ Hán và làm thay đổi lập trường của chính quyền Biden về nguồn gốc của đại dịch COVID-19. Đổng là, hoặc từng là, một quan chức lâu năm trong Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc (MSS), còn được gọi là Quốc An Bộ. Lý lịch công khai của ông cho thấy ông phụ trách các nỗ lực phản gián của Bộ, tức là bắt gián điệp, kể từ khi được thăng chức thứ trưởng vào tháng Tư, 2018. Nếu những câu chuyện này là sự thật, Đổng sẽ là quan chức giữ chức vụ cao nhất trong lịch sử của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa từng đào tẩu. Theo Tiến sĩ Hàn Liên Triều (Han Lianchao), từng là một cựu quan chức Bộ Ngoại giao Trung Quốc trước khi đào tẩu sau vụ thảm sát Thiên An Môn năm 1989, vụ đào tẩu của Đổng đã được các quan chức Trung Quốc nêu ra hồi tháng Ba tại hội nghị thượng đỉnh Trung – Mỹ ở Alaska. Trong một đoạn tweet hôm thứ Tư, Hàn trích dẫn một nguồn tin giấu tên nói rằng Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị và Ủy viên Bộ chính trị phụ trách đối ngoại của Đảng Cộng sản Trung Quốc Dương Khiết Trì đã yêu cầu phía Mỹ giao nộp Đổng, nhưng Ngoại trưởng Mỹ Anthony Blinken đã từ chối. Nicholas Eftimiades, cựu chuyên gia từng làm việc ở Lầu Năm Góc, Bộ Ngoại giao và CIA, và là tác giả cuốn Chinese Espionage: Operations and Tactics (Tình báo Trung Quốc: Hoạt động và Chiến thuật), đã gọi thông tin này “chính xác là tin đồn. Chuyện này xảy ra thường xuyên” trong cuộc chiến thông tin giữa Bắc Kinh và cộng đồng Hoa kiều chống cộng. Nhưng ông gọi Tiến sĩ Hàn, một nhà hoạt động ủng hộ dân chủ trong nhóm Sáng kiến ​​Quyền lực Công dân cho Trung Quốc có trụ sở tại Washington, D.C., là “một người thẳng thắn, thường không phóng đại dưới bất kỳ hình thức hay cách thức nào… là người đáng tin cậy vì sự chính trực của ông.” Mollie Saltskog, một nhà phân tích tình báo cấp cao của Tập đoàn Soufan, người có bằng thạc sĩ về các vấn đề toàn cầu tại Đại học Thanh Hoa ở Bắc Kinh, cũng khuyến cáo nên thận trọng, nói rằng các tin đồn về các quan chức đào tẩu thường xuyên xuất hiện. “Mặc dù có ý nghĩa quan trọng và chắc chắn hữu ích cho các nỗ lực tình báo của chúng ta,” bà nói rằng “một vụ đào tẩu cấp cao sẽ không thay đổi đáng kể cách hiểu hoặc cách tiếp cận của chúng ta đối với Trung Quốc. Nói tóm lại, nếu chuyện này là đúng, đó có thể là một chuyện quan trọng nhưng không phải là yếu tố thay đổi cuộc chơi.” Bộ Ngoại giao Mỹ đã không trả lời yêu cầu bình luận cho tới thời điểm bài viết này được đăng. Bộ thường không bình luận về những người đào tẩu. Hơn 6 chuyên gia về tình báo Trung Quốc được SpyTalk phỏng vấn cũng cho biết họ không có thông tin gì để chia sẻ về tin đồn ông Đổng đào tẩu. Các câu chuyện trên báo chí Hoa ngữ cũng cho rằng con gái của ông Đổng, Đổng Dương, đã đào tẩu cùng ông khỏi Hong Kong vào khoảng ngày 10 tháng Hai. Cô được cho là vợ cũ của Tưởng Phàm (Jiang Fan), giám đốc điều hành cấp cao của Alibaba và là người đứng đầu TMall, một doanh nghiệp lớn giống Amazon của Trung Quốc. Dù không nêu tên Đổng, trang web thân Trump Red State đưa tin hôm 4 tháng Sáu về một vụ đào tẩu của một quan chức cấp cao khỏi Trung Quốc, cho biết Cơ quan Tình báo Quốc phòng đã nhận được thông tin từ người này rằng Bắc Kinh đang che đậy các nghiên cứu chiến tranh sinh học tại phòng thí nghiệm Vũ Hán, và đưa đẩy câu chuyện để đặt nghi vấn về tính chính trực của Tiến sĩ Anthony Fauci, giám đốc Viện Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm Quốc gia (National Institute of Allergy and Infectious Diseases – NIAID). Bài viết nói rằng “các nguồn tin cho biết mức độ tin tưởng (cao) đối với thông tin mà người đào tẩu cung cấp đã dẫn đến một cuộc khủng hoảng niềm tin đột ngột đối với Tiến sĩ Anthony Fauci. Họ cũng nói rằng các nhân viên Viện Nghiên cứu các Bệnh Truyền nhiễm của Quân đội Hoa Kỳ (USAMRIID) cũng giúp Cục Tình báo Quốc phòng xác nhận các chi tiết mang tính kỹ thuật chuyên sâu do người đào tẩu cung cấp.” Theo một bản tin hồi năm 2018 của Intelligence Online, một trang tin tình báo có uy tín đặt trụ sở tại Paris, ông Đổng “thân với” Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. “Ông Đổng trước đây từng đứng đầu văn phòng Bộ An ninh Quốc gia ở vùng Hà Bắc, nơi xuất thân của nhiều cán bộ an ninh gần gũi với ông Tập.” Hồi năm 2010, Intelligence Online đưa tin rằng ông Đổng đã thực hiện lệnh của cấp trên ở Bắc Kinh và bắt giữ “bốn nhân viên Nhật Bản của Tập đoàn Fujita đang quay phim trong một khu quân sự bị cấm.” Động thái này vào thời điểm đó được coi là một trò đấu đá quyền lực của Bộ An ninh Quốc gia chống lại Chủ tịch Hồ Cẩm Đào khi đó. Trong khi đó, trang web chính thức của Quốc vụ viện Trung Quốc thường liệt kê các nhân sự hàng đầu trong Bộ An ninh Quốc gia không còn liệt kê bất kỳ thứ trưởng nào làm việc dưới quyền Bộ trưởng Trần Văn Thanh (Chen Wenqing). Trong phần “Tình hình nhân sự”, trang web có đề cập đến cuộc điều tra tham nhũng đối với Mã Kiện (Ma Jian), một cựu thứ trưởng khác, người đã bị kết án tù chung thân vào năm 2018. Tuy nhiên, phần thông tin về các thứ trưởng thì bị để trống. Nguồn: Nghiên Cứu Quốc Tế  
......

Ân xá Quốc tế mở chiến dịch viết thư kêu gọi nhà nước Việt Nam trả tự do cho bà Nguyễn Thuý Hạnh

Bà Nguyễn Thuý Hạnh AI - RFA| Tổ chức nhân quyền Ân xá Quốc tế hôm 17 tháng 6 công bố lời kêu gọi hành động khẩn cấp đến với 10 triệu thành viên của tổ chức này trên toàn cầu, phát động chiến dịch viết thư nhằm yêu cầu chính quyền Việt Nam trả tự do cho nhà hoạt động Nguyễn Thuý Hạnh. Fb Nguyễn Thuý Hạnh Theo Ân xá Quốc tế, bà Nguyễn Thuý Hạnh là một tù nhân lương tâm, bị cầm tù chỉ vì thực hành các quyền con người của mình một cách ôn hoà và làm các công việc thiện nguyện, và cần phải được trả tự do ngày lập tức và vô điều kiện. Trong thông cáo báo chí của tổ chức này đưa ra một ngày sau khi bà Nguyễn Thuý Hạnh bị bắt, bà Ming Yu Hah, Phó giám đốc Khu vực phụ trách chiến dịch, tuyên bố: “Vụ bắt giữ bà Nguyễn Thuý Hạnh có tính chất trơ trẽn và mang động cơ chính trị nhằm bịt miệng một trong những nhà hoạt động nhân quyền tiêu biểu nhất ở Việt Nam.” Bà Nguyễn Thuý Hạnh là người sáng lập Quỹ 50k, một quỹ tài chính nhằm giúp đỡ gia đình của các tù nhân chính trị ở Việt Nam. Bà cũng từng tham gia tự ưng cử trong kỳ bầu cử quốc hội khoá XIV năm 2016 nhưng không thành công. Chính quyền Việt Nam bắt giữ bà Nguyễn Thuý Hạnh ngày 7 tháng 4 năm 2021 với cáo buộc tội danh “làm, tàng trữ, phát tát hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 117 của Bộ Luật Hình sự năm 2015. Điều 117 của Bộ Luật Hình sự 2015 đã bị nhiều tổ chức nhân quyền trên thế giới chỉ trích là công cụ để Nhà nước trấn áp và trừng phạt những người bất đồng chính kiến và nhà hoạt động trong nước. Từ đầu năm đến nay thì đã có ít nhất năm người bị bắt và khởi tố bởi điều luật này. Tổ chức Ân xá Quốc tế được thành lập năm 1961 ở thủ đô London, nước Anh, tổ chức này có phạm vi hoạt động trên toàn thế giới, với sứ mệnh bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền khắp nơi và cho tất cả mọi người. https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/amnesty-international-launches-the-campaign-to-write-letters-to-activist-nguyen-thuy-hanh-06182021073558.html  
......

Hạ viện Đức thông qua luật bảo vệ nhân quyền trong thương mại

Gerd Mueller (Bộ trưởng Bộ hợp tác và phát triển kinh tế, đảng CSU) và ông Hubertus Heil (Bộ trưởng Bộ lao động và xã hội, đảng SPD) trong tuyên bố báo chí của họ về cuộc bỏ phiếu cho luật thẩm định chuỗi cung ứng. liên minh hình ảnh / Flashpic | Jens Krick Fb.Trần Bảo Quốc   Luật về chuỗi cung ứng mà Đức vừa thông qua sẽ bảo vệ người lao động bản địa, nơi các mặt hàng nhập khẩu được sản xuất. Với luật mới này, những nước cưỡng bức lao động như Trung Quốc sẽ không thể bán hàng qua Đức. Việt Nam với thể chế sao lại của Trung Quốc cũng không nằm ngoài tầm ngắm của dự luật này. **********************   Hạ viện Đức thông qua luật chuỗi cung ứng: Đây là cách các công ty phải đảm bảo nhân quyền trong tương lai   Người lao động trong tương lai không còn phải làm việc trong những điều kiện không xứng đáng khi sản xuất ra các sản phẩm bán vào thị trường Đức.   Các công ty lớn ở Đức không được dung túng cho việc lao động trẻ em hoặc lao động cưỡng bức trong chuỗi cung ứng liên quốc gia của họ. Hạ viện vào thứ sáu đã thông qua một dự luật của chính phủ về bổn phận thẩm định mới. Qua dự luật này nước Đức muốn hành động chống lại điều kiện lao động tồi tệ trên toàn thế giới - ví dụ như tại các mỏ nguyên liệu thô đang đe dọa tính mạng người ở châu Phi, các nhà máy may mặc ở châu Á hoặc trên các đồn điền bông vải ở Ấn Độ. Luật sẽ được áp dụng từ năm 2023.   Mục đích của luật này là mang đến công bằng hơn giữa người giàu và người nghèo. Ông Müller mong muốn là: "Những gì bạn không muốn người khác hành xử với mình thì đừng để chuyện đó xảy ra với bất kỳ ai khác ". Theo ông Heil thì: „Trẻ em thuộc về trường học thay vì phải lao động vất vả trong các hầm mỏ hay trên ruộng đồng và chúng ta không thể xây dựng sự thịnh vượng của mình vĩnh viễn trên cơ sở bóc lột con người“.   Những ngành bị ảnh hưởng bởi quy luật chuỗi cung ứng gồm có: Sản xuất xe hơi, kỹ thuật cơ khí, công nghiệp kim loại, hóa học, dệt may, thực phẩm và đồ uống, nhà bán buôn và bán lẻ, ngành công nghiệp điện tử, nhà cung cấp năng lượng - nói chung là các lĩnh vực kinh tế quan trọng.   Luật sẽ được áp dụng kể từ năm 2023, ban đầu cho các công ty lớn có hơn 3.000 nhân viên. Năm 2024 ngưỡng này sẽ giảm xuống cho các hãng xưởng có hơn 1000 nhân công. Theo thống kê thì có khoảng 2890 công ty ở Đức với hơn 1000 nhân viên. Các doanh nghiệp nhỏ hơn không bị ảnh hưởng. Các vấn nạn như hủy hoại môi trường, gây đau khổ cho con người và tham nhũng cũng nằm trong phạm vi điều chỉnh của luật này.   Những gì sẽ xảy ra với các công ty hiện nay?   Nếu một công ty nhận thức được có sự khiếm khuyết trong chuỗi cung ứng, thì công ty đó phải có nghĩa vụ thực hiện các biện pháp khắc phục. Các tổ chức phi chính phủ và công đoàn có cơ hội đại diện cho những người bị thiệt hại tại nơi sản xuất, khởi kiện những công ty này trước tòa án của nước Đức, nếu như phát hiện có vi phạm. Cho đến nay, các bên bị thiệt hại chỉ có thể tự khởi kiện và điều này gần như không có xảy ra.   Lấy Tân Cương làm ví dụ thì theo các nhà đặc trách cho dịch vụ khoa học của Hạ viện Đức cho biết: Luật này có thể buộc các công ty Đức hoạt động ở Trung Quốc phải cắt đứt hợp tác. Các nhóm nhân quyền ước tính rằng hàng trăm nghìn người Duy Ngô Nhĩ, người Kazakhstan, người Hui hoặc các thành viên khác của những dân tộc thiểu số Hồi giáo ở tây bắc Trung Quốc đã bị đưa đến các trại cải tạo. Các cáo buộc bao gồm từ tra tấn đến cưỡng bức lao động. Một trong các công ty của Đức hiện đang cộng tác sản xuất tại Tân Cương là hãng xe hơi VW Volkswagen.   Đức hiện nay có nền kinh tế lớn nhất và cũng là đầu tàu của Cộng đồng Âu Châu (EU). Ông Müller kêu gọi EU hãy áp dụng các quy định mới tương tự và phải có một cải tổ cho Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO).   Nguồn: jg/dpa   Trần Bảo Quốc lược dịch  
......

Hội nghị G-7: Kết quả như mong đợi?

Phạm Phú Khải   Hội nghị thượng đỉnh G-7 tại Cornwall, Anh quốc từ ngày 11 đến 13 tháng Sáu vừa qua, ngoài các vấn đề quan trọng cấp bách mà thế giới đang đối diện, kể cả đại dịch Covid-19 và biến đổi khí hậu, Trung Quốc và phần nào đó Nga, là chủ đề chính của hội nghị.   Sự chuẩn bị cho G-7 đã có từ những tháng trước. Đầu tháng Năm 2021, các Bộ trưởng Ngoại giao của bảy nước đã gặp mặt nhau, mà theo Ngoại Trưởng Mỹ Antony J. Blinken, để “bảo vệ các giá trị dân chủ và các xã hội rộng mở” (defending democratic values and open societies). G-7 kỳ này có những bước tiến đáng kể trên bình diện củng cố quan hệ đồng minh giữa các nền dân chủ, và xác nhận những vấn đề và thử thách thế giới đang đối diện để tìm phương án chung.   Bảy quốc gia Anh, Pháp, Đức, Ý, Nhật, Mỹ, Canada, cùng với đại diện của Liên hiệp Âu châu, 4 quốc gia quan sát Úc, Ấn Độ, Nam Hàn, Nam Phi, đã gặp mặt lần đầu tiên kể từ đại dịch Covid-19 hoành hành từ đầu năm 2020.   Một trong những mục tiêu chính của cuộc họp lần này là để thuyết phục thế giới rằng dân chủ, và liên minh dân chủ, đã đang và sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trên bình diện chính trị quốc tế. Thủ tướng Anh, chủ nhà của hội nghị, nhận định rằng cuộc họp mặt là cơ hội để chứng minh “lợi ích của dân chủ”.   Thủ tướng Úc Scott Morrison đã gặp mặt riêng Tổng thống Joe Biden và Thủ tướng Boris Johnson. Hai vấn đề mang tính chiến lược và an ninh hàng đầu của Úc đều liên quan đến Trung Quốc. Một, nguồn gốc Covid-19, mà từ năm trước Úc đã kêu gọi WHO và quốc tế mở cuộc điều tra để tìm hiểu ngọn ngành nguyên nhân hầu ngăn chặn một đại dịch thứ hai như thế. Hai, cũng vì một phần từ lý do một, mà Trung Quốc gia tăng sự cưỡng bức kinh tế (economic coercion) không cho nhập cảng bao nhiêu hàng hóa từ Úc, và còn không chịu ngồi xuống đàm phán, mặc dầu Úc luôn sẵn sàng đàm phán. Morrison nói: “Tất nhiên, chúng tôi muốn xem cuộc đối thoại từng diễn ra có thể tiếp tục lại và bắt đầu lại. Nhưng đó là một vấn đề khá lớn đối với Trung Quốc.”   Sau cuộc gặp gỡ gần ba ngày, nhóm G-7 đưa ra một tuyên bố chung, mà bên phía Mỹ và Anh muốn dùng ngôn từ mạnh mẽ hơn, trong khi bên Đức và Liên hiệp Âu châu thì muốn dùng phương cách nhẹ nhàng hơn, tránh tạo căng thẳng lúc này. Cách nhìn vấn đề thì giống nhau, nhưng nồng độ của thông điệp thì khác nhau.   Tuyên bố chung kêu gọi Tổ chức Y tế Thế giới WHO tiến hành điều tra, báo cáo và phản ứng đối với đại dịch Covid-19 một cách minh bạch, chuyên môn, khoa học và nhanh chóng ngay tại Trung Quốc ở giai đoạn 2.   Nên nhớ, cách đây 3 năm, sau hội nghị G-7, tuyên bố chung không hề nhắc đến Trung Quốc. Nhưng lần này có nguyên một đoạn nói về tầm quan trọng của việc phối hợp và ứng phó với các hoạt động kinh tế mang tính phi thị trường của Trung Quốc và nhu cầu lên tiếng chống lại các hành xử vi phạm nhân quyền, bao gồm cả ở Tân Cương và Hồng Kông.   Nguyên văn của tuyên bố chung về Trung Quốc như sau:   “Chúng tôi thừa nhận trách nhiệm cụ thể của các quốc gia và các nền kinh tế lớn nhất trong việc duy trì hệ thống quốc tế dựa trên luật lệ và luật pháp quốc tế. Chúng tôi cam kết thực hiện vai trò của mình trong việc này, làm việc với tất cả các đối tác và với tư cách là thành viên của G-20, Liên Hiệp quốc và cộng đồng quốc tế rộng lớn hơn, khuyến khích những thành viên khác cũng làm như vậy. Chúng tôi sẽ làm điều này dựa trên chương trình nghị sự được chia sẻ và các giá trị dân chủ của chúng tôi. Đối với Trung Quốc và sự cạnh tranh trong nền kinh tế toàn cầu, chúng tôi sẽ tiếp tục tham khảo ý kiến về các phương pháp tiếp cận tập thể đối với các chính sách và thực hành mang tính phi thị trường đầy thách thức làm suy yếu sự vận hành công bằng và minh bạch của nền kinh tế toàn cầu. Trong bối cảnh trách nhiệm tương xứng của chúng tôi trong hệ thống đa phương, chúng tôi sẽ hợp tác vì lợi ích chung của chúng tôi đối với các thách thức toàn cầu được chia sẻ, đặc biệt là giải quyết vấn đề biến đổi khí hậu và mất đa dạng sinh học trong khuôn khổ COP26 và các cuộc thảo luận đa phương khác. Đồng thời và khi làm như vậy, chúng tôi sẽ thúc đẩy các giá trị của mình, bao gồm cách kêu gọi Trung Quốc tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do cơ bản, đặc biệt là liên quan đến Tân Cương và những quyền, tự do và mức độ tự trị cao cho Hồng Kông được đề cao trong tuyên bố chung của Trung Quốc - Anh và Bộ luật Cơ bản.”   Ngoài vấn đề Trung Quốc, hội nghị G-7 cũng cam kết một tỷ liều vaccine để giúp các nước nghèo chống lại đại dịch covid-19, ủng hộ các khám phá khoa học giúp chế tạo vaccine nhanh chóng hơn, gia tăng khả năng sản xuất vaccine toàn cầu, và cải thiện hệ thống cảnh báo đại dịch.   Đối với Nga và các vụ tấn công mạng, G-7 yêu cầu Nga có hành động chống lại những kẻ tiến hành các cuộc tấn công mạng và sử dụng phần mềm tống tiền (ransomware), đồng thời kêu gọi một cuộc điều tra về việc sử dụng vũ khí hóa học trên đất Nga.   “Chúng tôi kêu gọi Nga khẩn trương điều tra và giải thích một cách đáng tin cậy việc sử dụng vũ khí hóa học trên đất của mình, chấm dứt hoạt động đàn áp có hệ thống đối với các phương tiện truyền thông và xã hội dân sự độc lập, đồng thời xác định, phá vỡ và quy trách nhiệm cho những kẻ tiến hành ransomware bên trong biên giới nước này các cuộc tấn công, lạm dụng tiền ảo để rửa tiền từ các vụ tống tiền và các tội phạm mạng khác.”   Trên phương diện này, Tổng thống Joe Biden sẽ mang vấn đề tấn công mạng từ Nga để đàm phán với Vladimir Putin trong cuộc gặp gỡ dự trù vào ngày 16 tháng Sáu này. Biden cho biết Nga đang tham gia vào các hoạt động trái nghịch với chuẩn mực quốc tế, và “họ đang cắn phải những thứ mà họ sẽ có vấn đề nhai nó”. Còn Putin cho biết ông sẽ đồng ý dẫn độ các tội phạm từ Nga sang Mỹ với điều kiện Mỹ cũng đồng ý dẫn độ tội phạm từ Mỹ sang Nga.   Về mặt thay đổi khí hậu thì G-7 cũng đồng ý gia tăng đóng góp của họ để đáp ứng cam kết chi tiêu 100 tỷ đô la một năm để giúp các nước nghèo hơn cắt giảm lượng khí thải carbon và đối phó với tình trạng hâm ấm toàn cầu, nhưng các nhà vận động môi trường cho biết lời hứa về tiền mặt của công ty đã bị thiếu, và họ chưa hài lòng về kết quả từ hội nghị G-7 này.   Sau cùng, có ba điều đáng nói về hội nghị thượng đỉnh G-7 kỳ này:   Một, ngoài tuyên bố chung của G-7, ba vị lãnh đạo Anh Úc Mỹ càng làm cho Trung Quốc thêm bực mình. Úc sẽ tham gia với Anh (Mỹ thì vẫn làm thế lâu nay) bằng cách gửi các tàu khu trục nhỏ tuần hành cùng với tàu sân bay HMS Queen Elizabeth trong các hoạt động qua Biển Đông trong vòng hai ba tuần tới, bao gồm các chuyến thăm cảng và hiện diện đáng kể ở Biển Đông.   Hai, sáng kiến Xây dựng Lại Thế giới Tốt Hơn (Build Back Better World - (B3W) project) là nhằm cạnh tranh trực tiếp với sáng kiến Vành đai và Con đường của Trung Quốc, vốn đã bị chỉ trích rộng rãi vì gây gánh nặng cho các nước nhỏ bằng khoản nợ không thể quản lý được. Tổng thống Biden rất mặn mà về dự án này. Biden cho biết kế hoạch như vậy sẽ cần ưu tiên hóa “các tiêu chuẩn cao cho các giải pháp minh bạch, thân thiện với khí hậu để thay thế cho Sáng kiến Vành đai và Con đường”. Một quan chức cấp cao của Mỹ cho biết: “Đây không chỉ là đối đầu hoặc đối phó với Trung Quốc. Đây là về việc cung cấp một tầm nhìn thay thế tích cực, khẳng định cho thế giới."   Ba, Trung Quốc tại Anh đã phổ biến một tuyên bố phản bác tuyên bố chung của G-7. Người phát ngôn của Đại sứ quán Trung Quốc tại London cho biết: “Chúng tôi luôn tin rằng các quốc gia dù lớn hay nhỏ, mạnh hay yếu, nghèo hay giàu đều bình đẳng, và các vấn đề thế giới cần được giải quyết thông qua sự tham vấn của tất cả các quốc gia. Những ngày mà các quyết định toàn cầu được đưa ra bởi một nhóm nhỏ các quốc gia đã qua lâu rồi”.   Phải công nhận chế độ cộng sản mọi nơi, đặc biệt là cộng sản Trung Quốc hiện nay, nói dối và trí trá mà không biết ngượng. Ngoại trừ Mỹ, Trung Quốc hiếp đáp, lấn áp, và coi thường tất cả những nước khác, kể cả nước Úc mà tôi đang sống. Bình đẳng trước sau gì cũng chỉ là khẩu hiệu, chứ chẳng có giá trị hay ý nghĩa đích thực nào, đối với họ. Sức mạnh mới là đúng, và đúng sẽ là sự thật, là chính nghĩa, trong quan điểm của Bắc Kinh (might is right, and right tells truth). Chờ cho đến khi họ đủ mạnh để chứng minh họ đúng thì chắc đã muộn màng. ................... Lãnh đạo G-7 chụp hình chung tại thượng đỉnh ở Carbis Bay, Anh Quốc  
......

Hoa Kỳ kêu gọi thành lập liên minh chống Trung Quốc

Việt Nam Thời Báo Hoa Kỳ đang kêu gọi các đồng minh thành lập một khối kinh tế chung chống lại Trung Quốc. Tổng thống Biden sẽ công bố kế hoạch của ông vào ngày thứ hai của hội nghị thượng đỉnh G7 ở Cornwall, Anh, các quan chức cấp cao của chính phủ Mỹ cho biết. Họ đã nói chuyện bên lề hội nghị thượng đỉnh G7 với các hãng truyền thông có mặt. Nhóm bảy nước công nghiệp phát triển lớn (Hoa Kỳ, Canada, Pháp, Đức, Ý, Nhật Bản và Vương quốc Anh) đã tập hợp từ hôm qua cho một hội nghị thượng đỉnh kéo dài ba ngày. Chương trình nghị sự gồm cả cuộc chiến chống lại đại dịch COVID. EU cũng tham gia hội nghị thượng đỉnh; các khách mời là lãnh đạo Australia, Ấn Độ, Hàn Quốc và Nam Phi. Nhưng đối với ông Biden, hội nghị thượng đỉnh cũng là nơi nói lên những lo ngại của ông về Trung Quốc. Ông muốn các quốc gia cùng lên tiếng chống lại nạn lao động cưỡng bức đối với người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ và các dân tộc thiểu số khác đang diễn ra ở Trung Quốc. Cạnh tranh với Con đường tơ lụa mới Ngoài ra, ông Biden muốn huy động hàng trăm tỷ đồng để cung cấp một giải pháp thay thế cho Con đường tơ lụa mới củaTrung Quốc. Đây là một dự án lớn về cơ sở hạ tầng của Trung Quốc bắt đầu vào năm 2013 và được thiết kế để kết nối Trung Quốc với các lục địa khác. Với kế hoạch này Trung Quốc nước này muốn kích thích thương mại với cả thế giới. Ông Biden hy vọng rằng các nước tham gia hội nghị thượng đỉnh sẽ cùng đưa ra một tuyên bố về Trung Quốc vào ngày mai. Liệu tất cả các quốc gia có thực sự ủng hộ Mỹ hay không vẫn còn phải chờ xem. Lãnh đạo các nước EU đã thảo luận về mối quan hệ với Trung Quốc trước hội nghị thượng đỉnh. “Lập trường của châu Âu rất rõ ràng: Trung Quốc là một đối thủ mang tính hệ thống, một đối tác trong các vấn đề toàn cầu và là một đối thủ cạnh tranh”, Tổng thống Pháp Macron cho biết trong một tuyên bố. Những lời chỉ trích trước đây của Hoa Kỳ Tổng thống mới tiếp tục chính sách Trung Quốc cứng rắn của người tiền nhiệm Trump. Trong tháng Hai ông Biden đã gọi cho Tập Cận Bình vào đêm giao thừa của Tết Nguyên Đán. Sau đó, ông cũng đề cập các vấn đề như Hồng Kông, Đài Loan và việc đàn áp của người Duy Ngô Nhĩ. Ông Biden cho biết sẽ hợp tác với Trung Quốc nếu điều đó có lợi cho Mỹ. Và trong tháng 3 có các nhà ngoại giao của cả Hoa Kỳ và Trung Quốc đã đổ lỗi cho nhau. Ví dụ, Ngoại trưởng Mỹ bày tỏ “quan ngại sâu sắc” về vai trò của Trung Quốc trong các cuộc tấn công mạng vào Mỹ và các vấn đề khác mà ông cho rằng đe dọa “sự ổn định trên thế giới”. Một nhà ngoại giao hàng đầu của Trung Quốc cáo buộc Mỹ đã ép buộc “phiên bản dân chủ của riêng”./.
......

Đông Nam Á trong cuộc cạnh tranh Mỹ-Trung Quốc

Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Wendy Sherman (trái) gặp Thủ Tướng Thái Lan Prayuth Chan-ocha hôm Thứ Tư, 2 Tháng Sáu, thông báo Mỹ viện trợ cho Bangkok $30 triệu giúp Thái Lan chống dịch COVID-19 nhưng không cam kết chia sẻ vaccine mà Thái Lan đang cần. (Hình: Government Spokesman Office via AP) Hiếu Chân/Người Việt Ngay từ trước khi lên cầm quyền, Tổng Thống Joe Biden đã xác định cuộc cạnh tranh toàn diện với Trung Quốc là trọng tâm trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ ở khu vực Châu Á. Quan điểm đó đã nhiều lần được nhấn mạnh trong các phát biểu và bài viết của ông Biden, của Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Jake Sullivan và của Ngoại Trưởng Antony Blinken. Ông Biden cũng đã bổ nhiệm một nhà ngoại giao kỳ cựu, rất am hiểu Trung Quốc là ông Kurt Campbell làm điều phối viên chính sách Châu Á của mình. Trong xu hướng đó, Hoa Kỳ đặc biệt quan tâm tới mối quan hệ với Nhật và Nam Hàn. Cho đến nay, Thủ Tướng Nhật Yoshihide Suga và Tổng Thống Nam Hàn Moon Jae-in là hai nguyên thủ quốc gia đầu tiên được đón tiếp trọng thị ở Tòa Bạch Ốc. Thế nhưng đối với khu vực Đông Nam Á thì chính sách của Mỹ có phần chậm chạp và kém hiệu quả. Các nguyên thủ quốc gia Đông Nam Á xếp cuối trong danh sách những nhà lãnh đạo nước ngoài được trò chuyện với tân tổng thống Hoa Kỳ qua điện thoại và còn rất lâu mới có những cuộc tiếp xúc trực tiếp để bàn về chính sách của Hoa Kỳ ở khu vực có tầm quan trọng vô cùng lớn đối với lợi ích của Mỹ trong cuộc ganh đua với Trung Quốc. Nếu chính sách của Mỹ đối với Đông Nam Á không được thay đổi theo hướng tích cực hơn thì có thể một lần nữa Washington bỏ lỡ cơ hội. *** Mãi đến tuần này, bốn tháng rưỡi sau ngày tiếp nhận quyền lực ở Washington, chính quyền Biden mới cử một quan chức cấp cao tới Đông Nam Á. Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Wendy Sherman đã viếng thăm Thái Lan, Cambodia và Indonesia, trở thành quan chức đầu tiên của chính phủ Biden đến khu vực này. Nhưng chuyến công du của bà Sherman bị một trục trặc ngoại giao đáng tiếc trước đó phủ bóng. Số là Ngoại Trưởng Antony Blinken có kế hoạch mở hội nghị trực tuyến, qua điện thoại truyền hình với lãnh đạo 10 quốc gia ASEAN vào ngày 25 Tháng Năm vừa qua. Đây là cuộc đàm đạo cấp cao đầu tiên Mỹ-ASEAN mà các nước Đông Nam Á mong đợi. Thế nhưng, đến ngày hội nghị, ông Blinken lại bị vướng vào nhiều việc quan trọng khác như chuyến công du tới Châu Âu để chuẩn bị cho hội nghị thượng đỉnh nhóm bảy nước công nghiệp phát triển G-7 sắp diễn ra tại Anh, rồi đến Trung Đông dàn xếp cuộc ngừng bắn giữa Israel và lực lượng Hamas của Palestine – một chuyện không định trước. Hội nghị trực tuyến Mỹ-ASEAN phải hủy bỏ vào phút chót và chưa ấn định được khi nào sẽ được tổ chức lại. Phía Mỹ cho rằng hội nghị không diễn ra được vì một trục trặc về kỹ thuật, nhưng nhiều nhà lãnh đạo Đông Nam Á vẫn cảm thấy mình bị xúc phạm. Trong ngoại giao, vụ này là một điểm trừ cho cách ứng xử của Washington. Tại Thái Lan, Thứ Trưởng Sherman đã gặp Thủ Tướng Prayuth Chan-ocha hôm Thứ Tư, 2 Tháng Sáu, thông báo Mỹ viện trợ cho Bangkok 30 triệu USD giúp Thái Lan chống dịch COVID-19 nhưng không cam kết chia sẻ vaccine mà Thái Lan đang cần. Quan hệ Mỹ-Thái Lan hiện thời không còn nồng ấm như trước một phần do chính giới Mỹ vẫn quan niệm chính phủ của ông Prayuth Chan-ocha, lên cầm quyền sau một vụ đảo chính quân sự Tháng Năm, 2014, và một cuộc bầu cử bị coi là không công bằng năm 2019, là không có tính đại diện. Quan điểm đó đã cản trở việc thắt chặt quan hệ giữa hai nước. Tại Cambodia, bà Sherman gặp thủ tướng đầy quyền lực Hun Sen và công bố khoản viện trợ 11 triệu USD giúp Cambodia chống dịch COVID-19. Cuộc đàm luận giữa bà Sherman và ông Hun Sen có tính tượng trưng cao độ vì trong suốt bốn năm nhiệm kỳ Tổng Thống Donald Trump vừa qua không có một quan chức nào của Mỹ, từ cấp thứ trưởng trở lên, đặt chân tới Nam Vang. Tuy nhiên, theo truyền thông, cuộc đàm luận giữa bà Sherman và ông Hun Sen không được suôn sẻ lắm do cái bóng của Bắc Kinh. Bà Sherman viết trên Twitter rằng cuộc nói chuyện với ông Hun Sen là “thành thật” nhưng theo bản tin của đại sứ quán Mỹ tại Nam Vang, tại cuộc gặp bà Sherman đã bày tỏ “mối quan tâm nghiêm túc” của Washington về “sự hiện diện quân sự” của Trung Quốc tại một căn cứ Hải Quân đang được Bắc Kinh giúp mở rộng trên bờ vịnh Thái Lan. Hồi Tháng Ba, 2021, điều trần trước Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện, tư lệnh lực lượng Mỹ tại Ấn Độ-Thái Bình Dương khi ấy là Đô Đốc Philip Davidson cho biết, vào Tháng Chín, 2020, chính phủ Cambodia đã cho san bằng các cơ sở do Hoa Kỳ xây dựng, đang được dùng làm trụ sở Ủy Ban Quốc Gia Về An Ninh Hàng Hải Cambodia, tại căn cứ Hải Quân Ream gần thành phố cảng Sihanoukville. Dẫn báo cáo cho biết hành động của Cambodia là nhằm mở đường cho việc thiết lập một căn cứ Hải Quân của Trung Quốc tại đây, Đô Đốc Davidson nói: “Hoa Kỳ và các nước trong vùng lo ngại về sự mở rộng ảnh hưởng của Trung Quốc ở Cambodia và tác động của nó đối với an ninh khu vực.” Bà Sherman đã chuyển tải mối lo ngại đó của Mỹ tới nhà lãnh đạo Cambodia. Thứ Trưởng Sherman còn yêu cầu Cambodia hủy bỏ “các cáo buộc có động cơ chính trị chống lại thành viên của các đảng đối lập, các nhà báo và nhà hoạt động xã hội dân sự.” Cả hai mối quan tâm của Washington đều là những chuyện mà phía Cambodia không muốn nghe, không muốn đề cập tới. Bà Sherman cũng đã đến Jakarta, nơi đặt trụ sở Ban Thư Ký ASEAN, gặp Ngoại Trưởng Indonesia Retno Marsudi để bàn về việc thúc đẩy đầu tư và thương mại. Trong một sự trùng hợp tình cờ hay cố ý, giữa lúc Thứ Trưởng Sherman đàm đạo với các nhà lãnh đạo Đông Nam Á, Trung Quốc đã cho 16 chiến đấu cơ bay vào không phận của Malaysia trên Biển Đông, ngụ ý nhắc nhở Bắc Kinh vẫn là một thế lực bao trùm của khu vực mà không ai được quên lãng. *** Đông Nam Á đã từng rất thất vọng với cách đối xử của chính phủ Hoa Kỳ dưới thời Tổng Thống Donald Trump. Trong bốn năm cầm quyền, ông Trump đã bỏ qua tất cả các Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á (East Asia Summit) với các nhà lãnh đạo ASEAN, Nhật và Trung Quốc. Ông Trump đã đến Singapore, Việt Nam nhưng chỉ để tham dự Diễn Đàn Kinh Tế APEC và để gặp nhà lãnh đạo độc tài xứ Bắc Hàn Kim Jong Un chứ không phải để hội đàm với các nguyên thủ ASEAN về những mối quan tâm chung của Mỹ và Đông Nam Á. Khi người Mỹ vắng bóng thì người Trung Quốc gia tăng sự hiện diện. Với sáng kiến Vành Đai và Con Đường của Chủ Tịch Tập Cận Bình, với chính sách viện trợ, cho vay và đầu tư mà không ràng buộc với các điều kiện dân chủ nhân quyền, Trung Quốc đã bành trướng rất mạnh ảnh hưởng của họ ở Đông Nam Á. Cambodia là một ví dụ nổi bật. Chỉ trong vài năm, Cambodia đã chuyển từ một nước nhận viện trợ và ưu đãi thương mại của Mỹ và Châu Âu sang một “chư hầu” của Trung Quốc. Trung Quốc là người bảo trợ chính trị chính, là nguồn cung cấp vốn lớn nhất cho Cambodia, đã đổ hàng tỷ đô la vào các dự án hạ tầng của nước này. Dấu ấn và hình ảnh của Trung Quốc tràn ngập đất nước Chùa Tháp, thủ đô Nam Vang và thành phố biển đã lột xác thành những đô thị Trung Quốc, với cộng đồng cư dân, công nhân và du khách Trung Quốc hết sức đông đảo. Chinh phục được Cambodia, Trung Quốc đã có điều kiện phá vỡ sự đồng thuận trong nội bộ 10 quốc gia ASEAN, ngăn chặn tổ chức này phản đối các hành động của Trung Quốc ở Biển Đông và sông Mekong. Sự kiện các hội nghị thượng đỉnh ASEAN không đưa ra được tuyên bố chung lên án hành động của Trung Quốc do vấp phải sự phản đối của Cambodia là một ví dụ. Nhưng xét cho cùng, Cambodia có lựa chọn của họ. “Nếu tôi không dựa vào Trung Quốc thì tôi sẽ dựa vào ai? Nếu tôi không hỏi Trung Quốc thì tôi biết hỏi ai?” Thủ Tướng Hun Sen bộc bạch tại diễn đàn Tương Lai Châu Á do báo Nikkei tổ chức cuối Tháng Năm vừa qua. Ông Hun Sen cho rằng, phê phán ông quá phụ thuộc hoặc khấu đầu trước Bắc Kinh là “không công bằng.” Ông Joe Biden của đảng Dân Chủ đắc cử tổng thống Mỹ đã mang lại niềm hy vọng cho ASEAN; các thủ đô Đông Nam Á chào đón các nỗ lực của chính quyền Biden thúc đẩy mối quan hệ đồng minh và đối tác với Hoa Kỳ trong lúc Trung Quốc càng ngày càng tỏ ra hung hăng và lấn lướt các nước láng giềng nhỏ hơn. Nhưng, theo nhận định của các nhà phân tích chính trị, ngay cả khi Hoa Kỳ đẩy mạnh chiến lược thu phục nhân tâm thì Washington vẫn bị chậm chân trong lúc Bắc Kinh đã tiến rất xa trên con đường chinh phục của họ. Cho đến nay, viện trợ và đầu tư của Hoa Kỳ tại khu vực này chỉ là một con số rất nhỏ so với Trung Quốc. Đại dịch COVID-19 càng làm nổi bật sự chênh lệch giữa Mỹ và Trung Quốc trong việc hỗ trợ khu vực Đông Nam Á. Sau khi khống chế được về căn bản đại dịch COVID-19, Bắc Kinh đã cử Ngoại Trưởng Vương Nghị (Wang Yi) đi tới chín nước ASEAN, cam kết viện trợ và bán rẻ các loại vaccine do Trung Quốc bào chế, trong cái gọi là chính sách “ngoại giao vaccine.” Đến nay các nước này đã dựa phần lớn vào nguồn vaccine Trung Quốc để thực hiện chương trình tiêm chủng cho dân chúng bên cạnh một số ít vaccine AstraZeneca từ chương trình COVAX của Liên Hiệp Quốc mà Hoa Kỳ hậu thuẫn. Việt Nam, nước duy nhất trong ASEAN không nhận vaccine Trung Quốc, thì rất khốn đốn, đến ngày 3 Tháng Sáu chỉ mới có 1,2% dân số Việt Nam được tiêm chủng ít nhất một mũi vaccine, 0,03% dân số đã tiêm đầy đủ, thấp xa so với cả Lào (12,7% và 3,5% dân số) và Cambodia (29% và 12,7% dân số), vì không tìm được nguồn cung cấp vaccine ngoài Trung Quốc. Chỉ riêng vụ vaccine đủ thấy vai trò của Trung Quốc ở khu vực này quan trọng như thế nào. *** Bốn năm dưới thời cựu Tổng Thống Trump là thời kỳ Trung Quốc bành trướng ở Đông Nam Á mạnh nhất, từ lấn chiếm và xâm lấn trên Biển Đông xuống tận Indonesia và Malaysia, đến chặn dòng sông Mekong, đẩy mạnh đầu tư và di dân tới các nước láng giềng. Đây cũng là thời kỳ Đông Nam Á cảm thấy rõ ràng họ đang bị Hoa Kỳ bỏ rơi, không chỉ các nước Đông Nam Á lục địa (Việt Nam, Lào, Cambodia, Thái Lan và Miến Điện) vốn gần gũi về địa lý và gắn kết sâu sắc về lịch sử, về mô hình thể chế với Trung Quốc mà cả các nước Đông Nam Á hải đảo (Philippines, Malaysia, Indonesia, Singapore và Brunei) vốn xa cách Trung Quốc, cũng cảm thấy suy giảm mạnh lòng tin vào chính sách của Hoa Kỳ. Trước đó nữa, khi nhận ra Trung Quốc – dưới sự cai trị độc tài của đảng Cộng Sản – không thể là một đối tác tốt của Hoa Kỳ, không hy vọng tăng trưởng kinh tế sẽ đưa đất nước Trung Quốc vào con đường dân chủ hóa, trở thành “một cổ đông có trách nhiệm” trong cộng đồng thế giới, chính phủ của Tổng Thống Barack Obama đã kích hoạt một chiến lược “xoay trục” (pivot) sang Châu Á, còn gọi là chính sách “tái cân bằng” (rebalance) – tập trung hỗ trợ các nước nhỏ ở Đông Nam Á chống lại sự chèn ép của Bắc Kinh. Khi Ngoại Trưởng Hillary Clinton công bố chiến lược “xoay trục” của Mỹ tại Hội Nghị Thượng Đỉnh ASEAN ở Hà Nội năm 2010, các nước Đông Nam Á đã không giấu được sự hài lòng, làm cho ngoại trưởng Trung Quốc khi ấy là ông Dương Khiết Trì (Yang Jiechi) tức giận, xô ghế đứng dậy bỏ ra khỏi phòng họp. Nhưng rồi, cuộc chiến tranh ở Syria, ở Iraq và Afghanistan, cùng nhiều cuộc khủng hoảng khác ở Trung Đông đã thu hút phần lớn sự quan tâm và nguồn lực của chính phủ Obama. Tận dụng cơ hội đó, Bắc Kinh đẩy mạnh cuộc bành trướng ảnh hưởng tại Châu Á cho tới thời của chính quyền Trump. Nỗ lực cuối cùng của ông Obama nhằm hạn chế ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực là Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (Trans Pacific Partnership, TPP) cũng bị ông Trump vứt vào sọt rác ngay trong tuần đầu tiên chuyển giao quyền lực. Tất cả những biến động đó, dù đã đi vào lịch sử, vẫn để lại một nỗi hoài nghi và cay đắng trong giới chính trị và trí thức Đông Nam Á về ý định chiến lược của Hoa Kỳ. Giáo Sư Mohamad Rosyidin, nhà phân tích chính sách đối ngoại tại đại học Diponegoro University của Indonesia chua chát nhận xét: “Nếu chúng ta nhìn vào khuynh hướng về chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ dưới quyền Tổng Thống Joe Biden, chúng ta sẽ thấy dường như Hoa Kỳ ưu tiên cho vùng Trung Đông hơn là khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương… Đó là vì truyền thống ngoại giao Mỹ từ lâu đã luôn đặt Trung Đông thành một chỗ đứng quan trọng trong chính sách đối ngoại.” Ông Rosyidin giải thích, sở dĩ như vậy vì người Mỹ quan tâm nhiều tới dầu mỏ, Israel, Iran và Saudi Arabia hơn là vùng Đông Nam Á chẳng có gì hấp dẫn. Sự kiện Ngoại Trưởng Antony Blinken hủy bỏ hội nghị với các nguyên thủ ASEAN để bay sang Trung Đông giải quyết vụ xung đột Israel-Hamas vừa qua cũng được nhìn nhận ở quan điểm hoài nghi như vậy. Để đối phó với ảnh hưởng của Trung Quốc, trước tiên Washington phải có biện pháp xây dựng lòng tin của các đồng minh và đối tác tại Đông Nam Á – khu vực “chiến trường” của cuộc cạnh tranh Mỹ-Trung Quốc. *** Nhờ thành công sớm trong việc khống chế đại dịch COVID-19 và khôi phục nền kinh tế, Bắc Kinh dường như đã đi trước Washington một chặng đường dài trong việc thu phục các nước Đông Nam Á. Trong khi Thứ Trưởng Wendy Sherman là quan chức cao cấp nhất, đầu tiên của chính quyền Biden đi tới Thái Lan, Cambodia và Indonesia sau một thời gian dài Hoa Kỳ vắng mặt thì ngoại trưởng Trung Quốc thường xuyên tiếp xúc trực tiếp với các nhà lãnh đạo Đông Nam Á để củng cố các mối quan hệ. Ông Vương cũng đã mời các ngoại trưởng ASEAN đến thành phố Trùng Khánh trong tuần tới để dự hội nghị Trung Quốc-ASEAN, ở đó theo dự kiến Trung Quốc sẽ công bố các chương trình trợ giúp Đông Nam Á khôi phục nền kinh tế từ sự tàn phá của đại dịch. Chưa rõ Bắc Kinh sẽ đưa ra sự trợ giúp như thế nào nhưng đây rõ ràng là một biện pháp thu phục nhân tâm rất hữu hiệu. Hoa Kỳ dường như vẫn chưa có một kế hoạch như vậy. Các nước Đông Nam Á từ lâu đã tuyên bố không muốn lựa chọn theo Mỹ hay theo Trung Quốc nhưng nếu xu hướng hiện thời cứ tiếp diễn thì sẽ không khó biết tương lai của Đông Nam Á sẽ về đâu. Hiếu Chân Nguồn: Người Việt XEM THÊM: Vai trò “trung tâm” của Nhật Bản trong chiến lược Ấn Độ – Thái Bình Dương Mỹ-Trung lôi kéo đồng minh, lập thế trận toàn cầu mới Hoa Kỳ có thể lãnh đạo một liên minh nhân quyền chống Trung Quốc?  
......

Chuyến hải hành của tàu sân bay Queen Elizabeth tới Biển Đông, cơ hội cho các nước Đông Nam Á

Hình minh hoạ. Tàu sân bay HMS Queen Elizabeth của Hải quân Hoàng gia Anh ở Portsmouth, miền nam nước Anh hôm 22/5/2021 Bài phân tích của Trần Nam Thắng - RFA Sứ mệnh của Tàu sân bay Queen Elizabeth Tàu sân bay Queen Elizabeth bắt đầu thực hiện chuyến công tác dài 28 tuần từ ngày 22/5. Trong số 1.600 thủy thủ đoàn có 250 thành viên thuộc lực lượng Lính thủy đánh bộ Mỹ. Đây là một dấu hiệu chứng tỏ liên minh quốc phòng chặt chẽ giữa hai nước Anh và Mỹ. Nhóm tác chiến tàu sân bay này gồm một khinh hạm của Hà Lan và một tàu khu trục của Mỹ, cũng như 10 máy bay phản lực F35-B của Mỹ, cùng với 8 chiếc F35-B của Anh cũng được triển khai trên tàu. Sự thể hiện tình đoàn kết và khả năng phối hợp tác chiến với các đối tác quốc phòng này nhằm mục đích phô diễn sức mạnh. Với hành trình dự kiến dài 26.000 hải lý từ Địa Trung Hải qua Vịnh Aden đến Biển Đông, lần triển khai này nhằm mục đích chứng minh rằng nước Anh hậu Brexit vẫn có vị thế quốc tế xứng đáng. Bộ trưởng Quốc phòng Anh Ben Wallace mô tả tàu sân bay Queen Elizabeth là “một tàu chiến, một tàu mẹ, một tàu trinh sát giám sát… và một cỗ máy triển khai sức mạnh mềm và sức mạnh cứng của nước Anh”. Trọng tâm của chuyến đi kéo dài 8 tháng nhằm thực hiện quyền tự do hàng hải ở biển Đông này được coi là một tín hiệu quân sự đối với Bắc Kinh, khi mà các cuộc xâm nhập trên không và trên biển của Trung Quốc xung quanh Đài Loan cũng như các hành động hung hăng của họ tại Biển Đông đang làm gia tăng căng thẳng trong khu vực. Đây là khoảnh khắc quan trọng đánh dấu nỗ lực của Anh nhằm xây dựng một chính sách đối ngoại mới bên ngoài Liên minh châu Âu (EU), một minh chứng cho hành động cân bằng khó khăn nhưng cần phải thực hiện để dung hòa những đòi hỏi mới về kinh tế, chính trị và an ninh của nước này. Chính sách của Anh về Trung Quốc đang xoay chiều Chính sách đối với Trung Quốc của Anh luôn biến động. Mặc dù trước đây quan hệ Trung - Anh khá nồng ấm, nhưng trong năm qua, Chính phủ Anh đã cấm Huawei tham gia hệ thống mạng 5G, cấp quốc tịch Anh cho công dân Hong Kong có hộ chiếu hải ngoại của Anh và ban hành lệnh trừng phạt đối với các quan chức liên quan đến cuộc đàn áp người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương. Đạo luật Đầu tư và an ninh quốc gia mới, được Hoàng gia phê chuẩn gần đây, hứa hẹn sẽ ngăn chặn việc các công ty có quan hệ với những nhà nước như Trung Quốc mua các tài sản nhạy cảm của Anh. Nhiều thành viên đảng Bảo thủ có tư tưởng hoài nghi Trung Quốc và các chuyên gia an ninh phàn nàn rằng điều này không đủ để giải quyết những gì họ coi là các mối đe dọa ngày càng gia tăng do Bắc Kinh đặt ra. Họ cho rằng Anh nên thẳng thắn hơn trong việc vạch rõ ranh giới với một quốc gia đã tăng gần gấp đôi chi tiêu quốc phòng trong thập kỷ qua, đẩy mạnh các hoạt động gián điệp chống lại phương Tây, trong đó có tấn công mạng, và áp đặt luật an ninh mới đối với Hong Kong. Hình minh hoạ. Hình chụp hôm 27/6/2020: một người đàn ông đi qua tấm biển quảng cáo điện thoại di động của tập đoàn Hoa Vi (TQ) ở Tokyo. AFP Các quan chức an ninh phàn nàn rằng dù đã qua rồi cái thời theo đuổi đầu tư của Trung Quốc một cách bất chấp, nhưng họ vẫn chưa hiểu rõ thực tế của việc làm ăn với quốc gia này và ảnh hưởng của nhà nước này đối với khu vực tư nhân. Một người làm việc trong Chính phủ Anh đưa ra giả thuyết rằng nỗi lo sợ đối với các biện pháp trừng phạt khắc nghiệt tương tự như Bắc Kinh đã áp dụng với Australia đã thúc đẩy việc tự kiểm duyệt khi thực hiện những hành động có liên quan đến lợi ích quốc gia của Anh. Charles Parton, cựu quan chức ngoại giao Anh đồng thời là một chuyên gia về Trung Quốc, đã nhiều lần hối thúc chính phủ tích cực hơn trong việc ngăn chặn các công ty và trường đại học có quan hệ đối tác với các tổ chức của Trung Quốc trong những lĩnh vực công nghệ có thể được sử dụng cho cả mục tiêu quân sự và dân sự. Một báo cáo của tổ chức tư vấn Civitas vừa được công bố trong năm 2021 cho thấy hơn một nửa số trường trong Russell Group (hiệp hội gồm 24 trường đại học nghiên cứu công lập tại Anh) có quan hệ hợp tác nghiên cứu với các nhà sản xuất và các cơ sở giáo dục đại học của Trung Quốc. Các tổ chức này đều có mối liên hệ với quân đội. Yêu cầu chiến lược Trong bối cảnh bất ổn chính trị, việc triển khai tàu sân bay đến Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương này – sau một thập kỷ kể từ khi khoản đầu tư trị giá 3,2 tỷ bảng vào tàu sân bay Queen Elizabeth được xác nhận lần đầu tiên - dường như là một động thái mang tính quyết định. Khi trình bày kế hoạch của mình tại Quốc hội vào tháng trước, Bộ trưởng Quốc phòng Wallace cảnh báo về thái độ ngày càng quyết đoán của Trung Quốc trên biển, và cam kết rằng Anh sẽ tự tin nhưng không đối đầu khi đi qua biển Đông - tuyến đường thương mại quan trọng mà Trung Quốc muốn độc chiếm. Phát biểu trước các nghị sĩ, ông Wallace nói: “Chúng ta phải bảo vệ các giá trị và quyền lợi của mình ở bất cứ nơi nào chúng bị đe dọa, không chỉ ở khu vực sân sau của Anh, mà còn ở những nơi xa hơn”. Trung tá Chris Ansell, Phó chỉ huy tàu sân bay HMS Queen Elizabeth, nói rằng mục đích của việc triển khai lần này là nhằm tạo ra ảnh hưởng và khả năng tương tác của Anh với các đối tác trên toàn thế giới, cho thấy rằng Anh cũng có thể trở thành một đồng minh đáng tin cậy. Mỹ hoan nghênh Anh tập trung vào việc ngăn chặn Trung Quốc ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương. Nhưng bản thân các quan chức Mỹ lại nói rằng trong giai đoạn hậu Brexit, họ mong muốn Anh hợp tác chặt chẽ hơn với các đồng minh châu Âu, những người mới công bố chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương của riêng mình hồi tháng 4 vừa qua. Curtis Scaparrotti, một tướng Mỹ đã nghỉ hưu và là cựu Chỉ huy Bộ tư lệnh tối cao quân đồng minh NATO tại châu Âu, mô tả hành động “xoay trục” của Anh sang khu vực này là hữu ích. Ông nói: “Thực tế là Anh có thể tăng cường sự hiện diện, tích lũy thêm kinh nghiệm, đảm bảo rằng tàu sân bay này có thể phối hợp tác chiến với các đồng minh khác, trong đó có cả Mỹ, và họ biết rằng bạn sẵn sàng xuất hiện, đó là điều mà Trung Quốc không thể phớt lờ. Câu hỏi duy nhất của tôi là liệu họ có thể duy trì được điều đó hay không". Các quan chức quân đội Anh đang xem xét làm thế nào để khiến cam kết với châu Á trở nên có ý nghĩa. Ngoài sự hiện diện của các lực lượng vũ trang hiện có ở Brunei, một căn cứ quân sự ở Oman và một bộ chỉ huy hàng hải ở Bahrain, các chỉ huy đang thảo luận riêng về ý tưởng đặt một tàu sân bay ở châu Á trong dài hạn. Anh đang bận rộn tìm cách hợp tác với các đồng minh phương Tây về chính sách đối với Trung Quốc - một nỗ lực trở nên cấp thiết sau quyết định loại Huawei khỏi các mạng 5G của Anh vào năm 2020, thúc đẩy các cuộc thảo luận với các đồng minh về việc làm thế nào để nhanh chóng tìm ra các nhà cung cấp viễn thông thay thế. Các nhà ngoại giao Anh cũng đang tìm cách đưa Anh trở thành một phần của một nhóm rộng lớn hơn có thể lên tiếng về các hành vi vi phạm nhân quyền ở Hong Kong và Tân Cương, để tránh bị cô lập khi chỉ trích. Tín hiệu tốt cho các nước Đông Nam Á Từ khi ông Biden nắm quyền Tổng thống, ông đã thúc đẩy chính sách lôi kéo các đồng minh, sửa chữa các “lỗi lầm” đã khiến các đồng minh của Mỹ mất lòng. Chính vì vậy, nước Anh - một đồng minh thân thiết lâu đời của Mỹ đã và đang xoay trục chính sách, sát cánh cùng với Mỹ để chống lại các đe doạ từ Bắc Kinh, trong đó Biển Đông là khu vực quan trọng. Các nước châu Âu khác, bao gồm Pháp và Đức, cũng đã điều chỉnh lại các chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của mình. Tất cả đều nhằm đối phó trước một Trung Quốc “cường hãn”. Điều này sẽ có lợi cho các quốc gia Đông Nam Á, đặc biệt là các quốc gia trực tiếp liên quan đến tranh chấp biển Đông với Trung Quốc như Việt Nam, Malaysia, Philippines, Brunei, Indonesia. Thời gian vừa qua, Trung Quốc đã có nhiều hành vi hung hăng, đe doạ các quốc gia này. Đặc biệt, năm 2016, khi Trump chưa quan tâm nhiều tới Biển Đông, Duterte đã xoay trục sang thân Trung Quốc, các quốc gia như Malaysia, Brunei sợ “oai” Trung Quốc nên im tiếng, Lào và Campuchia thì “hết lòng” vì Trung Quốc, để mình Việt Nam đơn độc trong “trận chiến” đàm phán COC với Trung Quốc. Tàu tuần duyên Mỹ sau khi được sơn lại lớp vỏ tàu trở thành CSB 8021 neo đậu ở cảng Seatlle, Mỹ. Twitter Phạm Quang Vinh Trước sự đe doạ của lực lượng Hải cảnh Trung Quốc được “bật đèn xanh” bởi Luật Hải Cảnh có hiệu lực từ 1/2/2021, Việt Nam đã và đang ra sức nâng cấp năng lực của các cơ quan chấp pháp biển với sự giúp đỡ của Mỹ. Một tàu cảnh sát biển Việt Nam mang số hiệu 8021, nguyên là tàu tuần tra John Midgett của Tuần duyên Mỹ (lượng choán nước 3.250 tấn, dài 115 m, ngang rộng nhất 13 m), sắp được chuyển giao cho phía Việt Nam. Có tin đồn là Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Lloy Austin sẽ ghé thăm Việt Nam nhân dịp dự Đối thoại Shangri La vào khoảng đầu tháng sáu. Nếu chuyến thăm này được tiến hành, thì rất có thể quan hệ quốc phòng Việt - Mỹ sẽ chuyển sang một cấp độ cao hơn trước đây. Tuy nhiên, Đối thoại Shangri La đã bị huỷ bỏ do Đại dịch COVID-19 đang bùng phát trở lại ở châu Á. Vì vậy,  không rõ chuyến thăm sẽ tiếp tục hay là sẽ huỷ bỏ vào dịp này. Các quốc gia khu vực Biển Đông luôn bị Trung Quốc áp đặt, cưỡng bức và đe doạ trên biển Đông cần tận dụng các cơ hội trước sự xoay trục chính sách của các đồng minh của Mỹ, mà nước Anh là ví dụ cụ thể. Các nước Đông Nam Á tại khu vực biển Đông có thể điều chỉnh các chính sách biển Đông của mình để thích ứng trước các tình hình mới.  
......

Cuộc ngưng chiến tạm thời ở Gaza

Ngô Nhân Dụng Chính phủ Israel và Đảng Hamas cai trị Dải Gaza đã đồng ý ngưng bắn sau 11 ngày máu lửa. Đây là cuộc chiến khốc liệt nhất giữa hai phe kể từ năm 2007 khi đảng Hamas nắm chính quyền. Hamas cho biết hơn 230 người Palestine chết, trong đó có 65 trẻ em. Israel có 12 người thiệt mạng, hai trẻ em. Theo tin của chính phủ Israel, Hamas đã bắn hơn 4,000 hỏa tiễn, hơn 400 rớt ngay trên đất Gaza, phần còn lại thì 90% bị hỏa tiễn phòng không của Israel bắn nổ trước khi tới đích. Đổi lại, Israel đánh bom và hỏa tiễn mấy trăm lần vào Dải Gaza. Quân đội Israel cho biết họ chỉ nhắm đánh vào các ổ chế bom và hỏa tiễn, phá hủy các địa đạo gần biên giới, và tấn công chỗ cư ngụ của các lãnh tụ Hamas. Sau 11 ngày bắn phá, Israel có thể không còn mục tiêu nào đáng tấn công nữa. Mặc dù cuộc chiến xảy ra bất ngờ đối với thế giới, nhưng cả hai bên đều chờ cơ hội này từ lâu. Quân Israel đã đánh nhau ở Dải Gaza bốn lần, tấn công vào hai lần, lần chót năm 2014. Mỗi lần, Ai Cập đều đứng ra hòa giải. Ngày Thứ Năm, trước khi hai bên tuyên bố ngưng chiến, Tổng thống Mỹ Joe Biden đã điện thoại với Tổng thống Ai Cập, Abdel Fattah Al Sisi. Đứng về mặt thuần túy quân sự, những trái hỏa tiễn do phe Hamas bắn sang Israel gây thiệt hại không đáng kể. Nhưng Hamas cần phải bắn vì lý do chính trị. Ngược lại, Israel cũng không thể bỏ qua cuộc tấn công vô hiệu quả này, không để lỡ một cơ hội hủy diệt tối đa tiềm năng quân địch. Hamas chờ một lý do chính đáng phóng hỏa tiễn qua Israel để ép buộc các nước Á Rập và Hồi Giáo không được quên tình trạng dân Palestine sống “không quê hương” từ năm 1948. Trong năm 2020, nhiều nước Á Rập trong vùng theo giáo phái Sun Ni đã bắt đầu giao hảo với Israel sau khi được chính phủ Mỹ hứa sẽ bán cho họ các vũ khí tối tân vẫn bị từ chối. Nếu cứ tiếp tục theo đà này thì dân Palestine sẽ bị các quốc gia đồng chủng và đồng đạo bỏ quên! Hamas cũng cần nâng cao uy tín của mình đối với dân Palestine ở vùng Tây Ngạn sông Jordan, nơi một chính quyền do đảng Fatah đối nghịch với họ cầm đầu. Cơ hội đó tới khi cảnh sát và quân đội Israel phong tỏa Thánh đường al Aqsa, khi dân Palestine tới đó biểu tình phản đối một vụ đuổi nhà. Thủ tướng Benjamin Netanyahu cũng đang chờ một cơ hội đánh tan rã lực lượng Hamas sau sáu, bảy năm yên ổn. Chính phủ Israel biết rằng nhóm Hamas đã lợi dụng thời gian ngưng chiến để chế tạo hỏa tiễn, huấn luyện quân cảm tử, củng cố sức mạnh, đào các địa đạo tiến đến gần biên giới với Israel, chờ ngày chạm súng trở lại. Ông Netanyahu còn có lý do riêng. Sau mấy lần dân Israel bỏ phiếu trong vòng hai năm, ông có thể mất ghế thủ tướng nếu các đảng đối lập thỏa hiệp được với nhau lập một chính phủ mới. Cuộc chiến tranh gần hai tuần khiến các đảng đó không đạt được mục tiêu này. Cuộc chiến ngắn ngủi cũng nâng cao uy tín của Netanyahu. Ông cần tỏ thái độ quyết liệt với “quân thù” để sẵn sàng chờ dân đi bỏ phiếu lần nữa. Ông Netanyahu đã trả lời trên một đài ti vi Mỹ: Nếu Washington hay New York bị tấn công thì quý vị sẽ làm gì? Câu nói này dễ chinh phục dân Mỹ vì họ nhớ lại vụ phá tan hai tòa cao ốc ở New York ngày 11 tháng 9 năm 2001, đưa tới hai cuộc chiến tranh Afghanistan và Iraq. Chính phủ Joe Biden bị lâm vào tình tạng bất ngờ, bối rối khi bom đạn, hỏa tiễn lại nổ lên ở Trung Đông. Israel là đồng minh gắn bó nhất của Mỹ, hơn tất cả các nước khác, từ Âu châu qua Nhật Bản, Hàn Quốc. Từ khi Israel lập quốc, năm 1948, hai nước luôn luôn song hành. Israel là đồng minh đáng tin cậy nhất của Mỹ ở vùng Trung Đông. Các nước Á Rập, ngay cả Ai Cập, Saudi, hay một nước Hồi Giáo Thổ Nhĩ Kỳ, có thể bỏ nước Mỹ, nhưng Israel thì không. Vì thế, các chính phủ Mỹ luôn luôn dùng quyền phủ quyết bảo vệ Israel tại Hội đồng An ninh Liên Hiệp Quốc. Mặt khác, trong đảng Dân chủ rất nhiều người nhiệt liệt ủng hộ ý nguyện lập quốc của dân Palestine, đã được ghi trong các thỏa hiệp ở Camp David và Oslo, do Mỹ đứng trung gian. Khi Ông Biden kêu gọi ông Netanyahu ngưng bắn, cánh tả trong đảng Dân chủ phản đối vì ông “quên” chỉ trích phản ứng quá mạnh của Israel. Ngược lại, các đại biểu Cộng Hòa lên tiếng phản đối ông Biden không kết án nhóm Hamas gây sự trước. Thỏa hiệp ngưng bắn, bắt đầu sáng Thứ Sáu ở Gaza, giúp ông Biden thoát cả hai gọng kìm dư luận trong nước. Nhưng cuộc ngưng bắn này sẽ chỉ tạm thời; ai cũng biết như thế. Đảng Hamas sẽ còn tiếp tục cai trị Dải Gaza và biến vùng đất này thành một mục tiêu cho đại pháo và hỏa tiễn của Israel trong tương lại. Đó là “lẽ sống còn” của Hamas. Đảng này đã tổ chức các vụ ôm bom tự sát trong những năm 1990 và 2000. Các vụ bạo động này giúp cho Hamas thắng cử năm 2007, vì khiến cho Israel phải rút quân đội và thường dân ra khỏi Dải Gaza sau khi đã chiếm đóng từ năm 1967. Năm 2009, họ trục xuất đảng Fatah ra khỏi Gaza; lãnh tụ Mahmoud Abbas chỉ còn cai trị khu vực Tây Ngạn. Ông ta mất cả Jerusalem, nơi người Palestine muốn chia đôi với Israel để làm thủ đô. Bắn hỏa tiễn sang Israel, Hamas không chỉ nhắm đánh kẻ địch mà còn muốn làm rõ tình trạng bất lực của Abbas, nâng cao vai trò lãnh đạo của họ. Nhưng Hamas là một chính quyền thối nát và độc đoán, không làm được một việc gì ích lợi cho dân. Từ năm 2007 Israel và Ai Cập cùng phong tỏa kinh tế Dải Gaza, nhưng nhiều nước Á Rập và Hồi Giáo vẫn viện trợ. Hai triệu người Palestine ở Gaza sống trong 140 dặm vuông (140 square-miles). Hãy tưởng tượng trong Công viên Square-Mile ở Fountain Valley, California, cho 15,000 người vào đó ở, cho họ làm nhà cửa, mở hàng quán, xưởng thợ, trường học, nhà thương, vân vân, thì chúng ta biết tình trạng dân chúng ở Gaza sống như thế nào! Nhóm Hamas không lo các vấn đề y tế, vệ sinh, giáo dục cho dân, mà còn dùng trường học, nhà thương và nhà ở của dân chúng làm nơi chế tạo và tích trữ vũ khí. Khi quân đội Israel tấn công các mục tiêu này, nhóm Hamas lại có thêm một đề tài để tuyên truyền. Đối với ông Netanyahu thì đảng Hamas cai trị Dải Gaza cũng hữu ích. Hamas càng làm suy yếu chính quyền của đảng Fatah thì giấc mộng lập quốc của người Palestine càng xa vời. Các cường quốc Tây Phương từng ủng hộ giải pháp hai quốc gia sống bên cạnh nhau, mà hai phe cũng đã thỏa thuận trong các thỏa ước Oslo và Camp David. Nhưng từ khi nắm quyền, ông Netanyahu không bao giờ nhắc đến chuyện “hai quốc gia” nữa. Ông làm ngược lại các thỏa ước, đổi thủ đô từ Tel Aviv về Jerusalem, giúp tăng thêm các khu định cư của người Israel trong vùng Tây Ngạn. Netanyahu đặt cả thế giới trước một tình trạng “đã lỡ rồi” khó lòng đảo ngược. Còn đảng Hamas ở Gaza thì Israel còn tiếp tục chính sách đó, dù ông Netanyahu làm thủ tướng hay không! Cho nên cuộc ngưng bắn giữa quân đội Israel và nhóm Hamas chỉ là tạm thời. Dân Palestine sống ở Gaza còn tiếp tục chịu thống khổ. Giữa Israel và Hamas đã có bốn cuộc chiến và bốn lần ngưng bắn. Trong năm, bảy năm nữa, tấn tuồng có thể tái diễn. Tội nghiệp cho các trẻ thơ. Đài CBS News đã chiếu hai cuộc phỏng vấn các em bé gái 10 tuổi. Em Nadine Abdel-Taif sống ở Dải Gaza gặp nhà báo trong đống gạch đá đổ nát. Em nói, Cháu chỉ muốn được sống ít nhất một ngày bình an. Cháu không bao giờ thấy bình an ngay ở trong nhà mình. Cách đó mấy cây số ở bên Israel, em Renana Botzer Swissa người Do Thái nói em “sợ quá” mỗi lần hỏa tiến bắn qua. Nhưng em coi phim phỏng vấn Nadine và nghĩ rằng Nadine còn khổ hơn mình nhiều. Hỏi Renana nếu gặp Nadine thì em sẽ nói gì? Em bảo “Cháu sẽ chỉ ôm chị ấy thôi, và nói cháu hiểu chị ấy khổ như thế nào.” Các cuộc chiến tranh đều như vậy. Chỉ có một biến cố mới trước trận chiến vừa qua, là những vụ xung đột giữa người Á Rập trong nước Israel với người dân gốc Do Thái. Trong nước Israel có 2 triệu người gốc Á Rập, họ chiếm gần 20% dân số. Hầu hết họ là dòng dõi những người Palestine đã “ở lại,” không bỏ đi trong cuộc chiến tranh lập quốc năm 1948, Israel bị tất cả các nước Á Rập chung quanh tấn công và chống cự được. Những người Á Rập này là công dân Israel và có đủ các quyền lợi như những công dân khác. Có ba đảng chính trị của người Israel gốc Á Rập. Cuộc chiến vừa qua đã khích động các công dân Á Rập của nước Israel khiến họ biểu tình phản đối chính phủ trả đũa nhóm Hamas quá nặng nề. Nhiều người gốc Do Thái chống lại, xung đột đã bùng nổ ở nhiều thành phố. Một ngôi đền Do Thái Giáo bị đốt, có người bị giết. Mặc dù đa số người gốc Á Rập không đồng ý, có dân biểu Á Rập đã lên án các vụ bạo động, nhưng một vết thương sẽ còn để lại trong xã hội Israel. Những nhà lập quốc Israel đều là những con người lý tưởng, họ muốn dựng lên một quốc gia tự do dân chủ trong đó tất cả các công dân đều bình đẳng. Hai triệu người Á Rập chấp nhận các quy tắc này. Nhưng tình máu mủ của họ đối với những người Palestine khác chắc không bao giờ xóa bỏ được. Trong cuộc bầu cử quốc hội gần đây nhất, một đảng lớn của dân Á Rập nổi bật lên vì họ có thể đóng vai trò giúp cho một số đảng của người gốc Do Thái đủ túc số lập được chính phủ mới. Nếu tham gia, họ có thể ảnh hưởng trên chính quyền mới. Nhưng chưa biết bao giờ thì một chính phủ Israel mới chấp nhận cho người Palestine lập một quốc gia? Bao giờ thì giữa người Palestine hai đảng Fatah và Hamas có thể đồng ý với nhau? Tất cả là chuyện xa vời. Dân Palestine còn tiếp tục sống vô tổ quốc không biết đến bao giờ./.
......

Nhà báo Phạm Đoan Trang được phong làm thành viên danh dự của tổ chức Văn bút (PEN) Đức

Hôm nay ngày 18/05/21, Trung tâm Văn bút (PEN) của Đức đã phong nhà báo độc lập Phạm Đoan Trang làm thành viên danh dự của tổ chức này và yêu cầu trả tự do cho cô ấy ngay lập tức. Cô là một trong những nhà chỉ trích chính phủ Việt Nam nổi tiếng nhất và bị bắt vào ngày 6 tháng 10 năm 2020 tại căn hộ của cô ở TP Hồ Chí Minh. Cô phải đối mặt với án tù 20 năm với cáo buộc tuyên truyền chống nhà nước.   Ông Ralf Nestmeyer, Phó Chủ tịch kiêm Đại diện Ủy ban "Những người cầm bút bị giam cầm" (Writers-in-Prison-Committee) của PEN Đức phát biểu: “Việt Nam là một trong những quốc gia trên thế giới hạn chế quyền tự do ngôn luận đặc biệt dữ dội. Đảng Cộng sản đàn áp tàn bạo những người làm truyền thông đến mức độ hiện nay Trang không được phép liên lạc với gia đình và luật sư của cô. Chúng tôi yêu cầu trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho thành viên danh dự Phạm Đoan Trang của chúng tôi và cam đoan với cô ấy về tình đoàn kết không giới hạn của chúng tôi”.   Phạm Đoan Trang đã sáng lập tạp chí trực tuyến Luật Khoa và là biên tập viên cho tờ The Vietnamese. Cả hai phương tiện truyền thông này đều giúp người dân Việt Nam dễ dàng hiểu luật pháp đất nước, bảo vệ quyền lợi của mình và phản đối sự cai trị độc đoán của Đảng Cộng sản. Một tháng trước khi bị bắt, Trang đã công bố một báo cáo trong đó cô điều tra về một cuộc đột kích hung bạo của công an vào một ngôi làng (Đồng Tâm) ở ngoại ô Hà Nội, vì người dân trong làng phản đối việc chính quyền tịch thu đất của họ.   Vì công việc của mình, Trang nhiều lần lọt vào tầm ngắm của các cơ quan chức năng Việt Nam. Vào tháng 8 năm 2018, cô bị đánh trong khi bị công an bắt giữ và phải nhập viện. Hiện nay cô có nguy cơ bị hành hung một lần nữa trong nhà tù. Năm 2014, cô được học bổng Feuchtwanger của Villa Aurora ở Los Angeles (Học bổng được đặt theo tên của nhà văn người Đức gốc Do Thái Lion Feuchtwanger, người phải rời Đức Quốc xã vào năm 1933 và sống trong Villa Aurora ở Los Angeles từ năm 1943 cho đến khi ông qua đời vào năm 1958) và năm 2019, cô nhận được Giải thưởng Tự do Báo chí cho hoạt động báo chí đặc biệt hiệu quả của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới.   ---------   Trung tâm PEN Đức   Trung tâm PEN của Đức, có trụ sở chính tại Darmstadt, là một trong hơn 150 hiệp hội nhà văn trên toàn thế giới được hợp nhất trong PEN Quốc tế. PEN là viết tắt của Poets, Essayists, Novelists. Hiệp hội, ban đầu được thành lập ở Anh vào năm 1921 nhằm ủng hộ tự do ngôn luận và được coi là tiếng nói của các nhà văn bị đàn áp.   Hiếu Bá Linh (Biên dịch)   Nguồn: https://www.pen-deutschland.de/de/2021/05/18/vietnam-pham-doan-trang-wird-ehrenmitglied-des-deutschen-pen/  
......

Biên niên sử bỏ túi về xung đột Israel – Palestine: Từ góc nhìn công pháp quốc tế

Cuộc tranh chấp điển hình nhất, dai dẳng nhất về chủ quyền lãnh thổ. Nguyễn Quốc Tấn Trung   Lịch sử xung đột giữa người Israel và người Palestine có lẽ là một câu chuyện có nhiều góc nhìn phân cực còn hơn cả chiến tranh Việt Nam, theo nhận định riêng của người viết. Cách một người hiểu về xung đột này hoàn toàn lệ thuộc vào việc người đó có cảm tình với người Do Thái hay với thế giới Arab. Tranh chấp Israel – Palestine được xem là cuộc tranh chấp điển hình nhất, nhưng dai dẳng nhất liên quan đến chủ quyền quốc gia, biên giới, xung đột vũ trang và phi thực dân hóa… trong quan hệ quốc tế. Trong bài viết này, người viết hy vọng cung cấp được một lượng thông tin vừa phải, được trung tính hóa qua lăng kính pháp luật quốc tế, nhằm góp phần giúp các cuộc thảo luận tại Việt Nam về chủ đề này mang tính xây dựng hơn. Người viết nhận thức được rằng các yếu tố đồng minh và địa chính trị, như việc Israel là bạn “vào sinh ra tử” của Hoa Kỳ tại Trung Đông, và việc Palestine là anh em “giọt máu đào” của cả Liên Hiệp Arab (Arab League) lẫn Tổ chức Hợp tác Hồi giáo (Islamic Cooperation Organization – ICO) hùng mạnh là lý do quan trọng khiến cho xung đột giữa hai thực thể kéo dài đến tận ngày nay.  Tuy nhiên, chỉ biết cúi đầu chấp nhận trước tư duy “cá lớn nuốt cá bé” chưa bao giờ là cách mà lịch sử, pháp luật và sự tiến bộ của nhân loại chuyển động, tiến hóa. Có hiểu biết và có nhìn nhận sâu sắc về sự kiện này thông qua lăng kính pháp lý mới có thể giúp người Việt Nam nhìn nhận nghiêm túc hơn về công lý quốc tế và một trật tự pháp lý quốc tế bình đẳng. 1. Israel và Palestine có danh nghĩa gì trong pháp luật quốc tế?  Có thể sẽ có học giả mang hai học thuyết là thuyết cấu thành (constitutive theory) và thuyết tuyên bố (declaratory theory) để bàn về tính chính danh và sự tồn tại của một quốc gia. Thuyết cấu thành cho rằng một thực thể chính trị chỉ có thể được xem là một quốc gia nếu nó được các quốc gia khác công nhận. Tuy nhiên, thuyết này đã quá lỗi thời và thậm chí có tính phản động, vì nó từng tạo ra sân chơi độc quyền giữa các quốc gia tự nhận mình là văn minh. Họ thường xem các quốc gia khác là chưa đủ phát triển để có thể tự quyết định vận mệnh của mình, từ đó tạo nên nền tảng của chủ nghĩa thực dân. Thuyết tuyên bố lại cho rằng một thực thể chính trị đương nhiên phải được công nhận là một quốc gia nếu nó đã đạt đủ các quy chuẩn khách quan theo pháp luật quốc tế. Đây là học thuyết đã và đang được đại đa số học giả quốc tế ủng hộ.  Vậy tiêu chuẩn khách quan đó là gì? Có bốn yếu tố cơ bản để đánh giá một thực thể chính trị đã đến ngưỡng quốc gia (state) trong pháp luật quốc tế hay chưa, xuất phát từ Công ước Montevideo (được ký kết và có hiệu lực từ năm 1933 giữa một số quốc gia châu Mỹ). Ngày nay, bốn nguyên tắc Montevideo đã được xem là tập quán pháp quốc tế và được thừa nhận rộng rãi. Bốn nguyên tắc này bao gồm: Có dân cư xác định; Có lãnh thổ xác định; Có chính quyền đại diện, quản lý; Có khả năng tham gia và bảo đảm các nghĩa vụ quốc tế. Như vậy, trong trường hợp của Israel, nó đương nhiên được xem là một quốc gia theo pháp luật quốc tế mà không còn gì để bàn cãi. Tuy nhiên, nếu buộc phải nói thêm về sự thừa nhận quốc tế, có thể ghi nhận thêm rằng Israel là thành viên của Liên Hiệp Quốc từ năm 1949 và được hầu hết các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc công nhận. Hiển nhiên, vẫn có trên dưới 30 quốc gia Arab và Hồi giáo, điển hình như Iran, không công nhận sự tồn tại của Israel. Họ công khai cho rằng quét sạch Israel và người Do Thái ra khỏi bản đồ thế giới là nghĩa vụ tôn giáo của mình. Riêng về Palestine, câu chuyện có hơi phức tạp hơn. Nếu xét về mặt quốc tế, cũng đã có hơn 100 quốc gia thừa nhận sự tồn tại của quốc gia Palestine. Họ cũng có danh nghĩa quan sát viên thường trực tại Liên Hiệp Quốc từ năm 2012 (Permanent Observer of the State of Palestine to the United Nations). Dù chưa phải là thành viên chính thức, như chúng ta đã nói ở trên, đây không phải là vấn đề để cân nhắc liệu Palestine có phải là một quốc gia hay không. Vấn đề ở chỗ khó có thể xem Palestine có một chính phủ hiệu quả và có năng lực tham gia vào các mối quan hệ quốc tế. Nói ngắn gọn, Tổ chức Giải phóng Palestine (Palestine Liberation Organization – PLO) và Chính quyền Palestine (Palestinian Authority – PA) hiện nay là hai tổ chức được xem có chức năng đại diện quốc tế cho một dân tộc Palestine thống nhất (với PLO đóng vai trò trung tâm). Song bên trong PLO lại là nhiều đảng phái chính trị có vũ trang khác nhau, với hai thế lực lớn nhất là Hamas và Fatah. Fatah là một nhóm chính trị tương đối ôn hòa mong muốn theo đuổi hòa bình cho Palestine bằng con đường ngoại giao và pháp luật quốc tế. Hamas, ngược lại, hoạt động giống với tư cách một tổ chức cực đoan thường xuyên thực hiện các vụ khủng bố nhắm vào dân thường Israel. Họ tin rằng bạo lực vũ trang là con đường duy nhất. Từ thập niên 1990, trong giai đoạn Fatah nắm đa số trong PLO và đang thực hiện các nỗ lực hòa giải với Israel và nhiều nghĩa vụ quốc tế khác, Hamas đã phá hoại các nỗ lực này bằng các cuộc khủng bố. Cho đến giai đoạn 2019 – 2020, Hamas dần phủ nhận tính chính danh của PLO và tự hành động một mình. Thậm chí, từ năm 2005, nhiều chuyên gia cho rằng quốc gia Palestine từ khi chưa thành hình đã ở trong tình trạng nội chiến. Vì những lý do này, rất khó xem Palestine đã có đầy đủ các tiêu chuẩn để được công nhận là một quốc gia theo đúng pháp luật quốc tế. Điều này không nhằm phủ nhận nhu cầu độc lập của người Palestine. Tuy nhiên, việc chỉ ra nó có ý nghĩa quan trọng trong việc xác định các nghĩa vụ quốc tế mà chúng ta sẽ phân tích ở phần sau. 2. Có một thực thể chính trị và dân tộc Palestine xuyên suốt trong lịch sử hay không?  Trước tiên cần phải nói rõ ràng là việc một vùng đất mang tên Palestine không đồng nghĩa với việc “người Palestine” đương nhiên là chủ nhân của nó. Câu chuyện không kết thúc đơn giản ở đó. Từ Palestine hiện đại là một phiên bản của từ “Philistia” trong tiếng Hy Lạp, chỉ vùng đất nhỏ ở Trung Đông do người Philistines sinh sống và cai quản. Người Philistines đúng gốc theo tên gọi thì lại là một chủng người gốc Aegean và không có liên hệ máu mủ gì với người Palestine đương đại ngày nay. Đến thế kỷ thứ hai sau Công nguyên, người La Mã đặt tên chung cho vùng đất này là Syria Palaestina, một đơn vị hành chính nhỏ thuộc tỉnh Syria trong đế chế khổng lồ của mình. Sau một khoảng thời gian dài thuộc về Đế chế Ottoman (mà Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay là thực thể kế thừa), dân cư của Palestine bị Arab hóa (Arab-ise). Bản thân người Palestine cũng xem mình là người gốc Arab nói chung, và chỉ sinh sống ở Palestine mà thôi. Như vậy, cho đến tận những năm 1948, danh từ riêng Palestine thường được dùng để chỉ vùng địa lý nằm giữa biển Địa Trung Hải và sông Jordan. Nhóm dân cư Arab sinh sống tại đây chỉ được nhắc đến như là “Palestinian” cũng vào cùng thời điểm mà chủ nghĩa dân tộc cực đoan Do Thái (Zionism) phát triển mạnh mẽ. Nếu nhìn vào tiến trình lịch sử, có thể nói chủ nghĩa dân tộc của người Palestine được xây dựng như là một đối trọng với sự trở về đông đảo (và có tính vũ lực, cưỡng chế) của người Do Thái trên vùng đất thánh của cả Hồi giáo, Công giáo lẫn Do Thái giáo này. 3.  Lược sử lãnh thổ Palestine nhìn từ góc độ công pháp quốc tế Sau khi đã xác định được rằng Palestine suốt trong lịch sử chỉ là tên gọi cho một vùng địa lý mà không phải một dân tộc cụ thể, chúng ta có thể loại bỏ định kiến cho rằng vùng đất này đương nhiên thuộc về ai và ai là kẻ xâm lược. Về quá trình phát triển và tranh chấp tại Palestine, đó là thứ lộn xộn nhất mà một sinh viên công pháp quốc tế buộc phải tìm hiểu trong chặng đường học tập của mình. Do đó, người viết xin được phép tóm gọn quá trình bằng các gạch đầu dòng để bạn đọc có thể dễ theo dõi và hình dung. Trước Đệ nhất Thế chiến (1914 – 1918), Palestine là một vùng đất thuộc Đế chế Ottoman. Như đã nói, không tồn tại dân tộc Palestine và cũng không có chủ nghĩa dân tộc Palestine tại đây. Sau Đệ nhất Thế chiến, với tư cách là một quốc gia thua trận, cộng với những vấn đề nội địa, Đế chế Ottoman chính thức tan rã và nhiều vùng đất thuộc địa của nó trước đó được đặt dưới mô hình lãnh thổ ủy trị của Hội Quốc Liên (League of Nations Mandate territories). Vương quốc Anh được giao quản lý Palestine theo sự ủy quyền của Hội Quốc Liên. Sau Đệ nhị Thế chiến (1939 – 1945), không còn đủ sức kiểm soát các phong trào vũ trang và các lãnh chúa quân sự tại đây, Vương quốc Anh đưa tình huống Palestine lên Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc (UNGA) để cộng đồng quốc tế xem xét. Nghị quyết UNGA 181, phê chuẩn Partition Plan, được ban hành vào năm 1947 với dự định lập ra cả hai nhà nước Do Thái và nhà nước Arab. Thánh địa Jerusalem nằm bên trong phần lãnh thổ của nhà nước Arab, nhưng có chế độ chính trị đặc biệt corpus separatum, không thuộc chủ quyền của cả hai nhà nước.   Năm 1948, dựa trên Partition Plan, Israel tuyên bố thành lập nhà nước độc lập của người Do Thái và được cả hai “ông lớn” Hoa Kỳ và Liên Xô cùng công nhận (một điều không quá lạ lùng nếu bạn đọc qua Kinh Thánh Công giáo). Tuy nhiên, tuyên bố này cũng dẫn đến xung đột giữa cộng đồng Do Thái và người Arab ở đây. Cuộc chiến Israel – Arab 1948 bùng nổ. Các quốc gia Arab láng giềng như Ai Cập, Transjordan (Jordan ngày nay) và Syria đổ quân vào can thiệp và hỗ trợ dân cư Arab tại vùng này. Song họ không được Liên Hiệp Quốc ủy quyền. Tuy nhiên, Israel thân cô thế cô lại chiến thắng cuộc chiến tưởng chừng không cân sức này. Họ giành quyền kiểm soát không chỉ vùng lãnh thổ của nhà nước Do Thái được ghi nhận trong Partition Plan, mà còn hơn 60% vùng lãnh thổ được ghi nhận dành cho nhà nước Arab, bao gồm cả phía Tây Jerusalem. Nhưng đáng nói hơn cả, đường phân định này được các quốc gia Hồi giáo lớn mạnh nhất trong khu vực như Ai Cập, Jordan, Lebanon và Syria đồng ý với Israel bằng nhóm Hòa ước Armistice. Tình hình lãnh thổ hai nhà nước sau cuộc chiến năm 1948 với sự góp mặt của Ai Cập và Jordan. Lưu ý, khái niệm dân tộc Palestine vẫn chưa hình thành ngay cả ở thời điểm này. Ảnh: BBC. Năm 1964, Liên hiệp Arab chính thức được thành lập và hỗ trợ tài chính cho hoạt động của cái gọi là Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO). Đây là giai đoạn quan hệ đối ngoại giữa Israel và liên minh thế giới Arab ngày càng xấu đi. Chủ nghĩa dân tộc Palestine chính thức thành hình bằng ngoại lực. Cuộc chiến 6 ngày 1967 bùng nổ. Trong bối cảnh các quốc gia Hồi giáo gần biên giới chuẩn bị vũ trang và huy động quân đội ráo riết sẵn sàng cho một cuộc chiến chống mình, Israel “tiên hạ thủ vi cường”, tấn công trước cả ba quân đội Ai Cập, Syria và Jordan. Hiển nhiên, cái gọi là tự vệ chủ động này hoàn toàn vi phạm pháp luật quốc tế. Israel, một lần nữa, chiến thắng cuộc chiến đáng lẽ họ phải thua. Qua đó, họ chiếm toàn bộ vùng Sinai (có kênh đào Suez cực kỳ quan trọng của Ai Cập), chiếm toàn bộ khu vực Gaza và West Bank (Bờ Tây) thuộc phần lãnh thổ còn lại của nhà nước Arab theo Partition Plan, và chiếm cả vùng Golan Heights (Cao nguyên Golan) của Syria. Ảnh: Palestine Portal.    Cùng năm 1967, Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đồng thuận tuyệt đối và ban hành Nghị quyết 242, yêu cầu Israel rút khỏi West Bank, Gaza, Sinai và Golan Heights. Năm 1982, Israel trao trả Sinai cho Ai Cập. Tình hình lãnh thổ này kéo dài cho đến ngày nay mà không có biến chuyển nào đáng kể. Israel tiếp tục là bên có khả năng kiểm soát thực tế ba vùng Gaza, West Bank và Golan Heights. Ảnh: Wikipedia. 4. Như vậy, thế nào là “nguyên trạng” của Palestine? Ai đang cai quản vùng nào?  Cho đến hiện nay, khi các quốc gia và tổ chức quốc tế yêu cầu Israel rút quân và ngừng chiếm đóng vùng đất của người dân Palestine, họ đang mong muốn chuyển về hiện trạng trước năm 1967, tức bản đồ dưới đây. Ảnh: BBC. Với cách tiếp cận này, cộng đồng quốc tế phần nào công nhận các phiên bản của Hòa ước Armistice giữa Israel và nhiều nước láng giềng. Lãnh thổ Israel nhờ đó mà được mở rộng hơn nhiều lần so với Partition Plan trước đây (vốn đã khó có thể trở thành hiện thực chính trị). Tuy nhiên, Israel vẫn có trách nhiệm rút quân hoàn toàn khỏi Gaza và West Bank, mà quan trọng hơn cả là Đông Jerusalem để trao trả đất cho người Palestine. Họ cũng cần rút khỏi Golan Heights để trao trả lãnh thổ cho Syria. Cần ghi nhận rằng Israel có một số nhượng bộ dân sự và lãnh thổ cho PLO trong suốt giai đoạn xung đột. Ví dụ với Hiệp định Oslo (Oslo Accord) vào năm 1993, Israel rút quân của mình khỏi một phần West Bank và Gaza (nhưng không xác định cụ thể vị trí với công chúng) để PLO có thể thành lập chính quyền và các cơ quan dân sự tự trị dành cho người Palestine. Hay vào năm 2005, Israel chính thức rút quân khỏi toàn bộ Gaza, đồng thời với việc xóa bỏ các khu định cư Do Thái tại đây. Kế hoạch này thường được biết đến với tên gọi “Gaza disengagement”. Hiện nay, tổ chức Hamas là thế lực Palestine nắm giữ và quản lý trực tiếp tại Gaza. Khúc mắc ở chỗ, quân đội Israel vẫn đang tiếp tục quản lý bầu trời và vùng biển Gaza. Họ cũng có khả năng triển khai quân sự triệt để và toàn diện lên vùng đất này vào bất kỳ lúc nào. Trong khi đó, tại West Bank, Israel vẫn đang tiếp tục mở rộng chiến lược định cư vĩnh viễn của các khu dân cư Do Thái, dù tại đây đã có sự hiện diện của một chính phủ tự trị do người Palestine làm chủ. Trong giai đoạn Donald Trump nắm quyền ở Hoa Kỳ, ông này cũng chính thức công nhận Golan Heights và Đông Jerusalem thuộc chủ quyền của Israel, khiến cộng đồng quốc tế vô cùng lo ngại. Bản thân chính quyền Joe Biden hiện nay cũng né tránh việc phủ nhận hoàn toàn hệ quả chính sách ngoại giao từ thời Trump. 5. Việc Israel chiếm đóng và mở rộng định cư có phù hợp với pháp luật quốc tế hay không?  Chắc chắn là có vi phạm tại ba điểm nóng Gaza, West Bank và Golan Heights. Điều này đã được khẳng định rõ trong Nghị quyết 242 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, vốn có giá trị pháp lý bắt buộc theo pháp luật quốc tế. Nghị quyết yêu cầu rõ Israel rút quân hoàn toàn khỏi các vùng lãnh thổ đang bị chiếm đóng sau xung đột (1967), từ đó khẳng định việc thôn tính lãnh thổ thông qua xung đột vũ trang là vi phạm các nguyên tắc cơ bản của pháp luật quốc tế. Ngoài ra, hàng loạt các nghị quyết khác của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc trải dài nhiều thập niên tiếp tục lên án việc mở rộng các khu tái định cư Do Thái tại West Bank và Golan Heights. Cuối cùng, không thể không kể đến Quan điểm tham vấn của Tòa án Công lý Quốc tế trong văn bản “Legal Consequences of the Construction of a Wall”, phủ nhận hoàn toàn tính pháp lý quốc tế của việc xây dựng các bức tường cắt sâu vào lãnh thổ West Bank. 6. Pháp luật quốc tế nào điều chỉnh xung đột vũ trang giữa Israel và người Palestine?  Có hai loại xung đột vũ trang được pháp luật quốc tế thừa nhận và điều chỉnh. Một là xung đột vũ trang quốc tế, hay International Armed Conflict (IAC). Đây là loại xung đột vũ trang diễn ra giữa hai chủ thể có tư cách quốc gia, với hệ thống pháp luật điều chỉnh xung đột đã được xây dựng và hoàn thiện từ một, hai thế kỷ nay. Cơ chế bảo vệ thường dân và các nguyên tắc nhân đạo cũng rõ ràng, mạnh mẽ hơn. Chúng ta có thể nghĩ đến Bốn Công ước Geneva về tù binh, hàng binh, về thường dân/ người tham chiến hay các nạn nhân chiến tranh nói chung, cũng như nhóm Công ước Hague về luật chiến tranh, v.v. Đây là các văn kiện tạo thành một hệ thống đồ sộ và có tính thẩm quyền tối cao trong việc điều chỉnh hoạt động chiến tranh. Liên hệ với chiến tranh Việt Nam cho gần gũi, xung đột diễn ra giữa quân đội Bắc Việt và Nam Việt, giữa Bắc Việt và Hoa Kỳ là IAC. Loại xung đột thứ hai là xung đột vũ trang phi quốc tế (song không nhất thiết phải là quốc nội), hay Non-international Armed Conflict (N-IAC).  Đây là xung đột vũ trang diễn ra giữa quốc gia với một lực lượng vũ trang phi nhà nước, hoặc giữa hai lực lượng vũ trang nhà nước với nhau. Hệ quả nhân đạo và cường độ bạo lực của nó không hề kém so với loại xung đột thứ nhất. Tuy nhiên, hệ thống pháp luật điều chỉnh N-IAC lại tương đối yếu, với nội dung chủ yếu nằm trong Nghị định thư bổ sung thứ Hai dành cho Công ước Geneva (Additional Protocol II). Tiếp tục viện dẫn đến chiến tranh Việt Nam, xung đột giữa chính quyền Nam Việt Nam và Hoa Kỳ với Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam (thường được gọi là Việt Cộng) là điển hình của xung đột vũ trang phi quốc tế. Trong tình huống giữa Israel và Palestine, do vẫn không thể xác định được chính quyền và nhà nước thống nhất đại diện cho dân tộc Palestine, như chúng ta đã nói ở trên, nhiều học giả thiên về việc xác định xung đột vũ trang giữa Palestine và Israel là xung đột vũ trang phi quốc tế. Điều này dẫn đến nhiều hệ lụy khác nhau. Ví dụ, nếu áp dụng IAC, quân nhân tham chiến không thể bị truy tố hay trừng phạt chỉ vì họ tham gia vào hoạt động vũ trang. Tuy nhiên, nếu áp dụng N-IAC, những người tham chiến hoàn toàn có thể phải hầu tòa hình sự vì hành vi chiến đấu của mình. Trong ngữ cảnh khác, nếu xác định xung đột là N-IAC, thẩm quyền của các cơ quan tài phán hình sự quốc tế sẽ không thể được áp dụng. Một số học giả đưa ra đề xuất “nước đôi”, tức xem xung đột vừa là quốc tế vừa là phi quốc tế. Họ dẫn chứng rằng vì Hamas đã nắm giữ Gaza và quân đội Israel đã đồng ý rút hoàn toàn khỏi đây, Hamas có thể đại diện người dân Palestine tham gia vào IAC với Israel. Riêng ở West Bank, với lực lượng chiếm đóng Israel vẫn kiểm soát hoàn toàn khu vực và tiếp tục vai trò quản lý hành chính của mình, xung đột nếu có giữa Israel và các nhóm dân cư ở West Bank nên được xem là N-IAC. 7. Trong quá trình xung đột vũ trang này, ai đang vi phạm pháp luật quốc tế? Đáng tiếc là cả hai. Về phía Israel, việc duy trì chiếm đóng và phân biệt đối xử về mặt pháp lý, cưỡng chế tài sản, đất đai của người Palestine để phục vụ cho các khu tái định cư Do Thái vi phạm nghiêm trọng Công ước Geneva thứ Tư về quyền của thường dân mà thế lực chiếm đóng trên lãnh thổ chiếm đóng phải tuân thủ. Về phía Palestine, PLO và các chính đảng quân sự của mình tiếp tục thất bại trong việc kiểm soát các hoạt động khủng bố nhắm vào thường dân Israel. Đã xuất hiện các cáo buộc về việc sử dụng thường dân làm bia đỡ đạn (human shield), không tuân thủ nguyên tắc phân biệt giữa thường dân/ người tham chiến, tấn công vũ trang không phân biệt (indiscriminate armed attack), bắt cóc và ám sát quân dân lẫn thường dân quốc tịch Israel, v.v. Thực tế cho thấy, bộ máy công tố của Tòa án Hình sự Quốc tế (International Criminal Court – ICC) đang có những động thái điều tra và khởi tố các cáo buộc liên quan đến tội ác chiến tranh (war crimes) mà cả hai bên thực hiện.   Đính chính: Sửa “bằng Hòa ước Armistice” thành “bằng nhóm Hòa ước Armistice”, đồng thời sửa lại link nguồn. (12:11 ngày 16/5/2021 giờ Việt Nam) Tài liệu tham khảo: International law – States in international law. (n.d.). Encyclopedia Britannica. Retrieved May 14, 2021, from https://www.britannica.com/topic/international-law/States-in-international-law Status of Palestine in the UN – Non-member observer State status – SecGen report. (2019, March 11). Question of Palestine. https://www.un.org/unispal/document/auto-insert-182149/  Palestine Liberation Organization (PLO) | Goals, History, & Facts. (n.d.). Encyclopedia Britannica. Retrieved May 14, 2021, from https://www.britannica.com/topic/Palestine-Liberation-Organization  Palestinian Authority | Definition, History, & Region. (n.d.). Encyclopedia Britannica. Retrieved May 14, 2021, from https://www.britannica.com/topic/Palestinian-Authority  The Editors of Encyclopaedia Britannica. (n.d.). Hamas | Definition, History, Ideology, & Facts. Encyclopedia Britannica. Retrieved May 14, 2021, from https://www.britannica.com/topic/Hamas  The Editors of Encyclopaedia Britannica. (n.d.-a). Fatah | Group, Definition, Palestine, & History. Encyclopedia Britannica. Retrieved May 14, 2021, from https://www.britannica.com/topic/Fatah  Pitta, M. (2018, April). StatehoodandRecognition:theCaseofPalestine. University of Barcelona. http://diposit.ub.edu/dspace/bitstream/2445/123175/1/TFM_Michele_Pitta.pdf  Tzoreff, Y. (2019, March 18). Is the PLO Still the “Sole Representative of the Palestinian People”? INSS Insight No. 1150. https://www.inss.org.il/publication/plo-still-sole-representative-palestinian-people/  The Editors of Encyclopaedia Britannica. (n.d.-c). Philistine | Definition, People, Homeland, & Facts. Encyclopedia Britannica. Retrieved May 14, 2021, from https://www.britannica.com/topic/Philistine-people  History.com Editors. (n.d.). Palestine. HISTORY. Retrieved May 14, 2021, from https://www.history.com/topics/middle-east/palestine  A/RES/181(II) of 29 November 1947. (n.d.). United Nations. Retrieved May 14, 2021, from https://unispal.un.org/DPA/DPR/unispal.nsf/0/7F0AF2BD897689B785256C330061D253  Israel Ministry of Foreign Affairs. (n.d.). Armistice Lines (1949–1967). Retrieved May 16, 2021, from https://www.mfa.gov.il/mfa/aboutisrael/maps/pages/1949-1967%20armistice%20lines.aspx Oslo Accords | Palestinian Liberation Organization-Israel [1993]. (n.d.). Encyclopedia Britannica. Retrieved May 14, 2021, from https://www.britannica.com/topic/Oslo-Accords  “The Israeli ‘Disengagement’ Plan: Gaza Still Occupied” – Report by PLO Negotiations Affairs Dept./Non-UN document. (2019, March 12). Question of Palestine. https://www.un.org/unispal/document/auto-insert-205755/  Romo, V. R. (2019, March 25). Trump Formally Recognizes Israeli Sovereignty Over Golan Heights. NPR. https://www.npr.org/2019/03/25/706588932/trump-formally-recognizes-israeli-sovereignty-over-golan-heights  Staff, R. (2021, February 9). Blinken stops short of endorsing Trump recognition of Golan Heights as Israel. Reuters. https://www.reuters.com/article/us-usa-israel-blinken-idUSKBN2A82N5  S/RES/242 (1967) of 22 November 1967. (n.d.). United Nations. Retrieved May 14, 2021, from https://unispal.un.org/unispal.nsf/0/7D35E1F729DF491C85256EE700686136  Israel’s Settlements Have No Legal Validity, Constitute Flagrant Violation of International Law, Security Council Reaffirms | Meetings Coverage and Press Releases. (n.d.). United Nations. Retrieved May 14, 2021, from https://www.un.org/press/en/2016/sc12657.doc.htm  Latest developments | Legal Consequences of the Construction of a Wall in the Occupied Palestinian Territory | International Court of Justice. (n.d.). International Court of Justice. Retrieved May 14, 2021, from https://www.icj-cij.org/en/case/131 Geneva Conventions and their Additional Protocols. (n.d.). LII / Legal Information Institute. Retrieved May 14, 2021, from https://www.law.cornell.edu/wex/geneva_conventions_and_their_additional_protocols  Treaties, States parties, and Commentaries – Hague Convention (IV) on War on Land and its Annexed Regulations, 1907. (n.d.). International Committee of the Red Cross. Retrieved May 14, 2021, from https://ihl-databases.icrc.org/ihl/INTRO/195  OHCHR | Protocol II Additional to the Geneva Conventions of 12 August 1949. (n.d.). OHCHR. Retrieved May 14, 2021, from https://www.ohchr.org/en/professionalinterest/pages/protocolii.aspx  The War Report 2018: The armed conflict in Israel-Palestine. (2018, January). Geneva Academy. https://www.geneva-academy.ch/joomlatools-files/docman-files/The%20Armed%20Conflict%20in%20Israel-Palestine.pdf  Buchanan, R. (2015, March 14). Classifying the Israeli-Palestinian Conflict. Human Security Centre. https://www.hscentre.org/middle-east-and-north-africa/classifying-israeli-palestinian-conflict/  The Many Ways Palestinians Violate International Law. (2019, July 28). Jerusalem Center for Public Affairs. https://jcpa.org/article/the-many-ways-the-palestinians-violate-international-law/  BBC News. (2021, March 3). ICC opens “war crimes” investigation in West Bank and Gaza. https://www.bbc.com/news/world-middle-east-56249927  United Nations. (n.d.-c). United Nations Office on Genocide Prevention and the Responsibility to Protect. Retrieved May 14, 2021, from https://www.un.org/en/genocideprevention/war-crimes.shtml  https://www.luatkhoa.org/2021/05/bien-nien-su-bo-tui-ve-xung-dot-israel-palestine-tu-goc-nhin-cong-phap-quoc-te/
......

EU nói “KHÔNG” với ý đồ quốc tế hóa bằng phát minh

Lưu Thủy Hương   Tình yêu khoa học đã kết nối hai trái tim nhân hậu. Đối với người Đức, họ là Marie và Pierre Curie. Buổi sáng hôm đám cưới, Özlem Türeci và Uğur Şahin vẫn mặc áo choàng trắng, tất tả làm việc trong phòng thí nghiệm. Buổi trưa, từ phòng đăng ký kết hôn của tòa thị chính, họ lại vội vã đạp xe trở về phòng thí nghiệm. Özlem Türeci và Uğur Şahin không có xe hơi. Bây giờ cũng vậy, sau thành công của vaccine BioNTech, trở thành người giàu có nhất nước Đức, cặp vợ chồng này vẫn lọc cọc đạp xe. Özlem Türeci từng mơ ước trở thành nữ tu để chăm sóc người nghèo. Ngày còn nhỏ, cô bé Özlem hay theo cha vào bệnh viện, hình ảnh các bà sơ tận tụy chăm sóc người bệnh luôn làm cô xúc động. Khi lớn lên, Özlem Türeci từ bỏ mơ ước trở thành sơ của mình mà theo học y khoa để có thể chữa trị cho người bệnh hữu hiệu hơn. Uğur Şahin cũng là bác sĩ, giáo sư trường đại học Mainz. Một người khiêm tốn, ít nói, ông chỉ xuất hiện ngay đúng thời điểm để mang lại hy vọng cho nước Đức và thế giới. Giữa màn đêm tuyệt vọng của đại dịch, Uğur Şahin luôn lặng lẽ - nhẹ nhàng đem lại nguồn ánh sáng. - Đầu tháng 11 năm 2020, thông tin của BioNTech đã mang lại niềm tin chống đại dịch cho toàn thế giới. Theo kết quả đầu tiên của nghiên cứu giai đoạn III, vaccine chống corona của BioNTech có đến 90% hiệu quả bảo vệ. Vaccine BioNTech là vaccine đầu tiên của thế giới hoàn thành sớm nhất giai đoạn III và nộp hồ sơ xin cấp phép ở EU. Özlem Türeci và Uğur Şahin - Tháng 12 năm 2020, giữa lúc thế giới hoảng loạn vì hai loại biến chủng Anh Quốc và Nam Phi, Uğur Şahin lại lên tiếng: “Vaccine của chúng tôi tấn công virus ở nhiều vị trí khác nhau – đó là điểm cơ bản để chúng tôi tin chắc rằng các phản ứng miễn dịch do vaccine của chúng tôi tạo ra có thể vô hiệu hóa loại virus này”. Nghiên cứu vào tháng 1 năm 2021 tại Mỹ sau đó, do công ty Pfizer đảm trách, đã xác nhận tuyên bố của ông Şahin: “Vaccine BioNTech có thể nhanh chóng truy tìm các đột biến mới”. - Mới nhất, ngày 8 tháng 5, trong cơn khủng hoảng vaccine do đại dịch ở Ấn Độ, với áp lực quốc tế hóa bằng phát minh của tổng thống Mỹ, Uğur Şahin từ tốn cho biết: “BioNTech không coi bằng sáng chế là vấn đề của việc phân phối vaccine. Công ty muốn hỗ trợ các nước nghèo qua việc giảm giá thuốc. Mục tiêu của BioNTech là tiếp tục cung cấp vaccine của mình cho các nước nghèo hơn với mức giá phi lợi nhuận.” Nghĩa là, BioNTech sẽ sản xuất vaccine đúng chất lượng, an toàn, hiệu quả và cung cấp giá gốc cho các nước thứ ba. Họ giữ bằng phát minh nhưng từ bỏ lợi nhuận thương mại. Trước đại dịch, BioNTech là công ty nhỏ, nghèo và lận đận. Hai lần đứng trước nguy cơ phá sản vì mục tiêu khoa học do Özlem Türeci và Uğur Şahin theo đuổi: nghiên cứu vaccine chống lại ung thư. Họ được các nhà tỉ phú mạnh thường quân vực dậy để tiếp tục mơ ước khoa học nhân đạo của mình. Tháng 1 năm 2020, khi con virus gây bệnh viêm phổi ở Vũ Hán còn chưa có tên quốc tế, với dự đoán virus sẽ là vấn nạn toàn cầu Uğur Şahin đã bắt tay vào nghiên cứu vaccine. Lần này, BioNTech đối diện với nguy cơ phá sản lần thứ ba. Được nhà nước Đức bảo trợ tài chánh, BioNTech đã gượng dậy và đi tiếp con đường nghiên cứu của mình. Ngày 19 tháng 3 năm 2021, Özlem Türeci và Uğur Şahin được tổng thống Walter Steinmeier trao tặng huân chương danh dự của nước cộng hòa liên bang Đức. Trước những lời khen tặng, họ thu mình lại, lui về phòng nghiên cứu và chỉ nói thật ngắn gọn: “Chúng tôi chỉ thấy nghĩa vụ phải làm điều gì đó khi mà chúng tôi có cơ sở để phát triển vaccine." Hiện nay, Özlem Türeci và Uğur Şahin trở thành những người giàu có nhất nước Đức. Họ vẫn đi xe đạp và không có xe hơi. Uğur Şahin tâm sự khiêm tốn và ngắn gọn: "Tôi là một bác sĩ và một nhà khoa học, động lực chính của chúng tôi chắc chắn không phải là tối ưu hóa tình hình tài chính của mình mà là phát triển các loại thuốc." Với số tài sản hiện nay, hai vợ chồng giáo sư dự định sẽ tiếp tục nghiên cứu những loại vaccine mới chống lại bệnh ung thư và bệnh Multiple Sklerose. Hủy bằng phát minh của ông bà Özlem Türeci và Uğur Şahin, đẩy họ trở về cảnh cơ hàn, là hành động vô ơn tồi tệ nhất mà con người có thể nghĩ ra. Nó ghê tởm, u ám như cái thời chủ nghĩa cộng sản lên ngôi: đánh địa chủ, đánh tư bản, quốc hữu hóa các xí nghiệp. Cảm ơn bà Merkel và các nước EU đã nói “KHÔNG” với ý đồ quốc tế hóa bằng phát minh. https://www.rtl.de/.../studie-bestaetigt-biontech... https://migrations-geschichten.de/tureci-und-sahin/ https://www.dw.com/.../bundesverdienstkreuz.../a-56886969 https://www.swr.de/.../biontech-mainz-gruender-portrait... https://www.sueddeutsche.de/.../oezlem-tuereci-eine... https://www.handelsblatt.com/.../vakzin.../27172988.html  
......

Hàng made in China

Nguyen Khan Công bằng mà nói, cuối thập niên 70 thế kỷ trước, một trạm không gian của Mỹ cũng được thả rơi tự do sau khi hoàn thành “nghĩa vụ”. Trạm không gian bay theo quỹ đạo thấp dần cho đến khi rơi xuống trái đất. Khi ấy nhiều nước, đặc biệt là Thái Lan, người dân lo sắm mũ bảo hiểm. Lúc ấy có tin đồn nhà khoa học không gian lỗi lạc Nguyễn Xuân Vinh, người vẻ đường bay cho phi thuyền Apollo của NASA đã dự đoán chính xác vị trí rơi của trạm không gian là ngoài khơi Australia, không ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới. Có vẻ như lần ấy dễ dự đoán hơn, vì trạm không gian bị bỏ ngỏ bay theo quỹ đạo thấp dần... Lần này thì...Tầng trung tâm tên lửa đẩy Trường Chính 5b của Trung Cộng, dài 30m, rộng 5m, nặng 21 tấn... Theo lập trình, khi tên lửa vào quỹ đạo, phần trung tâm này sẽ rơi trở lại một vị trí được ấn định trên trái đất, song vì đây là sản phẩm made in China, sao chép, chôm chỉa công nghệ 5 cha 7 mẹ, tên lửa chưa hiểu hết tiếng Tàu nên tầng trung tâm không chịu rớt xuống trái đất, nó nổi cơn điên bay theo quỹ đạo trước sự bất lực của những nhà khoa học Trung Cộng. Tên lửa made in China đang bay theo “cơn điên”, trên một quỹ đạo khùng, chắc chẳng ai có thể đoán nỗi nó rơi ở đâu ! Theo dự kiến vài ngày nữa nó sẽ rơi xuống trái đất. Và theo ước tính của các nhà khoa học thì lực ma sát không đốt hết, chắc cũng còn một ít sắt vụn made in China “viếng thăm” đâu đó trên mặt địa cầu. Ai yếu bóng vía thì nên đội mũ bảo hiểm. (P/S : giá sắt thép thế giới đang tăng mạnh, gần 50%... Các bạn đón lượm sắt vụn made in China bán ve chai nhé)  
......

Cộng đồng Âu Châu (EU) ngưng các thỏa thuận của bà Merkel với Trung Quốc

TQB lượt dịch Bằng mọi cách muốn đạt được hiệp ước với Trung Quốc: Bà Thủ tướng Angela Merkel (66 tuổi, CDU)   Ngày 4 tháng 5 năm 2021 – Vào lúc  20 giờ 26 phút   Đây là một thất bại lớn đối với bà Thủ tướng Angela Merkel (66 tuổi, CDU)!   Vào tối thứ ba, cộng đồng Âu Châu (EU) đã tạm thời dừng lại dự án lớn của bà Merkel với Trung Quốc: Hiệp ước đầu tư của cộng đồng Âu Châu với đế chế độc tài khổng lồ!   Việc phê chuẩn hiệp ước đang nằm trong trạng thái chờ xử lý. Phó chủ tịch Ủy ban Âu châu là ông Valdis Dombrovskis (49 tuổi) tuyên bố rằng môi trường chính trị “hiện không thuận lợi cho việc phê chuẩn hiệp ước”.   Một trong các thỏa thuận của hiệp ước là nhằm điều chỉnh khả năng tiếp cận thị trường lẫn nhau cũng như cải thiện quan hệ kinh tế giữa Trung Quốc và cộng đồng Âu Châu đã bị các chuyên gia và nghị viện quốc hội Âu Châu chỉ trích nặng, vì: quá thân thiện với Trung Quốc và không xem xét đến các vi phạm nhân quyền của chế độ độc tài cộng sản này.   Chính trị gia đặc trách nhân quyền là bà Margarete Bause (62 tuổi, thuộc đảng xanh) cho biết trên Twitter: “Đây là một quyết định đúng đắn và đáng lý phải xảy ra từ lâu của EU và nó rõ ràng là một thất bại cho chính sách đối Trung của bà Merkel. "   Ủy ban EU đã thông qua hiệp ước vào ngày 30 tháng 12, nhưng giờ đây thì rõ ràng: Nghị viện  sẽ không ủng hộ  hiệp ước này. Trong khi Nguyên thủ Ủy ban Âu Châu là bà Ursula von der Leyen (62 tuổi) đã từng mô tả rằng các thỏa thuận này là một cột mốc quan trọng trong quan hệ với Trung Quốc. Bắc Kinh đã cam kết "sẽ áp dụng các nguyên tắc tham vọng trong các lĩnh vực bền vững, minh bạch và không phân biệt đối xử".   Vào thời điểm đó, cựu Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo (57 tuổi) đã chỉ trích hiệp ước này là "yếu kém" và cảnh báo rằng: Các thỏa thuận mà Thủ tướng Merkel đang quảng cáo rầm rộ sẽ "không bảo vệ người lao động châu Âu khỏi cuộc tấn công cướp bóc của đảng Cộng sản Trung Quốc" .   Nguồn https://www.bild.de/politik/ausland/politik-ausland/umstrittenes-investitionsabkommen-eu-bremst-merkels-china-deal-76288768.bild.html  
......

Thảm họa dịch Covid-19 tại Ấn Độ : Narendra Modi trả giá cho sự ngạo nghễ

Minh Anh – RFI Sóng thần Covid Như những cơn sóng thần, làn sóng dịch bệnh Covid-19 thứ hai đổ ập xuống Ấn Độ gây ra một thảm họa dịch tễ nghiêm trọng. Hơn 200 ngàn người chết, riêng trong ngày Chủ Nhật 02/5 đã có hơn 3.400 người thiệt mạng. Đất nước với gần 1,4 tỷ dân, mỗi ngày ghi nhận có hơn 300 ngàn ca nhiễm mới, và đỉnh kỷ lục hơn 400 ngàn cũng vừa vượt qua. Làn sóng dịch bệnh đang lan rộng khắp cả nước và dần tiến sang các vùng nông thôn. Ấn Độ hỗn loạn như đang trong thời chiến. Không còn tiếng còi xe ô tô inh ỏi giành đường, thay vào đó là tiếng còi hụ xe cứu thương suốt ngày đêm. Bệnh viện và người dân chạy đôn chạy đáo tìm bình dưỡng khí ô-xy, thuốc men… Ngoài phố là những dàn hỏa thiêu lộ thiên sắp thành từng chuỗi, bốc lửa ngày đêm, khói đen nghịt trời do lò thiêu bị quá tải. Đó là những thứ âm thanh, hình ảnh thường nhật tại Ấn Độ lúc này. Thông tín viên Le Monde còn ghi nhận một chi tiết đáng chú ý: Các tờ báo tại Ấn Độ ngày càng mỏng dần. Kể từ khi dịch bệnh bùng phát, khoảng 150 nhà báo đã chết vì Covid-19. Lỗi ở Modi ? Vì đâu nên nỗi ? Trên các trang mạng xã hội, người dân không kiệm lời chỉ trích « sự bất tài tội ác » từ một chính phủ « không phương hướng ». Người dân còn kêu gọi « không có ô-xy, thì không có phiếu bầu » hay « Modi từ chức ». Ông Palaniappan Chidambaram, cựu bộ trưởng Nội Vụ, nghị sĩ Công Đảng, đối thủ chính trị của đảng BJP cầm quyền hiện nay, liệt kê 4 nguyên nhân chính: Thói kiêu ngạo, tập trung quyền lực thái quá, cố vấn tồi và kế hoạch kém. Le Monde nhắc lại, vì quá tự tin sau đợt dịch đầu tiên, Narendra Modi đã có những tuyên bố ngạo nghễ như Ấn Độ có đủ khả năng « sản xuất và cung cấp vac-xin cho nhân loại » (Đại Hội Đồng LHQ ngày 26/9/2020). Tệ hơn nữa tại diễn đàn Davos (tháng Giêng năm 2021) ông còn hùng hồn phát biểu : « Khi đại dịch mới bùng phát, thế giới lo lắng cho Ấn Độ đến mức họ lo ngại một cơn sóng thần lây nhiễm sẽ đổ ập xuống đất nước. Một số chuyên gia còn dự báo là khoảng 700-800 triệu người Ấn Độ sẽ bị nhiễm bệnh và hơn hai triệu người chết vì Covid. Nhưng Ấn Độ không để cho điều đó xảy ra và đã cứu sống cả nhân loại khỏi một thảm họa to lớn. Ngày nay, Ấn Độ gởi vac-xin đến nhiều nước và góp phần phát triển cơ sở hạ tầng cần thiết cho sự thành công một chiến dịch tiêm ngừa, cứu mạng sống công dân nhiều nước khác ». Tham vọng mù quáng Nhưng theo một số nhà phân tích, được Le Monde trích dẫn, một trong những nguyên nhân chính của thảm họa dịch tễ này là do chính những tham vọng cá nhân của thủ tướng Nadrenra Modi. Ham muốn đi vào lịch sử, có thể sánh vai cùng các bậc hiền triết, những gương mặt chính trị tiêu biểu của đất nước đã làm cho ông mù quáng, bỏ qua những lời khuyên can từ giới khoa học. Từ nhiều tháng nay, ông nỗ lực xây dựng cho mình hình bóng của một bậc hiền triết, với bộ râu dài bạc phơ khiến nhiều nhà quan sát liên tưởng đến hình ảnh nhà thơ Rabindranath Tagore nổi tiếng. Lời lẽ phát biểu của ông vượt ngoài khuôn khổ chính trị, mang đậm hơi hướm giáo điều – tôn giáo. Chỉ có điều, hình ảnh của nhà hiền triết, cũng như là một người đầy quyền lực đã không giúp thủ tướng Modi kháng cự được với làn sóng dịch thứ hai, đang tàn phá đất nước từ tháng Ba đến nay, nhấn chìm Ấn Độ trong một tấn bi kịch không hồi kết. Sự việc làm lộ rõ những yếu kém to lớn của Ấn Độ, có nguy cơ phá vỡ những tham vọng chính trị và địa chính trị muốn vươn lên thành siêu cường của đất nước, để cạnh tranh với Trung Quốc. Hệ quả nhãn tiền là thất bại ê chề của đảng cầm quyền trong cuộc bầu cử vùng tại bang Tây Bengali. Mỉa mai thay, Narendra Modi lại đại bại ngay trên chính mảnh đất từng được ví như là « ánh sáng của Ấn Độ », nơi sinh ra những bậc hiền triết, hiền tài của đất nước và nhất là nơi xuất xứ của ông Syama Prasad Mukherjee (1901 – 1953), nhà sáng lập của Bharatiya Jana Sangh, tiền thân của đảng BJP của ông Modi hiện nay./.  
......

Tàu sân bay Anh thăm Nhật, Hàn Quốc trong chuyến hải hành đầu tiên đến Đông Á

Tàu sân bay HMS Queen Elizabeth của Anh. Reuters Tàu sân bay HMS Queen Elizabeth của Anh sẽ dẫn đầu một nhóm chiến hạm của Hải quân Hoàng gia đi qua vùng biển châu Á trong chuyến hải hành đầu tiên đến Nhật Bản và Hàn Quốc, đại sứ quán Anh tại Tokyo cho Reuters biết hôm 26/4. Các chuyến thăm cấp cao, nhằm củng cố quan hệ an ninh ở Đông Á, diễn ra trong bối cảnh căng thẳng trong khu vực khi Nhật lo ngại về sự gia tăng đe dọa của Trung Quốc đối với Đài Loan. Trong tháng này, Thủ tướng Nhật Yoshihide Suga và Tổng thống Mỹ Joe Biden đã đưa ra một tuyên bố chung đề cập đến sự quyết đoán ngày càng tăng của Trung Quốc và tầm quan trọng của hòa bình và ổn định ở eo biển Đài Loan sau cuộc gặp trực tiếp đầu tiên tại Washington kể từ khi hai ông trở thành lãnh đạo của đất nước. Cùng với tàu sân bay HMS Queen Elizabeth và 18 máy bay chiến đấu tàng hình F-35B, là hai khu trục hạm, hai khinh hạm và hai tàu hỗ trợ. Nhóm tàu chiến do tàu sân bay Anh dẫn đầu sẽ phải đi qua vùng Biển Đông đang tranh chấp, nơi có khu vực mà Trung Quốc và các nước Đông Nam Á cùng tuyên bố chủ quyền, và sau đó nhóm chiến hạm Anh sẽ tiến đến vùng Đông Á. Nhóm tàu này cũng sẽ dừng ở Ấn Độ và Singapore. Tàu HMS Queen Elizabeth. Chính phủ Anh cho biết trong một thông cáo báo chí rằng nhóm tàu Anh sẽ cùng các tàu từ Hoa Kỳ và một tàu khu trục nhỏ của Hà Lan sẽ thực hiện các cuộc tập trận với các lực lượng từ Nhật, Úc, Canada, New Zealand, Pháp, UAE, Đan Mạch, Hy Lạp, Ý, Thổ Nhĩ Kỳ, Israel, Ấn Độ, Oman và Hàn Quốc. Các tàu nước ngoài khác hiện đang ở vùng biển châu Á bao gồm một tàu sân bay đổ bộ của Pháp và hai tàu sân bay của hải quân Hoa Kỳ, một trong số đó là tàu USS Ronald Reagan đang neo tại Nhật. Là một đồng minh thân cận của Washington, Nhật là nơi tập trung lực lượng quân sự lớn nhất của Hoa Kỳ bên ngoài nước Mỹ, bao gồm tàu chiến, máy bay và hàng nghìn lính thủy đánh bộ. Đây là chuyến thăm Nhật mới nhất và đáng chú ý nhất cho đến nay của lực lượng Anh. Trước đó, khi London và Tokyo tìm cách tăng cường quan hệ quốc phòng, Anh đã đưa tàu chiến, máy bay chiến đấu phản lực và quân đội đến tham gia các cuộc tập trận chung với Nhật Bản.
......

Quốc tế dồn dập viện trợ giúp Ấn thoát khủng hoảng COVID

Một nạn nhân tử vong vì COVID được khiêng xác tới lò thiêu ở Jammu, Ấn Độ. Thế giới Các nguồn cung ứng y tế thiết yếu bắt đầu tới Ấn Độ hôm 27/4 trong lúc các bệnh viện quá tải, thiếu oxy, phải từ chối bệnh nhân COVID giữa bối cảnh COVID tăng mạnh đẩy tổng số tử vong lên tới gần 200.000 người. Chuyến hàng từ Anh gồm 100 máy thở và 95 máy tạo oxy, đã tới thủ đô New Delhi, dù một phát ngôn nhân của Thủ tướng Boris Johnson cho biết Anh không có vaccine dư để chia sẻ. Pháp, Ireland, Đức và Úc cũng đang viện trợ máy thở và oxy cho Ấn Độ. Điều phối viên của Hội đồng An ninh Quốc gia Toà Bạch Ốc phụ trách khu vực Ấn độ Dương-Thái bình Dương, Kurt Campbell, cho biết Tổng thống Joe Biden trong cuộc điện đàm đầu tuần này với Thủ tướng Ấn Narendra Modi đã cam kết: “Hãy cho chúng tôi biết quý vị cần gì, chúng tôi sẽ đáp ứng.” Hai hãng dược của Mỹ gồm Gilead Sciences và Merck cũng ngỏ lời hỗ trợ Ấn thuốc men điều trị COVID. Mỹ đã hứa sẽ chia sẻ 60 triệu liều vaccine của AstraZeneca cho các nước và một giới chức cao cấp cho hay Ấn Độ được đảm bảo ưu tiên. Tổ chức Y tế Thế giới loan báo đang xúc tiến chuyển giao 4.000 máy tạo oxy cho Ấn, nơi các biến thể lây nhiễm cao hơn của COVID đang gây nên một đợt dịch thứ nhì. Trong 24 giờ qua, Ấn Độ có thêm 323.144 ca nhiễm và thêm 2.771 ca tử vong vì COVID, nâng tổng số người chết lên thành 197.894. Trong dân số 1,3 tỉ của Ấn có tổng cộng 17,64 triệu người nhiễm COVID, theo báo cáo chính thức. Nhà chức trách ở New Delhi phải xây thêm giàn thiêu dã chiến cho các lò thiêu trong lúc đương đầu với làn sóng nạn nhân tử vong vì COVID tăng vọt. Thủ đô Ấn Độ đang vật lộn với số ca nhiễm tăng cao và các lò thiêu trên khắp thành phố thông báo đã hoàn toàn hết chỗ, yêu cầu gia đình các nạn nhân phải chờ đến lượt. Những chiếc xe cứu thương chở thi thể nạn nhân COVID xếp hàng dài bên ngoài các lò thiêu, chờ đợi nhiều giờ đồng hồ trước khi được đưa xác vào hoả thiêu. Ấn Độ đang bị đợt dịch thứ hai hoành hành, cứ 4 phút là có 1 người chết vì COVID tại New Delhi giữa lúc hệ thống y tế nghèo nàn của thủ đô đã hết công suất. (Theo Reuters) https://www.voatiengviet.com/a/qu%E1%BB%91c-t%E1%BA%BF-d%E1%BB%93n-d%E1%BA%ADp-vi%E1%BB%87n-tr%E1%BB%A3-gi%C3%BAp-%E1%BA%A5n-tho%C3%A1t-kh%E1%BB%A7ng-ho%E1%BA%A3ng-covid/5869116.html
......

Nhiễm rồi vẫn có thể bị tái nhiễm

Nguyen Khan Đó là câu nói được cho là của đại sứ Việt Nam tại New Delhi Phạm Sanh Châu. Ông Châu cho rằng "Ngay cả những ai đã tiêm hai lần vaccine vẫn có thể nhiễm như cựu thủ tướng Momanhant Singh", và rằng "Trong 24 giờ qua Ấn Độ đã có 315.000 ca nhiễm, 2.100 người chết. Cứ 40 giây lại có một người chết vì COVID". Một đại thảm họa dịch vật đang diễn ra tại Ấn Độ, ngành y tế bó tay, nhà nước bó tay, thậm chí các lò hỏa táng cũng bó tay... Giờ đây ai nhiễm bệnh tự chữa, ai chết người nhà tự chôn, ai có tiền thì trốn chạy khỏi nước... Phó thác cuộc sống cho sự rủi may. Một đất nước ngập ngụa lửa khói, khét lẹt mùi xác cháy, một địa ngục đang bủa vây xứ cà ry chưa biết lúc nào dừng. Có thể Ấn Độ chủ quan vì nghĩ số dân bị nhiễm rất lớn, các ca nhiễm đang giảm mạnh, dừng ở mức thấp khá lâu, hơn trăm triệu người được tiêm vacxin và đang tiếp tục được tiêm, cho nên có thể Ấn Độ đã tiệm cận miễn dịch cộng đồng. Hơn nữa Ấn là công xưởng bào chế vaccine với số lượng cực lớn cho thế giới, thừa sức ngăn chặn dịch, nếu... Cho nên Ấn Độ chủ quan mừng đại lễ Kumbh Mela của đạo Hindu (gần như là quốc giáo) theo chu kỳ 12 năm một lần, với hàng chục triệu người tham gia chen chúc... Làm "bung toang"... Na ná như đại yến vạn người làm "bung toang" Vũ Hán. Song vấn đề đặt ra, vaccine có phải là giải pháp ngăn chặn hữu hiệu dịch cúm TC? Mục đích của vaccine là kích thích hệ miễn dịch cơ thể tạo ra kháng thể tiêu diệt Virus. Nghĩa là người được tiêm vaccine, và nếu vaccine ấy tạo được miễn dịch trong cơ thể, thì miễn dịch ấy tương đương với người nhiễm cùng loại virus đã lành bệnh, vì người nhiễm bệnh đã lành bệnh có miễn dịch trong cơ thể còn tốt hơn miễn dịch tạo ra từ vaccine. Như vậy, nếu người nhiễm bệnh cúm TC đã lành bệnh vẫn có thể tái nhiễm thì người tiêm vaccine, và nếu vaccine ấy gây được miễn dịch tốt như người nhiễm bệnh đã lành, cũng sẽ bị tái nhiễm, như trường hợp của cựu thủ tướng Ấn Momanhant Singh bị nhiễm bệnh sau khi đã tiêm đủ hai lần vaccine mà Ông Phạm Sanh Châu đã nói, thì tiêm vaccine cũng như không? Nói cách khác, ngay cả dịch cúm Tây Ban Nha năm 1918, được cho là đã đạt được trạng thái miễn dịch cộng đồng, virus đã trở nên hiền hòa hơn, sống chung với con người gây ra cúm mùa H1N1 hàng năm, song cũng giết chết không ít người. Vì virus không phải là một tế bào sống hoàn thiện như vi khuẩn, nó chỉ là chuỗi gene ARN sống nhờ tế bào vật chủ, nên biến đổi không ngừng, vaccine cúm mùa không có khả năng ngăn chặn hết các dòng cúm biến đổi, dù các nhà bào chế có hàng trăm năm nghiên cứu, thử nghiệm và phát triển. Huống hồ virus cúm TC, với một thời gian chạy nước rút bào chế vaccine cho kịp ngăn chặn dịch khi dịch biến đổi không ngừng gây bung toang khắp nơi trên thế giới, cùng với thời đại toàn cầu hóa, con người giao lưu như mắc cửi khắp nơi trên thế giới giúp các chủng virus có điều kiện tạp giao gây ra rất nhiều biến chủng có độc lực và độ lây nhiễm mạnh khó lường, khiến các loại vaccine vừa bào chế đã trở nên hạn hẹp, bé nhỏ không đủ uy lực và phổ rộng ngăn chặn bao trùm tất cả các biến chủng của virus. Cách đây ít lâu, khi dịch cúm TC bùng phát lần hai ở Âu Mỹ, người ta nói đến chủng virus Anh dữ dằn, đặc biệt là chủng virus Nam Phi được cho là vô hiệu hóa các loại vaccine. Giờ đây người ta lại nói đến chủng virus kép đang hoành hành tại Ấn Độ được cho là "phối ngẫu" giữa chủng virus Anh và chủng virus Nam Phi. Và thật khó để biết được sẽ còn những chủng biến đổi gì kinh khủng nữa, dù đó là chuyện đương nhiên sẽ đến. Và dĩ nhiên các chủng càng biến đổi về sau càng khiến các loại vaccine thành công cốc. Khi tổng thống Pháp Macron cảnh báo về vaccine TC kém chất lượng có thể khiến virus tạp giao ngay trong cơ thể sinh ra chủng virus mới nguy hiểm. Làm nhiều người giật mình nghĩ về chất lượng vaccine. Bởi sự chạy đua phát triển vaccine khiến các nhà phát triển bỏ bớt những khâu kiểm nghiệm, có thể cũng là một trong những nguyên nhân gây ra các chủng virus biến chủng độc hại. Câu chuyện đáng suy nghĩ lúc này là, nếu dịch cúm Tây Ban Nha đã từng đạt đến trạng thái miễn dịch cộng đồng khi hơn 70% dân số nhiễm bệnh và hết bệnh tao ra miễn dịch chung... Vậy cúm TC có tạo được miễn dịch cộng đồng không, khi người lành bệnh có thể bị tái nhiễm, và khi vaccine là một liệu pháp chủ động tạo ra miễn dịch cộng đồng, nhưng vaccine tiêm rồi vẫn có thể tái nhiễm, hoặc không có khả năng ngăn chặn chủng virus Nam Phi hay virus chủng kép tại Ấn Độ hiện nay, thì làm sao, và chừng nào mới đạt đến trạng thái miễn dịch cộng đồng? NR rất bi quan, cho rằng rất khó, nếu không muốn nói là vô cùng khó đạt được miễn dịch cộng đồng, và việc phát triển vaccine ngăn chặn virus, và việc virus biến đổi vô hiệu hóa vaccine sẽ xoay lấy nhau, rượt đuổi nhau như đèn cù, xô đẩy tương lai nhân loại vào vô định. Giờ đây, chỉ có thể áp dụng cách phòng dịch theo kiểu Việt Nam để giữ được bình an đến đâu hay đến đấy, chứ không thể phó mặc mạng sống mình vào vaccine. Bởi vaccine không có nhiều tin cậy nhưng có thể làm người ta chủ quan gây ra thảm họa như Ấn Độ./.
......

Phe nổi loạn tan rã sau 48 giờ

Ngô Nhân Dụng - VOA Một cuộc nổi loạn gây chấn động dư luận Âu châu và nhiều thành phố trên thế giới nhưng dân coi đài, đọc báo ở Mỹ chẳng ai chú ý tới, mặc dầu bản tin đầu tiên là do báo The New York Times tiết lộ. Bởi vì đây là chuyện túc cầu, đá banh, bên Anh gọi là football, ở Mỹ gọi là soccer và rất ít khán giả. Tối Chủ Nhật vừa qua mười lăm đội bóng, trong đó có những đội mạnh nhất, rút ra khỏi Liên đoàn Vô Địch, Champions League, thành lập một tổ chức mới mang tên Liên đoàn Siêu Việt, Super League, sẽ có 20 đội banh tham gia. Trong số 12 thành viên sáng lập có những đội nổi tiếng nhất, Arsenal, Chelsea, Liverpool, Manchester City, Manchester United và Tottenham ở Anh quốc; Barcelona, Atlético Madrid và Real Madrid ở Tây Ban Nha; AC Milan, Inter Milan và Juventus ở Italy, nước Ý. Công ty tài chánh Mỹ JPMorgan Chase sẽ cung cấp vốn khởi đầu, khoảng $4 tỷ mỹ kim. Tại sao cuộc nổi loạn này bùng lên? Chẳng qua cũng chỉ vì tiền. Các liên đoàn bóng đá ở Âu châu, trong đó Champions League đứng hàng cao nhất, bao gồm các đội banh mạnh yếu khác nhau. Bên trong mỗi liên đoàn, tiền thâu được sẽ được chia cho tất cả các đội. Các đội banh mạnh nhất thấy như thế là bất công. Khán giả mua vé đi coi đá banh, các nhà bảo trợ trả tiền quảng cáo, là nhờ các cầu thủ và các đội banh giỏi nhất. Tại sao họ phải “nuôi” các đội banh yếu mãi như vậy? Ý tưởng ly khai đã nảy ra từ lâu rồi, năm nay mới được thực hiện. Với liên đoàn mới Super League, số tiền thu được sẽ rất lớn, đem chia ra họ được hưởng nhiều hơn. Các đội banh này sẽ không còn lệ thuộc các tổ chức đá bóng quốc gia. Những đội banh muốn được nhận vào Champions League phải qua cửa ải tranh tài với các đội khác trong nước mình. Còn với Super League, 15 đội banh sẽ giữ được chỗ vĩnh viễn, 5 đội được họ thêm vào mỗi năm. Số thu nhập sẽ vừa cao hơn vừa được bảo đảm, bớt rủi ro. Tương lai có vẻ rực rỡ. Nhưng tương lai của các đội banh nhỏ thì đáng lo – hơn 250 đội trong các nước Âu châu. Số tiền thu sẽ tụt xuống nếu không có các đội mạnh nhất tham dự. Các tổ chức đá bóng quốc gia và cho toàn thể Âu châu sẽ thiệt hại tài chánh. Các người lãnh đạo FIFA, bóng tròn thế giới, và UEFA, các hội Âu châu, cố gắng thuyết phục chủ nhân các đội banh nổi loạn hãy bỏ ý định ly khai, cũng vô hiệu. Nhưng sau 48 tiếng đồng hồ, các tay nổi loạn lần lượt bỏ cuộc, bắt đầu là các đội banh Anh quốc. Các đội ở Ý bỏ chạy theo. Ngày Thứ Ba, Super League tuyên bố giải tán. Tại sao cuộc nổi loạn tan rã nhanh như vậy? Vì “sức mạnh của nhân dân” (people power)! Trước hết là “giới mộ điệu,” gọi là “fan,” một chữ người Việt cũng sử dụng trong thể thao, ca nhạc và phim ảnh. Tin Super League ra đời được công bố 11 giờ đêm Chủ Nhật, ngày hôm sau có trận đấu lớn. Buổi chiều, mấy trăm khán giả tụ tập tại cửa vận động trường ở thành phố Leeds, chặn đường chiếc xe buýt chở cầu thủ đội Liverpool. Họ dương cao các biểu ngữ phản đối. Người biểu tình đổi tên Super League thành Super Greed, Siêu Tham. Nhiều người mang biểu ngữ mô tả trò chơi Đá Banh: “Người nghèo sáng tạo ra, người giàu ăn cắp!” (Created by the poor, stolen by the rich). Các fan nổi giận được các cầu thủ và những nhà dìu dắt tiếp tay. Sau trận đấu ở Leeds, những cầu thủ chủ yếu trong đội Liverpool ký tên chung phản đối. James Milner, cầu thủ thâm niên nhất của Liverpool nói với nhà báo rằng các đồng đội của anh không ai được hỏi ý kiến. Gary Neville, từng là thủ quân đội Manchester United, hiện đang đá cho Liverpool, lên án cả hai đội. Cầu thủ Marcus Rashford, đội Manchester United, đưa lên Twitter một thông điệp: “Bóng Đá Không Có Fan là Số Không!” (Football Is Nothing Without Fans). Chủ nhân các đội banh giữ kín các mưu tính của họ không cho nhân viên biết. Michael Edwards, một giám đốc của Liverpool, và Paolo Maldini, của A.C. Milan, nói họ không biết gì về cuộc ly khai này, chỉ có các ông chủ bàn bạc kín với nhau. Họ còn đang lo sợ cho gia đình họ, có thể mất an toàn khi giới mộ điệu nổi giận! Huấn luyện viên Pep Guardiola của Manchester City, phản đối cách tổ chức “khép kín” của tổ chức mới, với 15 đội giữ ghế an toàn không lo mất, “nếu không bao giờ lo bị loại thì không còn là thể thao nữa!” Chủ nhân các đội banh ly khai không hề dự đoán những phản ứng mạnh mẽ của công chúng và các cầu thủ mạnh như thế. Người làm chủ nhiều cổ phần nhất của Liverpool là John Henry, một người Mỹ cũng làm chủ đội bóng chày Boston Red Sox. Ngày Thứ Ba, ông Henry gửi một bức thư cho các fan, giới hâm mộ, các cầu thủ và nhân viên, “Tôi xin lỗi, tôi là người duy nhất chịu trách nhiệm.” Khi dư luận chống đối lên mạnh, đến lượt các nhà chính trị. Thủ tướng Anh Boris Johnson, và Tổng thống Pháp Emmanuel Macron cũng như các đại biểu quốc hội lên án óc vụ lợi của chủ nhân các đội ly khai. Hoàng tử William, người đứng hàng thứ hai có thể nối ngôi nữ hoàng Anh cũng phàn nàn. Cả Đức Giáo Hoàng Francis cũng lên tiếng. Nhưng một mối đe dọa khiến các đội banh nổi loạn thoái lui là các công ty thương mại, như các nhà làm đồng hồ danh tiếng nhất ở Thụy Sĩ, tuyên bố sẽ không quảng cáo với liên đoàn bóng đá mới. Các khán giả fan của Manchester United đã đổ nỗi tức giận lên đầu một chủ nhân, cầu ông ta chết sớm, hô khẩu hiệu “Die, Glazers, die!”Gia đình Glazers, từ Mỹ, cũng làm chủ đội Buccaneers ở Tampa Bay, một vô địch Super Bowl. Chủ nhân của những đội khác, Roman Abramovich đội Chelsea là một tỷ phú người Nga lưu vong ở Anh; một ông hoàng xứ Á Rập Abu Dhabi làm chủ đội Manchester City; Stan Kroenke làm chủ đội Arsenal, một tỷ phú địa ốc người Mỹ cũng làm chủ hàng chục đội banh khác. Người đi tiên phong trong việc thành lập Super League là Florentino Pérez, chủ tịch đội Real Madrid, Tây Ban Nha. Nhưng cách tổ chức của họ phỏng theo phương pháp đã áp dụng trong các môn thể thao Mỹ. Các liên đoàn bóng bầu dục, bóng chày hay bóng rổ ở Mỹ là các hiệp hội đóng kín, chia nhau tiền bán vé cũng như tiền quảng cáo. Theo tạp chí Forbes, trong số 50 đội banh giàu nhất thế giới có 43 đội ở nước Mỹ. Ngược lại, các liên đoàn bóng đá Âu châu đều để mở ngỏ, một đội yếu kém sẽ bị đẩy xuống một liên đoàn thấp, thu được ít tiền hơn. Từ 1992 đến 2014, có 45 đội bóng đá ở Anh đã phá sản, 40 ở Pháp và 30 ở Đức. Bắt chước lối Mỹ, các đội banh mạnh nhất trong Super League sẽ thu được nhiều tiền cho các chủ nhân hơn, và ít rủi ro bị loại hơn. Khác với các đội thể thao ở Mỹ, có thể đổi chủ và đổi từ thành phố này qua thành phố khác, các đội bóng đá lớn ở Âu châu đều có một lịch sử lâu dài hàng thế kỷ, bám rễ vào lịch sử, gắn bó với khán giả địa phương. Họ chia sẻ một quá khứ, và nguồn thu nhập, với các đội banh nhỏ hơn, vì vẫn phải gặp gỡ nhau trong các trận tranh tài cấp quốc gia. Ở Âu châu người ta nhìn các đội banh như những định chế văn hóa chứ không phải chỉ là một xí nghiệp với mục đích sinh doanh lợi. Ở nước Đức, phần lớn các đội banh không có ai là chủ nhân quyết định. Những đội Bayern ở Munich hay Borussia ở Dortmund đều do khán giả chiếm đa số cổ phần, không ai là chủ nhân chính. Trong cuộc nổi loạn vừa rồi, những đội nổi tiếng như Paris Saint-Germain của Pháp và Bayern đều từ chối khi được mời tham gia. Sự thật là các đội banh lớn lên, mạnh hơn, là do các khán giả hâm mộ, các fan, bắt đầu từ nơi nó sinh ra và trưởng thành. Khán giả không phải chỉ là “người tiêu thụ.” Những người dân bình thường đó đầu tư tiền bạc, thời gian và tình cảm để nuôi dưỡng các đội banh. Đó không phải là một quan hệ tuần túy thương mại. Không thể coi các đội banh chỉ là những bộ máy kiếm tiền. Khi các cầu thủ, các huấn luyện viên, ban quản đốc đều không được các chủ nhân hỏi ý kiến trước khi ly khai, người ta thấy ngành đá bóng Âu châu có vẻ bị Mỹ hóa, nhất là có mấy nhà đầu tư Mỹ trong đám nổi loạn. Mục tiêu số một của các xí nghiệp Mỹ là “tối đa hóa giá trị cổ phần,” tức là tài sản của các cổ đông. Nhưng có dấu hiệu cho thấy các công ty Mỹ cũng đang thay đổi. Bởi vì một xí nghiệp không chỉ được xây dựng lên bằng tiền vốn của các chủ nhân. Cần được người tiêu thụ tín nhiệm, cần biết bao nhiêu chuyên gia, nhân viên lớn nhỏ góp sức. Quan trọng nhất, các xí nghiệp kiếm được lời là nhờ họ sử dụng tất cả những hệ thống giao thông, các bến cảng, phi trường, kể cả một hệ thống luật pháp bảo vệ quyền tư hữu. Những hạ tầng cơ sở quốc gia đó được nuôi bằng tiền đóng thuế của tất cả mọi người trong nước. Một xí nghiệp không tự nó, một mình, tạo ra của cải. Giới lãnh đạo các công ty ở Mỹ đã công nhận điều này từ lâu, bây giờ họ không chỉ lo cho tài sản của các cổ đông (shareholders) mà còn chú ý đến quyền lợi của tất cả “những người can dự” (stakeholders). Những công ty lớn ở Mỹ đã phản ứng rất nhanh khi người tiêu thụ, hay nhân viên của họ bày tỏ ý kiến. Họ phải lên tiếng về các vấn đề không liên quan đến nghề nghiệp của họ, như vụ các người gốc Á châu bị đánh, khi súng bắn chết nhiều người quá, hay khi cảnh sát dùng vũ lực bất cẩn. Hàng trăm công ty lớn như Coca Cola, Delta có lợi gì khi phản đối các đạo luật có thể hạn chế quyền bỏ phiếu của một số người dân ở Georgia? Họ đã nghe dư luận của các khách hàng uống nước ngọt và đi máy bay. Họ chỉ nghe các nhân viên của họ nói gì. Họ biết rằng không thể chỉ hoạt động như những bộ máy kiếm tiền; vì làm như vậy thì chính các cổ đông, các chủ nhân của xí nghiệp, sẽ bị thiệt hại khi công ty bị tẩy chay. Họ hành động không khác gì chủ nhân của các đội banh Manchester United, Manchester City, Liverpool, Chelsea, vân vân, khi biết phản ứng của các fan và các cầu thủ./.
......

"Trung Quốc là kẻ gây mất hoà bình ở Biển Đông"

Đó chính là tuyên bố của Liên Minh Châu Âu (EU) chỉ đích danh Trung Quốc là kẻ đang gây nguy cơ mất hòa bình tại khu vực Biển Đông hôm 24/4   Đồng thời EU thúc giục các bên liên quan tuân hành phán quyết Tòa Trọng Tài Quốc Tế đưa ra năm 2016, trong đó bác bỏ hầu hết các tuyên bố chủ quyền ngang ngược của Trung Quốc đối với Biển Đông. Bắc Kinh biết trước là mình tham lam ngang ngược, không dựa trên căn bản pháp lý nào nên đã không tham dự phiên tòa và không công nhận phán quyết của tòa.   Cũng trong tuần qua, EU công bố chính sách mới nhằm nâng cao ảnh hưởng ở khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương hầu đối phó lại sức mạnh ngày càng gia tăng của Trung Quốc.   EU thúc giục tất cả các bên liên quan giải quyết các tranh chấp chủ quyền lãnh thổ bằng các giải pháp hòa bình theo luật pháp quốc tế, đồng thời nhấn mạnh đến phán quyết của Tòa Trọng Tài Quốc Tế có lợi cho Philippines, trong đó bác bỏ hầu hết các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc. Điều này làm dư luận các nước có tranh chấp với TQ ủng hộ mạnh mẽ.   Hôm 23/4, Philippines gửi 2 công hàm phản đối sự hiện diện của lực lượng dân quân biển Trung Quốc trên vùng biển đặc quyền kinh tế của Philippines.   Manila lên án hành động hàng trăm tàu dân quân biển Trung Quốc tiếp tục bỏ neo, chằng néo vào nhau, đậu lỳ lại đá Ba Đầu (theo cách gọi của Việt Nam) và các nơi khác trong khu vực mang tính cách “đe dọa” mà Philippines gọi là Julian Felipe Reef, tên quốc tế là Whitsun Reef.   Bắc Kinh cũng đã phản bác lại cáo buộc của Liên minh châu Âu rằng đám tàu của họ đậu lỳ tại đá Ba Đầu, mà họ gọi là Ngưu Ách Tiêu (Niu’E Jiao), là nguy cơ làm tổn hại hòa bình và ổn định tại khu vực. Sứ bộ Trung Quốc tại EU ra một bản tuyên bố hôm Thứ 7 vẫn ngang ngược lập lại rằng Ngưu Ách Tiêu là một phần của quần đảo Nam Sa tức Trường Sa và thuộc chủ quyền Trung Quốc.   Bởi vậy họ chống chế là “hợp lý và hợp pháp” để các tàu Trung Quốc hoạt động ở đó và tránh gió dù đó chỉ là lời chống chế dối trá.   Bản tuyên bố của Trung Quốc còn nhấn mạnh rằng quyền chủ quyền, chủ quyền và lợi ích của Trung Quốc tại Biển Đông được hình thành “theo chiều dài của lịch sử và tương ứng với luật pháp quốc tế”, đồng thời bác bỏ phán quyết năm 2016 của Tòa án quốc tế là “vô hiệu lực”. Tuy nhiên bản tuyên bố này bị hầu hết các nước có tranh chấp phản bác lại.   PD
......

Montenegro là một nạn nhân của chính sách ngoại giao tín dụng của Trung Quốc?

Một dự án đường cao tốc đưa Montenegro vào tình thế khốn cùng. Việc hoàn thành bị chậm trễ và các khoản vay cho Trung Quốc đến hạn phải trả. Tài sản của nhà nước Montenegro sẽ rơi vào tay Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa?   Đường cao tốc từ Bar chạy dọc theo bờ biển Adriatic đến Boljare nơi biên giới với Serbia là một dự án thanh thế. Nhưng bây giờ đất nước Montenegro nhỏ bé (là quốc gia thuộc khu vực Đông Nam Âu, tách ra từ Liên bang Serbia và Montenegro) đứng trước một núi nợ - và đường cao tốc chỉ mới hoàn thành 40 km mà thôi.   Mladen Bojanic là Bộ trưởng Montenegro về các khoản đầu tư lớn kể từ khi chính phủ thay đổi cách đây 5 tháng. Theo kế hoạch, đường cao tốc sẽ bắt đầu được sử dụng sau hai năm xây dựng và phí thu được sẽ được dùng để trả khoản vay, ông giải thích: "Bây giờ đã bị trễ hơn hai năm và chúng tôi đang ở trong tình thế phải trả nợ trong khi đường cao tốc chưa hoàn thành".   Nguyên do không phải chỉ vì Corona   Cho dự án này, một khoản vay gần một tỷ euro với một ngân hàng Trung Quốc, các khoản trả nợ đầu tiên sẽ đến hạn vào giữa năm nay. Và chính phủ ở thủ đô Podgorica không có khả năng trả nợ này. Suy thoái kinh tế liên quan đến dịch bệnh Corona đóng một vai trò quan trọng, nhưng sản lượng kinh tế thấp của đất nước nhỏ bé cũng là một lý do.   Christoph Trebesch, Giám đốc Nghiên cứu tại Viện Kinh tế Thế giới Kiel - Đức, nói rằng đường cao tốc là "một dự án cực kỳ tốn kém và vượt quá khả năng chịu đựng nợ của đất nước". Kết quả là dự án bị "đội vốn với số tiền đáng kể đối với tỷ lệ nợ của đất nước" - và không rõ sẽ lấy nguồn tiền thu nhập ở đâu để trả nợ. Và: "Ngay từ đầu, vấn đề hiệu quả kinh tế của dự án đã được đặt ra", Trebesch nói. "Và bây giờ phải trả giá".   EU phẩy tay   Nước Montenegro là nước đang xin gia nhập EU và sẽ không nhận được bất kỳ sự trợ giúp nào từ EU trong việc trả khoản vay Trung Quốc. Brussels đã từ chối yêu cầu của chính phủ Montenegro. Giờ đây, người ta nói rằng Montenegro có thể là quốc gia châu Âu đầu tiên trở thành nạn nhân của "chính sách ngoại giao nợ của Trung Quốc". Bởi vì các ngân hàng nhà nước của Trung Quốc hiện nay cũng là những nhà tài trợ quan trọng, giống như Ngân hàng Thế giới, cho các nước đang phát triển.   Trong dự án nghiên cứu quốc tế này, Trebesch đã phân tích khoảng 100 hợp đồng cho vay như vậy - bao gồm cả hợp đồng với Montenegro. Đáng chú ý là trong đó là những điều khoản nghiêm ngặt về việc giữ bí mật. Nhưng cũng đáng chú ý là các điều khoản cho phép Trung Quốc đơn phương hủy bỏ các hợp đồng cho vay và yêu cầu trả nợ ngay lập tức nếu các điều kiện chính trị ở nước bên vay thay đổi.   Nhà kinh tế này nói rằng có "những điều kiện mà khả năng thực hiện chỉ trong một giới hạn nhất định" đối với một khoản vay "rủi ro cao". Trong mọi trường hợp, các điều khoản này là bất thường, đặc biệt nếu so sánh với các khoản vay của chính phủ các nước thuộc OECD (Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế): "Trong đó có ít điều khoản như vậy được tìm thấy hơn", ông nói.   Đầu tiên là rủi ro, sau đó là bẫy?   Cũng giống như Trebesch, Dejan Milovac từ NGO MENS tại thủ đô Podgorica không thấy có gì đáng chê trách trên nguyên tắc về việc Trung Quốc tham gia kinh tế vào khu vực. Nhưng Milovac hoài nghi về hợp đồng cho vay - đó là "một rủi ro rất lớn ngay từ đầu". Ông Milovac nói: “Liệu nó có trở thành một cái bẫy hay không sẽ phụ thuộc vào những gì Montenegro sẵn sàng hành động để trả nợ".   Người dân Montenegro đặc biệt lo ngại về Điều 8.1 của hợp đồng: Milovac nói rằng nếu Montenegro không có khả năng trả nợ hoặc Trung Quốc làm các thủ tục tòa án phân xử, thì "bất kỳ tài sản nào ở Montenegro đều có thể bị xem xét để giải quyết các yêu sách đời nợ của Trung Quốc".   Ví dụ, đó có thể là quyền sử dụng cảng lớn nhất nước ở thị trấn ven biển Bar hoặc chính đường cao tốc khi nó hoàn thành. Christoph Trebesch không tin rằng, chỉ dựa vào điều khoản này mà Trung Quốc có thể có được quyền sử dụng đối với tài sản của Montenegro. Tuy nhiên, không thể loại trừ khả năng có những thỏa thuận khác chưa được công chúng biết đến.   Trung Quốc cam kết đôi bên cùng có lợi   Trung Quốc nhấn mạnh mối quan hệ tốt đẹp với Montenegro và tầm quan trọng của các dự án cơ sở hạ tầng đối với đất nước này. Zhao Lijian, phát ngôn viên của chính phủ Trung Quốc, phát biểu trong một cuộc họp báo ở Bắc Kinh rằng Trung Quốc coi trọng việc phát triển quan hệ với Montenegro và hy vọng sẽ làm sâu sắc hơn nữa quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi.   Nhưng nếu Montenegro không trả được nợ thì sao? Trebesch cho biết một kịch bản có thể xảy ra là cắt nợ mà nước này có thể đàm phán với Trung Quốc. Montenegro sau đó có thể nhận được hỗ trợ cho vay từ EU.   Mặt khác, Dejan Milovac hy vọng về việc rút kinh nghiệm lâu dài cho đất nước của mình: "Tôi hy vọng rằng Montenegro sẽ rút ra bài học khi khoản vay đã được trả hết - các dự án với quy mô và tầm quan trọng này phải được lên kế hoạch rất cẩn thận hơn".   Hiếu Bá Linh (Biên dịch)   Nguồn: https://www.tagesschau.de/ausland/europa/montenegro-china-101.html  
......

Chính phủ Úc, hủy bỏ thỏa thuận với Trung Quốc "Vành Đai Một Con Đường"

  Le Anh ·   Hôm 22 Tháng Tư, 2021, theo tờ The Guardian thông tin, Chính phủ liên bang Úc hủy bỏ các thỏa thuận Vành đai và Con đường giữa Victoria và Trung Quốc   Chính phủ Morrison đã sử dụng luật phủ quyết mới của nước ngoài để xóa bỏ các thỏa thuận Vành đai và Con đường của Victoria với Trung Quốc, theo điều mà đại sứ quán Trung Quốc đã tố cáo là “một động thái vô lý và khiêu khích khác”.   Theo Ngoại trưởng Marise Payne cho biết chính phủ Úc sẽ hủy bỏ thỏa thuận đó, vì không phù hợp với chính sách đối ngoại của Australia hoặc bất lợi cho quan hệ đối ngoại.   Sau tuyên bố của bà Ngoại trưởng Úc, Trung Quốc rất tức giận. Một phát ngôn viên của Đại sứ quán Trung Quốc tại Canberra cho biết động thái này cho thấy chính phủ Úc đã “không chân thành trong việc cải thiện quan hệ Trung Quốc-Úc”.   Người phát ngôn của Đại sứ quán cho biết hôm thứ Năm: “Đây là một động thái vô lý và khiêu khích khác mà phía Australia thực hiện chống lại Trung Quốc. "Nó nhất định sẽ gây thêm thiệt hại cho quan hệ song phương, và cuối cùng sẽ chỉ làm tổn thương chính nó."   Nhiều người Úc cho rằng, đây là quyết định đúng đắn, trong đó có Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc hoàn toàn ủng hộ về quyết định này của Chính phủ Úc.   Mối quan hệ của Úc và Trung Quốc ngày càng xấu và căng thẳng hơn, kể từ khi Úc kêu gọi mở một cuộc điều tra độc lập về cuộc chiến toàn cầu chống đại dịch virus corona chủng mới cũng như về cách thức xử lý khủng hoảng của Tổ Chức Y Tế Thế Giới và Trung Quốc vào tháng 4 năm ngoái.    
......

Trung Quốc chớp mắt khi các hạm đội Mỹ, Philippines thách thức âm mưu chiếm giữ rạn san hô

Tàu sân bay USS Theodore Roosevelt và tàu tấn công USS Makin Island gặp nhau ở Biển Đông. (Ảnh: Hải quân Hoa Kỳ)   David Axe, Forbes - Dịch: Người Mỹ Gốc Việt Chúng xuất hiện lần đầu tiên xung quanh rạn đá ngầm Đá Ba Đầu (Whitsun) vào tháng 12. Một đội tàu Trung Quốc ngày càng tăng, neo thân sát nhân trong vùng nước nông xung quanh rạn đá ngầm hình boomerang, 200 dặm về phía tây của Philippines ở Biển Đông.  Đến tháng 3, có khoảng 220 tàu thuyền Trung Quốc gần bãi đá ngầm đó. Các quan chức ở Manila và Washington dường như cho rằng Bắc Kinh sắp thực hiện một cuộc chiếm đất khác, có khả năng dẫn đến việc thiết lập thêm một tiền đồn quân sự khác của Trung Quốc ở vùng biển tranh chấp. Vào giữa tháng 4, các thuyền của Trung Quốc bắt đầu phân tán. Những gì đã xảy ra trong tháng giữa là rõ ràng. Hải quân Hoa Kỳ và Philippines đã triển khai các lực lượng hùng hậu tới khu vực trong khi các nhà ngoại giao tuyên bố rõ ràng rằng việc Trung Quốc chiếm đóng một bãi đá ngầm bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines có thể đưa đến một phản ứng quân sự. Jerry Hendrix, một sĩ quan Hải quân Hoa Kỳ đã nghỉ hưu và là tác giả của cuốn Cung cấp và Duy trì Hải quân cho biết: “Người Trung Quốc đã bị chớp mắt. Tất nhiên, vẫn còn phải xem họ sẽ chớp mắt trong bao lâu. Các lực lượng của Bắc Kinh bắt đầu tiến vào Biển Trung Hoa vào giữa những năm 2000, chiếm giữ các đảo mà trong nhiều trường hợp, một số quốc gia Đông Nam Á cũng tuyên bố chủ quyền. Các hoạt động rất giống nhau. Các tàu của lực lượng dân quân hàng hải thuộc Quân đội Giải phóng Nhân dân — thực chất là các tàu tuần tra cải trang thành tàu đánh cá — đã bao vây một hòn đảo tranh chấp, đuổi tàu của các nước đối thủ phải rời đi. Tiếp theo, tàu nạo vét di chuyển đến, phá hủy các rạn san hô mỏng manh về mặt sinh thái để xây dựng nền móng vững chắc bằng đá và cát. Các đội xây dựng đến xây dựng bến cảng, đường xá, doanh trại và đường băng. Quân đội được chuyển đến. Các thiết bị cảm ứng và vũ khí xuất hiện. Máy bay chiến đấu và tàu chiến bắt đầu ghé thăm. Ngày nay, PLA duy trì 27 tiền đồn đảo lớn ở các vùng biển Đông Trung Hoa và biển Đông, trong đó có một một đặc biệt khiêu khích trên Đá Chữ Thập (Fiery Cross Reef), một trăm dặm về phía tây rạn Đá Ba Đầu. Các tiền đồn củng cố tranh chấp của Bắc Kinh về các nguồn tài nguyên khoáng sản và nghề cá xung quanh. Trong trường hợp có chiến tranh, chúng cũng có thể có chức năng như những căn cứ hỗ trợ cho máy bay chiến đấu của Trung Quốc, giúp họ đi nhảy cóc hàng trăm dặm trên khắp vùng tây Thái Bình Dương.  Việc lấy thêm rạn Đá Ba Đầu sẽ chỉ thắt chặt hơn sự nắm giữ của Trung Quốc đối với khu vực.  Nhưng các quan chức Trung Quốc không biết liệu họ có thể làm được chuyện đó hay không. Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden vẫn đang ổn định quyền lực tại Nhà Trắng. Hải quân Hoa Kỳ đang phải vật lộn để phát triển đội tàu của mình trong khi vẫn duy trì những con tàu cũ kỹ, không đáng tin cậy. Hendrix nói: “Đây là một thử nghiệm đối với chính quyền Biden.”  Biden rõ ràng đã vượt qua được thử thách. Khi hạm đội dân quân Trung Quốc xung quanh rạn Đá Ba Đầu đạt quy mô tối đa vào tháng trước, hạm đội Mỹ đã tập trung các tàu của họ đang hoạt động ở tây Thái Bình Dương. Tàu sân bay USS Theodore Roosevelt và tàu tấn công USS Makin Island đã tụ hội vào đầu tháng 4, kết hợp các cánh không quân và các tàu tuần dương, khu trục hạm và tàu ngầm hộ tống của họ.  Collin Koh, nhà nghiên cứu tại Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam ở Singapore, nói: “Tín hiệu không ngờ vực là khá rõ ràng đối với ai đó trong chuyện dài về rạn Đá Ba Đầu.” Trong khi đó, giám đốc khu vực châu Á của Biden, ông Kurt Campbell, chắc chắn đã bận rộn trên điện thoại, điều phối phản ứng của Mỹ với phản ứng của Philippines. Bốn tàu chiến của Philippines, trong đó có hai tàu hộ tống tên lửa mới tinh của Manila là Jose Rizal và Antonio Luna, đang tiến về rạn Đá Ba Đầu. Việc sử dụng vũ lực đang được đặt ra. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cảnh báo: “Một cuộc tấn công vũ trang chống lại các lực lượng vũ trang, tàu công cộng hoặc máy bay của Philippines ở Thái Bình Dương, bao gồm cả ở Biển Đông, sẽ kích hoạt các nghĩa vụ của chúng ta theo hiệp ước phòng thủ chung. Đám thuyền của Bắc Kinh đã nhổ neo bỏ đi. Ông Hendrix nói: “Người Trung Quốc đã rất ngạc nhiên về mức độ mà sự điều động lực lượng dân quân hải quân của họ đã tạo ra sự hợp tác và hỗ trợ lẫn nhau giữa Hoa Kỳ, các đối tác hiệp ước và các nước khác trong khu vực. Cuối cùng, Trung Quốc nhận ra rằng sự hiện diện tiếp tục của họ chỉ đơn giản làm tăng cường sự kháng cự." Không rõ liệu cuộc xung đột ở rạn Đá Ba Đầu có phải là một bước ngoặt hay không. Bắc Kinh có thể lại cố gắng chiếm rạn san hô một lần nữa - hoặc chỉ đơn giản là chuyển lực lượng của mình đến một đối tượng địa lý khác. Hoa Kỳ và Philippines đã phản ứng nhanh chóng và mạnh mẽ để bảo vệ rạn Đá Ba Đầu, nhưng liệu họ có đáp lại với quyết tâm tương tự trước hành động khiêu khích tiếp theo của Trung Quốc? Hendrix cho biết ông rất lạc quan. “Ở mức độ mà Trung Quốc thực hiện các hoạt động trong vùng xám như thế này, họ đã giúp Hoa Kỳ củng cố sự phản kháng của quốc tế đối với các hành động của họ” David Axe, Forbes Nguồn: China Blinks As American, Philippine Fleets Challenge Possible Reef Seizure Dịch  Người Mỹ Gốc Việt 2020    
......

Afghanistan: Biden bỏ cuộc

Ngô Nhân Dụng Nước Mỹ tham dự Đại Chiến Thứ Nhất vào tháng Tư năm 1917, một năm rưỡi trước khi chiến tranh chấm dứt. Mỹ bước vào Đại Chiến Thứ Hai sau khi chiến tranh bắt đầu hơn hai năm, và ba năm sau đã kết thúc. Tướng George Marshall, Tham mưu trưởng thời đó, đã nói phải tiêu diệt quân địch rất nhanh, vì “một nước dân chủ không thể dự một cuộc chiến tranh dài quá bảy năm.” Quân Mỹ bắt đầu rút khỏi Việt Nam bảy năm sau ngày thủy quân lục chiến đổ bộ vào Đà Nẵng. Cuộc chiến Afghanistan đã kéo dài 20 năm. Chi phí tổng cộng tới 2 ngàn tỷ mỹ kim. Nhưng không có một phong trào phản chiến nào cả. Hầu như dân Mỹ đã quên. Có lẽ vì trong 20 năm chỉ có 800.000 người Mỹ đã qua Afghanistan rồi về, chưa bằng một phần tư của một phần trăm dân số. Chỉ có 2.448 người đã tử thương, bằng số người bị bắn chết trong khoảng 6 tuần lễ ở nước Mỹ trong năm 2020 – con số trong cuộc chiến Việt Nam là 58.000 người. Hiện nay, quân đội Mỹ còn lại chỉ có 2.500 người, nhiều nhất là 3.500 người, có lúc lên tới 140.000 trong năm 2011. Chính vì con số 2.500 quân quá nhỏ cho nên phải ngạc nhiên tại sao lại phải rút hết về, ngay trong năm nay? Có địa điểm nào trên thế giới đang cần tăng viện thêm 2.500 quân hay không? Năm ngoái ông Donald Trump đã hẹn rút vào đầu tháng 5, giờ ông Joe Biden triển hạn đến 11 tháng Chín. Nói đến ngày 9/11 mọi người mới nhớ nguyên nhân vì sao Mỹ tấn công Afghanistan năm 2001. Năm đó dân Mỹ hoan nghênh quyết định đánh của Tổng thống George W. Bush, để truy tầm lãnh tụ nhóm Al Qaeda chủ mưu cuộc tàn sát gần 3.000 người Mỹ ở New York. Các đồng minh trong khối NATO ủng hộ, nhiều nước giờ còn tham dự. Quân Mỹ đã lật đổ Taliban, một đảng cực đoan và tàn bạo nắm chính quyền từ năm 1996 nhờ đắc thắng trong cuộc nội chiến sau khi quân Nga nhục nhã kéo về nước. Mục tiêu đầu tiên đã đạt được. Nhóm Al Qaeda tan tác, mấy năm sau lãnh tụ Osama bin Laden bị biệt kích Mỹ giết chết tại nơi ẩn trú ở Pakistan. Nhưng tại sao lúc đó Mỹ không tuyên bố chiến thắng rồi rút quân về? Bởi vì Tổng thống Bush còn mục tiêu khác. Cuộc hành quân được ông Bush đặt tên là “Enduring Freedom,” Tự Do Lâu Bền. Ông tuyên bố nước Mỹ có bổn phận “không những bảo vệ quyền tự do quý báu của chính mình mà cả quyền tự do của mọi người ở tất cả mọi nơi (everywhere) được sống và nuôi con cái họ mà không sợ hãi.” Hai năm sau, ông còn tấn công Iraq, bắt, giết lãnh tụ Saddam Hussein, cũng trong mục tiêu cao cả đó. Nhưng thực tế cho thấy rất khó thực hiện mục tiêu lý tưởng này. Cuộc cờ chính trị cả vùng Trung Đông và Nam Á đã đảo lộn, chuyển sang các tình huống mà bộ tham mưu của ông Bush không tiên liệu được. Và họ cũng đọc kỹ lịch sử nước Afghanistan, lịch sử chiến tranh nói chung. Trong lịch sử Afghanistan, nhiều đạo quân ngoại quốc đã vào chiếm đóng, kể cả quân Mông Cổ, quân Ba Tư, các hoàng đế Ấn Độ, rồi đến Anh quốc và Nga. Nước này chưa bao giờ sống tự do dân chủ, chỉ có súng đẻ ra chính quyền. Iran bành trướng ảnh hưởng của khối Hồi Giáo Shi A trong cả vùng này sau khi kẻ thù số một của họ là Saddam Hussein theo phái Sun Ni bị treo cổ. Thắng trận nhanh chóng rồi, Mỹ ra lệnh giải ngũ tất cả quân lính Iraq. Hàng trăm ngàn người bỗng dưng mất việc, được các giáo sĩ cực đoan, thuộc khối Hồi Giáo Sun Ni tuyển mộ, gia nhập đạo quân khủng bố ISIS. Họ còn dữ hơn Al Qaeda, có lúc đã chiếm vùng đất bao trùm cả Iraq và Syria. Cuộc nội chiến ở Syria khiến Mỹ phải đem quân vào, nhưng sau cùng Nga được lợi nhất. Hiện giờ Nga và Iran đóng vai cầm chịch quyết định tương lai xứ Syria. Chiếm được Afghanistan, Mỹ tổ chức bầu cử, thành lập một nước Cộng Hòa Hồi Giáo. Đảng Taliban thu thập tàn quân chạy qua Pakistan, rồi quay về tái lập lực lượng, tấn công quân chính phủ, càng ngày càng mạnh hơn. Quân đội Mỹ có thể tiêu diệt những đạo quân chính quy nhưng lúng túng đối phó với những toán quân nổi dậy có nơi trú ẩn dưỡng quân ở bên Pakistan. Chính quyền ở thủ đô Kabul vẫn còn tham nhũng, chia rẽ, bất lực, chưa chinh phục được lòng dân. Bốn đời tổng thống Mỹ bị cầm chân ở Afghanistan. Viễn ảnh lý tưởng của ông Bush chưa thấy đâu cả. Ông Obama đã tính kế rút, ông Trump vẫn tiếp tục. Và bây giờ ông Biden nói dứt khoát sẽ kéo quân về. Nhưng sau khi quân Mỹ ra đi thì Afghanistan sẽ ra sao? Ai cũng nhớ đến quyết định rút khỏi Việt Nam của Tổng thống Richard Nixon. Tổng thống Ashraf Ghani hiện có từ 20 ngàn tới 30 ngàn quân. Họ không liều chết như lính Taliban, cầm cự được là nhờ máy bay Mỹ yểm trợ. Mỹ viện trợ quân sự khoảng $4 tỷ đô la một năm. Sau khi ông Biden công bố ngày hẹn rút quân, ngoại trưởng Mỹ đã bay tới Kabul trong khi đang ở Âu châu. Ông Blinken nói những gì với ông Ghani? Ông hứa hẹn sẽ tiếp tục yểm trợ những gì? Nếu không được Mỹ giúp, không biết họ sẽ cầm cự được bao lâu. Tình báo Mỹ đoán rằng có thể được vài ba năm. Taliban chắc chưa chiếm ngay được Kabul để thiết lập chế độ Hồi Giáo cực đoan, vì ngoài quân chính phủ họ sẽ còn phải chống cự cả những người thiểu số, với những lãnh tụ hùng cứ một phương như trước đây khi họ được Mỹ giúp vũ khí. Trong mấy năm tới, Afghanistan sẽ trở lại tình trạng nội chiến, như thời 1990 sau khi quân Nga bỏ chạy. Chính quyền Ashraf Ghani sẽ cầm cự bao lâu tùy thuộc viện trợ quân sự, kinh tế và được Mỹ chia sẻ tin tức tình báo. Họ có đoàn kết được với nhau trước mối nguy lớn hay không? Quân đội và cảnh sát của chính phủ Afghanistan có cảm thấy mạng sống của chính họ và gia đình họ bị đe dọa nếu Taliban trở về, nên nức lòng chiến đấu hơn không? Dân chúng, nhiều người ra đời sau khi chế độ Taliban bị lật đổ, có lo sợ sẽ mất hết những quyền tự do mà họ đang hưởng hay không? Những quyền tự do nho nhỏ, như đàn ông có thể cạo râu, lâu lâu được uống rượu bia, muốn chửi nhà nước tha hồ chửi, được đọc sách, báo không do chính phủ in, phụ nữ được đi học, ra đường không phải trùm mặt, về nhà không lo bị chồng dánh đập. Người ta có sẵn sàng liều chết vì những quyền tự do nhỏ nhoi đó hay không? Nhưng đó là chuyện của người Afghanistan. Đối với nước Mỹ, mối lo được nhắc tới nhiều nhất là các nhóm al Qaeda có cơ hội tái xuất hiện và sẽ tổ chức những cuộc khủng bố nhắm vào người Mỹ, nếu không phải vào chính nước Mỹ như 20 năm trước. Hôm Thứ Năm, Tòa Bạch Ốc đã trấn an, nói rằng sau khi rút quân về chính phủ Mỹ dư sức theo dõi các hoạt động của al Qaeda ở Afghanistan. Hy vọng có thể là sự thật, vì hiện nay al Qaeda rất yếu. Nhóm Taliban, đã rút kinh nghiệm, cũng không muốn dung dưỡng những tay khủng bố khác trong nhà mình, vừa cạnh tranh ảnh hưởng mà lại chỉ thêm gây rắc rối. Còn lực lượng ISIS, năm 2019 đã bị đánh bật ra khỏi chiến khu ở miền Đông Afghanistan. Taliban chắc cũng không hoan nghênh những người ngoại quốc gốc từ Iraq và Syria đến xứ mình lộng hành. Nhưng hậu quả của việc rút quân Mỹ không phải chỉ có thế. Trong khi trình bày quyết định rút quân, ông Biden đã nói chính phủ Mỹ cần tập trung vào việc đối phó với Trung Cộng. Nghe có vẻ hợp lý, trừ hai sự kiện. Thứ nhất, Trung Quốc nằm sát Afghanistan còn Mỹ ở rất xa. Thế kỷ thứ 7, Đường Tam Tạng đã đi qua biên giới hai nước trên đường qua Ấn Độ. Trung Cộng sẽ chỉ cho các nước khác trong vùng thấy nước Mỹ là một đồng minh không đáng tin cậy, chỉ nghĩ đến những vấn đề ngắn hạn, bốn năm lại thay đổi chính sách. Đây là một hình ảnh thất bại thê thảm của nước Mỹ. Sự kiện thứ hai là nước Mỹ hiện nay còn đang cạnh tranh với cả Nga và Iran trong vùng Trung Đông. Nếu lãnh đạo các nước này nghĩ rằng nước Mỹ đang trên đường đi xuống, họ sẽ làm ẩu. Quân Mỹ đóng ở đó là một dấu hiệu cảnh cáo, mà không quá tốn kém. Hiện nay chỉ có khoảng 6,000 quân Mỹ đóng tại ba nước Iraq, Afghanistan và Syria. Duy trì một số quân nhỏ, với chi phí không bao nhiêu, là một thứ “bảo hiểm” tránh các tai họa có thể xảy ra – nếu rút hết về. Ông Biden còn nói rằng không thể chờ đến lúc có các điều kiện toàn hảo mới rút quân, vì sẽ phải chờ đợi không biết đến bao giờ. Nhưng mục tiêu của nước Mỹ ở Afghanistan, từ lâu rồi, không còn là “toàn hảo” nữa. Không ai nghĩ sẽ theo đuổi giấc mộng của Tổng thống W. Bush. Không biết ông Joe Biden còn tiếp tục giúp Afghanistan những gì sau khi rút quân. Nhưng ông cần hiểu rằng Afghanistan không phải chỉ là một thử thách về sức mạnh quân sự. Đó là một thử thách chính trị quốc tế, thế giới sẽ đánh giá uy tín của nước Mỹ. Còn ai muốn đóng vai đồng minh của Mỹ hay không?
......

Hungary muốn cho Trung Quốc xây dựng một trường đại học ưu tú giữa EU

Đại học Phúc Đán - Trung Quốc sẽ được xây dựng chi nhánh tại Budapest theo ý muốn của chính phủ Hungary. Quy chế của nó nêu rõ rằng giảng viên và sinh viên có nghĩa vụ tuân theo các mục tiêu giáo dục của Đảng Cộng sản Trung Quốc và tôn trọng "các giá trị xã hội chủ nghĩa cơ bản".   Budapest 19-04-2021   Trong một vài năm nữa, thủ đô của Hungary có thể trở thành địa điểm của một trường đại học của Trung Quốc trong nội địa của Liên minh châu Âu (EU). Nếu mọi việc trôi chảy theo ý muốn của Thủ tướng theo chủ nghĩa dân túy cánh hữu Viktor Orbán, Đại học Phúc Đán của Thượng Hải sẽ mở một chi nhánh ở phía nam thủ đô Budapest vào năm 2024 với khoảng 5.000 sinh viên và 500 giảng viên. Chính quyền thành phố Budapest phản đối dự án lớn này.   Trên thực tế, không rõ Hungary và Budapest có lợi thế gì về việc Đại học Phúc Đán mở rộng ra nước ngoài. Chi phí lớn đáng kinh ngạc để xây dựng khu trường đại học là lấy từ tiền thuế của người dân Hungary, ước tính khoảng 540 tỷ forint (1,5 tỷ euro). Nhà nước Hungary đảm nhận chi phí xây dựng này với sự hỗ trợ của khoản vay từ ngân hàng phát triển nhà nước Trung Quốc với các điều kiện thị trường hiện tại. Việc xây dựng được thực hiện bởi các công ty Trung Quốc, họ mang theo vật liệu xây dựng của chính họ cũng như nhân công. Hungary cung cấp miễn phí khu đất trị giá 800 triệu forint (2,2 triệu euro).   Giảng dạy với những điều cấm kỵ   Đúng là Đại học Phúc Đán, với các ngành học về quan hệ quốc tế và các bộ môn kinh tế, là một đại học có vị thế quốc tế. Nhưng nó không phải là một đại học mà việc giảng dạy và nghiên cứu được hưởng sự tự do. Quy chế của nó nêu rõ rằng giảng viên và sinh viên có nghĩa vụ tuân theo các mục tiêu giáo dục của Đảng Cộng sản Trung Quốc và tôn trọng "các giá trị xã hội chủ nghĩa cơ bản".   Các chuyên gia về Trung Quốc ở Hungary không nghĩ rằng chi nhánh Đại học Phúc Đán ở Hungary sẽ góp phần vào việc truyền bá chủ nghĩa Mao, một kiểu chủ nghĩa cộng sản của Trung Quốc. Chắc chắc là Trung Quốc không hướng tới một sự truyền bá kiểu cũ về ý thức hệ, nhưng rõ ràng là Trung Quốc đang cố gắng thành lập một cơ sở đại học có tầm quan trọng không hề nhỏ ở nội địa châu Âu. Cũng rõ ràng là các chủ đề như sự đàn áp người Duy Ngô Nhĩ hay các nhà dân chủ ở Hồng Kông và nhân quyền là điều cấm kỵ ở một trường đại học như vậy. Điều đó là hoàn toàn phù hợp với khí chất của nhà chuyên chế Orbán. Năm 2019, ông ta đã xua đuổi trường Đại học Trung Âu (Central European University - CEU) rất nổi tiếng đến Vienna - Áo.   Ngăn chặn dự án lớn   Ngoài ra, đại học này sẽ nằm trên một khu đất mà đã được dành để xây dựng các ký túc xá sinh viên - một trong số ít dự án mà chính phủ Orbán đã đạt được thỏa thuận với Hội đồng thành phố Budapest vốn được lãnh đạo bởi phe đối lập kể từ cuối năm 2018.   Nhưng bây giờ có vẻ như khu ký túc xá sinh viên phải nhường chỗ cho trường đại học Trung Quốc. Thị trưởng Budapest là Gergely Karácsony (thuộc Đảng Xanh cảnh tả) tuyên bố phản đối. "Chính phủ Orbán muốn phục vụ lợi ích kinh tế và chính trị của Trung Quốc để gây tổn hại cho hàng nghìn sinh viên Hungary", ông viết trong một thông báo hôm thứ Bảy 17/7.   Trước đó, cũng vì trường đại học này, Karácsony đã đe dọa ngăn chặn một dự án thanh thế khác của Orbán, xây dựng một sân vận động lớn cho Giải vô địch điền kinh thế giới năm 2023. "Chúng tôi sẽ không giao một mét vuông nào của khu đất dành cho ký túc xá sinh viên", ông khẳng định hôm thứ Bảy.   Hiếu Bá Linh (Biên dịch)   Nguồn: https://www.derstandard.de/story/2000125933115/ungarn-will-china-eine-elite-uni-mitten-in-der-eu  
......

Nga tăng cường tàu chiến trong biển đen

Timothy Trinh Hai tàu chiến của Nga đã đi qua eo biển Bosphorus trên đường đến Biển Đen hôm thứ Bảy và 15 tàu chiến nhỏ hơn từ hạm đội Caspian đã hoàn thành việc chuyển giao trên biển khi Moscow tăng cường hiện diện hải quân vào thời điểm quan hệ căng thẳng với phương Tây và Ukraine. Tàu đổ bộ mang tên Kondopoga, lớp Ropucha, thuộc Hạm đội Phương Bắc của Nga, có khả năng chở xe tăng và binh lính trong các cuộc tấn công ven biển, đã quá cảnh eo biển Bosphorus của Thổ Nhĩ Kỳ, lối vào duy nhất đến Biển Đen vào ngày 17 tháng 4, một phóng viên Reuters ở Istanbul cho biết. Thêm vào đó, lực lượng hải quân tiếp viện của Nga dưới hình thức hai tàu đổ bộ khác, lần này là từ Hạm đội Baltic của Nga, dự kiến sắp quá cảnh eo biển Bosphorus. Sự kiện trên biển diễn ra đồng thời với việc Nga tăng cường lực lượng bộ binh và xe tăng gần biên giới Ukraine, điều mà Moscow gọi là một cuộc tập trận phòng thủ tạm thời, và theo sau sự leo thang trong giao tranh ở khu vực phía đông Donbas giữa phe ly khai do Nga hậu thuẫn và lực lượng chính phủ Ukraine. Moscow cũng đã tạm thời hạn chế việc di chuyển của các tàu chiến nước ngoài và "các tàu của nhà nước khác” gần Crimea mà Nga sáp nhập từ Ukraine vào năm 2014, một động thái bị cả Washington và Kyiv lên án. Nga tuyên bố đơn phương rằng, "sự hạn chế sẽ có hiệu lực từ ngày 24 tháng 4 cho đến 31 tháng 10." Bộ Ngoại giao Ukraine hôm thứ Năm cho biết hành động của Nga đóng cửa các khu vực của Biển Đen đối với tàu chiến nước ngoài là bất hợp pháp. Bộ Quốc phòng Mỹ kêu gọi Nga dừng hành động quấy rối các tàu trong khu vực và nhắc lại sự ủng hộ của Mỹ đối với Ukraine. Người phát ngôn Lầu Năm Góc John Kirby nói với các phóng viên tại một cuộc họp báo rằng: "Nga có lịch sử thực hiện các hành động gây hấn với các tàu Ukraine và cản trở việc vận chuyển hàng hải quốc tế ở Biển Đen, đặc biệt là gần eo biển Kerch. Đây sẽ là ví dụ mới nhất về chiến dịch đang diễn ra nhằm phá hoại và gây bất ổn cho Ukraine". Trong một dấu hiệu gia tăng căng thẳng trong khu vực, một con tàu chở xe tải hậu cần và thiết bị cho các lực lượng NATO ở Romania đã quá cảnh eo biển Bosphorus vào tối thứ Sáu./. Người Đà Lạt Xưa  
......

Hội đồng quản trị Facebook trì hoãn quyết định cho ông Trump hoạt động trở lại

Ban Giám sát của Facebook đã trì hoãn quyết định có mở lại tài khoản Facebook và Instagram của cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump hay không. Ông Trump đã bị cấm sử dụng Facebook vào tháng Giêng sau cuộc bạo loạn ở Đồi Capitol. Hội đồng cho biết sự chậm trễ là do cần phải mất thời gian để xem xét hơn 9.000 phản hồi của công chúng. Quyết định ban đầu có hiệu lực cho đến ngày 21/4. Trong một tuyên bố trên Twitter, Hội đồng cho biết họ sẽ đưa ra quyết định "trong những tuần tới". Phán quyết này sẽ là quyết định lớn nhất mà Ban Giám sát phải đưa ra kể từ khi bắt đầu thụ lý các vụ việc vào năm ngoái. Hội đồng được thành lập để đưa ra phán quyết về các quyết định kiểm duyệt khó khăn hoặc gây tranh cãi do Facebook đưa ra. Ủy ban gồm 20 thành viên, do ông chủ Facebook Mark Zuckerberg thành lập, thường được gọi là "Tòa án tối cao của Facebook". Ủy ban bao gồm các nhà báo, nhà hoạt động nhân quyền, luật sư và học giả. Ủy ban này đã đưa ra phán quyết về chín trường hợp bao gồm: một nhận xét có vẻ xúc phạm người Hồi giáo - một bài đăng của một người dùng ở Myanmar, đã bị xóa vì vi phạm quy tắc ngôn từ kích động thù địch - sau đó được cho là không mang ý thù ghét người Hồi giáo, khi được đưa vào ngữ cảnh một trích dẫn bị cáo buộc từ Joseph Goebbels - trong một bài đăng cũ được một người dùng ở Hoa Kỳ chia sẻ lại, đã bị xóa do vi phạm chính sách đối với các cá nhân và tổ chức nguy hiểm - cuối cùng được cho là không ủng hộ hệ tư tưởng của Đức Quốc xã khi được đưa vào ngữ cảnh một video về "phương pháp chữa trị" Covid-19, được cho là một nhận xét về chính sách y tế của chính phủ Pháp và không dẫn đến hậu quả là mọi người sẽ tự dùng thuốc Một bài đăng trên Instagram gồm tám bức ảnh về các triệu chứng ung thư vú đáng lẽ không bị xóa - bởi hệ thống kiểm duyệt tự động của Facebook, và sau đó chỉ được khôi phục trước khi có quyết định của hội đồng quản trị - vì vi phạm các quy tắc về ảnh khỏa thân dành cho người lớn Gã khổng lồ công nghệ ban lệnh cấm Trump Không chỉ tài khoản của ông Trump bị cấm. Đầu tháng này, Facebook đã mở rộng lệnh cấm tới các "tiếng nói của Trump" sau khi con dâu của ông, đồng thời là cộng tác viên của Fox News, Laura Trump đăng một video về cuộc phỏng vấn của cô với cựu tổng thống. Một số công ty công nghệ lớn đã ra lệnh cấm sau cuộc bạo loạn ở Đồi Capitol khiến 5 người chết và hơn 100 cảnh sát bị thương. Cựu tổng thống bị cáo buộc kích động bạo lực và liên tục phát tán thông tin sai lệch. Ông Trump bị cấm trên YouTube, nhưng giám đốc điều hành Susan Wojcicki cho biết họ có thể dỡ bỏ lệnh cấm khi mối đe dọa về "bạo lực trong thế giới thực" giảm. Trump bị cấm vĩnh viễn trên Twitter. Theo dữ liệu từ CrowdTangle, một số bài đăng trên Facebook của ông Trump nằm trong những bài phổ biến nhất ở Mỹ. Đã vài tháng ông Trump vắng bóng trên mạng xã hội. Với việc sự vắng mặt này có thể là thường trực, ông Trump đã xem xét tạo ra một kênh của riêng mình. Cố vấn của Trump, Jason Miller nói với Fox News vào tháng Ba rằng ông hy vọng cựu tổng thống Đảng Cộng hòa sẽ trở lại với "kênh riêng của mình". Thật khó để đánh giá thấp công dụng của Facebook đối với Donald Trump. Ông Trump và những người ủng hộ cấp cao của mình đã sử dụng nền tảng này một cách thành thạo để thúc đẩy sự ủng hộ. Các bài đăng của ông Trump thường nằm trong số bài được đọc, chia sẻ và nhận xét nhiều nhất trên Facebook. Khả năng của ông Trump tránh né các phương tiện truyền thông truyền thống và nói trực tiếp với công chúng trên mạng xã hội là một kế hoạch quan trọng của Chủ nghĩa Trump. Quyết định này do đó cực kỳ quan trọng đối với tham vọng chính trị trong tương lai của ông Trump. Và nếu bạn nhìn vào các quyết định mà Ban Giám sát của Facebook đưa ra, ông Trump có lý do để lạc quan. Khi đưa ra các quyết định của mình, hội đồng quản trị phải cố gắng cân nhắc giữa quyền tự do ngôn luận với an toàn đối với công chúng. Đối với hầu hết các phán quyết của hội đồng cho đến nay và trong năm nay, họ đã đứng về phía tự do ngôn luận. Không có nền tảng hoạt động - chúng tôi không nghe được nhiều thông tin từ Trump kể từ thất bại trong cuộc bầu cử của ông. Chiếc loa của ông ấy đã bị lấy mất và ông ấy rất muốn lấy lại nó. Ông Trump đã nói về việc tung ra mạng xã hội của riêng mình - nhưng việc xây dựng một mạng xã hội cần có thời gian và không có gì đảm bảo thành công. Một con đường dễ dàng hơn để tạo ảnh hưởng trên mạng xã hội là Facebook cho phép ông Trump trở lại. Nguồn: https://www.bbc.com/vietnamese/world-56772915
......

CPJ kêu gọi Việt Nam trả tự do cho nhà báo Nguyễn Hoài Nam

Nhà báo Nguyễn Hoài Nam  RFA|   Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (CPJ) vào ngày 14 tháng tư phát đi thông cáo kêu gọi Việt Nam trả tự do ngay lập tức và xóa bỏ những cáo buộc đối với nhà báo Nguyễn Hoài Nam. Ngoài ra CPJ cũng yêu cầu Chính phủ Hà Nội ngưng bỏ tù các nhà báo dựa theo cáo buộc ngụy tạo chống chính quyền.  Thông cáo báo chí phát đi từ Bangkok của CPJ nhắc lại việc cơ quan chức năng Thành phố Hồ Chí Minh tiến hành bắt giữ nhà báo độc lập Nguyễn Hoài Nam vào ngày ba tháng tư vừa qua. Đến ngày 10 tháng tư, cơ quan chức năng mới thông báo ông Nam bị bắt để điều tra theo Điều 331, Bộ Luật Hình sự Việt Nam. Theo CPJ đây là điều luật chống Nhà nước xử phạt việc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ’ với mức phạt cao nhất lên đến 7 năm tù giam. CPJ cho biết ông Nguyễn Hoài Nam là chủ tài khoản Facebook có chừng 7800 người theo dõi. Trên đó ông viết về tình trạng tham nhũng của chính quyền, những chỉ trích thường xuyên các quan chức Đảng Cộng sản. CPJ không thể xác định những bài viết cụ thể nào mà cơ quan chức năng Việt Nam dựa vào để cáo buộc ông Nguyễn Hoài Nam. Đại diện cấp cao của CPJ tại khu vực Đông Nam Á, ông Shawn Crispin, được trích dẫn trong thông cáo rằng nếu Chính phủ Việt Nam muốn được quốc tế xem là một nhà nước có trách nhiệm, thì cần phải chấm dứt đối xử với các nhà báo như tội phạm, phải ngưng sách nhiễu các thành viên của báo giới do công việc của họ. CPJ gửi thư điện tử đến Bộ Công An Việt Nam để hỏi về trường hợp ông Nguyễn Hoài Nam nhưng chưa nhận được trả lời. Nhà báo Nguyễn Hoài Nam từng là phóng viên của một số báo Nhà nước gồm Pháp Luật, Thanh Niên và Đài Tiếng Nói Việt Nam. Ông hiện đang bị giam tại Trại Chí Hòa để điều tra. Thống kê mới nhất của CPJ tính đến ngày 1/12/2020 cho thấy Việt Nam bỏ tù ít nhất 15 nhà báo vì công việc của họ. Như vậy Việt Nam chỉ đứng sau Trung Quốc là nước có số nhà báo bị giam tù nhiều nhất Châu Á. https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/cpj-vietnam-detaines-journalist-nguyen-hoai-nam-for-alledged-anti-state-crimes-04152021090905.html  
......

Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH lên tiếng về vụ bà Nguyễn Thúy Hạnh bị bắt giam

Việt Nam bắt giam bà Nguyễn Thúy Hạnh một cách tùy tiện và sách nhiễu tư pháp   Ngày 14 tháng 4 năm 2021   Đài quan sát Bảo vệ Nhân Quyền (The Observatory for the Protection of Human Rights Defenders), một đối tác của FIDH và Tổ chức Thế giới Chống Tra tấn (OMCT), kêu gọi sự can thiệp khẩn cấp của các bạn trong tình huống sau đây ở Việt Nam.   Mô tả tình huống:   Đài Quan Sát đã được thông báo về vụ bắt và giam giữ tùy tiện bà Nguyễn Thúy Hạnh, người sáng lập “quỹ 50K”, một quỹ được thành lập để hỗ trợ gia đình các tù nhân bị giam giữ oan ức trên khắp Việt Nam. Là một nhà vận động nhân quyền nổi tiếng, bà quản lý một tài khoản Facebook nổi tiếng, nơi bà thường xuyên thảo luận về các vấn đề nhân quyền.   Ngày 7 tháng 4 năm 2021, Nguyễn Thúy Hạnh bị Công an bắt và khởi tố theo Điều 117 Bộ luật Hình sự với cáo buộc “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm  nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Nếu bị kết tội, bà ấy có thể phải đối mặt với án tù từ 5 năm đến 20 năm. Hiện bà đang bị giam tại Trại tạm giam số 2, huyện Thường Tín, Hà Nội.   Nguyễn Thúy Hạnh đã nhiều lần bị chính quyền sách nhiễu vì các hoạt động của bà với tư cách là một nhà bảo vệ nhân quyền. Bà đã bị quấy rối và đe dọa nhiều lần, sau khi bà tìm cách tranh cử vào Quốc hội năm 2016 với tư cách là một ứng cử viên độc lập ở Hà Nội. Hơn nữa, nhà của bà ấy thường xuyên bị giám sát và các nhân viên cảnh sát thường ngăn cản bà ấy rời khỏi căn hộ của mình.   Vào tháng 6 năm 2018, bà đã bị tạm giữ một thời gian ngắn mà không bị buộc tội khi tham gia vào một cuộc biểu tình ôn hòa ở Hà Nội chống lại Luật An ninh mạng và Luật Đặc khu kinh tế. Sau khi được thả, bà cho biết mình đã bị cảnh sát đánh đập dã man trong quá trình thẩm vấn, dẫn đến vết thương trên mặt. Công an cũng nhiều lần thẩm vấn bà Nguyễn Thúy Hạnh về việc bà có liên quan đến Quỹ 50K.   Vào tháng 1 năm 2020, khi cảnh sát đột kích vào làng Đồng Tâm, Hà Nội nhằm chấm dứt một cuộc tranh chấp đất đai kéo dài dẫn đến một cuộc đụng độ chết người với người dân, bà đã gây quỹ để hỗ trợ gia đình của một trưởng thôn, người bị cảnh sát giết chết để trả đũa. Tài khoản ngân hàng của bà sau đó đã bị đóng băng, các nhân viên ngân hàng nói rằng công an đã buộc họ phải làm như vậy.   Đài Quan Sát bày tỏ mối quan ngại lớn nhất về việc bắt giữ tùy tiện và sách nhiễu tư pháp đối với Nguyễn Thúy Hạnh, vì dường như nó chỉ nhằm trừng phạt cô vì các hoạt động nhân quyền hợp pháp của bà. Đài Quan Sát kêu gọi các nhà chức trách Việt Nam hủy bỏ ngay lập tức và vô điều kiện các cáo buộc đối với Nguyễn Thúy Hạnh và chấm dứt mọi hành vi sách nhiễu, kể cả về tư pháp, đối với bà.   Các hành động được đề nghị:   Xin hãy viết thư cho các cơ quan chức năng của Việt Nam, kêu gọi họ:   1. Đảm bảo trong mọi trường hợp sự toàn vẹn về thể chất và sức khỏe tâm lý của Nguyễn Thúy Hạnh và tất cả những người bảo vệ nhân quyền khác tại Việt Nam;   2. Trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho bà Nguyễn Thúy Hạnh vì việc giam giữ bà là tùy tiện và chỉ nhằm trừng phạt bà vì các hoạt động nhân quyền của bà;   3. Chấm dứt mọi hành vi sách nhiễu - kể cả về tư pháp - đối với Nguyễn Thúy Hạnh và tất cả những người bảo vệ nhân quyền khác ở Việt Nam, đồng thời đảm bảo trong mọi trường hợp họ có thể thực hiện các hoạt động hợp pháp và thực hiện các quyền của mình mà không gặp bất kỳ sự cản trở nào và sợ bị trả thù.   Địa chỉ:   • Ông Nguyễn Xuân Phúc, Chủ tịch nước; Email: webmaster@president.gov.vn   • Ông Phạm Minh Chính, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam; Email: nguoiphatngonchinhphu@chinhphu.vn   • Ông Bùi Thanh Sơn, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam; Email: ttll.mfa@mofa.gov.vn   • Phái đoàn thường trực của Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc tại Geneva, Thụy Sĩ; Email: info@vnmission-ge.gov.vn   • Đại sứ quán Việt Nam tại Brussels, Bỉ; Email: vnemb.brussel@skynet.be   Đồng thời, hãy viết thư cho các cơ quan đại diện ngoại giao của Việt Nam tại nước của bạn.   ---------   - Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền (International Federation for Human Rights - viết tắt FIDH) là một liên hiệp tổ chức phi chính phủ hoạt động trong lĩnh vực nhân quyền. FIDH được thành lập vào năm 1922 và là một trong những tổ chức nhân quyền quốc tế thành lập lâu đời nhất trên toàn thế giới và ngày nay đã có 178 tổ chức thành viên tại hơn 100 quốc gia, trụ sở chính đặt ở Paris, Pháp.   - Đài quan sát Bảo vệ Nhân quyền (Đài Quan sát) được thành lập vào năm 1997 bởi FIDH và Tổ chức Thế giới Chống Tra tấn (OMCT). Mục tiêu của chương trình này là ngăn chặn hoặc khắc phục các tình huống đàn áp đối với những người bảo vệ nhân quyền. FIDH và OMCT đều là thành viên của ProtectDefenders.eu, Cơ chế Bảo vệ Nhân quyền của Liên minh Châu Âu do xã hội dân sự quốc tế thực hiện.   - Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH) giữ vai trò điều phối và hỗ trợ các thành viên và liên hệ với các tổ chức liên chính phủ, tổ chức này cũng liên lạc thường xuyên với Liên minh châu Âu (EU), Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu (OSCE), Tổ chức các nước châu Mỹ (OAS), Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc (UNDP), Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), Ngân hàng Thế giới (WB).   Để liên hệ với Đài Quan Sát, hãy gọi đường dây khẩn cấp: · E-mail: Appeals@fidh-omct.org · Tel. FIDH: +33 (0) 1 43 55 25 18 · ĐT. OMCT: +41 (0) 22 809 49 39   Hiếu Bá Linh (Biên dịch)   Nguồn: https://www.fidh.org/en/issues/human-rights-defenders/vietnam-arbitrary-detention-of-nguyen-thuy-hanh?fbclid=IwAR2yl2VlnmhjntPsRTqPvZZQppXUGaObFu6yOTeQPX2omQXf_POHVT76RFA  
......

ĐSQ Czech kêu gọi Việt Nam trả tự do cho nhà hoạt động Nguyễn Thuý Hạnh

Nhà hoạt động Nguyễn Thuý Hạnh tại một buổi biểu tình năm 2011 phản đối đường "lưỡi bò" của Trung Quốc trên Biển Đông . Đại sứ quán Czech ở Hà Nội vừa lên tiếng kêu gọi chính quyền Việt Nam thả tự do cho bà. VOA Tiếng Việt Đại sứ quán Séc (Czech) tại Hà Nội vừa lên tiếng bày tỏ quan ngại về vụ bắt giữ gần đây của chính quyền Việt Nam đối với nhà hoạt động Nguyễn Thuý Hạnh và kêu gọi trả tự do “ngay lập tức” cho người phụ nữ đã lập quỹ hỗ trợ các gia đình tù nhân lương tâm ở Việt Nam. Bà Hạnh, một người tranh đấu bảo vệ nhân quyền ở Hà Nội, bị chính quyền khởi tố bắt tạm giam hôm 7/4 với cáo buộc “tuyên truyền chống phá nhà nước” theo Điều 117 của Bộ luật Hình sự Việt Nam, với mức án có thể tới 20 năm tù. “Chúng tôi hết sức quan ngại về vụ bắt giữ nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Thuý Hạnh và những cáo buộc chống lại bà,” Đại sứ quán Cộng hoà Séc viết trong một tuyên bố đăng trên trang Facebook chính thức tại Hà Nội hôm 12/4. Bà Hạnh từng ứng cử đại biểu Quốc hội với tư cách ứng viên độc lập năm 2016. Ngoài việc sáng lập Quỹ 50K để hỗ trợ đời sống cho gia đình các tù nhân lương tâm, bà Hạnh còn dùng tài khoản ngân hàng của mình để nhận tiền phúng điếu đám tang Cụ Lê Đình Kình, thủ lĩnh tinh thần làng Đồng Tâm bị sát hại trong cuộc đột kích của công an Hà Nội hồi đầu năm 2020, của người dân khắp nơi gửi về. “Đó là một người đã làm việc không mệt mỏi để hỗ trợ các gia đình của những người bị giam giữ một cách bất công,” cơ quan đại diện ngoại giao của chính phủ Cộng hoà Séc tại Hà Nội nói trong tuyên bố. “Chúng tôi kêu gọi thả bà Nguyễn Thuý Hạnh ngay lập tức và vô điều kiện.” Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, chồng bà Hạnh, cám ơn Sứ quán Séc đã lên tiếng kêu gọi trả tự do cho vợ ông qua trang Facebook cá nhân. Ông Chênh, người từng có nhiều bài viết mang tính chỉ trích trên trang blog cá nhân và mạng xã hội, cho biết bà Hạnh được đưa về nhà hôm 9/4 để gặp chồng và đưa lại một số vật dụng cá nhân trước khi bị đưa trở lại trại giam. Theo truyền thông trong nước, bà Hạnh bị công an Hà Nội bắt tạm giam vì “hành vi chống phá Nhà nước.” Về việc phong toả tài khoản do bà Hạnh đứng tên quyên góp được hơn 500 triệu tiền “phúng viếng cụ Kình”, Bộ Công an nói rằng đây là một trong những biện pháp “chống khủng bố” mà pháp luật Việt Nam cho phép. Công an Hà Nội bắt giữ bà Hạnh ngay trong tuần nhậm chức của tân Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính, người từng có hàng thập niên làm trong ngành công an. Ân xá Quốc tế (Amnesty International) là tổ chức nhân quyền quốc tế đầu tiên lên án việc bắt giữ bà Hạnh. Tổ chức có trụ sở ở London, Anh, cho rằng việc bắt bà Hạnh có “động cơ chính trị” và là hành động “vi phạm nhân quyền trắng trợn” của chính quyền Hà Nội. Theo phó giám đốc phụ trách các chiến dịch vận động của tổ chức này, Ming Yu Hah, bà Hạnh là “một nhà hoạt động truyền cảm hứng, người đã làm việc không mệt mỏi để hỗ trợ những người bị giam giữ bất công ở Việt Nam.” Theo ông Chênh cho biết trong một đăng tải trên Facebook cá nhân, bà Hạnh đã đứng ra kêu gọi quyên góp tiền thuê luật sư cho những người trong hội Anh em Dân chủ bị đưa ra toà xử án và từ đó lập quỹ 50K để hỗ trợ “các gia đình tù nhân lương tâm đang gặp khó khăn.” Tổ chức Người bảo vệ Nhân quyền, trong một tuyên bố đưa ra hôm 7/4 ngay sau khi bà Hạnh bị bắt, nói rằng bà Hạnh là một trong những nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền năng động nhất của Việt Nam trong những năm gần đây. Theo tổ chức này, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam “đã thực hiện nhiều biện pháp để đe doạ bà (Hạnh) buộc bà phải dừng hoạt động của Quỹ 50K, bao gồm triệu tập lên đồn công an để tra khảo, canh giữ không cho bà đi ra ngoài trong nhiều sự kiện, và bôi xấu bà trên truyền thông (do nhà nước kiểm soát). Đỉnh điểm của sự đàn áp là việc bắt giữ bà vào sáng (ngày 7/4).” Tổ chức này kêu gọi người dân Việt Nam và cộng đồng quốc tế lên tiếng mạnh mẽ để “nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam chấm dứt việc đàn áp người hoạt động và người bảo vệ nhân quyền.”  
......

Ân Xá Quốc Tế lên án vụ bắt giữ nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh

Bà Nguyễn Thuý Hạnh RFA! Tổ chức Ân xá Quốc Tế (Amnesty International) vào ngày 8/4 ra thông cáo kêu gọi Việt Nam trả tự do ngay lập tức cho bà Nguyễn Thuý Hạnh, người vừa bị công an bắt giữ hôm 7/4/2021 tại Hà Nội.  Theo Công an thành phố Hà Nội, bà Hạnh (sinh năm 1963) bị bắt giữ về tội "Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam" theo Điều 117 Bộ Luật Hình sự 2015. Thông cáo báo chí của Ân Xá Quốc tế dẫn phát biểu của Phó giám đốc khu vực Ming Yu Hah rằng: "Việc bắt giữ bà Nguyễn Thúy Hạnh là một nỗ lực trắng trợn, có động cơ chính trị nhằm bị miệng một trong những nhà hoạt động cổ xúy cho nhân quyền được kính trọng nhất tại Việt Nam." Theo Ân Xá Quốc tế, bà Hạnh là một nhà hoạt động truyền cảm hứng do hoạt động không ngừng nghỉ để giúp đỡ những tù nhân lương tâm bị kết án bất công tại Việt Nam. Dù bị sách nhiễu, bà Hạnh vẫn kiên định với công cuộc này. Ân Xá Quốc tế kêu gọi Việt Nam trả tự do ngay và vô điều kiện cho bà Nguyễn Thúy Hạnh. Bà Hạnh là người sáng lập quỹ 50 K nhằm quyên góp giúp đỡ cho các gia đình tù nhân lương tâm có điều kiện đi thăm nuôi người thân.  Tài khoản của bà bị ngân hàng Vietcombank phong tỏa hồi năm 2020 sau khi kêu gọi người dân quyên góp hơn 500 triệu đồng để phúng điếu cho cụ Lê Đình Kình, thủ lĩnh tinh thần của người dân Đồng Tâm bị cảnh sát cơ động bắn chết trong cuộc đột kích lúc rạng sáng ngày 9/1/2020. Do bị sức ép từ chính quyền, bà Hạnh đã phải tuyên bố đóng tài khoản của Quỹ 50 K vào cuối năm 2020. https://www.amnesty.org/en/latest/news/2021/04/nguyen-thuy-hanh-arrested-and-charged/
......

Corona và cuộc khủng hoảng kinh tế ở Bắc Hàn: Các nhà ngoại giao rời khỏi Bình Nhưỡng

Lưu Thủy Hương TAZ (Die Tageszeitung) là một tờ báo thường có những bài rất hay và sắc sảo về tình hình quốc tế. Họ đưa lên mạng cho người dân đọc chùa và kèm theo lời kêu gọi hãy giúp đỡ kinh phí để những nhà báo tự do, chân chính được làm việc độc lập. Tôi lấy bài của TAZ dịch cho bạn bè đọc chùa, lòng rất áy náy. Cho nên tôi cũng đăng thêm lời kêu gọi: „Xin hãy hỗ trợ các nhà báo của TAZ“. Vậy thôi, chứ biết làm sao hơn. Cảm ơn TAZ. Người Việt chúng tôi rất thiếu thông tin. Giới thiệu với các bạn một bài báo hiếm của TAZ về tình hình ở Bắc Hàn. VTP-LTH * ** https://taz.de/Corona-und-Wirtschaftskrise-in.../!5763974/ Corona và cuộc khủng hoảng kinh tế ở Bắc Hàn: Các nhà ngoại giao rời khỏi Bình Nhưỡng Cạn kiệt thuốc men và hàng hóa: Theo Đại Sứ quán Nga, sự thiếu hụt ở Bắc Hàn đang ở "mức độ nghiêm trọng chưa từng có". Từ những tuần gần đây, số nhân viên ngoại giao và nhân viên cứu trợ nước ngoài rời bỏ Bắc Hàn liên tục tăng lên. Đại Sứ quán Nga cho biết điều này trong một thông báo đăng trên Facebook từ Bình Nhưỡng, hãng tin AP đăng tải lại. Theo đó, điều kiện sống ở quốc gia Đông Bắc Châu Á đang ngày càng trở nên khó khăn đối với những đặc nhiệm người nước ngoài, do sự thiếu hụt nghiêm trọng về thuốc men và mặt hàng tiêu dùng. Tình trạng này sẽ gia tăng do chính sách hạn chế khốc liệt nhằm ngăn chặn sự lây lan của Covid-19. Bản tin của Đại Sứ quán Nga hôm thứ Năm cho biết, Bắc Hàn không có khả năng "giải quyết các vấn đề y tế". Cơ quan đại diện của nước Nga, một trong những đại diện có số lượng lớn nhất trên tại Bắc Hàn, dự kiến sẽ có một cuộc "di tản" quy mô của người nước ngoài. Vào ngày 18/3, khoảng 38 người nước ngoài đã rời Bắc Hàn. Họ bị cách ly trong hai tuần tại thị trấn biên giới Đan Đông của Trung Quốc. Đại Sứ quán ước tính có ít hơn 290 người nước ngoài hiện đang ở Bình Nhưỡng. Trong đó có tổng cộng chín đại sứ quán và bốn đại diện doanh nghiệp. Không còn nhân viên LHQ trong nước Hai nhân viên LHQ quốc tế cuối cùng đã rời khỏi xứ này vào tháng Ba. Các tổ chức viện trợ quốc tế hiện không còn nhân viên nước ngoài nào ở lại Bắc Hàn. Người ta có thể thông cảm cho những người rời bỏ thủ đô Bình Nhưỡng, bản tin của Sứ quán cho biết. Không phải ai cũng có thể sống nổi với "tình trạng hạn chế toàn phần, ở mức độ nghiêm trọng chưa từng có". Vào tháng 2, các gia đình ngoại giao Nga đã làm cho cả thế giới xúc động, khi họ đẩy một xe bánh kéo trên đường sắt chở trẻ em và hành lý, một cuộc đào thoát kéo dài hơn 30 giờ từ Bắc Hàn ra đến cầu biên giới. (ND: xem hình bên dưới). Giới lãnh đạo độc tài ở Bình Nhưỡng tuyên bố, Bắc Hàn vốn dĩ là một nước cô lập nên không có corona và một phần của các biện pháp nghiêm ngặt chống đại dịch là phong tỏa biên giới suốt một năm nay. Thông tin của một quốc gia từ trước đến nay luôn khép kín hầu như không bao giờ có thể được xác minh. Chế độ này hiếm khi tự đưa ra các con số, và nếu có, thì chỉ là những con số được sàng lọc rất kỹ lưỡng. Hiện nay người ta không rõ, Bắc Hàn bị ảnh hưởng bởi đại dịch ở mức độ nào. Sự lây lan của Covid-19 ở Bắc Hàn vẫn không rõ ràng Tuyên bố không có corona của chính quyền được xem là không đáng tin cậy. Bởi vì trước khi phong tỏa, họ từng có mối thông thương không chính thức vượt trội với Trung Quốc, nơi đại dịch lây lan trên toàn thế giới. Đài truyền hình Hoa Kỳ, Á Châu Tự Do (RFA) đã đưa tin vào cuối tháng Ba, trích dẫn các nguồn địa phương giấu tên, về hơn 100 trường hợp tử vong và 13.000 ca nghi nhiễm chỉ riêng ở tỉnh miền Bắc, Hamgyong. Theo Daily NK, từng làm việc với người tị nạn Bắc Hàn tại Seoul, có bốn thành phố biên giới đã bị đóng cửa vào tháng Hai và tháng Ba. Như vậy, rõ ràng là những người từ Trung Quốc đã có thể nhập cảnh. Trước đại dịch, Bắc Hàn vẫn có hoạt động buôn lậu rộn ràng qua biên giới với Cộng hòa Nhân dân láng giềng. Tuy nhiên, việc Bắc Hàn thực hiện lockdown khắc nghiệt, đã làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng kinh tế và khủng hoảng nguồn cung cấp, dù ban đầu ngăn chặn được số lượng lớn các ca lây nhiễm. Đã vậy, họ thiếu năng lực xét nghiệm. Kết quả của lockdown, làm cho lượng nhập khẩu từ Trung Quốc giảm xuống khoảng 80%. Đại diện Liên Hợp Quốc: Lockdown dẫn đến nạn đói Báo cáo viên đặc biệt của LHQ về nhân quyền ở Bắc Hàn, Tomás Ojea Quintana, đã cảnh báo trong một tường trình được công bố vào giữa tháng Ba về tình trạng đói và nghèo đang gia tăng hơn nữa. Đã có trường hợp người chết vì đói. Theo chương trình Covax của Tổ chức Y tế Thế giới, Bắc Hàn sẽ nhận được 1,7 triệu liều thuốc chủng ngừa từ AstraZeneca. Điều này có nghĩa là gần 900.000 người trong số khoảng 25 triệu dân có thể được tiêm chủng. Bắc Hàn được cho là đã theo chân Nam Hàn trong việc lựa chọn loại thuốc chủng, họ đã giành riêng được tiêu chuẩn với thuốc chủng này – tin từ Daily NK. Nhưng trong khi miền Nam tự sản xuất thuốc chủng theo giấy phép ngay trong nước, thì Bắc Hàn sẽ lấy các lô thuốc chủng của mình từ giấy phép sản xuất của Viện Huyết thanh ở Ấn Độ. Theo Daily NK, chế độ cai trị Bắc Hàn của Kim Jong Un đã thành lập một nhóm tấn công mạng - được gọi là Cục 325 - là một phần của bộ máy gián điệp của họ để lấy cắp thông tin về Covid-19 và thuốc chủng ngừa từ các viện khoa học nước ngoài, cơ quan nghiên cứu nước ngoài, công ty nước ngoài và các chính phủ. Nhóm tấn công mạng này, bao gồm năm đơn vị và được cho là vận hành hai phòng thí nghiệm riêng biệt, trực thuộc Kim Jong Un. Họ đã đạt được thành công là từng đọc qua thông tin của công ty Pfizer - Mỹ, nơi phát triển và sản xuất thuốc chủng Covid 19 cùng với công ty Mainz Biontech. Họ đọc bao nhiêu thì không ai biết. Nhưng Bắc Hàn được cho là đã bắt đầu thử nghiệm thuốc chủng của riêng mình từ đầu tháng Giêng. ** Đọc thêm tin của Spiegel: Theo thông tin từ Nga, văn phòng đại diện của Anh, Venezuela, Brazil, Đức, Ý, Nigeria, Pakistan, Ba Lan, Cộng hòa Séc, Thụy Điển, Thụy Sĩ và Pháp tại Bắc Hàn đã đóng cửa. https://www.spiegel.de/.../nordkorea-diplomaten-fliehen...  
......

Mỹ chích kỷ lục hơn 4 triệu liều vaccine COVID-19 trong 1 ngày

Tính đến ngày 3 Tháng Tư, Mỹ chích hơn 161 triệu liều vaccine COVID-19. (Hình minh họa: AP Photo/Gerald Herbert)   WASHINGTON, DC (NV) Mỹ chích hơn bốn triệu liều vaccine COVID-19 trong vòng 24 giờ, lập kỷ lục mới và nâng số liều trung bình một ngày trong bảy ngày qua lên hơn ba triệu, Trung Tâm Phòng Ngừa Dịch Bệnh (CDC) loan báo hôm Thứ Bảy, 3 Tháng Tư, theo CNN.   Bác Sĩ Cyrus Shahpar, giám đốc dữ liệu COVID-19 của Tòa Bạch Ốc, gửi tweet chiều Thứ Bảy mừng kỷ lục.   “Ồ, một ngày kỷ lục!! Hơn 4.08 triệu liều được báo cáo đã chích trong ngày qua,” ông Shahpar viết trên Twitter.   “Ngày đầu tiên nhiều hơn bốn triệu. Cũng là lần đầu tiên trung bình hơn ba triệu một ngày trong tuần qua. Hàng triệu người đang đoàn kết để giúp chúng ta nhanh chóng chặn được đại dịch!,” ông viết tiếp.   Nếu mọi người tiếp tục đeo khẩu trang, tránh tụ tập và đi chích ngừa, cuộc sống ở Mỹ sẽ trở lại bình thường nhanh hơn, Bác Sĩ Anthony Fauci, cố vấn COVID-19 chính của Tổng Thống Joe Biden, cho hay.   “Chúng ta đang tiến đến ngày người ta mong muốn, ngày tôi mong muốn, ngày quý vị mong muốn – ngày mà có đủ người được vaccine bảo vệ để chúng ta có thể đi chơi, đi ngắm hoa anh đào, ra ngoài tận hưởng thời tiết ấm áp,” ông Fauci nói với đài CNN hôm Thứ Bảy. “Ngày đó sẽ đến. Nhất định.”   Và một khi tỷ lệ lây nhiễm giảm đủ thấp, CDC sẽ sửa đổi khuyến cáo về những việc mà người đã chích ngừa đủ liều có thể thực hiện an toàn, Bác Sĩ Fauci cho biết.   “Đại dịch này sẽ không kéo dài mãi vì ngày nào cũng có bốn triệu, ba triệu người được chích ngừa thì chúng ta càng tiến gần hơn đến ngày chặn được đại dịch,” ông nói.   Đến nay là khoảng 110 ngày kể từ khi mũi vaccine COVID-19 đầu tiên được chích ở Mỹ, và từ đó đến nay, hơn 104 triệu người được chích ít nhất một liều, theo CDC. Trong số đó, 59 triệu người được chích đủ liều.   Tính đến Thứ Bảy, Mỹ chích hơn 161 triệu liều vaccine COVID-19, theo CDC. (Th.Long) [qd] https://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/my-chich-ky-luc-hon-4-trieu-lieu-vaccine-covid-19-trong-1-ngay/  
......

Công ty Đức đình chỉ cung cấp nguyên liệu in tiền cho chế độ quân phiệt Miến Điện

Khoảng 120 người đã biểu tình trước công ty Giesecke & Devrient ở Munich – Đức hôm 27/3. Nguồn ảnh riêng    Hiếu Bá Linh tổng hợp 31-3-2021 Tập đoàn công nghệ quốc tế Giesecke + Devrient (G + D) quyết định đình chỉ ngay lập tức tất cả việc cung cấp nguyên liệu và vật liệu in tiền giấy cho Cơ sở In ấn Bảo mật (Security Print Works) của nhà nước nước Miến Điện. Lý do là vì các cuộc xung đột bạo lực đang diễn ra ở Miến Điện giữa quân đội và dân thường. Hôm nay, ngày 31/3, tập đoàn công nghệ quốc tế G + D có trụ sở chính ở Munich – Đức có thông cáo báo chí, cho biết: “G + D đã theo dõi sự leo thang tại quốc gia Đông Nam Á này với sự lo lắng và đau buồn lớn. Với tình hình hiện tại và sau khi xem xét cẩn thận các mối quan hệ kinh doanh của mình, G + D tạm dừng tất cả việc giao hàng cho công ty in của nhà nước, có hiệu lực ngay lập tức. G + D đang liên hệ với Liên Hiệp Quốc cũng như các cơ quan chức năng và cơ quan ngoại giao của Đức về những diễn biến tiếp theo tại hiện trường”. “Trước khi ngừng giao hàng, các dịch vụ của G + D tại Miến Điện bao gồm cung cấp nguyên liệu và vật tư, cũng như các nhiên liệu để sản xuất tiền giấy bằng đồng nội tệ kyat. Trong vài tuần qua, G + D đã hạn chế các mối quan hệ kinh doanh trong giai đoạn đầu”. Giám đốc điều hành Ralf Wintergerst cho biết, trước đó công ty đã liên hệ và việc dừng giao hàng đã được thống nhất với Liên Hiệp Quốc cũng như với Bộ Ngoại giao Đức và các đại sứ quán, nhưng ông không nói đó là các đại sứ quán của những nước nào. Trong thời gian qua, công ty Giesecke + Devrient (G + D) bị nhiều áp lực của công luận và báo chí Đức. Hôm hứ Bảy, ngày 27/3, đã diễn ra một cuộc biểu tình phản đối trước trụ sở chính của công ty G + D ở Munich – Đức với sự tham gia của khoảng 120 người. Cô Nyein Chan May là người tổ chức cuộc biểu tình và là người đồng sáng lập tổ chức “Đức đoàn kết với Dân chủ Miến Điện“, giải thích với nhật báo Đức Süddeutsche Zeitung như sau: “Có nhiều dấu hiệu cho thấy quân đội đã bước vào một cuộc khủng hoảng tài chính. Các thành viên của nội các chính phủ dân sự và phong trào dân chủ không phải là không tìm cách khóa các nguồn tiền chảy về quân đội. Họ kêu gọi các tập đoàn trên thế giới cắt đứt các mối quan hệ kinh doanh hoặc – nếu họ có trụ sở tại Miến Điện – ngừng nộp thuế. Như thế, quân đội chỉ còn cách duy nhất là phải in ấn tiền mới. Tiền giấy, không thể in được nếu không có công ty Giesecke + Devrient, là cơ hội sống còn của quân đội. Chúng tôi yêu cầu công ty G + D ngay lập tức ngừng cung cấp nguyên liệu cho Ngân hàng Trung ương Miến Điện để in tiền giấy“. Süddeutsche Zeitung chính là tờ báo đầu tiên “khui” ra vụ này trước dư luận với bài viết “Công ty G + D ở Munich in tiền cho chế độ độc tài Miến Điện“. Bài báo cho biết, công ty này là một trong những nhà in tiền lớn nhất thế giới, cung ứng cho hơn 100 nước, đã hoạt động ở Miến Điện từ năm 1970 và là nhà cung cấp máy móc, nguyên liệu và vật tư trong chuỗi sản xuất tiền giấy cho Ngân hàng Trung ương Miến Điện. Công ty Đức này có mối quan hệ kinh doanh lâu dài với Cơ sở In ấn Bảo mật (SPW) của nhà nước Miến Điện. Sau khi chính quyền Hoa Kỳ đóng băng nguồn tiền dự trữ tại Hoa Kỳ của Ngân hàng Trung ương Miến Điện, chế độ quân phiệt không còn đủ số lượng tiền giấy để trả lương cho bộ máy nhà nước, trong đó đặc biệt là quân đội, cảnh sát, lực lượng an ninh đang đàn áp dã man các cuộc phản kháng, thậm chí bắn chết người biểu tình. Phong trào bất tuân dân sự ở Miến Điện hiện lo ngại rằng, chính phủ quân sự sẽ in tiền mới để đối phó với tình trạng trên, cũng như việc lãnh vực ngân hàng đang bị đình công và để mua thêm thời gian – với sự hỗ trợ của công ty Đức G + D. Trong giai đoạn dân chủ hóa, sự tham gia của công ty Đức G + D được người dân Miến Điện hoan nghênh, nhưng hiện nay tình hình đã đổi khác. Một kỹ sư tên May, 39 tuổi, cho biết: “Người dân bức xúc nếu công ty tiếp tục cung cấp nguyên liệu cho nhà in“. Phong trào bất tuân dân sự (CDM) của người dân Miến Điện đã làm tê liệt nền kinh tế, các cửa hàng bị đóng cửa, các nhà máy bị ngừng hoạt động. Họ muốn nguồn tiền bị cạn kiệt ở trong nước. Họ sẵn sàng hy sinh to lớn nếu điều đó làm suy yếu quân đội. Họ sẵn sàng đình công để cắt nguồn điện cung cấp cho Cơ sở In ấn Bảo mật (SPW) của nhà nước. Quân đảo chính đã đe dọa các nhân viên của một nhà cung cấp điện liên kết để máy in của SPW không bị tê liệt. Tuy nhiên, khâu sản xuất của SPW vẫn phải phụ thuộc vào nguồn cung cấp nguyên liệu và vật tư của công ty Đức G + D. Trong bài báo, tổ chức “Đức đoàn kết với Dân chủ Miến Điện” kêu gọi giám đốc công ty G  +D hãy hành động trước khi những tờ tiền kyat được in bằng vật tư của công ty bị nhuốm máu người Miến Điện. ____ Tóm lược từ các nguồn: https://pr-com.de/company_news/gieseckedevrient-suspends-deliveries-to-state-security-printer-in-myanmar https://www.sueddeutsche.de/muenchen/myanmar-giesecke-devrient-protest-muenchen-1.5251035 https://www.sueddeutsche.de/wirtschaft/myanmar-militaerdiktaktur-giesecke-devrient-notenpresse-geld-1.5241092 https://baotiengdan.com/2021/03/31/cong-ty-duc-dinh-chi-cung-cap-nguyen-lieu-in-tien-cho-che-do-quan-phiet-mien-dien/  
......

Trung Quốc cải tổ bầu cử ở Hong Kong, đòi hỏi lòng trung thành

Reuters Trung Quốc chốt lại việc cải tổ sâu rộng hệ thống bầu cử của Hong Kong hôm thứ Ba 30/3, sẽ làm giảm mạnh tỷ lệ đại diện dân chủ ở thành phố này trong khi chính quyền muốn đảm bảo rằng chỉ có "những người yêu nước" đứng ra cai quản thành phố cũng là một trung tâm tài chính toàn cầu. Các biện pháp này là một phần trong nỗ lực của Bắc Kinh nhằm củng cố bàn tay kiểm soát ngày càng độc tài của họ đối với thành phố tự do nhất của Trung Quốc sau khi áp đặt luật an ninh quốc gia hồi tháng 6 năm ngoái, vốn đã bị giới chỉ trích xem là công cụ để trấn áp những người bất đồng quan điểm. Những thay đổi về bầu cử sẽ khiến số lượng đại biểu được bầu trực tiếp giảm xuống, trong khi số lượng các quan chức được Bắc Kinh phê chuẩn tăng lên trong một cơ quan lập pháp có đông thành viên hơn, hãng Tân Hoa xã đưa tin. Trong khuôn khổ cuộc cải tổ, một ủy ban thẩm tra mới đầy quyền lực sẽ giám sát các ứng cử viên nhắm đến các chức vụ trong chính quyền, và ủy ban cũng làm việc với các cơ quan an ninh quốc gia để đảm bảo rằng họ trung thành với Bắc Kinh. Các biện pháp này là cuộc cải tổ quan trọng nhất đối với cấu trúc chính trị của Hong Kong kể từ khi thành phố quay trở lại nằm dưới quyền cai trị của Trung Quốc vào năm 1997. Cuộc cải tổ cũng làm thay đổi quy mô và thành phần của cơ quan lập pháp và ủy ban bầu cử theo hướng ủng hộ các nhân vật thân Bắc Kinh. Phát biểu tại một cuộc họp báo, bà Carrie Lam, Trưởng đặc khu Hong Kong, cho biết những thay đổi sẽ được đệ trình lên Hội đồng Lập pháp của đặc khu vào giữa tháng 4 và dự kiến sẽ được thông qua vào cuối tháng 5. Cuộc bầu cử Hội đồng Lập pháp, đã bị hoãn vào tháng 9 năm ngoái mà chính quyền nói là do có đại dịch virus corona, sẽ được tổ chức vào tháng 12 năm nay, bà Carrie Lam nói thêm, còn cuộc bầu cử ban lãnh đạo thành phố sẽ được tổ chức vào tháng 3, theo kế hoạch. Tân Hoa Xã cho biết số đại biểu được bầu trực tiếp sẽ giảm từ 35 xuống còn 20, và quy mô của cơ quan lập pháp tăng từ 70 ghế hiện nay lên 90 ghế, trong khi đó, ủy ban bầu cử chịu trách nhiệm bầu ra trưởng đặc khu sẽ tăng từ 1.200 thành viên lên 1.500. Theo Tân Hoa xã, ủy ban bầu cử sẽ không còn có 117 ủy viên hội đồng cấp quận đại diện cho các cộng đồng nữa, và 6 ghế hội đồng cấp quận trong Hội đồng lập pháp cũng sẽ bị loại bỏ. Các hội đồng cấp quận là định chế dân chủ hoàn toàn duy nhất của thành phố và gần 90% trong số 452 ghế cấp quận thuộc quyền kiểm soát của phe dân chủ sau cuộc bỏ phiếu năm 2019. Họ chủ yếu giải quyết các vấn đề cấp cơ sở như giao thông công cộng và thu gom rác thải. Tân Hoa xã đưa tin rằng việc tái cơ cấu bầu cử đã được thông qua không gặp phản đối nào tại Ủy ban Thường vụ Đại hội Nhân dân Toàn quốc, ở cấp cao nhất của cơ quan lập pháp Trung Quốc./.  
......

Myanmar chống độc tài như chống dịch Virus Tàu

Tịnh Nguyễn Thanh Những tấm hình dưới đây, được cho là ghi lại quang cảnh toàn bộ các thành phố lớn tại Myanmar vào ngày hôm nay (24/3/2021) như Yagon, Mawlamyine, Flan, Pyay... Thoạt nhìn, người ta dễ lầm tưởng là tại các thành phố của Myanmar đang bị phong tỏa để ngăn dịch Virus Tàu bùng phát giống như tại Vũ Hán (TQ) hay một số thành phố ở các quốc gia khác trước đây. Nhưng hoàn toàn không phải như vậy. Tại Myanmar, vào ngày hôm nay, người dân cả nước đang hưởng ứng chiến dịch đánh sập nền kinh tế của thế lực quân đội cầm quyền độc tài Myanmar, được cho là có sự ‘hà hơi tiếp sức’ của Tàu Cộng. Và người dân Myanmar đang chống lại thế lực độc tài quân phiệt thân Tàu Cộng đó, giống như cách chống lại đại dịch Virus Tàu đã hoành hành khắp thế giới hơn một năm qua. Từ các đô thị sầm uất cho đến tận các vùng quê hẻo lánh trên cả nước Myanmar, người dân đã đồng loạt đóng cửa và tạm dừng tất cả các hoạt động mua sắm, vui chơi giải trí... giống như thi hành lệnh phong tỏa ngăn ngừa đại dịch virus Tàu. Ngay cả việc trao đổi mua bán nhu yếu phẩm trong sinh hoạt hàng ngày cũng vậy Có thể nói rằng đây là một động thái thể hiện tinh thần đoàn kết đặc biệt của người dân cả nước Myanmar trong phong trào đấu tranh chống lại chế độ độc tài quân phiệt. Rõ ràng, đây là một “nước cờ” liều lĩnh nhưng không kém phần ngoạn mục của người dân Myanmar. Họ đã chấp nhận hy sinh tất cả quyền lợi kinh tế của mỗi người, mỗi nhà để mong có được nền tự do dân chủ thực sự cho đất nước mình. Thông qua việc trao đổi thông tin trên mạng xã hội (mxh) họ tiến hành việc cùng nhau chia sẻ thức ăn nước uống và các vật dụng sinh hoạt thiết yếu hàng ngày, nhưng không tham gia làm việc. Họ tin rằng việc “bất tuân dân sự” này kéo dài sẽ khiến cho nền kinh tế do thế lực quân phiệt Myanmar điều hành sẽ sớm sụp đổ(?) Trên mxh tại Myanmar suốt ngày hôm nay đang lan truyền một câu nói thể hiện tinh thần quyết liệt của người dân cả nước Myanmar: “Thà cho 10.000 con chó ăn no chứ không cho một tên lính hèn hạ nào trong quân đội ăn một hạt cơm".   Đây là một bước đi ngoạn mục “chiến dịch bất tuân dân sự” không kém phần liều lĩnh của người dân Myanmar, họ bất chấp hy sinh tất cả, ngay cả kinh tế của từng gia đình, từng người để đổi lấy một nền dân chủ thực sự trên đất nước xứ chùa vàng. Chắc chắn người dân Myanmar sẽ thắng trong ván cờ định mệnh này vì trên các trang mạng xã hội cá nhân ở Myanmar hiện tại, họ đã tuyên bố sẵn sàng chia sẻ thức ăn, nước uống và các đồ dùng sinh hoạt hàng ngày cho nhau, giúp đỡ nhau đến khi kinh tế do quân đội cầm quyền độc tài Myanmar điều hành sụp đổ.   Không biết là người dân cả nước Myanmar có thể kéo dài “chiến dịch bất tuân dân sự” này đến khi nền kinh tế do thế lực quân phiệt điều hành sụp đổ như mong muốn của họ hay không. Nhưng có một điều chắc chắn là, với những gì đã diễn ra, họ đã thể hiện một tinh thần đoàn kết thật tuyệt vời trong việc sẵn sàng hy sinh tất cả để giành lấy tự do dân chủ. Và vì vậy, họ hoàn toàn xứng đáng để có được điều đó. Qua đó, họ cũng đã thể hiện được một ‘trình độ dân trí’ khiến cho tất cả chúng ta phải cúi đầu khâm phục và không thể không bày tỏ lòng ngưỡng mộ... ( Ảnh lượm trên net )  
......

Những nữ đại tướng tác chiến của quân lực Hoa Kỳ

Đinh Yên Thảo - VOA| Theo lời đề nghị từ Bộ Trưởng Quốc Phòng Lloyd Austin, Tổng thống Joe Biden đã đề cử hai nữ đại tướng Mỹ vào các chức vụ tư lịnh tác chiến của quân lực Hoa Kỳ trong ngày Quốc Tế Phụ Nữ vừa qua. Việc đề cử này còn sẽ được Thượng Viện chuẩn thuận nhưng xem đây là một sự thay đổi lớn lao về vai trò phụ nữ trong nội các tổng thống Joe Biden. Hãy cùng xem qua chân dung hai nữ đại tướng Jacqueline Van Ovost và Laura J. Richardson như thế nào nhân tháng Phụ Nữ Lịch Sử Hoa Kỳ trong tháng Ba này. Đại tướng Jacqueline Van Ovost Lịch sử thường có những trùng hợp thú vị và bất ngờ. Đó là một ngày năm 1983, khi Jacqueline Van Ovost, 17 tuổi đã thức dậy thật sớm để lần đầu tiên được cha cô cho lái chiếc phi cơ Cessna để bay đến Cape Canaveral xem phi thuyền Challenger cất cánh, có mặt Sally Ride là nữ phi hành gia đầu tiên của Hoa Kỳ bay vào không trung. Phi hành gia Sally Ride đã truyền niềm cảm hứng để Jacqueline đi theo con đường bay của mình và rồi trở thành một đại tướng không quân tác chiến bốn sao của Quân lực Hoa Kỳ. Bà vừa được đề cử vào chức vụ Tư Lịnh Vận Chuyển của quân đội Hoa Kỳ USTRANSCOM hồi tuần trước. Sinh năm 1965 tại Illinois, Đại tướng Ovost có cha là một phi công huấn luyện lái máy bay, bà lái phi cơ một mình ngay sinh nhật 16 tuổi và lấy được bằng bay năm 17 tuổi, trước cả khi có được bằng lái xe. Giấc mơ được là một trong những nữ phi công lái chiến đấu cơ đầu tiên đã làm bà nhắm thi vào Học Viện Không Quân Hoa Kỳ. Nhưng giấc mơ và kinh nghiệm chưa phải là điều kiện đủ, bà thi rớt năm đầu vì không đủ thể lực. Gắn các dụng cụ tập thể lực tại nhà, bà bỏ ra một năm trời tập luyện cho quyết tâm thi lại, để rồi được thu nhận năm sau đó. Tốt nghiệp học viện năm 1988 và đánh dấu vào đơn mong muốn được lái với mọi chiến đấu cơ, giấc mơ của bà vẫn chưa thành hiện thực vì không quân Hoa Kỳ chưa cho phép các nữ phi công lái chiến đấu cơ lúc bấy giờ. Bà lái các phi cơ vận tải và đến năm 1993, khi không quân Hoa Kỳ bắt đầu cho phép các nữ phi công lái chiến đấu cơ, bà đã quay lại tái huấn luyện để có thể biến giấc mơ của mình thành sự thật. Bà đã có cơ hội chọn lựa, hoặc lái chiến đấu cơ F-15 hay lái phi cơ chiến đấu thử nghiệm, cơ hội sẽ được lái mọi chiến đấu cơ tân tiến nhất của không quân Hoa Kỳ. Cuối cùng bà đã trở thành một phi công thử nghiệm rồi huấn luyện viên với tổng cộng hơn bốn ngàn giờ bay qua hơn 30 loại phi cơ. Nhưng hơn vậy nữa, nữ trung úy phi công tốt nghiệp học viện Không Quân Hoa Kỳ cũng không ngờ rằng, bên cạnh các chuyên môn về bay, bà từng bước được thăng cấp và nhận lãnh các nhiệm vụ lãnh đạo cao hơn sau khi hoàn tất ba bằng Cao Học về kỹ thuật và quân sự cùng vô số các khoá huấn luyện lãnh đạo và chiến lược trong vài chục năm qua. Hồi tháng Tám năm 2020 vừa qua, bà được thăng chức Đại Tướng Không Quân, tướng bốn sao hiện dịch duy nhất là phụ nữ lúc bấy giờ và người phụ nữ thứ nhì lên chức đại tướng tác chiến trong Quân lực Hoa Kỳ sau 32 năm quân ngũ. Đại tướng Laura J. Richardson Câu chuyện của tướng Laura Richardson cũng là một câu chuyện thú vị khác. Sinh năm 1963 tại Colorado, tướng Richardson từng là tay bơi vô địch tiểu bang và cũng lấy được bằng lái phi cơ vào năm 15 tuổi. Có cha là một bác sĩ nhưng các chị em bà lại đam mê đời binh ngũ khi ba chị em đều gia nhập quân đội, với hai chị em gái khác là bác sĩ quân y và luật sư quân đội. Không bước vào quân trường ngay như tướng Ovost, tướng Richardson theo học và tốt nghiệp cử nhân khoa học tại một đại học của Denver rồi mới nhập ngũ vào năm 1986. Là một tay bơi vô địch từ trung học lên đại học, bà bảo môi trường đầy thử thách và cạnh tranh cao độ là điều bà muốn được thử nghiệm và rồi gắn với nó trong 35 năm qua. Bà được huấn luyện lái trực thăng chiến đấu, loại Black Hawk là một trong những trực thăng dữ dằn của không quân Hoa Kỳ. Sau khi tốt nghiệp bà đồn trú tại Nam Hàn rồi lần lượt tham gia hai chiến trường Iraq và Afghanistan trong các phi vụ chiến đấu trực tiếp. Bà trở thành huấn luyện viên rồi từng bước được thăng chức, giữ những chức vụ tác chiến quan trọng trong Quân lực Hoa Kỳ. Bà có hai bằng Cao Học tại các học viện quân đội và huấn luyện tướng lĩnh, cùng các khoá huấn luyện chiến lược, lãnh đạo dành cho các sĩ quan cao cấp của Hoa Kỳ. Bà từng là thiếu tướng tùy viên quân sự cho Phó Tổng thống Al Gore, cũng như là sĩ quan mang cặp da chứa mật mã vũ khí hạch tâm cho tổng thống trong hai năm trời, một công việc tuyệt mật, thông thường chỉ dành cho các sĩ quan có cấp bậc tối thiểu là Đại Tá trở lên. Với việc thăng chức trở thành đại tướng bốn sao để đồng thời được đề cử làm Tư Lịnh Lục Quân Miền Nam USSOCOM, bà đứng đầu việc chỉ huy và bảo vệ Hoa Kỳ và khu vực Nam Mỹ trong nhiều lãnh vực quân sự khác nhau. Tướng Laura Richardson bảo rằng một trong những giá trị của người lính Mỹ là sự phục vụ quên mình và cho lý tưởng quốc gia. Câu chuyện trở thành tướng của hai nữ đại tướng Hoa Kỳ không chỉ là con đường sự nghiệp cá nhân của chính họ mà còn là niềm cảm hứng, là tấm gương cho những thế hệ phụ nữ Mỹ chọn đời binh nghiệp làm lý tưởng hay một giới trẻ nói chung nhìn đến những cơ hội mà họ có thể đạt đến bằng những nỗ lực của mình./.  
......

Bản chất Trung quốc trong cuộc đàm phán đầu tiên với chính quyền Biden

Timothy Trinh|   Bản chất của phái đoàn ngoại giao Trung Quốc đã bộc lộ rõ rệt trong cuộc họp kéo dài hai ngày kể từ thứ Năm (18/3) tại Anchorage, Alaska; thêm vào đó, sự yếu kém trong cách đối phó của phía Hoa Kỳ cũng không thể che dấu được.   Địa điểm được chọn tại Anchorage, được xem là nửa đường giữa hai thủ đô Washington và Bắc Kinh. Tất nhiên, phái đoàn Hoa Kỳ của chính quyền Biden không muốn bị nhìn thấy đi đến Bắc Kinh để giải quyết tranh chấp; nhưng đồng thời Hoa Kỳ cũng không được sự nhượng bộ của Trung Quốc để thương thuyết ở Washington giống như các lịch trình đàm phán thương mại với chính quyền tiền nhiệm. Phái đoàn Trung Quốc được dẫn đầu bởi "cáo già ngoại giao" Dương Khiết Trì và Ngoại trưởng Vương Nghị; về phía Hoa Kỳ gồm có Ngoại trưởng Antony Blinken và Cố vấn An ninh Quốc gia Jake Sullivan.   Bản chất của Trung Quốc là vi phạm quy tắc, lỗi không đủ lớn để hủy bỏ cuộc họp nhưng đủ mức độ gian lận để đạt mục tiêu tuyên truyền trong các cuộc đàm phán, khiến cho phía Hoa Kỳ lúng túng trong cách ứng xử.   Theo giao thức đồng ý bởi hai bên, mỗi phái đoàn sẽ phát biểu mở đầu ngắn (hai phút) mỗi người, dành cho hai người trưởng đoàn.   Mở đầu cuộc họp là phía "chủ nhà", Ngoại trưởng Hoa Kỳ Blinken đã có lời mở đầu kéo dài 2 phút 27 giây. Tiếp theo là lời mở đầu của cố vấn Sullivan kéo dài 2 phút 17 giây. Tổng cộng thời giờ mở đầu của phía Hoa Kỳ đã không quá 5 phút, trong đó Hoa Kỳ cho biết "sẽ thảo luận về mối quan ngại sâu sắc đối với các hành động của Trung Quốc, bao gồm ở Tân Cương, Hồng Kông, Đài Loan; các cuộc tấn công mạng vào Hoa Kỳ; và cưỡng bức kinh tế của các đồng minh".   Đến lượt Trung Quốc, cáo già Dương Khiết Trì đã phát biểu luôn 16 phút 14 giây (vượt quá 8 lần hơn giới hạn thời giờ phát biểu) để phản biện bằng cách tấn công Hoa Kỳ về đủ mọi mặt kể cả vấn đề kỳ thị người da đen trong phong trào 'Black Lives Matter', cáo buộc Mỹ là đạo đức giả nhân quyền do đối xử tệ với công dân da đen. Điều đáng buồn cười, sau đó một ngày, Phó Tổng thống Hoa Kỳ Kamala Harris đã lên án Hoa Kỳ là phân biệt chủng tộc, bài ngoại và phân biệt giới tính vào thứ Sáu trong bài phát biểu tại Đại học Emory ở Atlanta, Georgia, nơi bà và Tổng thống Joe Biden đã đến để thể hiện tình đoàn kết với cộng đồng người Mỹ gốc Á.   Sau phần phát biểu của Dương Khiết Trì, đến lượt Vương Nghị nói thêm 4 phút 9 giây. Tổng cộng thời giờ tuyên truyền của phía Trung Quốc hơn 20 phút, không kể phần phiên dịch tiếng Anh.   Theo chương trình, giới truyền thông phải rời khỏi phòng họp ngay sau đó, để cả hai phái đoàn bắt đầu cuộc đàm phán.   Bấy giờ, phái đoàn Hoa Kỳ có lẽ cảm thấy bị thiệt thòi sau khi phía Trung Quốc phá vỡ giao thức để biến phần mở đầu cuộc họp (mà báo chí được phép tham gia để loan tin đến toàn thế giới) trở thành một màn kịch kéo dài cơ hội lên án Hoa Kỳ về đủ mọi mặt.   Cố vấn Sullivan đã phải vẫy tay ra hiệu, kêu gọi các ký giả ở lại phòng họp, và Ngoại trưởng Blinken nói với phía Trung Quốc rằng "vì những nhận xét mở rộng của bạn, hãy để tôi nói thêm một vài nhận xét của riêng tôi."   Blinken cảnh báo, "Đánh cuộc chống lại Mỹ chưa bao giờ là một cuộc cá cược tốt."   Trong phần nói thêm, Sullivan đã biện hộ vấn đề kỳ thị chủng tộc, cho rằng Hoa Kỳ là "một quốc gia tự tin có thể nhìn ra những thiếu sót của chính mình và không ngừng tìm cách cải thiện."   Cách phản pháo cho rằng Mỹ đã cố gắng đối mặt với việc ngược đãi người thiểu số hơn là “cố gắng giả vờ rằng họ không tồn tại”.   Ông nói “Nước sốt bí mật của Mỹ” là sẵn sàng thừa nhận sai sót và nỗ lực cải thiện, ám chỉ Mỹ không ứng xử giống kiểu Trung Quốc.   Một lần nữa, báo chí được mời ra khỏi phòng họp, tuy nhiên Vương Khuất Trì có dấu hiệu tức giận dường như muốn nói thêm; và sau đó, các cơ quan truyền thông nhà nước Trung Quốc lập tức đăng tin cáo buộc Hoa Kỳ từ bỏ dân chủ vì Blinken không cho báo chí được ở lại để nghe phái đoàn Trung Quốc nói tiếp.   Một quan chức chính quyền Biden nhận xét, “Phái đoàn Trung Quốc dường như đã có ý định rất lớn, tập trung vào sân khấu công cộng và kịch tính hơn là thực chất.”   Rõ ràng phái đoàn Trung Quốc đã mượn diễn đàn Alaska của chính quyền Biden để lan truyền một thông điệp chính trị mà Tập Cận Bình muốn gửi đến thế giới, và đặc biệt đến với 1,4 tỷ dân đại lục, rằng nước Mỹ không còn ở thế mạnh để bắt nạt Trung Quốc./.   Người Đà Lạt Xưa  
......

Chấm dứt in tiền cho chế độ độc tài Myanmar

Timothy Trinh Chế độ quân sự tàn bạo ở Myanmar rất cần tiền và đang bật máy để in tiền đến mức tối đa sau khi chính quyền Hoa Kỳ đóng băng nguồn tiền dự trữ của Ngân hàng Trung ương Myanmar. Nhưng muốn in tiền, quân đội cần sự trợ giúp của một công ty Đức đang miễn cưỡng trong việc cắt đứt mối quan hệ kinh doanh.   Giesecke & Devrient (G&D), một tập đoàn quốc tế có trụ sở chính ở München, Đức, là nhà cung cấp nguyên liệu và vật tư trong chuỗi sản xuất tiền giấy cho Ngân hàng Trung ương Myanmar. Tập đoàn này có mối quan hệ kinh doanh lâu dài với công ty in Security Print Works (SPW) của nhà nước Myanmar.   Kyat là đơn vị tiền tệ chính thức của Myanmar. Tiền giấy được lưu hành với các tờ 5, 10, 20, 50, 100, 200, 500, 1000, 5000 và 10.000 kyat. Theo tỷ giá hối đoái hiện nay, một USD có thể đổi được khoảng 1.400 đồng Kyat.   Trong giai đoạn dân chủ hóa, sự tham gia của tập đoàn G&D được người dân Myanmar hoan nghênh, nhưng hiện nay tình hình đã đổi khác. Một kỹ sư tên May, 39 tuổi, cho biết, "Người dân bức xúc nếu công ty tiếp tục cung cấp nguyên liệu cho nhà in"   Phong trào bất tuân dân sự (CDM) của người dân Myanmar đã làm tê liệt nền kinh tế, các cửa hàng bị đóng cửa, các nhà máy bị ngừng hoạt động. Họ muốn nguồn tiền bị cạn kiệt ở trong nước. Họ sẵn sàng hy sinh to lớn nếu điều đó làm suy yếu quân đội. Họ sẵn sàng đình công để cắt nguồn điện cung cấp cho máy in tiền của công ty nhà nước SPW.   Quân đảo chính đã đe dọa tấn công nhân viên của một nhà cung cấp điện liên kết để máy in của SPW không bị tê liệt. Tuy nhiên, khâu sản xuất của SPW vẫn phải phụ thuộc vào nguồn cung cấp nguyên liệu và vật tư của G&D.   Tổ chức "Sáng kiến của Đức cho Dân chủ Myanmar" đã kêu gọi giám đốc tập đoàn G&D hãy hành động trước khi những tờ tiền kyat được in bằng vật tư của công ty bị nhuốm máu người Myanmar.   Năm 2008, chính phủ Đức ra lệnh cho G&D ngừng kinh doanh với chế độ Mugabe ở Zimbabwe.   Năm 2021, nếu bạn là công dân Đức, muốn ủng hộ phong trào dân chủ Myanmar, bạn có thể vận động chính phủ Đức và giám đốc tập đoàn Giesecke & Devrient hãy chấm dứt cung cấp nguyên liệu và vật tư cho chế độ quân đội tại Myanmar./.   Người Đà Lạt Xưa  
......

Có phải Chính phủ Biden tiếp tục chính sách cứng rắn với Bắc Kinh ?

Nguyễn Quang Duy| Tuần lễ qua trên thế giới diễn ra hai sự kiện quan trọng: Thứ nhất là vào ngày 12/3/2021 lần đầu tiên Tổng thống Joe Biden họp trực tuyến với thủ tướng ba nước Úc, Ấn và Nhật trong Bộ Tứ An Ninh (the Squad); Và sự kiện thứ hai là nước Anh công bố chuyển hướng Chiến lược ngoại giao, an ninh và quốc phòng từ đặt trọng tâm vào Châu Âu chuyển sang Châu Á Thái Bình Dương. Cả hai sự kiện cho thấy Mỹ, Anh và một số quốc gia khác đang hình thành chiến lược phát triển khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và mở rộng. Ý tưởng chiến lược Vào tháng 8/2007 tại Bombay, cựu Thủ tướng Nhật Abe Shinzo đưa ra ý tưởng xây dựng một châu Á trải dài từ Thái Bình Dương đến Ấn Độ Dương như một vùng biển của tự do và mở rộng cho tất cả mọi quốc gia trên thế giới. Ngày 18/11/2016, khi ông Trump vừa đắc cử Tổng thống, ông Abe đã bay sang Mỹ gặp và thuyết phục ông Trump rằng Bắc Hàn chỉ là thách thức ngắn hạn còn về lâu dài Trung cộng mới chính là thách đố chiến lược cho cả hai quốc gia. Còn ông Trump thì rất quan tâm đến Ấn Độ, một quốc gia dân chủ pháp trị, sử dụng tiếng Anh, đông dân, đang cải cách kinh tế và luôn đối đầu với Trung Quốc, nên ngay khi đắc cử chính ông Trump đã gọi điện thoại cho Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi để bàn chuyện quốc tế. Từ những cuộc họp với Nhật, Ấn và Úc đã hình thành Bộ Tứ An Ninh (the Squad) và phát triển thành Khung Chiến Lược Ấn Độ - Thái Bình Dương (U.S. Strategic Framework for the Indo - Pacific). Giải mật Khung Chiến Lược Là tài liệu mật được ghi chú “không dành cho công dân nước ngoài” lẽ ra Khung Chiến Lược sẽ được bảo mật cho đến năm 2043, nhưng Thượng Viện do đảng Cộng Hòa chiếm đa số ngày 5/1/2021 đã cho phép giải mật và công bố một tuần trước ngày Tổng thống Donald Trump mãn nhiệm. Ông Robert O’Brien cố vấn an ninh quốc gia thời đó cho biết việc giải mật là để thể hiện những cam kết chiến lược của Hoa Kỳ đối với các quốc gia đồng minh và đối tác trong khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương. Tập tài liệu gồm 10 trang đánh máy, một vài chỗ chưa được giải mật bị bôi đen, chừng một nửa tài liệu trực tiếp nói về chính sách cho 2 nước Trung Hoa và Ấn Độ, với những mục tiêu (objectives) và hướng dẫn hành động (actions) cụ thể. Đối đầu mang tính hệ thống Theo Khung Chiến Lược này việc đối đầu giữa Hoa Kỳ và Trung cộng sẽ tiếp tục tồn tại do hệ thống chính trị và kinh tế của hai nước quá khác biệt cả về bản chất lẫn mục tiêu. Trung cộng đã bất chấp mọi quy tắc và chuẩn mực quốc tế để giành lợi thế thống trị toàn cầu vì vậy Mỹ cần gia tăng ảnh hưởng tại Á châu nhằm ngăn chặn Trung cộng tiếp tục thiết lập những khu vực ảnh hưởng mới. Hoa Kỳ sẵn sàng hợp tác với Trung cộng nhưng phải hợp tác công bằng và phù hợp với lợi ích của người Mỹ, không phải hợp tác bằng mọi giá như các chính phủ trước đây đã sai lầm vướng phải. Hoa Kỳ tiến hành xây dựng liên minh với các nước đồng minh và đối tác, trên tinh thần tôn trọng và hợp nhất với chiến lược của các quốc gia khác để thành hình một chiến lược chung cho toàn khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương. Nhưng đồng thời các quốc gia đồng minh cũng phải đối xử công bằng và phù hợp với lợi ích của Hoa Kỳ, như chia sẻ gánh nặng về quốc phòng với Mỹ và thương lượng lại các Hiệp định thương mại tự do không để người Mỹ quá thiệt thòi. Mục tiêu chính yếu được đề ra trong Khung Chiến Lược là xây dựng kinh tế và quốc phòng Ấn Độ để quốc gia này trở thành một nước cường thịnh đủ khả năng đối đầu với Trung cộng về mọi mặt và về lâu dài. Mục tiêu khác là thúc đẩy và củng cố vai trò trung tâm của Khối ASEAN trong việc giữ gìn an ninh khu vực, và khuyến khích các nước thành viên đạt được đồng thuận về những vấn đề then chốt. Ngay khi Khung Chiến Lược được giải mật, ngày 14/1/2021, bà Lê Thị Thu Hằng phát ngôn viên Bộ Ngoại giao cho biết Việt Nam hoan nghênh các sáng kiến giúp phát triển Khối ASEAN và khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương. Khác với Việt Nam, Cam Bốt và Miến Điện nay đã ngả về phía Trung Quốc, các quốc gia Đông Nam Á còn lại thì sợ bị lôi kéo vào chiến tranh lạnh giữa hai đại cường Mỹ - Trung. Khung Chiến Lược không trực tiếp đề cập đến các quốc gia Âu Châu, nhưng ông Robert O’Brien cho biết các quốc gia như Anh, Đức và Pháp sẽ tham gia vào Chiến lược Ấn Độ Thái Bình Dương tự do và mở rộng. Thay đổi nhận thức Nhiệm kỳ Tổng thống Trump là một nhiệm kỳ đầy tranh cãi, nhưng Chiến lược Ấn Độ Thái Bình Dương đối đầu với Trung cộng gặp nhiều thuận lợi hơn chống đối. Theo tôi, thành công lớn nhất của Chính phủ Trump là đã thay đổi được một phần nhận thức của người Mỹ và thế giới về sự đối nghịch giữa đảng Cộng sản Trung Hoa và người dân của xứ này. Có nhận thức được rõ ràng khái niệm trên thì mới hiểu rõ được mô hình chính trị và tham vọng bá quyền của đảng Cộng sản Trung Hoa. Từ đó mới có thể đề ra được những chính sách và chiến lược thực tiễn, cụ thể và rõ ràng cho nước Mỹ và thế giới. Ngày nay đa số người Mỹ đã thấy được tham vọng bá quyền của Trung Quốc, các chính trị gia Mỹ cũng thay đổi chính kiến nên hầu hết các Đạo Luật về Tân Cương, Đài Loan và Hồng Kông đều được cả Thượng Viện lẫn Hạ Viện nhanh chóng thông qua với đa số tuyệt đối. Các quốc gia tự do khác trên thế giới như Anh, Đức và Pháp cũng thay đổi nhận thức và nhìn nhận Chiến lược Ấn Độ - Thái Bình Dương. Chỉ với một nhiệm kỳ tổng thống 4 năm, ông Trump đã thay đổi được cả tầm nhìn chiến lược của nước Mỹ và thế giới, nhưng đó cũng chỉ là mới bắt đầu và cần được các chính phủ kế nhiệm nhìn nhận và thực hiện. Liệu Chính Phủ Biden còn tiếp tục ? Các chính sách về Trung cộng của Chính Phủ Biden đòi hỏi cả hai viện đồng thuận thông qua, đảng Dân Chủ hiện nắm cả Thượng Viện lẫn Hạ Viện nhưng với số ghế lại rất bập bênh nên có thể đoán trước sẽ không có nhiều thay đổi. Ngày 3/3/2021, Tổng thống Biden công bố Chính sách an ninh quốc gia tạm thời nhấn mạnh sự cần thiết liên minh với các nước dân chủ và Trung cộng vẫn là đối thủ cạnh tranh về kinh tế, ngoại giao, quân sự và công nghệ. Trong cuộc họp Bộ Tứ An Ninh, ngày 12/3/2021, ông Biden cho biết Hoa Kỳ cam kết sẽ tiếp tục làm việc với các nước đồng minh và các đối tác nhằm ổn định và phát triển khu vực, bảo đảm khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và rộng mở. Với Úc, Điều phối viên khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương ông Kurt Campbell tuyên bố: “Mỹ sẽ không để Úc chiến đấu một mình, Bắc Kinh phải ngừng các hành vi đe doạ kinh tế Úc trước khi muốn cải thiện quan hệ với Mỹ.” Chính phủ Biden cũng đã thành lập một lực lượng đặc nhiệm gồm 15 viên chức quân sự để xem xét chính sách đối với Trung cộng đặt trọng tâm vào Chiến lược Ấn Độ - Thái Bình Dương. Ngày 3/3/2021 Ngoại trưởng Antony Blinken đã nhìn nhận một số giới chức trong chính phủ Mỹ trước đây đã mắc sai lầm khi tin tưởng các thỏa thuận tự do thương mại sẽ đem lại lợi ích to lớn cho người Mỹ. Ông Blinken cho biết chính sách ngoại thương của Chính Phủ Biden là giành lại công bằng thương mại cho nước Mỹ và bảo vệ quyền lợi của người lao động tại Mỹ. Ngày 16/3/2021 tại Tokyo Nhật Bản, ông Blinken cho biết những yêu sách về chủ quyền của Trung cộng trên Biển Đông và biển Hoa Đông đã trở thành mối quan tâm hàng đầu đối với cả hai nước Mỹ và Nhật, ông cho biết: “Chúng ta sẽ đẩy lùi, nếu cần thiết, khi Trung cộng sử dụng biện pháp cưỡng ép và hung hãn để thực hiện ý đồ của họ”. Vào ngày 18/3/2021 hai phái đoàn Mỹ - Trung gặp nhau tại tiểu bang Alaska, Hoa Kỳ, trước sự hiện diện của truyền thông Cố vấn an ninh quốc gia Jake Sullivan đã bắt đầu buổi họp bằng lời tuyên bố: “Chúng tôi không muốn xảy ra xung đột, chúng tôi sẵn sàng cạnh tranh gay gắt và chúng tôi sẽ luôn đứng lên bảo vệ các nguyên tắc, người dân và bạn bè của chúng tôi.” Ngoại trưởng Blinken thì nhấn mạnh mối quan tâm của Mỹ đến các hành động của Trung cộng ở Tân Cương, Hồng Kông và Đài Loan, cũng như các hành vi Trung cộng bắt nạt kinh tế với các nước đồng minh với Mỹ, tấn công mạng nhắm vào Mỹ, ông Blinken cho biết: "Mỗi hành vi nêu trên của Trung cộng đều đe dọa đến trật tự và luật pháp quốc tế, vốn là nền tảng duy trì ổn định toàn cầu.” Ông Jake Sullivan tiếp lời: “Những hành vi Ngoại trưởng Blinken đã nêu ra không phải là những vấn đề nội bộ (của Trung Quốc), chúng tôi thấy có nghĩa vụ phải nêu ra những vấn đề này ở đây, ngày hôm nay." Bạn vẫn có thể nghi ngờ và cho rằng: đó chỉ là những lời nói đầu môi của các chính trị gia chuyên nghiệp Mỹ, chỉ nhằm gầy dựng niềm tin của cử tri Mỹ và của các nước bạn đồng minh. Nhưng đó là những dấu hiệu cho thấy Chính phủ Biden sẽ áp dụng Khung Chiến Lược Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và mở rộng, với mục tiêu phá vỡ chiến lược “Một vòng đai Một con đường”, bao vây và kềm hãm khả năng bành trướng của cộng sản Bắc Kinh. Nguyễn Quang Duy
......

Trung cộng đại náo trên sân Mỹ

Nguyen Khan| Trái ngược cuộc gặp giữa Dương Khiết Trì và ngoại trưởng Mike Pompeo ở Hawaii năm ngoái, là cuộc gặp mà Dương Khiết Trì hoàn toàn lép vế trước một Mike Pompeo mạnh mẽ, chủ động dẫn dắt họ Dương theo "thế trận" ngoại giao của Mỹ. Cuộc gặp giữa Dương Khiết Trì và ngoại trưởng Antony Blinken của chính phủ Biden tại Alaska vừa rồi có vẻ đã thay bậc đổi ngôi, tuy là nước chủ nhà, song Blinken hoàn toàn lép vế trước một Dương Khiết Trì làm khách mạnh mẽ, chủ động dẫn dắt chủ nhà Blinken theo thế trận ngoại giao của TC. Dư luận đang mỉa mai ngoại trưởng Mỹ Blinken và cố vấn an ninh quốc gia Jack Sulivan đã để họ Dương cao ngạo lên lớp Mỹ ngay trên đất Mỹ như chỗ không người, không có những đối đáp tượng xứng. Ngoại trưởng Blinken lúng túng cảnh báo TC hết sức ngớ ngẩn, rằng TC (Trung Cộng) "tôn trọng trật tự toàn cầu hay muốn đối mặt một thế giới hỗn loạn hơn". Không lẽ chính phủ Biden không biết một thế giới bất ổn là mục tiêu mà một nước ba trợn như TC luôn muốn có để đục nước béo cò, để phá vỡ trật tự của Mỹ hòng xoán ngôi bá chủ ? Lý do TC "đánh" phủ đầu Mỹ: - Dồn chính phủ Mỹ vào thế bị động, tạo áp lực tâm lý cho những lần gặp sau. Lần đầu Mỹ bị lép vế lần sau có thể chạy mặt, thiếu tự tin, TC dễ áp đảo. - Thỏa ấm ức bốn năm bị chính phủ của Ông Trump cho lên bờ xuống ruộng, chạy mặt không đối phó nỗi, lép vế cam chịu... Nay TC trút hết ấm ức ấy lên chính phủ Biden vốn đã bị TC coi thường từ thời Biden làm phó tổng thống cho Obama. TC biết rõ hơn ai việc làm ăn mờ ám của gia đình Biden ở TC và việc Biden đắc cử tổng thống Mỹ bằng cách nào, nên mới dám cao ngạo phách lối. - Lên dây cót cho nhân dân TC, bù lại bốn năm tức tối bị lép vế trước chính phủ Trump. - Nhắn gửi các nước khác chống mắt xem TC coi Mỹ có kilogram nào không? Đừng có lộn xộn với TC. Mọi người đều biết không còn Ông Trump TC chẳng ngán chính phủ Biden, biết vậy song không thể không sững sờ khi thấy họ Dương hiên ngang tạt nước lạnh vào phái đoàn ngoại giao của chính phủ Mỹ ngay trên đất Mỹ. Nhưng nếu tinh tế một chút sẽ biết vì sao... Vì ngay cả tổng thống Obama còn bị TC làm nhục, thì ông phó tổng thống của Obama ngày ấy bây giờ thành tổng thống Mỹ chẳng nghĩa lý gì với TC, nhất là khi thấy cảnh Biden nhớ trước quên sau, ăn nói lấp ba lấp bấp lẹo trước liệu sau, đi té lên té xuống, thì Dương Khiết Trì không phải không có lý khi nói "Mỹ không đủ tư cách nói chuyện với TC". Đúng là "khôn ngoan đối đáp người ngoài", kém cỏi thì phải "khôn nhà dại chợ" thôi. Dẫu bộ trưởng ngoại giao Blinken áp dụng hầu hết chính sách đối ngoại với TC của chính phủ Trump, chỉ khác một điểm căn bản là Ông Trump chủ trương xử lý các mối quan hệ với TC (và các nước khác) trên cơ sở song phương, còn Biden và đảng dân chủ chủ trương liên kết đồng minh đối phó với TC. Chính điểm khác biệt này thể hiện đẳng cấp của Trump, sự yếu kém của Biden và đảng dân chủ Mỹ, cũng là điểm mấu chốt khiến TC coi thường Mỹ. Bởi TC giàu mạnh như hôm nay là nhờ hợp tác chặt chẽ với các nước và các định chế đa phương, là một thành viên nặng cân và quỷ quyệt trong các định chế đa phương chằn chịt, chồng chéo ấy, có thừa mưu mẹo và ảnh hưởng để vô hiệu hóa các vòng vây liên minh của Mỹ, thì việc gì TC phái e sợ Mỹ ? Dẫu theo lý thuyết, Mỹ liên kết nhiều đồng minh sẽ tăng thêm sức mạnh chống TC. Nhưng trên thực tế không hẳn vậy. TC không phải là nền kinh tế và chính trị biệt lập như Liên Xô để Mỹ dễ dàng liên kết đồng minh chống lại... TC có mối quan hệ lợi ích song phương, đa phương và đa chiều với tất cả những nước đồng minh của Mỹ, nên việc Mỹ vận động liên kết đồng minh chống TC sẽ không đi đến đâu, các đồng minh của Mỹ cũng chỉ về hùa với Mỹ trong những chuyện vô thưởng vô phạt, những phát ngôn theo kiểu nhăng cuội cho đẹp lòng Mỹ, còn những chuyện hệ trọng phải chọn bên, đứng về phía Mỹ hay phía TC, thì chẳng đồng minh nào ngu ngốc chọn bên, họ chỉ ỡm ờ để hưởng lợi cả hai bên. Các nước đồng minh Châu Âu của Mỹ đang sử dụng chính sách quan hệ nước đôi giữa Mỹ và TC để hưởng lợi kép, là một trong những ví dụ. Cho nên, chủ trương liên kết đồng minh chống TC của chính phủ Biden và đảng dân chủ Mỹ vô hình chung giúp TC mạnh thêm, như Tào Tháo bị Mạnh Hoạnh đánh không còn manh giáp, chỉ ngồi chờ chết, bỗng vui mừng khi nghe tin Mạnh Hoạch huy động gần chục nước đồng minh kéo đến hợp lực tiêu diệt Tào Tháo. Tào Tháo chết đuối gặp phao, dùng quỷ kế thao túng các nước đồng minh của Mạnh Hoạch khiến các nước ấy vì lợi ích kèn cựa lẫn nhau làm suy yếu liên minh, gián tiếp giúp Tào Tháo chiến thắng. TC là bậc thầy đi đêm, thường giải quyết mọi chuyện "tế nhị" dưới gầm bàn, khả năng lo lót, mua chuộc, thao túng các nước của TC không hề kém Tào Tháo ngày xưa. Đó là lý do Ông Trump không liên kết đồng minh chống TC, vì vừa tốn kém, vừa mất thời gian, vừa phải nhượng bộ lợi ích cho đồng minh... Mà chẳng được tích sự gì. Mỹ mạnh hơn TC, mạnh vượt trội, mạnh toàn diện, thì việc gì không đơn phương trị TC mà phải liên kết đồng minh phức tạp? Ông Trump đã chứng minh điều đó bằng sự lép vế toàn diện của TC trước những "miếng đánh" song phương của ông. Nhờ đó Ông Trump đã làm TC lên bờ xuống ruộng trong vỏn vẹn 4 năm chấp chính. Thời Ông Trump, TC bị Mỹ làm tình làm tội thở không ra hơi, còn hơi sức đâu mà lớn lối lên lớp Mỹ ngay trên đất Mỹ như hiện nay./.  
......

Đụng độ ngoại giao tại hội nghị cấp cao Mỹ-Trung ở Alaska

Hoa Kỳ - VOA| Cuộc họp Mỹ-Trung cấp cao đầu tiên của chính phủ Biden đã có một khởi đầu nảy lửa hôm thứ Năm 18/3, trong bối cảnh hai bên công khai chỉ trích các chính sách của nhau, một cảnh tượng mà hãng tin Reuters cho là hiếm thấy, thể hiện mức độ căng thẳng trong mối quan hệ song phương. Thời gian dẫn tới cuộc hội đàm tại thành phố Anchorage, bang Alaska diễn ra tiếp theo sau chuyến đi của các quan chức Mỹ tới thăm các đồng minh Nhật Bản và Hàn Quốc, được đánh dấu bằng một loạt động thái của Washington cho thấy lập trường cứng rắn của Mỹ, và những lời lẽ gay gắt của Bắc Kinh. “Chúng tôi sẽ bàn về những quan ngại sâu sắc của chúng tôi về những hành động của Trung Quốc, kể cả ở Tân Cương, Hong Kong, Đài Loan, các cuộc tấn công mạng nhắm vào Hoa Kỳ, hành động cưỡng ép kinh tế đối với các đồng minh của chúng tôi,” Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken nói với các đồng cấp Trung Quốc. Ông Dương Khiết Trì, nhà ngoại giao hàng đầu Trung Quốc, đã đáp lại bằng một bài diễn văn dài 15 phút, công kích “nền dân chủ đang chật vật phấn đấu” của Mỹ, cách đối xử tồi tệ với các nhóm thiểu số, đồng thời chỉ trích chính sách ngoại giao và chính sách thương mại của Mỹ. “Hoa Kỳ đã dùng sức mạnh quân sự và tài chính của mình làm cánh tay dài để phán xét và đàn áp các nước khác,” ông Dương nói thêm rằng Hoa Kỳ lạm dụng cái gọi là “khái niệm an ninh quốc gia để cản trở các giao dịch thương mại bình thường, và kích động một số nước tấn công Trung Quốc.” Hoa Kỳ tố cáo Trung Quốc là “nặng phần trình diễn” trong khi truyền thông nhà nước Trung Quốc quy lỗi cho các quan chức Mỹ là “nói dông dài và không mến khách.” Cả hai bên tố nhau là “vi phạm quy tắc ngoại giao” khi nói quá dông dài trong phần phát biểu khai mạc trước truyền thông quốc tế. Tuy vậy hai bên mở một phiên họp khác vào chiều tối thứ Năm, một quan chức cấp cao của chính phủ Biden mô tả buổi họp đầu tiên này là “có nội dung, nghiêm túc, và thẳng thắn.” Quan chức Mỹ nói: “Chúng tôi đã dùng buổi họp này như đã hoạch định, để phác họa những lợi ích và ưu tiên của chúng tôi, và lắng nghe các vị đồng cấp của chúng tôi trình bày những ưu tiên và lợi ích của họ.” Quan chức này cho biết là một buổi họp thứ 3 đã được lên kế hoạch cho sáng thứ Sáu 19/3. Trong khi về phần lớn chính phủ Biden chưa hoàn tất đường hướng chính sách đối với Trung Quốc, kể cả giải quyết như thế nào vấn đề áp thuế lên các sản phẩm Trung Quốc mà chính phủ Trump đã thực thi, chính phủ Biden cho tới nay nhấn mạnh tầm quan trọng của các giá trị dân chủ, và những hành động vi phạm nhân quyền mà Trung Quốc bị cáo buộc. Trung Quốc mạnh mẽ chống đối việc Mỹ can thiệp vào “các vấn đề nội bộ” của họ, như vấn đề Đài Loan, Hong Kong và Tân Cương. Bộ Ngoại giao Đài Loan cho biết họ trông đợi Hoa Kỳ sẽ cho họ biết những gì xảy ra tại các cuộc hội đàm. Những điểm bất đồng Washington nói chuyến công du châu Á của Ngoại trưởng Blinken trước cuộc đối thoại ở Alaska, cũng như việc Mỹ tham khảo với EU, Ấn Độ và các đối tác khác, cho thấy Hoa Kỳ đã củng cố được vị thế để trực diện với Trung Quốc từ khi ông Biden lên nhậm chức vào tháng 1 năm 2021. Nhưng cả hai bên dường như vẫn bất đồng ý kiến về rất nhiều khía cạnh của cuộc hội đàm. Hai bên không đồng thuận với nhau ngay cả về tính chất cuộc gặp gỡ. Trung Quốc nhấn mạnh đây là một cuộc “đối thoại chiến lược,” dựa trên các cơ chế song phương trong quá khứ, trong khi phía Hoa Kỳ bác bỏ quan điểm đó, nói rằng đây chỉ là một lần họp duy nhất để thảo luận các vấn đề. Tại các cuộc thảo luận hôm thứ Năm, Ủy viên Quốc vụ viện và Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị chất vấn ông Blinken về liệu việc Mỹ loan báo các biện pháp chế tài trước cuộc gặp gỡ, có là hành động cố ý? Washington từng nói rằng họ sẵn sàng làm việc với Trung Quốc khi nào làm như vậy phù hợp với các lợi ích của Mỹ, chẳng hạn chính sách về biến đổi khí hậu, hay ứng phó với đại dịch, chẳng hạn. ông Blinken nói Washington hy vọng thấy Trung Quốc sử dụng ảnh hưởng của mình đối với Triều Tiên để thuyết phục Bình Nhưỡng từ bỏ vũ khí hạt nhân. Bà Bonnie Glaser, chuyên gia về các vấn đề Á Châu tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế – CSIS, nói những tuyên bố cứng rắn của cả hai bên trong thời gian dẫn tới cuộc họp tạo ra một rủi ro khiến cuộc hội đàm trở thành một cuộc đốp chát trong đó hai bên tố cáo lẫn nhau, và đưa ra những đòi hỏi của mình. Bà Glaser nói: “Cả hai, không có bên nào hưởng lợi nếu cuộc hội đàm là một thất bại.”    
......

Đại sứ EU đồng ý các biện pháp trừng phạt Trung Quốc vi phạm nhân quyền.

JACOPO BARIGAZZI – (VNTB) – Đây là một phần của gói trừng phạt mới cũng sẽ áp dụng trừng phạt Nga vì các cáo buộc lạm dụng quyền của người đồng tính Các đại sứ EU hôm thứ Tư đã đồng ý với một gói trừng phạt mới đối với bốn cá nhân và một thực thể Trung Quốc vì vi phạm nhân quyền nhắm vào cộng đồng người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ thiểu số, theo nhiều nhà ngoại giao. Các hình phạt này là một phần của gói trừng phạt mới sẽ trừng phạt một số quốc gia vì vi phạm nhân quyền. Danh sách tổng thể bao gồm 11 cá nhân và bốn thực thể ở sáu quốc gia. Trong số những người phải đối mặt với các hình phạt có hai cá nhân Nga liên quan đến các vi phạm quyền của người đồng tính ở Chechnya, theo một trong các nhà ngoại giao. Các lệnh trừng phạt khác sẽ đánh vào các cá nhân và thực thể ở Eritrea, Libya, Triều Tiên và Nam Sudan. Các biện pháp trừng phạt như đóng băng tài sản và cấm đi lại, đang được thực hiện theo một khuôn khổ mới được giới thiệu vào tháng 12 năm ngoái, được gọi là “Đạo luật Magnitsky của Liên minh Châu Âu.” Đạo luật dự kiến sẽ được chính thức thông qua tại cuộc họp của ngoại trưởng EU vào thứ Hai. Các biện pháp trừng phạt của Trung Quốc liên quan đến việc chính phủ Trung Quốc đối xử với người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ ở khu vực phía tây Tân Cương. Các nhà hoạt động và Các chuyên gia nhân quyền của LHQ nói ít nhất 1.000.000 người Hồi giáo đang bị giam giữ trong các trại trong khu vực. Các nhà hoạt động này và một số chính trị gia phương Tây đã cáo buộc các quan chức Trung Quốc trong khu vực tra tấn, cưỡng bức lao động và triệt sản cưỡng . Hoa Kỳ đã gắn nhãn “diệt chủng” cho tình trạng này và nghị viện Hà Lan cũng có động thái tương tự sau đó. Trung Quốc liên tục bác bỏ cáo buộc, đồng thời cho biết nước này đang nỗ lực chống lại chủ nghĩa cực đoan tôn giáo. Đại sứ Trung Quốc tại EU, Zhang Ming, nói hôm thứ Ba rằng “các trung tâm cải tạo” của đất nước ông dành cho người Hồi giáo ở Tân Cương “không hoàn toàn khác” so với những trung tâm ở Anh, Pháp và Mỹ. cảnh báo rằng “các biện pháp trừng phạt dựa trên sự dối trá có thể được hiểu là một cuộc tấn công có chủ ý vào an ninh và sự phát triển của Trung Quốc”. Một bài xã luận trên tờ China Daily cho rằng “Các biện pháp trừng phạt thể hiện sự can thiệp vào công việc nội bộ của Trung Quốc, đó là điều mà Trung Quốc sẽ không bao giờ chấp nhận” Các hình phạt sẽ áp dụng cùng với các lệnh trừng phạt khác của EU nhắm vào Trung Quốc. EU đã trừng phạt Trung Quốc vào năm ngoái vì các hoạt động không gian mạng, trừng phạt một công ty Trung Quốc và hai cá nhân Trung Quốc bị cáo buộc đã hỗ trợ một cuộc tấn công mạng, được đặt tên là Chiến dịch Cloud Hopper nhằm lấy cắp dữ liệu thương mại nhạy cảm từ các công ty trên toàn thế giới. Các hình phạt nằm trong một gói các biện pháp trừng phạt cũng ảnh hưởng đến Nga và Triều Tiên về các cuộc tấn công mạng bị cáo buộc. Nhưng các biện pháp trừng phạt mới này được đưa ra chỉ vài tháng sau khi EU thông qua một thỏa thuận đầu tư với Trung Quốc, một thỏa thuận đã mất hơn bảy năm đàm phán và vẫn được phê chuẩn. Bắc Kinh đang bị cáo buộc nhiều hành vi vi phạm nhân quyền trong đó có đàn áp nền dân chủ ở Hồng Kông. Bắc Kinh đã thiết lập một luật mới làm suy yếu hệ thống dân chủ của Hồng Kông và rời khỏi nguyên tắc “một quốc gia, hai hệ thống” mà nước này đã đồng ý vào năm 1997, khi Anh trao lại quyền kiểm soát lãnh thổ cho Trung Quốc. Mùa hè năm ngoái, EU đã thông qua một số hình phạt nhẹ đối với Trung Quốc, vì các thỏa thuận dẫn độ, và  đàn áp ở Hồng Kông. Và trong một tuyên bố vào tuần trước, nhà ngoại giao hàng đầu của EU, Josep Borrell, nhấn mạnh rằng EU “sẽ xem xét thực hiện các bước bổ sung. Tuy nhiên, không rõ những bước đó có thể là gì. Một số nhà ngoại giao không muốn loại trừ các biện pháp trừng phạt khác, nhưng những người khác nhấn mạnh rằng EU trước tiên phải “điều chỉnh” mối quan hệ của mình với Trung Quốc, tìm ra sự cân bằng phù hợp giữa các biện pháp trừng phạt và đầu tư.. Nguồn: Politico  
......

Có phải một “Mùa Xuân Đông Á” đang diễn ra?

Tagesspiegel| Tác giả:Nina Breher và Maria Kotsev Hiếu Bá Linh, chuyển ngữ Các cuộc biểu tình ở Myanmar học hỏi từ phong trào dân chủ ở Hồng Kông như thế nào? Sau cuộc đảo chính ở Myanmar, người dân đang tạo ra tiếng nói của mình một cách sáng tạo. Nhưng chính quyền phản ứng bằng sự tàn bạo – trên đường phố cũng như trên mạng internet. Một khoảnh khắc trước khi chết, cô Kyal Sin, 19 tuổi, đang cúi rạp người ẩn nấp trên mặt đường. “Chúng ta sẽ không bỏ chạy“, cô ấy hô lên trong một video đang lan truyền trên mạng xã hội. “Không để máu của người dân chúng ta nhỏ xuống đất“. Cô Kyal Sin nấp dưới đất. Cùng ngày, cô bị quân đội Myanmar bắn chết. Ảnh: Reuters/ Stringer Một lúc sau, chính là máu của cô ấy đang nhỏ xuống các đường phố của Mandalay. Một viên đạn của quân lính đã găm vào đầu Kyal Sin vào ngày 3 tháng Ba. Trên áo phông của cô ấy có hàng chữ “Everything will be OK” – “Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi”. Cuộc đảo chính cách đây một tháng rưỡi mà quân đội thực hiện vào lúc nửa đêm, bắt giữ các chính trị gia đương nhiệm, phế truất bà Aung San Suu Kyi, Cố vấn Nhà nước và như thế coi như nắm quyền. Đó là điều không mấy “tốt“: Kể từ đó, đất nước này ở trong tình trạng khẩn cấp. Các cuộc biểu tình và đình công ủng hộ dân chủ đang tiếp tục diễn ra kể từ ngày 1 tháng 2, cũng như bạo lực mà quân đội đã đối phó với họ. Theo tổ chức giúp đỡ tù nhân chính trị, cho đến nay đã có 126 người chết và ít nhất 1.800 người bị bắt giam. Quân đội phong tỏa các khu vực lân cận và bắn đạn thật. Ở một số khu vực của đất nước, vài ngày sau khi tiếp quản, chính quyền quân sự đã áp đặt thiết quân luật. Vào tối Chủ nhật 13/3, có thêm hai quận của thành phố lớn nhất Yangon bị áp đặt thiết quân luật. Cuộc biểu tình đầy màu sắc: Chặn đường phố bằng quần áo phụ nữ Người dân phản ứng lại sự tàn bạo của chính quyền quân sự bằng sự phản đối kiên quyết và đôi khi là những phương cách sáng tạo. Cô gái bị sát hại với chiếc áo “Mọi thứ rồi sẽ ổn” đã trở thành một nhân vật biểu tượng: Các bức tranh, hình ảnh và video về cô ấy được lan truyền trên mạng xã hội và hàng ngàn nhà hoạt động đã đến dự đám tang của cô. Trên đường phố, cuộc biểu tình – dù bị đáp trả tàn bạo đến đâu – cũng đầy sáng tạo và nhiều màu sắc. Để ngăn cảnh sát vượt qua rào chắn của những người biểu tình, họ treo quần áo truyền thống của phụ nữ trên dây phơi, trên những con phố bị chặn. Theo mê tín của nước này, bất cứ ai đi dưới nó sẽ bị xui xẻo. Jason Franz làm việc tại Viện Nghiên cứu Xung đột Quốc tế Heidelberg – Đức, quan sát các cuộc biểu tình ở Miến Điện. Ông nhìn thấy một “phong trào phản đối rộng rãi bao gồm nhiều tầng lớp và ngành nghề khác nhau“. Giáo viên, nhân viên bệnh viện và phần lớn công chức đã tham gia đình công, các khu dân cư và cộng đồng dựa trên tinh thần đoàn kết cho đến nay đã tranh thủ sự bãi bỏ cơ cấu nhà nước để thành lập các tổ chức của riêng họ thay thế một số Hội đồng địa phương do chính quyền quân sự dựng lên. Theo tường thuật, các công chức hành chánh địa phương và cảnh sát đã đào ngũ, chạy sang hàng ngũ những người biểu tình và chống lại chính quyền quân sự. Franz cho biết, những người biểu tình nhận được sự ủng hộ to lớn của dân chúng. Niềm hy vọng lớn nhất của họ trước sức mạnh áp đảo của nhà nước: “Làm cho lực lượng an ninh đào ngũ”. Tuy nhiên theo tường thuật, cho đến nay chỉ mới có một phần của cảnh sát chạy sang hàng ngũ người biểu tình. Sự tương đồng với Hồng Kông và Thái Lan Nhiều thứ có thể nhìn thấy, gợi nhớ đến các cuộc biểu tình ở Hồng Kông và phong trào dân chủ trẻ trung ở Thái Lan, xuống đường chống lại sự kiểm soát giới đối lập: Các hình thức phản đối như Flashmob [huy động chớp nhoáng để tụ hợp một đám đông nơi công cộng], các cuộc tụ họp tự phát được tổ chức phi tập trung, nhưng cũng có những biểu tượng chẳng hạn như những chiếc ô (dù) đều thấy ở tất cả ba nước. Mũ bảo hiểm màu vàng và kính trượt tuyết chống hơi cay cũng là một phần trong những “tiết mục” biểu tình của các nhà hoạt động từ Đặc khu hành chính Hồng Kông. Người biểu tình lập rào chắn đường phố ở Causeway Bay, Hồng Kông vào ngày 11 tháng 11 năm 2019. Ảnh: REUTERS / Thomas Peter Sự tương đồng giữa phong trào ủng hộ dân chủ ở Hồng Kông và các cuộc biểu tình ở Myanmar không phải ngẫu nhiên. “Những cuốn sách hướng dẫn về biểu tình ở Hồng Kông đang được lưu hành bằng tiếng Miến Điện“, nhà nghiên cứu xung đột Franz cho biết. Và chào ba ngón tay từ Thái Lan đã được những người biểu tình tại Myanmar áp dụng từ lâu – một cử chỉ đưa ba ngón tay lên trời mà những người biểu tình Thái Lan thích làm trong các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ. Nguyên thủy nó xuất phát từ bộ phim “The Hunger Games“. Cuối tháng 2 vừa qua, chào bằng ba ngón tay thậm chí đã lọt vào Đại hội đồng LHQ: Đại diện Myanmar kết thúc bài phát biểu của mình với ba ngón tay giơ cao.   Có phải một “Mùa Xuân Đông Á” đang diễn ra? Hồng Kông, Thái Lan và bây giờ là Myanmar: Các cuộc biểu tình đang gia tăng ở Đông Á, một số người thậm chí còn nói về một “Mùa Xuân Đông Á”, ít nhất là hashtag #EastAsianSpring đang lan truyền trên mạng xã hội. Tại thời điểm này, nó có thể là một biểu hiện của hy vọng. [Hashtag là một từ hoặc một chuỗi các kí tự viết liền nhau được bắt đầu bằng dấu thăng (#) để kết nối được với nhiều người hơn trên mạng xã hội]. Tuy nhiên, thời gian gần nhau của các cuộc biểu tình ở Hồng Kông, Thái Lan, Indonesia, Philippines và bây giờ là ở Myanmar không phải là ngẫu nhiên. “Làn sóng phản đối này cũng có thể được hiểu là một phản ứng đối với làn sóng chuyên quyền hóa [phản nghĩa của dân chủ hóa] trước đây trong khu vực”, Franz nói. Liên minh trà sữa có chiều kích xuyên quốc gia. Ảnh chụp màn hình Twitter Chuyên gia này giải thích rằng, các chế độ hành động “trong nhiều trường hợp theo cùng một khuôn mẫu chuyên quyền“. Về phía những người nắm quyền, “tha hóa ở cấp cao nhất được thực hiện một cách trơ trẽn và vô tâm ngày càng tăng” đã xuất hiện trong những năm gần đây, đồng thời xung đột kinh tế – xã hội ở các nước ngày càng trầm trọng. Những cuộc biểu tình cũng có chiều kích xuyên quốc gia. Ví dụ, gần đây, công nhân nhập cư Myanmar đã biểu tình cùng với người biểu tình Thái Lan trước đại sứ quán Myanmar ở Bangkok. “Những người biểu tình ở Myanmar phải cẩn thận hơn” Mặc dù có sự trùng khớp, sự bắt chước và thể hiện sự đoàn kết, nhưng cũng có những điểm khác biệt. Franz giải thích, một mặt, phong trào ở Myanmar rộng lớn hơn Hồng Kông chẳng hạn, phong trào ở Hồng Kông chủ yếu do sinh viên thúc đẩy. Mặt khác, “những người biểu tình ở Hồng Kông nói chung có thể dựa vào việc đối thủ của họ không bắn đạn thật“. Đó không phải là trường hợp ở Myanmar, rốt cuộc chính quyền quân sự đã sử dụng bạo lực chết người đối với các nhà hoạt động kể từ đầu tháng Ba. “Những người biểu tình ở Myanmar phải cẩn thận hơn“. Bởi vậy phong trào dân chủ ở Myanmar đang sử dụng các phương tiện truyền thông xã hội như Facebook và gần đây là Twitter, cũng như các dịch vụ nhắn tin như Whatsapp và Signal, để thu hút sự chú ý của quốc tế. Những người biểu tình tải lên trên các nền tảng hình ảnh bạo lực của cảnh sát và các vụ bắt giữ dã man: Trên một đoạn video, một nữ tu quỳ xuống trước các sĩ quan cảnh sát có vũ trang, yêu cầu họ tha cho những nhà hoạt động mà cô ấy muốn bảo vệ, đề nghị các sĩ quan cảnh sát bắn cô ta thay vì những người trẻ tuổi. Hai trong số các nhân viên cảnh sát sau đó quỳ xuống trước mặt cô ấy. “Tôi đã tuyệt vọng“, một người sau đó nói với kênh tin tức BBC của Anh. Xem video clip tại đây: https://twitter.com/Reuters/status/1369251619578200070?ref_src=twsrc%5Etfw%7Ctwcamp%5Etweetembed%7Ctwterm%5E1369251619578200070%7Ctwgr%5E%7Ctwcon%5Es1_&ref_url=https%3A%2F%2Fwww.tagesspiegel.de%2Fpolitik%2Ffindet-gerade-ein-ostasiatischer-fruehling-statt-myanmar-lernt-von-der-demokratiebewegung-in-hongkong%2F27004422.html Mặc dù vậy, một thời gian ngắn sau đó, cảnh sát vẫn nổ súng và một người biểu tình trẻ tuổi đã bị bắn chết. Các clip như thế này hoặc những cảnh vỗ tay phản đối, chẳng hạn như trong một xưởng may ở thành phố Yangon, đã lan truyền nhanh chóng qua Twitter. Chiến lược này đã phát huy tác dụng: Ngay sau khi các cuộc biểu tình bắt đầu vào đầu tháng 2, các nhà hoạt động mạng từ Hồng Kông đã thể hiện sự đoàn kết của họ với phong trào ở Myanmar qua hashtag “#MilkTeaAlliance” (Liên minh trà sữa). Nó thật sự bắt nguồn từ mùa xuân năm 2020, để đối phó với số lượng ngày càng tăng nhanh chóng của những kẻ troll (kẻ thích chơi khăm, khiêu khích) trên mạng internet Trung Quốc, và đã phát triển thành một phong trào phản đối trực tuyến toàn châu Á, vượt qua biên giới Hồng Kông, Thái Lan và Đài Loan. Điểm chung của cả ba quốc gia này là niềm đam mê trà xanh với sữa – hay ở Đức còn gọi là trà sữa trân châu. Giờ đây, cộng đồng biểu tình trực tuyến ở Myanmar cũng đã được chấp nhận vào liên minh này. Kiểm duyệt và đàn áp: Cách quân đội chặn Internet Nhà nghiên cứu xung đột Franz cho biết, hành động đoàn kết xuyên quốc gia cũng chỉ có ý nghĩa biểu tượng – không nên đánh giá quá cao nó. Liên minh trà sữa “chủ yếu là một liên kết trực tuyến“. Theo Franz, các cuộc đình công trên diện rộng, kéo dài ở Myanmar có tính chất quyết định hơn nhiều so với các cuộc biểu tình, ngay cả khi nó bị coi như “thụ động” nên ít thu hút sự chú ý của báo chí truyền thông. Internet không phải là cơ sở để tổ chức biểu tình ở Myanmar như ở Hồng Kông, nơi Internet hầu như không thể nào bị tắt. Ngược lại, ở Myanmar, nhà cầm quyền có thể dễ dàng tắt nó đi. Việc tắt Internet đã xảy ra vào đêm đảo chính. Kể từ giữa tháng Hai cho đến nay, chính quyền đã làm gián đoạn kết nối Internet của đất nước này trong 28 đêm liên tiếp. Việc này được thể hiện qua dữ liệu từ hai cơ quan giám sát Internet “Netblocks” và “Open Observatory of Network Interference” (OONI). Ở Hồng Kông, việc này đơn giản không thể thực hiện được. Nếu chính phủ ở đó kiểm duyệt Internet trên quy mô lớn, thì vai trò của Hồng Kông như một trung tâm tài chính quốc tế và địa điểm công nghệ sẽ bị đe dọa. Trái lại, ngay sau cuộc đảo chính, chính quyền quân sự Myanmar đã tạo cơ sở kỹ thuật và pháp lý cho việc kiểm duyệt Internet: Họ yêu cầu các nhà cung cấp Internet ở Myanmar chặn Facebook, Twitter và Instagram. Và họ đã tuân theo – điều này đã khiến các nhà hoạt động phải di chuyển từ nền tảng này sang nền tảng khác kể từ đó. [Viettel, Tập đoàn Công nghệ – Viễn thông Quân đội Việt Nam, là một nhà cung cấp Internet ở Myanmar]. Nhưng các trang mạng dường như không bị chặn hoàn toàn, như dữ liệu OONI cho thấy. Vào một số ngày – chẳng hạn như ngày 24 và 25 tháng 2 – các dịch vụ Whatsapp và Facebook đã có thể sử dụng một phần. Bách khoa toàn thư mở Wikipedia và nhiều trang tin tức cũng bị ảnh hưởng bởi việc chặn. Phổ biến “tin giả” trở thành tội hình sự Ngoài ra, hai tuần sau khi lên nắm quyền, giới lãnh đạo đã mở rộng “Luật Giao dịch điện tử” của Myanmar và việc phổ biến “tin giả” trên mạng Internet trở thành tội hình sự. Có thể bị kết án lên đến ba năm tù giam. Việc trấn áp các cuộc biểu tình và ý kiến trái chiều bằng cách này không phải là mới trên thế giới: Kể từ khi xảy ra các cuộc biểu tình lớn ở Nga vào năm 2012, Tổng thống Vladimir Putin đã ngày càng hạn chế quyền tự do ngôn luận trên Internet bằng một loạt những luật lệ. Tổng thống Ai Cập Abd al-Fattah al-Sissi đã thông qua một đạo luật tương tự như ở Myanmar vào năm 2018. Thổ Nhĩ Kỳ mới thắt chặt kiểm soát các phương tiện truyền thông xã hội vào mùa hè năm 2020. Zayar Hlaing, tổng biên tập của tạp chí điều tra độc lập đầu tiên ở Myanmar, “Mawkun“, cho biết: “Chúng ta đang quay trở lại thời kỳ đen tối“. Bởi vì từ nay, đâu là thông tin sai sự thật và đâu là sự thật là tùy theo cách giải thích của chế độ. Điều quan trọng hơn hết đối với sự thành công của phong trào dân chủ Myanmar là cuộc phản kháng được “nối mạng” không phải chủ yếu bằng Internet mà bằng con người với nhau trong từng khu dân cư. “Dân chúng hỗ trợ lẫn nhau, hàng xóm ngăn chặn các cuộc bắt giữ, họ tự tổ chức với nhau – Thật là ấn tượng“, nhà nghiên cứu về xung đột Franz giải thích. “Sự bất tuân dân sự trên diện rộng của người dân sau cuộc đảo chính là nguyên nhân tạo ra hy vọng mới cho quá trình dân chủ hóa Myanmar – bất chấp những vấn đề to lớn còn phải vượt qua, kể cả khi nhìn về các cuộc xung đột sắc dân thiểu số trong nước”. Dân chủ hóa đang diễn ra “từ bên dưới và không còn từ bên trên, dưới sự giám hộ của quân đội”. Nhưng kinh nghiệm cho thấy: Cũng như nhiều phong trào biểu tình đòi dân chủ khác trên thế giới, phong trào có thể bị đàn áp đến mức không còn đáng kể. Liệu rằng “mọi thứ rồi sẽ ổn” hay không, vẫn còn phải chờ xem./.  
......

Bao giờ “vạc dầu Biển Đông” bùng cháy?

Hàng không mẫu hạm HMS Queen Elizabeth của hải quân Anh (trong ảnh) sẽ tham gia vào chiến dịch bảo vệ tự do hàng hải ở Biển Đông từ tháng Năm năm nay. Sự góp mặt của lực lượng hải quân Anh ở vùng Biển Đông sẽ gia tăng đáng kể áp lực đối với Bắc Kinh. Ảnh: Naval News Tân Phong – Việt Tân| “Igitur qui desiderat pacem, praeparet bellum – Nếu bạn muốn Hòa Bình thì hãy chuẩn bị Chiến Tranh.” – Publius Flavius Vegetius Renatus Những “kỳ thủ” mới trên bàn cờ địa chính trị quân sự Biển Đông Sự xuất hiện những “kỳ thủ” mới trên bàn cờ địa chính trị quân sự ở Biển Đông khiến cho vùng biển đang chực chờ những cơn bão lớn thêm phần căng thẳng, náo động. Ba nước Đức, Anh, Pháp đã tham gia cuộc chơi và gửi đến đây những chiến hạm mang biểu tượng sức mạnh quân sự lớn nhất của mình. Hàng không mẫu hạm đắt đỏ của người Anh HMS Queen Elizabeth được hộ tống bởi nhóm tàu gồm khu trục hạm Type 45 và hộ tống hạm Type 23, một tàu ngầm hạt nhân và tàu tiếp liệu lớp Tide, tàu hậu cần RFA Fort Victoria đã có mặt ở Thái Bình Dương. HMS Queen Elizabeth sẽ tham gia vào chiến dịch bảo vệ tự do hàng hải ở Biển Đông từ tháng Năm năm nay. Nhóm tàu tác chiến hàng không mẫu hạm Anh HMS Queen Elizabeth. Trong quá khứ người Anh vốn dĩ không có duyên nợ với Biển Đông; nhưng vương quốc “mặt trời không bao giờ lặn” lại có “những đứa con ngoài giá thú” trong lịch sử thuộc địa của mình ở Châu Á như Hong Kong và Myanmar. Nước Anh có những ràng buộc và cả lợi ích hiện tại lẫn tương lai lâu dài ở Ấn Độ – Thái Bình Dương. Với tư cách là cựu đế quốc hùng mạnh và hiển nhiên vẫn là sức mạnh hải quân đáng gườm nhất ở Châu Âu. Việc “vuốt mặt không nể mũi” của Trung Quốc khi xé bỏ thỏa ước Trung – Anh trong vấn đề Hong Kong, cũng như hậu thuẫn đảo chính quân sự ở Myanmar,… khiến “sư tử Anh” khó lòng nuốt nhục làm ngơ. Là đồng minh thân cận nhất của Hoa Kỳ trong hầu hết các chính sách liên quan đến việc duy trì sức mạnh và ảnh hưởng toàn cầu của hai cường quốc, Anh sở hữu lực lượng hải quân hùng mạnh suốt 300 năm qua. Chính nhờ sức mạnh về hải quân vượt trội, nước Anh đã từng là cường quốc biển số 1 và những lý thuyết địa chính trị quân sự của Alfred Thayer Mahan từ hơn 100 năm trước vẫn đang là sách gối đầu giường cho các tướng lĩnh hải quân Trung Quốc. Sự góp mặt của lực lượng hải quân Anh ở vùng Biển Đông sẽ gia tăng đáng kể áp lực đối với Bắc Kinh. Người Pháp đang trở lại Đông Nam Á sau 7 thập kỷ lu mờ ở Châu Á dù vẫn còn những vùng lãnh thổ ở Ấn Độ – Thái Bình Dương. Macron – vị tổng thống trẻ nhất trong lịch sử đương đại của nước Pháp – đã khẳng định được tài trí tuyệt vời của mình vượt qua những biến động bất ổn chính trị và xã hội trong nước ở nhiệm kỳ đầu tiên đầy sóng gió và đang hướng đến việc tái lập lại tầm vóc toàn cầu cho xứ Gaulois. Tham vọng đó đang được giới tinh hoa dõi theo những động thái của người được kỳ vọng là một Napoléon mới. Pháp đã “góp vui” cùng với “Bộ Tứ Kim Cương” những chiến hạm hiện đại và mạnh mẽ. Tàu sân bay trực thăng Tonnerre và hộ vệ hạm Surcouf sẽ cùng tham gia diễn tập quân sự bên cạnh lực lượng của Mỹ – Úc – Nhật Bản và Ấn Độ. Trước đó, tàu ngầm hạt nhân tấn công SNA Emeraude tới Biển Đông đầu tháng Hai năm nay. Tàu ngầm tấn công hạt nhân SNA Emeraude của Pháp đến Biển Đông, tháng 2/2021. Trong số những “kỳ thủ” đến từ Châu Âu thì Đức là nhân tố mới và “lạ” nhất. Đức không có thuộc địa ở Châu Á – Thái Bình Dương, Ấn Độ Dương. Là quốc gia từng bị ám ảnh bởi các học thuyết của Mackinder, Karl Haushofer, người Đức chưa bao giờ quan tâm tới Đông Nam Á. Đồng thời, có thể nói Đức là đối tác kinh tế lớn nhất của Trung Quốc ở Châu Âu. Các tập đoàn công nghệ của Đức được săn đón, rải thảm đỏ để đầu tư vào Trung Quốc. Trong 3 nhiệm kỳ của mình, Thủ Tướng Angela Merkel đã đưa nước Đức trở thành thế lực kinh tế trụ cột, khuynh loát ở Châu Âu già cỗi bằng chính sách kinh tế – ngoại giao mềm dẻo nhưng cũng đầy thủ đoạn thao túng. Mối quan hệ của Đức – Trung một thời gian dài dưới triều đại Merkel vẫn luôn là “tuần trăng mật.” Nhưng quan điểm địa chính trị của nước Đức thì không như Bắc Kinh mong muốn. Còn nhớ, năm 2014, Merkel đã tặng cho Tập Cận Bình bức bản đồ cổ “Trung Hoa đích thực” được vẽ bởi nhà bản đồ học người Pháp Jean-Baptiste Bourguignon d’Anville và một nhà xuất bản ở Đức xuất bản năm 1735. Trong tấm bản đồ đó, không những “Trung Hoa đích thực” không có Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam mà cũng không có cả Tân Cương, Mãn Châu, Hải Nam, Đài Loan. Đó là thông điệp ẩn ý của người Đức trước những yêu sách ngang ngược về lãnh thổ của Trung Quốc khi đưa ra bản đồ “lưỡi bò.”  Đức cũng không muốn Trung Quốc vươn ảnh hưởng thao túng tới Châu Âu thông qua “nhất đới, nhất lộ,” xâm nhập, phá hoại khối Liên Minh Châu Âu bằng những “con ngựa thành Troy” như Hy Lạp, Rumani, Hungary. Tấm bản đồ cổ “Trung Hoa đích thực” không bao gồm các vùng lãnh thổ Tân Cương, Mãn Thanh, Đài Loan và Hoàng – Trường Sa mà Thủ Tướng Đức Merkel tặng Tập Cận Bình năm 2014. Là cựu thành viên của Phong Trào Thanh Niên Tự Do Đức (Đông Đức), Angela Merkel chắc hẳn hiểu rõ thuật “vừa đánh vừa đàm” của Mao Trạch Đông, những thủ đoạn thâm độc và tham vọng của Trung Quốc. Nhưng việc lợi dụng được nhau tới lúc nào thì vẫn lợi dụng. Người phụ nữ sánh ngang với chính trị gia huyền thoại Margaret Thatcher này đã làm cho nước Đức hồi sinh mạnh mẽ, trở lại vị thế số 1 ở Châu Âu, gần như không còn bị ràng buộc bởi những chính sách hạn chế phát triển lực lượng quân sự sau Thế Chiến 2 và đang khẳng định vai trò quốc tế, tham gia vào các hoạt động duy trì hòa bình và trật tự thế giới. Đức sẽ không đóng vai trò nào trực tiếp trong cuộc đối đầu quân sự ở Ấn Độ – Thái Bình Dương, nhưng sức mạnh tình báo, kinh tế và công nghệ quân sự của người Đức là vô cùng đáng gườm. Việc Đức cử chiến hạm đến Biển Đông là một thông điệp chung bảo vệ về tự do hàng hải, không mất lòng Hoa Kỳ và đồng minh trong khối Nato nhưng sẽ tiếp tục duy trì đường lối ngoại giao mềm mỏng để vẫn làm ăn với Trung Quốc. Bao giờ “vạc dầu Biển Đông” bùng cháy? Có vẻ như dưới thời kỳ mới của chính quyền Tổng Thống Joe Biden, chiến lược chống lại tham vọng bá quyền của Trung Quốc ở Ấn Độ – Thái Bình Dương của Hoa Kỳ có được sự ủng hộ đông đảo của những cường quốc Châu Âu. Sự góp mặt các lực lượng quân sự của Đức – Anh – Pháp cùng với “bộ tứ kim cương” sẽ tạo ra một sức mạnh áp đảo so với lực lượng hải quân Trung Quốc dù đang lớn mạnh nhanh chóng về qui mô, được hiện đại hóa nhanh nhưng vẫn còn gặp nhiều hạn chế về mặt kỹ thuật quân sự cũng như trình độ tác chiến thực tế. Sự răn đe sức mạnh quân sự rất quan trọng trước sự hung hăng và “chiến thuật vùng xám” của Bắc Kinh. Một liên minh vững chắc của các cường quốc Phương Tây chia sẻ chung các lợi ích và giá trị xã hội nền tảng Tự Do – Dân chủ có ý nghĩa quyết định vì đây không là một cuộc đối đầu Trung – Mỹ riêng lẻ. Đây là một cuộc chiến tranh giữa hai luồng ý thức hệ và những giá trị cốt lõi giữa hai thế giới Tự Do và Toàn trị. Các quốc gia Dân chủ trên thế giới không chỉ đối mặt với một con rồng đỏ Trung Hoa hung bạo đang trỗi dậy mạnh mẽ, mà bên cạnh đó phải luôn dè chừng với một “Sa hoàng Nga” Putin đầy thủ đoạn, luôn khao khát quyền lực, ôm ấp mộng phục hồi đế chế Liên Xô trước đây. Sự kết hợp giữa hai thế lực Nga – Trung, dù bất cứ thời điểm nào, cũng trở thành một đe dọa mang tính hủy diệt thế giới hiện nay. Tháng Ba, 2021, Bộ Tư Lệnh Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương Hoa Kỳ (USINDOPACOM) đã trình kế hoạch đầu tư cho tài khóa 2020-2027 lên Quốc Hội Mỹ. Theo đó tài khóa 2022, được đề nghị ngân sách 4,7 tỷ USD, gấp hơn 2 lần so với 2,2 tỷ USD tài khóa 2021 và gần bằng khoản ngân sách 5 tỷ USD mà Mỹ chi hàng năm để đối phó với Nga. Khoản tiền 27,4 tỷ USD trong 6 năm tới cũng tăng 36% so với khoảng thời gian trước đó. Một hệ thống phòng thủ tên lửa chính xác được xây dựng dọc theo chuỗi đảo thứ nhất gồm Đài Loan, Okinawa, Philippines để bảo vệ các đồng minh và duy trì áp lực quân sự mạnh mẽ trong khu vực. Đây là một trong những chi tiêu đắt đỏ nhất cho hệ thống phòng thủ tên lửa sau chiến tranh lạnh. Vấn để mà nhiều người muốn biết là tất cả những cuộc phô diễn sức mạnh quân sự đầy tốn kém này rồi sẽ kết thúc như thế nào? Rất nhiều người vẫn tin rằng, chiến tranh ở một thế giới mà tất cả các quốc gia đều bị ràng buộc trong một thế giới phức tạp, đa chiều và những phụ thuộc về kinh tế khăng khít là không thể. Những suy nghĩ như thế cũng chiếm đa số khi nhận định về khả năng bùng nổ chiến tranh Thế Giới Thứ Hai khi Đức gia tăng sức mạnh quân sự và tấn công Ba Lan, Tiệp Khắc. Loài người có đặc tính là mau quên trong khi bánh xe lịch sử thì thường lặp lại những vòng quay nghiệt ngã. Điều đáng tiếc là văn minh của loài người luôn gắn chặt với các cuộc chiến tranh tàn khốc. Giới phân tích đang nhắc nhiều tới “Bẫy Thucydides” và nguy cơ chiến tranh tăng cao ở Ấn Độ -Thái Bình Dương. Thực ra, thế giới Tây Phương đã thua dài Trung Quốc nhiều thập kỷ qua về mọi mặt từ kinh tế và chính trị. Những nền tảng của thế giới Tây Phương đã và đang bị bào mòn và hủy hoại nhanh chóng bởi những sách lược thâm độc của những học trò Tôn Tử. Kể từ khi được tháo bỏ gông cùm từ 1979, Trung Quốc với chính sách của họ Đặng đã vươn lên mạnh mẽ và xây dựng một hệ thống toàn cầu khổng lồ chống lại Phương Tây dựa trên những đặc tính chủng tộc và tư tưởng thù hận của chủ nghĩa cộng sản. Trung Quốc khiến cả thế giới phụ thuộc vào năng lực sản xuất và khả năng thương mại tuyệt vời trong khi dùng tiền và công nghệ của Tây Phương để xây dựng quân đội và phá hoại xã hội Tây Phương bằng nhiều phương thức khác nhau. Trong cuốn sách “The coming China’s Wars” của Peter Navarro đều liệt kê những thủ đoạn tàn độc của Trung Quốc đã tiến hành để hủy hoại xã hội Hoa Kỳ, suy giảm sức mạnh kinh tế, xã hội và lũng đoạn truyền thông, chính trị. Nhưng có lẽ, điều tệ hại hơn cả là một cuộc phá hoại ngấm ngầm, tha hóa các giá trị nền tảng xã hội của thế giới Tự Do mà Trung Quốc đã tiến hành nhiều thập kỷ mà các nước Phương Tây vẫn còn rất mơ hồ. Dù sao, lời cảnh báo và các hành động mạnh mẽ của Hoa Kỳ kể từ nhiệm kỳ của Donald Trump rất hữu ích, nó đã làm cho Phương Tây không còn ảo tưởng về mối quan hệ với Trung Quốc. Đó là sự thức tỉnh muộn màng nhưng “có còn hơn không.” Và giờ đây, không phải Trung Quốc mà là chính thế giới Phương Tây và Hoa Kỳ cũng nhìn thấy “khả năng” bùng phát một cuộc chiến tranh giới hạn tại Biển Đông để ngã ngũ và chấm dứt cuộc chiến tranh ngầm dai dẳng, thâm độc mà Trung Quốc đã tiến hành từ nhiều thập kỷ qua chống lại thế giới Tây Phương. Nếu không, với một sức mạnh chủng tộc vượt trội, những chính sách thâm độc và chủ nghĩa dân tộc cực đoan kết hợp với những tư tưởng đầy thù hận cộng sản, trong tương lai không xa, con rồng Trung Hoa sẽ dẫm nát thế giới hôm nay. Những cuộc phô diễn sức mạnh quân sự ở Biển Đông sẽ không dừng lại những hành động hù dọa, răn đe. Đó là cuộc chiến tranh Định Mệnh và thời điểm tuyệt vời cho điều đó bắt đầu sẽ xảy ra ngay trước khi Trung Quốc bước vào cuộc chiến quyền lực ở Trung Nam Hải tại đại hội đảng CS Trung Quốc tiếp tới. Đó chính là thời điểm tốt nhất để vạc dầu Biển Đông bùng cháy. Dù con người không mong muốn nhưng Chiến Tranh và Hòa Bình cũng giống như Bóng đêm và Ban ngày và thế giới không chỉ có mỗi Hòa Bình hay ánh sáng, như  câu nói của nhà sử học La Mã Publius Flavius Vegetius Renatus đã trở thành chân lý “Igitur qui desiderat pacem, praeparet bellum – Nếu bạn muốn Hòa Bình thì hãy chuẩn bị Chiến Tranh.” Tân Phong XEM THÊM: Biển Đông: Quốc tế tăng áp lực để đẩy lùi tham vọng của Trung Quốc Bộ Tứ họp bàn về trật tự thế giới hậu Covid và chiến lược đối phó Bắc Kinh  
......

Nga cáo buộc Mỹ lợi dụng công nghệ thông tin cạnh tranh không công bằng

Reuters - VOA|   Nga ngày thứ Bảy cáo buộc Mỹ lợi dụng các các cơ hội về công nghệ thông tin nhằm cạnh tranh không công bằng và rằng các nền tảng mạng xã hội kiểm duyệt nội dung một cách tùy tiện và bừa bãi. Tuần này Nga cho biết họ đang làm chậm tốc độ của Twitter để trả đũa điều mà họ mô tả là mạng xã hội này không chịu gỡ bỏ nội dung bị cấm. Nga đe dọa sẽ chặn hoàn toàn Twitter, một bước leo thang căng thẳng giữa Moscow và các công ty mạng xã hội của Mỹ. Twitter hiện dán nhãn một số cơ quan truyền thông Nga là “cơ quan truyền thông có liên hệ với nhà nước,” một hành động bị Moscow chỉ trích. Tổng thống Vladimir Putin hồi tháng 12 đã kí luật cho Nga những quyền hạn mới để hạn chế các nền tảng mạng xã hội của Mỹ. “Về nguyên tắc, [các nền tảng] không có các tiêu chuẩn thống nhất để tự quản lý. Đây là một bế tắc về ngữ nghĩa và công nghệ,” phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Nga Maria Zakharova viết trên Facebook ngày thứ Bảy. “Nội dung kĩ thuật số bị một số người kiểm duyệt nhất định kiểm duyệt tùy tiện và bừa bãi mà không có quyết định của tòa án hoặc nhà chức trách hữu quan.” Twitter ngày thứ Ba cho biết họ hết sức lo ngại về những nỗ lực gia tăng nhằm ngăn chặn và bóp nghẹt các cuộc bàn luận công khai trực tuyến và họ lo lắng về tác động đối với quyền tự do ngôn luận xuất phát từ hành động giảm tốc độ dịch vụ của Nga. “Mục tiêu của Washington là rõ ràng - sử dụng các cơ hội về công nghệ thông tin để cạnh tranh không công bằng trong mọi lĩnh vực,” bà Zakharova nói.  
......

Bạch tuột đã hiện nguyên hình

Nguyen Khan| Khi quân đội Myanmar đảo chính chính phủ dân sự nửa vời của bà cố vấn Aung San Suu Kyi với lý do gian lận bầu cử, là lúc không ít người đang cay cú vụ gian lận bầu cử bên Mỹ, thất vọng vì tổng thống Trump không ban hành thiết quân luật trừng trị bọn gian lận, nhất thời có thiện cảm với quân phiệt Myanmar, chưa soi đến khía cạnh chính phủ dân sự Myanmar là chính phủ nửa vời bị giới quân nhân khống chế thì làm gì có đủ thực quyền để gian lận. Có vẻ như bà Aung San Suu Kyi không đáp ứng yêu cầu của quyền lực ngầm Toàn cầu hóa nên bị báo chí cánh tả phương Tây đánh phá dữ dội, lên án bà không ngăn chặn, thậm chí còn bao che cho hành vi đàn áp người Rohingya tại Myanmar làm nhiều người cuốn theo, nhất thời không có thiện cảm với chính phủ dân sự và bà cố vấn Aung San Suu Kyi, chưa để ý đến khía cạnh nếu bà có thực quyền đầy đủ thì đã làm tổng thống chứ có đâu núp bóng dưới danh nghĩa cố vấn để điều hành chính phủ, và với vai trò nửa vời như vậy thì làm gì cản được phe quân đội đàn áp dân thiểu số Hồi giáo Rohingya.   Nhưng cộng đồng mạng Việt Nam rất tỉnh táo, sau giai đoạn nhất thời lúng túng chưa có cái nhìn thấu cáy về tình hình Myanmar vì bị bóng đen gian lận bầu cử Mỹ che phủ, sau đó, nhìn vào thực tế sự phản kháng đảo chính mang tính sống còn của nhân dân Myanmar, cộng đồng mạng đã nhanh chóng nhận ra vụ đảo chính quân sự tại Myanmar thực chất là do bạch tuộc TC (Trung Cộng) giật dây quân phiệt Myanmar vì lợi ích địa chính trị và lợi ích kinh tế của chúng, gian lận bầu cử được thổi phồng làm cớ cho bọn chúng thực hiện mưu ma chước quỷ.   Bởi chẳng ai còn lạ gì trong quá khứ TC là nước bảo kê cho chế độ quân phiệt độc tài tàn bạo Myanmar tồn tại từ năm 1962 đến năm 2015 là năm bọn chúng phải miễn cưỡng chia quyền cho chính phủ dân sự trước sức đấu tranh kiên trì và dũng mãnh của nhân dân Myanmar dưới sự lãnh đạo của bà Aung San Suu Kyi, không biết bao nhiêu người đã ngã xuống, bao nhiêu người bị khủng bố đàn áp khủng khiếp, bao nhiêu máu đã tuông ra, bao nhiêu tù tội, thương tật... Mà nhân dân Myanmar đã đánh đổi để giành lại một chính phủ dân sự nửa vời.   Bởi trước đó đã một lần tổng tuyển cử, liên đoàn quốc gia vì dân chủ của bà Aung San Suu Kyi giành chiến thắng tuyệt đối nhưng bị bọn quân phiệt lật kèo phủi bỏ, bắt bớ tù tội nhiều người, giam lỏng bà Aung San Suu tại gia nhiều năm liền.   Năm 2015,rút kinh nghiệm lần tổng tuyển cử thảm bại trước, bọn quân phiệt xây dựng bản hiến pháp khống chế số ghế đại biểu Quốc Hội dân sự, để nếu phe dân sự có thắng tuyệt đối bầu cử Quốc Hội như lần trước vẫn không đủ ghế sửa đổi hiến pháp, không đủ ghế vô hiệu hóa quyền mặc định phe quân đội nắm giữ mấy bộ chủ chốt trong nội các.   Như vậy sự cấu kết lợi ích giữa TC và quân phiệt Myanmar không chỉ diễn ra trong vụ đảo chính lần này, sự tàn ác dã man của chúng cũng không chỉ mới xảy ra hôm nay, mà đã xảy ra hơn nửa thế kỷ, hơn nửa thế kỷ nhân dân Myanmar đánh đổi bằng máu mới giành lại chính phủ dân sự nửa vời trong 5 năm, để rồi cũng như lần trước, bọn chúng lại lật kèo bắt giữ bà Aung San Suu Kyi và nhiêu quan chức chính phủ dân sự.   Bởi bọn quân phiệt xem việc chia quyền cho chính phủ dân sự chỉ là một thủ đoạn hạ nhiệt tạm thời sức nóng đấu tranh của nhân dân, hạ nhiệt sự lên án của cộng đồng quốc tế, rảnh tay cũng cố quyền lực đang bị sói mòn vì máu của nhân dân Myanmar đổ ra quá nhiều trong các cuộc biểu tình ôn hòa đòi dân chủ. Nay mọi chuyện tạm ổn, được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của bạch tuộc TC đang lúc rất cần Myanmar đóng vai trò quan trọng trên bàn cờ địa chính trị dang hồi sốt nóng, nên bọn chúng cấu kết dựng chuyện gian lận bầu cử để đoạt lại phần quyền mà chúng đã miễn cưỡng chia cho chính phủ dân sự Myanmar 5 năm trước.   Hơn nửa thế kỷ qua, kể sao xiết tội ác TC qua bàn tay "thái thú" của bọn quân phiệt gây ra cho nhân dân và đất nước Myanmar giàu tài nguyên và đất hiếm. Bao nhiêu tài nguyên đã bị bọn quân phiệt bán rẻ cho TC, bao nhiêu dự án giao cho TC, đẩy đất nước và nhân dân Myanmar vào thảm cảnh nghèo khổ, khánh kiệt.   Cuộc đảo chính lần này, như nói ở phần trên, là lúc bọn tướng lĩnh nối lại chế độ quân phiệt nguyên vẹn như trước, thủ đoạn hạ nhiệt bằng chính phủ dân sự nửa vời không còn cần thiết, bọn quân phiệt phải thu lại quyền lực của chính phủ dân sự để độc tôn lãnh đạo đất nước, độc tài lợi ích, độc quyền quan hệ chặt chẽ và mờ ám với TC, chứ không phải cải tổ chính phủ do gian lận bầu cử như chúng lu loa. Bởi đây là thời điểm TC có thời cơ bức phá loại bỏ Mỹ và Phương Tây khỏi Ấn Độ Thái Bình Dương khi tổng thống khắc tinh của TC là Donald Trump bị phơi áo, nên TC đang rất cần quân phiệt Myanmar cho kế hoạch bành trướng.   Bắc Kinh đang gia tăng áp lực quân sự lên Biển Đông, liên tục tập trận, đang có những chuẩn bị kỹ lưỡng và cấp tập cho chiến tranh, thì đường ống dẫn dầu của TC từ Ấn Độ Dương xuyên qua lãnh thổ Myanmar vào TC rất quan trọng với TC nếu chẳng may chiến tranh tắt đường vận chuyển dầu qua eo biển Malacca. Hơn nữa, vũ khí duy nhất TC đang độc quyền sở hữu chống lại cuộc chiến công nghệ với Mỹ, Nhật, Hàn và các nước Phương Tây là đất hiếm. Myanmar có trữ lượng đất hiếm khá nhiều, nếu không kiểm soát được nguồn đất hiếm tại Myanmar thì lực ép nguồn cung đất hiếm của TC sẽ không hiệu quả.   Nay mọi chuyện đã hai năm rõ mười:   • Đặc phái viên nhân quyền của Liên Hiệp Quốc đã chứng minh tội ác dã man của quân phiệt Myanmar dùng súng máy và đạn thật sát thương người biểu tình ôn hòa, đã kết luận không loại trừ khả năng tập đoàn quân sự "phạm tội ác chống nhân loại", là tội mà Hitler, Polpot... Đã phạm. Sự tàn ác của quân phiệt Myanmar đã được khẳng định.   • TC làm đầu têu ngăn cản quyết liệt Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, không cho thông qua nghị quyết lên án quân phiệt Myanmar. Vai trò giật dây chống lưng cho quân phiệt Myanmar đảo chính của TC đã được xác định.   • Hai quan chức bộ ngoại giao Myanmar bị quân phiệt bắt giữ vì cáo buộc để lộ bí mật nhà nước, tiết lộ nội dung cuộc họp khẩn giữa đại diện chính quyền TC và nhà cầm quyền quân phiệt về việc phía TC yêu cầu quân phiệt bảo vệ các doanh nghiệp và công ty TC tại Myanmar, bảo vệ hai đường ống dẫn dầu và khí đốt v.v... Quan hệ chặt chẽ và mờ ám giữa TC và quân phiệt Myanmar đã được khẳng định.   Như vậy, không còn nghi ngờ vai trò của TC trong vụ đảo chính Myanmar. Con bạch tuộc TC đã hiện nguyên hình./.
......

Mỹ sẽ triển khai tên lửa chống Trung Quốc dọc theo chuỗi đảo thứ nhất

Tàu tác chiến ven biển USS Gabrielle Giffords phóng tên lửa tấn công trong cuộc tập trận Pacific Griffin ở Biển Philippines. NSM là vũ khí tấn công chính xác, tầm xa được thiết kế để tìm và tiêu diệt tàu địch. (Ảnh do Hải quân Hoa Kỳ cung cấp) Ryo Nakamura, Nikkei staff writer - Phan Nguyên biên dịch  Mỹ sẽ tăng cường khả năng răn đe bằng vũ khí thông thường chống lại Trung Quốc bằng cách thiết lập một mạng lưới tên lửa tấn công chính xác dọc theo cái gọi là "chuỗi đảo thứ nhất" như một phần của khoản chi 27,4 tỷ USD sẽ được xem xét cho chiến trường Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương trong sáu năm tới. Các khoản chi này sẽ là thành phần chính trong đề xuất thành lập Sáng kiến ​​Răn đe Thái Bình Dương mà Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương của Hoa Kỳ đã đệ trình lên Quốc hội. "Mối nguy lớn nhất đối với tương lai của Hoa Kỳ tiếp tục là sự xói mòn khả năng răn đe thông thường", tài liệu cho biết. "Nếu không có biện pháp răn đe thông thường hiệu quả và mang tính thuyết phục, Trung Quốc sẽ càng được khuyến khích hành động tại khu vực và trên toàn cầu để lật đổ lợi ích của Mỹ. Khi cán cân quân sự Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương trở nên bất lợi hơn, Mỹ sẽ gánh thêm nhiều rủi ro có thể khiến các đối thủ tự tin đơn phương cố gắng thay đổi nguyên trạng". Cụ thể, Sáng kiến kêu gọi "triển khai lực lượng tích hợp đa thành phần với các mạng lưới tên lửa tấn công chính xác ở phía tây Đường Chuyển ngày Quốc tế dọc theo chuỗi đảo thứ nhất, hệ thống tên lửa phòng không tích hợp ở chuỗi đảo thứ hai và một thế trận lực lượng phân tán mang lại khả năng duy trì sự ổn định, và nếu cần, phân phối và duy trì các hoạt động chiến đấu trong thời gian dài".  Chuỗi đảo thứ nhất bao gồm một nhóm các đảo bao gồm Đài Loan, Okinawa và Philippines, được Trung Quốc coi là tuyến phòng thủ đầu tiên. Chiến lược "chống tiếp cận/chống xâm nhập" của Bắc Kinh tìm cách đẩy lực lượng Mỹ ra khỏi Biển Đông và Biển Hoa Đông vốn nằm trong chuỗi đảo thứ nhất. Trung Quốc cũng tìm cách ngăn không cho lực lượng Hoa Kỳ tiếp cận "chuỗi đảo thứ hai" ở Tây Thái Bình Dương, trải dài từ đông nam Nhật Bản đến đảo Guam và Indonesia ở phía Nam. Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương đã đệ trình kế hoạch đầu tư cho năm tài khóa 2022 đến năm tài khóa 2027 lên Quốc hội trong tháng này. Đối với năm tài khóa 2022, họ đã yêu cầu 4,7 tỷ đô la, cao hơn gấp đôi so với 2,2 tỷ đô la dành cho khu vực trong năm tài khóa 2021 và gần với khoảng 5 tỷ đô la mà Washington đã chi hàng năm để đối phó với Nga.  Tổng chi 27,4 tỷ đô la trong sáu năm tương đương mức tăng 36% so với chi tiêu được lên kế hoạch cho cùng giai đoạn tính đến năm tài khóa 2020, phản ánh sự báo động ngày càng tăng về hoạt động của Trung Quốc xung quanh Đài Loan và ở Biển Đông và Biển Hoa Đông. Trong một bài phát biểu tại Viện American Enterprise có trụ sở tại Washington hôm thứ Năm, Đô đốc Philip Davidson, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, cho biết có những lo ngại về việc 6 năm tới là thời kỳ mà Trung Quốc có thể tìm cách thay đổi nguyên trạng khu vực, chẳng hạn như với Đài Loan.  Ông nói rằng có "một nhận thức cơ bản là giai đoạn từ nay đến năm 2026, trong thập niên này, là khoảng thời gian mà Trung Quốc đạt được sự vượt trội về năng lực, và khi Bắc Kinh có thể, họ sẽ chọn thay đổi hiện trạng khu vực bằng vũ lực". "Và tôi sẽ nói rằng sự thay đổi hiện trạng đó có thể trở thành vĩnh viễn", ông nói. Theo tài liệu, kế hoạch được cấu trúc để "tập trung nguồn lực vào các khả năng quân sự quan trọng nhằm răn đe Trung Quốc". "Các yêu cầu được nêu trong báo cáo này được thiết kế đặc biệt để thuyết phục các đối thủ tiềm tàng rằng bất kỳ hành động quân sự phủ đầu nào cũng sẽ quá tốn kém và có khả năng thất bại do (Mỹ) triển khai sức mạnh chiến đấu đáng tin cậy vào thời điểm khủng hoảng". Đề xuất sẽ được theo sau bởi các cuộc thảo luận với các nhà lập pháp và với các quốc gia sẽ tham gia vào việc thực hiện đề xuất này. Trước đây, Trung Quốc đã phản đối nỗ lực của Mỹ nhằm thiết lập lá chắn tên lửa ở các nước đồng minh, đặc biệt là ở Hàn Quốc.  Hai trực thăng tấn công AH-1W Super Cobra của Thủy quân lục chiến Mỹ bay qua Căn cứ Không quân Clark ở Philippines. Philippines là một phần của cái gọi là chuỗi đảo đầu tiên. (Ảnh do Bộ Quốc phòng cung cấp) Mỹ có khoảng 132.000 quân đóng tại Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương, theo sách trắng quốc phòng Nhật Bản. Kế hoạch đầu tư lấy "mạng lưới tấn công chính xác, có khả năng sống sót cao dọc theo chuỗi đảo thứ nhất" làm yếu tố trung tâm. Điều này có nghĩa là Mỹ sẽ mở rộng sử dụng các khẩu đội tên lửa thông thường trên đất liền vì quân đội Mỹ đã loại trừ việc sử dụng đầu đạn hạt nhân trên các tên lửa tầm ngắn và tầm trung như vậy. Chiến hạm USS Chafee phóng Block V Tomahawk tại Thái Bình Dương. (Photo courtesy of the U.S. Navy) Chiến lược Trung Quốc của Mỹ từ lâu đã xoay quanh lực lượng hải quân và không quân. Trong cuộc Khủng hoảng Eo biển Đài Loan năm 1996, Hoa Kỳ đã điều động hàng không mẫu hạm tới thể hiện sức mạnh quân sự áp đảo như một biện pháp răn đe. Trung Quốc hiện nắm giữ một kho tên lửa đa dạng với mục tiêu ngăn chặn bước tiến quân sự của Hoa Kỳ trong chuỗi đảo thứ hai. Điều này đã làm cho chiến lược xoay quanh hải quân và không quân của Hoa Kỳ trở nên kém khả thi hơn.  Trung Quốc mạnh về tên lửa tầm trung, đặt trên đất liền. Theo Lầu Năm Góc, trong khi Trung Quốc nắm giữ một kho vũ khí gồm 1.250 tên lửa như vậy, Mỹ lại không có. Khoảng cách này là do Hiệp ước Lực lượng Hạt nhân Tầm trung (INF), Hiệp ước cấm phát triển các tên lửa mặt đất có tầm bắn từ 500 km đến 5.500 km. Hiệp ước này hết hạn vào năm 2019. "Hiệp ước INF đã bó buộc Hoa Kỳ một cách không cần thiết", Thượng nghị sĩ Jim Risch, thành viên cấp cao của Đảng Cộng hòa trong Ủy ban Đối ngoại Thượng viện nói với Nikkei trong một cuộc trả lời phỏng vấn bằng văn bản. Risch cho biết việc triển khai các tên lửa tầm trung ở Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương "là một lĩnh vực đàm phán lớn và ngày càng cần thiết đối với Hoa Kỳ và Nhật Bản". Một mạng lưới tên lửa đối phó với Trung Quốc ở khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương "sẽ là một điểm cộng cho Nhật Bản", một quan chức cấp cao của chính phủ Nhật Bản cho biết. Quan chức này cũng nói Tokyo chưa thảo luận về một động thái như vậy với Washington. Phi cơ F/A-18F Super Hornet thực hiện phi vụ trên núi Phú Sĩ Nhật Bản. Số lượng 55,000 quân đống tại Nhật Bản là con số quân đội đồn trú lớn nhất của Hoa Kỳ tại hải ngoại (Photo courtesy of the U.S. Navy) Các lực lượng trên bộ, trên biển và trên không của Mỹ đồn trú tại Nhật Bản theo hiệp ước an ninh song phương của hai nước, buộc Washington phải bảo vệ Nhật Bản nếu nước này bị tấn công. Hiện có khoảng 55.000 lính Mỹ đóng tại Nhật Bản, là đội quân lớn nhất của Mỹ ở nước ngoài.  Lực lượng Mỹ tại Nhật Bản hiện không duy trì các tên lửa có thể vươn tới Trung Quốc. Bộ Quốc phòng Nhật Bản đã và đang xây dựng năng lực tên lửa tầm xa của riêng mình ở quần đảo Nansei, bao gồm cả đảo Okinawa. Nhưng việc đặt tên lửa của Mỹ trên đất Nhật Bản sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Vì một động thái như vậy sẽ ảnh hưởng đến sự phân chia vai trò giữa quân đội Mỹ và Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản, Tokyo và Washington sẽ cần thảo luận chi tiết về bất kỳ việc triển khai nào được đề xuất, bao gồm cả vị trí và tầm bắn của tên lửa. Cơ hội có thể sẽ đến trong các cuộc đàm phán về hỗ trợ của Nhật cho lực lượng đồn trú của Mỹ từ năm tài khóa 2022 trở đi. Một quan chức cấp cao của Bộ Ngoại giao cho biết "việc triển khai tên lửa có thể được thảo luận khi chúng ta nói về tiến trình của liên minh Nhật-Mỹ".  Việc Nhật Bản quyết định cho phép Mỹ triển khai tên lửa chắc chắn sẽ khiến Trung Quốc tức giận, làm phức tạp thêm quan hệ ngoại giao giữa hai nước láng giềng vốn phụ thuộc nhau về kinh tế. Và Tokyo có thể sẽ vấp phải sự phản đối của địa phương nơi có các địa điểm triển khai tên lửa tiềm năng, bao gồm cả ở Okinawa, nơi tập trung khoảng 70% lực lượng Mỹ ở Nhật. Các vấn đề về ngân sách cũng có thể phát sinh. Washington "có thể yêu cầu chúng tôi gánh vác việc bảo trì và các chi phí khác liên quan đến các tên lửa được triển khai ở Nhật Bản", một quan chức Bộ Quốc phòng cho biết. Ryo Nakamura, Nikkei staff writer Nguồn: US to build anti-China missile network along first island chain Phan Nguyên biên dịch  Nguồn:nghiencuuquocte.org/2021/03/05/my-se-trien-khai-ten-lua-chong-trung-quoc-doc-theo-chuoi-dao-thu-nhat/ Merken  
......

Một tháng kinh hoàng ở Myanmar: Chuyện gì đã xảy ra, tương lai sẽ thế nào?

Vì sao đảo chính xảy ra? Aung San Suu Kyi giờ ra sao? Tương lai nào cho cuộc khủng hoảng?   By Lee Nguyen - Luật Khoa Tạp Chí|   Sáng ngày 01/02/2021, quân đội Myanmar (Tatmadaw) đảo chính. Họ bắt giữ bà Aung San Suu Kyi, Tổng thống Win Myint và các lãnh đạo khác của đảng Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ (National League for Democracy – NLD) trong một loạt các cuộc truy quét.   Quân đội sau đó thông báo sẽ thay thế nội các của bà Aung San Suu Kyi, bãi chức 24 bộ trưởng và thứ trưởng. Họ ban bố tình trạng khẩn cấp trong vòng một năm.   Các ngân hàng bị đóng cửa. Lệnh giới nghiêm vào ban đêm được áp dụng. Sóng điện thoại và mạng Internet bị gián đoạn.   Myanmar một lần nữa bị đặt dưới sự cai trị của quân đội, sau khoảng bảy thập niên dân chủ hóa nhiều bấp bênh.   Hơn một tháng đã trôi qua. Cuộc chính biến đã trở thành thảm sát đẫm máu.   Vì sao Tatmadaw đảo chính?   Tin đồn về một cuộc đảo chính đã bắt đầu lan truyền từ nhiều tuần trước đó, khi căng thẳng gia tăng giữa chính phủ dân sự và giới quân sự. Vào ngày 26/01/2021, người phát ngôn của quân đội, Thiếu tướng Zaw Min Tun đã cảnh báo rằng họ sẽ “hành động” nếu tranh chấp bầu cử không được giải quyết.   Trong cuộc bầu cử vào tháng 11/2020, Đảng NLD của bà Aung San Suu Kyi đã giành chiến thắng áp đảo so với Đảng Liên minh Đoàn kết và Phát triển (Union Solidarity and Development Party – USDP) do quân đội hậu thuẫn. NLD giành được 396/498 ghế có thể cạnh tranh trong lưỡng viện Quốc hội, vượt xa so với chỉ tiêu 322 ghế cần đạt để có thể thành lập nội các. Trong khi đó, USDP chỉ giành được 33 ghế, ít hơn 8 ghế so với bầu cử năm 2015.   Nhưng USDP cáo buộc cuộc bầu cử xảy ra “gian lận trên diện rộng”, mặc dù họ không đưa ra được bằng chứng. Trong cuộc họp báo ngày 11/11/2020, USDP cho biết họ không công nhận kết quả bầu cử và yêu cầu phải có một “cuộc bầu cử tự do, công bằng, không thiên vị và không có vận động tranh cử gian lận”.   Ủy ban Bầu cử Liên minh (Union Election Commission) của nước này bác bỏ các cáo buộc của quân đội, từ chối yêu cầu bầu cử lại. Họ khẳng định cuộc bầu cử đã được tổ chức “một cách công bằng, tự do”, và “không thể minh bạch hơn”.   Một thông tin đáng lưu ý là Tổng tư lệnh quân đội, Thống tướng Min Aung Hlaing sẽ đến tuổi nghỉ hưu vào tháng 6/2021, và theo quy định, phải rời khỏi vị trí của mình. Tài sản khổng lồ cũng như các công ty gia đình của ông có thể bị tổn hại khi ông không còn nắm quyền.   Việc đảo chính vì vậy được các nhà quan sát cho là một nỗ lực của Min Aung Hlaing để níu kéo quyền lực. Theo dự đoán, với việc tuyên bố tình trạng khẩn cấp trong vòng một năm, ông có thể sẽ tìm ra giải pháp để kéo dài nhiệm kỳ. Ai đang nắm quyền lực? Thống tướng Min Aung Hlaing, Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang Myanmar hiện đã lên nắm quyền.   Min Aung Hlaing, 64 tuổi, từng theo học ngành luật tại Đại học Yangon (Yangon University) và sau đó gia nhập Học viện Dịch vụ Quốc phòng (Defence Services Academy – DSA) – trường đại học quân sự hàng đầu của đất nước.   Min Aung Hlaing tiếp quản quân đội Myanmar vào năm 2011, khi đất nước bắt đầu quá trình dân chủ hóa. Các nhà ngoại giao ở Yangon cho biết, kể từ nhiệm kỳ đầu tiên của bà Suu Kyi vào năm 2016, Min Aung Hlaing đã chuyển từ một người lính lầm lì thành một chính trị gia của công chúng.   Ông sử dụng Facebook để công khai các hoạt động chính trị, các cuộc gặp với các chức sắc tôn giáo và các chuyến viếng thăm tu viện. Min Aung Hlaing đã nghiên cứu quá trình chuyển đổi chính trị ở các nước. Ông nhận thấy cần phải tránh sự hỗn loạn như ở Libya và các nước Trung Đông sau khi Myanmar thay đổi chế độ vào năm 2011.   Trong những bình luận công khai đầu tiên sau cuộc đảo chính, Tướng Hlaing đã tìm cách biện minh cho việc tiếp quản quyền lực. Ông nói rằng quân đội đứng về phía người dân và sẽ xây dựng một “nền dân chủ thực thụ và có kỷ luật”. Quân đội cũng cho biết họ sẽ tổ chức một cuộc bầu cử “tự do và công bằng” khi tình trạng khẩn cấp kết thúc.   Quân đội đã luôn có một vị trí quan trọng ở Myanmar, bất kể họ có nắm quyền chính thức hay không. Họ là kiến trúc sư của bản Hiến pháp năm 2008, trong đó thừa nhận vai trò và quyền lực của giới quân đội trong hệ thống chính trị Myanmar.   Tatmadaw được Hiến pháp trao cho một hạn ngạch (không qua bầu cử) 25% số ghế trong lưỡng viện Quốc hội. Tổng tư lệnh của quân đội còn có quyền bổ nhiệm ba vị trí bộ trưởng trong chính phủ, phụ trách các vấn đề quốc phòng, nội vụ và biên giới.   Aung San Suu Kyi giờ ra sao? Bà Aung San Suu Kyi bị đưa ra xét xử trong một phiên tòa bí mật vào ngày 16/2. Luật sư của bà không được thông báo. Ông Win Myint, vị tổng thống bị phế truất của Myanmar cũng bị xét xử trong phiên tòa này. Họ đối mặt với các bản án lần lượt là sáu năm và ba năm tù giam.   Các tội danh không liên quan đến gian lận bầu cử. Bà Suu Kyi bị khép vào tội nhập khẩu bộ đàm – một mặt hàng nằm trong danh sách cấm nhập khẩu ở Myanmar. Bằng chứng buộc tội được đưa ra là ít nhất 10 chiếc bộ đàm cùng các thiết bị ngoại quốc khác mà cảnh sát tìm thấy trong dinh thự của bà.   Ngoài ra, bà cũng bị kết tội vi phạm luật về quản lý xã hội trong tình trạng thiên tai, khi đã tiếp xúc với một đám đông trong đại dịch COVID-19. Ông Win Myint cũng bị khép vào tội danh này.   Theo nhận định của New York Times, phiên tòa có thể kéo dài đến một năm. Đây là cái cớ để quân đội tiếp tục giam giữ bà Suu Kyi – người lãnh đạo phong trào dân quyền ở Myanmar. Vấn đề người Rohingya thì thế nào? Bà Aung San Suu Kyi là một biểu tượng dân chủ ở Myanmar. Tuy vậy, hình tượng người hùng đổ sập vào năm 2017 khi bà bảo vệ các chiến dịch đẫm máu của quân đội ở bang Rakhine. Cuộc đàn áp đó đã khiến 700.000 người Rohingya phải chạy sang nước láng giềng Bangladesh.   Những người Rohingya tị nạn ở Bangladesh đã lên án cuộc đảo chính quân sự ở Myanmar, nhưng nói rằng họ không “cảm thấy tiếc” về việc nhà lãnh đạo Aung San Suu Kyi bị tước đi quyền lực.   Bà Christina Fink, một giáo sư tại Đại học George Washington (Mỹ), người nghiên cứu về Myanmar cũng cho biết, bà Suu Kyi và NLD đã đối xử bất bình đẳng với các sắc tộc thiểu số ở đất nước.   Chẳng hạn, ở tiểu bang Rakhine, NLD đã bổ nhiệm người của mình làm thủ hiến, mặc dù một đảng địa phương đại diện cho sắc tộc Arakan sống ở đó chiếm đa số trong cơ quan lập pháp của bang.   Bà Suu Kyi và NLD cũng đã để quân đội đặt ra phần lớn chương trình nghị sự trong các cuộc đàm phán hòa bình với các phiến quân và thậm chí tán thành cuộc chiến giữa Tatmadaw với quân đội Arakan. Fink nói: “Rất nhiều đảng phái sắc tộc cảm thấy rằng họ bị gạt ra ngoài lề và NLD chỉ theo đuổi những thứ của riêng họ”.   Cho đến nay, nhiều người biểu tình chống quân đội cảm thấy hối hận vì đã im lặng trước các hành động diệt chủng của Tatmadaw đối với người Rohingya trên đất nước.   Trong nhiều thập niên qua, công chúng tin vào những lời tuyên truyền của quân đội, rằng những hành vi thanh trừng sắc tộc ở bang Rakhine chỉ là một cuộc phản kích chống lại các tay súng Rohingya.   Họ tin rằng người Rohingya là dân nhập cư đến từ Bangladesh. Họ gọi những người tị nạn Rohingya là “chuyên gia gây chú ý” (drama queens) và “kẻ nói dối”, cho rằng người Rohingya đã thêu dệt nên những câu chuyện kinh hoàng để nhận tiền và viện trợ quốc tế.   Sau cuộc đảo chính, nhiều người Myanmar đã bắt đầu nghi ngờ những lời tuyên truyền của quân đội và thay đổi định kiến cố hữu về người Rohingya.   Sự thay đổi này là một tín hiệu tích cực và có ý nghĩa sâu sắc ở một đất nước mà chỉ vài năm trước, việc nhắc đến từ “Rohingya” có thể gây ra phản ứng giận dữ từ đám đông.   Một số người Rohingya thậm chí còn đang tham gia các cuộc biểu tình ở Yangon, dù họ có nguy cơ bị bắt hoặc bị ngược đãi trong một xã hội phủ nhận các quyền công dân cơ bản của họ. Các cuộc biểu tình đang diễn ra như thế nào? Trong suốt nhiều tuần lễ, người dân Myanmar xuống đường biểu tình ủng hộ bà Aung San Suu Kyi và phản đối cuộc đảo chính của quân đội.   Những ngày sau cuộc đảo chính, không khí sợ hãi bao trùm đường phố Myanmar. Người dân biết quá rõ quân đội sẽ sử dụng vũ lực như thế nào, và lúc đầu họ đã do dự. Một nhà lãnh đạo của một tổ chức xã hội dân sự Hồi giáo có trụ sở tại Yangon nói trên tờ Southeast Asia Globe: “Nếu chúng tôi đáp trả bằng các cuộc biểu tình, [quân đội] sẽ bắt giữ rất nhiều người. Hiện giờ chúng tôi không làm gì cả, ngoại trừ đăng bài trên Facebook.”   Rất nhanh sau đó, những hội nhóm hình thành trên mạng xã hội. Cư dân mạng lên Facebook chuyển ảnh đại diện của họ thành màu đen trong sự phản đối lặng lẽ, trong khi các bác sĩ đeo ruy băng đen lên ngực áo của họ để thể hiện quan điểm phản kháng. Trong khi đó, một nhóm bác sĩ tại các bệnh viện quốc doanh bắt đầu đình công để phản đối cuộc đảo chính và yêu cầu trả tự do cho bà Suu Kyi. Tranh cổ động: Xoong chảo của chúng tôi đang nói gì? Phản đối đảo chính quân sự! Thả các nhà lãnh đạo của chúng tôi! Chúng tôi muốn công lý! Tôn trọng lá phiếu của chúng tôi! Cứu lấy nền dân chủ! Ảnh: Ye Yint Maung. Khi đêm đến, người dân bắt đầu đổ ra đường gõ xoong nồi như một hình thức phản kháng. Đây là một phong tục truyền thống của Myanmar để xua đuổi ma quỷ. Họ muốn dùng nó để xua đuổi những kẻ đeo bám quyền lực dai dẳng trên đất nước này. Các nhóm thanh niên và sinh viên cũng kêu gọi các chiến dịch bất tuân dân sự. Trang fanpage của chiến dịch trên Facebook có hơn 300.000 lượt yêu thích.   Các cuộc biểu tình ôn hòa bị quân đội đàn áp đẫm máu. Hai người biểu tình bị lực lượng an ninh giết chết ở Mandalay vào ngày 20/2.   Vào ngày 22/02, hàng triệu người trên khắp đất nước tổ chức một cuộc tổng đình công, với sự tham gia của công chức nhà nước, nhân viên ngân hàng, bác sĩ và những người lao động trong các ngành nghề khác. Cuộc tẩy chay trên toàn quốc đã thúc đẩy một phong trào bất tuân dân sự, làm tê liệt hệ thống ngân hàng và khiến quân đội gặp khó khăn.   Quân đội đã dựng các rào chắn, triển khai các đội lính bắn tỉa trên mái nhà, dùng đạn cao su, vòi rồng, hơi cay và đạn thật để chống người biểu tình. Tuần này qua tuần khác, các lực lượng vũ trang đã gia tăng các cuộc tấn công nhắm vào những người biểu tình. Cho đến tuần đầu tiên của tháng Ba, đã có hơn 60 người thiệt mạng, trong đó có ít nhất 38 người bị giết chỉ trong ngày 3/3. Tương lai nào cho cuộc khủng hoảng? Các nhà lãnh đạo trên thế giới đã nhanh chóng lên án cuộc đảo chính, yêu cầu thả tự do cho bà Aung San Suu Kyi và các nhà lãnh đạo khác, đồng thời kêu gọi quân đội tôn trọng kết quả của cuộc bầu cử.   Tổng thống Mỹ Joe Biden đe dọa sẽ khôi phục các lệnh trừng phạt lên giới quân sự Myanmar. Ông nói rằng quân đội không nên “chống lại ý muốn của người dân”. Bộ Ngoại giao Mỹ tuyên bố các sự kiện ở Myanmar là một cuộc đảo chính.   Tổng thư ký Liên hợp quốc António Guterres cho biết cuộc đảo chính “giáng một đòn nghiêm trọng vào các cải cách dân chủ ở Myanmar”. Thủ tướng Anh Boris Johnson phát biểu trong một bài đăng trên Twitter rằng “lá phiếu của người dân phải được tôn trọng và các nhà lãnh đạo dân sự nên được thả”.   Nhiều quốc gia phương Tây khác cũng đã thi hành hoặc đang cân nhắc các lệnh trừng phạt. Tuy nhiên, tổ chức quan trọng nhất trong khu vực ASEAN (Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á), do Brunei làm chủ tịch nhiệm kỳ 2021, lại không đưa ra động thái nào. Trong khi đó, Trung Quốc phản ứng một cách thận trọng vì họ đang có quan hệ tốt với cả chính phủ của bà Aung San Suu Kyi và giới quân đội Myanmar./.   Các nguồn tổng hợp chính New York Times, What is happening in Myanmar? Coup, protest and more news BBC, Myanmar coup: What is happening and why? South East Asia Globe, Myanmar’s military coup: Why now, and where do we go from here? Reuters, Explainer: All eyes on Myanmar army chief Min Aung Hlaing as military seizes power  
......

Điều gì có thể dẫn tới chiến tranh Mỹ – Trung?

Joseph Nye, Trần Hùng( biên dịch) Khi Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị gần đây kêu gọi cài đặt lại quan hệ song phương với Hoa Kỳ, một phát ngôn viên của Nhà Trắng đã trả lời rằng Hoa Kỳ coi quan hệ Mỹ – Trung là một trong những cuộc cạnh tranh mạnh mẽ đòi hỏi vị thế của sức mạnh. Rõ ràng là chính quyền của Tổng thống Joe Biden đã không đảo ngược các chính sách của Trump đối với Trung Quốc. Một số nhà phân tích, dẫn nhận định của Thucydides cho rằng Chiến tranh Peloponnese xuất phát từ nỗi sợ hãi của Sparta về một Athens đang trỗi dậy, tin rằng quan hệ Mỹ – Trung đang bước vào thời kỳ xung đột giữa một bá quyền cũ với một quốc gia thách thức ngày càng trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi không bi quan như vậy. Theo tôi, sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế và sinh thái làm giảm khả năng xảy ra chiến tranh lạnh thực sự, chứ đừng nói đến chiến tranh nóng, bởi cả hai nước đều có động lực để hợp tác với nhau trong một số lĩnh vực. Đồng thời, tính toán sai lầm luôn có thể xảy ra, và một số người đã nhận thấy nguy cơ hai kẻ “mộng du” cùng nhau bước vào thảm họa, như đã từng xảy ra với Thế chiến I. Lịch sử đầy rẫy những trường hợp ngộ nhận về sự thay đổi cân bằng quyền lực. Ví dụ, khi Tổng thống Richard Nixon đến thăm Trung Quốc vào năm 1972, ông muốn cân bằng lại những gì ông coi là mối đe dọa ngày càng tăng của Liên Xô đối với một nước Mỹ đang suy tàn. Nhưng điều mà Nixon nhận thức là sự suy tàn thực ra lại là sự trở lại trạng thái bình thường của Mỹ trong việc chiếm tỷ trọng GDP toàn cầu cao sau Thế chiến II. Nixon tuyên bố một thế giới đa cực, nhưng những gì xảy ra tiếp theo là sự tan rã của Liên Xô và sự xuất hiện “khoảnh khắc đơn cực” của Mỹ hai thập niên sau đó. Ngày nay, một số nhà phân tích người Trung Quốc đánh giá thấp khả năng phục hồi của Mỹ và dự đoán sự thống trị cho Trung Quốc, nhưng điều này cũng có thể trở thành một tính toán sai lầm nguy hiểm. Việc Mỹ đánh giá quá cao hoặc quá thấp sức mạnh của Trung Quốc cũng nguy hiểm không kém, và ở Mỹ tồn tại các nhóm có động cơ kinh tế và chính trị để làm cả hai việc này. Nếu tính bằng đô la, nền kinh tế Trung Quốc có quy mô bằng 2/3 nền kinh tế Mỹ, nhưng nhiều nhà kinh tế kỳ vọng Trung Quốc sẽ vượt qua Mỹ vào những năm 2030, tùy thuộc vào những gì người ta giả định về tốc độ tăng trưởng của Trung Quốc và Mỹ. Liệu các nhà lãnh đạo Mỹ có thừa nhận sự thay đổi này theo cách cho phép hình thành một mối quan hệ mang tính xây dựng, hay họ sẽ khuất phục trước nỗi sợ hãi? Liệu các nhà lãnh đạo Trung Quốc có chấp nhận rủi ro nhiều hơn, hay người Trung Quốc và người Mỹ sẽ học cách hợp tác để mang lại các hàng hóa công toàn cầu dưới một cơ cấu phân bổ quyền lực đang thay đổi? Hãy nhớ lại rằng Thucydides cho rằng cuộc chiến đã chia cắt thế giới Hy Lạp cổ đại là do hai nguyên nhân: sự trỗi dậy của một thế lực mới và nỗi sợ hãi mà điều này tạo ra đối với cường quốc cũ. Nguyên nhân thứ hai cũng quan trọng không kém nguyên nhân thứ nhất. Mỹ và Trung Quốc phải tránh những lo ngại bị phóng đại có thể tạo ra một cuộc chiến tranh nóng hoặc lạnh mới. Ngay cả khi Trung Quốc vượt qua Mỹ để trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới, thu nhập quốc dân không phải là thước đo duy nhất cho sức mạnh địa chính trị. Trung Quốc xếp sau Mỹ khá xa về quyền lực mềm và chi tiêu quân sự của Mỹ gần gấp 4 lần Trung Quốc. Dù năng lực quân sự của Trung Quốc đang gia tăng trong những năm gần đây, các nhà phân tích xem xét kỹ cán cân quân sự sẽ kết luận rằng Trung Quốc sẽ không thể đẩy Mỹ ra khỏi khu vực Tây Thái Bình Dương. Mặt khác, Hoa Kỳ đã từng là nền kinh tế có quy mô ngoại thương lớn nhất thế giới và là quốc gia cho vay song phương lớn nhất. Ngày nay, gần 100 quốc gia coi Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của họ, so với 57 của Mỹ. Trung Quốc có kế hoạch cho vay hơn 1 nghìn tỷ USD cho các dự án cơ sở hạ tầng thông qua Sáng kiến ​​Vành đai vàCon đường trong thập niên tới, trong khi Mỹ đã cắt giảm viện trợ. Trung Quốc sẽ có được sức mạnh kinh tế từ quy mô thị trường trong nước cũng như các khoản đầu tư và hỗ trợ phát triển ở nước ngoài. Sức mạnh tổng thể của Trung Quốc so với Mỹ có thể sẽ tăng lên. Tuy nhiên, sự cân bằng quyền lực rất khó đánh giá. Mỹ sẽ duy trì một số lợi thế quyền lực lâu dài, tương phản với các khu vực dễ bị tổn thương của Trung Quốc. Một là địa lý. Hoa Kỳ được bao quanh bởi các đại dương và các nước láng giềng có khả năng vẫn thân thiện. Trung Quốc có biên giới với 14 quốc gia, và các tranh chấp lãnh thổ với Ấn Độ, Nhật Bản và Việt Nam đặt ra các giới hạn về quyền lực cứng và mềm của họ. Năng lượng là một lĩnh vực khác mà Mỹ có lợi thế. Một thập niên trước, Mỹ phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu, nhưng cuộc cách mạng đá phiến đã biến Bắc Mỹ từ một nơi nhập khẩu thành bên xuất khẩu năng lượng. Đồng thời, Trung Quốc trở nên phụ thuộc nhiều hơn vào nhập khẩu dầu từ Trung Đông, vốn phải được vận chuyển dọc theo các tuyến đường biển bị ảnh hưởng bởi mối quan hệ trắc trở của họ với Ấn Độ. Mỹ cũng có lợi thế về nhân khẩu học. Đây là quốc gia phát triển lớn duy nhất được dự đoán sẽ duy trì thứ hạng toàn cầu (thứ ba) về dân số. Mặc dù tốc độ tăng dân số của Hoa Kỳ đã chậm lại trong những năm gần đây, nhưng tỉ lệ này sẽ không chuyển sang mức âm như ở Nga, Châu Âu và Nhật Bản. Trong khi đó, Trung Quốc đang lo sợ sẽ “già trước khi giàu”. Ấn Độ sẽ sớm vượt qua Trung Quốc trở thành quốc gia đông dân nhất, trong khi quy mô lực lượng lao động của Trung Quốc đã đạt đỉnh vào năm 2015. Mỹ cũng vẫn đi đầu trong các ngành công nghệ quan trọng (sinh học, nano, thông tin) vốn là trọng tâm của tăng trưởng kinh tế thế kỷ 21. Trung Quốc đang đầu tư mạnh vào nghiên cứu và phát triển, đồng thời cạnh tranh tốt trong một số lĩnh vực. Nhưng 15 trong số 20 trường đại học nghiên cứu hàng đầu thế giới là ở Hoa Kỳ; không có trường nào ở Trung Quốc. Những người tuyên bố sự xuất hiện “Nền hòa bình kiểu Trung Hoa” (Pax Sinica) và sự suy tàn của Mỹ đã không tính đủ các nguồn tạo ra sức mạnh. Sự ngạo mạn của người Mỹ luôn là điều nguy hiểm, nhưng nguy hiểm không kém là nỗi sợ hãi quá mức có thể dẫn đến phản ứng thái quá. Cũng nguy hiểm không kém là sự trỗi dậy của chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc, kết hợp với niềm tin vào sự suy tàn của Mỹ, điều khiến Trung Quốc sẽ chấp nhận rủi ro lớn hơn. Cả hai bên phải cẩn thận trước các tính toán sai lầm. Rốt cuộc, thường thì rủi ro lớn nhất mà chúng ta phải đối mặt chính là khả năng tính toán sai lầm của chính chúng ta. Joseph S. Nye * Joseph S. Nye, Jr. là giáo sư tại Đại học Harvard và là tác giả của cuốn “Do Morals Matter? Presidents and Foreign Policy from FDR to Trump”. Nguồn: Joseph S. Nye, Jr., “What Could Cause a US-China War?”, Project Syndicate, 02/03/2021. Biên dịch: Trần Hùng      
......

Vụ án Đồng Tâm: chính phủ Việt Nam sát hại công dân của mình

  Pascale Berry-Wavre - Ủy Ban Thụy Sĩ Việt Nam COSUNAM Luy Nguyen Tang| Không chỉ ở Miến Điện (Myanmar) mới có một chế độc tài chà đạp thô bạo các quyền con người   Ngày 08 tháng 3 sắp tới đây, nền tư pháp Việt Nam sẽ xét xử phúc thẩm sáu người trên 29 người đã bị kết án hôm 14/9/2020 vì những hành động kháng cự nhà cầm quyền. Trong những người này, có hai người bị kết án tử hình. Số phận của những người này sẽ ra sao ? Họ là những người vào đầu năm 2020 đã tranh đấu chống chính quyền tịch thu ruộng đất của làng họ.   Ngày nay Việt Nam vẫn là một trong những chế độ độc tài tồi tệ nhất. Những tham vọng phát triển về du lịch và kinh tế dẫn đến tình trạng nhà nước cướp đoạt đất đai của người dân mà không có đền bù thích đáng, sự nô lệ hóa một phần lớn dân chúng với một tác động thảm khốc cho môi trường. Sự việc được gọi là « Vụ Đồng Tâm » làm nổi bật những tệ nạn này. Năm 1980, ngôi làng ở cách Hà Nội khoảng chừng 50 cây số đã thỏa thuận với chính quyền trung ương về việc trưng dụng 47 hecta đất cho sân bay quân sự. Như thế, dân làng chỉ còn giữ lại 59 để trồng trọt.   Nhưng 40 năm sau, phi trường vẫn chưa được xây. Đất đai vẫn không được sử dụng. Nhưng đâu phải chỉ có thế: năm 2017, chính phủ muốn lấy luôn 59 hecta còn lại, cho một dự án đô thị hóa lớn. Chính quyền đề nghị với dân làng một cái giá không nghĩa lý gì để bồi hoàn cho sự mất đất canh tác, đẩy họ vào cuộc sống khốn cùng. Những tranh tụng, với nhiều khúc mắc, kéo dài cho đến khi công an, vào rạng sáng ngày 9/01/2020, đã ập vào tấn công làng Đồng Tâm, gây ra nhiều nạn nhân, đặc biệt trong đó có người trưởng làng, 85 tuổi, đã bị bắn chết.   29 người bị kết án hôm 14/9 đều là dân làng Đồng Tâm, những người đã cố gắng bảo vệ gia đình họ chống lại cuộc tấn công này. Bản chất phiên tòa này là một trò giả dối, với người chứng bị đe dọa, các luật sư bị răn đe và các bị cáo bị tra khảo bức cung. Không có bảo đảm nào là các quyền căn bản nhất đã được tôn trọng cho các bị cáo, họ đã bị tuyên phạt với những bản án khắc nghiệt tối đa: hai người trong họ bị kết án tử hình : ông Lê Đình Chức và ông Lê Đình Công, hai người con trai của ông trưởng làng.   Sự kiện Đồng Tâm dấy lên nhiều phản ứng. Nhờ vào sự đấu tranh của cộng đồng người Việt hải ngoại, các thủ tướng chính phủ của nhiều quốc gia, Liên Minh Âu Châu và Thụy Sĩ đã được báo động và đã quan tâm đến trường hợp này. Đối với những người đấu tranh cho nhân quyền, những áp lực quốc tế là hy vọng duy nhất để tòa án của Việt Nam có thể thay đổi thái độ trong hồ sơ này.   Lần sau mà Quý Vị mua hàng hóa sản xuất tại Việt Nam, hay coi đây là nơi đi nghỉ dưỡng, xin Quý Vị hãy nghĩ về câu chuyện này. Có nhiều xác suất những người nông dân hay ngư dân đơn sơ là những người đã bị đầy đọa, thậm chí bị sát hại để cho phép thiết lập một nhà máy hay một khách sạn. Biết bao luật sư đã bị bắt bớ, bị giam cầm chỉ vì dám biện hộ các nạn nhân này. Biết bao gia đình đã phải chịu tang tóc hay bị đe dọa.   Phiên tòa tái thẩm sẽ diễn ra trong những ngày gần đây và sẽ cho thấy tình trạng của đất nước này về mặt vận hành tư pháp và xem chính phủ Việt Nam có sẵn sàng cải thiện những cơ chế chính trị, như lời cam kết của ông Thủ Tướng Việt Nam vào ngày 19/02 tại Hà Nội trong khuôn khổ của sách lược đầy tham vọng về phát triển ngành du lịch từ nay đến năm 2030.  
......

Pages